TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 44
Sắp
Chết Vẫn Còn Mê Nhạc Điệu
Kim Dung
Tiếng hồ cầm mỗi lúc một
thêm ảo não thê lương.
Mạc Đại tiên sinh vẫn còn đứng
sau gốc cây chưa chịu xuất hiện.
Phí Bân lớn tiếng hỏi:
- Có phải Mạc Đại tiên sinh đó
chăng? Sao lại không ra đây tương
kiến?
Tiếng hồ cầm đột nhiên đình
chỉ. Một bóng người gầy
khẳng gầy kheo từ sau gốc cây
đi ra.
Lệnh Hồ Xung đã nghe tiếng Tiêu
Tương Dạ Vũ Mạc Đại tiên
sinh từ lâu, nhưng chưa từng
thấy
mặt. Bây giờ dưới ánh
trăng gã thấy người lão
gầy như que củi, hai vai nhô lên trông
chẳng khác người
mắc bệnh lao hay bị ma làm, chẳng
cứ lúc nào cũng có thể
lăn đùng ra chết bất thình
lình. Gã không
ngờ chưởng môn phái Hành
Sơn lại hình dung cổ quái như vậy.
Mạc Đại tiên sinh tay trái cầm
cây hồ cầm nhìn Phí Bân chắp
tay nói:
- Phí sư huynh! Tả minh chủ vẫn mạnh
giỏi đấy a?
Phí Bân thấy lão không có
ác ý, lại biết lão trước
nay vẫn bất hòa với Lưu Chính
Phong liền đáp:
- Đa tạ Mạc Đại tiên sinh. Tệ
sư ca vẫn mạnh giỏi. Mạc Đại
tiên sinh ơi! Lưu Chính Phong ở
quý phái giao kết với yêu
nhân bên Ma giáo, bây giờ nên
xử trí thế nào?
Mạc Đại tiên sinh tiến gần về
phía Lưu Chính Phong vẻ mặt lầm
lì đáp:
- Phải giết đi!
Tiên sinh chưa dứt lời, ánh
hàn quang lấp loáng. Tay tiên sinh cầm
một thanh trường kiếm vừa
mảnh
vừa nhỏ. Kiếm quang vừa lóe
lên đã đâm thẳng vào
ngực Phí Bân.
Chiêu kiếm này Mạc Đại tiên
sinh phóng ra cực kỳ mau lẹ. Phí
Bân hốt hoảng lùi lại.
Roạc một tiếng! Trước ngực
Phí Bân bị vạch một đường
dài. Vạt áo bị lưỡi kiếm
bén xẻo rách
vào đến da thịt. Hắn bị thương
rồi.
Phí Bân vừa kinh hãi vừa
tức giận phóng kiếm đâm
trả. Nhưng Mạc Đại tiên sinh phóng
chiêu
đầu chiếm được tiên
cơ rồi tiếp tục khoa kiếm đánh
rất rát. Thanh kiếm của tiên sinh
mỏng như giấy
phóng ra ngoằn nghèo coi chẳng khác
con linh xà rung động không ngớt
luồn vào giữa làn kiếm quang
của Phí Bân. Phí Bân muốn cất
tiếng quát mắng, song chiêu kiếm
của Mạc Đại tiên sinh thi triển
mau lẹ
quá chừng, bức bách hắn
phải lùi hoài.
Bọn Khúc Dương, Lưu Chính Phong, Lệnh
Hồ Xung đều là những tay kiếm
thuật cừ khôi mà thấy
chiêu kiếm của Mạc Đại tiên
sinh biến ảo như quỷ mỵ cũng không
khỏi kinh tâm động phách. Lưu
Chính Phong cùng Mạc Đại tiên
sinh là bạn đồng môn học nghệ
mấy chục năm trời, nhưng lão
không
ngờ Mạc Đại sư huynh lại tinh
thâm kiếm thuật đến thế.
Từng giọt máu tươi nhỏ xuống
giữa hai thanh trường kiếm. Phí
Bân chạy nhảy né tránh, cố
sức
chống đỡ, mà không sao thoát
được luồng kiếm quang của
Mạc Đại tiên sinh chụp xuống người
hắn.
