TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 63
Núi
Hoa Sơn Phát Sinh Biến Cố
Kim Dung
Lão nói xong đem đệ nhất kiếm
về "Độc cô cửu kiếm" là
"Tổng quát thức" theo thứ tự
khẩu quyết
mà giải thích từng câu. Lão
lại truyền thụ cả những biến
hóa phụ thuộc vào khẩu quyết.
Lệnh Hồ Xung trước kia chỉ biết
cố nhớ cho bằng được
khẩu quyết chứ chưa hiểu đến
chỗ vi diệu
bên trong. Bây giờ hắn được
Phong Thanh Dương ung dung chỉ điểm, mỗi
khắc hắn đều hiểu thêm một
ít
đạo lý về võ học thượng
thặng. Mỗi khắc hắn đều học
được mấy chỗ biến hóa
thần kỳ xảo diệu. Bất
giác hắn sung sướng quá không
nhịn được, miệng không ngớt
trầm trồ ca ngợi.
Một già một trẻ ở trên ngọn
núi sám hối rèn luyện kiếm
pháp tinh diệu về "Độc cô cửu
kiếm". Từ
"tổng quát thức", "phá kiếm
thức", "phá đao thức", "phá
thương thức", "phá tiên thức",
"phá sách
thức", phá chưởng thức",
"phá tiến thức". Học mãi cho
đến đệ cửu kiếm là
"phá khí thức".
Trong phép "phá thương thức" bao
quát cả việc phá giải trường
thương, đại kích, tề mi côn,
lang
nha bổng, bạch lạp hầu, thiền trượng,
quyền trượng và tất cả
những món binh khí về loại này.
"Phá tiên thức" phá giải cương
tiên, thiết giản, điểm huyệt
quyết quai tử, nga mi thích, trủy thủ,
bản
phủ, thiết bài, bát giác chùy,
thiết chùy. v.v....
"Phá sách thức" thì phá trường
sách, nhuyn tiên, tam tiết côn, cữu
tiết côn, lin tử thương, thiết
lin, ngư bổng, lưu tinh chùy.v.v...
Tuy chỉ là một kiến thức nhưng
nó biến hóa vô cùng. Lệnh
Hồ Xung học càng xuống dưới
càng
thấy những chiêu số dung hợp
quán thông nhau và uy lực tăng
lên rất nhiều.
Ba kiếm pháp sau cùng so với sáu
kiếm pháp đầu càng khó học
hơn.
"Phá chưởng thức" là công
phu để phá giải quyền, cước,
chỉ, chưởng. Đối phương
dám để tay
không địch với trường
kiếm thì dĩ nhiên võ công họ
đã cao thâm ghê gớm. Đại
phàm những tay cao thủ
võ học, võ công đến mực
thượng thặng thì trong tay có binh
khí hay không cũng chẳng xa nhau là
mấy.
Những quyền pháp, chỉ pháp,
chưởng pháp, cước pháp
trong thiên hạ vô cùng phức tạp.
Nào trường
quyền đoản đả, nào cầm
nã điểm huyệt, nào ưng trảo
hổ trảo, nào thiết sa thần chưởng
.v.v...đều thuộc
loại này cả.
"Phá tiến thức" thì trong chữ
"tiến" gồm cả những môn ám
khí. Muốn luyện môn kiếm này
thì trước
hết phải học nghe tiếng gió để
phân biệt là ám khí gì ở
phương nào bắn tới. Chẳng
những chỉ dùng
trường kiếm để gạt mọi
thứ ám khí của địch nhân
bắn tới mà còn mượn
sức của đối phương để
phản
kích lại, tức là dùng món
ám khí của địch nhân bắn
tới để bắn ngược lại
địch nhân.
Đến môn thứ chín là "Phá
khí thức" thì Phong Thanh Dương chỉ
truyền thụ cách tụ tập khẩu quyết.
Lão nói:
- Chiêu thức này là để
đối phó với những địch
thủ có nội công đến bậc
thượng thặng và nó phải
phát xuất ra ở tinh thần. Ngày
trước Độc cô tiền bối
nhờ thứ kiếm pháp này
mà vẫy vùng khắp thiên hạ.
Lão gia muốn cầu cho thua một lần
không thể được vì môn
kiếm pháp đó của lão đã
tới trình độ xuất
thần nhập hóa. Cũng là kiếm
pháp phái Hoa Sơn, cùng một chiêu
thức, thế mà mỗi người
sử uy lực
mạnh yếu khác nhau xa thì "Độc
cô cửu kiếm" cũng vậy. Dù
ngươi có học được "Độc
cô cửu kiếm" mà
lúc sử dụng lại không thuần
thục thì chẳng thể nào địch
nổi những tay cao thủ thông thường
hiện nay.
