TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 49
Sư
Huynh, Sư Muội Chan Chứa Thâm Tình
Kim Dung
Lệnh Hồ Xung ngẩng đầu trông
trời chiều xám ngắt và nặng
tuyết thì biết rằng trận mưa
tuyết này
kéo dài, bụng bảo dạ:
- Đường lên núi hiểm trở,
nếu từ giờ đến chiều
không ngớt mưa, đường
đất trơn như mỡ đổ
thì tiểu
sư muội không nên đưa cơm cho
ta nữa.
Nhưng gã ở vào tình trạng
lên đỉnh núi sám hối, chẳng
có cách nào đưa tin xuống được,
trong lòng
bứt rứt vô cùng. Bây giờ
gã lại mong sư phụ sư nương mình
đã biết rõ chuyện này, ra
lời cấm đoán
Linh San. Gã lẩm bẩm:
- Tiểu sư muội hàng ngày thay Lục
sư đệ đem cơm cho ta, lẽ nào
sư phụ cùng sư nương lại không
biết? Có điều hai vị muốn
làm ngơ mà thôi. Bữa nay nếu
nàng lên núi, khinh công tầm thường
như vậy
mà sẩy chân lỡ bước
thì có thể nguy đến tính mạng.
Chắc sư nương chẳng khi nào để
cho nàng đi.
Từ lúc hoàng hôn, chốc chốc
gã lại ngó xuống. Trời đã
gần tối, quả nhiên gã vẫn
không thấy
Nhạc Linh San trèo lên, mới thở
phào một cái nhẹ nhõm như trút
được mối lo âu rồi tự
nhủ:
- Đến sáng mai nhất định Lục
sư đệ sẽ đưa cơm lên
cho mình chỉ cầu sư muội đừng
có mạo hiểm.
Gã toan vào thạch động nằm ngủ
thì đột nhiên trên con đường
lên núi có tiếng bước
chân lép bép
rồi tiếng Nhạc Linh San la gọi:
- Đại sư ca! Đại sư ca!
Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi vừa
hoan hỉ, gã hối hả chạy ra sườn
núi. Trời vẫn xuống tuyết
tới tấp
như từng đám lông ngỗng
phất phơ. Nhạc Linh San đang dò từng
bước một, vừa đi vừa
xoại trên
đường trơn tuột lên đỉnh
núi.
Lệnh Hồ Xung vì có sứ mạng
ngăn trở không dám rời
khỏi đỉnh núi bước xuống
nửa bước. Gã
đành vươn tay đón lấy
Nhạc Linh San.
Khi tay trái Nhạc Linh San chạm được
tới tay phải Lệnh Hồ Xung, gã
liền nắm lấy nhấc bổng
nàng lên đỉnh núi.
Dưới ánh lờ mờ,
gã thấy nàng toàn thân đầy
tuyết bao phủ, cả đầu tóc
cũng trắng xóa. Trên trán
nàng và mé tả sưng lên bằng
quả trứng gà, máu tươi vẫn
còn rươm rướm chảy ra. Gã
kinh hãi hỏi:
- Tiểu sư muội... tiểu sư muội...
Nhạc Linh San miệng méo xệch đi như
người sắp khóc. Nàng nói:
- Tiểu muội bị trượt chân té
nhào, đánh rớt thùng cơm
của đại sư ca xuống núi rồi.
Bữa nay... đại
sư ca phải nhịn đói.
Lệnh Hồ Xung vừa xúc động
vừa thương cảm. Gã giơ tay
áo lên khẽ chấm vào vết
thương nàng
mấy cái rồi nói:
- Đường lên núi trơn như
vậy, tưởng sư muội chẳng nên
trèo lên.
Nhạc Linh San nói:
- Tiểu muội lo đại sư ca không có
cơm ăn... hơn nữa tiểu sư muội
muốn thấy mặt đại sư ca.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Giả tỷ sư muội trượt chân
té nhào xuống vực thẳm thì
tiểu huynh còn mặt mũi nào trông
thấy sư
phụ cùng sư nương nữa?
Nhạc Linh San cười nói:
- Tiểu muội coi mặt biết là đại
sư ca hoang mang lắm. Nhưng tiểu muội vẫn
bình yên đây chứ có
sao đâu? Chỉ đáng tiếc là
chẳng được việc gì. Lúc
lên gần tới bờ vực
lại đánh rớt cả thùng
cơm và hồ
rượu.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Tiểu huynh chỉ cầu trời khấn
phật cho sư muội bình yên. Dù tiểu
huynh có phải nhịn ăn nhịu uống
đến 10 ngày cũng chẳng hề
gì.
