TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 6
Hai Chục
Tiêu Đầu Uổng Mạng Theo
Kim Dung
Ánh trăng soi vào mặt thấy người
này nước da vàng ửng, lại
có chòm râu dê. Lâm Bình Chi
định
thần nhìn kỹ lại thì chính là
thi thể Sử tiêu đầu. Chàng
liền lớn tiếng gọi:
- Gia gia! Gia gia lại đây mà coi!
Cả Lâm Chấn Nam lẫn Thôi, Lý
tiêu đầu cùng nghe tiếng gọi
chạy đến.
Lâm Chấn Nam cười lạt nói:
- Lũ chuột nhắt này lớn mật
thiệt.
Rồi ông lớn tiếng hỏi:
- Ông bạn là cao nhân phương nào
đã quang lâm phủ Phúc Châu?
Nếu phải là anh hùng hảo hán
thì sao không xuất hiện, tội gì
phải lén lút, nấp nánh mà
lòm trò cười như vậy?
Ông kêu luôn hai lần, nhưng bốn
bề lặng ngắt, không một tiếng
cười.
Thôi tiêu đầu khẽ nói:
- Chân tay người này thật là
thần tốc phi thường. Chúng ta
chỉ vào nhà trong khoảnh khắc mà
ở
ngoài này hắn đã làm nên
lắm chuyện.
Lâm Chấn Nam nói:
- Chắc bọn này không phải chỉ
có một người đâu.
Ông động tâm cầm đèn
lồng đi soi lại vườn rau, để
điều tra vết chân, nhưng bên
cạnh huyệt chôn
xác chết vì mấy phen khai quật, mọi
người xéo qua xéo lại, không
thể phân biệt được vết
bàn chân
nữa.
Thôi tiêu đầu lại nói khẽ:
- Tổng tiêu đầu! Lão gia coi vụ
này ra sao?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Lão gia họ Tát và cô gái
bán rượu kia nhất định đến
đây để chạm trán chúng
ta. Có điều chưa rõ
giữa họ và hai hán tử Tứ
Xuyên có phải cùng một phe không
thì ta chưa dám chắc.
Lâm Bình Chi nói:
- Gia gia nói Dư quán chủ chùa Tùng
Phong phái bốn người đến
đây... Bọn này cũng bốn người...
chẳng biết có đúng là bốn
người này không?
Câu này khiến cho Lâm Chấn Nam tỉnh
ngộ. Ông ngẩn người ra trầm
ngâm một lúc rồi nói:
- Phước Oai tiêu cục đối
với phái Thanh Thành đầy đủ
l số, một lòng kính nể chưa bao
giờ có
chuyện xích mích với họ. Thế
mà Dư quán chủ lại phái người
đến trả oán chúng ta là nghĩa
gì?
Bốn người ngơ ngác nhìn
nhau, không ai nói gì.
Sau một lúc lâu. Lâm Chấn Nam mới
lên tiếng:
- Hãy đem thi thể Sử tiêu đầu
về nhà mình đã rồi sẽ
tính. Có điều về tiêu cục
thì đừng ai tiết lộ vụ
này ra để động đến quan
nha rất là phiền nhiu.
Ông tra kiếm vào vỏ đánh "cách"
một tiếng rồi nói tiếp:
- Lâm mỗ rất lịch sự với
mọi người, không muốn đắc
tội với bạn bè, nhưng cũng
không phải là kẻ
khiếp nhược để ai đánh
cũng chịu đâu.
Thôi, Lý hai vị tiêu đầu đưa
mắt nhìn nhau nghĩ bụng:
- Tổng tiêu đầu đã đến
lúc nổi giận rồi đây.
Lý tiêu đầu lớn tiếng
nói:
- Tổng tiêu đầu thử nghĩ
mà coi. Địch nhân dù có lợi
hại, nhưng Phước Oai tiêu cục
của chúng ta
không động chạm gì đến
họ mà họ đến gây sự,
tất mình phải trả đũa. Nuôi
quân ngàn ngày chỉ dùng
trong một lúc. Hết thảy anh em xin hết
sức tiến lên, không thể để
làm tổn hại đến oai danh của
tiêu cục
được.
