|
Jokes
about Vietnamese |
Funny Pictures
| Funny Pages |
Truyện cười | Cười
dân gian
Truyện cười dân gian
Phần 1 |
Phần 2 | Phần 3
| Phần 4 |
Phần 5 | Phần 6 |
Phần 7 | Phần 8
| Phần 9 | Phần
10 | Phần 11 |
Phần 12 | Phần
13 | Phần 14 |
Phần 15 |
Truyện Xiển bột
Phần 10

1. Ðánh
hổ
ÕÕÕ Hai anh nọ ngồi nói chuyện
với nhau. Một anh nói:
ÕÕÕ - Ðời tớ gặp rất nhiều
chuyện nguy hiểm. Một lần, tớ vào rừng, gặp một con hỏ dữ. Tớ thay không
đánh nhau với nó nửa ngày trời. Như rồi cuối cùng, tớ bị nó xé ra từng
mảnh. Thế có ghê không?
ÕÕÕ Anh kia nói:
ÕÕÕ - Chưa ghê bằng chuyện tớ!
Một lần, tớ gặp một con trăn. Nó cắn lấy hai chân tớ nuốt gần hết. Tớ giang
thẳng hai cánh tay ra ngáng miệng nó lại. Ðến phút cuối cùng, vừa đau vừa
mỏi, tớ đành buông xuôi cho nó nuốt vào bụng, bấy giờ tớ mới gọi người
làng ra cứu!
Return to top

2. Nói và làm
ÕÕÕ Có hai anh
sợ vợ cùng láng giềng với nhau. Một hôm vợ anh nọ đi vắng, ở nhà trời mua,
áo quần phơi ngoài sân quên lấy vào, ướt cả. Khi vợ về, chị ta mắng cho
một trận. Anh nhà bên cạnh thấy thế mới lẩm bẩm: "Mẹ kiếp! Chẳng phải
tay ông!"
ÕÕÕ Chẳng may, vợ anh ta nghe tiếng, chạy
ra, trợn mắt hỏi dồn:
ÕÕÕ - Phải tay ông thì ông làm gì hở?
Ông làm gì hở?
ÕÕÕ Anh ta luống cuống:
ÕÕÕ - Phải tay ông thì ông... cất trước
lúc trời mưa, chứ còn làm gì nữa!
Return to top

3. Thi nói khoác
ÕÕÕ Bốn vị quan họp nhau đánh chén, nhân
lúc cao hứng, liền mở một cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
ÕÕÕ - Tôi còn nhớ ngày tôi trọng nhậm ở
huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái, mất
đứt một sào mạ!
ÕÕÕ Quan thứ hai nói:
ÕÕÕ - Ðã lấy gì làm lạ! Tôi trông thấy
một sợi dây thừng to gấp mười cái cột đình làng này!
ÕÕÕ Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm
mình, bèn chịu thua và giục quan thứ ba lên tiếng. Quan thứ ba nói:
ÕÕÕ - Tôi từng trông thấy một trước cầu
dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai
bố con nhà nọ, kẻ ở bờ bên này, người ở bờ bên kia mà chẳng bao giờ gặp
nhau được. Lúc người bố chết, người con nghe tin, vội vàng sang đưa đám,
nhưng qua cầu, sang đến nơi thì đã đoạn tang ba năm rồi!
ÕÕÕ Ðến lượt quan thứ tư:
ÕÕÕ - Kể cũng đã ghê đấy, nhưng tôi
lại còn trông thấy một cây cổ thụ cao lắm. Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn
cây rơi xuống, mới đến nửa đường, chim đã nở đủ lông đủ cánh và đã
bay đi rồi!
ÕÕÕ Quan thứ ba hiểu ý, cây ấy dùng để
làm chiếc cầu mình nói, đành chịu thua. Cả bốn vị đanh thích chí, vỗ đùi
cười ha ha. Bỗng có tiếng quát nạt làm các vị giật bắt cả nguời:
ÕÕÕ - Ðồ nói khoác! Trói cổ chúng nó
lại!
ÕÕÕ Các quan sợ run cầm cập, ngơ ngác nhì
trước nhìn sau, xem là ai. Thì té ra là thằng lính hầu. Bấy giờ các quan mới
hoàn hồn, lên giọng:
ÕÕÕ - Thằng kia, mày định trói ai thế?
ÕÕÕ - Bẩm quan, con thấy các quan nói
khoác, thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!
Return to top

