|
Jokes
about Vietnamese |
Funny Pictures
| Funny Pages |
Truyện cười | Cười
dân gian
Truyện cười dân gian
Phần 1 |
Phần 2 | Phần 3
| Phần 4 |
Phần 5 | Phần 6 |
Phần 7 | Phần 8
| Phần 9 | Phần
10 | Phần 11 |
Phần 12 | Phần
13 | Phần 14 |
Phần 15 |
Truyện Xiển bột
Phần sáu

1.
Khéo bào chữa
Một ông lang xưa nay vẫn
khoe chữa bệnh giỏi, ngày nọ có một ông lão đột ngột đến hỏi:
- Lão nghe nói thầy chữa
bệnh thần lắm, thầy đã chữa khỏi mấy đám rồi?
Thầy quả quyết đáp:
- Bao nhiêu đám mà nghe
lời tôi khỏi hết!
Ông lão cau mày nói:
- Thầy quên rồi chăng?
Thầy bảo cháu nhà tôi uống thuốc của thầy một năm thì khỏi. Nó uống được
ba tháng đã chết.
Thầy lang xua tay, nói:
- Rõ ràng, tại cậu nhà
không nghe lời. Tôi bảo uống một năm, sao mớii uống ba tháng đã vội chết?
Cứ uống đủ năm, xem có khỏi không nào?
Return to top

2.
Lưỡi không xương
Một người vào của hàng
bán giày, thử rồi nói:
- Ðôi này, tôi đi khá
chật.
Nhà hàng bảo:
- Không hề gì. Ông cứ đi,
ít lâu nó giãn ra thì vừa.
Một lát, có người vào
mua. thử rồi nói:
- Ðôi này, tôi đi hơi
rộng.
Nhà hàng bảo:
- Không hề gì! Ông cứ đi,
hễ giời hanh, nó co lại thì vừa.
Người thứ ba vào mua, thử
giày rồi nói:
- Ðôi này, tôi đi vừa
chân lắm.
Nhà hàng bảo:
- Thì giày tôi đóng, bao
giờ đi cũng vừa chân cả, không bao giờ co, mà cũng không bao giờ giãn!
Return to top

3. Cả tin
Có một người thợ mộc dốc
hết vốn liếng trong nhà ra mua gỗ, làm nghề đẽo cầy. Cửa hàng ở ngay vệ
đường, người qua kẻ lại thường ghé vào xem. Một hôm, một ông cụ nói:
- Bắp cày thì phải đẽo
cho cao, cho to.
Anh ta cho là phải, đẽo
cái nào cũng vừa to vừa cao. Mấy hôm sau, một bác nông dân rẽ vào, trông
đống cầy, lắc đầu nói:
- Thế này thì cày làm sao
được! Phải đẽo nhỏ hơn, thấp hơn.
Nghe cũng có lý, anh ta
liền đẽo vừa nhỏ, vừa thấp.
Nhưng hàng bầy ra đầy ở
cửa, chẳng có ai mua. Chợt có người đến bảo:
- Ở miền núi, người ta
phá hoang, cày bằng voi. Anh đẽo to gấp đôi gấp ba thế này thì bao nhiêu
cũng bán được, tha hồ mà lãi!
Nghe nói được nhiều lãi,
anh ta đem gỗ còn lại đẽo tất cả loại cầy để cho voi cày.
Ngày qua tháng lại, chẳng
thấy ai đến mua, vốn liếng đi đời nhà ma. Khi anh biết bệnh cả tin người là
dại thì đã muộn.
Return to top

4.
Ai cũng phải cả
Một cửa hàng bán cá làm
cái biển đề mấy chữ to tướng:
"Ở ÐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI"
Biển vừa treo lên, có
người qua đường xem, cười bảo:
- Nhà này xưa nay quen bán
cá ươn hay sao mà bây giờ lại phải đề là "cá tươi"!
Nhà hàng nghe nói, xoá
ngay chữ "tươi" đi. Hôm sau, có người đến mua cá, cũng
nhìn lên biển, cười bảo:
- Người ta chẳng nhẽ đến
hàng hoa mua cá hay sao mà phải đề là: "Ở đây"!
Nhà hàng nghe có lý,
xóa hai chữ "Ở đây" đi.
Cách vài hôm, lại có một
người khách đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo:
- Ở đây chẳng bán cá
thì bày cá ra để khoe hay sao mà phải đề là "có bán"!
Nhà hàng nghe nói, lại bỏ
ngay hai chữ "có bán" đi. Thành ra trên biển chỉ còn có mỗi
chữ "cá"! Anh ta nghĩ bụng chắc từ bây giờ không ai còn bắt
bẻ gì nữa. Vài hôm sau, người láng giềng sang chơi, nhìn cái biển nói:
- Chưa đi đến đầu phố
đã ngửi thấy mùi tanh, đến gần nhà thì đã thấy đầy những cá, ai mà
chẳng biết là bán cá, còn đền biển làm gì nữa!
Thế là nhà hàng cất nối
cái biển.
Return to top

