TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 46
Lệnh
Hồ Xung Trổ Tài Miệng Lưỡi
Kim Dung
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Mỗi lần thất bại là một lần
khôn ra.
Nhạc Bất Quần hắng giọng một
tiếng rồi hỏi:
- Ngươi đã khôn quá thành
tinh rồi còn chưa đủ ư?
Lão lấy trong bọc một cây hỏa
tin pháo rồi đi ra ngoài sân bật
lửa châm ngòi, đoạn ném
lên
không gian. Cây hỏa tin pháo bay bổng
lên cao, nổ đánh sầm một tiếng
trên lưng chừng trời biến
thành
một cây trường kiếm sắc
bạc. Thanh trường kiếm lơ lửng
trên không một hồi rồi từ
từ rớt xuống. Phía
sau trong vòng mươi trượng biến
thành vô số ngôi sao sa.
Đây là tín hiệu của chưởng
môn triệu tập đồ đệ. Thanh
trường kiếm sắc bạc giữa
đám yêu hoa
tức là tiêu biểu cho ngoại hiệu
"Quân tử kiếm" của Nhạc Bất
Quần.
Sau khoảng thời gian chừng ăn
xong bữa cơm, bỗng nghe tiếng bước
chân từ đằng xa vọng lại
đang chạy về miếu thổ địa.
Nhạc Bất Quần nói:
- Đây là Căn Minh. Cước
bộ nhẹ nhàng thì có thừa
nhưng trầm trọng lại không đủ.
Cước lực gã
mau lẹ hơn hết các đệ tử,
ít kẻ bì kịp.
Quả nhiên chẳng mấy chốc Cao Căn
Minh tay cầm bàn tính kêu lách cách
chạy tới ngoài cổng
miếu. Gã lớn tiếng gọi:
- Sư phụ! Có phải lão nhân gia
ở trong ấy không?
Ta nên biết rằng người ở
xa trông thấy tín hiệu hỏa tin chỉ
biết đại khái phương hướng
mà thôi,
chứ không tài nào biết đích
xác là ở trong miếu thổ địa
này được.
Nhạc Bất Quần đáp ngay:
- Ta ở đây!
Cao Căn Minh chạy vào miếu khom lưng
nói:
- Sư phụ!...
Gã trông thấy Lệnh Hồ Xung đứng
bên thì cả mừng nói tiếp:
- Đại sư ca! Trong người sư ca
đã mạnh chưa? Bọn đàn em
phải một phen lo sốt vó.
Lệnh Hồ Xung thấy gã lộ vẻ mừng
vui một cách chân thành thì trong lòng
không khỏi xúc động.
Hắn tủm tỉm cười đáp:
- Phen này mà không chết thì quả
là ngôi sao chiếu mệnh khá lớn.
Lệnh Hồ Xung chưa dứt lời,
đã nghe văng vẳng có tiếng
bước chân từ đằng
xa đi tới mà lần này
là hai người.
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Ai đến đó?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Một người trầm trọng, một
người hời hợt. Đây
là nhị sư đệ và Lục sư
đệ.
Nhạc Bất Quần gật đầu nói:
- Xung nhi! Ngươi thật là thông minh, mới
nghe qua đã rõ. Ngươi biết được
Lao Đức Nặc trầm
trọng là ta yên tâm rồi.
Lao Đức Nặc và Lục Đại
Hữu chưa vào miếu thì tiếng
bước chân của tam đệ tử
Lương Phát và
tứ đệ tử Thi Đới
Tử lại nhộn lên.
Sau khoảng thời gian chừng uống
cạn tuần trà, thất đệ tử
Đào Điếu, bát đệ tử
Anh Bạch La,
con gái Nhạc Bất Quần là Nhạc
Linh San và cả tên đệ tử
mới nhập môn là Lâm Bình
Chi cũng tới
nơi.
Lâm Bình Chi vừa thấy thi thể
song thân đã nhảy xổ lại nằm
phục trên hai người mà khóc
rống lên.
Bọn đồng môn nghe chàng khóc
lóc thảm thiết cũng không khỏi
sa lệ.
Nhạc Linh San thấy Lệnh Hồ Xung bình
yên vô sự thì vừa kinh ngạc
vừa vui mừng khôn xiết.
