 |
 |
 |
| |
| Title : Phòng
Trọ 3 Người |
Trang
# : 1 2 3
4 5 6
7 8 9
10 11
12 13
14 15
|
Chương Một
Tiếng
chổi quét loạt soạt vọng lên từ dưới sân làm Nhiệm thức giấc.
Anh quay đầu nhìn sang bên cạnh, thấy Chuyên và Mẫn vẫn còn ngủ.
Trù trừ một lát, Nhiệm lại nằm yên. Một buổi sáng chủ nhật
thong thả như thế này mà dậy sớm thì quả là uổng phí, Nhiệm nghĩ
vậy và lười nhác đưa mắt nhìn qua cửa sổ, ngắm những trái dầu
khô vừa rơi vừa quay tít trong không khí mỗi khi có một làn gió
thổi qua. Bây giờ, Nhiệm mới để ý
đến tiếng chổi. Cứ mỗi lần gió thổi mạnh, vô số trái dầu
rụng xuống là tiếng chổi lại vang lên một cách vội vã và hậm
hực khiến Nhiệm bật cười. Và bỗng
như sực nhớ đến chuyện gì trọng đại, Nhiệm vội vàng ngồi bật
dậy, nhảy tót xuống khỏi giường và chạy ra lu nước phía sau súc
miệng, rửa mặt. Sau khi nhúng qua loa cái đầu bờm xờm vào thau
nước, Nhiệm lấy khăn lau tóc và ra ngồi trước bàn "tân trang"
lại "nhan sắc". Soi mặt vào chiếc gương nhỏ nứt một đường dài,
Nhiệm bắt đầu tỉa tót. Với chiếc lược không ngừng xoay ngang xoay
dọc trên tay, anh đánh vật với mái tóc khốn khổ của mình một
hồi mới bắt được những sợi tóc chỉ thiên bướng bỉnh kia tạm
thời nằm ép xuống với một vẻ khép nép giả tạo. Bao giờ cũng
vậy, cái rừng tóc r tre kia chỉ giả vờ vâng lời Nhiệm, chúng
nằm đợi chừng nào thứ dầu gội đầu H2O của Nhiệm bốc hơi hết
là lại nhất loạt xù lên như rừng chông biên giới. Nhiệm biết
vậy nhưng anh mặc kệ. Khoác vội chiếc sơ mi tươm tất vào người
(phía dưới vẫn trang bị sơ sài bằng... quần đùi), Nhiệm nhô người
lên khỏi cửa sổ nhằm trình din một bức ảnh bán thân vô cùng
lịch sự, được trang điểm thêm bằng một nụ cười duyên dáng.
Người con gái vẫn cắm cúi quét
sân, không hề biết đến những din biến phức tạp đang xảy ra trên
cao. Từ cửa sổ căn gác, thần tình
ái áo sơ mi quần đùi hắng giọng gọi:
- Sương! Cô gái dừng chổi,
ngó lên: - Anh gọi tôi? Nhiệm nheo mắt, cười cười: - Thì gọi Sương chứ gọi ai! Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên: - Anh gọi tôi có việc gì không? - Sương d thương quá!
- Xí! Cô gái cau mặt "xí" một
tiếng rồi cúi xuống quét sân tiếp. Những gói thuốc rỗng, những
chiếc lá vàng, những trái dầu khô bị đùa mạnh dưới từng nhát
chổi. Ý chừng cô gái không hài lòng, Nhiệm đoán vậy. Đắn đo
một lát, anh lại gọi: -
Sương! Nhưng cô gái không ngẩng đầu
lên. - Sương! - Nhiệm vẫn
gọi. Cô gái tiếp tục giả điếc.
Nhiệm vẫn kiên trì: - Ngó lên nói cái này cho nghe nè! Lần này thì cô gái không thể làm ngơ.
Sương ngó lên, giọng nghiêm nghị: -
Nói đàng hoàng à nghen! Nhiệm
cười: - Ừ, đàng hoàng! - Vậy nói đi!
Chỉ đợi có vậy, Nhiệm nói liền:
- Chiều nay Sương rảnh không?
