TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 58
Lệnh Hồ Xung Dùng Kế Hoãn Binh  

Kim Dung

                     Điền Bá Quang tủm tỉm cười mà không nói gì. 
                     Lệnh Hồ Xung hỏi: 
                    - Huynh đài cười gì vậy? Võ công huynh đài thắng được tại hạ chuyện dĩ nhiên. Huynh đài muốn
             ỷ mình bản lãnh cao cường để bắt tại hạ xuống núi chăng? 
                     Điền Bá Quang ôn tồn đáp: 
                    - Điền mỗ tuyệt nhiên không có ý thù nghịch Lệnh Hồ huynh, dĩ nhiên không nghĩ đến chuyện đắc
             tội với tôn giá. Nhưng Điền mỗ đã cao hứng đến đây, tất không muốn cụt hứng mà bỏ về. 
                     Lệnh Hồ Xung gay gắt: 
                    - Điền Bá Quang! Đao pháp của huynh đài rất cao thâm, huynh đài muốn giết hay đả thương tại
             hạ thực chẳng khó gì, nhưng Lệnh Hồ Xung này thà chết chứ không chịu nhục. Cùng lắm là chịu mất
             mạng về tay huynh đài, còn chuyện huynh đài muốn bắt tại hạ xuống núi thì nhất định không được đâu.

                     Điền Bá Quang nghẹo đầu nghẹo cổ ngẫm nghĩ: 
                    - Ngày trước lúc ở sơn động cũng như khi ở lầu Túy Tiên, mình cùng hắn hai phen giao thủ, quả
             nhiên thằng cha này dũng mãnh tuyệt luân, lại cực kỳ bướng bỉnh. Hắn đã chẳng biết sợ trời đất là gì thì
             chuyện hắn liều mạng là sự thực. Mình giết hắn thì chẳng khó gì nhưng muốn bắt hắn lại không phải
             chuyện d dàng. 
                     Gã nghĩ vậy liền nói: 
                    - Điền mỗ chịu lời ủy thác của người đến mời Lệnh Hồ Xung đi gặp Nghi Lâm tiểu sư phụ một
             chuyến, thực không có ý gì khác, mà sao Lệnh Hồ huynh chỉ tính đến chuyện liều mạng. 
                     Lệnh Hồ Xung đáp: 
                    - Tại hạ đã không muốn làm việc gì thì đừng nói là Điền huynh mà cả đến sư phụ, sư nương, Ngũ
             nhạc minh chủ hay tối cao là đức hoàng đế cũng không tài nào min cưỡng được. Tại hạ nhất định
             không đi, vạn lần không đi, mười vạn lần không đi! 
                     Điền Bá Quang nói: 
                    - Lệnh Hồ huynh đã cố chấp như vậy Điền mỗ đành phải đắc tội mất rồi. 
                     Soạt một tiếng! Gã rút đao ra cầm tay. 
                     Lệnh Hồ Xung cũng nổi giận nói: 
                    - Chưa nói đến chuyện động thủ, huynh đài mới có ý nghĩ bắt tại hạ đã là đắc tội rồi. Thôi thì ngọn
             núi sám hối dãy Hoa Sơn này bữa nay thành chôn xác Lệnh Hồ Xung. 
                     Hắn hú lên một tiếng và cũng rút kiếm ra. 
                     Điền Bá Quang thực tình không muốn giết Lệnh Hồ Xung, bụng bảo dạ: 
                    - Thằng cha này thà chết chứ không chịu khuất phục, đối phó với hắn không phải chuyện d. Nếu
             mình động thủ dù không muốn giết hắn nhưng hắn cứ liều mạng thì thật bất lợi cho mình. 
                     Bỗng hắn nghĩ ra được một kế, liền hỏi: 
                    - Lệnh Hồ Xung! Điền mỗ cùng cùng Lệnh Hồ huynh đã không thù oán, hà tất phải tính đến chuyện
             liều mạng? Bây giờ chúng ta đánh cuộc, Lệnh Hồ huynh nghĩ sao? 
                     Lệnh Hồ Xung mừng thầm trong bụng, tự nhủ: 
                    - Đánh cuộc thì còn gì hay hơn nữa. Dù mình thua vẫn còn cãi lý được. 
                     Hắn làm bộ nghiêm nghị hỏi lại: 
                    - Đánh cuộc cái gì? Tại hạ thắng dĩ nhiên không phải đi rồi, mà có thua cũng chẳng đi đâu. 
