 |
 |
 |
| |
|
Title : Nữ Sinh |
Trang
# : 1 2 3
4 5 6
7 8 9
10 11
12 13
14
|
Chương Một
Quán nằm hơi chếch với cổng trường về mé phải, cách một
con đường hẹp vừa đủ hai xe ô-tô đi lọt. Ở Đây, người ta có bán cà phê nhưng chính
là bán các loại chè, xi-rô và kem. Ngày hôm đầu tiên đặt chân
vào quán, anh đã nhận thấy điều đó. Cũng chẳng có gì lạ bởi
khách thường xuyên của quán là đám học sinh của ngôi trường
cấp ba đối diện. Trước và nhất là sau giờ học, từng nhóm học
sinh kéo nhau vào quán ăn chè, uống nước và đấu láo. Trống vừa
đánh thùng thùng, học sinh đã ùa ra khỏi cổng trường, vội vã
băng qua đường và kéo vào đầy quán. Những lúc ấy, chủ quán
phải kê thêm chiếc ghế trước hiên, dưới bóng cây sứ xum xuê
đằng trước. Chè ở đây ngon, thậm
chí khá ngon. Ăn thử một ly, anh biết. Nhưng khách đến không chỉ
để ăn chè mà còn để ngồi trò chuyện, thường là chuyện tầm
phào, cà kê dê ngỗng. Cũng có khi khách bàn chuyện học tập.
Thậm chí, có một lần, anh bắt gặp một học sinh ngồi ôn bài nơi
góc quán. Chủ quán là một phụ
nữ đẫy đà, khoảng năm mươi tuổi, tính tình vui vẻ, xuề xòa, coi
chuyện học sinh vào quán ngồi tán láo hằng giờ hay ôn bài cả
buổi là chuyện bình thường. Hai cô con gái giúp việc cũng đối
xử với khách theo một phong cách cởi mở không kém. Tất cả
những điều đó khiến anh có cảm giác nơi đây giống một câu lạc
bộ hơn là quán nước. Anh thường
đến quán vào sáng sớm, lúc giờ học chưa bắt đầu. Anh chọn một
chỗ ngồi kín đáo nhưng không đến nỗi khuất tối lắm để có thể
nhìn thấy ngôi trường bên kia đường và lắng nghe những tiếng rì
rầm từ các lớp học vọng lại. Sau đó, anh kêu một ly cà phê
đen, vừa nhâm nhi nhìn ngắm các khách hàng ôm cặp vào quán và
lắng nghe họ trò chuyện. Những lúc ấy, anh thường mỉm cười vẩn
vơ và lặng lẽ theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình. Đến ngày thứ ba thì Xuyến nhận ra sự khác
thường. Nó khều Cúc Hương, giọng bí mật:
- Có hiện tượng lạ, mày biết chưa? Cúc Hương rụt cổ:
- Gì mà ghê gớm vậy? Đuôi sao chổi sắp quét trúng trường
mình hả? Xuyến nhăn mặt: - Mày lúc nào cũng tếu được! Tao nói
nghiêm chỉnh mà! Cúc Hương nheo
mắt: - Nhưng mà chuyện gì nói đại
ra cho rồi! Mày lúc nào cũng làm bộ bí mật. Theo dõi nét mặt
mày còn mệt hơn theo dõi số phận nô tỳ Isaura. Xuyến nghiêm giọng: - Có một anh chàng. . . -. . . Từ trên trời rơi xuống? - Cúc Hưng
chêm tiếp. - Cũng có thể! Không
biết ở đâu rơi xuống ngay trước cổng trường mình. Ba ngày nay
rồi. - Anh chàng bán kẹo kéo chứ
gì? Xuyến phớt lờ sự pha trò của
Cúc Hương. Nó cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị:
- Anh chàng ngồi bên quán cây Sứ.
Cúc Hương chớp mắt: - Tao
biết rồi. Chân đi săngđdan. Áo sơ mi bỏ vô thùng. - Ngay chóc!
Xuyến reo lên. Đột nhiên nó nhìn sững Cúc Hương: - Chà, mày để ý kỹ quá hén! Cúc Hương cười:
- Thấy người lạ mặt mình phải cảnh giác chứ! Xuyến hạ giọng:
- Nhưng mày có nghi gì không?
- Nghi gì? - Anh chàng đó.
- Gián điệp chứ gì! - Hừm! Tao đoán anh chàng đang "trồng cây
si" một đứa nào trong trường mình.
- Đứa nào đó chắc là mày.
