TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 68
Di Ngôn
Huyền Bí Đoán Không Ra
Kim Dung
"Soạt" một tiếng vang lên! Nhạc phu nhân
rút thanh trường kiếm ra khỏi
vỏ toan đâm thẳng vào
Đào Hoa Tiên là một trong hai người
đang khiêng giá gỗ.
Nhạc Bất Quần vội la lên:
- Hãy khoan!
Lão chắp tay nhìn Đào cốc
lục tiên nói:
- Sáu vị giá lâm núi Hoa Sơn
mà tại hạ không biết trước
để ra xa nghênh tiếp mong rằng các
vị
tha lỗi cho. Tại hạ chưa hiểu tôn
tính đại danh, các vị ở
môn phái nào?
Đào cốc lục tiên nghe Nhạc Bất
Quần hỏi vừa tức giận lại
vừa thất vọng. Vì theo lời
Lệnh Hồ
Xung thì Nhạc Bất Quần rất ngững
mộ bọn họ. Họ chắc mẩm là
khi gặp Nhạc Bất Quần sẽ được
lão
hoan nghênh vô cùng. Không ngờ
lão lạ hỏi họ tên thì hiển
nhiên chưa biết Đào cốc lục
tiên là ai.
Đào Căn Tiên nói:
- Nghe nói hai vợ chồng các hạ
rất đem lòng ngưỡng mộ
sáu anh em ta. Bây giờ các hạ
nói vậy thì
ra chuyện đó chẳng có gì hết.
Đào Chi Tiên nói:
- Các hạ còn bảo rất lấy làm
ân hận chưa được cùng
Đào cốc lục tiên uống mấy
chung rượu giao
hữu. Bữa nay sáu anh em ta lên
đây, các hạ đã không
tỏ vẻ hân hoan, lại chẳng có
ý mời chúng ta
uống rượu. Thế là chúng
ta hoàn toàn bị lừa gạt.
Nhạc Bất Quần chẳng hiểu đầu
đuôi gì hết, bụng bảo dạ:
- Sáu người này tự xưng
là Đào cốc lục tiên nhưng
toàn thất vẻ yêu tà, sao lại
chẳng có chút tiên
phong đào cốt chi hết? Coi bọn chúng
ra tay xé xác Thành Bất Ưu thì
đủ biết chúng là những
tay cao thủ
trong tà đạo. Họ đã lên
núi Hoa Sơn thì dù sao cũng là
tân khách. Ta mời họ uống mấy
chung rượu
phỏng có hại gì? Nhưng chúng đã
lên núi Hoa Sơn giết người
tỏ ra bất kính chủ nhân thì
tiếp đãi theo lối
tan khách thế nào được?
Vả lại tà chính khác nhau không
theo một đường. Sáu thằng
cha này đã hành
hạ Lệnh Hồ Xung đến thế kia
thì làm gì còn có hảo tâm.
Lão nghĩ vậy liền lạnh lùng
đáp:
- Các vị tự xưng là Đào
cốc lục tiên, thì Nhạc mỗ, một
kẻ phàm phu tục tử, không dám
kết giao
với sáu vị tiên nhân.
Lão nói câu này đầy vẻ
trào phúng mỉa mai, nhưng Đào
cốc lục tiên vừa nghe thấy lại
lấy làm
khoan khoái. Họ cho rằng Nhạc Bất Quần
tự biết thân phận hèn kém
không dám với cao.
Mấy lão đồng thanh đáp:
- Cái đó không cần. Bọn lục
tiên chúng ta đã là bạn với
đồ đệ của các hạ thì
có kết giao với
chính các hạ cũng chẳng hề
gì.
Đào Thực Tiên nói:
- Tuy võ công các hạ thấp kém,
bọn ta cũng không coi thường đâu.
Các hạ cứ yên tâm.
Đào Hoa Tiên nói:
- Các hạ có chỗ nào không
hiểu về võ nghệ thì cứ
đưa ra hỏi. Đào cốc lục
tiên đã là bạn với các
hạ, dĩ nhiên sẽ chỉ điểm
cho.
