TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 5
Những
Trò Biến Ảo Trong Quán Rượu
Kim Dung
Lâm Chấn Nam trong lòng rất là phiền
não, thấy Trần Thất rắc rối
hoài, ông tức mình đẩy
gã một
cái khá mạnh, hất lùi lại mấy
bước đánh "binh" một tiếng,
gã ngồi phệt xuống đất.
Lâm Bình Chi quát lên:
- Ngươi đừng nói nhăng nữa
để gia gia ta khỏi nổi nóng.
Lâm Chấn Nam hai tay chắp để sau lưng,
bước lui rồi lại bước
tới trong nhà hoa sảnh, lẩm bẩm
một mình:
- Hai cái đá hậu này nếu đúng
là "Bách biến ảo thoái", thì
e rằng... dù không phải là con cháu
Dư
quán chủ cũng là người
có liên quan đến phái Thanh Thành.
Ông gật đầu mấy cái tỏ
ra đã có chủ ý rồi cất
tiếng gọi:
- Mời Thôi tiêu sư và Lý
tiêu sư vào ngay!
Thôi, Lý là hai vị tiêu sư trước
nay làm việc rất ổn thỏa, lại
là những tay lão thành, chắc
chắn nên
được lòng tin cậy của Lâm
Chấn Nam. Hai người thấy Trịnh
tiêu đầu chết một cách đột
ngột, Sử tiêu
đầu lại mất tích, thì biết
ngay có chuyện rồi, liền đến
chầu chực ngoài sảnh đường.
Vừa nghe tiếng Lâm
Chấn Nam gọi, hai người liền chạy
vào.
Thôi tiêu đầu nói ngay:
- Tổng tiêu đầu! Sử tiêu
đầu không có lời cáo
biệt, bỏ đi một cách đột
ngột thì e rằng trong vụ
này có điều ngoắt nghéo.
Thuộc hạ đã đến phòng
y tra xét thì thấy còn nguyên, y
không đem theo một
vật gì đi hết, dưới gối
còn hai mươi mấy lạng bạc nữa,
mới thật là kỳ. Không phải
sau khi có việc
xảy ra, thuộc hạ mới nói là
mình đã tiên liệu rồi. Ngày
thường cứ thấy y lén lén
lút lút, thuộc hạ đã
ngấm ngầm lưu tâm dò xét mà
không sao tóm được tang chứng
y có ý mưu toan điều gì.
Lâm Chấn Nam nói:
- Thôi tiêu đầu! Tiêu đầu
mời Triệu tiêu đầu, Chu tiêu
đầu, Tưởng tiêu đầu
ra cửa bắc rượt theo
Sử tiêu đầu ngay tức khắc.
Nếu gặp y thì tìm lời khôn
khéo khuyên y trở về. Dù có
xảy ra việc gì quan
trọng đến đâu, ta cũng nhất
định tìm cách giải quyết cho
y, không có điều gì đáng
ngại cả.
Thôi tiêu đầu hỏi lại:
- Giả tỷ y nhất định không chịu
trở về, có nên dùng biện
pháp cứng rắn hay không?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Sử tiêu đầu là người
tâm cơ linh mẫn, hiểu biết thời
vụ. Y thấy chúng ta phái những
bốn người
rượt theo thì biết ngay ở
vào tình thế song quyền không khôn
định bốn tay, dù muốn, dù
không y cũng
quay về, đừng động thủ
hay hơn. Nếu rượt theo không kịp
thì thẳng đường chạy tới
Triết Giang, Giang
Tây đưa tin vào các phân cục
này để họ hiệp lực viện
trợ ngăn chặn giùm. Tiêu đầu
bảo bốn vị kia đến
phòng thủ quỹ lấy trăm lạng
bạc cầm đi làm tiền lộ phí.
Thôi tiêu đầu dạ một tiếng
rồi chạy đi. Giữa hắn và
Sử tiêu đầu xưa nay tuy bằng
mặt mà chẳng
bằng lòng. Nay hắn thấy Tổng tiêu
đầu mở cờ gióng trống
đi đuổi Sử tiêu đầu
gắt gao thì trong lòng
ngấm ngầm đắc ý vội chạy
đi báo cho mọi người.
Lâm Chấn Nam bụng bảo dạ:
- Hán tử người Tứ Xuyên
bị giết đó là ai? Ta phải
thân hành tới đó coi xem mới
được.
Ông chờ Thôi tiêu đầu
chạy đi truyền tin cho những người
kia xong trở về, liền nói:
- Chúng ta đi làm việc này. Nhị
vị Thôi, Lý cùng hài nhi và
Trần Thất hãy đi theo ta.