Nhạc Linh San nói:
- Tiểu muội đi chừng nửa giờ
thì đường đất trơn
quá phải đề khí nhảy vọt
lên mấy lần rồi chuyền
qua 5, 6 cành tùng. Lúc ấy tiểu
muội thật cũng sợ rớt xuống
khe núi.
Lệnh Hồ Xung năn nỉ:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội nghe lời
tiểu huynh: từ này trở đi
tiểu sư muội chớ có mạo hiểm
như
thế nữa. Nếu tiểu sư muội
té nhào thì tiểu huynh cũng phải
nhảy xuống theo.
Cặp mắt Nhạc Linh San lộ ra những
tia sáng vui mừng vô hạn. Nàng
nói:
- Đại sư ca! Đại sư ca bất
tất phải quá quan tâm như vậy?
Tiểu muội đưa cơm mà lỡ
chân té
xuống là tự mình không cẩn
thận, đại sư ca hà tất phải
băn khoăn trong dạ?
Lệnh Hồ Xung từ từ lắc
đầu nói:
- Không phải là chuyện băn khoăn.
Nguyên việc đưa cơm là của
Lục sư đệ. Giả tỷ gã có
sơ ý
té xuống vực sâu mất mạng
thì tiểu huynh không đến nỗi
phải nhảy xuống để chết theo
gã.
Gã thủng thẳng nói tiếp:
- Tiểu huynh chỉ cần hết sức
phụng dưỡng song thân y và chiếu
cố cho người nhà y, chứ
không
phải nhân chuyện này chết theo bạn.
Nhạc Linh San khẽ hỏi:
- Thế ra tiểu muội mà chết thì
đại sư ca cũng không muốn sống
nữa hay sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Đúng thế! Tiểu sư muội! Đó
không phải là vì sư muội đưa
cơm cho tiểu huynh. Giả tỷ sư muội
có
đưa cơm cho người khác mà
gặp nạn, tiểu huynh cũng không thể
sống được.
Nhạc Linh San nắm chặt tay Lệnh Hồ Xung,
tình thắm thiết kể sao cho xiết!
Nàng khẽ gọi:
- Đại sư ca!
Lệnh Hồ Xung toan dang hai tay ra ôm nàng
vào lòng nhưng lại không dám.
Hai người bốn mắt
nhìn nhau không nhúc nhích.
Trời vẫn tuyết dữ, tưởng
chừng như muốn biến hai người
thành đống tuyết.
Hồi lâu, lâu lắm, Lệnh Hồ Xung
mới nói:
- Tối nay tiểu sư muội không thể
xuống núi một mình được.
Sư phụ cùng sư nương có biết
sư muội
lên đây không? Nếu hai vị phái
người lên đón sư muội
xuống thì hay quá.
Nhạc Linh San đáp:
- Sáng nay đột nhiên gia gia tiếp được
thư của Tả minh chủ phái Tung Sơn
gửi đến nói là có việc
cần thương nghị, nên gia gia cùng
má má hạ sơn rồi.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Vậy còn ai biết tiểu sư muội
lên núi không?
Nhạc Linh San cười đáp:
- Không ai biết cả. Nhị sư ca, Tam sư
ca, Tứ sư ca và Lục Hầu Nhi bốn
người đi theo gia gia cùng
má má qua bên Tung Sơn, chẳng một
ai hay tiểu muội lên đây với
đại sư ca cả. Ồ phải rồi!
Có thằng
lỏi Lâm Bình Chi trông thấy tiểu
muội lên núi. Nhưng tiểu muội đã
cảnh cáo gã không được
mỏng môi
hớt lẻo. Nếu bép xép thì
sáng mai tiểu muội sẽ đập vào
xác.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Bà sư tỷ oai quá xá!
Nhạc Linh San cười nói:
- Hẳn thế chứ! Mấy khi được
người kêu mình bằng sư tỷ,
mình chẳng làm oai, làm phước
cũng
uổng. Tiểu muội có được
như đại sư ca đâu, ai ai cũng
kêu đại sư ca bằng đại sư
ca thì cái đó thường
quá rồi.