Nhưng cô thấy Lâm Bình Chi đau
thương như vậy, không tiện thổ
lộ nỗi hân hoan, cô chạy đến
bên
nắm tay Lệnh Hồ Xung khẽ hỏi:
- Đại ca... không việc gì ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Không sao cả.
Mấy bữa nay Nhạc Linh San lo lắng bàng
hoàng vì anh chàng đại sư ca này.
Ban đầu cô nghe nói
gã bị La Nhân Kiệt phái Thanh Thành
gia hại, mấy phen cô khóc hết nước
mắt. Nhưng cô biết gã thông
minh quyền biến, bản lãnh lợi
hại, chưa chắc đã bị bọn
đệ tử phái Thanh Thành giết
chết, trong lòng vẫn
còn mấy phần hy vọng. Quả nhiên
sau cô được sư phụ cho hay đại
sư ca chưa chết thực. Bây giờ
cô
gặp gã trong miếu thổ địa này,
bao nhiêu mối kích động chứa
chất trong lòng bữa nay không tài
nào cô
đè nén được. Đột
nhiên cô kéo tay áo gã mà
khóc oà lên.
Lệnh Hồ Xung nhẹ nhàng vỗ vai cô
khẽ hỏi:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội làm
sao thế? Sư muội bị ai khinh khi ta sẽ
trả đũa cho sư muội hài lòng!
Nhạc Linh San không trả lời chỉ
khóc hoài. Cô khóc một lúc
rồi trong lòng khoan khoái, kéo tay áo
Lệnh Hồ Xung lên lau nước mắt
nói:
- Đại ca không chết. Đại ca không
chết chứ?
Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Ta không chết đâu.
Nhạc Linh San nghẹn ngào nói:
- Té ra vị tiểu ni cô phái Hằng
Sơn đã lừa gạt... khiến
cho tiểu muội sợ quá.
Cô toan nói "Tiểu muội sợ muốn
chết", nhưng thấy nói như vậy thì
lộ liu chân tình ở trước
mặt phụ
thân cùng các bạn đồng môn
nên dừng lại không nói nữa.
Cô nghĩ tới mấy bữa nay
khúc ruột quặn
đau, tâm thần hoảng hốt , cay cực
muôn phần cô không nhịn được,
nước mắt lại tầm tã như
mưa.
Lệnh Hồ Xung an ủi:
- Vị sư muội phái Hằng Sơn đó
không phải cố ý lừa tiểu
sư muội đâu. Khi đó y tưởng
ta chết thực
rồi.
Nhạc Linh San ngẩng đầu lên, hai mắt
đẫm lệ, trông lờ mờ
thấy Lệnh Hồ Xung hình dung tiều tụy,
mặt không còn chút huyết sắc
thì trong lòng rất đỗi thương
xót. Cô nói:
- Đại sư ca! Lần này đại
sư ca... bị thương trầm trọng. Đại
sư ca nên về núi để điều
dưỡng mới
được.
Nhạc Bất Quần thấy Lâm Bình
Chi nằm phục trên thi thể song thân
khóc lóc rất bi thảm liền bảo
chàng:
- Bình nhi! Ngươi nên bớt nỗi
bi ai để liệu lý việc mai táng
song thân là việc khẩn yếu.
Lâm Bình Chi vâng lời đứng
dậy. Chàng thấy nét mặt song thân
chết còn tỏ ra rất đau khổ
thì
không nhịn được, hai hàng
nước mắt lại chảy xuống
ròng ròng. Chàng nghẹn ngào nói:
- Gia gia cùng má má lìa bỏ cõi
đời mà đệ tử không
được thấy mặt lần cuối
cùng... chẳng hiểu...
người có trối trăn câu
gì cho đệ tử không?
Lệnh Hồ Xung nói:
- Lâm sư đệ! Lúc lệnh tôn
cùng lệnh đường lâm chung,
tiểu huynh có mặt tại đó. Hai
vị lão nhân
gia có dặn tiểu huynh chiếu cố cho
Lâm sư đệ. Cái đó là
lẽ dĩ nhiên dù hai vị không
dặn, tiểu huynh
cũng phải trông nom sư đệ. Lệnh
tôn còn một lời dặn tiểu
huynh chuyển cho Lâm sư đệ.