Năm người cưỡi ngựa
chạy ra cửa bắc, may mà cửa
thành chưa đóng, đoàn người
ra khỏi cửa
thành chạy thẳng lên hướng
bắc.
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Tửu quán đó ở đâu?
Hài nhi đi trước dẫn đưòng.
Lâm Bình Chi vọt ngựa đi lên
trước, Trần Thất khiếp sợ
suýt nữa ngã ngựa. Gã la
lên:
- Chúng ta đến tửu quán đó
ư?... Tổng tiêu đầu! Nơi quỷ
quái đó... bất luận thế nào
cũng không
nên tới nữa. Con ác quỷ
Tứ Xuyên... đang chờ ở
đó... Chúng ta đi tìm cái
chết hay sao?
Lâm Chấn Nam nói:
- Lý tiêu đầu! Gã Trần Thất
mà còn nói đến chữ
"Quỷ" thì tiêu đầu quất cho
gã một roi để đầu óc
gã tỉnh táo lại.
Lý tiêu đầu vừa cười
vừa đáp:
- Dạ, dạ!
Rồi hắn giơ roi ngựa lên, quay
lại hỏi Trần Thất:
- Trần Thất! Ngươi đã nghe rõ
chưa?
Chẳng mấy chốc năm con ngựa đã
đi tới trước tửu quán
thì thấy cửa quán đóng
chặt.
Lâm Bình Chi chạy lại gõ cửa,
la gọi:
- Tát lão đầu! Tát lão đầu
mở cửa mau!
Chàng vừa gõ cửa vừa
gọi hồi lâu vẫn chẳng thấy
ai thưa. Trần Thất khẽ nói:
- Lão già đó cùng cô bé
kia nhất định... chết rồi... Con
ác quỷ Tứ Xuyên...
Gã vừa nói đến chữ
"quỷ", Lý tiêu đầu khẽ quất
roi ngựa vào vai gã một cái. Trần
Thất liền nói:
- Tiêu đầu có đánh tiểu
nhân cũng bằng vô dụng. Tiểu...
nhân đi về đây, không làm
nghề này nữa,
được chăng? Thà rằng chẳng
được ăn cơm Phước
Oai tiêu cục nữa còn hơn ở
lại đây lúc nào nguy
hiểm lúc ấy.
Lý tiêu đầu khẽ bảo gã:
- Ngươi về cũng không sao. Có
điều con ác quỷ Tứ Xuyên
thấy Tổng tiêu đầu là khiếp
vía,
chẳng khi nào dám trêu vào tay ông.
Một mình ngươi ra về, ác quỷ
nó đón đường thì
ngươi bỏ đời.
Trần Thất vừa kinh hãi vừa
tức giận nói:
- Tiêu đầu nói đùa đấy
chứ?
Nhưng gã không dám ra về một
mình.
Thôi tiêu đầu vừa liếc
mắt nhìn Lâm Chấn Nam, vừa đưa
tay ra hiệu đẩy cửa. Lâm Chấn
Nam gật
đầu. Thôi tiêu đầu đập
mạnh hai tay vào cánh cửa bật lên
tiếng răng rắc. Then cửa bị gãy,
cả hai cánh
cửa mở ra rồi tự động
khép lại, xong lại mở ra. Cánh
cửa đưa đi đưa lại như
vậy bật lên thành tiếng kẽo
kẹt giữa lúc đêm hôm tịch
mịch nghe mà phát ớn. Thôi
tiêu đầu đẩy cửa ra rồi
kéo Lâm Bình Chi sang
một bên, nghe ngóng không thấy động
tĩnh gì mới bật lửa lên
tiến vào trong nhà. Tiện thấy trên
bàn có
ngọn đèn dầu liền thắp lên
cho sáng. Mấy người tìm hết
trong ngoài một luợt mà chẳng
thấy có một ai.
Những chăn, đệm, bì, rương
vẫn còn y nguyên chưa đem đi.
Lâm Chấn Nam gật đầu nói:
- Lão đầu thấy ở đây
xảy ra án mạng, xác chết lại
chôn trong vườn nhà lão, lão
sợ phiền lụy nên
bỏ đi rồi. Trần Thất! Ngươi
lấy xuổng, cuốc ra đào tử
thi lên coi!
Giả tỷ ngày thường Trần
Thất đối với Tổng tiêu
đầu không một niềm kính sợ,
không chừng lúc này
gã dám liều mạng với ông.
