TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 38
Lưu
Chính Phong Thụ Chức Triều Đình
Kim Dung
Nghi Lâm niệm kinh thanh âm mỗi lúc
một êm dịu, tưởng chừng
như trong tay nàng có cầm một
cành dương thực sự vẩy
nước nhiệm màu cứu khổ
cứu nạn của Bạch y đại sĩ.
Mỗi câu niệm quan
thế âm bồ tát là một lời
thỉnh nguyện chân thành.
Lệnh Hồ Xung thấy trong lòng vừa
cảm kích vừa được an
ủi, bất giác nhiệt độ lui dần.
Tiếng niệm
kinh ôn hòa đưa gã vào cõi
mộng.
Khu sơn dã này yên tĩnh, nhưng
trong Lưu phủ ở Hành Sơn quần
hùng tụ hội vừa din ra một
trường khoa kiếm giương cung, một
trận gió tanh mưa máu, một phen rồng
tranh hổ đấu.
Nhắc lại chuyện Nhạc Bất Quần
thu Lâm Bình Chi vào làm môn hạ
rồi thẳng tới Lưu phủ dự
hội. Lưu Chính Phong được tin
vừa kinh ngạc vừa mừng thầm.
Lão không ngờ nhân vật lớn
tiếng trong
võ lâm như Quân tử kiếm,
chưởng môn phái Hoa Sơn cũng
thân hành đến mừng. Lão
lật đật ra tận ngoài
xa nghênh tiếp, miệng không ngớt
ngỏ lời cảm tạ. Nhạc Bất
Quần hết sức khiêm nhượng,
vẻ mặt tươi
cười đưa câu chúc hạ,
rồi cùng Lưu Chính Phong dắt tay tiến
vào cổng lớn.
Bọn Thiên Môn đạo nhân, Định
Dật sư thái, Dư Thương Hải, Quan
tiên sinh, Hà Tam Thất cũng
xuống thềm nghinh tiếp, trao đổi
mấy câu chuyện hàn huyên.
Dư Thương Hải trong lòng ôm mối
hoài nghi, bụng bảo dạ:
- Chưởng môn phái Hoa Sơn thân
hành tới đây tất vì
mình, chắc không phải vì nể
mặt Lưu Chính
Phong. Bọn Ngũ nhạc kiếm phái của
y tuy người nhiều thế mạnh, phái
Thanh Thành mình cũng chẳng
nên gây sự với y. Song nếu
Nhạc Bất Quần mà buông lời
khiếm nhã thì mình sẽ chất
vấn trước về cái tội
Lệnh Hồ Xung vào ngủ trong kỹ viện
và hỏi y xem đó là đường
lối gì? Nếu y trở mặt mình
sẽ động thủ.
Ngờ đâu Nhạc Bất Quần
lại xá dài cung kính nói:
- Dư quán chủ! Lâu năm không gặp,
nay quán chủ càng tinh thần hơn trước.
Tại hạ nghe nói
quán chủ đã luyện được
môn "Hạc lệ cửu tiên thần
công" độc đáo của quý
phái. Thật là đáng mừng!
Dư Thương Hải giật mình kinh hãi
nghĩ thầm:
- Môn "Hạc lệ cửu tiên thần
công" quả mình đã luyện được
đến nơi, chỉ còn ba phần hỏa
hậu
chưa đủ. Thế mà lão này
đã được tin tức mau
lẹ đưa đến tai rồi.
Nhưng trước mặt nhiều tay cao thủ,
lão không muốn nói chỗ sở
đoản của mình ra mà chỉ hàm
hồ
đáp:
- Môn "Hạc lệ cửu tiên thần
công" kể ra tại hạ đã luyện
tạm được, nhưng nói là
thành công thì
không dám.
Lão vừa ra chiều hãnh diện vừa
tỏ vẻ khiêm cung bằng câu nói
mập mờ.
Bọn Thiên Môn đạo nhân, Định
Dật sư thái đều run lên, vì
họ biết "Hạc lệ cửu tiên thần
công" là
một công phu uy lực phi thường
của phái Thanh Thành. Mấy trăm năm
nay chưa nghe thấy ai luyện nổi,
họ còn cho là môn đó đã
thất truyền từ lâu. Không ngờ
đến lão đạo nhân loắt
choắt này lại ngấm ngầm
khổ công luyện được thành
tựu. Thảo nào mấy bữa nay
lão có vẻ phách lối, không
coi ai ra gì, thì ra lão
ỷ mình vào thần công này.
