TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 4
Phước
Oai Tiêu Cục Phát Sinh Biến Cố
Kim Dung
Lâm Chấn Nam quát hỏi:
- Ngươi có điều chi mà hốt
hoảng như vậy?
Tên chạy hiệu Thất Trần ấp úng
đáp:
- Bạch... Bạch Nhị chết rồi!
Lâm Chấn Nam giật mình kinh hãi hỏi
ngay:
- Ai giết gã? Tụi bay đánh bạc
rồi gây thành ẩu đả phải
không?
Trong lòng phiền muộn, Lâm Chấn Nam
bụng bảo dạ:
- Những tên hán tử này
bôn tẩu giang hồ quen thói cờ
bạc mất rồi, thật khó mà quản
thúc chúng
được! Động một cái là
tay đấm chân đá, rồi rút
dao đâm chém nhau. Nơi đây là
chỗ phủ thành, mà để
phát sinh án mạng thì rầy rà
to rồi.
Bỗng nghe Thất Trần đáp:
- Không phải thế! Không phải thế!...
Vừa rồi gã Tiểu Lý ra cầu
tiêu thấy Bạch Nhị nằm bên nhà
cầu trong vườn rau. Trong người
y chẳng có thương tích chi hết,
nhưng toàn thân lạnh cứng, không
hiểu chết tự bao giờ và
bị chết trong trường hợp
nào? Chắc y bị cấp bệnh mà
thác.
Lâm Chấn Nam thở phào một cái
nói:
- Để ta ra coi.
Ông nói rồi lập tức đi
ngay. Lâm Bình Chi cũng theo sau. Ra tới
vườn rau đã thấy bảy tám
người
vừa tiêu sư vừa người
chạy cờ hiệu đang xúm xít
vào một chỗ. Mọi người thấy
tổng tiêu đầu tới đều
tránh ra nhường lối đi.
Lúc Lâm Chấn Nam coi thi thể Bạch Nhị
thì người gã đã lột
hết quần áo ra rồi. Trong mình gã
tuyệt không một vết máu. Ông
liền hỏi Chúc tiêu sư đứng
bên:
- Có thương tích gì không?
Chúc tiêu sư đáp:
- Thuộc hạ khém xét rất kỹ,
khắp mình gã không có một vết
thương nào mà cũng không phải
gã
bị trúng độc.
Lâm Chấn Nam nhìn sắc mặt Bạch
Nhị vẫn như thường không
có chỗ nào thâm tím, bên môi
hãy
còn đọng nụ cười, liền
gật đầu nói:
- Vào nói cho Đồng tiên sinh hay
để y liệu lý việc tống táng
cho Bạch Nhị và cấp cho gia đình
gã
một trăm lạng bạc.
Từ ngày Lâm Vin Đồ sáng
lập ra Phước Oai tiêu cục đã
định lệ những món tiền
gọi là phủ tuất
cho tiêu sư, chạy hiệu và phu tạp
dịch chết vì đang làm việc hoặc
bị trọng thương, hay mắc bệnh mà
chết mỗi hạng bao nhiêu. Từ ngày
Lâm Chấn Nam lên nắm quyền tiêu
cục đã hai ba lần gia tăng các
khoản tiền phủ tuất này.
Một tên chạy hiệu nhân bị bệnh
mà chết, dĩ nhiên Lâm Chấn
Nam chẳng lấy gì làm quan tâm,
ông trở gót quay về nhà đại
sảnh gọi Lâm Bình Chi hỏi:
- Sáng nay Bạch Nhị có theo ngươi
đi săn không?
Lâm Bình Chi đáp:
- Gã có đi, lúc về vẫn bình
yên, không hiểu gã bị cấp bệnh
hồi nào.
Lâm Chấn Nam nói sang chuyện khác:
- Vụ này thật là đột ngột.
Ta lăm le mở đường bảo
tiêu vào Tứ Xuyên đã
đến mười năm nay chưa
thành. Không ngờ Dư quán chủ
đột nhiên cao hứng chẳng những
thu nạp l vật của mình, còn phái
bốn
đệ tử vượt đường
ngàn dặm, đến đây đáp
l.