                     Điền Bá Quang tủm tỉm cười nói: 
                    - Không ngờ khai sơn đệ tử phái Hoa Sơn lại sợ phép khoái đao của Điền Bá Quang một cách
             quá lố, sợ đến nỗi không dám đón tiếp ba chục chiêu. 
                     Lệnh Hồ Xung sừng sộ nói: 
                    - Sợ cái gì? Đón tiếp không được đến bị huynh đài chém một đao chết tươi cũng chẳng có chi là lạ.
             Đừng nói 30 chiêu mà 300 chiêu tại hạ cũng vẫn đón tiếp như thường. 
                     Điền Bá Quang dịu giọng: 
                    - Lệnh Hồ huynh! Không phải Điền mỗ coi thường các hạ đâu, nhưng e rằng các hạ không chịu
             nổi 30 chiêu khoái đao là Điền mỗ vỗ đít đi ngay, không lôi thôi gì nữa. Nhưng nếu may mà Điền mỗ thắng
             được Lệnh Hồ huynh thì Lệnh Hồ huynh xuống núi theo Điền mỗ, đến gặp Nghi Lâm tiểu sư phụ. 
                     Lệnh Hồ Xung xoay chuyển ý nghĩ rất mau. Hắn nhớ lại những đao pháp của Điền Bá Quang một
             lượt, bụng bảo dạ: 
                    - Sau khi mình đầu với gã hai phen đã đem đao pháp của gã nghiên cứu không biết bao nhiêu lần,
             mình còn thỉnh giáo cả sư phụ, sư nương nữa. Bây giờ chỉ có việc tự vệ chẳng lẽ không chống nổi 30
             chiêu của gã ư? 
                     Quyết định rồi Lệnh Hồ Xung lên tiếng quát: 
                    - Được rồi! Tại hạ đón tiếp 30 chiêu của huynh đài. 
                     Đoạn hắn rút kiếm tấn công liền. 
                     Hắn ra chiêu "Hữu phụng lai nghi" trong Hoa Sơn kiếm pháp. Lưỡi kiếm rung động bật lên những
             tiếng vo vo. Lập tức Điền Bá Quang bị làn kiếm quang dầy đặc chụp xuống. 
                     Điền Bá Quang cất tiếng khen: 
                    - Hảo kiếm pháp! 
                     Gã vung đao gạt đi, lùi lại một bước. 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Một chiêu rồi! 
                     Tiếp theo hắn ra chiêu "Thương tùng nghênh khách" để tấn công. 
                     Điền Bá Quang lại khen: 
                    - Hảo kiếm pháp! 
                     Gã biết chiêu này còn ẩn dấu những chiêu tiếp theo, không dám vung đao đỡ gạt mà nghiêng người
             lướt chân đi tránh khỏi. 
                     Cách né tránh này thực ra không phải một chiêu nhưng Lệnh Hồ Xung cũng hô lớn: 
                    - Hai chiêu rồi. 
                     Hắn không dừng tay chút nào lại phóng chiêu ra. 
                     Lệnh Hồ Xung đánh năm chiêu liền, Điền Bá Quang hoặc đỡ gạt hoặc né tránh, thủy chung vẫn
             không chịu phản kích. 
                     Lệnh Hồ Xung đếm đến số 5 toan ra chiêu thứ 6 đưa lưỡi kiếm từ dưới hớt lên trên thì Điền Bá
             Quang quát to một tiếng vung đao chém xuống. 
                     Lúc đao kiếm sắp chạm nhau, Lệnh Hồ Xung vội hạ thấp thanh trường kiếm xuống. 
                     Điền Bá Quang lại quát: 
                    - Chiêu thứ 6, chiêu thứ 7, chiêu thứ 8, chiêu thứ 9, chiêu thứ 10. 
                     Cứ miệng đếm một chiêu thì tay chém một nhát. Gã đếm năm chiêu thanh cương đao bổ xuống
             năm lần mà chiêu số vẫn không biến đổi cứ nhằm thẳng đầu chém tới. 
                     Những chiêu đao này sức nặng ngang nhau. Đao thứ 6 lại chém xuống Lệnh Hồ Xung cảm thấy
             toàn thân bị kình lực trên đao của đối phương uy hiếp tưởng chừng hơi thở cũng không thông. Hắn cố
             sức vung kiếm lên gạt. 