Đào cốc lục tiên là những
người chất phác, không hiểu
thế sự. Họ nói mấy câu
nầy với cả tấm
lòng thành thực. Song Nhạc Bất
Quần, một vị tôn sư võ học,
nghe chẳng lọt tai chút nào. Lão
cho đó
là một điều rất nhục nhã.
Còn may ở chỗ lão là người
quân tử, dày công tu dưỡng,
nên tuy trong lòng
phẫn nộ mà ngoài mặt tủm tỉm
cười đáp:
- Cái đó tại hạ xin đa tạ.
Đào Cán Tiên nói:
- Các hạ bất tất phải đa tạ.
Bọn Đào cốc lục tiên chúng
ta đã là bạn với các
hạ thì biết đâu nói
đấy một cách chân thành.
Đào Thực Tiên nói:
- Ta thi triển mấy môn quyền cước
ở đây để cho quí phái,
từ trên xuống dưới, ai nấy
đều mở rộng
tầm mắt, nên chăng?
Nhạc phu nhân nghe bọn lục tiên ăn
nói càn rỡ thì tức giận
đến cực điểm không thể
nhẫn nại
được. Bà giơ trường
kiếm lên chí mũi kiếm vào
trước ngực Đào Thực
Tiên nhưng dừng lại ở đó
chứ
không đâm vào.
Bà quát:
- Giỏi lắm! Để ta lãnh giáo
mấy chiêu công phu của lão.
Đào Thực Tiên cười
nói:
- Đào cốc lục tiên trước
nay không dùng binh khí bao giờ. Phu
nhân đã hâm mộ võ công
của chúng
ta thì có lý đâu chẳng rõ
điểm này?
Nhạc phu nhân cho đó là câu
nói khinh miệt để làm nhục mình.
Bà lạnh lùng nói:
- Ta không biết đâu!
Đột nhiên bà phóng kiếm đâm
tới.
Nhạc phu nhân là một tay cao thủ trong
phe "khí tông" phái Hoa Sơn. Bà đã
phóng kiếm cực kỳ
mau lẹ mà khí thế càng lợi
hại vô cùng!
Đào Thực Tiên vốn không
có ý cừu địch với
Nhạc phu nhân, lão không ngờ
bà nói đâm là đâm.
Mũi kiếm nhọn của bà trong chớp
mắt đã xuyên vào bụng lão.
Lão cả kinh vội né tránh, nhưng
Nhạc
phu nhân phóng kiếm lẹ quá nghe đánh
soạt một tiếng. Mũi kiếm đã
xiên vào lồng ngực.
Đào Thực Tiên phóng chưởng
đánh trúng vai Nhạc phu nhân.
Nhạc phu nhân loạng choạng người
đi lùi về phía sau hai bước
phải buông tay kiếm ra.
Thanh trường kiếm cắm ở
trước ngực Đào Thực
Tiên, rung rinh không ngớt.
Bọn Đào Căn Tiên năm người
lớn tiếng la hoảng.
Đào Chi Tiên táng đởm
kinh tâm ôm ngay lấy Đào Thực
Tiên xoay mình chạy trốn. Bóng người
thoáng một cái đã ra xa mấy
chục trượng.
Còn bốn lão nhảy xổ tới
mau lẹ phi thường, nắm lấy hai
tay, hai chân Nhạc phu nhân giơ lên.
Nhạc Bất Quần biết bốn lão
này sắp kéo mạnh ra bốn phía
để xé người Nhạc phu nhân
làm bốn
mảnh. Tuy lão là người bình
tĩnh, lúc lâm sư không hoang mang, nhưng
trước tình cảnh này, lão
vung
trường kiếm nhằm đâm vào
Đào Căn Tiên và Đào
Diệp Tiên thì cổ tay lão cứ
run bần bật.
Lệnh Hồ Xung đang nằm trên giá
ngó thấy sư nương lâm vào
tình trạng cực kỳ nguy ngập, không
biết một luồng nội lực từ
đâu kéo đến, hắn đứng
phắt dậy thét lên:
- Chớ sát hại sư nương ta!
Bằng không ta tự vận đứt
kinh mạch mà chết.
Hắn vừa thét xong hai câu thì
miệng hộc máu tươi ra rất nhiều
té xuống ngất xỉu.