Chung quanh hai người, máu tươi chảy
thành một vòng tròn đỏ lòm.
Đột nhiên Phí Bân thét lên
một tiếng
thật to rồi nhảy vọt lên cao, Mạc
Đại tiên sinh rụt kiếm lùi lại
xỏ trường kiếm vào trong hồ
cầm rồi trở
gót đi luôn. Sau gốc cây tùng,
khúc đờn Tiêu Tương Dạ
Vũ lại văng vẳng dạo lên mỗi
lúc một xa.
Nguyên trong lúc kịch chiến vừa
rồi, Phí Bân vọt người lên
cao rồi té xuống. Máu trong ngực
hắn
phun ra như suối. Hắn bị Mạc Đại
tiên sinh đâm trúng ngực rồi
mà nội lực chưa tiêu tan hết
liền vận cho
máu tươi phun vào lưỡi kiếm
coi vừa kỳ bí lại vừa rùng
rợn.
Nghi Lâm đang đứng nâng đỡ
cho Lệnh Hồ Xung, nàng sợ quá
trống ngực đánh thình thình.
Tuy
nàng đã học võ nhiều năm,
nhưng chưa từng thấy thảm trạng
giết người thế này bao giờ.
Phí Bân nằm trên vũng máu
không nhúc nhích, dĩ nhiên hắn
chết rồi.
Khúc Dương thở dài nói:
- Lưu hiền đệ! Hiền đệ vẫn
nói là bất hòa với lệnh
sư huynh, không ngờ giữa lúc
hiền đệ lâm
nguy, y lại ra tay giải cứu.
Lưu Chính Phong nói:
- Hành vi của Mạc Đại sư ca thật
là cổ quái, khiến cho người
ta khó mà hiểu được. Giữa
tiểu đệ
và y có mối bất hòa, quyết
không phải là vì chuyện bần
phú thường tình mà vì
tính nết chẳng hợp nhau
chỗ nào.
Khúc Dương lắc đầu nói:
- Kiếm pháp y tinh thông đến thế,
song tiếng hồ cầm cực kỳ đau
khổ khiến người nghe phải rớt
nước
mắt. Vậy là y chưa thoát tục,
vẫn bị trói buộc trong vòng luẩn
quẩn.
Lưu Chính Phong nói:
- Chính thế! Mạc Đại sư ca tấu
hồ cầm chỉ có đi mà không
trở lại. Khúc điệu vô cùng
não ruột
chạy thẳng một chiều trên đường
sầu thảm. Những thi từ hay vui
vẻ mà không dâm dật, bi ai mà
không
thảm đạm thì khúc nhạc cũng
vậy. H tiểu đệ nghe y dạo hồ cầm
là lập tức muốn tránh xa.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Hai lão này say mê âm nhạc đến
thế là cùng. Sắp chết tới
nơi mà còn nghiên cứu tiếng
đàn, nói
những gì bi ai mà không thê thảm,
cũng là phong nhã, tục khí chi chi
lắm chuyện.
Bỗng nghe Lưu Chính Phong lại nói:
- Nhưng về kiếm pháp, võ công
thì tiểu đệ còn thua xa y lắm.
Bình nhật tiểu đệ vẫn thường
thất
kính với y, bây giờ nghĩ
lại thật là xấu hổ.
Khúc Dương gật đầu nói:
- Chưởng môn phái Hành Sơn
quả nhiên là nhân vật danh bất
hư truyền.
Khúc Phi Yên bỗng lớn tiếng
la:
- Gia gia! Gia gia giải huyệt đạo cho tôn
nhi mau, rồi chúng ta nên đi thôi.
Khúc Dương chống tay xuống định
đứng dậy, nhưng lão vừa
nhỏm người lên một chút
lại phải
ngồi phệt ngay xuống. Lão lắc đầu
nói:
- Ta không làm gì được nữa
rồi.
Lão quay sang bảo Lệnh Hồ Xung:
- Tiểu huynh đệ! Ta có điều
yêu cầu, chẳng hiểu tiểu huynh đệ
có ưng không?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiền bối sai bảo điều gì...
vãn bối xin tuân theo.
