TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 60
Phong Thanh
Dương Chỉ Điểm Kiếm Pháp
Kim Dung
Điền Bá Quang thấy Lệnh Hồ
Xung vẻ mặt khác lạ tỏ ra hắn
cố ý che dấu, gã liền nói:
- Bốn phái Thái Sơn, Tung Sơn, Hằng
Sơn và Hành Sơn còn có những
bậc cao nhân tiền bối võ
nghệ phi thường, nhưng trong quí phái
thì chẳng còn một vị kỳ cựu
nào nữa. Đó là sự
thực mà võ lâm
đều biết cả. Lệnh Hồ huynh
buột miệng nói lừa khó mà
tin được.
Lệnh Hồ Xung đáp ngay:
- Phải! phải! phái Hoa Sơn quả không
còn bậc cao nhân tiền bối nào
tồn tại đến ngày nay. Năm
trước tệ phái không may bị
chứng ôn dịch hoành hành những
tay cao thủ đời trước đều
tàn tật hết.
Nguyên khí tệ phái bị thương
tổn rất nhiều. Nếu không thì
Điền huynh đừng hòng đơn
thương độc mã
lên núi Hoa Sơn, đồng thời
đánh cho tệ phái thua liểng xiểng
không còn sức chống đỡ.
Điền huynh nói
rất đúng. Trong sơn động thiệt
không có tay cao thủ nào của tệ
phái cả.
Điền Bá Quang đã yên chí
là Lệnh Hồ Xung lừa gã nên
Lệnh Hồ Xung bảo đúng thì gã
cho là trật,
bảo không gã lại cho là có.
Bây giờ Lệnh Hồ Xung xác nhận
phái Hoa Sơn không còn một tay cao thủ
tiền bối nào thì Điền Bá
Quang lại nhất định là có.
Gã ngẫm nghĩ một chút, chợt
nhớ ra điều gì liền vỗ
đùi nói:
- Điền mỗ nhớ ra rồi. Té
ra là Phong Thanh Dương lão tiền bối.
Lệnh Hồ Xung chẳng biết Phong Thanh Dương
là ai, nhưng bất luận Điền Bá
Quang nói gì h hắn
phủ nhận là gã lại nhất quyết
là có thực. Hắn biết vậy
liền xua tay nói:
- Điền huynh đừng nói ẩu
Phong ... Phong ...
Hắn nghĩ trong ba chữ tên Phong Thanh
Dương thì chữ "Thanh" thuộc vào
hàng nhân vật tiền bối
còn cao hơn hai đời so với
chữ "Bất" trong cái tên Nhạc
Bất Quần của sư phụ hắn.
Hắn liền nói tiếp:
- Phong thái sư thúc tổ quy ẩn lâu
năm, không hiểu lão nhân gia đi
đâu từ bao giờ mà cũng
không
chắc người còn sống hay đã
chết rồi. Có lý nào lão
nhân gia trở lại núi Hoa Sơn nữa?
Nếu Điền huynh
không tin cứ vào trong động mà
coi sẽ biết rõ hư thực.
Điền Bá Quang càng thấy Lệnh
Hồ Xung cố tình mời mình vào
động, gã càng không dám vào
vì sợ
mắc bẫy. Gã tự nhủ:
- Thằng cha này vừa nghe mình nói
tới tên tuổi Phong Thanh Dương liền
lộ vẻ hốt hoảng thì quả
nhiên mình đoán không sai. Mình
nghe nói những bậc tiền bối
phái Hoa Sơn trong một đêm đều
bị bạc
bệnh mà chết hết, chỉ một mình
Phong Thanh Dương hôm ấy không ở
trên núi mới thoát khỏi trường
kiếp
nạn đó. Nhưng bấm đốt
ngón tay tính lại thì hiện nay lão
đã ngoài 80 tuổi. Dù võ công
lão có cao đến
đâu, tinh lực cũng bị suy giảm
nhiều rồi thì ta sợ cóc gì?
Gã nghĩ liền nói:
- Lệnh Hồ huynh huynh! Chúng ta đã
tỷ đấu một ngày một đêm
rồi, bây giờ có tỷ đấu
nữa thì thủy
chung Lệnh Hồ huynh huynh vẫn không chống
nổi. Dù có lệnh thái sư thúc
tổ chỉ điểm hoài, chung qui
cũng bằng vô dụng. Vậy Lệnh Hồ
huynh huynh nên vui vẻ theo Điền mỗ
xuống núi quách.
Lệnh Hồ Xung toan trả lời thì
bất thình lình phía sau có tiếng
người lạnh lùng nói:
- Nếu quả ta mà chỉ điểm cho
gã mấy chiêu, chẳng lẽ lại
không thu thập được thằng
lỏi kia hay
sao?