Đào Căn Tiên né tránh nhát
kiếm của Nhạc Bất Quần đồng
thời la lên:
- Thằng lỏi kia lại đòi tự
vận đứt kinh mạch tự tử,
chúng ta không làm thế được.
Buông tha cho
mụ thôi!
Bốn lão đặt Nhạc phu nhân xuống,
trong lòng lo lắng đến thương
thế của Đào Thực Tiên.
Bốn anh
em tâm ý tương thông, chẳng ai
bảo ai đều rượt theo Đào
Chi Tiên và Đào Thực Tiên.
Nhạc Bất Quần cùng Nhạc Linh San chạy
lại bên Nhạc phu nhân toan đưa tay
ra nâng đỡ thì
Nhạc phu nhân nhảy phắt lên. Bà
vừa kinh hãi vừa tức giận,
sắc mặt xám xanh không còn chút
huyết
sắc, người run lẩy bẩy không
ngớt.
Nhạc Bất Quần khẽ nói:
- Sư muội không nên nóng giận. Chúng
ta nhất định sẽ trả thù. Sáu
thằng cha nầy đều là những
tay
đại kình địch. May mà sư
muội đã giết được
một tên.
Nhạc phu nhân hơi bình tĩnh lại
sau cơn khủng khiếp, bà nghĩ tới
tình trạng Đào cốc lục tiên
xé
xác Thành Bất Ưu hôm trước
thì trái tim lại đập loạn lên.
Miệng ấp úng:
- Cái nầy ... cái nầy ... cái nầy
...
Rồi không thốt nên lời nữa.
Nhạc Bất Quần biết bà vợ
khiếp hãi quá độ liền bảo
Nhạc Linh San:
- San nhi! Ngươi đưa má má về
phòng an ngơi.
Lão lại đến coi Lệnh Hồ Xung
thì thấy trên mặt và trước
ngực hắn đầy máu tươi,
hơi thở rất yếu
ớt, thở vào thì ít, hắt
ra thì nhiều, xem chừng khó sống
được.
Lão liền đặt tay vào huyệt Linh
đài sau lưng hắn, muốn đem nội
lực thâm hậu của mình để
kéo dài
sinh mạng cho hắn. Nhưng lão vừa
vận khí thì cảm thấy mấy luồng
nội lực rất kỳ bí đẩy
ngược lại, cơ hồ
bàn tay lão bị hất ra.
Nhạc Bất Quần đã luyện thành
"Tử hà thần công" thì nội
lực của lão trong võ lâm ít
có tay bì kịp.
Thế mà mấy luồng nội lực
kỳ bí trong người Lệnh Hồ
Xung thúc đẩy khiến tay mặt lão
phải chấn động.
Lão cực kỳ kinh hãi, sau phát
giác mấy luồng nội lực cổ
quái trong người Lệnh Hồ Xung
tự nhiên đang
xung kích lẫn nhau không ngớt.
Nhạc Bất Quần lại đạt tay lên
huyệt Đản trung trước ngực
Lệnh Hồ Xung thì thấy lòng bàn
tay
chấn động kịch liệt, khiến cho
lão càng kinh hãi hơn. Lão nhận
thấy mấy luồng chân khí trong người
hắn
đang chạy xuôi chạy ngược và
đúng là nội công cực cao
của bàng môn tả đạo.
Mỗi luồng chân khí nầy tuy so với
Tử hà thần công của lão
còn kém chút đỉnh, song chỉ
hai luồng
hợp nhất lại, hoặc chia ra để
liên công thì lão không thể
chống nổi được.
Nhạc Bất Quần để ý nhận
xét kỹ hơn thì chân khí trong
người Lệnh Hồ Xung chia làm sáu
luồng
chạy nhộn nhạo trong kỳ kinh bát mạch
một cách rất bá đạo.
Nhạc Bất Quần sợ mình hao tổn
nội lực không dám để lâu,
rụt tay về nghĩ thầm:
- Chân khí nầy chia làm sáu luồng,
dĩ nhiên là do sáu quái nhân
trút vào trong người Xung nhi khiến
hắn sống không sống được
chết chẳng chết cho.