Khúc Dương đưa mắt nhìn Lưu
Chính Phong nói:
- Ta cùng Lưu hiền đệ say mê âm
luật, mất công mấy năm trời
mới sáng chế ra được
khúc "Tiếu
Ngạo giang hồ" mà ta tin là một khúc
nhạc kỳ diệu cổ kim chưa từng
có. Từ đây về sau hàng
ngàn năm
nữa, dù trên đời này
lại nẩy Khúc Dương khác nhưng
khó lòng có Lưu Chính Phong. Hay là
có những
nhân vật như Lưu Chính Phong song không
thể đồng thời có cả
hai được. Hai người đã
tinh thông âm luật
lại nội công thâm hậu, thanh khí
tương đồng để cùng sáng
chế ra một khúc nhạc thì thật
là một điều
thiên niên vạn nạn. Khúc nhạc kỳ
tuyệt này khiến cho ta cùng Lưu hiền
đệ ở dưới suối vàng
không
khỏi ngậm ngùi.
Lão nói tới đây, lấy
trong bọc ra một cuốn sách mỏng rồi
nói tiếp:
- Đây là cầm phổ khúc: "Tiếu
Ngạo giang hồ", Lưu hiền đệ còn
có bản tiêu phổ về khúc này.
Ta
xin tiểu huynh đệ nghĩ tình hai ta tốn
bao nhiêu tâm huyết mà đem cầm
phổ cùng tiêu phổ đi khắp thế
gian ráng tìm cho được truyền
nhân.
Lưu Chính Phong cũng lấy trong bọc ra
một cuốn sách, cười nói:
- Nếu khúc "Tiếu Ngạo giang hồ" này
mà còn lưu truyền được
ở đời thì ta cùng Khúc
đại ca có chết
cũng nhắm mắt.
Lệnh Hồ Xung khom lưng đón lấy
hai bản khúc phổ nói:
- Hai vị tiền bối hãy an tâm! Vãn
bối xin hết sức.
Lúc trước gã nghe Khúc Dương
có nói điều yêu cầu đã
tưởng là việc gì khó khăn
nguy hiểm cho
gã, ngờ đâu chỉ nhờ
gã kiếm hai người học đàn
học tiêu thì chẳng qua là việc
d như trở bàn tay.
Khúc Dương lại buông tiếng thở
dài nói:
- Tiểu huynh đệ! Ngươi là đại
đệ tử trong danh môn chính phái,
đáng lẽ ta không nên tiện ủy
thác, nhưng vì việc cấp bách
nên bất đắc dĩ ta phải liên
lụy đến ngươi. Ngươi đừng
trách ta nhé!
Đoạn lão quay lại bảo Lưu Chính
Phong:
- Lưu hiền đệ! Bây giờ chúng
ta yên tâm mà đi được
rồi.
Lưu Chính Phong đáp:
- Dạ!
Hai người liền nắm tay nhau nổi
lên một tràng cười ha hả
rồi nhắm mắt lại, đi về bên
kia thế giới.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi la gọi:
- Khúc tiền bối! Lưu sư thúc!...
Gã đưa tay sờ mũi hai người
thì đã tắt hơi rồi.
Khúc Phi Yên nhìn nét mặt Lệnh
Hồ Xung, biết tổ phụ nguy liền kêu
rầm lên:
- Gia gia! Gia gia!
Lệnh Hồ Xung lắc đầu.
Khúc Phi Yên cất giọng run run hỏi:
- Gia gia chết rồi ư?
Cô thấy Lệnh Hồ Xung không trả
lời thì biết là gia gia đã
chết rồi, cô òa lên khóc
nức nở.
Nghi Lâm ôm cô vào lòng, từ
từ thúc đẩy huyết mạch
cho cô. Nhưng cô bị Phí Bân điểm
huyệt
bằng "Đại dương thủ" mà
công lực của Nghi Lâm chỉ có
hạn, không sao giải khai được
huyệt đạo.
Lệnh Hồ Xung đã từng trải
giang hồ lại nhiều kiến thức,
gã nói:
- Tiểu sư muội! Chúng ta hãy mai táng
ba xác chết nầy trước đã
để khỏi có người trông
thấy mà
sinh rắc rối. Việc Phí Bân bị
Mạc Đại tiên sinh giết chết,
sư muội nhớ kỷ đừng
tiết lộ ra ngoài.