Đang lúc nói chuyện, trong Lưu phủ
lại có tân khách các ngả lục
tục kéo đến. Bữa nay là
ngày
chính tiệc mừng "Rửa tay gác
kiếm" của Lưu Chính Phong. Bắt đầu
giờ Tỵ, Lưu Chính Phong lui vào
nội đường, giao cho đệ tử
chiêu đãi tân khách. Gần tới
giờ Ngọ, hơn hai trăm vị khách
xa kéo tới
đông như nước chảy. Nào
phó bang chúa Cái bang là Trương
Kim Ngao Ngư, nào Hạ lão phụng sư
trong Lục hợp môn ở Trịnh
Châu dẫn ba chàng rể, nào Thiết
mỗ mỗ trên ngọn Thần Nữ
dãy Tam Giác ở
Xuyên Ngạc, nào bang chúa Phan Hống
ở bang Hải Sa ngoài Đông Hải,
nào Điểm Thương nhị hữu
là
Thần Đao Bạch Khắc và Thần
Bút Lưu Tây Tư... lục tục kéo
đến. Trong những bọn này, có
người đã
từng quen biết, có người
chỉ hâm mộ thanh danh mà chưa từng
gặp mặt.
Thiên Môn đạo nhân cùng Định
Dật sư thái chia nhau vào nghỉ trong sương
phòng riêng biệt,
không đi chào hỏi mọi người,
bụng bảo dạ:
- Lưu Chính Phong là tay cao thủ phái
Hành Sơn mà sao không biết tự
trọng, lại đi kết giao cả với
những người chẳng hiểu lai
lịch trên chốn giang hồ. Y làm như
vậy há chẳng tổn hại đến
thanh danh
của Ngũ nhạc kiếm phái mình?
Chỉ có Nhạc Bất Quần tên gọi
Bất Quần mà tính tình lại thích
kết bạn. Trong những bọn khách
đều có hạng tầm thường
vô danh, hoặc người không rõ
tiếng tăm, song lão gặp ai cũng niềm
nở nói cười,
không hề đưa cái chiêu bài
chưởng môn phái Hoa Sơn, một
cao nhân bậc nhất trên chốn giang hồ
ra với
thiên hạ.
Lúc này bọn đệ tử chỉ
huy đám bộc dịch nhà bếp nhộn
nhịp sắp đặt hơn 200 chiếc chiếu
tiệc. Nội
đệ Lưu Chính Phong là Khoái Mã
Phương Thiên Câu và bọn đệ
tử Hướng Đại Niên, M
Vi Nghĩa
của nhà họ Lưu nghiêm trang mời
tân khách vào tiệc. Theo địa
vị cùng danh vọng trong võ lâm thì
chưởng môn phái Thái Sơn
là Thiên Môn đạo nhân đáng
ngồi chủ tịch nhưng Ngũ nhạc kiếm
phái đã kết
minh với nhau, Thiên Môn đạo nhân
và Nhạc Bất Quần, Định Dật
sư thái... giữ địa vị một
nửa làm
chủ nhân, nên không tiện ngồi
trên, đều lùi cả lại để
nhường chỗ cho khách.
Các bậc tiền bối võ lâm suy
nhượng nhau hoài, không ai chịu
ngồi vào thủ vị. Bỗng mấy
tiếng cồng
"bong bong" từ cổng ngoài báo vào,
tiếp theo âm nhạc nổi lên. Đồng
thời văng vẳng tiếng loa dẹp
đường. Hiển nhiên có quan
tư nào đi tới cổng ngoài.
Quần hùng đang sửng sốt thì
thấy Lưu Chính Phong mặc áo trường
bào bằng gấm lật đật từ
nội
đường chạy ra. Lát sau, thấy
lão kính cẩn đón tiếp một
viên quan mặc phẩm phục đi tới.
Quần hùng đều
rất lấy làm kỳ tự hỏi:
- Chẳng lẽ viên quan này lại là
một cao thủ võ lâm?