Lâm Chấn Nam gật đầu nói:
- Đúng thế! Xin đa tạ tấm lòng
sốt sắng của anh em.
Bốn người ruỗi ngựa về
thành. Chưa tới tiêu cục, xa xa
đã trông thấy ngoài cổng lớn
ánh lửa sáng
rực và có đông người
tụ tập. Lâm Chấn Nam xúc động
tâm linh, giục ngựa tiến lại.
Bỗng nghe mấy người nói:
- Tổng tiêu đầu đã về
kìa!
Lâm Chấn Nam lại nhìn thấy hai ngọn
cờ bỏ dưới đất.
Chính là hai lá cờ gấm treo
ở trước cửa
tiêu cục đã gẫy cột và
bị người ta quẳng xuống đó.
Lâm Chấn Nam thấy cột cờ không
đứt tiện, hiển
nhiên không phải nhát dao chặt mà
là do chưởng lực chấn động
mạnh làm gẫy. Hai cột cờ này
đường kính
rộng một xích mà kẻ đối
đầu dùng chưởng lực
đánh gẫy được thì
đủ biết võ công họ khiến
người nghe phải
thấy kinh hãi.
Lâm Chấn Nam quay lại nhìn thấy hai
đoạn gốc cột cờ còn lại
đều cao đến hai trượng thì
bụng
bảo dạ:
- Người này muốn đánh
gãy cột cờ tất phải ở
trên cao đánh xuống. Người
còn lơ lửng ở trên không,
không có điểm tựa để
phát huy nội lực mà đánh
ra phát chưởng này thì không
phải chuyện d.
Vương phu nhân không giắt binh khí
bên mình, liền rút lấy thanh trường
kiếm ở sau lưng trượng phu.
Chát chát hai tiếng! Bà chặt hai
cột cờ xếp vào một đống
rồi chạy ra cổng chính.
Lâm Chấn Nam nói:
- Thôi tiêu đầu! Họ chặt hai cột
cờ này là có ý gây
chuyện với Phước Oai tiêu
cục. Chà! Nhưng
không phải chuyện d đâu.
Thôi tiêu đầu đáp:
- Dạ!
Lý tiêu đầu lớn tiếng
thóa mạ:
- Mẹ kiếp! Quân giặc cướp
chó má đê hèn thừa lúc
Tổng tiêu đầu vắng nhà lén
đến giở trò bần
tiện.
Lâm Chấn Nam nhìn Lâm Bình Chi vẫy
tay. Hai người đi vào tiêu cục,
bỗng nghe Thôi tiêu đầu
cũng đang lên tiếng thóa mạ:
- Quân cường đạo chó má!
Loài đê tiện xấu xa!...
Cha con tiến vào sương phòng phía
đông thì thấy Vương phu nhân
đã rải hai lá cờ gấm
lên mặt
bàn. Lâm Chấn Nam vừa ngó thấy
không nhịn được nữa
nổi giận đùng đùng. Một
lá cờ thêu con sư tử
vàng, hai mắt bị khoét đi còn
lại hai lỗ thủng. Còn lá nữa
thêu bốn chữ Phước Oai tiêu
cục thì chữ
"Oai" đã bị cắt đi. Lâm Chấn
Nam dù công phu hàm dưỡng cao
thâm đến đâu cũng không
thể nhịn
được. Ông đập mạnh tay
xuống bàn. Mấy tiếng "rắc rắc"
vang lên! Chiếc bàn bát tiên bằng
gỗ lê đã bị
gãy một chân.
Lâm Bình Chi trước nay chưa từng
thấy phụ thân nổi nóng như bữa
nay. Chàng run lên nói:
- Gia gia ơi!... Vụ này đều do hài
nhi gây nên vạ lớn.
Lâm Chấn Nam lớn tiếng:
- Họ Lâm chúng ta đã giết người
là giết, chứ có cần gì?