                     "Choang" một tiếng rùng rợn! Đao kiếm chạm nhau, cánh tay tê nhức để rớt thanh trường kiếm
             xuống đất. Điền Bá Quang lại chém một đao thứ 7. Lệnh Hồ Xung nhắm mắt lại, không nói gì nữa. 
                     Điền Bá Quang cười khanh khách hỏi: 
                    - Chiêu thứ mấy rồi? 
                     Lệnh Hồ Xung mở mắt ra đáp: 
                    - Đao pháp của Điền huynh cố nhiên cao cường hơn tại hạ, cả nội kình ở cánh tay cũng mạnh gấp
             mấy. Lệnh Hồ Xung này không phải là địch thủ của huynh đài. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Vậy thì đi thôi! 
                     Lệnh Hồ Xung lắc đầu buông thõng: 
                    - Không đi! 
                     Điền Bá Quang sa sầm nét mặt hỏi: 
                    - Lệnh Hồ huynh! Điền mỗ sở dĩ kính trọng Lệnh Hồ huynh là ở chỗ Lệnh Hồ huynh cũng nam tử
             hán, cũng đại trượng phu, nói rồi thủ tín. Bây giờ Lệnh Hồ huynh chịu thua trong vòng 30 chiêu sao còn
             hối hận? 
                     Lệnh Hồ Xung cãi: 
                    - Tại hạ không tin rằng trong vòng 30 chiêu huynh đài đã thủ thắng. Bây giờ tại hạ bị thua là sự
             thực, nhưng tại hạ có nói là h thua là theo huynh đài xuống núi đâu? Tại hạ nói thế bao giờ? 
                     Điền Bá Quang nghĩ lại thì câu đó tự gã đề nghị ra chứ Lệnh Hồ Xung quả là chưa nói. Gã liền
             khoa đao cười lạt nói: 
                    - Trong họ của các hạ có chữ Hồ là cáo, quả nhiên tên đúng với sự thật, Lệnh Hồ huynh không
             nói thế thiệt, nhưng tính sao đây? 
                     Lệnh Hồ Xung đáp: 
                    - Vừa rồi tại hạ có thua huynh đài là thua ở chỗ kém sức chứ trong lòng không phục. Huynh đài
             hãy chờ tại hạ nghỉ một lúc rồi chúng ta lại tỷ đấu. 
                     Điền Bá Quang nói: 
                    - Được lắm! Điền mỗ sẽ làm cho Lệnh Hồ huynh phải tâm phục khẩu phục là chịu thua. 
                     Gã ngồi xuống phiến đá bắt chéo tay, cười hì hì ngó Lệnh Hồ Xung. 
                     Lệnh Hồ Xung tự nghĩ: 
                    - Tên ác tặc này nhất định đòi mình theo gã xuống núi, không hiểu có gian kế gì? Gã bảo là đi gặp
             Nghi Lâm sư muội chi chi đó nhất định không phải thực tình. Gã không phải là đồ đệ chân chính của
             Nghi Lâm sư muội, huống chi nàng là một vị nữ ni đạ xuất gia thanh tu ở phái Hằng Sơn. Giới luật phái
             này vô cùng nghiêm khắc thì sao nàng lại đi đôi với tên đại đạo chuyên nghề bẻ hoa nổi tiếng ác này?
             Bây giờ mình cứ để gã quấn quít hoài thì làm sao thoát thân được? 
                     Hắn nghĩ lại vừa rồi Điền Bá Quang chém liền sáu đao thì đao pháp tầm thường, chỉ có uy lực cực
             kỳ mãnh liệt, không biết làm thế nào phá giải được? 
                     Hắn tự nhủ: 
                    - Mình chỉ cần làm sao chiết giải được một đao thì việc chống đõ 30 đao cũng chẳng khó gì. 
                     Đột nhiên Lệnh Hồ Xung động tâm bụng bảo dạ: 
                    - Đêm trước trong khu hoang sơn, Mạc Đại tiên sinh đã dùng sức mạnh hạ sát Đại tung
             dương thủ Phí Bân. Kiếm pháp phái Hành Sơn cũng linh diệu khôn lường, mình có thể đối phó với
             Điền Bá Quang bằng kiếm pháp đó là không chịu thua. Trên vách đá hậu động kia có khắc nhiều thứ
             tuyệt chiêu của Hành Sơn kiếm pháp. Ta tới đó học lấy ba bốn chục chiêu là có thể cùng Điền Bá
             Quang quyết sống mái. Rồi hắn lại lẩm bẩm: 
                    - Hành Sơn kiếm pháp tinh diệu vô cùng thì trong khoảnh khắc làm sao mà học được ngay? Thiệt
             là mình nghĩ vơ nghĩ vẩn. 