Nên biết Đào cốc lục tiên
đều tự ý dồn nội lực
vào trị thương cho Lệnh Hồ Xung.
Kết quả là sáu
luồng chân khí đã dùng người
hắn làm chiến trường xung đột.
Nội lực lục tiên suýt soát
ngang nhau, nên sáu
luồng chân khí khôn phân cường
nhược, ở vào thế giằng
co không hơn không kém mới biến
thành cục
diện xuất tích không tiêu tan được.
Đây là một trường hợp
quái đản cổ kim chưa từng
thấy trong võ lâm.
Nhạc Bất Quần lấy lý lẽ thông
thường để suy luận thì làm
sao đoán ra được lý do chân
chính trong
vụ nầy?
Nhạc Bất Quần sai Cao Căn Minh và
Lục Đại Hữu khiêng Lệnh Hồ
Xung vào trong nhà. Đoạn
lão đi thăm bà vợ.
Nhạc phu nhân tuy phải một phen bở
vía nhưng chưa bị thương. Lúc
này bà ngồi cạnh giường,
nắm
lấy cổ tay cô con gái trong lòng
xao xuyến không yên. Bà vừa
thấy Nhạc Bất Quần vào liền
hỏi ngay:
- Xung nhi thế nào? Thương thế gã
có đáng lo ngại không?
Nhạc Bất Quần không trả lời,
hồi lâu mới nói:
- Lạ thiệt! Lạ thiệt!
Nhạc phu nhân hỏi:
- Có điều chi kỳ lạ?
Nhạc Bất Quần đem tình hình
sáu luồng chân khí bằng môn
xung kích trong người gã kể lại.
Nhạc phu nhân nói:
- Bây giờ cần phải hóa tán
hết sáu luồng chân khí bàng
môn đó đi mới được,
nhưng chẳng hiểu còn
kịp nữa hay không?
Bà nói bằng một giọng rất thiết
tha.
Nhạc Bất Quần ngửng đầu
lên ngẫm nghĩ, hồi lâu mới
hỏi:
- Sư muội! Sư muội thử nghĩ xem
lục quái hành hạ Xung nhi như vậy
là có dụng ý gì?
Nhạc phu nhân đáp:
- Hoặc giả bọn họ muốn bắt buộc
Xung nhi chịu thua, hay là họ muốn tra hỏi
hắn điều bí mật gì
trong phái ta. Dĩ nhiên Xung nhi thà chết
chứ không chịu khuất phục nên
sáu con quỉ đó mới dùng
hình
phạt khốc liệt để gia hại gã.
Nhạc Bất Quần gật đầu nói:
- Theo lẽ thì như vậy, nhưng bản
phái chẳng có điều gì bí
mật mà lục quái kia đối với
vợ chồng ta
đã không quen biết lại không
thù oán. Bọn họ đã bắt
Xung nhi đem đi sao còn quay trở lại.
Nhạc phu nhân ngập ngừng đáp:
- E rằng:
Rồi bà phát giác ra ý nghĩ
của mình không đứng vững
được liền lắc đầu
nói tiếp:
- Nhưng không phải.
Hai ông bà trông nhau không nói gì
nữa, chỉ chau mày, mỗi người
theo đuổi một ý nghĩ.
Nhạc Linh San nói xen vào:
- Phái ta tuy chẳng có điều gì
bí mật nhưng về võ công thiên
hạ đều biết tiếng. Sáu lão
quái kia bắt
giữ đại sư ca rồi, không
chừng muốn tra hỏi chỗ tinh diệu
về khí công và kiếm pháp
cũng chưa biết
chừng.
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Về điểm này ta đã nghĩ
tới, nhưng bản lãnh cùng nội
lực Xung nhi chưa đến chỗ cao thâm
mà nội
công lục quái lại rất hùng hậu.
Họ chỉ thử qua là biết ngay. Còn
về ngoại công thì đường
lối võ công
của lục quái chẳng có chỗ
nào ăn nhậu với Hoa Sơn kiếm
pháp cả. Vậy họ chẳng hoài hơi
phí bao
nhiêu công phu để tra hỏi gã
những chuyện vô ích. Vả lại
nếu muốn tra hỏi thì nên đưa
gã rời xa núi
Hoa Sơn thủng thẳng gia hình mà cật
vấn chứ đưa gã về đây
làm chi?