Lâm Bình Chi nói:
- Thanh Thành tuy là một môn phái
lớn trong võ lâm, nhưng oai danh của
Phước Oai tiêu cục cùng
gia gia trên chốn giang hồ cũng không
phải là nhỏ. Hàng năm mình
phái người đến Tứ
Xuyên đưa l biếu,
thì Dư quán chủ có phái người
tới đây đáp l cũng chỉ
là câu chuyện có đi có lại
mà thôi chứ gì?
Lâm Chấn Nam cười nói:
- Ngươi thật chẳng biết gì. hai
phái Thanh Thành, Nga Mi tại tỉnh Tứ
Xuyên oai danh ngang hàng
với hai phái Thiếu Lâm, Võ
Đương. Họ dựng ra môn phái
đã mấy trăm năm, những
anh tài dưới
trướng nhiều không biết bao nhiêu
mà kể. Ta tuy võ nghệ không đến
nỗi hèn kém, nhưng không thu nạp
đệ tử, truyền nhân. Đời
ta trơ trọi một mình, đến đời
ngươi cũng thế, so với họ
người nhiều thế lớn làm
sao được?
Lâm Bình Chi trong lòng không phục,
chàng đáp:
- Triệu thúc thúc, Chu bá bá, Phùng
thúc thúc, Tưởng tiêu tiên
sinh đều võ công cao cường
đáng kể
vào hạng tuyệt đỉnh võ lâm.
Nếu bao nhiêu anh hùng hảo hán tại
khắp các tiêu cục tụ hội lại
chẳng lẽ
lại không địch nổi những
phái Thiếu Lâm, Võ Đương,
Nga Mi, Thanh Thành chi chi đó hay sao?
Lâm Chấn Nam cười nói:
- Hài tử! Câu này ngươi nói
với gia gia đây thì không sao,
nếu lọt vào tai người khác
thì thật là
phiền lắm đó.Trong 12 tiêu cục
của chúng ta có 94 vị tiêu sư
đều là những tay bản lãnh
cao thâm, nếu tụ
họp vào một chỗ thì chẳng chịu
thua bất luận môn phái nào, nhưng
thắng người có lợi gì
không? Người ta
thường nói hòa khí sinh tiền
tài. Chúng ta ăn bát cơm bảo
tiêu, càng nên nhân nhượng
với người ta một
bước. H mình l nhượng là
họ không sinh sự, mình tự lún
thấp đi để người ta xưng
hùng, mà ta có mất
mát gì đâu?
Lâm Chấn Nam vào nghề bảo tiêu
đã mấy chục năm, ông biết
rõ trên chốn giang hồ rất nhiều
sóng
gió hiểm nghèo. Hồi còn ít
tuổi ông đã bị thất bại
nhiều phen. Ngày nay tuổi già, ông
đã giàu kinh
nghiệm giang hồ và chủ trương l
nhượng cho nên việc.
Lâm Bình Chi lại nói:
- Gia gia!...
Chàng vừa mở miệng bỗng
có tiếng người la thất thanh:
- Chao ôi! Trịnh tiêu đầu lại
chết rồi!
Cha con Lâm Chấn Nam cùng giật mình
kinh hãi.
Lâm Bình Chi đang ngồi ghế đứng
phắt dậy run run lên nói:
- Bọn chúng đến báo...
Chữ "thù" chàng sắp thốt ra
bỗng nhiên dừng lại. Lúc này
Lâm Chấn Nam đã ra đến cửa
nhà đại
sảnh. Ông không để ý tới
lời nói của cậu con.
Bỗng thấy gã chạy hiệu Trần
Thất thở hồng hộc chạy vào
báo:
- Tổng... Tổng tiêu đầu! Nguy to rồi!
Trịnh tiêu đầu... lại bị con
ác quỷ Tứ Xuyên đòi mạng...
bắt đem đi...
