TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 56
Điền
Bá Quang Xuất Hiện Đột Ngột
Kim Dung
Nhạc phu nhân hồi lâu mới định
thần lại được. Bà thấy
Lệnh Hồ Xung bị trượng phu tát
cho hai
má sưng u, tím bầm, thì sinh lòng
đau xót, dịu dàng nói:
- Ngươi đứng dậy đi! Trong
vụ này có nhiều chuyện rắc
rối mà ngươi chưa hiểu.
Đoạn quay sang bà nói với Nhạc
Bất Quần:
- Sư ca ơi! Tư chất Xung nhi quá đỗi
thông minh. Trong vòng nửa năm nay gã
không gặp mặt
chúng ta, cứ tự ý luyện công
quả nhiên đi vào tà lộ. May
mà gã mới lạc bước
chưa sâu xa mấy. Ta
còn kịp thời kéo gã trở
lại con đường chính, chưa đến
nỗi quá muộn.
Nhạc Bất Quần gật đầu bảo
Lệnh Hồ Xung:
- Ngươi đứng dậy đi!
Lệnh Hồ Xung đứng lên ngó
bảy, tám đoạn kiếm và vỏ
kiếm gãy rải rác dưới
đất, đầu óc hoang
mang, không hiểu tại sao sư phụ cùng
sư nương lại bảo hắn đã
luyện công đi vào tà lộ.
Nhạc Bất Quần ngó bọn Lao Đức
Nặc ba tên vẫy tay nói:
- Các ngươi lại cả đây!
Lao Đức Nặc, Lục Đại Hữu
và Nhạc Linh San vâng lời tiến
lại trước mặt lão.
Nhạc Bất Quần ngồi xuống tảng
đá lớn chậm rãi nói:
- Bốn mươi năm trước, công
phu bản môn chia làm hai ngả chính
tà.
Bọn Lệnh Hồ Xung trong lòng rất lấy
làm kỳ. Ai nấy tự hỏi:
- Phái Hoa Sơn có võ công bản
phái, sao còn chia làm hai nẻo chính
tà? Trước nay sao chưa từng
nghe thấy sư phụ nói tới chuyện
này.
Nhạc Linh San hỏi:
- Gia gia! Công phu mà chúng ta luyện đây
dĩ nhiên là công phu chính phải
không?
Nhạc Bất Quần đáp:
- Cái đó đã hẳn. Chẳng
lẽ biết là võ công của bàng
môn tả đạo mà còn rèn
luyện hay sao?
Nhưng một nhóm đi vào tà đạo
cũng tự nhận là chính tông.
họ lại bảo mình là phe tà đạo.
Lâu ngày
chính tà phân biệt, phe bàng môn
tả đạo thành khói bốc mây
tan. Đã bốn chục năm nay không
còn tồn
tại ở thế gian nữa.
Nhạc Linh San nói:
- Thảo nào hài nhi không nghe ai nói
đến bao giờ! Gia gia ơi! Phe bàng
môn tả đạo đó đã
tiêu diệt
rồi thì bất tất đề cập
đến làm chi nữa?
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Ngươi biết gì mà nói? Tuy gọi
là bàng môn tả đạo nhưng
chẳng phải là tà ma ngoại đạo
mà là
họ luyện công phu bản môn khác
nhau ở điểm chủ chốt. Công
phu mà ta truyền thụ cho các ngươi
đây,
trước hết là ta dạy cái
gì?
Lão vừa nói vừa đưa
mắt nhìn Lệnh Hồ Xung chầm chập.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Trước hết sư phụ truyền
thụ khẩu quyết về cách vận khí
rồi bắt đầu luyện nội công.
Nhạc Bất Quần nói:
- Đúng thế! Yếu điểm về
võ công phái Hoa Sơn là ở
chữ "khí". Khi nội công đã
thành tựu thì bất
luận sử quyền cước hay động
đao kiếm đều giỏi. Chẳng có
điều gì là bất lợi. Chính
tông của bản phái
luyện công là ở chỗ đó.
Nhưng trong các bậc tiền bối chúng
ta còn có một số nhân vật lại
nhận định võ
công bản môn lấy kiếm làm
chủ chốt. Họ cho rằng kiếm thuật
đã thành tựu thì nội công
bình thường cũng
có thể khắc địch thủ thắng.
Hai nẻo chính tà chia rẽ chỉ có
như vậy mà thôi.