Họ thấy y tuy xiêm áo huy hoàng, nhưng
cặp mắt lờ đờ, đầy
vẻ tửu sắc, hiển nhiên không
phải là
con người bản lãnh cao cường.
Nhạc Bất Quần bụng bảo dạ:
- Lưu Chính Phong là một nhà thân
sĩ nổi danh ở Hành Sơn lão
thường kết giao với quan nha,
bữa
nay là ngày đại hỉ của lão,
địa phương quan đến mừng
cũng chẳng có chi là lạ.
Viên quan kia ngang nhiên đi vào, bệ
vệ đứng giữa, sau lão bọn
nha dịch quỳ một gối xuống, hai
tay giơ cao quá đỉnh đầu một
cái khay phủ đoạn vàng. Trên
khay đặt một cuốn trục.
Viên quan kia khom lưng đón lấy cuốn
trục nói:
- Đây là thánh chỉ của đức
Kim Thượng. Lưu Chính Phong hãy nghe
tuyên chiếu!
Quần hùng thấy thế đều giật
mình kinh ngạc tự hỏi:
- Bữa nay Lưu Chính Phong rửa tay
chậu vàng, gói kiếm quy ẩn đều
là những chuyện riêng trên
chốn giang hồ có liên quan gì đến
triều đình? Sao đức hoàng
đế lại thánh chỉ tới nơi?
Hay là Lưu Chính
Phong mưu đồ việc đại nghịch
bị triều đình phát giác. Nếu
vậy thì lão phạm tội tày đình
phải toàn gia
tru lục, giết cả chín họ.
Mọi người đếu có một
ý nghĩ như vậy, ai nấy liền đứng
lên không nói gì, lấy binh khí
ra cầm tay.
Họ cho rằng viên quan này đã
đến đây tuyên đọc thánh
chỉ thì tất nhiên đã bố
trí quan binh vây bốn mặt
Lưu phủ và không tài nào tránh
khỏi một cuộc ác chiến. Mình
đã là chỗ thâm giao với
Lưu Chính Phong
quyết nhiên chẳng thể tự thủ
bàng quan. Hơn nữa dưới cái
ổ vỡ làm gì còn có
quả trứng toàn vẹn?
Chỉ lát nữa chờ cho Lưu Chính
Phong biến sắc quát mắng lệnh quan
là mọi người sẽ xô vào
chém nát nhừ
vien quan kia.
Ngờ đâu Lưu Chính Phong vẫn
bình tĩnh như thường. Lão
quỳ gối xuống hướng vào
viên quan sụp
lạy ba lạy lớn tiếng nói:
- Kẻ vi thần là Lưu Chính Phong xin
nghe thánh chỉ. Kính chúc Ngô hoàng
vạn tuế, vạn vạn tuế.
Quần hùng nghe thấy chẳng ai là
không ngạc nhiên.
Viên quan kia mở cuốn trục ra tuyên
đọc:
"Cứ tuần phủ tỉnh Hà Nam tâu
trình: Kẻ thứ dân ở huyện
Hành Sơn là Lưu Chính Phong đã
giỏi
nghề cung kiếm lại sốt sắng với
công vụ, tài y đáng nên trọng
dụng. Vậy phong cho y chức tham tướng
để từ đây y vì triều
đình gắng sức - Khâm thử"
Lưu Chính Phong dập đầu nói:
- Vi thần là Lưu Chính Phong bái tạ
hoàng ân, cầu chúc thánh thượng
muộn năm.
Lão đứng lên nhìn viên
quan khom lưng nói tiếp:
- Đa tạ Trương đại nhân đã
có lòng đề bạt.
Viên quan vuốt râu mỉm cười
đáp:
- Cung hỉ! Cung hỉ! Lưu tướng quân!
Từ đây hai ta là nhất diện
chi thần, hà tất tướng quân
phải
khách sáo.
Lưu Chính Phong nói:
- Tiểu tướng nguyên là một
kẻ thất phu cỏ dã. Bữa nay được
triều đình phong cho quan tước.
Đó
là ơn mưa móc của đức
hoàng thượng bao cho, khiến cho tiểu
tướng được rạng vẻ
tổ tông, nhưng
cũng là đặc ân của tuần
phủ đại nhân và Trương đại
nhân đã đặc cách tài
bồi.