Lâm Chấn Nam sa sầm nét mặt quát
lên:
- Cái gì mà ác quỷ Tứ
Xuyên? Ngươi đừng ăn nói
hồ đồ.
Trần Thất đáp:
- Đúng thế thật!... Thiếu tiêu
đầu cứu mạng cho tiểu nhân.
Con ác quỷ này sắp tìm đến
tiểu nhân
rồi. Số mạng thiếu tiêu đầu
to lớn... dương khí thịnh vượng...
có quỷ thần hộ vệ ác quỷ
không làm gì
được... chúng ta mau mau tìm biện
pháp hoặc mời thầy chùa về
đọc kinh cúng giường... Thiếu
tiêu đầu
dập đầu lạy mấy lạy là
xong. Có như thế mới tiêu tan
được oan hồn con ác quỷ
Tứ Xuyên. Giống ác
quỷ này đòi mạng báo thù
thiệt là ghê gớm chứ không
phải chuyện chơi...
Gã nói lắp bắp một hồi câu
nọ xọ câu kia.
Lâm Chấn Nam chẳng hiểu ra sao quát
lên:
- Câm miệng đi! Ngươi nói trăng
nói cuội gì thế?
Trần Thất lại lắp bắp:
- Dạ! Dạ!... Con ác quỷ Tứ Xuyên
kia... Người Tứ Xuyên còn
sống đã hung hãn bá đạo...
Hắn
chết đi dĩ nhiên là ghê gớm
lắm...
Gã thấy tổng tiêu đầu trừng
mắt lên nhìn, vẻ mặt nghiêm khắc,
không dám nói nữa, nhưng vẻ
mặt
rất sợ hãi ra dáng năn nỉ
cầu người cứu mạng.
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Ngươi bảo Trịnh tiêu đầu
chết rồi phải không? Thi thể hiện
giờ ở đâu? Y chết trong
trường hợp
nào?
Giữa lúc ấy có mấy tên
tiêu sư cùng mấy gã chạy hiệu
tiến đến sảnh đường.
Một tên tiêu sư chau
mày hỏi:
- Tổng tiêu đầu! cái chết
của Trịnh huynh đệ cũng giống
hệt như cái chết của Bạch Nhị.
Trong
người không có một vết
thương tích, mặt mũi không xanh
xám hay phù thũng. Thủ khiếu cũng
không ứa
máu. Hay là... Hay là vừa theo thiếu
tiêu đầu đi săn rồi trúng
phải tà ma? Chạm phải hung thần ác
quỷ gì
đây?
Lâm Chấn Nam hừ một tiếng rồi
nói:
- Suốt đời ta bôn tẩu giang
hồ, chưa bao giờ gặp ma quỷ hết.
Chúng ta thử đi coi.
Dứt lời ông cất bước
ra khỏi sảnh đường. Trần
Thất lại nói:
- Số mạng tổng tiêu đầu đã
lớn, oai phong phúc phận cũng lớn,
dĩ nhiên ác quỷ phải gờm
không
dám làm gì. Nhưng bọn tiểu nhân
thân hèn sâu cát, phận mọn kiến
giun, không thể bì được.
Lâm Chấn Nam không lý gì đến
gã, tiếp tục đi theo bọn tiêu
đầu tới tàu ngựa thì
thấy Trịnh tiêu
đầu nằm sóng sượt ngay
trước cửa hai tay y còn cầm
chiếc yên ngựa. Hiển nhiên y đang
tháo yên thì
đột nhiên lăn ra mà chết, chứ
không phải ẩu đả với ai.
