TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 43
Sợ Lộ Chuyện Phí Bân Hạ Sát Thủ 


Kim Dung
                     Tiếng cười chưa dứt, một bóng đen từ sau tảng đá vọt ra. ánh thanh quang vừa lấp loáng, một người
             tay cầm trường kiếm đứng trước mặt Khúc Dương và Lưu Chính Phong. Hắn chính là Đại tung dương
             thủ Phí Bân ở phái Tung Sơn. 
                     Phí Bân cười khành khạch cất tiếng hỏi: 
                    - Con nhãi kia khoác lác những gì muốn tuyệt diệt phái Tung Sơn? Trên đời làm gì có việc xứng
             tâm toại ý như vậy được? 
                     Lưu Chính Phong đứng dậy nói: 
                    - Phí Bân! Ngươi đã hạ sát cả nhà Lưu mỗ. Chính Lưu mỗ cũng bị bọn sư huynh, sư đệ các ngươi
             ba người hợp lực đánh một chưởng và tính mạng nguy trong khoảnh khắc, bây giờ ngươi còn muốn điều
             chi nữa? 
                     Phí Bân cười ha hả đáp: 
                    - Con nhãi ranh này muốn tuyệt diệt phái Tung Sơn nên tại hạ phải đến đây tuyệt diệt thị đi! 
                     Nghi Lâm khẽ bảo Lệnh Hồ Xung: 
                    - Phi Phi cùng gia gia y đã cứu Lệnh Hồ đại ca. Vậy chúng ta phải tìm cách cứu họ mới phải
             chứ. 
                     Lệnh Hồ Xung không chờ nàng nói ra đã tính kế giải vây cho ông cháu Phi Phi để đền ơn họ đã
             cứu mình. Nhưng một là Phí Bân là tay cao thủ phái Tung Sơn, ngay lúc gã chưa bị trọng thương cũng
             không địch nổi hắn. Hai nữa Khúc Dương là người trong Ma giáo, trước nay chính tà chẳng đội trời
             chung và phái Hoa Sơn vẫn thù nghịch với Ma giáo thì ai lại đi giúp kẻ địch bao giờ? Vì thế gã chần
             chờ không nhất quyết. 
                     Bỗng nghe Lưu Chính Phong nói: 
                    - Họ Phí kia! Ngươi cũng đáng kể là một nhân vật tai mắt trong chính phái, bữa nay Khúc Dương
             cùng Lưu Chính Phong này đã lọt vào tay ngươi, muốn giết muốn mổ thế nào chúng ta cũng không oán
             hận nhưng ngươi hà hiếp một đức con gái nhỏ thì còn chi là anh hùng hảo hán? Phi Phi ngươi chạy mau
             đi. 
                     Khúc Phi Yên đáp: 
                    - Tiểu nữ nguyện sống chết cùng gia gia và Lưu công công một chỗ, quyết chẳng chịu sống lấy một
             mình. 
                     Lưu Chính Phong lại giục: 
                    - Ngươi chạy mau đi! Chạy mau đi! Công việc của bọn người lớn chúng ta không liên can gì đến
             ngươi cả. 
                     Khúc Phi Yên nói: 
                    - Tiểu nữ không đi! Nhất định không đi! 
                     Cô vừa nói vừa rút hai thanh đoản kiếm ở sau lưng ra rồi xoay người lại đứng chắn trước mặt Lưu
             Chính Phong. 
                     Phí Bân thấy Khúc Phi Yên rút kiếm ra thì rất vừa lòng, hắn cười nói: 
                    - Con nhãi này muốn tuyệt diệt phái Tung Sơn ta, thế thì ta không tuyệt diệt thị còn để làm chi?
             Chẳng lẽ Phí mỗ bó tay để thị phanh thây hay là cắm đầu chạy trốn? 
                     Lưu Chính Phong vội kéo tay Khúc Phi Yên nói: 
                    - Chạy lẹ đi! Chạy lẹ đi! 
                     Nhưng lão bị luồng nội lực Đại tung dương thủ làm chấn động đứt hết tâm mạch. Hơn nữa lão
             vừa đem hết tâm lực thổi khúc "Tiếu Ngạo giang hồ" nên tuy lão nắm tay Khúc Phi Yên mà chẳng có
             chút lực lượng nào cả. Khúc Phi Yên khẽ cựa một cái đã thoát khỏi tay Lưu Chính Phong. 
                     Giữa lúc ấy ánh thanh quang lấp loáng. Phí Bân đã phóng trường kiếm đến trước mặt cô. 
                     Khúc Phi Yên giơ thanh đoản kiếm ở tay trái lên gạt rồi tay phải cũng phóng kiếm ra liền. 