Nhạc phu nhân nghe giọng nói của trượng
phu ra chiều xác định thì bà
biết lão đã tìm được
lý lẽ giải
khai mối nghi ngờ nầy. Bà liền
hỏi:
- Vậy thì vì duyên cớ gì?
Nhạc Bất Quần vẻ mặt nghiêm nghị
trịnh trọng nói:
- Họ muốn mượn thương thế
Xung nhi để tiêu hao nội lực của
ta.
Nhạc phu nhân nhảy lên nói:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Họ
biết sư ca muốn cứu vãn cho Xung
nhi, tất nhiên dùng nội lực hóa
tán sáu
luồng chân khí bàng môn của
bọn chúng. Chúng chờ cho đến
lúc đại công sắp hoàn thành
mới xuất hiện
đột ngột, dùng kế dĩ dật
đãi lao là có thể đưa
chúng ta vào chỗ chết.
Bà ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- May ở chỗ hiện giờ chúng
chỉ còn có năm tên. Này sư
ca! Lúc nãy rõ ràng chúng đã
bắt được tiểu
muội mà sao vừa nghe Xung nhi quát lên
một tiếng liền buông tha tiểu muội
ngay?
Nhạc Bất Quần đáp:
- Sở dĩ ta sinh lòng ngờ vực
là ở chỗ đó. Bọn chúng
chỉ sợ Xung nhi tự chấn động
kinh mạch mà chết
nên mới buông tha sư muội. Sư
muội thử nghĩ coi: Nếu chúng không
có cuộc mưu đồ trọng đại
thì tiếc
làm gì cái mạng Xung nhi?
Nhạc phu nhân lẩm bẩm:
- Thật là nham hiểm! Thật là độc
ác!
Nguyên Đào cốc tứ tiên
đã hạ thủ một cách tàn
nhẫn để xé xác Thành Bất
Ưu là một việc hiếm
thấy trong võ lâm. Phái Hoa Sơn từ
trên xuống dưới được
mục kích tấn thảm kịch rùng
rợn đó chẳng
ai là không bở vía.
Lúc nầy Đào cốc lục tiên
lại đưa Lệnh Hồ Xung lên núi
mà hắn chỉ thoi thóp thở thì
bất luận là ai
cũng cho bọn họ chẳng tử tế
gì, không phải vợ chồng Nhạc
Bất Quần lấy khí độ tiểu
nhân đo bụng
dạ người quân tử.
Nhạc phu nhân lại nói:
- Sư ca nói vậy thì không thể lấy
nội lực để trị thương
cho Xung nhi được. Nội lực của
tiểu muội
tuy còn kém sư ca xa nhưng cũng có
thể trợ giúp cho tính mạng gã
kéo dài thêm.
Bá nói xong liền đi ra cửa phòng.
Nhạc Bất Quần gọi giựt lại:
- Sư muội!
Nhạc phu nhân dừng bước ngoảnh
mặt lại.
Nhạc Bất Quần lắc đầu nói:
- Không được đâu! Chân
khí bàng môn của bọn lục quái
ghê gớm lắm! ...
Lão biết bà vợ có tính
tranh cường hiếu thắng, nên không
nói thêm gì nữa.
Nhạc phu nhân ngần ngừ một chút
rồi trở lại ngồi xuống cạnh
giường hỏi:
- Chỉ có "Tử hà công" của
sư ca là tiêu giải được
thôi ư? Nếu vậy biết làm thế
nào?
Nhạc Bất Quần đáp:
- Hiện giờ chỉ có cách dò
lần từng bước. Trước
hết hãy khiến cho Xung nhi giữ được
hơi thở rồi sẽ
liệu. Như vậy không cần hao phí
nhiều hơi sức.
Ba người tiến vào trong phòng
Lệnh Hồ Xung.
Nhạc phu nhân thấy hắn hơi thở
chỉ còn thoi thóp, liền đưa tay
ra bắt mạch.