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi quay
đầu nhìn lại thì thấy một
lão già râu tóc bạc mặc áo
bào
xanh đứng bên cạnh cửa sơn
động. Sắc mặt lão lợt lạt
không còn chút huyết sắc và
ra chiều lo buồn
uất hận.
Lệnh Hồ Xung tự hỏi:
- Lão tiên sinh này từ đâu
tới đây? Sao lão đứng
ngay đằng sau mà mình chẳng biết
gì hết?
Lệnh Hồ Xung còn đang kinh ngạc thì
Điền Bá Quang ngập ngừng hỏi:
- Phải chăng... Tiền bối là Phong
lão tiên sinh?
Lão già thở dài nói:
- Chẳng lẽ trên thế gian này còn
có kẻ biết danh hiệu Phong mỗ ư?
Lệnh Hồ Xung xoay chuyển ý nghĩ rất
mau, bụng bảo dạ:
- Trong bản phái còn có vị tiền
bối này, nhưng ta chưa từng nghe
sư phụ sư nương nói tới
bao giờ.
Nếu lão nghe miệng Điền Bá
Quang nói ra rồi mạo xưng mà mình
cũng tiến lại tham bái, há chẳng
khiến những hảo hán trong thiên
hạ cười cho ư? vả lại khi nào
có chuyện trùng hợp kỳ diệu
đến thế?
Điền Bá Quang vừa nhắc đến
Phong Thanh Dương là có Phong Thanh Dương
xuất hiện liền thì thật là
chuyện phi lý.
Bỗng nghe lão già thở dài
nói:
- Thằng nhỏ Lệnh Hồ Xung kia! Mi thật
chẳng ra trò trống gì! Trước
hết ta hãy dạy mi chiêu
"Bạch hồng quán nhật" tiếp theo là
chiêu "Hữu phụng lai nghi" rồi đến
"Kim nhạn hoành không" sau tới
"Tuyệt kiếm thức"...
Miệng lão nói thao thao bất tuyệt luôn
một hồi 30 chiêu thức.
Ba chục chiêu này Lệnh Hồ Xung đều
học qua rồi. Trong đó còn có
mấy chiêu hắn sử còn hết
sức
tầm thường. Giữa sư huynh
sư đệ tập dượt hắn chưa
dùng tới. Dù hắn có thi triển
đối phó với Điền Bá
Quang, nhưng dù sao vẫn chưa đủ
uy lực.
Bỗng nghe lão già nói tiếp:
- Mi còn ngần ngừ cái gì? Sử
liền một mạch ba chục quả là khó
thiệt, song mi cứ biểu din hết
một lượt cho ta coi thử.
Giọng lão nói trầm trầm tựa
hồ rất đỗi thương tâm,
song ngữ khí lại có vẻ rất
oai nghiêm.
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Mình cứ tuân theo lời lão
chỉ điểm thử một lượt
cũng chẳng sao.
Hắn nghĩ vậy rồi sử chiêu
"Bạch hồng quán nhật". Lúc hắn
thu chiêu về mũi kiếm trỏ lên
trên không
để ra chiêu thứ hai là chiêu
"Hữu phụng lai nghi" đâm từ
dưới lên trên để quãng
giữa một chỗ trống
lớn, không nghĩ ra cách nào
thi triển cho liền được. Hắn
cứ để nguyên mũi kiếm
trỏ lên trời rồi đứng
thộn mặt ra.
Lão tự xưng là Phong Thanh Dương
thở dài nói:
- Đồ ngu! Đồ ngu! Không trách
mi là đệ tử của Nhạc Bất
Quần. Thật chẳng khác chi cục đất,
không hiểu biến hóa. Nghiên cứu
về kiếm thuật phải làm sao hươi
kiếm như nước chảy mây trôi
tùy theo
ý mình, muốn lên là lên, muốn
xuống là xuống. Mi sử xong chiêu
"Bạch hồng quán nhật" mũi kiếm
hướng lên trên, chẳng lẽ
không hiểu thuận thế đảo xuống
dưới ư? Trong kiếm chiêu không
có tư thức
này thì mi phải tự ý phối
hợp thuận chiều đưa tay vào
chứ?
Câu nói đó thức tỉnh Lệnh
Hồ Xung ngay tức khắc. Hắn dừng
thanh kiếm lại rồi tự nhiên sử
được
chiêu "Hữu phụng lai nghi". Hắn không
chờ cho kiếm chiêu đi hết đường
đã chuyển sang chiêu "Kim
nhạn hoành không". Chiêu này vung lên
ở trên đỉnh đầu. Tiện
đường vòng của thanh kiếm,
hắn nhẹ
nhàng biến ra chiêu "Triệt thủ thức".