Nhạc Linh San nói:
- Gia gia ơi! Hài nhi nói câu này
gia gia đừng nổi đóa.
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Ngươi muốn nói gì?
Nhạc Linh San đáp:
- Hài nhi nghĩ rằng nội công là
tối cần cho võ công của bản
môn, nhưng cũng chẳng thể coi thường
kiếm thuật được. Nếu chỉ
có nội công thâm hậu mà kiếm
thuật tầm thường thì võ
công bản môn không nổi
danh được.
Nhạc Bất Quần hừ một tiếng
hỏi ngay:
- Ai bảo kiếm thuật không quan hệ? Nhưng
yếu điểm khác nhau là ở
chỗ lấy nội công thâm hậu mà
kiếm thuật tầm thường làm
chủ mà thôi.
Nhạc Linh San nói:
- Hay hơn hết là cả nội công
lẫn kiếm thuật đều làm chủ.
Nhạc Bất Quần tức giận nói:
- Chỉ một câu này cũng đủ
chứng tỏ ngươi sắp đi vào
ma đạo rồi đó. Ngươi bảo
cả hai đều làm
chủ thì có gì khác cả hai đều
không phải là chủ? Ngày xưa trong
bản môn hai phe chỉ vì tranh biện chính
tà mà gây ra những cuộc đấu
long trời lở đất. Giả
tỷ bốn chục năm trước mà
ngươi nói câu này thì e
rằng không đầy nửa ngày
ngươi đã đầu một nơi
mình một nẻo rồi đó.
Nhạc Linh San thè lưỡi ra nói:
- Một câu nói lầm lỡ mà
đã khiến cho người ta phải
rơi đầu thì thật là cường
hung bá đạo.
Nhạc Bất Quần nói:
- Ngày ta còn nhỏ tuổi, hai phe trong bản
môn tranh giành "kiếm" với "khí"
chưa quyết thắng bại mà
nói một câu ngu ngốc như ngươi
thì phe "khí" dĩ nhiên hạ sát
ta mà phe "kiếm" cũng chẳng dung tha.
Ngươi bảo nội công dùng kiếm
thuật cả hai thứ quan trọng ngang hàng
nhau không hơn không kém thì
phe "khí" cố nhiên bảo ngươi đề
cao địa vị "kiếm tông". Thế
là đại nghịch vô đạo. Phe
kiếm lại tưởng
ngươi đề cao "khí tông" và
cũng khép ngươi vào tội đại
nghịch.
Nhạc Linh San hỏi:
- Ai phải ai quấy việc gì phải tranh
biện? Cứ đem nhau ra tỷ đấu
có phải phân rõ ngay được
bên
nào đúng bên nào trật không?
Nhạc Bất Quần buông tiếng thở
dài đáp:
- Bốn chục năm trước phe "khí
tông" chúng ta thiểu số còn phe "kiếm
tông" của các vị sư bá, sư
thúc chiếm đại đa số. Hơn
nữa công phu "kiếm tông" mau thành
tựu hơn, hiệu nghiệm rất chóng,
sau
mười năm luyện tập, nhất
định phe "kiếm tông" chiếm được
thượng phong. Nhưng luyện đến
hai chục
năm thì hai phe không phân hơn kém
nữa. Ngoài 20 năm, phe "khí tông"
mới dần dần mạnh hơn. Đến
30 năm thì phe "kiếm tông" kém xa
lắm rồi. Nhưng sau hơn 20 năm mới
phân cao thấp, thì trong khoảng
thời gian đó hai bên tranh đấu
kịch liệt thế nào, không cần
nói nghĩ ra cũng biết.
Nhạc Linh San hỏi:
- Về sau có phải "kiếm tông" biết
mình lầm lẫn mà chịu thua không?
Nhạc Bất Quần lắc đầu lẳng
lặng hồi lâu mới nói:
- Bọn họ cương ngạnh đến cùng,
thủy chung vẫn không chịu phục. Tuy
cuộc tỷ đấu trên Ngọc nữ
phong bị thua liểng xiểng, nhưng hết
thảy mọi người phe kia đều
đâm cổ tự vẫn.
Lệnh Hồ Xung nghe Nhạc Linh San khẽ la lên
một tiếng: "Trời ơi".
Nhạc Linh San hỏi:
- Cùng là sư huynh sư đệ trong nhà
thì cuộc tỷ kiếm thắng hay bại
có gì quan hệ? Sao các vị lại
không đạt lý đến thế?