                     Điền Bá Quang thấy trong chớp mắt mà nét mặt Lệnh Hồ Xung biến đổi mấy lần, chợt lộ vẻ mừng
             thầm trong khóe mắt, chợt đã buồn thiu. Gã liền cười hỏi: 
                    - Lệnh Hồ Xung! Các hạ đã nghĩ ra được ngụy kế gì để phá giải đao pháp của Điền mỗ chưa? 
                     Lệnh Hồ Xung nghe gã nhấn mạnh hai chữ "ngụy kế" bất giác nổi hung lớn tiếng: 
                    - Muốn phá đao pháp của huynh đài tại hạ bất tất phải dùng ngụy kế chi hết. Huynh đài ở đây mồm
             năm miệng mười rất là huyên náo khiến cho tại hạ rối ruột phiền lòng không thể ngưng thần tĩnh trí
             được. Tại hạ vào trong sơn động kia để ngẫm nghĩ một chút. Huynh đài đừng theo vào quấy nhiu
             nữa. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Lệnh Hồ huynh cứ vào đó mà nghĩ cho mệt xác Điền mỗ không vào quấy rối đâu. 
                     Lệnh Hồ Xung nghe gã nói to mấy tiếng "nghĩ cho mệt xác" thì mắng thầm một tiếng rồi tiến vào
             sơn động. 
                     Lệnh Hồ Xung thắp cây đèn lên chuồn vào hậu động đến thẳng chỗ vách đá khắc đồ hình về Hành
             Sơn kiếm pháp để quan sát. Hắn thấy những đường kiếm biến ảo phi thường. Nếu không chính mắt trông
             thấy thì chẳng bao giờ tin được trên thế gian lại có những kiếm chiêu kỳ ảo, biến chuyển đột ngột đến
             thế. 
                     Hắn nghĩ bụng: 
                    - Chỉ trong khoảnh khắc mà muốn học cho hiểu thấu thì bất luận là kiếm pháp gì cũng không thể
             được. Bây giờ mình chỉ lựa ít chiêu cổ quái ly kỳ, biến ảo vô thường nhất học cho thuộc lòng để ra loạn
             đả loạn đấu với gã may ra đánh gã không kịp trở tay cũng chưa biết chừng. 
                     Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy rồi vừa coi vừa ghi nhớ. Tuy hắn thấy những chiêu Hành Sơn kiếm pháp
             đều bị đối phương phá giải nhưng chắc Điền Bá Quang chưa biết phép phá giải này nên hắn không đem
             lòng úy kỵ. 
                     Lệnh Hồ Xung một mặt ghi nhớ, một mặt lấy tay nào trỏ nào vạch. Hắn mới học được hơn hai
             chục chiêu biến hóa mà đã mất quá nửa giờ. 
                     Bỗng nghe thanh âm Điền Bá Quang ở ngoài động vọng vào: 
                    - Lệnh Hồ huynh! Nếu Lệnh Hồ huynh không ra thì Điền mỗ phải xông vào đó. 
                     Lệnh Hồ Xung cầm kiếm nhảy ra la lên: 
                    - Được rồi! Bây giờ tại hạ lại tiếp huynh đài hai chục chiêu nữa. 
                     Điền Bá Quang cười hỏi: 
                    - Lần này Lệnh Hồ huynh lại thua thì sao? 
                     Lệnh Hồ Xung đáp: 
                    - Nào phải thua một hai lần mà đã nhiều lần lắm rồi. Bây giờ có thua thêm lẫn nữa cũng không sao. 
                     Hắn chưa dứt lời thì thanh trường kiếm trong tay đã phóng ra như gió táp mưa sa, bảy chiêu liền một
             lúc. Cả bảy chiêu này hắn mới học được theo đồ hình trên vách đá hậu động. Thiệt là những chiêu biến
             ảo đến cùng cực. 