4. Con rắn
vuông
ÕÕÕ Anh chàng nọ có tính hay nói phóng
đại. một hôm, đi rừng về, bảo vợ:
ÕÕÕ - Hôm nay, tôi vào rừng hái củi,
trông thấy một con rắn to ơi là to!... Bề ngang hai mươi thước, bề dài một
trăm hai mươi thước!
ÕÕÕ Chị vợ bĩu môi nói:
ÕÕÕ - Làm gì có con rắn dài như thế bao
giờ.
ÕÕÕ - Không tin à? Chẳng một trăm hai
mươi thước, cũng một trăm thước!
ÕÕÕ - Cũng không thể dài đến một trăm
thước.
ÕÕÕ - Thật mà. Không đúng một trăm
thước cũng đến tám mươi thước.
ÕÕÕ Chị vợ vẫn lắc đầu. Anh chồng thì
gân cổ cãi, và muốn cho vợ tin, cứ rút xuống dần. Cuối cùng nói:
ÕÕÕ - Tôi nói thật đấy nhé! Quả tôi có
trông thấy con rắn dài đúng hai mươi thước, không kém một tấc, một phân
nào!
ÕÕÕ Lúc ấy chị vợ bò lăn ra cười:
ÕÕÕ - Bề ngang hai mươi thước, bề dài hai
mươi thước, thế thì là con rắng vuông rồi!
Return to top

5. Hà tiện
ÕÕÕ Xưa có anh
chàng, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, chỉ khư khư tích của làm giàu.
Một hôm, có người bạn rủ ra tỉnh chơi. Trước, anh còn từ chối, người bạn
nài mãi, anh ta vào buồng lấy ba quan tiền giắt lưng rồi cùng đi. Ra đến
tỉnh, trông thấy cái gì, anh ta cũng muốn mua, nhưng sợ mất tiền, lại thôi.
Trời nắng quá, muốn vào hàng nước uống, cợ phải thết bạn, không dám vào.
ÕÕÕ Ðến chiều trở về qua đò, đi đến
giữa sông, anh ta khát quá, mới cúi xuống uống. Chẳng may lộn cổ xuống sông.
Anh bạn trên đò kêu:
ÕÕÕ - Ai cứu, xin thưởng năm quan!
ÕÕÕ Anh ta trôi giữa dòng sông, nghe tiếng,
cố ngoi đầu lên nói:
ÕÕÕ - Năm quan đắt quá!
ÕÕÕ Anh bạn chữa lại:
ÕÕÕ - Thì ba quan vậy!
ÕÕÕ Anh ta cố ngoi đầu lên một lần nữa:
ÕÕÕ - Ba quan vẫn đắt, thà chết còn hơn!
Return to top

6. Anh hà
tiện mắc hợm
ÕÕÕ Một anh đi
lỡ độ đường, mới nghĩ ra một mẹo kiếm ăn. Anh ta vào nhà nọ, ngồi nói
chuyện xa gần một lúc, anh ta biết nhà này giàu có nhưng hà tiện, mới nói
anh ta là thợ hàn kim. Chủ nhà mừng quá, đưa trầu thuốc cho anh ta dùng, sai
người nhà dọn cơm cho anh ta ăn. Lão tâm sự:
ÕÕÕ - Thật may quá, trước nay bao nhiêu kim
gãy, dồn lại đó, mong có người thợ hàn nào giỏi đến hàn cho thì đỡ
không biết bao nhiêu là tiền của!
ÕÕÕ Nói rồi, mang ra một hộp to tướng
đựng toàn kim gãy, không biết tích trữ từ bao giờ! Anh kia cứ thong thả ngồi
ăn cơm. Ăn xong, mới bảo:
ÕÕÕ - Ông tìm nốt những mũi kim gãy ra
đây cho tôi! Mũi nào tôi sẽ hàn vào kim ấy!
ÕÕÕ Chủ nhà sửng sốt. Lâu nay, lão có
giữ lại cái mũi kim gãy nào đâu, vì nhỏ quá, tưởng khong dùng làm gì
được!
ÕÕÕ Anh thợ hàn kim nói:
ÕÕÕ - Không có mũi kim thì tôi cũng đành
chịu!
ÕÕÕ Thế rồi, đàng hoàng từ giã chủ nhà
ra về.
Return to top