Lâm Bình Chi khom lưng nói:
- Đại sư ca... Gia gia cùng má má
tiểu đệ lúc lâm chung mà được
đại sư ca bầu bạn không đến
nỗi tứ cố vô thân khiến
tiểu đệ cảm kích muôn vàn.
Lệnh Hồ Xung lại nói:
- Lệnh tôn cùng lệnh đường
bị bọn ác đồ phái Thanh Thành
dùng thảm hình đối phó. Chúng
bức
bách hai vị nói chỗ cất dấu
"Tịch tà kiếm phổ" nhưng hai vị
kiên quyết không chịu thổ lộ
rồi chúng làm
chấn động tâm mạch mà thiệt
mạng. Lão Dư Thương Hải không
xứng đáng làm tôn sư một
phái.
Hành động đê hèn này
tất bị anh hùng thiên hạ chê
cười.
Lâm Bình Chi nghiến răng nói:
- Nếu Lâm Bình Chi này mà không
trả được mối đại thù
cho song thân thì thật chẳng bằng giống
cầm thú.
Chàng vung quyền lên đập mạnh
vào cột miếu. Tuy võ công chàng
bình thường nhưng vì đầy
lòng
phẫn hận nên thoi quyền đánh
ra rất mạnh, làm rung động cả
tường nhà, cát bụi đổ
xuống ào ào.
Nhạc Linh San nói:
- Lâm sư đệ! Vụ này đúng
là sư tỷ gây nên tai vạ. Nếu
sư đệ quyết chí báo thù
thì sư tỷ cũng
nhất định không tự thủ bàng
quang.
Lâm Bình Chi khom lưng đáp:
- Đa tạ sư tỷ.
Nhạc Bất Quần thở dài lẩm
bẩm:
- Phái Hoa Sơn ta từ trước
đến nay vẫn hoài bảo tôn chỉ
"Người không phạm đến mình
thì mình
không đụng chạm đến ai". Phái
mình chẳng hiềm khích với một
môn phái nào cả. Nhưng từ
đây sắp tới
e rằng trên Ngọc Nữ phong không
còn ngày nào yên tĩnh nữa.
Hỡi ôi! Đã dấn thân
vào chốn giang hồ
mà muốn không động chạm đến
ai, thiệt không phải d dàng.
Lão nghĩ tới Lưu Chính Phong đã
quyết ý lui khỏi võ lâm mà
cũng không được như nguyện,
cả nhà
ngộ nạn, lòng càng cảm khái
muôn vàn.
Lao Đức Nặc nói:
- Lâm sư đệ! Tiểu sư muội! Vụ
tai họa này không phải vì đại
sư ca đá hai tên đệ tử
phái Thanh
Thành xuống lầu, cũng không phải
tự Lâm Bình Chi giữa đường
thấy chuyện bất bình hạ sát
tên nghiệt
tử của Dư Thương Hải, chỉ
vì lão họ Dư dòm dỏ pho kiếm
phổ gia truyền của nhà Lâm sư
đệ mà ra.
Ngày trước chưởng môn
phái Thanh Thành là Trường Thanh
Tử bị bại dưới Tịch
tà kiếm pháp của tằng
tổ Lâm sư đệ là Vin Đồ
Công. Mối họa này nảy mầm ngay
tự ngày đó.
Nhạc Bất Quần nói:
- Đúng thế! Trong võ lâm trước
nay chẳng bao giờ tránh khỏi chuyện
tranh cường hiếu thắng. Khi
nghe tới võ công bí lục gì
họ chẳng cần biết chân giả,
người nào cũng muốn tranh cướp
cho kỳ được,
bất chấp bằng một thủ đoạn
nào. Thực ra Dư quán chủ và
Tái Bắc minh đà là những
tay cao thủ có địa
vị trong võ lâm không nên tham lam
mưu đồ lấy kiếm phổ của
nhà họ Lâm mới phải.