Vậy bây giờ ngươi đã
học được đủ đường
lối mà muốn thắng nhiều bại
ít thì còn phải khổ công tu
luyện
20 năm, may ra mới có thể so tài
cao thấp với những anh hùng
hảo hán trong thiên hạ được.
Lệnh Hồ Xung càng học nhiều càng
cảm thấy chín kiếm pháp này
biến hóa vô cùng, chẳng hiểu
phải mất bao nhiêu ngày mới
dò ra được toàn bộ ảo
diệu bên trong.
Hắn nghe thái sư thúc tổ bảo
mình phải khổ luyện trong 20 năm chẳng
lấy chi làm ngạc nhiên,
sụp lạy nói:
- Nếu trong vòng 20 năm mà đồ
tôn thông hiểu được tinh thần
về cửu kiếm của Độc cô
lão tiền bối
đã sáng chế ra cũng lấy
làm hân hạnh lắm rồi.
Phong Thanh Dương nói:
- Độc cô đại hiệp là người
thông minh tuyệt đỉnh. Muốn học
được kiếm pháp của lão
gia, ngươi
phải nhớ luôn luôn đến
hai chữ "giác ngộ" chứ không
phải cứ thuộc lòng mà được.
Khi ngươi đã thông
hiểu tinh thần về cửu kiếm thì
muốn thi triển thế nào cũng được,
dù ngươi có quên sạch mọi
chiêu số
biến hóa cũng không sao. Lúc lâm
địch ngươi không còn nhớ
một chút gì nữa càng không
bị ràng buộc
bởi những kiếm pháp đã
học. Tư chất ngươi hay lắm, đúng
là tài liệu để luyện kiếm
pháp này. Từ đây
sắp tới, ngươi ráng mà
dụng công khổ luyện. Ta đi đây!
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi hỏi:
- Thái sư thúc tổ đi đâu
bây giờ?
Phong Thanh Dương cười đáp:
- Ta ở ngay phía sau hậu động này
mấy chục năm. Hôm trước
gặp lúc cao hứng ta ra khỏi động
dạy kiếm pháp này cho ngươi chỉ
hy vọng võ công tuyệt thế của
Độc cô tiền bối không đến
nỗi bị thất
truyền mà thôi. Nay ngươi học hết
rồi, thế là tâm nguyện ta thỏa
mãn còn ở làm chi nữa
mà không về?
Lệnh Hồ Xung mừng thầm nói:
- Té ra thái sư thúc tổ ở
ngay phía sau hậu động thì còn
gì hay bằng! Đồ tôn có thể
sớm hôm thị
phụng để thái sư thúc tổ
khỏi nỗi cô đơn tịch mịch.
Phong Thanh Dương tủm tỉm cười
nói:
- Ngươi hãy theo ta vào đây mà
coi:
Lệnh Hồ Xung theo lão tiến vào hậu
động thì thấy lão đưa tay
ra đẩy vách động một cái.
Một tảng
đá từ từ lui lại, để
lộ một huyệt động.
Lệnh Hồ Xung đã vào hậu động
đến mấy mươi lần mà không
ngờ phía sau còn một biệt động
nữa. Hắn thấy Phong Thanh Dương
khoa chân bước vào biệt động
này cũng toan tiến vào theo thì
Phong Thanh Dương lớn tiếng bảo:
- Ngươi ngửng đầu lên mà
coi!
Lệnh Hồ Xung ngửng đầu lên
thấy trên nóc động có bảy
chữ mầu trắng: "Qua đây là
phải chết
không tha".
Hắn khiếp sợ liền dừng
bước lại.
Phong Thanh Dương nghiêm nghị nói:
- Bảy chữ này do ta viết ra, không
ai qua khỏi thể lệ đó. Ngươi
mà bước qua cũng phải chết
ngay
dưới lưỡi kiếm của
ta.
Lệnh Hồ Xung ấp úng gọi:
- Thái sư thúc tổ! Thái ...
Hắn chưa dứt lời đã
thấy Phong Thanh Dương giơ tay đẩy
phiến đá đóng lại.
Lệnh Hồ Xung đứng thộn mặt
ra một hồi lâu, hắn khẽ đẩy
phiến đá mấy lần thì thấy
nó rung động.
Giả tỷ hắn vận nội lực đẩy
thì mấy cái nữa là có
thể mở ra được, nhưng
lập tức trong đầu óc lại
hiện
lên bảy chữ "Qua đây là
phải giết không tha". Tay hắn lẩy
bẩy rời khỏi phiến đá.