Nói tới đây gã hạ thấp
giọng xuống dặn:
- Việc này mà bị tiết lộ thì
Mạc Đại tiên sinh biết ngay là
hai người chúng ta đồn đại
ra ngoài.
Chúng ta sẽ bị tai vạ ghê gớm.
Nghi Lâm hỏi lại:
- Tiểu muội nhớ rồi, nhưng gia
sư hỏi tới có nói được
không?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Bất luận là ai cũng không nói
được. Sư muội nói ra, Mạc
Đại tiên sinh tất đến so kiếm
với lệnh
sư, có phải rắc rối không?
Nghi Lâm nhớ tới kiếm pháp
ghê gớm của Mạc Đại tiên
sinh vừa rồi, nàng không khỏi
sợ run,
liền đáp:
- Vậy tiểu muội không nói nữa
là xong.
Lệnh Hồ Xung từ từ cúi
xuống lượm thanh kiếm của Phí
Bân đâm vào thi thể hắn mười
bảy, mười
tám lổ thủng.
Nghi Lâm trong lòng bất nhẩn, liền
hỏi:
- Đại ca! Lão chết rồi sao đại
ca còn cừu hận mà đâm
nát thây lão?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Lưỡi kiếm của Mạc Đại
tiên sinh vừa nhỏ vừa mỏng,
những tay giỏi kiếm thuật ngó
tới vết
thương Phí sư thúc là biết
ngay ai đã hạ thủ. Vì thế tiểu
huynh phải đâm nát nhừ thi thể
để bất cứ ai
cũng không phát giác ra được.
Nghi Lâm thở dài bụng bảo dạ:
- Trên chốn giang hồ thật là lắm
chuyện tâm cơ, không biết đâu
mà lường được.
Nàng thấy Lệnh Hồ Xung bỏ thanh trường
kiếm xuống rồi lượm đá
quẳng vào lấp xác chết Phí
Bân, vội nói:
- Lệnh Hồ đại ca đừng cử
động nữa. Hãy ngồi xuống
nghỉ, để tiểu muội làm cho.
Đoạn nàng đi nhặt đá khẽ
đặt lên mình Phí Bân, tưởng
chừng như xác chết còn có
tri giác và biết
đau đớn.
Lệnh Hồ Xung mệt quá, vết thương
lại đau nhói. Gã phải ngồi
tựa vào vách đá mà nghĩ
rồi lật cầm
phổ của Khúc Dương ra coi. Gã
thấy mười mấy trang đầu
đều là khẩu quyết về tra
công. Trên những
trang này có vẽ rất nhiều hình
người chứa rõ kinh mạch.
Ngoài ra là những yếu quyết
về chưởng pháp,
chỉ pháp. Chừng hai chục trang nói
về cách đánh đàn. Còn
gần một nửa cuốn thì toàn
là những chữ kỳ
lạ cổ quái, gã chẳng hiểu được
chữ nào.
Lệnh Hồ Xung vốn đã ít hiểu
biết về văn tự mà cầm
phổ "Thất huyền cầm" lại toàn
là những chữ
quái dị, văn lý rất uyên thâm
huyền diệu, gã chưa từng đọc
bao giờ. Gã đành đút
ngay sách vào bọc,
quay lại bảo Nghi Lâm:
- Tiểu sư muội! Sư muội hãy nghỉ
một chút rồi hãy vùi lấp
thi thể của Khúc trưởng lão
và Lưu sư
thúc.
Nghi Lâm đáp lại bằng một tiếng
dạ.
Khúc Phi Yên nghe nói đến chuyện
vùi lấp di thể gia gia lại khóc oà
lên. Nghi Lâm nghe cô khóc
rất thảm thiết cũng không khỏi
sa lệ.
Lệnh Hồ Xung ngẩng đầu lên buông
một tiếng thở dài bụng bảo
dạ:
- Lưu sư thúc vì việc kết giao bằng
hữu mà cả nhà phải uổng
mạng. Tuy y kết giao với một vị
trưởng lão trong Ma giáo, nhưng
hai người cùng nghĩa khí ngất
trời, thiệt không hổ là những
trang hảo
hán lẫm liệt khiến cho ai cũng phải
khâm phục.