Lúc này trời đã tối
rồi. Lâm Chấn Nam bảo người
giơ đèn lồng lên soi. Ông thò
tay cởi quần áo Trịnh tiêu đầu
xem xét rất kỹ, lại nắn các
khớp xương thì
quả nhiên không thương tích, cả
đến những đốt xương
ngón tay cũng không bị gãy cái
nào. Lâm Chấn
Nam là một tay hào kiệt, vốn không
tin quỷ thần. Cái chết đột
ngột của Bạch Nhị chứa đủ
khiến cho
ông lấy làm kỳ dị nhưng cái
chết của Trịnh tiêu đầu giống
hệt gã kia nhắc nhở cho ông trong
vụ này có
điều chi ngoắt nghéo. Nếu bảo
là bị chết về những chứng
bệnh ôn dịch thì sao trong mình không
có
chấm đen loang lổ? Ông nghĩ vụ
này tất có liên quan đến
chuyện đi săn của cậu con sáng
nay, liền quay
lại hỏi Lâm Bình Chi:
- Bữa nay theo ngươi đi săn, ngoài
Trịnh tiêu đầu còn những
ai?
Lâm Bình Chi đáp:
- Còn Sử tiêu đầu và
gã này.
Chàng vừa nói vừa chỉ vào
Trần Thất. Lâm Chấn Nam gật đầu
nói:
- Hai người hãy theo ta!
Rồi quay lại bảo một tên chạy hiệu
đi mời Sử tiêu đầu
đến sương phòng phía đông
nói chuyện.
Ba người về đến sương
phòng, Lâm Chấn Nam ngồi xuống không
nói gì. Ông biết cậu con chưa
từng lịch
duyệt, kiến thức nông cạn, còn
Trần Thất chỉ ăn nói hồ đồ
khiến người loạn óc. Cần
phải hỏi tới Sử
tiêu đầu là tay lão luyện mới
ra được manh mối gì chăng?
Trần Thất mấy lần muốn nói
nhưng thấy tổng tiêu đầu vẻ
mặt oai nghiêm, liền rụt lưỡi
lại không
dám nói nữa. Ngờ đâu
chờ đã lâu lắm, thủy
chung vẫn không thấy Sử tiêu
đầu tới. Lâm Chấn Nam liền
giục Trần Thất:
- Ngươi đi mời Sử tiêu
đầu mau lên.
Trần Thất dạ một tiếng rồi
chạy ra cửa sương phòng. Nhưng
gã quay lại ấp úng nói:
- Sử tiêu đầu chắc sắp
tới rồi... Tưởng tiểu nhân...
bất tất phải đi giục giã y
làm chi?
Lâm Chấn Nam tức giận quát lên:
- Ta bảo mi thì cứ biết là đi
cho mau, còn rắc rối gì nữa?
Trần Thất vội đáp:
- Dạ! Dạ! Tiểu nhân xin đi.
Toàn thân gã run bần bật. Chân
phải gã vừa khoa lên bước
qua ngưỡng cửa, bỗng lại rụt
vào,
quỳ hai gối xuống nhìn Lâm Chấn
Nam năn nỉ:
- Tổng... Tổng tiêu đầu tha mạng
cho!... Một mình tiểu nhân đi ra tất
là phải chết!
Lâm Chấn Nam thấy Trần Thất sắc
mặt tái mét, cắt không còn
giọt máu, khiếp sợ đến
một trình độ
khôn tả. Tuy ông không tin quỷ thần,
nhưng tình trạng Trần Thất tỏ
ra như gã trông thấy ác quỷ
rõ
ràng, ông cũng không khỏi ớn
da gà, liền dậm chân bảo gã:
- Đứng dậy! Đứng dậy!
Ngươi điên rồi,,, hay sao?
Trần Thất vẫn nằm yên, miệng
lắp bắp:
- Thiếu tiêu đầu!... Vụ đó
không liên quan gì đến tiểu
nhân. Thiếu tiêu đầu... mau tìm
biện pháp nào
để đối phó...
Lâm Chấn Nam nghe gã nói vậy, sinh
lòng ngờ vực, bảo gã:
- Ngươi dậy đi!... Rồi đứng
yên đây là được.
Trần Thất tưởng chừng như
được đức thượng
đế ban lệnh đại xá. Gã
đứng dậy liền, xoay tay
đóng cửa phòng lại, tựa
hồ gã sợ con ác quỷ Tứ
Xuyên xông vào hại người.