Hai người nổi lên một tràng
cười khoái trá.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Thế thì đêm nay tiểu sư muội
không thể về được rồi,
đành ở lại trong động tránh
mưa một đêm,
sáng mai hãy xuống núi vậy.
Gã nắm tay Nhạc Linh San dắt vào
thạch động.
Thạch động này nhỏ hẹp vừa
đủ chỗ cho hai người dung thân,
muốn quay trở cũng không còn
đất.
Hai người đành ngồi đối
diện nói chuyện đường dài
cho đến đêm khuya.
Nhạc Linh San giọng nói mỗi lúc một
thêm lờ mờ rồi ngủ thiếp
đi.
Lệnh Hồ Xung sợ nàng rét, cởi
áo ngoài đắp lên người
nàng.
Ánh tuyết lung mung ngoài cửa động
chiếu vào, Lệnh Hồ Xung nhìn hơi
rõ nét mặt Nhạc Linh San
lòng lại nhủ lòng:
- Tiểu sư muội đã tình nồng
nghĩa mặn với mình như vậy
sau này mình có phải vì nàng
mà tan
xương nát thịt cũng cam tâm.
Gã ngồi lặng lẽ trầm tư, nhớ
lại từ thuở nhỏ không cha
không mẹ, hoàn toàn trông cậy
vào sư phụ,
sư nương nuôi dưỡng cho khôn
lớn. Hai vị lại thương yêu
gã như con ruột. Gã là đệ
tử của chưởng
môn phái Hoa Sơn, chẳng những
nhập môn sớm nhất mà võ
công lại cao cường hơn bọn
sư đệ rất
nhiều. Sau này chắc chắn gã sẽ
là người thừa hưởng
địa vị của sư phụ lên cầm
quyền phái Hoa Sơn.
Gã nghĩ vậy rồi lẩm bẩm:
- Tiểu sư muội tha thiết với mình
mà ơn đức của sư phụ
thật khôn bề báo đáp. Đáng
ân hận là tính
mình lãng mạn, thỉnh thoảng lại
khiến sư phụ cùng sư nương phải
tức giận và làm phụ lòng
kỳ vọng của
hai vị. Từ nay trở đi mình
phải sửa đổi lỗi lầm.
Nếu không thế thì chẳng những
bạc bẽo với sư phụ, sư
mẫu mà còn là vô hạnh với
tiểu sư muội nữa.
Lệnh Hồ Xung nhìn mớ tóc mây
của Nhạc Linh San phất phơ, ngơ ngẩn
xuất thần. Bỗng nghe
nàng khẽ cất tiếng gọi:
- Thằng lỏi họ Lâm kia! Mi không nghe
lời ta. Lại đây! Ta phải đập
vào xác mi mới xong.
Lệnh Hồ Xung sửng sốt, nhưng thấy
ngay mắt nàng vẫn nhắm, gã nghiêng
người lắng tai nghe: hơi
thở nàng vẫn đều đặn.
Gã biết là nàng đang nói
mê rồi không khỏi bật cười
nghĩ bụng:
- Nàng được lên làm sư
tỷ một chuyến ra vẻ oai vệ lắm.
Chà! Mấy bữa nay Lâm sư đệ
bị nàng
kêu tới kêu lui chắc cũng bực
mình. Bây giờ nàng đang trong
giấc mơ, vẫn không quên mắng
gã.
Lệnh Hồ Xung ngồi hộ vệ bên mình
nàng cho đến trời sáng không
nhắm mắt chút nào.
Nhạc Linh San vì hôm trước trèo
núi vất vả, ngủ cho đến giờ
thìn mới thức giấc. Nàng
vừa tỉnh
dậy thấy Lệnh Hồ Xung đang mỉm
cười nhìn mình, liền vươn
vai ngáp dài rồi cười nói:
- Đại sư ca dậy sớm nhỉ.
Lệnh Hồ Xung không cho nàng biết là
mình thức suốt đêm. Gã
cười hỏi:
- Tiểu sư muội nằm mơ thấy gì?
Có phải Lâm sư đệ bị sư
muội đánh đòn không?
Nhạc Linh San nghẹo đầu ngẫm nghĩ
một chút rồi cười hỏi lại:
- Đại sư ca nghe tiểu muội nói mơ
phải không? Thằng lỏi Lâm Bình
Chi bướng bỉnh lắm. Gã không
nghe lời tiểu muội. Hà hà! Ban
ngày tiểu muội mắng gã, ngủ
đi cũng mắng gã nữa.