Nhạc Bất Quần nói:
- Đây không phải là cuộc tỷ
kiếm giữa sư huynh, sư đệ thông
thường. Ngày ấy Ngũ nhạc
kiếm
phái tranh đoạt ngôi minh chủ, kể
về nhân tài và về võ công
thì bản phái đứng đầu.
Nhưng sau cuộc nội
tranh kịch liệt trên núi Ngọc Nữ,
phái ta chết mất mười mấy
vị cao thủ tiền bối thành ra ngôi
minh chủ
bị phái Tung Sơn cướp mất.
Xét đến căn nguyên mối họa
này là do sự phân tranh "kiếm",
"khí" gây nên.
Bọn Lệnh Hồ Xung gật đầu lia lịa.
Nhạc Bất Quần lại nói:
- Bản phái chẳng làm minh chủ Ngũ
nhạc kiếm phái thì thôi, oai danh phái
Hoa Sơn có bị tổn
thương cũng bỏ đi không cần
nói tới. Sự quan hệ trọng
đại là sư huynh, sư đệ đồng
môn tranh chấp
nhau, tàn sát nhau mới thật thảm
khốc hết chỗ nói! Ngày nay nhớ
lại tình trạng mọi người ai
cũng nơm
nớp lo âu mà giật mình kinh hãi.
Lão vừa nói vừa đưa
mắt nhìn vào mặt Nhạc phu nhân.
Lệnh Hồ Xung thấy sư nương da mặt
nhăn nhó biết bà đang nhớ
lại các vị cao thủ bản phái
tàn
sát nhau rùng rợn khiến cho bà
hồn vía kinh hoàng.
Nhạc Bất Quần từ từ cởi
khuy áo mở hở trước
ngực ra. Nhạc Linh San hốt hoảng la lên:
- Trời ơi! Gia gia!... gia gia...
Trước ngực lão còn in vết
thương dài đến hai thước
từ vai bên trái chéo xuống
cạnh sườn bên
phải. Vết thương tuy khỏi đã
lâu mà vẫn còn in mầu hồng
lợt. Nàng nghĩ tới lúc
gia gia bị thương cực kỳ
thâm trọng cơ hồ bỏ mạng mà
hoảng hồn.
Lệnh Hồ Xung cùng Nhạc Linh San từ
nhỏ đến lớn quanh quẩn bên
mình Nhạc Bất Quần cho
tới ngày nay hai người vẫn
chưa biết trong mình lão có vết
thương này.
Nhạc Bất Quần đắp vạt áo
cài khuy lại rồi nói:
- Ngày trước trong cuộc tỷ đấu
trên Ngọc Nữ phong, ta bị một vị
sư thúc bản môn chém trúng
một kiếm lăn ra ngất đi. Y tưởng
ta chết rồi chẳng thèm ngó tới
nữa. Bằng không y tiện tay bồi
thêm
nhát nữa. Ha ha...
Nhạc Linh San cười nói:
- Cố nhiên là gia gia bỏ mạng. Nhạc
Linh San này không biết còn ở
đâu.
Nhạc Bất Quần cũng cười
theo rồi trở lại nét mặt trịnh
trọng nói:
- Đây là những điều tuyệt
đối bí mật của bản môn.
Bất luận là ai cũng không được
tiết lộ ra ngoài.
Nhân sĩ phái khác tuy có biết
việc trong một ngày mười mấy
tay cao thủ phái Hoa Sơn bị uổng mạng
song chẳng một ai hay nguyên nhân chính.
Tiền nhân hậu quả vụ đó
bữa nay chẳng thể không nói
rõ
cho các ngươi hay, nhưng các ngươi
nên nhớ đây là một chuyện
quan hệ cực kỳ trọng đại. Nếu
Xung
nhi cứ theo con đường trước
mắt mà tiến thêm thì không
đầy ba năm nữa cũng lâm
vào tình trạng coi
kiếm trọng hơn khí, thật là nguy
hiểm vô cùng! Chẳng những làm
uổng công của bao nhiêu tiền bối
đã
hy sinh tính mạng cho võ học chính tông
bản môn, có khi cả phái Hoa Sơn
cũng sẽ hủy diệt vì ngươi
nữa.
Lệnh Hồ Xung nghe nói sợ toát
mồ hôi cúi đầu xuống bẩm:
- Đệ tử phạm vào tội lớn,
tùy sư phụ cùng sư nương phạt
nặng đến đâu đệ tử
cũng cam tâm
thọ lãnh.