Gia gia có gặp hạng người này
cũng phải
hạ thủ giết đi.
Vương phu nhân hỏi:
- Giết ai vậy?
Lâm Chấn Nam nói:
- Bình nhi nói lại cho mẫu thân nghe
đi!
Lâm Bình Chi liền đem chuyện ban ngày
đi săn giết gã hán tử
Tứ Xuyên thế nào, đến
đêm Sử tiêu
đầu và Trần Thất mất mạng,
tình hình thế nào kể lại. Còn
vụ Bạch Nhị và Trịnh tiêu đầu
bị chết đột
ngột ở trong tiêu cục thì Vương
phu nhân đã biết rồi.
Vương phu nhân nghe nói tiêu cục
lại bị chết thêm hai nhân mạng,
bà không kinh hãi mà chỉ phẫn
nộ. Bà đập bàn lớn tiếng:
- Phước Oai tiêu cục há để
kẻ khác đến tận nơi lăng
nhụ. Chúng ta phải tập hợp mọi
người sáng
mai lên đường đi Tứ
Xuyên đến chất vấn phái Thanh
Thành về vụ này. Ta sẽ mời
cả gia gia cùng mấy vị
thúc thúc, ca ca cùng đi.
Nguyên Vương phu nhân tính nóng
như lửa ngay từ thuở nhỏ.
Hồi bà còn là một cô khuê
nữ, động
một tí là rút đao chém người.
Bà ở phái Kim Đao, một phái
sức mạnh, thế lớn tại Lạc
Dương. Ai cũng
nể mặt phụ thân bà là Kim Đao
Vô Địch Vương Nguyên Bá,
đồng thời cũng nhường
nhịn bà mấy phần.
Hiện nay cậu con bà đã lớn
bấy nhiêu mà máu nóng ngày
trước của bà vẫn chưa giảm
sút.
Lâm Chấn Nam nói:
- Kẻ đối đầu là ai, hiện
giờ còn chưa biết rõ, vị
tất đã phải là người
phái Thanh Thành. Ta coi
chừng bọn chúng không phải chỉ
đánh gãy hai cột cờ và
giết hai vị tiêu sư là đã
chịu thôi đâu...
Vương phu nhân hỏi xen vào:
- Bọn chúng còn muốn làm gì
nữa?
Lâm Chấn Nam đưa mắt nhìn Lâm
Bình Chi.
Vương phu nhân liền hiểu ý trượng
phu, trống ngực đánh thình thình,
sắc mặt biến đổi.
Lâm Bình Chi nói:
- Vụ này do hài nhi gây ra. Bậc đại
trượng phu đã làm việc gì
phải tự mình gánh lấy trách
nhiệm.
Hài nhi... quyết không sợ họ.
Chàng còn nhỏ tuổi chưa từng
lịch duyệt trong công việc trọng đại.
Miệng chàng tuy nói là
không sợ mà thực ra trong lòng
khiếp đảm. Giọng nói run run tố
cáo lòng chàng rất nao núng.
Vương phu nhân nói:
- Hừ! Trừ phi chúng giết chết
được má trước, nếu
không thì đừng hòng động
đến một sợi lông của
hài nhi. Lá cờ Phước Oai
tiêu cục dựng lên đã ba đời,
chưa bao giờ chịu để mất
chút oai phong.
Bà quay lại nói với Lâm Chấn
Nam:
- Mối căm hận này mà không
trả xong thì chúng ta còn làm người
được nữa ư?
Lâm Chấn Nam gật đầu đáp:
- Bây giờ ta phái người
đi tra xét khắp nơi trong thành ngoài
thành xem có tên nào lạ mặt
trên chốn
giang hồ lảng vảng ở đây
không. Đồng thời phái thêm
người điều tra cả trong ngoài
tiêu cục nữa. Nàng
cùng Bình nhi ở đây chờ
ta, đừng để gã chạy loạn
lên.
Vương phu nhân đáp:
- Được! Tiểu muội hiểu rồi.