Sương lắc mái tóc: - Không.
- Chiều chủ nhật làm gì không
rảnh? - Giặt đồ, nấu cơm. - Vậy chiều mai?
- Không luôn. - Chiều
mốt? - Cũng không. Nhiệm nhăn mặt:
- Sương khó quá! - Ừ, tôi
vậy đó! - Khó quá sẽ ế chồng.
- Kệ tôi.
Không biết làm sao, Nhiệm đành chép miệng: - Tiếc quá!
Sương thản nhiên: - Gì đâu mà
tiếc? Nhiệm nhún vai: - Tiếc chứ! Tưởng Sương rảnh, chiều nay rủ
Sương đi xem phim. Phim hay lắm! - Anh
rủ người khác đi! - Người khác thì
nói làm gì. Tôi chỉ muốn rủ Sương.
- Hứ. - Gì mà "hứ"? - Ai mà thèm đi xem phim với anh. Nhiệm cười: -
Sao vậy? Bộ tôi vô duyên lắm hả?
- Chứ gì nữa! Nhiệm nhún
vai: - Chắc Sương quáng gà hay sao
ấy chứ! Ai cũng bảo là tôi có duyên, chỉ có Sương là nói ngược
lại. - Thôi đi! Không quen biết tự
dưng rủ người ta đi xem phim mà bảo là không vô duyên! Nhiệm đưa hai tay lên trời: - Trời đất, láng giềng với nhau mà bảo
không quen biết! Tôi chẳng biết tên Sương là gì! Sương lạnh lùng:
- Nhưng tôi thì không biết tên anh.
Nhiệm gãi đầu: - Cái đó là
lỗi ở Sương. Tên tôi d nhớ lắm. Tôi tên Chuyên. Vừa ba hoa dứt câu, Nhiệm bỗng giật mình
khi nghe một giọng nói dõng dạc vang lên sau lưng: - Nè, nè, không có mạo danh ẩu à
nghen! Hóa ra từ nãy đến giờ sự
tán tỉnh ồn ào của Nhiệm đã đánh thức Chuyên và Mẫn dậy. Cả
hai không buồn lên tiếng mà bấm bụng nhịn cười theo dõi "trò
khỉ" của Nhiệm. Chỉ đến khi nghe Nhiệm mạo tên mình, Chuyên mới
lên tiếng can thiệp. Thấy âm mưu
bị bại lộ, Nhiệm đành quay mặt ra cửa sổ, cười cười: - À, à, tôi xin giới thiệu lại. Tôi tên
Nhiệm. Sương thắc mắc: - Sao khi nãy anh bảo anh tên
Chuyên? - Tôi lộn. - Tên mình mà lộn?
- Ừ, tính tôi vậy. Tôi lộn hoài.
- Xạo. - Thật mà. Tôi hay
lộn tên tôi với tên bạn tôi lắm.
- Bạn anh đâu? - Hắn đây
nè! Vừa đáp, Nhiệm vừa quay đầu
nháy mắt với Chuyên: - Người đẹp
hỏi thăm mày kìa! Ra đi! Chuyên vẫn
ngồi yên trên giường: - Người đẹp
của mày thì mày nói chuyện. Đâu phải người đẹp của tao. Nhiệm đành phải quay ra: - Hắn không chịu xuất hiện. Sương nhún vai:
- Kệ anh ta! Tôi đâu có cần chiêm ngưỡng bạn anh. Nhiệm khịt mũi:
- Nhưng tôi thì lại muốn giới thiệu bạn bè với... người
yêu của mình! Trước lối ăn nói
bặm trợn của Nhiệm, Sương đỏ mặt "hứ" một tiếng rồi cúi xuống
tiếp tục... quét. Nhiệm vẫn không
buông tha: - Sương! Chỉ có tiếng chổi loạt soạt trả lời anh.
- Bộ hỏi tên người ta rồi làm lơ
hả? Sương vẫn cắm cúi quét.
- Chiều nay đi xem phim chứ? Im lặng.