Lúc chiêu thức vòng vèo chuyển
biến thành một màng kiếm quang
dầy đặc không còn một kẽ
hở, hắn cảm thấy trong lòng
khoan khoái vô cùng. Đoạn hắn
theo lời lão già
tiếp tục sử những chiêu sau
cho tới chiêu "Chung cổ tế minh" thì
thu kiếm về. Cả thảy vừa đúng
30
chiêu.
Lão già thở dài nói:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Có
điều đáng tiếc là hãy
còn vụng về nếu đem tỷ đấu
với những tay cao thủ
dĩ nhiên chưa ăn thua gì song đối
với thằng lỏi kia tưởng
thế cũng đủ rồi. Mi hãy thử
đi coi!
Lệnh Hồ Xung tuy không tin hẳn lão
chính là thái sư thúc tổ của
hắn, song bất luận lão là ai thì
võ
học này cũng vào hạng cao thủ
phi thường không còn nghi ngờ
gì nữa. Hắn liền khom lưng kính
cẩn thi l
tạ ơn lão, đoạn quay sang bảo Điền
Bá Quang:
- Xin mời Điền huynh!
Điền Bá Quang đáp:
- Điền mỗ đã coi Lệnh Hồ
huynh sử hết 30 chiêu tức là
đã biết rõ những ưu khuyết
điểm mà còn ty
đấu thì có thắng cũng chẳng
vẻ vang gì.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Điền huynh không muốn động
thủ càng hay. Vậy xin Điền huynh tùy
tiện. Tại hạ cần ở lại học
hỏi lão tiền bối đây kha khá
một chút không rảnh để đi
với Điền huynh được.
Điền Bá Quang lớn tiếng:
- Sao lại nói thế được? Lệnh
Hồ huynh không theo Điền mỗ xuống
núi, chẳng lẽ để cái mạng
này
chết uổng về tay Lệnh Hồ huynh chăng?
Đoạn gã quay lại nói với
lão già:
- Thưa Phong lão tiền bối! Điền
Bá Quang này là kẻ tiểu tử
hậu sinh, không đáng đối chiêu
với lão
nhân gia. Lão nhân gia mà động
thủ thì không khỏi tổn thương
đến bề thế.
Lão già gật đầu, thở
dài rồi từ từ ngồi xuống
tảng đá lớn.
Điền Bá Quang yên tâm. Gã
nạt lớn:
- Coi đao đây!
Gã vừa hô vừa vung đao
chém Lệnh Hồ Xung.
Lệnh Hồ Xung né mình tránh khỏi
đồng thời phóng kiếm đâm
trả. Hắn sử chiêu thứ tư
là "Triệt thủ
thức" mà lão già vừa
dạy hắn. Hắn phóng chiêu rồi,
kiếm khí vẫn tung hoành không ngớt
mà kiếm pháp
lại nhẹ nhàng linh động. Chiêu
số hắn thi triển đây là do
lão già chỉ điểm, có chỗ
ra ngoài 30 chiêu mà
lão già nói trước. Vì
hắn lĩnh hội được ý
nghĩa câu: "Nước chảy mây
trôi tùy theo ý muốn" nên kiếm
thuật
tiến bộ khác thường.
Lệnh Hồ Xung quay lộn với Điền
Bá Quang tỷ đấu hơn 200 chiêu
mà vẫn bất phân thắng bại.
Nhưng về sau Lệnh Hồ Xung đuối
sức dần, Điền Bá Quang quát
lên một tiếng thật to cầm đao
chém
thẳng xuống.
Lệnh Hồ Xung thấy khó lòng tránh
khỏi liền phóng kiếm nhắm trước
ngực đối phương đâm
tới.
Điền Bá Quang xoay đao lại phang kiếm
đánh choang một tiếng rùng rợn.
Gã không chờ cho Lệnh
Hồ Xung thu kiếm về đã buông
đao ra nhảy vọt lên đưa hai tay
chịt cổ Lệnh Hồ Xung.
Lệnh Hồ Xung bị nghẹt, thanh trường
kiếm liền rớt khỏi tay.
Điền Bá Quang quát hỏi:
- Ngươi có theo lão gia hạ sơn không
thì lão gia bóp chết?
Trước nay đối với Lệnh
Hồ Xung Điền Bá Quang vẫn kêu
huynh gọi đệ, ăn nói rất từ
tốn.