Hắn nghĩ bụng:
- Thái sư thúc tổ đã có
nghiêm lệnh như vậy, mình chẳng
thể mạo muội tiến vào để
lão gia nổi
giận.
Lệnh Hồ Xung ở với Phong Thanh
Dương mười mấy ngày, tuy
hắn chỉ nghe lão bàn luận và
chỉ
giáo về kiếm pháp, nhưng tác
phong nghị luận của lão chẳng những
khiến cho hắn khâm phục mà còn
có
vẻ rất thân cận, hai người
hợp ý tâm đầu kể sao cho
xiết.
Phong Thanh Dương tuy cao hơn hắn ba đời
đứng vào hàng thái sư
thúc tổ, song trong lòng hắn
phảng phất cảm thấy như một người
tri kỷ đồng hàng. Hắn hận mình
gặp lão quá muộn.
So với ân sư Nhạc Bất Quần,
Phong Thanh Dương tựa hồ còn thân
thiết hơn nhiều. Hai người ở
với nhau đã quen hơi bén nết
mà bây giờ phải chia tay một
cách đột ngột, trách nào hắn
chẳng bâng
khuâng, bụng bảo dạ:
- Vị thái sư thúc tổ này hồi
còn ít tuổi chắc cũng giống
tính mình, chẳng biết sợ trời
đất là gì, muốn
thế nào là làm thế. Lúc
lão gia dậy mình kiếm pháp đã
bảo: "Ngươi sử kiếm pháp
chứ không phải kiếm
pháp sử người" tức
là con người sống động
mà kiếm pháp là phần tĩnh.
Người sống động chẳng thể
để
cho kiếm pháp tử tĩnh ràng buộc.
Lý thuyết này thật đúng quá!
Vậy mà sư phụ không nói thế
bao giờ?
Hắn trầm ngâm một lúc rồi
lẩm bẩm:
- Kiếm thuật sư phụ đã cao minh
đến thế thì khi nào lại không
hiểu lý thuyết này? Có điều
sư phụ
thấy mình tính khí lãng mạn,
nói ra sợ mình được
đà khi luyện kiếm không theo qui củ
nữa. Chắc sư phụ
chờ mình kiếm thuật kha khá
một chút rồi sẽ giải thích
cho mình sau. Nhất là bọn sư đệ,
sư muội võ công
kém hơn dĩ nhiên không thể hiểu
được kiếm lý vào hạng
thượng thặng, có nói với
họ cũng bằng vô
dụng.
Hắn nghĩ tới đây rồi
tự nhủ:
- Kiếm thuật của thái sư thúc
tổ dĩ nhiên đã đến bực
xuất thần nhập hóa. Đáng tiếc
là lão gia từ đây
không lộ thân thủ để mình
được mở rộng tầm mắt.
Dĩ nhiên so với sư phụ, kiếm
pháp của thái sư thúc tổ
còn cao hơn một tầng.
Lệnh Hồ Xung trầm ngâm hồi lâu
rồi nhớ tới nét mặt tiều
tụy của lão dường như người
có bệnh
hoạn. Hắn tự nghĩ:
- Thái sư thúc tổ nhất định
nhiều tuổi lắm rồi, lão gia ở
một mình sau hậu động không ai phục
thị. dĩ
nhiên cô đơn hưu quạnh mà
sao lại viết lên nóc biệt động
một câu "Qua đây là phải chết
không tha"?
Lão gia không cho kẻ khác vào thì
phải, có lý nào lại cấm cả
mình?
Hắn lăm le đẩy phiến đá
cửa động để vào trò
chuyện với Phong Thanh Dương cho hả
lòng khắc
khoải. Nhưng hắn nghĩ tới giọng
nói nghiêm trang, vẻ mặt khắc khổ
của lão lại không dám đành
vuốt
bụng thở dài, cầm trường
kiếm trở ra rèn luyện.
"Độc cô cửu kiếm" tuy nói
là có chín phép mà thực
ra nó bao quát hết thảy võ học
thiên hạ. Mỗi
lần Lệnh Hồ Xung luyện tập lại
hiểu thêm một ít. Hắn luyện chừng
một giờ tiện tay sử ngay một
chiêu
thì chính là "Hữu phụng lai nghi"
của Hoa Sơn kiếm pháp. Bất giác
hắn ngẩn người ra lắc đầu
cười gượng,
miệng lẩm bẩm:
- Hỏng bét rồi!