Bây giờ thấy ông bảo vậy,
gã chỉ ngần ngừ một chút
rồi rụt đầu lại nói:
- Thôi tiêu đầu! Lý tiêu đầu!
Xin hai vị làm phước bảo vệ
cho tiểu nhân một chút. Đức
Bồ tát sẽ
phù hộ cho nhị vị cùng các
bà năm nay sinh được thằng
con mụ mẫm.
Thôi tiêu đầu bật cười
mắng gã:
- Mẹ kiếp! Thằng lỏi này. Mi lại
còn muốn phỉnh phờ bọn ta nữa
ư? Ta cùng Lý tiêu đầu đã
ba
năm không về đến nhà thì
ai mà sanh con mụ mẫm được?
Trần Thất ấp úng:
- Cái đó... cái đó...
Nếu là ngày thường thì
gã còn nói nhiều nữa đấy,
nhưng hiện giờ trống ngực gã
đánh hơn trống
làng, thì lòng dạ nào mà nói
đùa? Gã chậm chạp đi từng
bước một ra vườn rau giơ
cuốc lên bổ xuống
chỗ hôm qua đã chôn tử
thi. Trần Thất vừa cuốc được
hai nhát, chân tay gã đã nhủn
ra, cơ hồ không
đứng vững, những muốn
ngồi phệt xuống.
Lý tiêu đầu liền mắng gã:
- Đồ vô dụng này! Mi thật không
đáng ăn bát cơm bảo tiêu.
Rồi một tay đón lấy cuốc một
tay cầm đèn lồng đưa cho Trần
Thất. Hắn cầm cuốc bổ xuống
cuốc
đất lên. Tý lực Lý tiêu
đầu rất mạnh. Hắn cuốc chẳng
mấy chốc đã đào xuống
huyệt khá sâu. áo xác
chết đã chìa ra. Hắn cuốc
sâu thêm mấy nhát nữa rồi
luồn lưỡi cuốc xuống dưới
tử thi giật mạnh một cái
kéo ngay được tử thi lên
mặt đất. Trần Thất quay đi
không dám nhìn xác chết.
Bỗng nghe bốn người kia bật lên
tiếng la hoảng. Trần Thất giựt
mình kinh hãi, sểnh tay đánh rớt
đèn
lồng xuống đất tắt phụt. Trong
vườn rau liền tối đen như
mực.
Lâm Bình Chi cũng thất đảm
chàng nói líu lưỡi:
- Rõ ràng... đêm qua chôn xác...
người Tứ Xuyên, mà sao...
sao...
Lâm Chấn Nam ngắt lời:
- Thế này thì kỳ thật! Té
ra mình trách oan lão. Hãy thắp
đèn lên đã!
Thôi tiêu đầu liền bật lửa
thắp đèn lồng.
Lâm Chấn Nam cúi xuống nhìn tử
thi hồi lâu rồi nói:
- Người lão cũng không có
thương tích chi hết, bị chết giống
hệt hai người kia.
Trần Thất thấy Lâm Chấn Nam nói
vậy, gã đánh bạo quay lại nhìn
xác chết. Đột nhiên gã la thất
thanh:
- Sử... tiêu đầu!... Sử...
tiêu đầu!...
Nguyên cái xác vừa quật lên
đó là thi thể Sử tiêu
đầu, còn xác chết hán tử
người Tứ Xuyên chôn
trước đã không cánh mà
bay đi mất rồi.
Lâm Chấn Nam nói:
- Lão chủ quán họ Tát, nhất
định có chuyện gì trong vụ này
rồi.
Nói rồi, ông hấp tấp giật
lấy đèn lồng chạy vào nhà
tra xét, ông sục sạo từ vò
rượu, chảo gang
trong bếp cho chí những bàn ghế
trong phòng khách rất kỹ càng mà
chẳng thấy chi khác lạ. Thôi, Lý
hai vị tiêu đầu cùng Lâm Bình
Chi cũng chia nhau đi tìm kiếm khắp
nơi.
Đột nhiên Lâm Bình Chi la lên:
- Úi chà! Gia gia lại đây mà
coi.
Lâm Chấn Nam nghe tiếng gọi liền chạy
tới thì thấy cậu con đang đứng
trong phòng thiếu nữ. Tay
chàng cầm cái khăn tay mầu lục.
Lâm Bình Chi nói:
- Gia gia! Một cô gái nhà nghèo làm
gì có của này.