Biết không thể dai... hơn đỉa được nữa, Nhiệm tính quay vào
thì bỗng dưng Sương ngước lên. Nhiệm mừng quýnh: - Gì đó Sương?
Nhiệm chắc mẩm là Sương nói chuyện đi xem phim, ai dè Sương
nói chuyện khác: - Mấy anh ăn ở
mất vệ sinh quá! Nhiệm chưng
hửng: - Nè, nè, không phải thấy
người ta nhiệt tình rủ đi xem phim rồi muốn xài xể cách sao cũng
được à nghen! Sương chỉ tay vào đống
rác vừa gom lại: - Chứ ai hút
thuốc xong ném vỏ xuống đây? Nhiệm
giả bộ ngây thơ: - Ai biết! Tôi
đâu có hút thuốc. Đây chắc là "thành tích" của tên Chuyên và
tên Mẫn. Sương đang định hạch sách
tiếp thì bỗng thấy một cái đầu khác nhô lên khung cửa. Cái đầu
nói: - Đừng có nghe lời hắn. Hắn
chuyên môn ném vỏ thuốc lá qua cửa sổ.
Sương không biết cái đầu đó tên Chuyên. Cô chưa kịp nhìn
kỹ thì Nhiệm đã đẩy Chuyên ra: - Đi
súc miệng rửa mặt đã mày! Trình diện với người đẹp mà mặt mày
trông phát ớn. Rồi Nhiệm vuốt
tóc mình: - Phải tươm tất như tao
đây nè! Đang bốc phét bỗng Nhiệm
giật mình nhận ra những sợi tóc phản chủ của mình đã dựng đứng
lên tự lúc nào. Hoảng hốt, Nhiệm vội ngồi thụp xuống khỏi cửa
sổ: - Chết mẹ! Điệu bộ lóng ngóng của Nhiệm khiến Mẫn
cười hích hích. Nhiệm trợn mắt: -
Cười chọc quê hả mày? Mẫn vừa
cười vừa nói: - Tao cười là cười
mày kém thông minh. Lần sau, khi nói chuyện với "em", mày nhớ
đội mũ. Nhiệm gật gù: - Ý kiến hay đấy!
Chuyên xen vào: - Hay thì hay,
nhưng theo tao, mày không nên áp dụng.
- Sao vậy? - Mày để đầu
trần, các em d "mê" mày hơn. Nhiệm
liếm môi: - Thật không? Chuyên nheo mắt:
- Tao xạo mày làm gì! Tâm lý các em thường thích những mái
tóc bàn chải như mái tóc của mày.
Nhiệm bán tín bán nghi: - Tâm
lý gì lạ vậy? Chuyên tỉnh
bơ: - Có gì đâu mà lạ! Em nào giặt
đồ mà chẳng cần... bàn chải. Mẫn
ngồi trên giường cười ha hả, tuyên bố:
- Một - Không! Nhiệm nhún
vai: - "Một không" cái con khỉ!
Thằng Chuyên là đồ đểu! Chuyên
cười hì hì: - Còn mày là đồ vô
tích sự. Tán tỉnh em Sương cả buổi mà chẳng được cái cóc khô gì.
Mẫn nhận xét: - Cái giọng tán tỉnh của nó, khỉ trên rừng
nghe thấy cũng chạy dài nữa là con gái.
Phớt lờ sự châm chọc của Chuyên và Mẫn, Nhiệm lặng lẽ
bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống.
Chuyên hỏi: - Em Sương còn đó
không? Nhiệm thở dài: - Biến rồi.
Rồi Nhiệm lim dim mắt, hắng giọng ngâm: - Mắt nàng đăm đắm trông lên Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu
nàng? Mẫn xuýt xoa: - Hay quá! Thơ ai vậy? Nhiệm ưỡn ngực:
- Thơ tao chứ thơ ai! Mẫn trố
mắt: - Mày sáng tác hả? - Chứ sao! Tao làm cả khối thơ. Mẫn đưa mắt ngó Nhiệm từ đầu tới chân,
chép miệng: - Mày mà làm được thơ
kể cũng lạ. Mày trông giống lơ xe đò hơn là nhà thơ. Nhiệm gục gặc đầu:
- Mày đừng có đánh giá con người qua bề ngoài. Chính em
Sương cũng đánh giá sai lầm về tao nên bỏ lỡ một cơ hội bằng
vàng trong đời mình đó. Chuyên nãy
giờ im lặng, bỗng bật cười hí hí.