Lâm Chấn Nam quay lại hỏi Lâm Bình
Chi:
- Vụ này là thế nào đây?
Lâm Bình Chi biết là không thể
dấu giếm được nữa.
Chàng liền đem câu chuyện đi
săn trở về vào
tửu quán bên đường
uống rượu rồi thấy hai gã
hán tử người Tứ Xuyên
trêu trọc cô gái bán rượu
nhân
đó xảy ra câu chuyện xung đột
thế nào? Cuộc động thủ ra sao?
Gã hán tử đè đầu
chàng thế nào? Trong
lúc hoang mang vừa tức giận, chàng
rút kim đao đâm chết hán tử
ra sao? Nhất nhất thuật lại cho Lâm
Chấn Nam nghe. Chàng kể cả việc đem
chôn thi thể hán tử ở trong
vườn rau sau tửu quán và
cho tiền
chủ quán, dặn lão không được
tiết lộ vụ này với bất
cứ một ai.
Lâm Chấn Nam càng nghe càng biết
là câu chuyện rắc rối. Nhưng
ông đã từng trải sóng
to gió cả
trên giang hồ. Việc cậu con cùng người
xảy cuộc ẩu đả, giết chết
một kẻ tha hương tuy là một thủ
đoạn
tàn nhẫn, nhưng cũng chưa phải
việc động trời, ông vẫn
bình tĩnh nghe chàng thuật chuyện, nét
mặt
không lộ vẻ gì khác lạ.
Nghe Lâm Bình Chi kể chuyện xong, Lâm
Chấn Nam trầm ngâm một lúc rồi
hỏi:
- Hai hán tử đó không nói
rõ là người môn phái
hay bang hội nào ư?
Lâm Bình Chi đáp:
- Không.
Lâm Chấn Nam lại hỏi:
- Trong ngôn ngữ cử chỉ của
họ có chỗ nào khác lạ không?
Lâm Bình Chi đáp:
- Hài nhi không thấy có chỗ nào
khác lạ. Có điều gã hán
tử họ Dư nói...
Lâm Bình Chi chưa dứt lời,
Lâm Chấn Nam đã hỏi xen vào:
- Phải chăng ngươi đã giết
hán tử họ Dư?
Lâm Bình Chi đáp:
- Đúng thế! Hài nhi nghe gã kia
kêu hắn là "Dư huynh đệ". Có
điều hài nhi không rõ là
Dư hay Du
vì khẩu âm người phương
xa, không nghe được chuẩn đích.
Lâm Chấn Nam lắc đầu rồi
nói như để mình nghe:
- Không hiểu, không hiểu có phải
y hay không? Dư quán chủ bảo là
phái người đến đây,
nhưng
không có lý nào lại tới
phủ Phúc Châu mau thế được,
trừ khi người họ mọc cánh
biết bay...
Lâm Bình Chi trong lòng hồi hộp, hỏi
lại:
- Gia gia! Gia gia liệu hai gã đó có
phải là người phái Thanh Thành
không?
Lâm Chấn Nam không trả lời.
Hồi lâu, ông vừa đưa tay
ra vừa vạch vừa hỏi:
- Ngươi thi triển thức "Phiên thiên
chưởng" thế này đánh gã
thì gã chiết giải bằng cách
nào?
Lâm Bình Chi đáp:
- Gã không biết chiết giải chi hết,
mà tát tai hài nhi một cái thật
mạnh.
Lâm Chấn Nam cười ồ nói:
- Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm!
Ông nói liền ba câu "Hay lắm" khiến
cho căn phòng đang bao phủ một làn
không khí nghiêm trọng,
khẩn trương, hòa hoãn trở
lại. Lâm Bình Chi thấy Lâm Chấn
Nam bật cười, chàng chẳng hiểu
gì cũng
cười theo và cảm thấy rất
yên tâm vững dạ. Lâm Chấn
Nam lại hỏi:
- Ngươi dùng thủ thức này
đánh gã thì gã trả đòn
thế nào?