7. Mượn
cái chày giã cua
ÕÕÕ Một hôm, chủ nhà bảo tên đầy tớ về
quê có việc. Người đầy tớ xin mấy đồng tiền uống nước dọc đường. Chủ
nhà ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:
ÕÕÕ - Thằng này đến là ngốc, hai bên
đường thiếu gì ao, có khát thì xuống đấy tha hồ uống, tìm vào quán làm
gì cho tốn tiền?
ÕÕÕ Người đầy tớ thưa:
ÕÕÕ - Bẩm, độ rày trời đang hạn, ao hồ
cạn khô cả.
ÕÕÕ - Thế thì tao cho mượn cái này!
ÕÕÕ Nói rồi vào nhà lấy đưa cho người
đầy tớ một chiếc khố tải. Người đầy tớ chưa hiểu ý ra làm sao thì chủ
nhà bảo:
ÕÕÕ - Cầm chiếu khố này vận vào người,
trời nắng, mồ hôi nhiều, nó sẽ ướt đẫm, khát thì vắt ra mà uống.
ÕÕÕ Người đầy tớ liền nói:
ÕÕÕ - Trời nầy vận khố tải ngộp lắm. Hay
là xin ông cho mượn cái chày giã cua vậy!
ÕÕÕ - Ðể làm gì?
ÕÕÕ - Bẩm, vắt cổ chày cũng ra nước ạ!
Return to top

8. Thỉnh
thần bên Xiêm
ÕÕ Có nhà giàu nọ đãi khách trọng thể đến
đâu, tiền đi chợ cũng chỉ năm hào trở xuống. Một lần, lão mắc bệnh nặng,
không chịu mất tiền uống thuốc, chỉ mua mấy tờ giấy vàng bạc, rước thầy
cúng về cúng, may ra uống tàn hương nước lã mà lành.
ÕÕÕ Thầy cúng đến, trông lên bàn thờ
thấy chẳng có gì có thể bỏ vào đãy mang về được, đã chán ngán, nhưng
vẫn cứ nổi trống, mõ lên thỉnh hết thần bên Tàu, bên Xiêm. Lão nằm trong
giưưòng nghe khấn như thế, liền bảo con ra nói với thầy:
ÕÕÕ - Sao thầy không thỉnh thần sở tại cho
gần mà lại thỉnh các vị ở xa lắm vậy?
ÕÕÕ Thầy cúng trả lời:
ÕÕÕ - Các vị thần ở gần đều biết tiếng
nhà ông rồi, thỉnh sao được.
Return to top

9. Sao dám
hẹn như thế?
ÕÕÕ Một ông nhà giàu không hề thết khách
bao giờ, sợ tốn kém. Một hôm, có kẻ trông thấy người ở nhà anh ta đem rổ
bát ra cầu ao rửa, mới hỏi đùa:
ÕÕÕ - Nhà hôm nay mời khách đấy à?
ÕÕÕ Người ở nói:
ÕÕÕ - Chao ơi! Ông chủ nhà tôi mà mời
khách thì có họa đến chết.
ÕÕÕ Ông ta đi qua nghe nói vậy, liền đứng
lại mắng:
ÕÕÕ - Mày biết khi tao chết, tao có mời ai
không mà dám hẹn trước như vậy?
Return to top

10. Rượu chua
ÕÕÕ Chủ nhà kia đãi khách rượu. Vừa
nhấp môi, ai cũng nhắm mắt kêu "Chua quá." Một ông khách nói:
ÕÕÕ - Tôi có cách là cho rượu mất chua.
ÕÕÕ Chủ nhà liền hỏi:
ÕÕÕ - Làm thế nào thì hết chua được?
ÕÕÕ Ông khách bày:
ÕÕÕ - Kiếm một tờ giấy, bưng miệng hũ
lại, rồi úp sấp xuống. Lấy ngải cứu đốt đít hũ bảy mồi, cứ để thế cho
đến rạng ngày mai là hết chua ngay.
ÕÕÕ Chủ nhà nói:
ÕÕÕ - Thế thì rượu chảy hết còn gì?
ÕÕÕ Ông khách nói:
ÕÕÕ - Rượu chua để làm quái gì mà còn
tiếc!
Return to top
|