Viên quan cười nói:
- Không dám! Không dám!
Lưu Chính Phong quay lại hỏi Phương
Thiên Câu:
- Phương hiền đệ! L vật kính
mừng Trương đại nhân đâu?
Phương Thiên Câu đáp:
- Tiểu đệ đã chuẩn bị
cả đây rồi.
Gã quay lại lấy một cái quả
tròn. Trong quả đặt một cái bọc
gấm.
Lưu Chính Phong hai tay bưng lên cười
nói:
- Chút l mọn này không đủ tỏ
chút lòng thành. Mong Trương đại
nhân thâu nhận cho.
Người được kêu bằng
Trương đại nhân cười
đáp:
- Đã là chỗ anh em mà Lưu đại
nhân sao còn bày vẽ?
Hắn đưa mắt cho tên sai dịch
đứng bên đón lấy.
Tên sai dịch tiếp lấy hộp thì
hai cánh tay trĩu xuống. Hiển nhiên
vật trong hộp phân lạng khá nặng.
Đúng là vàng chứ không
phải bạc.
Trương đại nhân cười
híp mắt lại nói:
- Tiểu đệ mình mang công vụ không
nán lại được. Vậy tiểu
đệ uống ba chung rượu để
kính mừng
Lưu tướng quân, bữa nay được
phong hàm thụ chức rồi chẳng
bao lâu lại gia quan tiến chức, ân
trạch còn nhiều.
Tả hữu rót rượu đưa
lên. Trương đại nhân uống
cạn ba chung rượu rồi chắp tay trở
gót ra đi. Lưu
Chính Phong cũng mặt mày hớn
hở đưa chân ra ngoài cổng
lớn. Tiếng chiêng trống lại
vang lên, Lưu
phủ nội hiệu tin khách. Màn kịch
này thật ra ngoài ý nghĩ của
quần hùng. Mọi người ngơ
ngác nhìn
nhau không biết nói thế nào. Vẻ
mặt vừa bẽn lẽn vừa kinh
ngạc. Bọn tân khách đến Lưu
phủ không phải
toàn là người hắc đạo,
mà cũng không phải hạng dấy
loạn, phạm thượng, họ đều
là những nhân vật có
danh vọng trong võ lâm và đều
có ý tự cao, tự phụ. Trước
nay họ vẫn coi quan nha không vào đâu.
Bây
giờ họ thấy Lưu Chính Phong xu
phụ thời thế, lão được
hoàng đế phong cho chức tham tướng
bất quá là
một chức quan nhỏ bằng hạt vừng
hạt đậu mà đã ra chiều
cảm kích muôn vàn, dở bộ
điệu nịnh nọt rất
khả ố thì trong lòng đều có
ý khinh bỉ lão. Có người
không nhịn được, lộ vẻ
khinh thường ra mặt. Những
tân khách lớn tuổi bụng bảo
dạ:
- Coi tình hình này thì mũ áo
kia đã lấy tiền mua mà có,
chẳng hiểu hắn đã mất bao
nhiêu vàng bạc
mới mua được sự bảo
cử của viên tuần phủ. Lưu
Chính Phong trước nay là người
chính trực, sao hắn già
còn chưa trót đời, tham lợi
tham lộc, không cần lựa chọn thủ
đoạn để mua lấy chút quan mà
làm?
Lưu Chính Phong đi tới trước
mặt quần hùng, đầy vẻ hân
hoan, mời tân khách vào ngồi.
Chỗ thủ vị
vẫn không người, chiếc ghế
thái sư vẫn bỏ trống. Hạ lão
quyền sư ở Lục hợp môn
là người cao niên nhất
ngồi ở ghế đầu mé tả.
Ghế đầu mé hữu chỗ
của Cái Bang phó bang chúa Trương
Kim Ngao Ngư.
Trương Kim Ngao Ngư tuy không phải là
nhân vật võ nghệ phi thường
nhưng Cái Bang là một bang lớn
nhất trên chốn giang hồ nên ai cũng
kính nể y. Quần hùng lục tục
ngồi xuống. Người nhà bày
bàn rót
rượu.