Xuyến phát vào vai Cúc Hương:
- Tao nói thật mà mày cứ giỡn hoài! Đúng lúc đó, Thục trờ tới. Cúc Hương nháy mắt với Thục: - Có một người đang tìm mày. Thục tròn mắt:
- Thật không? - Thật. Tìm ba
ngày nay rồi. Thục bán tín bán
nghi: - Ai vậy? - Một anh chàng rất bảnh trai. Từ trên
trời rơi xuống. Thục cười: - Mày lúc nào cũng pha trò được. Cúc Hương chỉ tay qua bên kia đường: - Tao đùa mày làm gì! Anh chàng đang ngồi
đợi bên quán cây Sứ kia kìa! Thục
nhìn theo tay chỉ của bạn: -
Đâu? - Đó! Anh chàng đang ngồi tuốt
bên trong đó! Thục nhún vai:
- Tao không thấy gì hết! Xuyến chen vào:
- Mày muốn thấy thì qua bên đó với tụi tao. Nói xong Xuyến cầm tay Thục kéo đi. Thục
níu lại: - Thôi, tao không đi
đâu! - Sao lại không đi? Thục nhăn mặt:
- Không đi là không đi chứ sao! Mày với con Cúc Hương chỉ
giỏi bịa! Cúc Hương hắng giọng:
- Bịa đâu mà bịa! Qua bên đó, mày
không hỏi thì tụi tao hỏi giùm cho.
Vừa nói, Cúc Hương vừa đẩy Thục tới trước. Không biết
làm sao, Thục đành phải bước theo hai bạn. Anh đang ngồi thì thấy ba cô gái bước vào
quán và xăm xăm đi lại phía mình. Cô đi trước có vẻ bạo dạn,
cô đi giữa khoan thai hơn còn cô đi sau cùng thì lộ vẻ rụt rè.
Trong một thoáng, anh nhận ra ba cô gái này là khách thường
xuyên của quán. Nhưng mọi hôm, ba cô thường ngồi ở chiếc bàn
bên trái, sát cửa ra vào, không hiểu sao hôm nay họ lại kéo vao
phía trong và lại có vẻ như muốn ngồi chung bàn với anh. Anh chưa kịp suy nghĩ thì các cô gái đã ngồi
xuống những chiếc ghế trống bên cạnh. Tự nhiên anh có cảm giác
mình bị bao vây. Ý nghĩ đó bất giác khiến anh bật cười. Anh cố
nén mà không được. Nghe tiếng anh
cười khẽ, Xuyên quay sang Cúc Hương:
- Mặt tao có dính lọ nồi không?
- Không! - Cúc Hương hùa theo.
- Xuyến làm mặt tỉnh: -
Không sao có người cười? Cúc Hương
nhún vai: - Khi không mà cười mới
giỏi chứ! Còn thọt lét mới cười thì ai cười chả được! Biết gặp thứ dữ, anh vội vàng nghiêm mặt
và đưa mắt nhìn ra đường, ra vẻ như không quan tâm đến những vị
khách ngồi cùng bàn. Thấy anh ngó
lơ, Xuyến khều Thục: - Mày hỏi
đi! - Hỏi gì? - Hỏi anh tìm tôi có chuyện gì không?
Thục rụt cổ: - Thôi đi! Tụi mày chuyên môn phá người ta
không hà! Xuyến trừng mắt:
- Mày không hỏi tao hỏi
à! Thục cười: - Mày ngon thì hỏi đi! - Đừng có thách!
Nói xong, Xuyến đằng hắng một tiếng thật to. Thấy anh vẫn
không động tĩnh, nói gọi giật: -
Này, anh. . . bạn! Anh quay mặt
lại: - Cô gọi tôi? Xuyến chun mũi:
- Không gọi anh thì gọi ai!
Anh hỏi, giọng cảnh giác: -
Cô gọi tôi có chuyện gì không?
Xuyến chỉ Thục: - Nó đây
nè! Anh ngơ ngác nhìn Thục. Nhưng
Thục đã cúi mặt xuống, anh chỉ thấy cái "đuôi gà" vắt trên vai
nó. Mãi một lúc sau, anh mới ấp úng hỏi lại: - Là sao? Tôi không hiểu. Xuyên nheo mắt:
- Anh không hiểu thật à? -
Thật. Xuyến nhún vai: - Thật thì thôi! - Rồi nó giả vờ chép
miệng - Vậy mà tôi tưởng anh tìm nó.
Anh nhìn về phía Thục: - Tìm
cô này hả? Xuyến "sửa lưng" anh
liền: - Anh đừng gọi nó là cô
này! Nó tên Thục. Anh đỏ mặt:
- Xin lỗi! Tại tôi không biết tên
các cô. Xuyến cười: - Tên tụi này rất đẹp và dễ nhớ lắm. Nó
là Thục. Tôi tên Xuyến. Còn con nhỏ này tên Cúc Hương. Anh gật gù: -
Ừ, tên ai cũng đẹp. - Còn anh? -
Cúc Hương im lặng từ nãy đến giờ, đột ngột lên tiếng hỏi.