Nhạc Bất Quần thở dài nói:
- Đây là ngươi vô tâm phạm
lỗi. Kẻ không biết là không
có tội. Ta nghĩ lại thì các vị
sư bá, sư thúc
phe kiếm tông ngày trước cũng
vì lòng hảo tâm muốn đem võ
học tuyệt đỉnh làm rạng rỡ
môn hộ.
Chẳng may các vị đi lầm vào
đường rẽ, chìm đắm
đã sâu khó mà rút ra được.
Bữa nay nếu ta không
ngăn trở kịp thì tư chất
và tính tình ngươi rất d đi
vào nẻo tà của phe "kiếm tông"
để mong thành tựu
nhanh chóng.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Dạ!
Nhạc phu nhân hỏi:
- Xung nhi! Vừa rồi ngươi nghĩ thế
nào mà lại dùng vỏ kiếm ra
chiêu để đoạt trường
kiếm của ta.
Lệnh Hồ Xung bẽn lẽn đáp:
- Đệ tử chỉ cần sao ngăn
được một đòn mãnh
liệt của sư nương. Không ngờ...
không ngờ..
Nhạc phu nhân nói:
- Thế thì phải rồi. "Kiếm tông"
cùng "khí tông" ai hơn ai kém bây
giờ ngươi đã thấy rõ.
Chiêu thức
của ngươi cố nhiên xảo diệu,
nhưng gặp phải nội công thượng
thừa của sư phụ thì chiêu
số có xảo diệu
đến đâu cũng bằng vô
dụng. Cuộc tỷ kiếm khốc liệt trên
Ngọc Nữ phong ngày trước,
những tay cao
thủ phe "kiếm tông" phát huy kiếm
khí ảo diệu vô cùng, kiếm chiêu
biến hóa khôn lường, nhưng
sư tổ
ngươi luyện thành "Tử hà công"
đem cái vụng ra để thắng cái
khéo, lấy cái tĩnh để chế
cái động, đả bại
hơn 50 vị cao thủ "kiếm tông" và
ấn định môn võ học chính
tông cho bản phái với một cơ
sở vững chắc
ngàn năm không lay chuyển. Bữa
nay sư phụ truyền dạy các ngươi
phải nghĩ kỹ để mà lĩnh
hội. Công
phu của bản môn lấy khí làm
thể, lấy kiếm làm diệu dụng.
Khí là chủ mà kiếm là tùy
tòng. Nếu luyện khí
không thành thì kiếm thuật có
cao cường đến đâu cũng
bằng vô dụng.
Bọn Lệnh Hồ Xung, Lao Đức Nặc
đều kính cẩn nghe lời dạy
bảo.
Nhạc Bất Quần nói:
- Xung nhi! Ta đã tính bữa nay truyền
thụ khẩu quyết nhập môn về "Tử
hà công" cho ngươi, đoạn
dẫn ngươi xuống núi đi giết
tên ác tặc Điền Bá Quang, song
hiện thời hãy tạm gác việc
đó lại. Trong
hai tháng đầu, ngươi cần luyện
tập lại công phu luyện khí mà ta
đã truyền cho ngươi để
ngươi quên
hết thứ kiếm pháp cổ quái
bàng môn tả đạo kia đã
đi vào. Ngươi hãy chờ ta
xét nghiệm lại xem có
tiến bộ không đã.
Lão nói tới đây đột
nhiên trở giọng nghiêm trọng tiếp:
- Nếu ngươi vẫn u mê không tĩnh,
tiếp tục đi vào nẻo tà của
"kiếm tông" thì nặng ra là ngươi
phải
mất mạng, mà nhẹ cũng bị phế
bỏ võ công toàn thân, đuổi
ra khỏi môn trường. Khi đó
ngươi có năn nỉ
kêu ca cũng muộn quá rồi và
đừng trách ta không bảo trước.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Dạ! Đệ tử quyết không bao
giờ tái phạm.
Nhạc Bất Quần quay lại bảo con gái:
- San nhi! Ngươi cùng Lục Đại Hữu
đều cấp tính. Lời ta dạy
đại sư ca đây, hai người
nên ghi
nhớ vào lòng.
Lục Đại Hữu chỉ dạ một
tiếng, còn Nhạc Linh San nói:
- Hài nhi cùng Lục sư ca dù có
cấp tính nhưng không thông minh bằng
đại sư ca thì cũng chẳng tự
mình sáng chế ra được kiếm
chiêu. Vậy gia gia bất tất phải quan
tâm.