Nhiệm liếc Chuyên, cảnh giác:
- Cười gì đó mày? - Tao cười
chuyện người chết sống lại. Nhiệm
giật thót: - Ai chết sống
lại? Chuyên hắng giọng: - Nguyễn Bính chứ ai. Biết bị lộ tẩy, Nhiệm im re. Riêng Mẫn vẫn chưa hiểu: - Làm gì có chuyện chết đi sống
lại? Chuyên tặc lưỡi: - Mày thì suốt ngày chỉ lo vùi đầu vào mấy
cuốn sách toán, cóc biết văn chương thơ phú gì hết nên cứ bị
thằng Nhiệm nó lừa. Mẫn ngơ
ngác: - Lừa gì đâu? - Mấy câu thơ vừa rồi là của Nguyễn Bính,
thằng Nhiệm nó bảo của nó, mày cũng tin. Mẫn gật gù:
- À, à, hèn gì tao thấy nghi nghi!
Rồi Mẫn ngó Nhiệm, khịt mũi:
- Tao nói đâu có sai. Tướng mày mà là nhà thơ! Mày chỉ có
"chôm" thơ của người khác. Nhiệm
cười tỉnh: - Không phải "chôm" mà
là "vận dụng". "Vận dụng" đúng nơi đúng lúc cũng là một nghệ
thuật chứ đâu phải d. Tao nhờ Nguyễn Bính nói hộ tâm trạng tao
"Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng?"...
Chuyên nheo mắt: - Nếu mày
không trả lời được thì tao có thể trả lời giùm mày cái câu
"tự hỏi" đó. Nhiệm ngó Chuyên,
giọng đề phòng: - Trả lời
sao? Chuyên thản nhiên: - Trả lời là mày không yêu nàng. Nhiệm nhảy chồm chồm: - Nè, nè, mày không được quyền nghi ngờ
tình cảm chân thật của tao nghen! -
Chân thật cái con khỉ! Sao hôm trước mày bảo mày yêu em
Thủy? Nhiệm ngớ ra: - Hôm trước tao có bảo vậy hả? - Chứ gì nữa!
Nhiệm gãi đầu ấp úng: - Nếu
vậy thì... - Thì sao? - Thì tại vì... tao yêu cả hai em! Trước sự thú nhận "thành thật" của Nhiệm,
Chuyên với Mẫn cười lăn bò càng.
Nhiệm vẫn "ngây ngơ": - Có gì
đâu mà cười! Tao yêu cả hai em nhưng em nào tao cũng yêu... chân
thành. - Rồi mai mốt mày thích một
em khác thì sao? - Mẫn chọc. Nhiệm
tỉnh bơ: - Thì tao yêu... cả ba. Có
sao đâu! Chuyên chép miệng: - Yêu "tập thể" như mày hèn gì không em
nào yêu lại! Nhiệm đằng
hắng: - Có đấy! - Ai? - Tao
thấy em Thủy có "để ý" tao chút chút!
- Chút chút thì ăn nhằm gì!
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa "cốc, cốc" vang lên khiến cả
ba giật mình. Nhiệm nhảy hai bước
đã ra tới cửa. Anh đặt tay lên chốt, hỏi: - Ai đó? -
Tôi đây. - Chờ chút xíu nghen.
Nhiệm quay vào, giục hai
bạn: - Mặc quần áo nhanh lên!