Nhạc Bất Quần nắm tay Nhạc phu nhân
ngăn lại lắc đầu mấy cái
rồi buông tay bà ra. Lão áp hai
bàn tay vào bàn tay Lệnh Hồ Xung,
từ từ thúc đẩy nội
lực "Tử Hà Cong" vào trong người
hắn.
Nội lực của lão vừa đụng
vào chân khí trong người Lệnh
Hồ Xung toàn thân lão chấn động,
mặt
nổi sắc tía bừng bừng.
Lão lùi lại một bước.
Nhạc Bất Quần ngưng thần. đề
tụ chân khí vào huyệt Đan điền.
Sắc tía trên mặt lập tức
tan đi.
Lão đưa mắt cho Nhạc phu nhân
rồi hai vợ chồng sóng vai đi
ra cửa phòng.
Nhạc Linh San toan theo đi, Nhạc Bất Quần
liền giơ tay ra hiệu cho nàng ở
lại. Lão nói:
- Ngươi hãy ở đây chiếu
cố cho đại sư ca.
Lệnh Hồ Xung đột nhiên cất tiếng
hỏi:
- Lâm ... Lâm sư đệ đâu?
Nhạc Linh San lấy làm kỳ hỏi lại:
- Đại sư ca hỏi đến Lâm
tiểu tử làm chi?
Lệnh Hồ Xung hai mắt vẫn nhắm nghiền
đáp:
- Phụ thân y ... lúc lâm tử ...
có dặn tiểu huynh một câu, nhờ
chuyển lại cho y ... Tiểu huynh ...
nguy đến nơi rồi! ... Mau mau kêu y
đến đây!
Nhạc Linh San nước mắt đầm
đìa, bưng mặt chạy ra.
Nhạc Bất Quần khẽ nói:
- E rằng câu này rất quan trọng. Cần
để gã nói ra mới được.
Lão quay trở vào đến bên
giường Lệnh Hồ Xung, vận "Tử
hà thần công" vào lòng bàn
tay rồi ấn lên
huyệt Linh đài hắn.
Bọn đệ tử phái Hoa Sơn đều
chầu chực ngoài cửa.
Lâm Bình Chi vừa nghe Nhạc Linh San kêu
vội chạy vào đến bên giường
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đại sư ca! Đại sư ca cần
bảo trọng thân thể.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Có phải Lâm sư đệ đấy
không? ...
Lâm Bình Chi đáp:
- Chính tiểu đệ đây!
Lệnh Hồ Xung nói:
- Lệnh tôn ... lúc sắp qua đời
.. tiểu huynh có ở bên cạnh...Người
dặn ta nói với hiền đệ...
Hắn nói đến đây tiếng
nhỏ mãi đi. Mọi người nín
thở, trong phòng yên lặng như tờ.
Lệnh Hồ Xung từ từ hít vào
một hơi rồi nói tiếp:
- Lệnh tôn bảo: Ngõ Quỳ Hoa ...
Nhạc Bất Quần vừa nghe thất
hai chữ "Quỳ Hoa" bất giác chấn
động tâm thần. Trong một giây
lãng trí này, lão cảm thấy
sáu luồng chân khí từ sáu
chỗ kinh mạch Lệnh Hồ Xung ồ ạt
xông lên huyệt
Linh Đài rất mãnh liệt, cơ hồ
đẩy bật tay lão ra.
Nhạc Bất Quần vội vận công lực,
thúc đẩy một luồng chân khí
cực kỳ hùng hậu vào huyệt
Linh đài
Lệnh Hồ Xung.
Bỗng nghe Lệnh Hồ Xung nói tiếp:
- Ngõ Quỳ Hoa .. trong ngôi... nhà cũ
.. có đồ vật ... phải trông
coi .. nhưng chớ có... lật coi ...
Không thì gặp tai họa... ghê gớm...
Lâm Bình Chi lấy làm kỳ hỏi:
- Ngõ Quỳ Hoa ư? Chúng ta ở Phúc
Châu đây chẳng có ngõ Quỳ
Hoa nào cả. Nhà cũ tiểu đệ
ở
cũng không phải trong ngõ Quỳ Hoa.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Hai câu ... lệnh tôn dặn ... là như
vậy... Chỉ có hai câu thế thôi.