Lâm Chấn Nam đưa tay ra đón lấy
coi thì một mùi hương thơm thoang
thoảng đưa lên mũi. Chiếc
khăn tay cầm thấy mềm nhũn, mát
rượi và hơi nặng, hiển nhiên
bằng thứ voan thượng hảo hạng,
viền
xung quanh ba đường tơ mầu lục.
Góc khăn thêu một đóa hoa mai,
sắc vàng rất tinh vi.
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Cái khăn tay này tìm được
ở đâu?
Lâm Bình Chi đáp:
- Hài nhi thấy ở góc trong gậm
giường. Chắc lúc rời khỏi
nơi đây, họ hốt hoảng thu thập
đồ đạc vội
quá đánh rơi rồi không trông
thấy.
Lâm Chấn Nam cầm đèn lồng
cúi xuống gậm giường soi xem thì
không thấy vật gì nữa. Ông
toan
đứng lên, bỗng để mắt
tới trong góc phòng có một
vật nhỏ xíu phát ra ánh sáng
lờ mờ. Ông liền bảo Lâm
Bình Chi:
- Hình như kia là một hạt minh châu,
ngươi thử lượm lên coi!
Lâm Bình Chi liền chui vào gậm giường
lượm lấy rồi nói:
- Quả nhiên là một hạt châu.
Đoạn chàng đặt hạt châu
vào trong lòng bàn tay phụ thân.
Hạt chân này không lớn mấy,
chỉ bằng hạt đậu xanh, nhưng ánh
sáng rất xinh đẹp, thân hình
hạt
châu rất tròn trĩnh, tinh vi.
Lâm Chấn Nam làm nghề bảo tiêu
gia truyền, mắt ông đã thấy
trân châu bảo ngọc không biết
bao
nhiêu mà kể, nên vừa nhìn
ông đã biết ngay hạt châu này
để khảm vào cành hoa hoặc bông
tai bị rớt
ra. Có điều hạt châu nhỏ bé
này cũng chẳng lấy gì làm
quý trọng cho lắm. Nhưng nếu bao nhiêu
đồ
trang sức đều giát bằng hạt
châu này thì giá trị không
phải tầm thường.
Lâm Chấn Nam lại từ từ chuyển
động bàn tay cho hạt trân châu
lăn đi lăn lại, ông ngẫm nghĩ
một
lúc rồi hỏi Lâm Bình Chi:
- Có phải ngươi đã nói
là cô gái bán rượu đó,
tướng mạo rất xấu xa, áo
quần bằng vải thường
chẳng có gì xa hoa? Không hiểu thị
ăn mặc có sạch sẽ, gọn gàng
không?
Lâm Bình Chi đáp:
- Lúc đó hài nhi cũng không
để ý, nhưng không ngửi thấy
mùi ô uế. Nếu quần áo cô
ta dơ dáy thì
lúc cô ta lại gần rót rượu,
tất nhiên hài nhi phải biết.
Lâm Chấn Nam quay lại hỏi Thôi tiêu
đầu:
- Thôi lão! Theo ý lão nhận xét
thì vụ này ra sao?
Thôi tiêu đầu đáp:
- Thuộc hạ nhận thấy cái chết
của Sử tiêu đầu, Trịnh
tiêu đầu và Bạch Nhị nhất
định có liên quan
đến lão già và cô bé
trong quán. Chắc hai người này
đã hạ độc thủ.
Lý tiêu đầu cũng nói:
- Hai gã người Tứ Xuyên
kia có lẽ cùng một phe với
hai người trong quán rượu đây.
Không thế thì
sao họ lại đem xác chết đó
đi?
Lâm Bình Chi nói xen vào:
- Rõ ràng gã họ Dư đã
có cử chỉ vũ nhục cô bé
kia. Bọn họ không thể cùng một
phe với nhau
được.
Thôi tiêu đầu nói:
- Thiếu tiêu đầu còn có chỗ
chưa rõ. Lòng người trên
chốn giang hồ hiểm độc khôn
lường. Bọn họ
thường giương cạm bẫy để
người ngoài chui vào. Có khi
hai người cùng bọn giả vờ
đánh nhau để người
thứ ba đến khuyên can, rồi hai
người đó quay lại hợp
lực với nhau để đối
phó với người đến
khuyên
can. Chuyện này thường xảy ra luôn.
Chúng ta hãy kêu Trần Thất vào
hỏi coi.
Rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Trần Thất! Trần Thất! Hãy qua
bên này mau!
Lý tiêu đầu gọi luôn mấy
tiếng, vẫn không thấy Trần Thất
thưa. Hắn mắng luôn:
- Mẹ kiếp! Thằng lỏi Trần Thất
không chừng khiếp quá ngất
đi rồi.