Nhạc Bất Quần hắng dặng một tiếng
rồi hỏi:
- Ngươi không sáng chế được
kiếm chiêu ư? Thế thì sao ngươi
cùng Xung nhi toan lập ra "Xung
Linh kiếm pháp"?
Lệnh Hồ Xung cùng Nhạc Linh San đều
thẹn đỏ mặt lên.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đó là đệ tử nói
giỡn.
Nhạc Linh San cười nói:
- Đây là chuyện đã lâu
lắm rồi. Khi đó hài nhi còn
nhỏ tuổi chả hiểu chi hết mới
cùng đại sư ca đùa
giỡn như vậy. Sao gia gia lại biết
chuyện này?
Nhạc Bất Quần đáp:
- Đệ tử dưới trướng
muốn sáng chế ra kiếm pháp, tự
mình lập môn hộ để làm
chưởng môn một
phái mà mình cũng không biết,
há chẳng hồ đồ lắm ư?
Nhạc Linh San kéo tay phụ thân cười
nói:
- Gia gia! Gia gia lại nói giỡn người
ta rồi.
Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ từ
khí sắc cho đến giọng nói tuyệt
không tỏ vẻ đùa cợt thì
trong lòng
không khỏi sợ run.
Nhạc Bất Quần đứng lên
nói:
- Công phu bản môn mà luyện đến
chỗ tinh thâm, thì hoa bay lá rụng
đều có thể giết người
được.
Người ngoài bảo phái Hoa Sơn
chỉ sở trường về kiếm
thuật là họ coi thường mình
quá.
Lão nói xong vung tay áo trái một
cái. Luồng kình lực xô tới
khiến cho thanh trường kiếm sau lưng
Lục Đại Hữu cũng vọt ra khỏi
vỏ.
Nhạc Bất Quần lại phất tay áo
bên phải quét vào thân kiếm.
Mấy tiếng rắc rắc vang lên, thanh
trường kiếm này liền gãy
làm mấy đoạn.
Bọn Lệnh Hồ Xung thấy thế ai cũng
kinh hãi.
Nhạc phu nhân tuy sớm tối ở
với trượng phu mình mà cũng
không biết nội công lão cao thâm
đến
thế. Bà ngó Nhạc Bất Quần
bằng con mắt đầy thán phục.
Nhạc Bất Quần nói:
- Đi thôi!
Rồi cùng Nhạc phu nhân đi trước
xuống núi. Lao Đức Nặc theo sau.
Lệnh Hồ Xung ngó hai thanh kiếm gãy,
trong lòng vừa kinh hãi vừa hoan
hỉ, bụng bảo dạ:
- Té ra võ học bản môn lợi
hại đến thế! Sư phụ đã
thi triển chiêu kiếm pháp nào thì
bất cứ là ai
cũng không phá giải được.
Hắn lại nghĩ thầm:
- Những đồ hình khắc trên
vách đá hậu động đã
chưa rõ hết thảy những tuyệt
chiêu Ngũ nhạc kiếm
phái đều bị người phá
giải. Nhưng Ngũ nhạc kiếm phái
vẫn nổi tiếng cho đến ngày
nay và thủy chung giữ
được địa vị cao ngất
võ lâm, té ra vì kiếm phái
này có căn bản thượng thừa
về khí công. Kiếm chiêu đã
phát huy nội lực thâm hậu vào
thì phá giải được không
phải chuyện dẽ dàng. Lý lẽ
này rất tầm thường, thế
mà mình lại suy nghĩ đâu đâu,
bỏ quên điểm chính. Thực
ra cùng một chiêu "Hữu phụng lai
nghi" nhưng
do Lâm sư đệ sử ra thì bì
với sư phụ thế nào được?
Người cầm côn trên vách
đá có phá được chiêu
"Hữu phụng lai nghi" chăng nữa thì
cũng chỉ là chiêu tầm thường
của Lâm sư đệ, chứ phá
thế nào được
chiêu do tay sư phụ phóng ra.
Lệnh Hồ Xung nghĩ thông được
điểm này, mối phiền não mấy
tháng nay đều bị quét sạch.
Bữa
nay sư phụ chưa truyền thụ "Tử
hà công" và cũng không một
lời hứa gả Nhạc Linh San cho hắn
mà hắn
cũng không tỏ vẻ buồn rầu
vì hắn phục hồi lòng tin tưởng
về võ công bản phái.