Đoạn hắn lại bắt đầu
thi triển chiêu số về "Độc cô
cửu kiếm", nhưng chẳng bao lâu,
tiện tay
phóng ra chiêu "Hữu phụng lai nghi".
Hắn không khỏi buồn phiền tự
nghĩ:
- Cái tập quán của con người
tệ hại đến thế! Vì mình
rèn luyện kiếm pháp bản môn
thuần thục quá,
đã in sâu vào óc thành thâm
căn cố đế, nên lúc sử
kiếm đến chỗ trôi chảy tự
nhiên cho ra chiêu thức của
bản môn, chứ có phải "Độc
cô cửu kiếm" đâu.
Đột nhiên đầu óc hắn
lóe lên một tia sáng. Hắn nhớ
lại lời dặn của thái sư thúc
tổ là lúc sử kiếm
phải cho tâm hồn khoáng đạt,
thuận theo tự nhiên. Vậy thì dù
có sử những chiêu kiếm
pháp của bản
môn cũng chẳng can gì. Thậm chí
sử đến kiếm pháp của
những phái Hành Sơn, Thái Sơn
hay võ công
của mười vị trưởng lão
Ma giáo cũng chẳng sao. Nếu mình
còn bứt rứt kiếm pháp
này sử được, kiếm
pháp kia không sử được,
tức là đi vào chỗ bó
buộc câu thúc. Mình cứ việc
tự ý mà thi triển, còn đúng
hay không chờ đến lúc thái
sư thúc tổ trở ra sẽ thỉnh
giáo.
Đoạn hắn lại sử "Độc
cô cửu kiếm". Đến lúc
thuận đà hắn cho ra những chiêu
kiếm pháp bản
môn, rồi cả những chiêu tinh
diệu trên vách đá rất phức
tạp. Đến trình độ này
hắn không thấy việc
luyện kiếm là khổ sở nữa,
trái lại hắn cảm thấy vô cùng
hứng thú! Có điều về
Ngũ Nhạc kiếm phái và
võ công Ma giáo là hai thứ
tương phản nhau hoàn toàn. Về
Ngũ Nhạc kiếm pháp hắn sử
rất thuần
thục mau lẹ, nhưng đụng đến
võ công Ma giáo là chậm chạp
nặng nề không thể dung hòa với
"Độc cô
cửu kiếm" được.
Lệnh Hồ Xung liệng kiếm xuống thở
dài lẩm bẩm:
- Sư phụ thường nói: "Chính
tà không thể đi đôi với
nhau". Bây giờ xem ra chiêu số của
Ma giáo
cũng kỳ dị, thì ra cả về võ
công hai phái chính tà cũng không
hợp nhất được.
Lệnh Hồ Xung trong tâm đã không
có điều gì trở ngại, hắn
chẳng cần phân biệt kiếm pháp,
cứ
tiện tay mà ra chiêu trong "Độc cô
cửu kiếm" hắn sử lui sử
tới đều có lẫn nhưng
chiêu số các kiếm phái
khác vào. Nhất là chiêu "Hữu
phụng lai nghi" trở lại luôn luôn.
Hắn sử một lúc nữa, bất
giác lại phóng ra chiêu "Hữu
phụng lai nghi" thì động tâm, miệng
lẩm bẩm:
- Nếu tiểu sư muội thấy ta sử
chiêu "Hữu phụng lai nghi" thế này
không hiểu nàng sẽ bảo sao?
Hắn ngừng kiếm không thu về,
nét mặt dịu hòa, miệng mỉm cười.
Hồi này hắn bị Điền Bá
Quang uy hiếp nên để hết tâm
trí vào việc luyện kiếm. Cả lúc
nằm mơ hắn
cũng nghĩ tới những chiêu
số biến hóa về "Độc cô
cửu kiếm".
Hình bóng Nhạc Linh San không có lúc
nào lọt vào trí óc hắn. Bây
giờ đột nhiên nhớ tới
nàng, hắn
chẳng khỏi động mối tương
tư cầm lòng không đậu, nhưng
rồi hắn tự hỏi:
- Chẳng hiểu nàng còn ngấm ngầm
truyền thụ kiếm pháp cho Lâm sư
đệ không? Tuy sư phụ có
lệng nghiêm cấm song nàng vốn là
người lớn mật lại ỷ
mình được sư nương sủng
ái, klhông chừng
nàng cứ lén lút tiếp tục
dạy gã cũng nên. Dù nàng không
dạy kiếm thì hôm sớm gặp
nhau nhất định mỗi
ngày một thêm thân mật.
Nụ cười của hắn biến thành
cười gượng, rồi sau hắn
lộ vẻ bâng khuâng sầu muộn.