Người đẹp "giá lâm"! - Ai
vậy? - Em Thủy. Mẫn liếc Chuyên:
- Em thiêng thật. Mình vừa nhắc là em tới liền. Chuyên nhíu mày:
- Sáng sớm em lên đây làm gì vậy cà? Mẫn chép miệng:
- Chắc đòi tiền nhà. Thấy
Chuyên và Mẫn có vẻ rề rà, Nhiệm sốt ruột giục: - Em lên làm gì thì lát nữa biết! Tụi mày
khẩn trương lên một chút! Khi cả ba
mặt mày sạch sẽ, quần áo xong xuôi, Nhiệm bước ra mở
cửa: - Thủy vào chơi! Thủy bước vào. Áo trắng thêu bông đỏ.
Căn phòng sáng rực hẳn lên như có một mặt trời vừa mọc.
Ba chàng trai lập tức đứng ngay đơ.
Vẻ ngoan ngoãn của họ khiến những người tử tế nhất cũng phải
phát ghen. Miệng người nào người nấy cười tươi như hoa. Nhưng Thủy không buồn để ý đến các chàng
trai. Mắt cô nhìn lướt qua căn phòng, nhảy từ chiếc bàn ọp ẹp
qua cái giá sách bề bộn, liếc ban nhạc ABBA lồng trong khung ảnh
khổ lớn một chút, liếc cái giỏ rác bị rác chôn kín ở góc
phòng một chút, và cuối cùng dừng hẳn lại ở chiếc giường bừa
bãi của bọn Mẫn. Từ nãy đến
giờ, Nhiệm nín thở theo dõi ánh mắt của Thủy, hệt như đài ra -
đa theo dõi sự di động của máy bay đối phương, trống ngực đập
thình thịch. Đến khi thấy "máy bay đối phương" đáp ngay xuống đám
chăn gối bèo nhèo như một đống giẻ rách trên giường, Nhiệm tái
mặt, hắng giọng: - Chuyên, xếp mền
ngay ngắn lại coi, mày! Tao nói hoài mà tụi mày chẳng bao giờ
chịu bỏ cái tật làm biếng! Thực
ra, Nhiệm làm biếng nhất trong bọn. Công việc vệ sinh hằng ngày
chủ yếu do Chuyên và Mẫn đảm nhiệm. Nhưng biết Nhiệm đang cần
"ra oai" với người đẹp nên Chuyên đành phải ngoan ngoãn vâng
lời. Anh vừa xếp mền vừa cười thầm trong bụng. Thấy lệnh lạc của mình được chấp hành răm
rắp, Nhiệm "khí thế" hẳn lên. Anh nhìn Thủy: - Thủy lên chơi hay có chuyện gì
không? Thủy không trả lời câu hỏi
của Nhiệm mà hỏi lại: - Nó
đâu? Câu hỏi của Thủy khiến cả ba
chưng hửng. Nhiệm trố mắt: - Nó
nào? Tụi này chẳng có mặt "trọn bộ" ba đứa là gì! Thủy nghiêm mặt:
- Tôi không hỏi các anh! Tôi hỏi con nhỏ kia kìa! Chuyên ngạc nhiên:
- Con nhỏ nào? Thủy nhún
vai: - Con nhỏ hồi hôm chứ con nhỏ
nào! Các anh đừng làm bộ! Mẫn dang
hai tay: - Trời ơi, Thủy nói gì kỳ
vậy! Tụi này đâu phải là hạng người...
Mẫn mới nói tới đó, Thủy đã đỏ mặt, cắt ngang: - Anh hiểu lầm rồi. Không phải tôi nói
chuyện đó. Con nhỏ ở đây là con bé con kia. Bảy, tám tuổi gì
đó. Chuyên nhăn nhó: - Tụi này chưa có... vợ, làm gì đã có
con! Thủy cố giữ giọng nghiêm
trang: - Tôi không đùa! Mẹ tôi bảo
tôi lên hỏi xem con bé đó là ai!