Hướng Đại Niên bê ra một
cổ kỷ trà. Trên kỷ phủ bằng
gấm đoạn. Phương Thiên Câu
hai tay
bưng một vật, ánh vàng sáng rực
đặt lên kỷ trà. Đó là
chiếc kỷ vàng đường kính
dài chừng thước rưỡi.
Chậu đựng đầy nước.
Bỗng ngoài cửa lại nổi lên
ba tiếng cồng "bong bong". Tiếp theo là
tiếng nổ đì đùng của
tám chiếc
pháo ống lệnh.
Lưu Chính Phong cười ha hả đi
vào sảnh đường. Lão chắp
tay xá vòng quanh một lượt. Quần
hùng
đứng lên đáp l. Lưu Chính
Phong dõng dạc tuyên bố:
- Thưa chúng vị anh hùng vào hàng
tiền bối! Thưa các vị bằng
hữu! Thưa các bạn thanh niên! Các
vị chẳng quản đường xa
tới đây, Lưu Chính Phong này
hân hạnh vô cùng, cảm kích khôn
xiết. Bữa nay
tiểu đệ rửa tay chậu vàng,
rồi từ đây không hỏi đến
chuyện giang hồ nữa. Hẳn các
vị cũng đã rõ
nguyên nhân. Tiểu đệ đã
chịu ân điển của triều đình
làm một chức quan nhỏ xíu. Người
ta thường nói kẻ
vi thần đã ăn lộc của chúa
phải hết đạo tướng quân.
Các hành động trên chốn giang
hồ theo bề nghĩa
khí, còn quốc gia lại là việc
công, phải tuân giữ phép nước
để báo ơn vua. Hai đường
lối này dường
như mâu thuẫn nhau khiến cho Lưu Chính
Phong này lấy làm khó nghĩ. Từ
nay trở đi Lưu mỗ ra khỏi võ
lâm các đệ tử dưới
trướng muốn thay đổi sư môn
gia nhập phái khác thì cứ việc
tùy tiện. Lưu mỗ
mời các vị bằng hữu đến
đây để các vị chứng
kiến cho. Sau này các vị có đến
Hành Sơn, dĩ nhiên Lưu
mỗ vẫn là bạn cũ, nhưng bao
nhiêu ân oán thị phi trong võ lâm,
Lưu mỗ không hỏi tới nữa.
Lão nói xong lại xá dài.
Quần hùng đã liệu trước
lão nói câu này đều bụng
bảo dạ:
- Hắn đã định ra làm quan
là chí riêng của hắn, min cưỡng
thế nào được? Vả hắn
cũng không có
điều gì đắc tội với
ai thì từ nay trong võ lâm coi như
không có hắn nữa mà thôi.
Có người lại nghĩ bụng:
- Hành động này có tổn hại
đến thanh danh phái Hành Sơn tất
chưởng môn phái này là
Mạc Đại
tiên sinh tức giận vô cùng, nên
không chịu tới đây.
Có người bụng bảo dạ:
- Mấy năm nay Ngũ nhạc kiếm phái
là lãnh tụ võ lâm, đi tới
đâu làm việc nghĩa hiệp tới
đó khiến
mọi người khâm phục. Vậy mà
Lưu Chính Phong hành động thế
này, tuy trước mặt không ai nói
gì nhưng
trong lòng không khỏi khó chịu.
Có người lại nghĩ thầm:
- Họ bảo Ngũ nhạc kiếm phái
là những môn phái nghĩa hiệp
chi chi, song một khi thấy quan cao
lộc hậu là khép nép dập đầu
lạy quan tư, thì còn đâu là
hai chữ "nghĩa hiệp"?
Quần hùng mỗi người theo đuổi
một ý nghĩ riêng, trong nhà đại
sảnh yên lặng như tờ. Đáng
lý trước
tình hình này, mọi người
tới tấp ngỏ lời chúc
hạ nào "Phúc thọ toàn quy" nào
"Đại trí đại dũng", mà
hơn hai ngàn người chẳng một
ai nói câu gì.