Lệnh Hồ Xung uể oải từ từ
thu kiếm lại.
Bỗng nghe thanh âm Lục Đại Hữu
la gọi:
- Đại sư ca! Đại sư ca! ....
Tiếng gọi ra chiều rất cấp bách.
Lệnh Hồ Xung động tâm la thầm:
- Trời ơi! Hỏng to rồi! Thằng
cha Điền Bá Quang bị thua xuống núi
đã nói là gã không can tâm.
Phải chăng gã đánh không nổi
mình lại đến cướp tiểu
sư muội đem đi để uy hiếp
mình phải theo lời gã?
Tiếng gọi cấp bách lên đến
sườn núi. Lục Đại Hữu
tay xách thùng cơm, miệng thở
hồng hộc mà
chạy tới la:
- Đại ... Đại sư ca! Nguy đến
nơi rồi!...
Lệnh Hồ Xung càng nóng nảy hơn
vội hỏi:
- Làm sao? Tiểu sư muội mắc chuyện
gì rồi?
Lục Đại Hữu nhảy xổ lại
đặt thùng cơm xuống phiến đá
đáp:
- Tiểu sư muội ư? Tiểu sư muội
không sao cả .. Hỏng bét!... Tiểu đệ
xem chừng sự tình không ổn
mất rồi.
Lệnh Hồ Xung thấy nói Nhạc Linh San
vô sự liền yên tâm đến
quá nửa. Hắn thủng thẳng hỏi:
- Việc chi mà không ổn?
Lục Đại Hữu vừa thở
vừa đáp:
- Sư phụ và sư nương về rồi
....
Lệnh Hồ Xung mừng rỡ ngắt
lời:
- Ồ sư phụ, sư nương đã
về là hay lắm! Còn chuyện gì
không ổn?
Lục Đại Hữu đáp:
- Không không! Đại ca không biết.
Sư phụ sư nương vừa về
tới, đang ngồi uống nước,
bỗng thấy
bọn người đến bái sơn.
Trong đó có cả mấy nhân vật
4 phái: Tung Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn
và Thái
Sơn...
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Ngũ Nhạc kiếm phái kiếm phái
đã liên minh, thì bọn họ đến
thăm kiến sư phụ cũng là chuyện
thường chứ có chi khẩn cấp?
Lục Đại Hữu đáp:
- Không phải .. Đại sư ca không
hiểu. Còn ba người đi với
họ nữa. Ba người này đâu
cũng là
người phái Hoa Sơn ta. Chúng kêu
sư phụ bằng sư huynh, nhưng sư phụ
lại không gọi chúng bằng sư
đệ.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy có điều
khác lạ, liền hỏi:
- Có chuyện đó ư? Ba người
ấy hình dạng thế nào?
Lục Đại Hữu:
- Một người cao lớn đẫy
đà, tự xưng họ Phong, tên gọi
Phong Bất Bình gì gì đó. Một
người là đạo
nhân, và người cuối cùng
thấp lùn. Hai người này đều
là Bất chi chi đệ không nhớ,
chỉ biết họ đứng
hàng chữ "Bất"...
Lệnh Hồ Xung gật đầu nói:
- Có lẽ là bạn đồ bản
phái đã bị khai trừ.
Lục Đại Hữu đáp:
- Đúng rồi! Đại sư ca đoán
việc như thần. Sư phụ vừa thấy
bọn họ đã ra chiều khó chịu.
Lão nhân
gia hỏi: "Phong huynh! Cả ba vị không còn
dây dưa gì đến phái Hoa Sơn
nữa, thì lên đây làm chi?"
Phong Bất Bình hỏi lại: "Nhạc Bất
Quần đã mua núi Hoa Sơn rồi
hay sao mà cấm không cho người
ta
lên? Hay là ngươi được
đức Ngọc Hoàng Đại Đế
bao cho? ..." Sư phụ liền ngắt lời:
" Các vị lên du
ngoạn Hoa Sơn thì dĩ nhiên tùy
tiện. Nhưng Nhạc Bất Quần này
không phải là sư huynh của các
vị
nữa vậy ba chữ "Nhạc sư huynh"
mà các vị vừa kêu đó
xin gói ghém trả lại."
Lục Đại Hữu nói tới
đấy ngừng lại một chút,
Lệnh Hồ Xung ra vẻ sốt ruột, thúc
giục:
- Rồi sau sao nữa? Sư đệ nói
nốt đi!