Chuyên tặc lưỡi: - Thì tôi
đã nói rồi. Tụi này không biết con bé nào hết. Chắc Thủy nhìn
lầm hay sao ấy! Thủy lộ vẻ sốt
ruột. Nhưng cô vẫn cố gắng giải thích:
- Không phải nhìn mà là nghe! Tối hôm qua, những người ở
tầng dưới đều nghe tiếng nó cười khúc khích trên này. Ba chàng trai ngơ ngác nhìn nhau. Nhiệm nhíu
mày: - Lúc đó khoảng mấy
giờ? Thủy lắc đầu: - Tôi không nhớ. Nhưng lúc đó các anh đang
mở nhạc ầm ầm trên này. Chuyên
ngó Mẫn: - Lúc đó mấy giờ,
mày? - Ai biết! - Mẫn so vai - Lúc
nào tụi mình chẳng mở nhạc! Chợt
Nhiệm reo lên: - Thôi rồi! Tôi
hiểu rồi! Trước những cặp mắt dò
hỏi của Chuyên, Mẫn và Thủy, Nhiệm nhanh nhẹn bước lại chỗ cái
cassette "Panasonic" cổ lỗ sĩ của Chuyên đang đặt trên bàn. Anh cho
băng quay ngược lại và nhẹ nhàng nhấn nút "play". Một điệu nhạc
vui nhộn vang lên. Bản "Young, Free and Single" của nhóm Boney M.
Tới đây thì Mẫn và Chuyên bắt
đầu hiểu ra. Chỉ có Thủy là vẫn chưa hiểu: - Tự nhiên anh mở nhạc chi vậy? Nhiệm cười bí mật:
- Thủy chờ một lát đi! Bản
"Happy Song" tiếp ngay sau bản "Young, Free And Single". Ba chàng trai
lẩm nhẩm hát theo: "Every body, let's go to the King's". Thủy đang lắng tai nghe, bỗng giật mình khi
nghe một giọng con nít trong trẻo cất lên: "Right to dance, it's time
to sing". Và cái giọng trẻ con ấy lại cười hí hí trong máy. Giọng
cười hồn nhiên và vui vẻ đến nỗi Thủy bất giác buột
miệng: - Dễ thương quá! Nhiệm tỉnh rụi:
- Tôi hả? - Xì, anh mà dễ thương! Tôi khen giọng con bé kia
kìa! Nhiệm tắt máy và nheo mắt nhìn
Thủy: - Con bé Thủy tìm nãy giờ
chứ gì? Thủy gật đầu, bối
rối: - Vậy mà tôi cứ tưởng...
- Tưởng sao? Thủy không đáp. Cô đỏ mặt và tránh trả
lời bằng cách nhìn ra cửa sổ. Nhiệm đành hỏi lảng sang chuyện
khác: - Bản nhạc hay không? Thủy quay lại:
- Hay! Bản gì vậy? - Bản
"Happy Song". - Cho Thủy mượn
nghen! - Ừ.
Nhiệm tháo máy, lấy cuộn băng đưa cho Thủy. Anh không quên
giở cái giọng tán tỉnh "rẻ tiền" cố hữu: - Cái gì của tôi cũng là của
Thủy. Chuyên hắng giọng, phá
bĩnh: - Cái băng đó là của tao,
mày! Nhiệm tỉnh khô: - Thì cái gì của mày cũng là của
tao! Nghe cái giọng ngang như cua của
Nhiệm, Chuyên đành chịu thua. Còn Thủy thì cười cười. Cô cầm lấy
cuộn băng, chào ba chàng trai, ra về.
Nhiệm quay vào, thở phào: -
Thế là xong! - Xong cái gì? - Mẫn
hỏi. - Mối tình của tao và em
Thủy. Mẫn vẫn không hiểu: - Xong sao?