                     Phí Bân cười gằn một tiếng, khoa thanh kiếm một vòng rồi đập đánh chát một tiếng trúng vào thanh
             đoản kiếm bên tay phải Khúc Phi Yên. 
                     Khúc Phi Yên cảm thấy cánh tay mặt tê nhức. Hổ khẩu bị toạc cực kỳ đau đớn. Thanh đoản kiếm
             bên tay trái cô cũng rớt theo liền. 
                     Phí Bân gạt chéo thanh trường kiếm một cái bật lên tiếng choang.. Thanh đoản kiếm rời khỏi tay trái
             Khúc Phi Yên bị hất văng ra xa ngoài mấy trượng. 
                     Phí Bân đã chí mũi kiếm vào cổ họng cô bé rồi quay lại nhìn Khúc Dương cười nói: 
                    - Khúc trưởng lão! Tại hạ đâm mù mắt bên tả lệnh tôn nữ trước rồi sẽ cắt mũi thị. Sau nữa khoét
             mắt bên phải thị... 
                     Khúc Phi Yên kêu to một tiếng rồi nhảy xổ về phía trước cho cổ họng đâm vào thanh trường kiếm
             của Phí Bân. 
                     Thủ pháp Phí Bân cực kỳ mau lẹ. Hắn rút thanh trường kiếm về. Người Khúc Phi Yên xô đến trước
             mặt hắn. Hắn đưa ngón tay trỏ điểm trúng vào vai bên phải cô. Người cô xoay đi ngã lăn xuống liền. 
                     Phí Bân cười ha hả nói: 
                    - Quân tà ma ngoại đạo này tàn ác đã nhiều. Mi muốn chết cũng không phải d đâu. Ta hãy đâm
             mù mắt bên trái mi trước rồi hãy tính. 
                     Hắn đưa trường kiếm lên toan đâm vào mắt bên trái Khúc Phi Yên. 
                     Bất thình lình phía sau có tiếng quát: 
                    - Khoan đã! 
                     Phí Bân giựt mình kinh hãi tự hỏi: 
                    - Phía sau mình có người đến từ bao giờ mà sao mình không hay? 
                     Hắn không biết Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm ẩn nấp phía sau tảng đá núi từ trước. Cả hai người
             ngồi yên không nhúc nhích. Nếu không thì với bản lĩnh ghê gớm của hắn, quyết chẳng ai tới gần mà che
             được tai mắt hắn. 
                     Phí Bân vội quay phắt lại đồng thời vung kiếm giữ mình. Dưới ánh trăng, hắn thấy một hán tử thanh
             niên đứng chắp hai tay để sau lưng. Sắc mặt lợt lạt không còn một chút huyết sắc. 
                     Phí Bân cất tiếng hỏi: 
                    - Ngươi là ai? 
                     Lệnh Hồ Xung đáp: 
                    - Tiểu điệt là Lệnh Hồ Xung ở phái Hoa Sơn, xin tham kiến Phí sư thúc. 
                     Gã nói rồi khom lưng thi l. Nhưng người gã lảo đảo không đứng vững. 
                     Phí Bân gật đầu hỏi: 
                    - Hỏng rồi! Té ra là đại đệ tử của Nhạc sư huynh. Ngươi làm gì ở đây? 
                     Lệnh Hồ Xung đáp: 
                    - Tiểu điệt bị đệ tử phái Thanh Thành đả thương, ở đây điều dưỡng, may được bái kiến Phí sư
             thúc. 
                     Phí Bân hắng giọng một tiếng rồi nói: 
                    - Có ngươi ở đây thật là may! Con nhãi nầy là hạng tà ma ngoại đạo trong Ma giáo cần phải trừ
             diệt. Nhưng nếu ta ra tay thì chẳng khỏi mang tiếng người lớn uy hiếp trẻ con. Vậy ngươi giết thị đi! 
                     Hắn vừa nói vừa trỏ vào Khúc Phi Yên 
                     Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp: 
                    - Tổ phụ cô bé nầy đã giao kết bạn hữu với Lưu Sư Thúc phái Hành Sơn. Đem so vai vế thì cô ta
             còn là hậu bối của tiểu điệt. Nếu tiểu điệt giết cô thì trên chốn giang hồ sẽ bảo phái Hoa Sơn ỷ lớn
             hiếp nhỏ. Vụ nầy đồn đại ra ngoài rất tổn hại đến thanh danh. Hơn nữa Khúc tiền bối đây cùng Lưu sư
             thúc đều đã bị trọng thương, nếu mình lấn áp kẻ hậu sinh của các vị thì không phải là hành vi của bậc
             anh hùng hảo hán. Phái Hoa Sơn bên tiểu điệt nhất định không thể hành động như thế được. 