Lệnh Hồ Xung vừa cười vừa
hỏi:
- Gã đắc tội với sư muội
ở chỗ nào?
Nhạc Linh San cười đáp:
- Tiểu muội nằm mơ thấy mình
kêu gã đi theo ra ngoài thác nước
luyện kiếm mà gã cứ tìm
lời chối
mãi không chịu đi theo. Tiểu muội
liền gạt gã ra đến bờ
thác nước rồi đẩy gã
xuống.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Trời ơi! Như thế không được!
Làm vậy lỡ xẩy án mạng
thì sao?
Nhạc Linh San cười đáp:
- Đó là nằm mơ chứ có
phải chuyện thật đâu? Can chi đại
sư ca phải quan tâm? Đại sư ca sợ
tiểu muội giết chết gã tiểu
tử họ Lâm thật ư?
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Ngày nghĩ sao thì đêm mơ làm
vậy. Ban ngày tiểu sư muội chắc
là đã có ý định giết
Lâm sư đệ,
nghĩ quanh, nghĩ quẩn hoài nên ban
đêm mới nằm mơ như vậy.
Nhạc Linh San bĩu môi nói:
- Thằng lỏi đó thật vô dụng.
Một bài kiếm pháp nhập môn gã
luyện tới ba tháng rồi mà chẳng
ăn
thua gì. Gã dụng công ghê gớm
quá, luyện đêm luyện ngày, khiến
ai ngó thấy cũng phải tức mình.
Tiểu
muội mà muốn giết gã thì cần
gì phải suy nghĩ, chỉ cần giơ
kiếm lên hớt một nhát là
xong rồi.
Nàng vừa nói vừa giơ tay
phải lên quét ngang một cái như
người sử một chiêu Hoa Sơn
kiếm
pháp.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Chiêu "Bạch Vân xuất trục" đó
mà đưa ra tất gã họ Lâm
phải rơi đầu xuống đất.
Nhạc Linh San cười khanh khách nói:
- Nếu tiểu muội sử chiêu "Bạch
Vân xuất trục" thì nhất định
là gã mất đầu thật.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Sư muội đã làm sư tỷ, vậy
khi thấy kiếm pháp sư đệ kém
cỏi thì chỉ điểm cho y mới
phải, sao
động một tý đã toan vung kiếm
giết người? Rồi đây sư
phụ còn thu đệ tử nữa
và chúng đều là sư đệ
của
sư muội. Sư phụ có thu được
trăm tên đệ tử để
trong vòng mấy ngày sư muội giết
đi 99 tên thì làm thế
nào?
Nhạc Linh San vịn vào vách đá,
cười ngặt nghẽo đáp:
- Đại sư ca nói đúng lắm.
Tiểu muội chỉ giết 99 tên thế
nào cũng phải để lại một.
Nếu giết hết sạch
thì còn ai kêu mình bằng sư tỷ
nữa?
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Tiểu sư muội mà giết 99 tên
sư đệ thì tên thứ 100 tất
phải chuồn đi, còn đâu để
cho sư muội làm
chức sư tỷ nữa?
Nhạc Linh San cười đáp:
- Nếu không còn ai thì tiểu muội
bắt ép đại sư ca kêu bằng
sư tỷ vậy.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Tiểu huynh kêu sư muội bằng sư
tỷ cũng không sao. Nhưng sư muội
có giết tiểu huynh không?
Nhạc Linh San cười đáp:
- Đại sư ca nghe lời thì tiểu
muội không giết, bằng chẳng nghe lời
cũng giết đi.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Thưa tiểu sư tỷ! Xin tiểu sư tỷ
tha mạng cho.
Lệnh Hồ Xung thấy trời hết
mưa tuyết, gã sợ bọn sư đệ,
sư muội không thấy Nhạc Linh San đâu
sẽ lần mò lên tìm kiếm rồi
nói bóng nói gió khiến cho nàng
phải khó chịu. Gã nói đùa
một lúc rồi hối thúc
nàng xuống núi.