Nhiệm khịt mũi: - Mày chậm
hiểu quá! Xong nghĩa là "hai đứa tao" đã chính thức "đặt vấn đề"
với nhau. - Xạo đi mày! - Chứ gì nữa! Em chẳng mượn băng nhạc của
tao là gì! Mẫn nheo mắt: - Chuyện đó thì nhằm nhò gì! Em mượn băng
nhạc của mày cũng giống như tao mượn tiền của mày thôi, có
khác gì đâu! Nhiệm nhìn Mẫn, giọng
khinh khỉnh: - Mày ngốc quá! Sao lại
"có khác gì đâu"! Em mượn băng nhạc của tao, nhưng chủ yếu là
để nghe bài "Happy Song". Mà "Happy Song" nghĩa là "Bài ca hạnh
phúc". Mày thấy cái ý nghĩa thâm thúy trong vụ mượn băng này
chưa? Trong khi Mẫn đang thấm ý,
ngồi gục gặc đầu thì Chuyên cười khúc khích: - Thằng Nhiệm chỉ giỏi tài tán
phét! Nhiệm trừng mắt: - Mày đừng thấy tao có số đào hoa mà tìm
cách hạ "uy tín" tao. Tao nói thật cho mày biết, em Thủy biết
tỏng tiếng con nít là ở trong bản "Happy Song", em chỉ giả bộ lên
hỏi han để tìm cớ "tỏ tình" với tao thôi! - Rồi Nhiệm chép
miệng, giọng kẻ cả - Nói thật với tụi mày, muốn thành công
trong tình yêu phải "nắm bắt" được những biểu hiện nhỏ nhặt
nhất! Chuyên đã chán ngấy trò
thuyết giáo về ái tình của Nhiệm, anh ngáp dài: - Thôi, mày muốn yêu ai thì kệ mày! Đun
nước pha cà phê uống đi! Mẫn nhăn
mặt: - Giờ này mà uống cà phê gì
nữa! Hơn chín giờ rồi! - Chết mẹ!
Vậy thì chuẩn bị nấu cơm trưa! - Chưa
đi chợ! - Mẫn nói. Chuyên liếc
Nhiệm: - Thằng Nhiệm đi chợ một
bữa đi! Nhiệm tặc lưỡi: - Tao đâu có biết mua gì? - Có gì đâu mà không biết! Trước tiên mày
mua hai trái cà chua, hành, ngò, rồi mua vài con cá nục hấp,
rồi... Nhiệm vội vã khoát
tay: - Thôi, thôi, mày dặn đủ thứ
làm sao tao nhớ hết! Hay là như thế này... - Sao? - Ba
đứa cùng đi! - Thật chán cho mày!
Đi chợ mà cũng kéo cả lũ! Nhiệm
cười hề hề: - Chủ nhật mà! Sẵn đi
chợ, tụi mình dạo phố luôn! Chuyên
nhỏm người dậy: - Thôi, tao với
mày đi! Thằng Mẫn ở nhà! Sở dĩ
Chuyên nói vậy vì Mẫn có tật ở chân, đi lại khó khăn. Hồi
nhỏ, Mẫn bị sốt tê liệt. Bệnh nặng, tưởng chết. Nhưng ông ngoại
Mẫn, vốn là một thầy thuốc giỏi, đã cứu được Mẫn. Cơn bạo
bệnh đi qua nhưng từ đó chân trái của Mẫn bị biến tướng, nó teo
lại chỉ bằng cẳng tay. Vì vậy, dáng đi của Mẫn không được bình
thường mặc dù từ lâu rồi Mẫn đã quen với khuyết tật của mình
và hầu như anh không hề ý thức về sự có mặt của nó. Nghe Chuyên bảo mình ở nhà, Mẫn lập tức
phản đối: - Tao đi nữa! Chuyên gạt phắt: - Thôi, mày ở nhà đi!
Mày ở nhà vo gạo nấu cơm, tụi tao đi chợ về làm đồ ăn là
vừa. Nghe Chuyên nói cũng có lý,
Mẫn không đòi đi theo nữa. Vả lại, anh cũng vừa sực nhớ chiều
nay anh còn phải tới nhà Thu Thảo dạy kèm. Vì vậy, phải ăn trưa
sớm một chút để còn chuẩn bị bài vở. Nhưng trước khi bước lại
vật lộn với cái bếp dầu, Mẫn còn chạy ra cửa nói với
theo: - Tụi mày mà về trễ, tao nấu
cơm khét ráng chịu à
nghen!
|
| Title : Phòng
Trọ 3 Người |
Trang
# : 1 2 3
4 5 6
7 8 9
10 11
12 13
14 15
|
|
|
|
 |
 |
 |
|
|
Sponsor links:
|