                     Ý tứ câu nói của gã thực đã rõ ràng. Cái việc phái Hoa Sơn không thèm làm mà phái Tung Sơn
             cứ làm thì hiển nhiên tư cách phái Tung Sơn kém phái Hoa Sơn xa lắm. 
                     Phí Bân giương cặp lông mày lên, mắt lộ hung quang, lớn tiếng: 
                    - Té ra mi cùng bọn yêu nhân Ma giáo ngấm ngầm cấu kết với nhau. Phải rồi! Lưu Chính Phong
             vừa nói là yêu nhân họ Khúc nầy trị thương cho mi để cứu mi khỏi uổng mạng. Ta không ngờ mi
             đường đường là đệ tử phái Hoa Sơn mà lại qui đầu Ma giáo lẹ đến thế! 
                     Thanh trường kiếm trong tay hắn rung động không ngớt. Ánh hào quang lấp loáng dường như muốn
             đâm vào Lệnh Hồ Xung. 
                     Lưu Chính Phong nói: 
                    - Lệnh Hồ hiền điệt! Vụ này không liên can gì tới ngươi, vậy ngươi bất tất phải dấn thân vào chỗ
             nước đục. Ngươi nên bỏ đi ngay để khỏi làm phiền cho sư phụ ngươi. 
                     Lệnh Hồ Xung cười ha hả hỏi lại: 
                    - Lưu sư thúc! Chúng ta tự hào theo đường nghĩa hiệp, thề chẳng chung trời với bọn tà ma. Hai
             chữ "nghĩa hiệp" đó là nghĩa làm sao? Khinh khi người bị trọng thương, tàn sát một cô gái nhỏ vô tội, có
             đáng kể là nghĩa hiệp không? Cả những việc mất thể diện đó cũng dám làm thì phỏng có khác chi
             bọn tà ma ngoại đạo? 
                     Khúc Dương thở dài: 
                    - Những chuyện này bọn Ma giáo chúng ta cũng không làm đâu Lệnh Hồ huynh đệ! Huynh đệ
             nên tùy tiện đi đi, để mặc cho phái Tung Sơn muốn làm gì thì làm là xong. 
                     Lệnh Hồ Xung cười đáp: 
                    - Tại hạ nhất quyết không đi, còn muốn ở lại đây coi bậc đại anh hùng lừng lẩy tiếng tăm phái Tung
             Sơn là Đại Tung dương thủ Phí đại hiệp xem tác phong của đại hiệp thế nào? 
                     Gã nói xong hai tay ôm bụng, tựa lưng vào một gốc cây. 
                     Phí Bân sát khí đằng đằng, bật tiếng cười hung ác nói: 
                    - Mi tưởng dùng ngọn lưỡi để kìm hãm ta, hòng ta tha chết cho ba tên yêu nhân này chăng? Ô hô!
             nếu thế thì mi ngu quá! Phí mỗ muốn giết ba người hay bốn người là giết liền. 
                     Hắn nói rồi tiến lên một bước. Tuy hắn thấy người Lệnh Hồ Xung lảo đảo đứng không vững nhưng
             từng nghe nói đại đệ tử phái Hoa Sơn là một truyền nhân rất đắc ý của Quân tử kiếm Nhạc Bất
             Quần. Võ công gã cao thâm chẳng kém gì những tay hảo thủ vào hàng tiền bối phái khác. Sự việc
             trước mắt có liên quan đến thanh danh của phái Tung Sơn nhà hắn, nếu hắn để gã trốn thoát thì giá trị hắn
             không đáng đồng xu. Đồng thời giữa hai phái Hoa Sơn và Tung Sơn sẽ vì vụ này mà xảy chuyện phong
             ba. Chỉ có cách giết gã cho lẹ để bịt miệng mới khỏi mối lo về sau. 
                     Lệnh Hồ Xung thấy Phí Bân ra chiều hung dữ thì không khỏi kinh hãi. Gã ngấm ngầm tính kể giải
             vây, nhưng ngoài mặt không lộ vẻ chi hết. Gã hất hàm hỏi: 
                    - Phí sư thúc! Phải chăng sư thúc định giết luôn cả tiểu điệt để bịt miệng? 
                     Phí Bân đáp: 
                    - Mi quả là thông minh. Đúng thế đó! 
                     Hắn dứt lời tiến lại gần thêm bước nữa. 