5. Bắt bẻ
Bữa nọ có người mời thầy
đồ đi ăn cỗ. Thầy cho một cậu học trò nhỏ theo hầu. Ăn xong, thấy trên
đĩa còn nhiều bánh, thầy muốn lấy vài chiếu đưa về, nhưng sợ chung quanh
người ta trông thấy, thì mất cả thể diện. Thầy mới nghĩ ra một cách. Thầy
cầm mấy chiếc bánh thản nhiên đưa cho học trò, nói:
- Này, con cầm lấy.
Và nháy mắt ra hiệu bảo
cất mang về cho thầy. Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy
này của thầy, tưởng thầy lấy cho mình, liền ăn ngay.
Thầy nhìn thấy, giận lắm,
nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ra về, thầy vẫn còn tiếc,
kiếm cớ trả thù học trò. Khi hai thầy trò đi cùng hàng, thầy mắng:
- Mày là bạn bè với tao
hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?
Trò sợ, tụt lại sau mấy
bước. Thầy lại mắng:
- Tao có phải thằng tù
đâu mà mày đi sau như để áp giải?
Trò vội vàng chạy lên đi
trước, thầy cũng mắng:
- Mày là bố tao hay sao mà
dám đi trước tao?
Trò ngơ ngác quay lại
thưa:
- Con đi thế nào thầy cũng
mắng cả, thầy bảo cho con biết như thế nào là phải ạ?
Thầy vẫn hầm hầm, hỏi:
- Thế bánh tao đâu?
Return to top

6. Ðá cũng như vàng
Một người đem bán một
nửa gia tài, để dồn tiền mua vàng, đào hố chông ở chân tường, thỉnh
thoảng lại moi lên ngắm nghía, lấy làm thỏa thích. Có kẻ rình biết, lẻn
đào trộm mất. Người kia tiếc của, khóc ầm lên. Ông lão láng giềng sang
chơi, khuyên nhủ:
- Thôi, đừng khóc nữa! Anh
lấy một hòn đá, đem chôn xuống đấy thì cũng như chôn vàng thôi!
Người kia ngạc nhiên hỏi:
- Vàng quý bao nhiêu! Còn
đá có giá trị gì? Chôn dá sao lại cũng như chôn vàng được?
- Anh có vàng mà không
biết dem ra dùng, cứ chôn mãi ở góc tường, vàng của anh có khác gì đá. Cho
nên lấy đá chôn thay cho vàng cũng thế thôi.
Return to top

7. Dấu đầu hở đuôi
Người kia nghèo nhưng muốn
làm sang. Một hôm, có người khách đến chơi, anh ta lẻn sang hàng xóm, nhờ
một chú bé đến bưng cơm nước hộ. Anh ta dặn dò cách thức, xong rồi về nhà
trước, ngồi đợi. Ðợi cả buổi, vẫn không thấy chú bé sang. Mãi mới thấy
chú thập thò ngoài cửa. Anh ta ra oai gọi như gọi đầy tớ trong nhà:
- Bây đâu rồi? Sao không
bưng cơm nước ra, còn chờ đến bao giờ nữa?
- Thưa ông, tôi sợ con chó
nhà ông dữ quá nên từ nãy dến giờ tôi đứng đây, chữa dám vào!
Return to top

8.
Ghen bóng ghen gió
Một anh học trò có tính
hay ghen, muốn thử lòng vợ. Tối đến anh ta ngồi nấp một xó, đợi vợ đi qua,
thì chạy ra ôm chầm lấy. Vợ giật mình kêu lên. Anh ta mừng lắm, nói:
- Rõ thật phúc nhà mình!
Ðược người vợ trinh tiết!
Một hôm, xem sách đến chỗ
Tần Cối giết Nhạc Phi, anh ta giận lắm, đang cầm cái chén trong tay, quăng
xuống đất vỡ tan. Vợ thấy vậy, nói:
- Cả nhà có mười cái
chén, đập vỡ chín cái rồi, còn cái này, lại đập vỡ nối, lấy gì mà uống?
Anh ta trợn mắt, quát:
- À, ra mình bênh thằng
Tần Cối à? Hay là mình đã tư thông với nó rồi?
Return to top

9. Ghen với người trong chiêm bao
Có một anh đang ngủ trưa,
bỗng cười khứ khích trong mơ. Chị vợ thấy thế, đánh thức dậy:
- Anh chiêm bao thấy gì mà
thích thú lắm vậy?
- A! Tôi nằm mơ thấy một
trang tuyệt thế giai nhân. Mới bắt đầu làm quen thì...
Chị vợ nổi cơn ghen, khóc
bù lu bù loa. Anh chồng hoảng quá, vội phân trần:
- Chuyện chiêm bao, chứ có
phải chuyện thực đâu mà làm ồn lên thế!
- Muốn chiêm bao gì thì
chiêm bao, chứ chiêm bao như thế thì không được với tôi!
- Vậy thì từ rày tôi
không chiêm bao như thế nữa.
Chị vợ vẫn chưa yên tâm,
bảo:
- Ngộ nhỡ sau này anh cứ
chiêm bao như thế mà anh không cười thì ai biết đâu đấy!
Anh chồng làm ra vẻ hối
hận, nói:
- Ðã thế thì từ rày tôi
không ngủ ngày nữa. Ðã yên tâm chưa?
Return to top

10.
Dọa non
Người nọ có tính hay ăn
quà, vợ buôn tần bán tảo, dành dụm được tiền, anh ta thường lấy trộm, ra
quán đánh chén. Vợ giận lắm, ngồi khóc hết nước mắt. Anh ta chẳng thương
vợ thì chớ, lại dọa tự tử:
- Cứ như thế này thì sống
làm sao được! Hay là tôi chết đi để nhà sống một mình!
Vợ cáu lên, bảo:
- Ừ, chồng con như thế này
thì uống dấm thanh, nhai lá ngón mà chết quách đi cho rồi!
Anh ta nói vẻ nằn nì:
- Dấm thanh thì chua, lá
ngón thì đắng, nhà cứ đưa cho tôi tiền, tôi ra chợ mua rượu uống, say bí
tỉ cũng chết. Chết như thế khỏe hơn nhiều.
Return to top
|