Gã nghĩ tới đây, bất
thình lình thấy góc tây bắc
có ánh thanh quang lấp loáng. Gã
vừa nhìn qua đã
nhận ra ngay là một tay cao thủ bản môn
đang cùng người đấu kiếm
thì trong lòng không khỏi run sợ,
gã
dặn Nghi Lâm:
- Tiểu sư muội! Sư muội hãy ở
đây bầu bạn với Phi Phi, tiểu
huynh đi một lúc rồi quay về ngay.
Nghi Lâm không nhìn thấy ánh thanh
quang tưởng gã bỏ đi một
lúc cho thoải mái, liền gật đầu
ngay.
Lệnh Hồ Xung cầm cành cây chống
đi chừng mười bước.
Gã lượm thanh trường kiếm
của Phí Bân
cài vào sau lưng tiếp tục rảo
bước đi về phía có ánh
kiếm xanh lè. Gã đi một lúc
đã nghe văng vẳng tiếng
khí giới chạm nhau chát chúa
như pháo liên châu, cuộc đấu
xem chừng rất cấp bách.
Gã tự hỏi:
- Vị tôn chưởng nào ở
bản môn đang cùng người
động thủ?
Cuộc đấu lâu thế này thì
hiển nhiên đối phương cũng
là một cao thủ.
Gã lún thấp người xuống
từ từ tiến lại. Gã nghe
tiếng khí giới chạm nhau không
còn xa mấy, liền
nấp vào sau một gốc cây thò
nửa mặt nhìn ra ngoài.
Dưới ánh trăng, gã thấy
một vị nho sinh tay cầm trường
kiếm đứng nguyên một chỗ.
Vị này chính là
Nhạc Bất Quần, sư phụ gã, còn
người nữa là đạo nhân
thấp bé đang xoay quanh người
lão một cách
mau lẹ phi thường. Đạo nhân
tay cầm trường kiếm cứ
xoay quanh một vòng lại phóng ra mười
mấy
nhát kiếm. Đạo nhân chính là
Dư Thương Hải, chưởng môn
phái Thanh Thành.
Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ mình cùng
người động thủ một cách
bất ngờ mà đối thủ
lại là chưởng
môn phái Thanh Thành bất giác trong
lòng hứng khởi vô cùng.
Gã thấy sư phụ mình phong độ
nhàn nhã,
mỗi khi Dư Thương Hải phóng kiếm
đâm tới lão đưa tay ra
gạt. Dư Thương Hải xoay đến
sau lưng, lão
vẫn không thèm quay lại mà chỉ
vung kiếm cùng vận chân khí hộ
vệ hậu tâm.
Dư Thương Hải tiếp tục tấn
công không ngừng. Hắn vung thanh trường
kiếm mỗi lúc một mau lẹ
hơn.
Nhạc Bất Quần thủy chung vẫn giữ
thế thủ chứ không phản công.
Lệnh Hồ Xung lại càng khâm phục
nghĩ thầm:
- Các bạn võ lâm kêu sư phụ
mình là Quân tử kiếm, quả
nhiên phong độ người vẫn
ung dung nho
nhã. Cả lúc cùng người
động thủ ra chiêu, cũng không
tỏ vẻ gì cục súc nóng nẩy.
Gã coi một lúc nữa rồi bụng
bảo dạ:
- Sở dĩ sư phụ mình giữ
được bình thản không động
hỏa khí là vì kiếm thuật người
cao thâm hơn đối
phương. Như vậy chẳng những
do phong độ cao cả mà còn do bản
lãnh phi thường.
Nhạc Bất Quần rất ít khi cùng
người động thủ. Lệnh Hồ
Xung chỉ thấy lão ra tay khi tỷ thí
với sư
mẫu hoặc lúc truyền dạy đệ
tử mà thôi. Nhưng những trường
hợp này chỉ là giả đấu
chứ không phải
đánh nhau thực sự như bữa
nay, khiến người coi phải kinh tâm
động phách.