Nhưng chuyến này gã phải kịch
đấu với hắn hơn 200 chiêu,
khí tức nổi lên không dằn
lòng được.
Gã hầm hầm chịt cổ Lệnh Hồ
Xung đồng thời tự xưng là
lão gia.
Lệnh Hồ Xung nét mặt xám xanh vẫn
lắc đầu quầy quậy.
Điền Bá Quang nghiến răng nói:
- 200 chiêu cũng được 300 chiêu
cũng không sao. Lão gia đã thắng
thì ngươi phải theo lão gia
xuống núi. Mẹ kiếp! Lão gia không
đếm xỉa gì tới lời
ước 30 chiêu nữa!
Lệnh Hồ Xung muốn nổi lên tràng
cười rộ, nhưng bị mười
đầu ngón tay của đối phương
chịt cổ
không sao nói cười ra tiếng được.
Bỗng nghe lão già thở dài
nói:
- Đồ ngu xuẩn ơi! Trong tay không kiếm
thì ngón tay là kiếm chứ sao?
Vậy chiêu "Kim ngọc múa
đường" kia chẳng lẽ cũng
cần phải kiếm mới xử được
ư?
Lệnh Hồ Xung nghe lão nói khác nào
một tia chớp lóe ra trong đầu
óc hắn. Hắn không nghĩ ngợi
gì
nữa chìa năm ngón tay phải phóng
ra phía trước. Đó là chiêu
"Kim ngọc múa đường". Ngón
giữa và
ngón trỏ đâm vào huyệt Đản
Trung trước ngực Điền Bá
Quang.
Điền Bá Quang rú lên một tiếng
té lăn xuống đất, phải buông
10 đầu ngón tay ra khỏi cổ Lệnh
Hồ
Xung.
Lệnh Hồ Xung không ngờ mình vừa
đâm một cái mà uy lực lại
ghê gớm đến độ làm
cho Vạn lý
độc hành Điền Bá Quang khét
tiếng giang hồ phải té xuống một
cách d dàng.
Hắn đưa tay lên sờ cổ họng
vừa bị Điền Bá Quang chịt
mạnh rất đau đớn. Đoạn
hắn đưa mắt ngó
tên dâm tặc thấy gã nắm khoèo
dưới đất, không ngớt
co quắp thì không khỏi vừa kinh
hãi vừa mừng
thầm.
Hắn sinh lòng kính ngưỡng lão
già vô cùng liền vội chạy đến
trước sụp lạy la lên:
- Bẩm thái sư thúc tổ! Xin thái
sư thúc tổ tha thứ cho đồ
tôn đã có thái độ vô
l.
Đoạn gã đập đầu binh binh.
Lão già cười mát hỏi:
- Bây giờ ngươi không ngờ
ta bịp nữa chứ?
Lệnh Hồ Xung dập đầu đáp:
- Muôn ngàn lần đồ tôn không
dám. Đồ tôn may mà được
bái kiến thái sư thúc tổ tiền
bối bản môn
là sự vui mừng lớn nhất
đời.
Lão già Phong Thanh Dương nói:
- Ngươi dậy đi!
Lệnh Hồ Xung lại dập đầu ba lần
nữa rồi mới đứng
lên. Hắn thấy nét mặt lão
già cực kỳ tiều tụy
như người bệnh hoạn, liền hỏi:
- Thưa thái sư thúc tổ. Thái sư
thúc tổ có đói bụng không?
Trong động đồ tôn còn ít
lương khô.
Hắn nói rồi toan đi lấy nhưng
Phong Thanh Dương lắc đầu gạt đi:
- Không cần đâu!
Lão hướng mắt nhìn vầng
thái dương cất giọng trầm trầm
nói tiếp:
- Bữa nay trời nắng ấm nhỉ.
Đã mấy chục năm ta không được
nhìn ánh mặt trời.
Lệnh Hồ Xung tuy trong lòng rất lấy
làm kỳ nhưng không dám hỏi.
Phong Thanh Dương lại đưa mắt ngó
Điền Bá Quang nằm khoèo dưới
đất nói:
- Gã bị ngươi đâm một chiêu
vào huyệt Đản Trung nhưng gã nội
công thâm hậu thì sau một giờ
là sẽ
tỉnh lại. Khi đó gã lại liều
chết với ngươi, vì gã biết
ngươi dùng ngón tay làm kiếm
thì chỉ trong vòng 30
chiêu là có thể đả bại
được gã rồi. Tuy gã tự
biết không phải là địch thủ
của ngươi, nhưng ngươi cứ
ngoan ngoãn theo gã xuống núi. Bây
giờ ngươi kiềm chế gã
rồi cần bắt gã tuyên lời
thề độc không được
tiết lộ việc liên quan đến ta
với bất cứ một ai.