                     Điền Bá Quang không ngờ kiếm pháp phái Hoa Sơn lại thiên biến vạn hóa đến thế khiến cho gã
             chân tay luống cuống cứ phải lùi hoài. 
                     Đến chiêu thứ mười mấy gã nghĩ thầm: 
                    - Kiếm pháp thằng cha này biến ảo đột ngột một cách bất ngờ mà mình cứ đỡ hoài thì e rằng trong
             chớp mắt là để hắn phá giải được ba chục chiêu. 
                     Gã liền hú lên một tiếng, vung đao phản kích. Luồng đao của gã cực kỳ hùng hậu khiến cho kiếm
             pháp của Lệnh Hồ Xung tuy biến hóa khôn lường mà khó bề thi triển. 
                     Lệnh Hồ Xung đấu đến chiêu thứ 19 thì thanh trường kiếm của hắn bị lưỡi đao của Điền Bá Quang
             hất văng đi. Hắn lùi lại hai bước la lên: 
                    - Điền huynh chỉ thắng ở tại sức mạnh chứ không phải ở đao pháp. Lần này tại hạ đấu thua mà
             vẫn không phục. Điền huynh để tại hạ vào trong kia ngẫm nghĩ một lúc rồi ra đấu thêm ba chục chiêu
             nữa. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Hiện giờ lệnh sư còn ở cách đây ngoài năm trăm dặm. Lão gia đang đi kiếm tông tích Điền mỗ,
             phải mười ngày hay nửa tháng nữa chưa chắc đã về đến núi Hoa Sơn. Vậy cái kế hoãn binh của Lệnh
             Hồ huynh chẳng ích gì đâu! 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Nếu trông vào sư phụ trở về để thu thập Điền huynh thì đâu phải là anh hùng hảo hán? tại hạ mắc
             trọng bệnh lâu ngày mới khỏi, không đủ khí lực, nên Điền huynh chiếm được tiện nghi. Nếu tỷ đấu toàn
             bằng chiêu số chẳng lẽ tại hạ không đỡ nổi 30 chiêu ư? 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Điền mỗ không mắc lừa Lệnh Hồ huynh đâu. Thắng bằng nội lực cũng được. Ai thắng la thắng, bại
             là bại, còn tranh thắng bằng lỗ miệng thì ăn thua gì? 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Được rồi! Điền huynh hãy chờ đó. Đã là nam tử trượng phu thì đừng sợ. Dù Điền huynh xuống núi
             chạy trốn, Lệnh Hồ Xung này cũng không dượt theo đâu. 
                     Điền Bá Quang cười ha hả lùi lại hai bước ngồi xuống phiến đá. 
                     Lệnh Hồ Xung quay vào hậu động nghĩ thầm: 
                    - Điền Bá Quang đã đả thương Địa Tuyệt đạo trưởng phái Thái Sơn, rồi đấu với Nghi Lâm sư
             muội. Vừa rồi mình mới dùng kiếm pháp phái Hành Sơn để đấu với gã, vị tất gã đã hiểu võ công của
             phái Tung Sơn. 
                     Thế rồi hắn chạy vào vách đá coi võ công phái Tung Sơn, học được hơn chục chiêu xong bụng
             bảo dạ: 
                    - Còn đến mười mấy tuyệt chiêu phái Hành Sơn vừa rồi mình chưa sử dụng. Bây giờ mình đem xen
             kẽ vào với kiếm pháp phái Tung Sơn, đồng thời cho ra vài chiêu kiếm pháp bản môn một cách đột ngột,
             không chừng mình sẽ làm cho gã phải đầu nhức mắt hoa. 
                     Nghĩ thế rồi không chờ Điền Bá Quang hô hoán đã chạy ra ngoài động để tỷ đấu. Những kiếm
             chiêu của hắn lần này chợt là võ công phái Tung Sơn, chợt đổi sang phái Hành Sơn gặp lúc khẩn yếu hắn
             lại thi triển tuyệt chiêu của phái Hoa Sơn. 
                     Điền Bá Quang không ngớt la: 
                    - Lạ quá! Lạ quá! 
                     Nhưng đến chiêu thứ 22, gã tiến lên ba bước chí được mũi đao vào cổ họng Lệnh Hồ Xung, bức
             bách hắn phải buông kiếm chịu thua. 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Lần đầu tại hạ chỉ tiếp được mười chiêu, sau ngồi nghĩ một lúc liền đỡ được 18 chiêu. Lại nghĩ
             lúc nữa đã chống được 21 chiêu. Điền huynh! Như vậy Điền huynh đã sợ chưa? 