Gã thấy Dư Thương Hải lúc
ra chiêu, kiếm phong đều rít lên
veo véo, đủ biết kiếm lực
của lão
không phải tầm thường. Gã
không khỏi ngấm ngầm kinh hãi, miệng
lẩm bẩm:
- Mình vẫn coi thường võ công
phái Thanh Thành, ngờ đâu lão
đạo sĩ thấp lùn này lại
lợi hại đến
thế. Dù mình không bị thương
cũng chẳng thể nào đối thủ
với lão được. Lần
sau mình có chạm trán
lão phải rất cẩn thận, hay xa lánh
lão là hơn hết.
Lệnh Hồ Xung theo dõi cuộc tỷ đấu
đến lúc nữa. Dư Thương
Hải càng đánh càng mau. Luồng
thanh quang biến ảo thành một vòng
bóng xanh xây lấy Nhạc Bất Quần
mà chuyển động.
Hai thanh kiếm chạm nhau quá lẹ đến
nỗi tiếng trước dính liền
với tiếng sau thành một tiếng
dài bất
tuyệt, chứ không còn choang choảng
như trước nữa. Gã bụng
bảo dạ:
- Giả tỷ mấy chục nhát kiếm
kia đều phóng tới đánh
mình là e rằng một chiêu mình
cũng không đỡ
nổi mà toàn thân sẽ bị đâm
đến mấy chục vết thương.
Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ vẫn không
chuyển thế công thì không khỏi
ngấm ngầm kinh hãi, bụng
bảo dạ:
- Lão đạo sĩ lùn này ra chiêu
thần tốc thế kia, thật là bình
sinh mình chưa từng thấy bao giờ.
Sư phụ
mình chỉ sơ tâm một chút là
bị hại dưới lưỡi kiếm
của lão ngay tức khắc.
Bỗng nghe một tiếng choang rùng rợn
vang lên. Dư Thương Hải bay vọt về
phía sau hơn trượng
nhanh như tên bắn. Hắn đứng
lại không hiểu hắn đã tra kiếm
vào vỏ từ lúc nào mà
không nghe thấy tiếng
động.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi nhìn
lại sư phụ cũng thấy lão tra kiếm
vào vỏ rồi và lão vẫn đứng
yên không nói nửa lời,
không một tiếng động. Nhỡn
lực của Lệnh Hồ Xung tuy sắc bén
là thế mà cũng
không nhận ra được ai thắng
ai bại. Có bị thương hay không?
Nhạc Bất Quần và Dư Thương
Hải đứng lặng một lúc rồi
Dư Thương Hải lên tiếng:
- Thôi hãy biết vậy. Sau này còn
có ngày tái ngộ.
Đoạn hắn chuyển động thân
hình tạt qua mé hữu dông tuốt.
Nhạc Bất Quần lớn tiếng quát
hỏi:
- Lão họ Dư kia! Lão tưởng
cứ thế rồi bỏ đi là
xong chuyện chăng? Vợ chồng Lâm
Chấn Nam
hiện trạng ra sao?
Lão vừa nói vừa băng mình
rượt theo. Dư âm chưa dứt
cả hai người đã mất hút.
Lệnh Hồ Xung nghe giọng nói cũng biết
sư phụ mình đã thắng được
Dư Thương Hải thì trong bụng
mừng thầm.
Hắn trong người còn bị trọng
thương mà đứng lâu như
vậy nên đã cảm thấy mỏi
mệt, miệng lẩm
bẩm:
- Hai vị cao nhân tuyệt thế này mà
thi triển khinh công rượt nhau thì
chỉ trong chớp mắt là đã
chạy
xa hàng mấy chục dặm.
Hắn liền lượm một cành cây
làm gậy chống đi về phía trước.
Bỗng hắn nhìn qua kẽ lá thấy
thấp
thoáng có một đoạn tường
mầu đỏ, xem chừng là một
tòa miếu vũ tàn phế. Hắn
đang định kiếm nơi ngồi
nghỉ, liền tiến dần về phía
bức tường đỏ. Lệnh
Hồ Xung đi còn cách bức tường
mấy trượng, bỗng nghe
trong tòa phá miếu có tiếng người
vọng ra.
|