Cả hai vợ chồng cùng biết rõ,
địch nhân tiến thêm hai bước
nữa là hạ thủ đến con
mình. Lúc này
địch ở trong bóng tối mà
mình ở ngoài ánh sáng. Lâm
Bình Chi chỉ ra ngoài Phước Oai
tiêu cục một bước
là lập tức gặp họa sát thân.
Lâm Chấn Nam ra nhà đại sảnh
để triệu tập các tiêu sư
trong tiêu cục đặng phái người
đi thám
thính tuần tra.
Bọn tiêu sư được tin cột
cờ Phước Oai tiêu cục bị
kẻ địch đến phá hủy
thì chẳng khác gì mỗi người
bị một cái tát mạnh vào mặt.
Ai nấy căm hận kẻ thù, nên đã
võ phục đàng hoàng mình giắt
binh khí để
chờ Tổng tiêu đầu hạ lệnh
là lập tức hành động.
Lâm Chấn Nam thấy trong tiêu cục từ
trên xuống dưới đồng tâm
hợp lực kháng địch thì
cũng yên
lòng được một chút. Ông
quay vào nội đường dặn Lâm
Bình Chi lần nữa:
- Bình nhi! Mẫu thân ngươi mấy
bữa nay trong mình thấy khó ở,
lại gặp lúc địch đến nơi.
Vậy
đêm đến ngươi ngủ trên
giường ngoài phòng chúng ta
để bảo vệ cho mẫu thân.
Vương phu nhân cười nói:
- Hà hà! Tiểu muội muốn gã....
Bà đang nói giở câu, chợt
tỉnh ngộ biết trượng phu bảo
cậu con hộ vệ cho mình là giả mà
hai vợ
chồng phải ở gần đặng
bảo hộ cho chàng mới là chuyện
thực. Cậu con bảo bối này tính
tình cao ngạo.
Nếu bảo chàng để song thân
hộ vệ cho thì không chừng chàng
ấm ức tự mình ra đi tìm
địch nhân khiêu
chiến, và chàng sẽ gặp nguy hiểm
vô cùng.
Bà nghĩ vậy liền đổi giọng:
- Phải đấy! Bình nhi! Mấy bữa
nay má má bị chứng tê thấp
chân tay bủn rủn. Gia gia ngươi phải
trông nom toàn cục không thể suốt
ngày ở nhà với má má
được. Nếu địch nhân
xông vào nội đường thì
e
rằng má má không chống nổi
mất.
Lâm Bình Chi nói:
- Vậy hài nhi ở luôn bên cạnh
má má là xong.
Tối hôm ấy Lâm Bình Chi ngủ
trên giường ngoài phòng song
thân.
Vợ chồng Lâm Chấn Nam bỏ ngỏ
cửa phòng, để binh khí ngay bên
gối, mình không cởi áo, chân
không bỏ giày, chỉ đắp lên
người một tấm chăn mỏng
đặng chờ xem có động tĩnh
gì là lập tức vọ ra
nghênh địch. Đêm hôm ấy
bình yên vô sự.
Sáng sớm hôm sau có người
đứng ngoài cửa sổ khẽ
cất tiếng gọi:
- Thiếu tiêu đầu! Thiếu tiêu
đầu!
Lâm Bình Chi thức đến quá
nửa đêm mới ngủ. Bây
giờ chàng đang ngon giấc, chưa
tỉnh dậy.
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Người đứng bên ngoài
ấp úng:
- Con ngựa của thiếu tiêu đầu...
chết mất rồi...
Trong tiêu cục chết một con ngựa
là chuyện rất thường. Nhưng
Lâm Bình Chi rất quý con bạch mã
này. Tên mã phu phụ trách trông
nom con ngựa đó thấy nó chết
thì trong lòng hoang mang vô cùng hốt
hoảng chạy vào nói.
Lâm Bình Chi đang lúc mơ màng
chợt nghe nói ngựa chết liền
ngồi nhỏm dậy, dụi mắt nói:
- Để ta đi coi!