Lâm Bình Chi nói:
- Thưa sư phụ! Thiệt tình nhà đệ
tử chẳng có "Tịch tà kiếm
phổ" chi chi hết. Bảy mươi hai đường
Tịch tà kiếm phổ kia gia gia truyền
miệng cho, bảo đệ tử phải
dụng tâm ghi nhớ. Nếu có kiếm
phổ thật
thì dù gia gia không tiết lộ với
người ngoài còn có lý,
chẳng lẽ lại giữ bí mật
cả với con em trong nhà
Nhạc Bất Quần gật đầu nói:
- Ta cũng không tin nhà họ Lâm có
Tịch tà kiếm phổ. Nếu có
thì sao phụ thân ngươi lại chẳng
địch nổi Dư Thương Hải. Vụ
này hiển nhiên chỉ là ngoa truyền.
Lệnh Hồ Xung nhớ tới lời
dặn của Lâm Chấn Nam bụng bảo
dạ:
- Phụ thân của Lâm sư đệ quả
nhiên dặn ta mà chẳng yên lòng.
Y nói những gì ai mở ra coi là
gặp
tai họa ghê gớm. Kiếm phổ nhất
định có rồi. Hừ y coi Lệnh
Hồ Xung này là hạng người
nào. Mình đâu
có thuộc vào loại vô sỉ như
Dư Thương Hải, Mộc Cao Phong. Dù "Tịch
tà kiếm phổ" có là một thứ
võ
công bậc nhất thiên hạ, Lệnh Hồ
Xung này cũng không dòm dỏ.
Gã nghĩ vậy rồi nói:
- Lâm sư đệ! Lệnh tôn có
di ngôn: ở ngõ Quỳ Hoa thành
Phúc Châu...
Nhạc Bất Quần động tâm nghĩ
thầm:"Dư Thương Hải đã khao
khát Tịch tà kiếm phổ vậy ta
chớ
nên để lời di ngôn của
Lâm Chấn Nam lọt vào tai."
Lão liền xua tay gạt đi:
- Đã là di ngôn của phụ thân
Bình nhi thì chỉ nên nói riêng
cho gã biết mà thôi, người
ngoài không nên
nghe tới.
Lệnh Hồ Xung vâng lời.
Nhạc Bất Quần lại nói:
- Đức Nặc, Căn Minh! hai ngươi
vào thành Hành Sơn mua lấy hai cỗ
quan tài.
Việc thu liệm vợ chồng Lâm Chấn
Nam bận bả suốt ngày đến chiều
mới xong. Lao Đức Nặc
mướn người khiêng quan tài
ra bờ sông rồi đoàn người
lên thuyền đi về phía tây.
Một ngày kia về đến chân ngọn
Ngọc Nữ phong núi Hoa Sơn. Cao Căn
Minh cùng Lục Đại
Hữu lên trước báo tin. Hơn
20 đệ tử phái Hoa Sơn xuống
núi bái kiến sư phụ.
Lâm Bình Chi thấy bọn đệ tử
này người lớn tuổi đã
ngoài 40, người nhỏ mới
độ 12, 13. Trong
bọn này có 6 nữ đệ tử.
Họ vừa thấy Nhạc Linh San là véo
von chuyện trò không ngớt.
Lao Đức Nặc dẫn Lâm Bình
Chi yết kiến từng người.
Theo quy củ phái Hoa Sơn thì ai nhập
môn
trước là sư huynh, ai đến
sau là sư đệ. Vì thế gã
Thư Kỳ nhỏ tuổi nhất mà Lâm
Bình Chi vẫn kêu gã
bằng sư huynh. Chỉ có Nhạc Linh San là
ra ngoài thể lệ.
Cô là con gái Nhạc Bất Quần
nên không thể xếp theo thứ tự
như bọn môn đồ, cứ theo tuổi
mà
xưng hô, ả nào lớn hơn gọi
cô bằng sư muội còn nhỏ hơn
thì kêu bằng sư tỷ. Kể ra cô
còn ít hơn
Lâm Bình Chi mấy tuổi, nhưng cô
nhất định đòi làm sư
tỷ chàng, Nhạc Bất Quần cũng
không ngăn trở
nên Lâm Bình Chi vẫn kêu cô
bằng sư tỷ.
Đoàn người lên núi thấy
cây cối thanh u, nước chảy róc
rách, chim hót líu lo. Những căn
nhà lớn
tường trắng la liệt đó
đây cái cao, cái thấp theo sườn
núi.
Một thiếu phụ đứng tuổi
xinh đẹp từ từ bước
tới gần. Nhạc Linh San chạy vội
lại nhảy vào
lòng bà gọi:
- Má má! Hài nhi lại được
thêm một gã sư đệ.