Hắn chạy ra nhà khách, chẳng thấy
bóng Trần Thất đâu. Hắn xuống
cả nhà bếp tìm cũng không
thấy gã. Cha con họ Lâm cùng Thôi
tiêu đầu sinh lòng ngờ vực
cũng ra ngoài tìm kiếm.
Lâm Bình Chi nói:
- Chắc gã sợ ma, nên chạy về
trước rồi.
Thôi tiên sinh tức mình la lên:
- Thằng lỏi kia! Sáng mai chúng ta sẽ
cho mi biết đời. Quân chó biến
nhanh thế!
Rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Trần Thất! Trần Thất!...
Hắn vừa gọi vừa đi thẳng
ra vườn rau. Đột nhiên hắn
la hoảng:
- Ô hay!.. Sử... Sử tiêu đầu
đâu rồi?
Lâm Chấn Nam cầm đèn lồng
chạy vội ra vườn rau. Thi thể Sử
tiêu đầu vừa để bên
cạnh huyệt,
bây giờ không thấy đâu
nữa. Ông kinh hãi vô cùng, cầm
đèn soi tứ phía vẫn chẳng
thấy gì.
Lâm Bình Chi đột nhiên la gọi:
- Gia gia! Gia gia lại đây mà coi...
Lâm Chấn Nam nhìn theo ngón tay chàng
trỏ thì chỗ huyệt mai táng Sử
tiêu đầu bây giờ đã
san
bằng đi rồi. Ông giật mình kinh
hãi nói:
- Thế này thì lạ thật! Chẳng
lẽ Trần Thất lại bỏ tử
thi Sử tiêu đầu xuống huyệt
lấp đất đi ư?
Ông liền đặt đèn lồng
xuống đất, cầm cuốc đào
lên. Quả nhiên, ông cuốc chẳng
mấy chốc, lưỡi
cuốc đã đụng vào thây
người mềm nhũn. Ông móc
đất lên, vừa trông thấy
vạt áo, ông liền phát run, vì
Sử tiêu đầu mặc áo xanh
thâm, mà người dưới
đất lại chìa ra vạt áo đen.
Ông vội bàn đất trên mặt
xác chết ra. Cả bốn người
đều bật lên tiếng la hoảng,
lùi lại một bước.
Nguyên xác chết chôn trong huyệt là
Trần Thất chứ không phải Sử
tiêu đầu.
Lâm Chấn Nam định thần lại một
chút rồi túm ngực Trần Thất
lôi lên. Ông đưa tay sờ
mặt mũi gã
thấy còn hơi nóng, nhưng sờ
đến mũi thì đã tắt
thở, và xem đến tâm mạch,
thì trái tim cũng ngừng đập
rồi.
Lâm Chấn Nam rút trường kiếm
ra, nhảy vọt qua bức tường
thấp bao quanh vườn rau.
Hai vị tiêu đầu họ Thôi và
họ Lý tuy theo Lâm Chấn Nam đã
lâu năm, mà chưa từng thấy
ông rút
kiếm ra bao giờ. Lúc này chúng
thấy ông rút kiếm nhảy vọt
đi nhanh như mèo, đều khâm phục
bụng bảo
dạ:
- Tổng tiêu đầu đã nhiều
tuổi rồi mà còn lanh lẹ như vậy,
võ thuật gia truyền của nhà họ
Lâm quả
nhiên phi thường.
Thôi tiêu đầu rút cây thương
bên mình ra, ngó Lâm Bình Chi nói:
- Thiếu tiêu đầu! Địch nhân
ở gần đâu đây, nên
rút kiếm ra đề phòng đi.
Lâm Bình Chi gật đầu, rút trường
kiếm ra, chạy về phía cổng trước.
Dưới ánh trăng lờ mờ,
chàng ngó thấy trên lưng con ngựa
trắng của mình buộc dưới
gốc cây có
người ngồi chm chệ. Chàng liền
chống kiếm tiến lại gần quát
hỏi:
- Ai?
Đồng thời phóng kiếm ra chiêu
"Lưu tinh cản nguyệt" đâm tới,
mà người kai vẫn không nhúch
nhích.
Khi mũi kiếm của Lâm Bình Chi đâm
gần chạm vào trước ngực
hắn, liền ngừng lại không đâm
vào
nữa. Chàng xoay bằng lưỡi
kiếm lại đập tạt ngang một cái.
Người kia liền té huỵch xuống
đất.
|