Lâm Chấn Nam biết là có chuyện
rắc rối liền chạy theo chàng ra tầu
ngựa thì thấy con bạch mã
nằm lăn ra trên đất chết tự
bao giờ. Trên mình nó cũng
không có thương tích chi hết.
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Ban đem có nghe thấy tiếng ngựa
hí hoặc động tĩnh gì không?
Tên mã phu đáp:
- Không thấy chi hết.
Lâm Chấn Nam dắt tay cậu con nói:
- Hài nhi bất tất phải thương
tiếc làm chi. Gia gia bảo người
đi kiếm cho hài nhi một con tuấn mã
khác hay hơn.
Lâm Bình Chi vỗ về thây ngựa.
Chàng bần thần sa lệ.
Đột nhiên một tên chạy hiệu
hốt hoảng chạy tới, líu lưỡi
nói:
- Tổng.. tổng tiêu đầu! Nguy rồi!
Nguy to rồi! Các vị tiêu đầu
đều bị ác quỷ bắt mất
hồn đi rồi!
Lâm Chấn Nam và Lâm Bình Chi hỏi
giựt giọng:
- Sao?
Tên chạy hiệu đáp:
- Chết rồi! Chết hết rồi!
Lâm Bình Chi tức giận hỏi:
- Cái gì mà chết hết rồi?
Chàng túm ngực gã lắc mạnh
luôn mấy cái. Gã chạy hiệu lắp
bắp:
- Thiếu... Thiếu tiêu đầu... chết
rồi.
Lâm Chấn Nam nghe gã nói "Thiếu
tiêu đầu chết rồi" thì trong
lòng cảm thấy có điều bất
tường. Ông
phiền muộn tức tối vô cùng,
nhưng nếu vì thế mà chửi
mắng gã thì tỏ ra mình khiếp
nhược.
Bỗng nghe bên ngoài có tiếng xôn
xao. Một người hỏi:
- Tổng tiêu đầu đâu? Mau bẩm
báo cho lão gia biết.
Người khác nói:
- Con ác quỷ này lợi hại đến
thế! Làm... thế nào bây giờ?
Lâm Chấn Nam lớn tiếng:
- Ta ở đây! Có chuyện gì
vậy?
Hai vị tiêu đầu, ba tên chạy
hiệu nghe tiếng chạy tới. Một vị
tiêu đầu nói:
- Tổng tiêu đầu! Những anh em
mà chúng ta phái đi chẳng một
ai trở về.
Lâm Chấn Nam lúc trước nghe tiếng
người nói đã đoán
là có người chết. Nhưng
tối hôm qua phái đi
điều tra vừa tiêu sư vừa
chạy hiệu cả thảy hai mươi ba người.
Chẳng lẽ toàn quân chết hết
cả? Ông vội
hỏi:
- Có người chết ư? Chắc
họ còn thám thính chưa về báo
cáo đấy .
Vị tiêu sư kia lắc đầu đáp:
- Đã phát hiện ra mười
bảy xác chết...
Lâm Chấn Nam và Lâm Bình Chi đồng
thanh la hoảng:
- Mười bảy xác chết ư?
Vị tiêu đầu kia vẻ mặt khủng
khiếp đáp:
- Đúng thế. Trong mười bảy
xác chết này có cả Trương
tiêu đầu, Tiền tiêu đầu,
Ngô tiêu đầu. Thi
thể hãy còn để ngoài đại
sảnh.
Lâm Chấn Nam không nói gì nữa
chạy thẳng ra đại sảnh. Ông thấy
bao nhiêu bàn ghế xếp vào
hết. Mười bảy xác chết
bày cả ra đó.
Lâm Chấn Nam đã một đời
từng trải phong ba mà nay đột
nhiên nhìn thấy tình trạng này,
hai tay
ông run bần bật. Đầu gối bủn
rủn cơ hồ đứng không vững,
ông lắp bắp hỏi:
- Vi.. Vi... Vi tiêu...
Cổ họng khô kiệt nói không ra
tiếng nữa.