Lục Đại Hữu đáp:
- Thế là Phong Bất Bình giở
giọng: "Ngày trước ngươi dùng
âm mưu ngụy kế chiếm lấy núi
Hoa
Sơn, đuổi chúng ta xuống. Món
nợ đó bữa nay phải thanh
toán. Ngươi không muốn chúng
ta kêu bằng
"Nhạc sư huynh". Hừ hừ!.. Thanh toán
xong nợ nần thì dù ngươi
có quì xuống đất lạy sát
sứt trán năn
nỉ ta kêu lấy một tiếng cũng
khó lòng khiến cho bọn ta động
tâm...
Lệnh Hồ Xung bất giác kêu lên:
- Ủa! ...
Hắn nghĩ bụng:
- Sư phụ gặp phải mấy tay lợi
hại này thật là một vấn đề
khó giải quyết.
Lục Đại Hữu nói tiếp:
- Các anh em cùng tiểu đệ nghe thấy
đều căm tức vô cùng!
Tiểu sư muội là người đầu
tiên nổi lên
quát mắng, không ngờ sư nương
tính tình ôn hòa ngăn lại, không
cho thóa mạ. Sư phụ hiển nhiên không
coi ba người đó vào đâu,
chỉ lạnh lùng nói: "Các vị muốn
đòi nợ đó là món
nợ gì? Cách thanh toán thế
nào?" Phong Bất Bình lớn tiếng
tiếng đáp: "Ngươi thoán đoạt
chức chưởng môn phái Hoa
Sơn đã 30
năm còn chưa đủ ư? Bây giờ
phải nhường ngôi lại". Sư phụ
lại cười nói "Các vị dấy
động can qua phái
Hoa Sơn té ra để cướp chức
chưởng môn của tại hạ. Cái
đó chẳng khó gì. Chỉ cần
Phong huynh tự
xét mình nếu đương nổi
chức chưởng môn này thì
tại hạ sẽ nhường ngay". Phong Bất
Bình nói: "Ngày
trước ngươi dùng âm mưu
ngụy kế đoạt chức chưởng
môn, bây giờ ta đã bẩm
với Tứ Nhạc minh chủ
tức Tả minh chủ lấy được
cờ lệnh đến đây chấp
chưởng phái Hoa Sơn". Lão nói
xong móc trong bọc ra
một lá cờ nhỏ thì quả
nhiên là Ngũ nhạc lệnh kỳ.
Lệnh Hồ Xung la lên một tiếng, ra chiều
tức giận nói:
- Tả minh chủ sao lại can thiệp đến
việc ngoài phạm vi của y. Công việc
của phái Hoa Sơn
chúng ta không thể để y can thiệp
vào được. Y lấy tư cách
gì mà thi hành việc phế lập
ngôi chưởng môn
phái Hoa Sơn?
Lục Đại Hữu đáp:
- Phải rồi! Lúc sư nương nói
vậy thì một lão già phái Tung
Sơn tự xưng là người họ
Tân cực lực
bênh vực Phong Bất Bình. Lão nói
chưởng môn phái Hoa Sơn phải
để họ Phong đảm nhiệm. Lão
cùng
sư nương cãi vã nhau hoài. Ba người
phái Thái Sơn, Hằng Sơn và
Hành Sơn cũng một bè với
Phong
Bất Bình, đưa ra toàn những
luận điệu khó nghe. Bọn họ bốn
phái kết bè kết đảng với
nhau để làm
khó d cho phái Hoa Sơn ta. Đại sư
ca! Tiểu đệ thấy tình hình rắc
rối to nên chạy vội lên báo tin.
Lệnh Hồ Xung hô lớn:
- Môn phái gặp tai nạn. Chúng ta là
đệ tử thì dù chỉ còn
một hơi thở cũng phải liền
mạng vì sư
phụ.
Lục Đại Hữu nói:
- Phải rồi! Sư phụ thấy đại
sư ca vì lão gia xuất lực nhất
định không bắt tội đại
sư ca thiện tiện
xuống núi đâu.
Lục Đại Hữu chưa dứt
lời, Lệnh Hồ Xung đã chạy
như bay xuống núi. Hắn vừa chạy
vừa nói:
- Sư phụ có trách phạt ta cũng
đành chịu. Lão gia là người
quân tử không thích chuyện tranh
chấp, thường khi lão gia nhừng
chức chưởng môn cho kẻ khác
cũng chưa biết chừng. Như vậy
thì hỏng
bét! Thật là hỏng bét!
Hắn thi triển khinh công chạy như bay.
Lục Đại Hữu không đuổi
kịp, gã không nghe rõ mấy câu
sau hỏi dồn:
- Sao? Sao?