                     Điền Bá Quang cười đáp: 
                    - Điền mỗ còn sợ cóc gì? 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Tại hạ mà tịnh tâm suy nghĩ thì chỉ vài lần nữa là chống đủ 30 chiêu. Nếu còn tiếp tục suy luyện
             thêm sẽ có thể chuyển bại thành thắng. Khi đó dù tại hạ không giết Điền huynh thì cuộc mưu đồ há
             chẳng hỏng bét? 
                     Điền Bá Quang cười đáp: 
                    - Điền mỗ phiêu bạt giang hồ, trong những người đối thủ thì Lệnh Hồ huynh là tay đa trí hơn hết,
             nhưng đáng tiếc võ công Lệnh Hồ huynh lại kém xa Điền mỗ xa quá. Dù Lệnh Hồ huynh có tiến bộ thần
             tốc đến đâu mà muốn trong vài giờ thắng lại được Điền mỗ thì trong thiên hạ quyết chẳng bao giờ có
             chuyện lạ đó được. 
                     Lệnh Hồ Xung nói: 
                    - Lệnh Hồ Xung này phiêu bạt giang hồ, trong những tay đối thủ thì Điền huynh là người lớn mật
             càn rỡ hơn hết. Tuy đã thấy Lệnh Hồ Xung này càng đánh càng mạnh mà vẫn không trốn chạy. Trong
             thiên hạ thật khó mà tìm được người như vậy! Điền huynh hãy ngồi chơi, tại hạ suy luận một lúc. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Xin tùy tiện. 
                     Lệnh Hồ Xung từ từ đi vào hậu động. Tuy miệng hắn ba hoa ra vẻ mặt thản nhiên mà kỳ thực trong
             bụng lo lắng khôn xiết. Hắn tự hỏi: 
                    - Thằng cha này đến Hoa Sơn phải chăng có dự trù một âm mưu gì ghê gớm? Gã đã biết sư phụ
             mình đang kiếm gã để trừ diệt mà sao còn rảng rang đến đây tỷ võ với mình? Gã kiếm chế được mình
             dù không hạ sát tất điểm huyệt để mình không nhúc nhích được mới phải. Thế mà gã lại tha hết lần
             này đến lần khác là có dụng ý gì? 
                     Trong lòng Lệnh Hồ Xung vẫn thắc mắc Điền Bá Quang phen này lên núi Hoa Sơn là có một vụ
             âm mưu khủng khiếp, nhưng hắn nghĩ mãi không sao hiểu được đối phương có âm mưu gì hắn tự nhủ: 
                    - Bất luận Điền Bá Quang có mưu đồ gì hay không, ta cũng phải tận tâm kiệt lực chiến đấu đến
             cùng. Nếu có cơ hội ta phóng kiếm đâm chết gã cũng chẳng hề chi. 
                     Quyết định rồi, Lệnh Hồ Xung tiến vào chỗ hình trên vách đá. 
                     Lần này hắn dụng tâm ghi nhớ những chiêu cực kỳ tàn độc. 
                     Lệnh Hồ Xung ra khỏi động thì trời đã sáng rõ. Trong lòng hắn quyết tâm giết người mà ngoài mặt
             vẫn niềm nở nói: 
                    - Điền huynh ơi! Điền huynh giá lâm tệ địa, tiểu đệ không tỏ hết được tình địa chủ thật áy náy vô
             cùng. Sau cuộc tỷ võ này, bất luận ai thắng ai bại, tiểu đệ cũng mời Điền huynh nếm một chút thổ sản
             của bản sơn. 
                     Điền Bá Quang đáp: 
                    - Đa tạ Lệnh Hồ huynh. 
                     Lệnh Hồ Xung lại cười nói: 
                    - Ngày sau tại hạ xuống núi nếu còn gặp Điền huynh và mở cuộc tỷ đấu thì nên quyết một trận sống
             mái, đừng có làm như bữa nay đem chiêu số ra mà đánh cuộc hơn thua. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Được người bạn như Lệnh Hồ huynh mà giết đi thi thật là đáng tiếc. Nhưng nếu Điền mỗ mà không
             giết, võ công Lệnh Hồ huynh tiến triển thần tốc rồi có ngày kiếm pháp cao thâm hơn Điền mỗ thì khi đó
             Lệnh Hồ huynh chẳng khi nào nhiêu dung một tên đại đạo hái hoa. 