Cô vừa nói vừa trỏ vào
Lâm Bình Chi.
Lâm Bình Chi đã được
bọn sư huynh nói cho hay sư mẫu tức
Nhạc phu nhân tên gọi Ninh Trung
Tắc cùng với sư phụ ngày
trước là sư huynh, sư muội đồng
môn. Kiếm thuật của sư mẫu cũng
tinh thâm
chẳng kém gì sư phụ. Chàng vội
tiến lại khấu đầu nói:
- Đệ tử là Lâm Bình Chi
xin bái kiến sư nương.
Nhạc phu nhân niềm nở tươi
cười đáp:
- Ngươi bất tất phải khách sáo.
Đứng dậy đi!
Rồi bà nhìn Nhạc Bất Quần
cười nói:
- Mỗi lần tiên sinh xuống núi nếu
không kiếm được bảo bối
là về không hả dạ. Lần này
tiên sinh đi
dự đại hội ở Hành Sơn
tưởng ít ra là thu được
3, 4 tên đệ tử mà sao lại
chỉ có một?
Nhạc Bất Quần cười hỏi
lại:
- Phu nhần thường nói quân quí
là ở chỗ tinh nhuệ chứ
không quý ở số nhiều. Phu nhân
coi gã này thế
nào?
Nhạc phu nhân cười đáp:
- Tướng mạo y đẹp quá, không
giống người luyện võ. Tiên
sinh cho y học Tứ thư, Ngũ kinh để
sau này đi thi cử tú hay thi trạng
nguyên quách.
Lâm Bình Chi thẹn đỏ mặt lên,
bụng bảo dạ:
- Sư nương thấy mình có tướng
học trò yếu ớt và ra chiều
khinh rẻ. Mình phải gắng sức
dụng công
để theo kịp các vị sư huynh khiến
người ta khỏi coi thường mình
mới được.
Nhạc Bất Quần nói:
- Như vậy càng hay! Phái Hoa Sơn mà
sản xuất ra một vị trạng nguyên
lang cũng là một giao
thoại hiếm có.
Nhạc phu nhân trừng mắt lên nhìn
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Ngươi lại đi gây chuyện đánh
nhau với người ta rồi bị
thương phải không? Tại sao bộ mặt
lợt
lạt khó coi thế?
Lệnh Hồ Xung dọc đường đã
dưỡng thương khỏi rồi, nhưng
nguyên khí chưa hoàn toàn hồi
phục.
Gã được Nhạc phu nhân nuôi
dưỡng từ thuở nhỏ cho
đến khi khôn lớn. Phu nhân coi
hắn chẳng khác gì
con ruột. Tuy giọng nói ra chiều trách
móc song trong lòng rất đỗi thiết
tha.
Lệnh Hồ Xung mỉm cười đáp:
- Đệ tử đã khỏi nhiều
rồi. Chuyến này nếu số mạng
không lớn thì e rằng chẳng
còn được trở về
bái kiến sư nương nữa.
Nhạc phu nhân trợn mắt lên nhìn
gã nói:
- Có thể ngươi mới hiểu
ngoài vòm trời này còn có
vòm trời khác, ngoài cõi
người này còn có cõi
người khác. Ngươi đã
biết ẩn nhẫn chưa?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Đao pháp của Điền Bá Quang
thiệt là lợi hại. Đệ tử
chống không nổi, đang định xin
sư nương
chỉ giáo.
Tên ác ôn Vạn lý độc hành
Điền Bá Quang dã khét tiếng
trên chốn giang hồ từ lâu. Ai
cũng biết hắn
là một tên dâm tặc chuyên đi
bẻ hoa.
Nhạc phu nhân nghe Lệnh Hồ Xung nói
gã bị thương về tay Điền
Bá Quang sắc mặt dịu lại, gật
đầu nói:
- Nếu ngươi đánh nhau với
tên ác ôn Điền Bá Quang thì
không có gì đáng trách. Ta
tưởng ngươi
gây chuyện thị phi với ai để
rước lấy tai vạ. Môn khoái
đao của hắn thế nào? Chúng
ta đem ra nghiên
cứu để lần sau đối phó
với hắn.