Đột nhiên hai bóng người
thấp thoáng vọt ra đứng giữa
đường ngăn cản. Con đường
núi này rất
chật hẹp, một bên là vực thẳm
sâu muôn trượng. Hai người
xuất hiện đột ngột mà Lệnh
Hồ Xung đang
chạy gấp suýt nữa đụng
vào người họ. Hắn vội vàng
dừng bước thì chỉ còn
cách hai người kia hơn một
thước.
Trong hai người này thì một người
bộ mặt chỗ lồi chỗ lõm còn
một người thì đầy vết
nhăn nheo trông
mà phát khiếp. Trong lúc giật mình
kinh hãi, hắn nhảy lùi lại hơn
trượng quát hỏi:
- Ai?
Giữa lúc ấy, hắn phát giác
ra sau lưng cũng có người liền
quay đầu lại nhìn thì thấy sau
lưng cũng
hai bộ mặt cực kỳ xấu xa. Một
người mặt lớn quá cỡ
mà đỏ hồng, còn một người
mặt dài như mặt ngựa.
Hai người này đứng chỉ
cách hắn không đầy nửa
thước, suýt nữa đụng
mũi vào nhau.
Lệnh Hồ Xung kinh hãi không biết tới
đâu mà nói. Hắn đứng
tránh ngang ra một bước thì đã
gần
miệng vực thẳm. Chỗ này cũng
có hai người đứng. Một
người mặt đen, còn một người
mặt xám như tro
tàn không chút huyết sắc.
Hai người này chỉ có nửa
bàn chân đặt xuống đất
còn nửa bàn thò ra chỗ không
thế mà vẫn đứng
ngất ngưởng coi rất nguy hiểm.
Đừng nói có người
đưa tay ra đẩy, chỉ một cơn
gió thổi mạnh e rằng
cũng đủ hất hai người
đó xuống vực thẳm.
Trong khoảng thời gian chớp mắt
này Lệnh Hồ Xung lọt vào giữa
sáu quái nhân đứng trên
con
đường nhỏ không đầy
ba thước mặt. Phía trước,
hơi thở người phun vào mặt
hắn. Sau gáy cũng thấy
hơi nóng, hiển nhiên là hơi thở
của hai người phía sau. Còn hai
người mé tả đứng
ở chỗ nguy hiểm nhất,
nếu bất thình lình hắn đẩy
họ xuống vực sâu thì chẳng
khó gì. Nhưng dù hắn có đánh
chết được hai người
này vẫn chẳng thể thoát thân
vì còn bốn người ở
hai mặt trước sau bao vây.
Lệnh Hồ Xung muốn thò tay rút kiếm
thì cả sáu người đều
tiến lên nửa bước vươn
tay ra giữ lấy
hắn khiến hắn không sao nhúc nhích
được.
Bỗng nghe Lục Đại Hữu ở
phía sau lớn tiếng hỏi:
- Úi cha! Các người làm gì
vậy?
Lệnh Hồ Xung chưa từng gặp chuyện
quái dị như vậy bao giờ. Dù
hắn cơ biến phi thường mà
trong lúc thảng thốt này hắn rất
hoang mang không có chủ ý gì.
Sáu quái nhân khác nào ma quỷ
yêu tinh. Tướng mạo chúng dĩ
nhiên là ghê gớm mà hành
động
quái dị vô cùng!
Lệnh Hồ Xung đưa hai tay về phía
trước như muốn đẩy hai người
phía này ra, nhưng hai tay hắn bị
hai người nắm giữ thì còn
đẩy làm sao được.
Trong lòng hắn lóe lên một tia sáng,
hắn nghĩ thầm:
- Bọn này đúng là những
ác đồ của Phong Bất Bình.
Hắn quát hỏi:
- Các ngươi là ai?
Đột nhiên mắt hắn tối sầm
lại. Một chiếc bao tải lớn chụp
vào đầu rồi người hắn
bị chuồn vào trong
bao.
Bỗng nghe có thanh âm the thé la lên:
- Ngươi đừng sợ chi hết.
Ta đưa người về gặp tiểu
cô nương.
Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy la thầm:
- Trời ơi! Té ra là đồng
bọn của Điền Bá Quang.
Hắn lớn tiếng:
- Các ngươi không tha ta ra thì ta rút
kiếm tự sát. Lệnh Hồ Xung nói
sao làm vậy, thà chết chứ
không chịu khuất phục.
Hắn vừa dứt lời thì
hai cánh tay đã bị hai bàn tay nắm
chặt tựa hồ hai chiếc đai sắt
rít dần lại khiến
hắn đau đớn vô cùng.