                     Đột nhiên sau tảng đá núi lại xuất hiện một nữ ni nhỏ tuổi. Nàng nói: 
                    - Phí sư thúc! Bể khổ mênh mông nhưng quay đầu lại là thấy bờ. Hiện giờ sư thúc đang định làm
             việc bại hoại, nhưng việc chưa thực hành mà biết gò cương ngựa thi cũng chưa muộn. 
                     Nữ ni này chính là Nghi Lâm. 
                     Nguyên Lệnh Hồ Xung đã căn dặn nàng nấp yên ở phía sau tảng đá núi chớ để ai nhìn thấy.
             Nhưng nàng nghe Lệnh Hồ Xung lâm vào tình trạng nguy cấp, không kịp suy nghĩ gì nữa đánh bạo tiến
             ra muốn đem lời nói phải để khuyên Phí Bân dừng tay. 
                     Phí Bân giật mình kinh hãi hỏi: 
                    - Phải chăng mi là đồ đệ phái Hằng Sơn? Sao lại lén lút nấp nánh ở đây làm chi? 
                     Nghi Lâm đỏ mặt lên, miệng ấp úng: 
                    - Tiểu điệt nữ... tiểu điệt nữ... 
                     Khúc Phi Yên từ lúc bị điểm huyệt nằm lăn dưới đất không nhúc nhích được liền lớn tiếng gọi: 
                    - Nghi Lâm tỷ tỷ! Tiểu muội đã đoán trước là tỷ tỷ chữa cho Lệnh Hồ đại ca của tỷ tỷ. Quả
             nhiên tỷ tỷ đã chữa được thương thế cho y. Đáng tiếc là... bọn tiểu muội đều sắp chết đến nơi. 
                     Nghi Lâm lắc đầu đáp: 
                    - Không phải đâu! Phí sư thúc là bậc đại anh hùng, đại hào kiệt, tiếng tăm lừng lẫy võ lâm, khi nào
             lại gia hại những người bị trọng thương cùng một vị tiểu cô nương như muội muội. 
                     Khúc Phi Yên cười lạt hỏi: 
                    - Lão có thật là đại anh hùng đại hào kiệt không? 
                     Nghi Lâm đáp: 
                    - Tung Sơn là Minh chủ của Ngũ nhạc kiếm phái là lãnh tụ những tay nghĩa hiệp trên chốn giang
             hồ. Bất luận làm việc gì, dĩ nhiên cũng lấy nghĩa hiệp làm đầu. 
                     Nàng nói đây với cả một tấm lòng thành thực. Nàng đã không hiểu thế sự thì làm gì có cơ tâm?
             Nàng thường nhìn mọi người theo khía cạnh tốt đẹp. Nhưng Phí Bân nghe nàng nói thế lại cho là lời mỉa
             mai, bụng bảo dạ: 
                    - Trời không chịu đất thì đất chẳng chịu trời. Nếu bữa nay để một tên sống sót thì từ đây Phí mỗ
             mắc tiếng ô danh. Mình giết bọn tiểu nhân trong Ma giáo nhưng trong lúc chúng bị trọng thương thì
             không phải là hành vi của anh hùng hào kiệt và vẫn bị người ta chê cười. 
                     Hắn vung trường kiếm lên trỏ vào Nghi Lâm nói: 
                    - Mi không bị trọng thương mà cũng không phải là một cô bé chẳng hiểu võ công. Vậy ta giết mi
             được chứ? 
                     Nghi Lâm giật minh kinh hãi hỏi lại: 
                    - Tiểu điệt nữ ư?... Tại sao sư thúc lại giết tiểu điệt nữ? 
                     Phí Bân đáp: 
                    - Mi cấu kết với bọn yêu nhân Ma giáo, kêu nhau bằng tỷ muội, thế là cùng một phe với yêu nhân,
             dĩ nhiên không thể dung tha được. 
                     Hắn nói xong tiến lại một bước vung kiếm toan đâm Nghi Lâm. 
                     Lệnh Hồ Xung đưa song chưởng ra chắn trước mặt Nghi Lâm, la lên: 
                    - Sư muội chạy lẹ đi! Kêu lệnh sư đến cứu mạng. 
                     Gã biết nơi đây hoang vắng, bao giờ tìm cho thấy Định Dật sư thái. Nhưng gã bảo nàng đi kêu cứu
             binh chẳng qua là để nàng rời xa chốn này cho khỏi uổng mạng. 
                     Phí Bân vung trường kiếm nhằm đâm vào vai bên phải Lệnh Hồ Xung. 
                     Lệnh Hồ Xung nghiêng mình né tránh. 
                     Phí Bân phóng ba kiếm liên hoàn veo véo trông rất nguy hiểm. 
