|
Jokes
about Vietnamese |
Funny Pictures
| Funny Pages |
Truyện cười | Cười
dân gian
Truyện cười dân gian
Phần 1 |
Phần 2 | Phần 3
| Phần 4 |
Phần 5 | Phần 6 |
Phần 7 | Phần 8
| Phần 9 | Phần
10 | Phần 11 |
Phần 12 | Phần
13 | Phần 14 |
Phần 15 |
Truyện Xiển bột
Phần 12

1. Ðậu phụ cắn nhau
Sư cụ xơi thịt cầy vụng
ở trai phòng. Chú tiểu biết, hỏi:
- Bạch cụ, cụ xơi gì đấy ạ?
Sư cụ đáp:
- Chỉ có mấy miếng đậu
phụ.
Lúc ấy có tiếng chó sủa
ầm ĩ ngoài cổng. Sư cụ hỏi:
- Cái gì ngoài cổng thế?
Chú tiểu đáp:
- Bạch cụ. Ðậu phụ chùa
cắn đậu phụ làng đấy ạ!
Return to top

2. Chết cũng không chừa
Một người đi truyền giáo
nói những là tô tượng, đúc chuông làm cầu làm nhà thờ, kỳ thực được
đồng nào, bỏ vào túi hết. Lúc chết xuống âm phủ, Diêm Vương bắt bỏ ngục
tối. Anh ta vừa bước vào cửa ngục, đã bảo những người bị giam trong ngục:
- Các người ở đây tối
thế này mà chịu được à? Mỗi người cùng cho ít nhiều, tôi sẽ thuê mở một
cái cửa sổ thật to thông lên trên trời cho nó sáng ra chứ!
Return to top

3.
Không xu nịnh
Một người giàu thích xu
nịnh, nói với một người nghèo:
- Tao giàu có, sao mày
không xu nịnh tao?
Người kia nói:
- Ông giàu mặc ông, việc
gì đến tôi mà tôi phải xu nịnh?
Người giàu bảo:
- Thế thì tao chia cho mày
một nửa gia sản của tao, mày xu nịnh tao nhé?
Người kia nói:
- Tôi được nửa gia sản ông,
tôi giàu bằng ông rồi, còn phải xu nịnh ông làm gì nữa!
Người giàu lại bảo:
- Tao cho mày cả gia sản,
hẳn mày phải xu nịnh tao chứ?
Người kia nói:
- Lúc đó thì ông xu nịnh
tôi mới phải!
Return to top

4.
Khéo tán
Một ông quan thích thơ
nôm, có thầy đề khéo tán. Hễ làm được bài thơ nào, quan lại gọi thầy
vào đọc cho nghe. Một hôm, quan gọi vào, bảo:
- Tôi mới làm một cái
chuồng chim sau tư thất, nhân thể, có làm một bài thơ tứ tuyệt, đọc thầy
nghe, có được không?
- Dạ, xin quan cứ đọc!
Quan vừa gật gù, vừa ngâm:
Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,
Ðứa thì bay bổng đứa bay khơi,
Ngày sau nó đẻ ra con cháu,
Nướng chả băm viên đánh chén chơi!
Thầy đề nức nở khen:
- Hay lắm! Xin quan đọc lại
từng câu cho tôi được thưởng thứ hết cái hay của bài thơ!
Quan đọc lại:
Bốn cột chênh vênh
đúng giữa tời,
Thầy tán:
- Hay! Tôi nghiệm như câu
này, có lẽ quan sẽ làm đến chức tứ trụ, chứ không phải vừa. Khẩu khí lộ
ra đấy.
Quan đọc tiếp:
Ðứa thì bay bổng đứa bay khơi,
Thầy tán:
- Như thế thì việc thăng
quan tiến chức của ngày thật không lường được!
Quan lại đọc:
Ngày sai nó đẻ ra con cháu,
Thầy tán:
- Hay tuyệt! Ngày sẽ con
đàn cháu đống. Bài thơ có hậu.
Quan đọc tiếp:
Nướng chả băm viên
đánh chén chơi!
Thầy ngập ngừng một chút
rồi khen:
- Hay quá! Về sau, ngày tha
hồ phong lưu phú quý, lại được hưởng cảnh an nhà, tự do tự tại.
Quan nở mũi, đắc chí, rung
đùi, sai lính dọn rượu mời thầy đề cùng uống để thưởng thức thài làm
thơ của mình.
Return to top

5. Quan lớn nhân đức thật
Có người hay nói nịnh,
một hôm đến thăm quan huyện, vừa vào dinh, đã khen rối rít:
- Quan lớn là người nhân
đức, thú dữ trong vùng này cũng phải lánh di nơi khác... Hôm qua, vừa đến
địa hạt ta, tôi nhìn tận mắt thấy cọp kéo nhau từng bầy đi sang huyện bên
cạnh.
Quan nghe cũng chói tai,
nhưng vẫn gượng cười. Một lúc, dân tới báo quan: đêm qua cọp bắt mất ba
mạng người, xin quan đưa lính về trừ đi. Quan huyện quay lại hỏi khách:
- Sao ngài bảo trông thấy
cọp bỏ đi cả rồi?
Người kia bí quá, nói
liều:
- Chắp quan huyện bên cạnh
cũng nhân đức chẳng kém quan lớn, nên chúng nó không có chỗ trú chân,
đành phải quay lại vậy.
Return to top