Lưu Chính Phong vẫn thản nhiên không
để ý, lão quay ra ngoài dõng
dạc nói tiếp:
- Đệ tử là Lưu Chính Phong
chịu ơn ân sư thu vào môn hạ,
truyền dạy võ công, chưa làm
gì cho
rạng rỡ phái Hành Sơn, thật
xấu hổ vô cùng! May có Mạc
Đại sư ca cầm đầu bản môn,
Lưu Chính
Phong này ngu muội thô lỗ, thì dù
có thêm một mình Lưu mỗ cũng
không phải là nhiều, thiếu Lưu
mỗ không
phải là ít. Từ nay Lưu mỗ
rửa tay gác kiếm, chuyên tâm
theo đường lối sĩ hoạn,
nhất định không dùng
đến võ nghệ của sư phó
để cầu thăng quan tiến chức.
Còn những việc ân oán thị
phi trên chốn giang hồ
hay những cuộc tranh chấp trong các
môn phái, Lưu mỗ quyết không
hỏi đến. Nếu trái lời
tuyên bố thì như
thanh kiếm này. Lão xoay tay lại rút
thanh trường kiếm trong tay áo ra, khẽ
ấn hai tay đánh cắc một tiếng.
Lưỡi kiếm gãy thành hai đoạn.
Lưu Chính Phong bẻ gãy kiếm rồi,
tiện tay phóng hai đoạn kiếm xuống.
Hai tiếng "kịch kịch" khẽ vang lên.
Lưỡi kiếm gãy cắm sâu
vào trong viên gạch xanh.
Quần hùng thấy thế đều kinh
dị, vì nghe tiếng kiếm gãy cắm
vào gạch mà thanh kiếm này là
một loại
khí giới chém vỡ đá,
tan ngọc. Kể ra Lưu Chính Phong vận kình
lực để bẻ gãy kiếm thường
thì chẳng
có chi là kỳ, nhưng lão không
phí một chút hơi sức bẻ
gãy bảo kiếm nhẹ nhàng như không
thì nội lực
ngón tay lão ghê gớm không
biết đến thế nào mà kể.
Lão phải là một tay cao thủ bậc
nhất võ lâm.
Văn tiên sinh thở dài nói:
- Đáng tiếc! Thật là đáng
tiếc!
Chẳng hiểu tiên sinh tiếc thanh bảo
kiếm hay tiếc vì Lưu Chính Phong, một
tay cao thủ hơn đời, can
tâm luồn cúi quan nha, tước lộc.
Lưu Chính Phong lộ vẻ tươi cười,
xắn tay áo lên toan nhấn xuống chậu
vàng. Song hai tay lão tuy
còn cách chừng một thước
thì bỗng ngoài cổng lớn có
tiếng quát:
- Hãy khoan!
Lưu Chính Phong hơi giật mình kinh hãi
ngẩng đầu nhìn ra thì thấy
bốn hán tử mặc áo vàng
đang
tiến vào.
Bốn người vào trong cổng chia
ra đứng hai bên. Lại thấy một
hán tử áo vàng người
rất cao ngang
nhiên đi vào. Người này
tay cầm lá cờ ngũ sắc. Nền
cờ dát đầy trân châu
bảo thạch, bay phất phới
chiếu ra những tia sáng rực rỡ.
Nhiều người đã nhận biết
lá cơ này, trong lòng kinh hãi liền
hô lên:
- Đây là cờ lệnh của Minh
chủ Ngũ nhạc kiếm phái.
Người này đi tới trước
mặt Lưu Chính Phong giơ cờ lên
nói:
- Lưu sư thúc! Đệ tử vâng
mệnh cầm cờ lệnh của Ngũ
Nhạc minh chủ đến đây. Lưu
sư thúc hãy
tạm hoãn việc rửa tay gác kiếm.
Lưu Chính Phong khom lưng đáp:
- Đã có cờ lệnh Minh chủ,
dĩ nhiên Lưu mỗ phải tuần hành.
Lão ngừng lại một chút rồi
hỏi:
- Không hiểu minh chủ ra lệnh này là
có dụng ý gì.
Hán tử đáp:
- Đệ tử chỉ biết vâng lệnh
làm việc, thiệt không hiểu ý
kiến của minh chủ. Xin Lưu sư thúc
tha tội
cho.
Lưu Chính Phong mỉm cười hỏi:
- Bất tất khách sáo làm chi? Phải
chăng ngươi là Thập trượng
tùng Sử hiền điệt?