Nhạc phu nhân tuy vẻ người văn
nhã, nhưng nghe đến chuyện đấu
võ thì hào khí ngày trước
lại
nổi lên.
Nhạc Bất Quần chỉ tủm tỉm cười
chứ không nói gì.
Lúc trở về Hoa Sơn dọc đường
Lệnh Hồ Xung đã hỏi lão mấy
lần về cách phá giải khoái
đao của
Điền Bá Quang nhưng lão nhất
định không nói, để gã
về Hoa Sơn xin phu nhân truyền dạy.
Quả nhiên Nhạc phu nhân vừa nghe
gã nói, trong lòng đã hứng
khởi bừng bừng. Đoàn
người tiến
vào Thoái tư hiên là chỗ ở
của Nhạc Bất Quần rồi kể lại
những chuyện xảy ra sau khi tương
biệt.
Sáu cô nữ đệ tử nghe
Nhạc Linh San thuật lại những chuyện
ở Phúc Châu và Hành Châu
đều
lấy làm thích thú.
Lục Đại Hữu thì khoa trương
với các sư đệ về cuộc
tỷ đấu giữa đại sư
ca với Điền Bá
Quang. Hắn kể lại Lệnh Hồ Xung đâm
La Nhân Kiệt thế nào, dường
như Điền Bá Quang bị đại
sư ca
đánh bại chứ không phải
đại sư ca mình bị thua liểng xiểng.
Nhạc phu nhân ngồi ở trên ghế
trong góc hiên ngưng thần coi Lệnh Hồ
Xung vạch những đường
đao pháp của Điền Bá Quang.
Vẻ mặt phu nhân rất là trịnh
trọng.
Nhạc phu nhân vừa coi Lệnh Hồ Xung
vẽ mấy chiêu trong lòng đã
cực kỳ kinh dị tự hỏi:
- Thế gian quả có đao pháp kỳ
bí đến thế ư? Thiệt là
mình chưa từng thấy qua.
Tay phải Lệnh Hồ Xung nào chém nào
vạch phóng luôn 13 đao rồi nghiêng
mình đi thu chưởng về.
Nhạc phu nhân khẽ thở dài lắc
đầu nói:
- Thiệt là lợi hại.
Nhạc phu nhân ngẫm nghĩ một lúc
rồi hỏi:
- Môn khoái đao của Điền Bá
Quang tựa hồ "Liên hoàn thập tam
đao" trong phép "Loạn phi ma
thức". Ngươi chiết giải bằng
cách nào?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Đao pháp của hắn thần diệu
vô song. Khi đó đệ tử hai
mắt hoa lên, tâm thần rối loạn,
còn nói
chi đến chuyện chiết giải.
Nhạc phu nhân nói:
- Phải rồi! Dù là tay hảo thủ
bậc nhất võ lâm tưởng cũng
ít người thoát được
13 chiêu loạn đao này.
Ta e rằng người khó chống nổi
lấy một đường, tất ngươi
đã dùng ngụy kế để chuồn
đi chứ gì?
Nhạc phu nhân nuôi Lệnh Hồ Xung từ
thuở nhỏ, phu nhân lạ gì tính
nết cùng bản lãnh gã.
Lệnh Hồ Xung đỏ mặt lên mỉm
cười đáp:
- Đệ tử vừa thấy hắn
sử hai chiêu loạn pháp này đã
ngấm ngầm kêu trời, đinh ninh
phen này mất
mạng. Đệ tử liền nổi lên
tràng cười ha hả. Gã thu đao
về nói: "Có chi mà cười?
Liệu ngươi có chống
nổi đao pháp thập tam thức của
ta không?"
Gã ngừng lại một chút rồi
kể tiếp:
- Đệ tử liền cười đáp:
"Té ra Điền Bá Quang tiếng tăm
lừng lẫy này chỉ là đồ
bỏ của phái Hoa Sơn
ta. Thật là không ngờ! Ngươi
mà ở bản phái tất bị
đuổi ra khỏi môn trường".
Điền Bá Quang hỏi lại:
"Cái gì mà đồ bỏ của
phái Hoa Sơn?" Ngươi chỉ nói nhăng!