Lệnh Hồ Xung đã học "Độc
cô cửu kiếm" biết phá giải
phép cầm nã nhưng ở trong tình
trạng này
thì dù có bản lãnh thông thiên
cũng chẳng tài nào thi triển được,
chỉ ngấm ngầm kêu khổ.
Bỗng lại nghe tiếng người nói:
- Ngươi phải ngoan ngoãn. Tiểu cô
nương muốn thấy mặt ngươi.
Ngươi hãy nghe lời ta đừng
dở
trò gì nữa.
Một người khác nói:
- Chết cũng không xong. Ngươi mà
tự sát thì ta phải làm ngươi
chết đi sống lại.
Người này hỏi vặn:
- Gã chết là chết rồi, ngươi
còn làm sao cho gã chết đi sống
lại.
Người kia đáp:
- Ta hăm gã để gã đừng
tự sát.
Người này đáp:
- Nếu ngươi muốn hăm gã thì
đừng nói để gã biết.
Nếu gã nghe thấy thì sự hăm
dọa thành ra vô
nghĩa.
Người kia nói:
- Ta muốn hăm gã ngươi định
làm gì?
Người này đáp:
- Ta tưởng ngươi khuyên nhủ
cho gã nghe lời thì hơn.
Người kia lại nói:
- Ta bao hăm dọa là hăm dọa.
Người này không chịu cãi:
- Nhưng ta thích khuyên can.
Hai người tiếp tục tranh chấp
nhau hoài.
Lệnh Hồ Xung ở trong bao tải vừa
kinh hãi vừa tức giận hắn
lại nghe hai người này cãi lẫy
thì bụng
bảo dạ:
- Sáu quái nhân này tuy võ công
cao cường, nhưng dường như
chúng ngu xuẩn lắm.
Hắn liền la lên:
- Hăm cũng vô ích, khuyên cũng
chẳng ăn thua. Các ngươi mà không
tha ta ra thì ta cắn lưỡi tự
sát.
Đột nhiên hai hàm răng hắn đau
nhức. Hẳn bị người bên
ngoài bóp miệng.
Bỗng lại có tiếng người
nói:
- Thằng nhãi này quật cường
lắm! Ngươi cắn đầu lưỡi
không nói được thì tiểu
cô nương không
thích đâu.
Người này nói:
- Đã cắn lưỡi là chết
nào chỉ phải không nói được
mà thôi.
Người kia cãi:
- Vị tất đã chết. Ngươi
không tin thì thử cắn xem.
Người này nói:
- Ta bảo cắn là chết nên ta không
cắn. Ngươi cãi không chết thì
thử cắn coi.
Người kia nói:
- Ta ngu gì mà lại tự cắn lưỡi
mình. À có rồi! Kêu hắn lại
đây cắn lưỡi!
Bỗng nghe Lục Đại Hữu la lên
một tiếng "úi chao". Hiển nhiên đã
bị bọn quái nhân bắt được.
Người kia lại nói:
- Ngươi thử cắn xem có chết
không? Lẹ lên!
Lục Đại Hữu la lớn:
- Ta không cắn! Ta không cắn!
Lệnh Hồ Xung đột ngột thét lên
một tiếng làm bộ đau đớn
lắm.
Bỗng nghe một quái nhân hỏi:
- Mi đừng giả vờ nữa.
Ta đã bóp chặt miệng ngươi
hai hàm răng không nhúc nhích thì
cắn lưỡi làm
sao được?
Lệnh Hồ Xung lại la:
- Thả ta ra! Thả ta ra!
Nhưng hắn bị bóp miệng, hao hàm
răng không cử động tự
do được nên tiếng la của
hắn rất khó
nghe.
Bỗng nghe hai tiếng roạc roạc! Bao tải
bị thủng. Hai cánh tay hắn bị hai
quái nhân kéo qua lỗ thủng
ra ngoài. Lão già mặt nhăn nheo nói:
- Nếu ngươi chịu nghe ta đừng
tự sát thì ta sẽ tha ra.
Dứt lời lão buông tay ra khỏi
quai hàm Lệnh Hồ Xung.
Hai quái nhân phía sau đang bức
bách Lục Đại Hữu cắn đầu
lưỡi xem có chết không để
rút kinh
nghiệm. Lục Đại Hữu la lên:
- Ta không cắn! Cắn nhất định
là phải chết.
Một quái nhân cũng nói:
- Đúng rồi! Đứt đầu
lưỡi là chết! Chính gã
cũng nói như thế.
Quái nhân kia cãi:
- Ta bảo không chết thì đã
sao?
Quái nhân nọ tức mình nói:
- Ngươi không cắn nên không chết.
Nếu cắn là phải chết.
|