Nhạc Linh San vẫn quyết luyến không
nỡ rời tay, nàng nói:
- Tiểu muội muốn ở lại đây
ngắm phong cảnh lúc nữa. Gia gia cùng
má má đều đi vắng, một
mình
tiểu muội ở nhà buồn chết
được.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Sư muội cưng ơi! Mấy bữa nay
tiểu huynh lại nghĩ ra mấy chiêu "Xung
Linh kiếm pháp" chờ khi
tiểu huynh xuống núi sẽ cùng sư
muội xuống thác nước rèn
luyện.
Gã dỗ dành như vậy Nhạc Linh San
mới chịu xuống núi.
Hôm ấy vào lúc hoàng hôn,
Cao Căn Minh đưa cơm lên nói là
Nhạc Linh San bị cảm mạo
phong hàn, người sốt li bì nằm
trên giường bệnh. Y vẫn nhớ
tới đại sư ca, căn dặn tiểu
đệ lúc đem
cơm cần nhất là phải đừng
quên hồ rượu của đại
ca.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, trong
lòng lo lắng vô cùng. Gã biết
Nhạc Linh San chiều hôm
trước bị té đau lại vừa
sợ hãi mà thành bệnh. gã
giận mình chẳng thể bay xuống thăm
nàng. Tuy gã đã
nhịn đói suốt một ngày đêm,
nhưng cầm lấy chén cơm mà tựa
hồ nghẹn họng không nuốt xuống
được.
Cao Căn Minh biết rõ mối tình ái
tha thiết giữa đại sư ca và
tiểu sư muội, nên Lệnh Hồ Xung vừa
nghe nàng mắc bệnh đã nóng
lòng sốt ruột, liền kiếm lời
khuyên giải:
- Đại sư ca chẳng nên quá âu
cho mệt. Hôm qua trời xuống tuyết
dữ, chắc tiểu sư muội vì
ham
ngắm cảnh mà bị cảm hàn. Bọn
ta đã là những người
tu tập võ công thì chuyện nóng
lạnh chút xíu
phỏng có chi đáng ngại? Y chỉ
uống một toa thuốc là khỏi liền.
Ngờ đâu chuyện này Nhạc
Linh San bị bệnh đến đến mười
mấy ngày.
Vợ chồng Nhạc Bất Quần trở
về dùng nội lực khu phong trừ
hàn cho, nàng mới được
bớt dần.
Hôm nàng lên núi được
là đã trải qua hơn 20 ngày
ngọa bệnh. Hai người cách mặt
khá lâu nay được tái
hội, nỗi hoan hỉ kể sao cho xiết.
Nhạc Linh San ngưng thần nhìn vào mặt
Lệnh Hồ Xung kinh hãi hỏi:
- Đại sư ca! Đại sư ca cũng
mắc bệnh hay sao mà gầy quá thế?
Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Tiểu huynh có mắc bệnh gì đâu?...
Tiểu huynh...
Nhạc Linh San tỉnh ngộ ngay, bỗng khóc
oà lên nói:
- Đại sư ca!... Đại sư ca vì
thương nhớ tiểu muội mà ốm
nhóc đến thế này ư? Đại
sư ca ơi! Tiểu
muội hoàn toàn bình phục rồi.
Lệnh Hồ Xung nắm lấy tay nàng khẽ
nói:
- Mấy bữa nay tiểu huynh cả ngày
lẫn đêm cứ ngó xuống
con đường kia. Tạ ơn trời
đất. Nay tiểu
sư muội lại đến được.
Nhạc Linh San nói:
- Tiểu muội lúc nào cũng thấy
hình ảnh đại sư ca trước
mắt.
Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:
- Tiểu sư muội nhìn thấy ta ư?
Nhạc Linh San đáp:
- Phải rồi tiểu muội bị bệnh h
nhắm mắt đi là thấy đại
sư ca. Một hôm lên cơn sốt dữ,
má má bảo
tiểu muội nói mê nhiều quá
mà toàn nói với đại
sư ca. Đại sư ca ơi! Má má
biết vụ tối hôm trước tiểu
muội ở đây bần bạn với
đại sư ca rồi.
Lệnh Hồ Xung đỏ mặt lên, trong
lòng hoảng hốt hỏi:
- Sư nương có nổi giận không?
Nhạc Linh San ngập ngừng đáp:
- Má má không giận đâu. Nhưng...
nhưng...
Nàng nói tới đây đột
nhiên hai má ửng hồng rồi không
nói nữa.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Nhưng làm sao?
Nhạc Linh San đáp:
- Tiểu muội không nói nữa.