Thanh âm hắn lại nhỏ dần đi.
Nhạc Bất Quần thấy sáu luồng
chân khí bàng môn chạy rần rần
mỗi
lúc một thêm mãnh liệt. Dù lão
có hao phí hết cả nội lực
cũng không tài nào giải trừ
được. Lão liền rụt
tay về.
Nhạc phu nhân rút khăn tay ra lau mồ
hôi trán cho Nhạc Bất Quần.
Nhạc Bất Quần từ ngày luyện
Tử Hà công đến nay, mỗi
lần hành công, trong người không
ra một
giọt mồ hôi thế mà lần này
lau trán ướt đến nửa
tấm khăn tay. Cả Nhạc phu nhân thấy
vậy cũng kinh
hãi vô cùng!
Nhạc Bất Quần hỏi Lâm Bình Chi:
- Tại Phúc Châu không có ngõ
Quỳ Hoa ư? Vậy có ngõ Quế Hoa
hay gì gì hoa mà thanh âm tương
tự như vậy không?
Lâm Bình Chi ngẫm nghĩ một hồi
rồi đáp:
- Không có.
Nhạc phu nhân hỏi:
- Vậy tòa nhà cũ của ngươi
ở địa phương nào?
Lâm Bình Chi đáp:
- Trước kia tằng tổ đệ tử
ngụ ở Hướng nhật phường
về sau ..
Nhạc Bất Quần nói xen vào:
- Ồ! Hướng nhật phường,
Hướng nhật phường! Thứ
hoa Hướng nhật tức là Hoa
Quỳ. Không
chừng Hướng nhật phường
còn có tên là Quỳ Hoa hạng
cũng nên.
Lâm Bình Chi nói:
- Có thể vì đệ tử hồi
đó nhỏ tuổi nên không biết
tới Hướng nhật phường
còn mang tên khác. Từ
ngày về tay tổ phụ đệ tử
tiêu cục được mở mang
rộng lớn hơn. Cả nhà đệ
tử đều ngụ ở trong tiêu
cục.
Nhạc Bất Quần nói:
- Thế thì phải rồi!
Nhạc phu nhân hỏi:
- Sự vật mà gia gia ngươi nói
đó là gì vậy?
Nhạc Bất Quần gạt đi:
- Cái đó khoan rồi sẽ bàn
tới.
Lão quay lại bảo Nhạc Linh San cùng
Lâm Bình Chi:
- Các ngươi qua trông nom cho đại
sư ca, h thấy bệnh tình gã biến
chuyển thì lập tức báo cho ta
hay.
Lâm, Nhạc hai người vâng lệnh
đi ngay.
Nhạc Bất Quần đưa mắt ra hiệu
cho Nhạc phu nhân cùng trở về
phòng mình. Lão đóng cửa
lại
khẽ nói:
- Sư muội, sư muội thử nghĩ coi
sự vật đó là cái gì?
Nhạc phu nhân đáp:
- Sự vật trong nhà gã kể có
hàng ngàn hàng vạn, trùng trùng
điệp điệp thì tiểu muội biết
là cái gì?
Nhạc Bất Quần nói:
- Gã nói đến hai chữ "lật
coi"...
Nhạc phu nhân tỉnh ngộ, xen vào:
- Ồ phải rồi. Đúng là "Tịch
Tà kiếm phổ" của nhà gã.
Nhạc Bất Quần nói:
- Nếu phải là "Tịch Tà kiếm
phổ" thì việc gì Lâm Chấn Nam
Tổng tiêu đầu lúc lâm tử
còn đinh ninh
dặn lại chớ có lật coi, bằng
không sẽ gặp họa hoạn vô cùng?
Nhạc phu nhân mỉm cười đáp:
- Cái trò bí mật này d đoán
lắm! "Tịch Tà kiếm phổ" của
nhà họ Lâm rất tầm thường,
dù có học
được thành tài, cũng không
đủ khắc địch thủ thắng
mà còn mang vạ sát thân. Vì
vậy mà Lâm Chấn Nam
chỉ dặn con bảo thủ tổ vật chứ
không nên học. Kinh nghiệm bản thân
y đã chứng minh điều đó.