Ông vừa hỏi vừa giơ tay ra
chỉ trỏ làm hiệu. Lâm Bình Chi
đáp:
- Lúc đó hài nhi lửa giận
bốc lên ngùn ngụt nên không
nhớ được rõ ràng.
Dường như hài nhi ra
chiêu đó, hắn đấm vào
ngực hài nhi một thoi quyền.
Lâm Chấn Nam càng lộ vẻ ôn hòa,
nói:
- Hay quá! Chiêu này phải trả lại
thế này mới đúng. Thế
mà gã đó cũng không hiểu
thì quyết nhiên
không phải là con cháu Dư quán
chủ ở chùa Tùng Phong của phái
Thanh Thành mà tiếng tăm lừng
lẫy
khắp thiên hạ.
Té ra Lâm Chấn Nam nói mấy câu
"hay lắm" không phải là để
khen thưởng cậu con giỏi quyền
cước mà là vì ông đã
yên tâm. Ông nghĩ rằng trong cả
tỉnh Tứ Xuyên rộng lớn, người
hiểu võ công kể
cả mười muôn, mà gã hán
tử họ Dư kia đã bị cậu
con ông hạ sát thì dĩ nhiên bản
lĩnh tầm thường, nhất
định gã không liên quan gì đến
phái Thanh Thành.
Lâm Chấn Nam thò ngón tay giữa
bên phải ra gõ lách cách xuống
mặt bàn một lúc rồi lại hỏi:
- Gã đè cổ ngươi thế nào?
Lâm Bình Chi đưa tay ra vừa trỏ
vừa vạch để din tả lại trường
hợp chàng bị hán tử họ
Dư đè cổ
khiến chàng không nhúc nhích được.
Trần Thất dường như lúc
này đã mạnh bạo hơn, nói
xen vào:
- Bạch Nhị cầm đinh ba đâm gã,
liền bị gã vung cước đá
ngược lại phía sau hất đinh
ba đi... rồi
lại... lại đá cả Bạch Nhị
lăn long lóc.
Lâm Chấn Nam tâm thần chấn động,
đứng lên hỏi:
- Gã xoay cước đá văng
cây đinh ba lại đá ngã cả
Bạch Nhị nữa ư?... Thế thì
phép đá của gã thế
nào?
Trần Thất đáp:
- Gã đá thế này.
Hai tay Trần Thất bám vào chân ghế.
Gã nhảy người lên, hất
chân trái đá ngược lại
một cái. Người
gã lại nhẩy lên rồi mới
đá chân phải ra. Võ nghệ gã
rất tầm thường nên động
tác của gã vụng về chẳng
khác gì con ngựa tung vó đá
người.
Lâm Bình Chi thấy Trần Thất đá
ngược lại hai cước kiểu
cách rất khó coi. Chàng không nhịn
được, suýt nữa phải
phì cười nói với Lâm
Chấn Nam:
- Gia gia! Gia gia thử coi...
Chàng đang nói dở câu, ngửng
đầu lên nhìn thấy phụ thân
nét mặt đầy vẻ khủng khiếp,
liền dừng
lại không dám nói nữa.
Lâm Chấn Nam lộ vẻ đăm chiêu
hỏi:
- Dường như hai cái đá hậu
đó là "Bách biến ảo thoái",
một tuyệt kỹ đắc ý của
phái Thanh Thành.
Hài nhi! Hai cước đó gã
đá thế nào?
Lâm Bình Chi đáp:
- Lúc đó hài nhi bị gã đè
đầu, nên không nhìn rõ gã
đá ra sao.
Lâm Chấn Nam nói:
- Đúng rồi. Phải hỏi Sử
tiêu đầu mới biết được.
Ông liền chạy ra cửa phòng lớn
tiếng gọi:
- Có ai đấy không? Sử tiêu
đầu đâu? Sao mãi không thấy
đến?
Hai tên chạy hiệu nghe tiếng vội chạy
lại đáp:
- Bọn tiểu nhân tìm mãi chẳng
thấy Sử tiêu đầu đâu
cả. Chắc y đi chơi phố rồi.