Lệnh Hồ Xung nghi ngờ, ngập ngừng
hỏi:
- Đồ tôn dùng kiếm còn chưa
địch nổi gã thì sao lại tay không...
tay không ...
Phong Thanh Dương thơ dài buồn rầu
nói:
- Chỉ trong một giờ là đủ.
Ngươi là đệ tử Nhạc Bất
Quần đáng lý ta không truyền
thụ võ công
cho ngươi. Nhưng ta đã rửa tay
gác kiếm không cùng ai động
thủ đối chiêu nữa. Nếu
chẳng mượn tay
ngươi thì khó mà bức bách
gã lập lời trọng thệ giữ
điều bí mật. Ngươi theo ta vào
đây.
Phong Thanh Dương trỏ lên vách đá
nói:
- Những đồ hình này đại
khái ngươi đã xem qua và nhớ
rồi chỉ còn đem ra xử dụng,
nhưng không
hoàn toàn chỉ có vậy mà thôi.
Thằng nhỏ Nhạc Bất Quần thật
là ngu như chó, chẳng hiểu gì
hết.
Ngươi có tư chất đặc biệt,
song bị hắn huấn luyện cho thành ra
ngựa gỗ trâu đá.
Lệnh Hồ Xung vốn trong lòng cực
kỳ kính ái sư phụ. Bây giờ
hắn nghe Phong Thanh Dương nhục
mạ ân sư, liền ngửng đầu
lên cãi:
- Thái sư thúc tổ ơi! Đồ
tôn không muốn thụ giáo thái
sư thúc tổ nữa. Bây giờ
đồ tôn ra chém chết
gã Điền Bá Quang là xong.
Phong Thanh Dương sửng sốt, nhưng lão
hiểu ngay ý Lệnh Hồ Xung liền lạnh
lùng nói:
- Gã đã đả bại ngươi
mấy lần mà không giết ngươi.
Bây giờ ngươi mới chiếm
được thượng phong
một lần đã hạ sát gã..
Hừ! Như thế đâu phải cách
đối đãi của người
đệ tử phái Hoa Sơn? Ngươi
giận
ta mắng sư phụ ngươi hử? Được
rồi! Từ đây ta không nói
tới y nữa. Ngươi kêu ta là
sư thúc tổ, ta gọi
y là tiểu tử không được
hay sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Nếu thái sư thúc tổ không
nhục mạ sư phụ của đồ tôn
thì đồ tôn xin hết lời
kính cẩn và nghe lời giáo
hối.
Phong Thanh Dương tủm tỉm cười
nói:
- Thế ra ta đến cầu ngươi để
dạy võ nghệ ư?
Lệnh Hồ Xung khom lưng đáp:
- Đồ tôn khi nào dám thế.
Xin thái sư thúc tổ tha tội cho.
Phong Thanh Dương trỏ vào đồ hình
vẽ kiếm pháp phái Hoa Sơn trên
vách đá nói:
- Những chiêu số này đúng
là tuyệt chiêu của bản phái,
nhưng có đến quá nửa đã
bị thất truyền.
Cả Nhạc .. Nhạc ... à .. à sư phụ
ngươi cũng không biết. Có điều
tuy chiêu số tuyệt diệu mà sử
rời
rạc từng chiêu một, thì sẽ
bị người khác phá mất.
Lệnh Hồ Xung nghe tới đây xúc
động tâm thần. Hắn ngấm ngầm
giác ngộ tới chỗ chí lý
về kiếm
thuật. Bất giác hắn lộ vẻ vui
mừng khôn tả.
Phong Thanh Dương hỏi:
- Ngươi biết cái gì thử nói
ta nghe?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phải chăng thái sư thúc tổ
dạy rằng những chiêu thức
này sử liền một mạch thì
địch nhân không
tài nào phá được?
Phong Thanh Dương gật đầu ra chiều
hoan hỉ nói:
- Ta đã bảo tư chất ngươi
khác thường, quả nhiên óc
lãnh hội rất cao siêu. Bọn trưởng
lão Ma giáo
này....
Lão vừa nói vừa chỉ vào
những hình người sử
côn bổng trên vách đá
Lệnh Hồ Xung hỏi ngay:
- Đó là những trưởng
lão trong Ma giáo ư?
Phong Thanh Dương đáp:
- Ngươi không biết hay sao? Mười
bộ hài cốt kia là của mười
tên trưởng lão Ma giáo đó.
Lão nói xong giơ tay ra trỏ vào những
bộ hài cốt nằm la liệt dưới
đất.
|