Tuy vẻ mặt lão tươi cười,
nhưng giọng nói hơi run. Hiển nhiên
vụ này cực kỳ đột ngột.
Lão là người
đã trải nhiều sóng gió mà
không khỏi chấn động.
Hán tử đó chính là đệ
tử dưới trướng phái
Tung Sơn tên gọi Thiên Trượng
Tùng Sử Đăng Đạt.
Gã thấy Lưu Chính Phong biết rõ
danh hiệu mình thì lấy làm đắc
ý khom lưng đáp:
- Đệ tử là Sử Đăng
Đạt xin bái kiến Lưu sư thúc.
Bốn tên hán tử áo vàng
kia cũng đồng thời khom lưng
thi l.
Định Dật sư thái rất đỗi
vui mừng, nghiêng mình đáp l
nói:
- Sư phụ ngươi đứng ra ngăn
trở việc này thật hay biết mấy!
Ta nghĩ rằng bọn người học
võ như
mình phải coi nghĩa khí làm trọng,
lấy tiêu dao tự tại làm thú
chui đầu vào nghề quan chức
làm cóc gì?
Nhưng ta thấy Lưu hiền đệ đã
sắp đặt cả rồi, quyết chẳng
chịu nghe lời khuyên can của vãi
già, nên
chẳng buồn nói cho phí lời.
Lưu Chính Phong bây giờ vẻ mặt
ỉu xìu nói:
- Ngày trước khi Ngũ nhạc kiếm
phái ta giao kết đã ước
định giúp nhau bất luận trong trường
hợp
công hay thủ để duy trì chính
khí võ lâm. Lúc gặp việc có
liên quan đến năm phái, ai nấy
phải tuân hành
theo hiệu lệnh của Minh chủ. Lá cờ
lệnh ngũ sắc này do năm phái
hợp lại chế ra. Khi nhìn thấy
cờ lệnh
cũng như nhìn thấy minh chủ vậy.
Đó là chuyện dĩ nhiên. Nhưng
tại hạ bữa nay rửa tay gác
kiếm là
việc riêng của cá nhân, nó không
vì bội quy củ đạo nghĩa võ
lâm mà cũng không liên quan gì
đến Ngũ
nhạc kiếm phái. Các vị sư huynh,
sư đệ cùng bằng hữu trên
chốn giang hồ đã có mặt tại
đây. Vậy
muôn việc đều căn cứ chữ
lý mà làm. Việc riêng của Lưu
mỗ không bị ràng buộc vào cờ
lệnh của
minh chủ. Vậy hiền điệt quay về
bẩm lại tôn sư là Lưu mỗ
không thể tuân lệnh, xin minh chủ tha
tội cho!
Lão vừa nói vừa quay lại
chỗ chậu vàng.
Sử Đăng Đạt vội lạng
người tới chắn trước
chậu vàng. Gã giơ cao lá lệnh
cờ lên nói:
- Lưu sư thúc! Sư phụ đệ tử
dặn đi dặn lại phải ráng xin sư
thúc hãy tạm hoãn việc rửa
tay gác
kiếm. Sư phụ đưa cờ lệnh
này là để là vẹn tình
Ngũ nhạc kiếm phái vì Ngũ
nhạc kiếm phái đã coi nhau
như anh em một nhà. Hành động của
sư phụ vừa duy trì chính khí
võ lâm vừa làm điều
hay cho Lưu sư
thúc.
Lưu Chính Phong cười ha hả nói:
- Vụ này Lưu mỗ không sao hiểu
được. Nếu đại sư huynh
quả có hảo tâm như vậy thì
sao lại
không có lời khuyên can từ
trước khi khởi sự? Nay Lưu
mỗ đã mở đại yến
mời tân khách đến đông
đủ cả
mới đưa cờ lệnh ra ngăn
chặn? Hành động này phải chăng
là có ý khiến Lưu mỗ phải
bẽ mặt với quần
hùng thiên hạ? Việc đã trót
rồi, bây giờ đột nhiên
trở giọng há chẳng để
các vị hảo hán trên chốn giang
hồ cười Lưu mỗ đến
thối óc ru?
|