Lệnh Hồ Xung thấy nàng bẽn lẽn
thì trong lòng cũng ngẩn ngơ. Gã
vội trấn tĩnh tâm thần nói:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội bệnh
nặng mới khỏi, không lên núi
vội. Tiểu sư muội bệnh tình
thuyên giảm. Ngũ sư đệ và
Lục sư đệ đưa cơm lên
đều nói cho tiểu huynh biết tin tức.
Nhạc Linh San hỏi:
- Vậy mà sao đại sư ca lại gầy
đi đến thế?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Tiểu sư muội mà khỏi bệnh là
tiểu huynh lại mập ngay.
Nhạc Linh San lại hỏi:
- Đại sư ca nói thật cho tiểu muội
hay, mấy hôm ấy mỗi bữa đại
sư ca ăn mấy chén cơm? Lục
hầu nhi bảo đại sư ca chỉ uống
rượu chứ không ăn cơm.
Y đã khuyên giải mà đại
sư ca vẫn không
nghe. Đại sư ca ơi! Tại sao đại
sư ca lại không giữ gìn thân
thể?
Nàng nói tới đây hai mắt
đỏ hoe.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Lục hầu nhi nói dóc đó,
tiểu sư muội đừng nghe. Gã
có tính hay thổi phồng câu chuyện.
Chẳng
bao giờ tiểu huynh chỉ uống rượu
mà không ăn cơm cả.
Bỗng một cơn gió lạnh thổi vào.
Nhạc Linh San rét run cầm cập. Hiện thời
đang vào buổi trọng
đông, trên đỉnh núi trọc
bốn mặt trống trải, không có
cây cối ngăn cản. Núi Hoa Sơn
đã cực kỳ lạnh
lẽo, trên đỉnh núi trọc này
càng lạnh ghê người.
Lệnh Hồ Xung vội nói:
- Tiểu sư muội! Trong người tiểu
sư muội còn chưa hoàn toàn hồi
phục, tiểu sư muội chớ để
khí
lạnh thấm vào người, mau mau xuống
núi đi! Chờ hôm nào có
mặt trời nắng to, tiểu sư muội
hoàn toàn
tráng kiện hãy lên thăm tiểu
huynh.
Nhạc Linh San nói:
- Tiểu muội không thấy lạnh. Mấy
bữa nay nếu chẳng gió gào
thì cũng tuyết dữ, biết chờ
đến bao
giờ mới được ngày
trời nắng.
Lệnh Hồ Xung trong dạ bồn chồn hỏi:
- Nếu tiểu sư muội lại bệnh thì
làm thế nào? Tiểu huynh... tiểu huynh...
Nhạc Linh San thấy hình dong gã tiều
tụy, bụng bảo dạ:
- Nếu mình mắc bệnh thực thì
tất nhiên y cũng ốm mất. Y ở
trên đỉnh núi chót vót này
không ai phục
thị, có khi nguy đến tính mạng.
Nghĩ vậy nàng liền đáp:
- Thôi được! Vậy tiểu muội
xuống núi đây. Đại sư ca
hãy nhớ giữ mình, ít uống
rượu và mỗi bữa
ăn ba chén cơm đầy nhé. Tiểu
muội về nói cho gia gia hay là đại
sư ca người không được
mạnh, cần
phải tẩm bổ, chẳng thể ăn chay
mãi được.
Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:
- Tiểu huynh không dám phạm giới
ăn mặn. H tiểu huynh thấy tiểu sư
muội khỏi bệnh là chỉ
trong ba bữa, tiểu huynh sẽ mập ngay.
Hảo muội tử ơi xuống đi thôi.
Nhạc Linh San nghe Lệnh Hồ Xung kêu mình
bằng hảo muội tử thì trong lòng
sung sướng đám
đuối nhìn gã, hai má ửng
hồng khẽ hỏi:
- Đại sư ca kêu tiểu muội bằng
gì?
Lệnh Hồ Xung thấy mình vô ý
liền đáp:
- Đó là tiểu huynh buột miệng
gọi thế. Tiểu sư muội min trách
cho.
Nhạc Linh San nói:
- Làm sao mà trách? Tiểu muội muốn
đại sư ca cứ thế mà gọi.
Lệnh Hồ Xung nóng cả mặt mày.