6. Chiêm bao thấy chết một ngàn năm
Một anh có tính hay nịnh
kẻ quyền quý. Một hôm đến nhà ông quan nọ, nói nịnh:
- Hôm qua, con nằm chiêm bao
thấy ngài sống một ngàn năm, mừng quá, xin sang báo tin ngài rõ.
Ông quan nghe xong, có vẻ
buồn rầu, chứ không mừng rỡ như anh ta nghĩ, nói:
- Sách nói chiêm bao, thấy
sống tức là chết, thấy chết tức là sống, vì con người ta thuộc dương, mà
ngủ thuộc âm, âm dương trái nhau. Anh chiêm bao như thế thì tôi khó toàn
vẹn được!
Anh kia sợ quá, vội nói
chữa:
- Bẩm, con nhầm đấy ạ!
Thật ra là con thấy ngài chết một ngày năm cơ!
Return to top

7.
Con vịt hai chân
Có thầy đề (thư ký ngày
xưa) tính hay nịnh quan, hễ trông thấy cái gì hơi khác một tí là vơ lấy,
tán luôn. Một hôm, quan đang ngồi ở công đường, thầy đề đứng hầu bên
cạnh, trông ra sân thấy con vịt đứng ngủ, co một chân lên. Thầy liền tìm
chuyện, nói:
- Bẩm quan lớn, con vịt...
Không ngờ con vịt thức
dậy, buông chân xuống. Quan quay lại hỏi:
- Con vịt làm sao, thầy?
Thầy luống cuống không
biết nói gì, đáp liều:
- Bẩm, con vịt hai chân ạ!
Quan nghe thầy nói vớ vẩn,
liền bảo:
- Vịt chẳng hai chân thì
mấy chân, hở thầy!
Return to top

8. Nhà giàu than vãn
Một lão nhà giàu vừa buôn
bán vừa cho vay nặng lãi, bóp nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ ta đây
không thích giàu sang. Một hôm lão ngồi than thở với bạn:
- Nhiều của cũng chẳng làm
gì! Của càng nhiều càng khổ thân mà thôi.
Người bạn mới bảo:
- Tôi chỉ thấy thiên hạ
có của, ít thì mong đựơc nhiều, nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chưa thấy ai
phàn nàn như ông bao giờ! Hay là nếu ông thấy khổ quá thì chia bớt cho tôi?
Lão vội từ chối:
- Ấy chết! Ðâu dám!
Tôi có của đã lấy làm khổ rồi, đâu dám làm khổ lây đến ông!
Return to top

9.
Sang cả mình con
Mùa hè nóng nực, một lão
nhà giàu đi chơi về, mồ hôi đầm đìa như tắm. Lão sai người ở lấy quạt
ra quạt cho lão. Người ở cắm đầu quạt. Một lúc sau, ráo mồ hôi, lão khoái
quá, nói:
- Ô, mồ hôi của tao nó đi
đâu mất cả rồi nhỉ?
Người ở bỏ quạt xuống,
vòng tay thưa:
- Bẩm nó sang cả mình con
rồi ạ!
Return to top

10. Trả
nợ
Một anh lúc sống công nợ
nhiều quá, lúc chết xuống âm phủ, các chủ nợ đâm đơn xuống vua Diêm
Vương kiện.
Diêm Vương tra sổ thấy
quả như vật, mới bắt anh ta hóa kiếp làm trâu cày trả nợ. Anh ta van xin:
- Con vay chúng nỏ cả thảy
có mười quan tiền, nhưng chúng nó cay nghiệt lắm. Chúng nó bắt nợ mẹ đẻ
nợ con, lãi nặng, rồi nhập vào vốn, con trả bao nhiêu năm trời rồi mà vẫn
chưa hết nợ. Nay hóa làm kiếp trâu, cũng không xong. Xin Diêm Vương cho con
làm bố chúng, may mới trả hết nợ chúng nó được!
Diêm Vương ngạc nhiên hỏi:
- Thế nghĩa là thế nào?
- Làm kiếp trâu chỉ có
hạn, còn làm bố chúng nó thì chẳng những phải lo lắng cho chúng nó suốt
đời người, lúc chết, có bạc nghìn, bạc vạn, cũng để lại cho chúng cả.
Lại còn một nỗi, chúng nó bóp hầu bóp họng người ta, người ta cứ gọi
thằng bố chúng nó ra người ta chửi. Có như vậy thì may ra con mới trả hết
nợ!
Return to top
|