- Tôi sao?
- Tên anh là gì? - À, tôi
tên Gia. - Gia hay Da? - Gia. Cúc
Hương gục gặc đầu: - Tên anh cũng
đẹp. Nhưng không đẹp bằng tên tụi này.
Anh cười: - Tôi cũng nghĩ
vậy. - Anh nghĩ vậy thật
à? - Thật. Tôi không biết nói
dối. Xuyến reo lên: - Thế thì hay quá! Anh khai thật đi! Anh "kết
môđen" cô nào ở trường này? - Đâu
có! - Anh đáp, giọng bối rối.
Thấy anh đỏ mặt, Cúc Hương động viên: - Anh cứ nói thật đi! Có gì tụi này hỗ
trợ cho! Xuyến hùa theo: - Ừ, tôi sẽ làm "chú bé liên lạc" cho
anh. Đảm bảo không đọc trộm thư!
Anh nhăn nhó: - Các cô đoán
trật rồi. Không hề có chuyện đó ở đây!
Xuyến quắc mắt: - Có hề!
Anh đừng chối! - Tôi không chối! -
Anh thở dài, vẻ khổ sở. Thấy vậy
Thục lên tiếng: - Người ta đã bảo
không có, sao tụi bây cứ bắt ép hoài vậy! Xuyến nạt Thục:
- Mày sao ngây thơ quá! Không có gì sao ngày nào cũng đến
đây. Anh rên rỉ: - Tôi đến uống cà phê. - Uống cà phê mà ngồi từ sáng đến trưa.
Anh nói dối! - Tôi đã nói rồi!
Tôi không biết nói dối. Thấy anh
khăng khăng, Xuyến hạ giọng nhỏ nhẹ:
- Không nói dối thì anh khai thật đi! Anh chớp mắt:
- Khai gì bây giờ? Xuyến tiếp
tục dụ dỗ: - Khai tại sao anh ngồi
uống cà phê cả buổi vậy. Anh tặc
lưỡi: - Tại tôi không biết đi đâu.
Thục chen vào: - Bộ anh không đi làm hả? - Không. -
Vậy là anh thất nghiệp? - Ừ, thất
nghiệp. Cúc Hương nhìn anh bằng ánh
mắt nghi ngờ: - Thất nghiệp sao mà
quần áo láng coóng vậy? Anh nhún
vai: - Các cô không biết gì hết!
Phải ăn mặc đàng hoàng thì mới dễ xin việc làm. Thấy không thể khai thác gì thêm được ở
đối tượng khả nghi này, Xuyến hắng giọng tuyên bố: - Thôi được rồi, tạm thời tụi này tin anh!
Nhưng tôi không hiểu. . . Đang nói
tự nhiên Xuyên ngừng lại. Anh nhìn nó, hồi hộp: - Không hiểu chuyện gì? Xuyến nháy mắt:
- Anh bảo thất nghiệp sao lại có tiền uống cà
phê? Anh cười: - Tưởng gì! Tiền cà phê đâu có bao
nhiêu! Xuyến hỏi bằng giọng tinh
quái: - Vậy tiền chè có "bao
nhiêu" không? Anh ngớ người
ra: - Cô nói gì tôi không hiểu.
Cúc Hương cười cười giải thích:
- Anh chậm hiểu quá! Ý nó muốn
hỏi là anh có thể trả tiền ba ly chè của tụi này không.
Anh cũng cười: - Được thôi! Để đó tôi trả cho! Thấy anh đồng ý ngay như vậy, Xuyến nhận
xét: - Anh chỉ mắc tội chậm hiểu
thôi. Nhưng khi hiểu ra, anh trả lời không đến nỗi chậm lắm!
Ý nó khen anh là con người mau
mắn. Và anh không biết mình có nên vui với lời khen đó hay
không. Trước khi ba cô gái kéo ra
khỏi quán, Cúc Hương còn quay lại buông thõng một câu: - Từ trước đến nay chưa có ai được vinh dự
trả tiền cho bọn này như anh đâu!
Nhìn ba cô gái vừa đi vừa đấm vai nhau và trong thoáng mắt
mất hút sau cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi không biết cái
"vinh dự" mà Cúc Hương gán cho anh sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần
nữa. Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, anh thấy mình giống hệt như một
bị cáo ra trước vành móng ngựa, phải trả lời những câu chất
vấn ngược ngạo của các quan tòa, bất giác anh mỉm cười.
|
|
Title : Nữ Sinh |
Trang
# : 1 2 3
4 5 6
7 8 9
10 11
12 13
14
|
|
|
|
 |
 |
 |
|
|
Sponsor links:
|