Lòng gã rạo rực muốn dang hai
tay ôm chầm lấy nàng vào lòng,
nhưng lại nghĩ thầm:
- Tiểu sư muội là một vị cô
nương cao cả như bậc thiên thần,
có lý đâu mình lại tiết
mạn với
nàng?
Gã vội ngoảnh đầu nhìn ra chỗ
khác, rủ rỉ nói:
- Lúc tiểu sư muội xuống núi
nên đi thong thả từng bước
một, h thấy mệt thì ngủ một lúc,
chớ có
chạy thẳng một lèo như lúc bình
thời.
Nhạc Linh San dạ một tiếng rồi từ
từ trở gót thất thểu đi
ra sười núi.
Lệnh Hồ Xung nghe tiếng bước chân
nàng xa dần, đột nhiên gã quay
đầu nhìn lại thì thấy Nhạc
Linh San đã xuống sườn núi
được chừng vài trượng.
Nàng đang trân trố nhìn gã.
Bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, Lệnh
Hồ Xung thúc giục:
- Tiểu sư muội cứ thủng thẳng
cất bước và nên xuống
núi đi thôi.
Nhạc Linh San lại dạ một tiếng rồi
quay mình xuống núi.
Hôm ấy Lệnh Hồ Xung cảm thấy
trong người chan chứa nỗi hân
hoan, trong đời gã chưa được
ngày nào sung sướng như bữa
nay. Gã ngồi trên tảng đá,
không nhịn được bật tiếng
cười. Đột nhiên gã
lại huýt lên một hồi còi khoái
trá. Tiếng còi vang dội trong sơn cốc
tựa hồ như tiếng reo:
- Ta sung sướng quá! Ta sung sướng
quá!
Hôm sau trời lại mưa tuyết. Quả
nhiên Nhạc Linh San không lên núi nữa.
Lệnh Hồ Xung được
Lục Đại Hữu nói cho gã
hay là nàng bình phục rất mau lẹ,
mỗi ngày dường như tráng
kiện hơn một
bậc, trong lòng gã mừng rỡ
khôn xiết.
Sau hơn hai chục ngày, Nhạc Linh San xách
một thùng bánh nếp lên núi.
Nàng chú ý nhìn Lệnh
Hồ Xung một lúc lâu rồi mỉm
cười nói:
- Đại sư ca quả nhiên không gạt
tiểu muội, bữa nay mập ra nhiều
thiệt.
Lệnh Hồ Xung cũng thấy mặt nàng
đã tươi thắm liền cười
nói:
- Tiểu sư muội hoàn toàn bình
phục rồi. Cứ thế là tiểu
huynh hả dạ.
Nhạc Linh San nói:
- Đã lâu tiểu muội không lên
thăm, đại sư ca có giận không?
Lệnh Hồ Xung vừa cười vừa
lắc đầu.
Nhạc Linh San lại nói:
- Ngày nào tiểu muội cũng nằng
nặc đòi đem cơm cho đại
sư ca, nhưng má má nhất định
không
chịu. Người nói nào trời
lạnh nào thấp khí nặng nề, làm
như h lên núi là chết bỏ mạng
ngay không
bằng. Tiểu muội bảo đại sư
ca cả ngày lẫn đêm ở
trên đỉnh núi mà có bệnh
tật gì đâu. Má má liền
bảo:
"Đại sư ca nội công cao cường,
tiểu muội bì thế nào được?".
Má má khen sau lưng đại sư ca có
thích
không?
Lệnh Hồ Xung gật đầu cười
nói:
- Tiểu huynh lúc nào cũng tưởng
niệm sư phụ, sư nương chỉ mong sớm
được thấy mặt hai vị một
lần.
Nhạc Linh San nói:
- Hôm qua tiểu muội giúp má má
làm bánh suốt ngày và trong lòng
chỉ mong lấy được mấy chiếc
đem lên cho đại sư ca ăn. Ngờ
đâu bữa nay tiểu sư muội chưa
mở miệng má má đã nói
ngay: "Hài nhi
cầm thùng bánh này đêm lên
cho Xung nhi ăn". Thật là một chuyện không
ngờ.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Sư nương đối với mình
thật tốt quá.
Nhạc Linh San lại nói:
- Bánh nếp nấu xong hãy còn nóng
hổi. Tiểu muội bóc hai tấm cho đại
sư ca xơi nhé.
Đoạn nàng cầm thùng bánh đi
vào thạch động rồi cởi
dây bóc lá ra.
|