                     Lệnh Hồ Xung cười nói: 
                    - Chính thế! Thật khó mà được cơ hội mài dũa võ công như bữa nay. Điền huynh! tiểu đệ tiến
             chiêu đây, xin Điền huynh chỉ giáo cho. 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Không dám. Xin mời Lệnh Hồ huynh! 
                     Lệnh Hồ Xung cười nói: 
                    - Tiểu đệ càng nghĩ càng cảm thấy mình không phải là đối thủ của Điền huynh. 
                     Hắn chưa dứt lời đã phóng kiếm đâm tới. Mũi kiếm còn cách Điền Bá Quang chừng ba thước, hắn
             đưa chéo sang mé tả đâm mạnh tới. Điền Bá Quang vung đao lên gạt. 
                     Lệnh Hồ Xung không chờ cho đao kiếm đụng nhau, đột nhiên đâm vào hạ bộ đối phương. Chiêu
             này vừa mãnh liệt vừa hiểm độc vô cùng. 
                     Điền Bá Quang giật mình kinh hãi, tung mình nhảy vọt lên cao. 
                     Lệnh Hồ Xung thừa thế chém luôn ba nhát mà nhát nào cũng vận dụng hết sức bình sinh nhằm đâm
             vào những huyệt trọng yếu. 
                     Điền Bá Quang đã mất tiên cơ, lâm vào thế kém. Gã vung đao đỡ đông gạt tây. 
                     Bỗng nghe đánh "roạt" một tiếng. Mũi kiếm Lệnh Hồ Xung nhằm đâm vào vế đùi bên phải Điền Bá
             Quang, xuyên thủng ống quần gã. Kiếm thế thần tốc phi thường, nhưng còn cách da thịt Điền Bá Quang
             không đầy một tấc. 
                     Điền Bá Quang vung quyền đánh binh một cái, Lệnh Hồ Xung ngã lăn lông lốc. Gã cười nói: 
                    - Lệnh Hồ huynh toàn sử dụng những chiêu ác độc muốn giết Điền mỗ như vậy là phép rèn luyện
             võ công đấy ư? 
                     Lệnh Hồ Xung đứng phắt dậy cười đáp: 
                    - Bất luận tiểu đệ làm gì thì làm, chung qui vẫn không đụng đến một sợi lông của Điền huynh. 
                     Hắn nhủ thầm trong bụng: 
                    - Bây giờ ngươi đã không giết ta thì ta cũng chẳng cần để ý đến sự yên nguy cho bản thân, ta chỉ
             công chứ không chịu thủ, tất phải chiếm được tiện nghi. 
                     Hắn vừa cười hì hì vừa chạy lại nói: 
                    - Quyền bên trái của Điền huynh cũng mạnh khiếp! 
                     Điền Bá Quang cười nói: 
                    - Xin lỗi Lệnh Hồ. 
                     Lệnh Hồ Xung cười nói: 
                    - Tiểu đệ e rằng Điền huynh đã đánh gãy hai xương sườn của tiểu đệ rồi cũng chưa biết chừng. 
                     Hắn đi gần tới nơi đột nhiên xoay tay phóng kiếm đâm tới. 
                     Chiên này thật là bất ngờ. Nó là tuyệt chiêu của phái Hằng sơn. 
                     Điền Bá Quang đang giật mình kinh hãi thì mũi kiếm đối phương đâm tới bụng dưới y không đầy
             vài tấc. Gã hoang mang phải lăn người đi để tránh. 
                     Lệnh Hồ Xung từ trên đánh xuống đâm liền bốn kiếm. 
                     Điền Bá Quang bị đánh rất rát gã hoang mang vô cùng coi chừng chỉ mấy chiêu nữa là đối phương
             đâm được gã như đóng đinh xuống đất. 
                     Không ngờ Điền Bá Quang đột nhiên phóng chân trái đá phốc vào cổ tay Lệnh Hồ Xung. Tiếp theo
             gã phóng chân phải theo thế "Uyên ương liên hoàn" trúng vào bụng dưới hắn. 

[ Home | Truyện Ngắn | Truyện Tiểu Thuyết | Truyện Kiếm Hiệp | Truyện Trạng ]

SaigonInfo.com