Bỗng nghe ngoài sảnh đường
có tiếng người nói:
- Hỡi ôi! Cao tiêu đầu là
người trung hậu, không ngờ
cũng bị ác quỷ đòi mạng
đem đi.
Bốn năm tên hàng xóm đặt
xác người lên cánh cửa
khiêng vào. Người đi đầu
đã đứng tuổi nói:
- Bữa nay tiểu nhân vừa mở
cửa thấy người này chết
ở ngoài đường, nhận
ra là một vị tiêu đầu trong
quý cục. Chắc y trúng tà hay mắc
bệnh ôn dịch mà tạ thế, nên
đưa vào đây.
Lâm Chấn Nam chắp tay nói:
- Xin đa tạ! Xin đa tạ!
Rồi ông quay lại bảo một tên chạy
hiệu:
- Ngươi đưa mấy vị lân bang
đây đến phòng thủ quỹ
bảo y tặng mỗi vị ba lạng bạc.
Mấy người hàng xóm thấy
xác chết đầy nhà không dám
ở lại lâu, liền tạ ơn đi
ra.
Một lúc sau lại có người
đưa thi thể hai vị tiêu sư nữa
đến. Lâm Chấn Nam kiểm điểm
nhân số thì
tối hôm qua phái đi hai mươi ba
người mà bây giờ đã
thấy hai mươi xác chết, chỉ còn
Chữ tiêu sư là
chưa thấy phát hiện. Biến din khủng
khiếp xảy ra trong khoảnh khắc. Ông
vừa quay về sương phòng
phía đông uống chén trà nóng,
ruột rối như tơ vò, thủy chung
không trấn tĩnh lại được.
Lâm Bình Chi chạy đến cửa
phòng nói:
- Gia gia! Có Uông sư gia và Phí Đầu
nhi trong huyện đến viếng gia gia.
Lâm Chấn Nam lúc này không muốn
tiếp khách, nhưng lại nghĩ đến
trong tiêu cục xảy ra nhiều án
mạng, quan đã phái người
đến chẳng thể không đả
động gì đến có kẻ báo
thù sinh sự chi hết. Ông chỉ
nói đại khái là bị bệnh
ôn dịch hoành hành mà các
tiêu đầu hàng mấy năm liền
bôn tẩu bên ngoài nên d
nhim phải bệnh này.
Lão họ Phí cũng nói xen vào:
- Tổng tiêu đầu! Chẳng phải
là tiểu nhân lắm chuyện, nhưng
tiểu nhân xem chừng tổng tiêu
đầu
nên mời thầy bói, thầy cúng
đến coi thử xem trong phủ đệ
có điều gì không được
bình yên, chẳng hạn
như gặp phải sao Thái Tuế, hay là
tiêu cục động Táo quân, hẳn
có chỗ nào không ổn đó.
Uông gia sư cũng theo hùa:
- Phí đầu nhi nói phải đó!
Tổng tiêu đầu! Quý tiêu cục
chạy hàng ở bên ngoài chẳng
thể nào tránh
khỏi có chuyên đả thương
nhân mạng. Con người ta cũng tam
suy lục vượng. Không chừng năm
nay
xung khắc với tuổi tổng tiêu
đầu nên ma quỷ thừa cơ
quấy nhiu. Tưởng nên mời
các hòa thượng đại sĩ
đến lập đàn giải oan thí
thực cầu để tai qua nạn khỏi.
Lâm Chấn Nam chỉ ấm ớ cho xuôi
chuyện. Ông sai người vào trướng
phòng lấy trăm lạng bạc
chia cho hai người.
Phi đầu nhi từ chối không nhận.
Hắn cười nói:
- Tổng tiêu đầu cũng là người
nhà. Bọn tại hạ đến đây
không phải để tra án thì khi
nào dám thò
tay ra lấy tiền. Hơn nữa trong một
ngày mà xảy ra hơn hai chục nhân
mạng. Bọn tại hạ dù có muốn
gáng một phần trách nhiệm cũng
không thể lấy tiền bạc này
được. Có đúng thế
không? Ha ha ha...
|