Nhạc Bất Quần trầm ngâm không
nói gì nữa.
Nhạc phu nhân biết trượng phu hiểu
rõ sự vật hơn mình. Bà thấy
ông không phê bình lời nói
của
bà trúng hay trật thì chắc rằng
ông cho bà nghĩ thế là sai. Bà
liền hỏi:
- Vậy là nghĩa làm sao? Hay y chỉ muốn
bày trò kỳ bí như vậy mà
thôi?
Nhạc Bất Quần nói:
- Ý nghĩa thế nào ta cũng nghĩ
không ra. Ngày trước tằng tổ
Lâm Bình Chi là Lâm Vin Đồ
tiền bối
nhờ 72 đường "Tịch Tà
kiếm phổ" mà vùng vẫy giang hồ,
ít người địch nổi, lời
đồn của những bậc cố lão
quyết không giả dối. Cả đến
sư phụ Dư Thương Hải phái Thanh
Thành là Trương Thanh Tử cũng
bị
hại về tay lão thì "Tịch Tà
kiếm phổ" chân chính quyết chẳng
phải tầm thường như Lâm Bình
Chi vẫn
biểu din. Hơn nữa ta còn nghi sự
vật mà Lâm Chấn Nam tổng tiêu
đầu dặn lại chưa chắc đã
phải là
"Tịch Tà kiếm phổ".
Nhạc phu nhân hỏi:
- Nếu vậy thì kỳ thiệt! Sự
vật đó không phải là "Tịch
Tà kiếm phổ" thì còn trỏ vào
cái gì?
Nhạc Bất Quần lật gối đầu
lên lấy một chiếc hộp sắt. Lão
mở hộp lấy ra một cuốn sách
bằng gấm.
Nhạc phu nhân lấy làm kỳ hỏi:
- Chẳng lẽ nhà họ Lâm cũng
có "Tử hà bí lục" ư?
Nhạc Bất Quần mỉm cười đáp:
- Pho "Tử hà bí lục" này là
một cuốn sách bí mật của phái
ta không truyền thụ ra ngoài thì nhà
họ
Lâm lấy đâu ra mà có?
Lão lật trang sau chót pho "Tử hà
bí lục" và trỏ vào 16 chữ
cuối cùng nói:
- Sư muội hãy coi đây!
Nhạc phu nhân đưa mắt nhìn theo
chỗ tay lão trỏ thì thấy 16 chữ
đó là:
"Tử hà bí lục nhập môn cơ
sở. Quỳ hoa bảo điển, đăng
phong tháo cực"
Nhạc phu nhân hồi còn là bạn
học đồng môn học võ nghệ
với Nhạc Bất Quần tuy sư phụ
không lấy pho "Tử hà bí lục"
này ra truyền dạy, nhưng từ ngày
thành hôn, vợ chồng hai người
chẳng
dấu nhau điều gì. Nhạc phu nhân
đã lật coi nhiều lần. Có điều
luyện môn "Tử hà thần công"
phải nhiều
điều cấm kỵ mà sự tiến
bộ lại rất chậm chạp.
Nhạc phu nhân thấy môn công phu này
phức tạp, luyện mấy tháng trời
mà không lượm được
chút thành quả nào, bà liền
phế bỏ. Cả 16 chữ kia bà cũng
đã đọc qua. Khi đó bà
nghĩ rằng "Đây mới
là môn học sơ đẳng lúc
nhập môn trong "Tử hà bí lục"
mà ta luyện không xong thì nói chi
đến chuyện
Quỳ Hoa bảo điển mới tới
được chỗ siêu việt cùng
tột?
Ngày đó chính bà hãy còn
nông nổi nhận xét thô sơ nên
thấy thế bà chẳng buồn để
tâm nữa. Bây
giờ bà thấy trượng phu nói
ra liền động tâm suy nghĩ, buột
miệng hỏi:
- Quỳ Hoa bảo điển ư? Quỳ hoa
hạng ở thành Phúc Châu với
Quỳ Hoa bảo điển có gì liên
can với
nhau? Trên cõi đời này có
pho sách Quỳ Hoa bảo điển thiệt
ư?
|