Đây là võ công của riêng
một mình nhà Điền
mỗ, có liên quan gì đến phái
Hoa Sơn?". Đệ tử cười
hỏi lại: "Đường đao pháp
này của ngươi có 13
thức phải không? Ta thấy sư phụ
cùng sư nương ta chiết giải rồi.
Sư nương ta nhân lúc thêu hoa nghĩ
ra
những chiêu "Xuyên châm dẫn tuyến",
"Thiên y vô phùng", "Chức phi nữ
độ". Lại còn có một chiêu
là
"Thường nga dạ tứ". Đệ
tử vừa nói vừa bấm
đốt ngón tay rồi nói tiếp
:"Phải rồi! Chiêu thứ năm là
"Chiêu quân tái xuất", chiêu thứ
sáu là "Điêu Thuyền bái nguyệt",
chiêu thứ bảy là "Tây Thi hoán
sa".
Những chiêu đó đều do
một thức biến ra. Ngươi đường
đường là một tay hảo hán,
oai phong lẫm liệt
mà cũng chém bên đông một
đao, đâm bên tây một nhát,
thân hình uốn éo như sư nương
ta mà cũng
giống như con người quốc sắc
vô song là Tây Thi đang giặt sa ở
dưới suối, há chẳng buồn
cười ru?"
Gã nói luôn một hồi, Nhạc Linh
San cùng bọn nữ đệ tử
không nhịn được nữa,
bật lên tiếng cười
khanh khách.
Nhạc Bất Quần cũng vuốt râu
cười nói:
- Nhộn thật! Nhộn thật!
Nhạc phu nhân hừ một tiếng rồi
hỏi:
- Ngươi nói trăng nói cuội gì
thì nói, sao lại kéo cả sư nương
vào đó? Thật đáng đánh
đòn.
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Sư nương không rõ: Điền
Bá Quang là con người rất tự
phụ. Hắn nghe đệ tử đem gã
ví với đàn
bà lại bảo đao pháp thần kỳ
của gã là do sư nương sáng
chế ra cốt để hắn còn phải
giải thích cho rành
mạch không thì hắn giết phứt
đệ tử ngay. Quả nhiên hắn
sử đao pháp từng chiêu một
rất thong thả.
Mỗi chiêu gã lại hỏi: "Chiêu
này có phải sư nương ngươi
sáng chế ra không? Đệ tử
làm ra vẻ thần bí,
trầm ngâm không trả lời, ngấm
ngầm ghi nhớ những chiêu thức,
chờ hắn sử xong 13 thức,
rồi mới nói
"Xin lỗi Điền huynh! Tiểu đệ
lầm rồi. Đao pháp của Điền
huynh đây tuy có nhiều chỗ giống
với đao pháp
của sư nương tiểu đệ sáng
chế nhưng cũng có mấy chỗ
khác nhau chút đỉnh. Xem ra không phải
là Điền
huynh học lỏm của phái Hoa Sơn". Điền
Bá Quang nói: "Ngươi không chống
nổi đao pháp của ta rồi
nói hoang đường để kéo
dài thời giờ, khi nào ta không
hiểu? Lệnh Hồ Xung! ngươi bảo quý
phái có
môn đao pháp này. Vậy ngươi
hãy sử đi để Điền
mỗ mở rộng tầm mắt". Khi hắn
nói tới câu này mắt lộ
vẻ hung quang ra chiều phẫn hận vô
cùng. Đệ tử liền đáp:
"Tệ phái sử kiếm chứ không
sử đao. Môn
"Phi Tú thần châm kiếm" của sư
nương tiểu đệ chỉ truyền cho
nữ đệ tử chứ không
truyền cho nam
đệ tử. Bọn tiểu đệ đường
đường là nam tử trượng
phu mà đi uốn éo sử môn
"Phi tú thần châm" này
há chẳng đệ bạn hữu võ
lâm cười cho thúi óc?". Điền
Bá Quang tức giận nói: "Họ cười
cũng thế mà
không cười cũng vậy. Bữa
nay Điền mỗ chỉ cần ngươi
thừa nhận phái Hoa Sơn không có
môn võ công
này mà thôi Lệnh Hồ Xung! Điền
mỗ khâm phục ngươi là con người
gan dạ. Nhưng ngươi... ngươi...
chẳng nên bạ đâu nói đấy
mà trêu cợt ta."
|