Lâm Chấn Nam giậm chân nói:
- Đi tìm y về ngay lẹ lên! Chắc
y tìm đến nhà mụ quả phụ
họ Trương bán đậu hủ ở
đường Tây Hậu
đó. Trời ơi đã xảy
ra chuyện tày đình mà còn đi...
nói chuyện... tâm tình được!
Ông vừa nói vừa lắc đầu
hoài.
Một tên chạy hiệu đáp:
- Đã phái người tới
đó kêu y rồi.
Hai tên chạy hiệu nhìn nhau mà cười,
chúng đều bụng bảo dạ:
- Mọi người trong tiêu cục đều
cho là tổng tiêu đầu không
hay. Ngờ đâu cả câu chuyện
trăng hoa
của Sử tiêu đầu này cũng
đến tai ông. Có điều ông
không muốn nói ra mà thôi.
Ta nên biết Lâm Chấn Nam thống lĩnh
Phước Oai tiêu cục cả các
tỉnh. Ngay ở các phân cục, mỗi
khi lựa chọn tiêu sư thì việc
đầu tiên là phải điều
tra cho biết rõ nhân phẩm từng
người, xuất thân ra sao?
Các tiên sư gia nhập tiêu cục rồi,
mọi hành vi và cách ăn nói
thường nhật Lâm Chấn Nam vẫn
gia tâm
theo dõi. Có điều trước
mặt người ngoài, không bao giờ
ông đề cập đến đời
tư của ai. Giả sử có tên
tiêu
sư nào bị thua bạc lớn, hoặc
giữa các tiêu sư có điều
xích mích là lập tức ông
tìm cách giải quyết.
Việc bảo tiêu chẳng khác gì
việc hành quân lâm địch. Nếu
nội bộ lục đục là địch
thừa cơ những kẻ hở
để xâm nhập vào ngay.
Phụ thân ông thường nhắc
tới chuyện An Thông tiêu cục ở
phủ Khai Phong, tỉnh Hà Nam đã gậy
dựng thành một cơ nghiệp đồ
sộ, rồi sau để cho những tay cao
thủ của phe địch trà trộn vào
tiêu cục
làm tiêu sư. Nhân thế mà lúc
gặp nguy biến bị tay trong làm nội ứng
cho ngoài đánh vào. Thế là
trong
vòng ba ngày An Thông tiêu cục nổi
tiếng khắp thiên hạ bị san thành
bình địa. Bao nhiêu xe tiêu đang
bôn tẩu bên ngoài cũng bị cướp
nhẵn trong mấy ngày. Vì thế mà
mọi hành động cùng sự kết
bạn của
các tiêu sư hàng ngày, Lâm Chấn
Nam đều theo sát không bao giờ
chểnh mảng.
Sau một lúc, hai tên chạy hiệu lật
đật chạy vào bẩm:
- Thưa tổng tiêu đầu! Sử
tiêu đầu không có ở những
nơi... mà y thường lui tới...
Lâm Chấn Nam sinh dạ hoài nghi, tự
hỏi:
- Hay Sử tiêu đầu là người
của địch cho vào nằm vùng.
Bây giờ xảy chuyện, hắn liền
bỏ đi?
Không chừng cả Bạch Nhị lẫn
Trịnh tiêu đầu cũng đều
do hắn ngấm ngầm gia hại? Nếu không
thì tại
sao đột nhiên hắn lại lánh mặt?
Bỗng nghe Trần Thất lên tiếng:
- Hỏng bét! Hỏng bét! Sử tiêu
đầu nhất định bị con ác
quỷ Tứ Xuyên đòi mạng lôi
đi rồi. Tiến
thêm bước nữa là đến
lượt tiểu nhân... Tổng tiêu
đầu! Xin lão gia tìm cách cứu
mạng cho tiểu nhân...
Gã khóc sướt mướt,
tựa hồ lại sắp quỳ hai chân
xuống.
|