                     Nghi Lâm thấy vậy rút thanh kiếm gãy ở sau lưng ra nhằm đánh lại Phí Bân. Nàng la lên: 
                    - Lệnh Hồ đại ca! Đại ca đã bị trọng thương, phải lùi lại cho mau! 
                     Phí Bân cười khanh khách nói: 
                    - Tiểu ni cô đã động lòng trần rồi đây. Trông thấy chàng trai trẻ đẹp, ni cô cũng liều mình. 
                     Dứt lời hắn vung kiếm chém xuống đánh choang một tiếng. Hai thanh kiếm chạm nhau. Thanh kiếm
             gãy trong tay Nghi Lâm lập tức rớt xuống. 
                     Phí Bân hươi kiếm nhằm đâm vào trước ngực nàng. Chiêu kiếm này vừa mau lẹ vừa chuẩn xác.
             Nó là một trong những tuyệt chiêu của Tung Sơn kiếm pháp. 
                     Ta nên biết Phí Bân nhận thấy phải giết hết cả năm người, tuy ngoại trừ Nghi Lâm những người kia
             chẳng một ai có sức lực chống chọi, nhưng hắn sợ đêm dài sinh lắm chuyện, chỉ để một tên lọt lưới
             phát sinh hậu hoạn, nên đã hạ thủ ngay bằng tuyệt chiêu. 
                     Nghi Lâm la lên một tiếng úi chao. 
                     Nàng muốn lùi lại nhưng lưỡi kiếm đã tới trước ngực. 
                     Lệnh Hồ Xung băng mình xô tới. Hai ngón tay gã nhằm đâm vào mắt Phí Bân. 
                     Nếu Phí Bân tiếp tục phóng kiếm về phía trước thì lập tức giết chết được Nghi Lâm nhưng chính hắn
             bị hỏng hai mắt. Hắn đành vận kình lực vào chân nhảy lùi lại. Lúc hắn rút trường kiếm về liền thừa thế lia
             vào cánh tay bên trái Lệnh Hồ Xung vạch một đường dài. 
                     Lệnh Hồ Xung liều mình xông vào cứu nguy cho Nghi Lâm nhưng gã thở lên hồng hộc, người lảo
             đảo muốn té. 
                     Nghi Lâm vội đỡ lấy gã, nghẹn ngào nói: 
                    - Để y giết chết cả chúng ta đi. 
                     Lệnh Hồ Xung vừa thở vừa giục: 
                    - Sư muội!... Chạy lẹ đi... 
                     Khúc Phi Yên cười nói: 
                    - Chàng ngốc kia! Đến bây giờ mà vẫn chưa hiểu ý người ta ư? Nghi Lâm tỷ tỷ muốn chết với
             ngươi đó. 
                     Cô vừa nói xong thì Phí Bân nở một nụ cười đanh ác. Hắn chống trường kiếm từ từ tiến lên một
             bước. Tiếp theo hắn chí chân trái xuống tiến thêm bước nữa. 
                     Lệnh Hồ Xung tự hỏi: 
                    - Tại sao Nghi Lâm sư muội lại muốn chết theo ta? Tuy ta cứu y nhưng y đã cứu ta một lần. Thế là
             y đã đền đáp rồi không còn khiếm khuyết gì nữa. Ta với y lại không phải là bạn tri giao mà chỉ có tình
             sư huynh sư muội giữa Ngũ nhạc kiếm phái. Trên chốn giang hồ tuy trọng đạo nghĩa nhưng bất tất phải
             chết vì nhau. Không ngờ những đệ tử dưới trướng phái Hằng Sơn lại giữ nghĩa khí võ lâm đến thế!
             Định Dật sư thái là một nhân vật ít người bì kịp. 
                     Gã thấy Phí Bân tiến lên một bước. Mũi trường kiếm của hắn lấp loáng ánh thanh quang lóe mắt. 
                     Giữa lúc ấy đột nhiên sau gốc cây tùng bật lên mấy tiếng hồ cầm. Điệu đàn nghe rất thê lương ản
             não, tựa hồ như tiếng than thở, tiếng khóc lóc tỷ tê. 
                     Tiếp theo tiếng đàn run run lúc đứt, lúc nối như hạt mưa nhỏ giọt xuống lá cây. 
                     Phí Bân chấn động tâm thần, lẩm bẩm: 
                    - Tiêu Tương Dạ Vũ Mạc Đại tiên sinh đã đến rồi. 
 

[ Home | Truyện Ngắn | Truyện Tiểu Thuyết | Truyện Kiếm Hiệp | Truyện Trạng ]

SaigonInfo.com