Tinh thần hắn phấn khởi, khi nghĩ
tới nửa tháng nay trong lòng
say mê mơ tưởng chỉ mong sư phụ
sư nương hứa gả con gái cho
mình, bất giác mặt hắn đỏ
bừng, ngấm ngầm tự thẹn rồi
tự nhủ:
- May mà sư phụ ngăn trở kịp
thời ta mới không đến
nỗi lạc vào đường rẽ
để biến thành tội nhân của
bản phái. Thật là một phen hú
vía.
Lệnh Hồ Xung lại nhớ tới
bị sư phụ đánh mấy cái
tát nóng cả mặt mày đau đớn
khó chịu. Hắn
cho đó là còn nhẹ. Rồi hắn
đè nén lòng hươu ý vượn
không suy nghĩ vẩn vơ nữa, ngồi
tĩnh tọa luyện
công.
Chiều hôm sau Lục Đại Hữu
lại đưa cơm lên cho Lệnh Hồ
Xung. Gã nói:
- Đại sư ca! Sáng nay sư phụ cùng
sư nương lại đi Thiểm Bắc rồi.
Lệnh Hồ Xung hơi lấy làm lạ hỏi:
- Đi Thiểm Bắc ư? Sao lại không
đến Trường An?
Lục Đại Hữu đáp:
- Điền Bá Quang lại gây ra mấy
vụ án mạng ở phủ Diên An.
Tên ác ôn đó không ở
Trường An nữa.
Lệnh Hồ Xung ồ lên một tiếng
bụng bảo dạ:
- Sư phụ cùng sư nương đã
ra đi thì Điền Bá Quang nhất
định phải chết. Gã chết kể
ra cũng đáng
tiếc, nhưng gã tham dâm hiếu sắc,
gây họa cho thế gian thì chết cũng
không oan uổng gì. Có điều
võ công
gã rất mực cao cường. Ngày
cùng mình giao thủ ở Túy Tiên
lâu, gã đã tỏ ra một chàng
trai có bản sắc
đáng tiếc con người như
vậy mà làm việc đồi bại
để thành một tên công địch
trong võ lâm.
Sau đó hai ngày, Lệnh Hồ Xung luyện
nội công rất chuyên cần. Hắn
lấp lỗ hổng thông vào hậu
động. Chẳng những hắn không
vào coi đồ hình trên vách
đá nữa mà cả khi nào
chợt nghĩ tới đó, hắn
liền lập tức xua đuổi ý
nghĩ này cho lẹ.
Một hôm vào lúc xế chiều,
Lệnh Hồ Xung ăn cơm xong ngồi tĩnh
tọa gần một trống canh.
Hắn toan đi nằm, bỗng nghe có tiếng
người lên núi, cước
bộ cực kỳ mau lẹ. Hắn biết
người này võ
công không phải tầm thường
thì trong lòng kinh hãi tự hỏi:
- Người này không phải đệ
tử bản phái. Y lên đây
có việc gì?
Hắn với lấy thanh kiếm trên
mặt bàn cài vào sau lưng. Chỉ
trong giây lát người kia đã
lên tới nơi,
lớn tiếng gọi:
- Lệnh Hồ Xung đâu? Cố nhân
đến thăm đây.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi. Người
đến đó chính là Vạn
lý độc hành Điền Bá
Quang. Hắn lẩm
bẩm một mình:
- Sư phụ cùng sư nương ta đã
xuống núi tìm ngươi để
hạ sát. Thế mà ngươi lớn
mật tự dẫn xác
lên núi Hoa Sơn này làm chi?
Hắn ra khỏi cửa động, cười
nói:
- Điền huynh chẳng quản đường
xa đến đây thăm hỏi. Thiệt
là một sự không ngờ.
Hắn thấy Điền Bá Quang trên
vai quảy đòn gánh. Gã đặt
gánh xuống lấy ra hai hũ rượu
lớn, cười
nói:
- Nghe nói Lệnh Hồ huynh ngồi trên
đỉnh núi Hoa Sơn sám hối, chắc
là thèm rượu đến chảy
nước
miếng. Tiểu đệ lấy được
ở dưới hầm Túy Tiên
lâu trong thành Trường An một trăm
cân rượu cất đã 30
năm đem đến đây để
cùng Lệnh Hồ huynh uống say một bữa.
|