TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 37
Niệm
Bồ Tát Giải Nạn Ân Nhân
Kim Dung
Vết thương Lệnh Hồ Xung phát đau
không biết đến đâu mà
kể. Giả tỷ lúc bình thời,
gã quyết
không chịu thừa nhận. Nhưng bây
giờ gã nghĩ ra một kế bụng
bảo dạ:
- Mình phải làm thế này thì
cô ta mới hết khóc và bật
cười lên được.
Gã liền chau mày rồi hắng giọng
luôn mấy tiếng.
Nghi Lâm kinh hãi nói:
- Chỉ cần sao... Lệnh Hồ đại ca
giữ cho vết thương đừng
ra máu nữa mới được.
Nàng đưa tay lên sờ trán
gã một lúc rồi khẽ hỏi:
- Đại ca đã thấy bớt
đau chút nào chưa?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Hãy còn đau lắm.
Nghi Lâm nét mặt rầu rầu không
biết làm thế nào.
Lệnh Hồ Xung lại la lên:
- Trời ơi! Đau quá! Nếu có...
Lục sư đệ ở đây thì
hay biết mấy.
Nghi Lâm hỏi:
- Sao? Trong người y có thuốc chữa
đau ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phải rồi! Cái miệng y là thuốc
chữa đau đó. Trước
kia tiểu huynh cũng bị thương đau
đớn vô
cùng Lục sư đệ rất giỏi
nói chuyện, làm trò cười.
Môi miệng y liến thoắng, tiểu huynh
nghe mà khoan
khoái trong lòng nên quên cả đau
đớn về vết thương. Hỡi
ơi! y mà ở đây thì hay
quá!... úi chao!... Sao
ta đau thế này?
Nghi Lâm rất lấy làm khó nghĩ.
Nàng là đệ tử Định
Dật sư thái. Tại đó mọi người
đều nghiêm
nghị tụng kinh niệm phật hoặc vận
công luyện kiếm. Trong chùa Bạch Vân,
hàng tháng không thấy
một tiếng cười. Bây giờ
bảo nàng nói chuyện đùa giỡn
thì thật khó khăn vô cùng.
Nàng bụng bảo dạ:
- Lục Đại Hữu sư huynh hiện
không có ở đây mà Lệnh
Hồ đại ca lại muốn nghe chuyện
buồn
cười thì chỉ có mình nói
cho y nghe. Nhưng... mình chẳng biết câu
chuyện gì làm cho y vui cười được.
Đột nhiên nàng xúc động
tâm linh chợt nhớ ra điều
gì liền nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Tiểu muội chẳng
biết câu chuyện buồn cười
nào hết, nhưng đã được
coi ở trong
"Tàng kinh các" một cuốn kinh rất
thú vị kêu bằng "Bách dụ kinh".
Đại ca đã bao giờ chưa?
Lệnh Hồ Xung Lệnh Hồ Xung lắc đầu
đáp:
- Chưa! Tiểu huynh suốt đời chẳng
đọc kinh Phật bao giờ cả.
Nghi Lâm hai má ửng hồng nói:
- Tiểu muội thật ngốc quá, nên
mới hỏi câu ngu dốt như vậy.
Đại ca đã không phải là
đệ tử nhà
Phật thì dĩ nhiên không đọc
kinh sách.
Nàng ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Cuốn "Bách dụ kinh" đó do một
vị cao tăng ở nước Thiên
Trúc biên soạn. Trong kinh này có
khá
nhiều chuyện cổ tích rất thú
vị.
Lệnh Hồ Xung đang muốn nghe nàng kể
chuyện cổ tích, vội nói:
- Hay lắm! Tiểu huynh rất thích chuyện
cổ tích. Tiểu sư muội kể vài
chuyện cho tiểu huynh nghe
đi!
Nghi Lâm tủm tỉm cười. Trong "Bách
dụ kinh" nhiều chuyện cổ tích, đột
nhiên những câu chuyện
đó hiện ra trong đầu óc nàng.
Nàng đáp:
- Được rồi! Tiểu muội kể
câu chuyện "lấy răng bừa đánh
vỡ đầu trọc". Ngày trước
có một người
trọc tếu, trên đầu không có
lấy một sợi tóc. Đầu y
nhẵn thín từ lúc sơ sinh chứ
không phải như bọn tiểu
muội vì xuất gia mà thế phát
quy y. Một hôm không hiểu vì chuyện
gì xích mích mà lão trọc kia
gây lộn
với một nhà nông. Nhà nông
đang cầy ruộng, liền vác cầy
giơ lên đánh vào đầu
lão trọc. Lão trọc sứt
đầu chảy máu, nhưng lặng lẽ
chịu đựng chứ không né
tránh, mà trên nét mặt còn
lộ nụ cười. Những
người đứng bên thấy
thế làm kỳ hỏi: Sao lão không
né tránh mà lại còn cười?
Người trọc cười đáp:
Gã
nông phu này là một chàng ngốc.
Gã thấy đầu ta không có tóc
tưởng lầm là hòn đá
mới lấy răng bừa mà
nện. Nếu ta né tránh há chẳng
dạy cho gã biến thành người
thông minh hay sao?
Nàng nói tới đây Lệnh
Hồ Xung rũ ra mà cười và
cất tiếng khen:
- Chuyện hay quá! Lão trọc đó
thật là thông minh! Thông minh đến
độ để cho người ta đánh
chết,
bất luận thế nào cũng không
chịu né tránh.
Nghi Lâm thấy Lệnh Hồ Xung vui cười
thỏa thích, liền nói:
- Tiểu muội kể lại câu chuyện "Dùng
thuốc chữa cho con gái nhà vua chóng
lớn như thổi": Đời
xưa có một vị quốc vương sinh
được một nàng công chúa.
Nhà vua tính cực kỳ nóng nảy.
Thấy công
nương nhỏ bé quá, ngài mong cô
con lớn thật mau liền vời ngự
y vào truyền cho phải chế ra một thứ
linh
dược để công chúa uống
đặng lớn ngay lập tức.
Quan ngự ý dáp: Thứ linh dược
này có thể làm được,
nhưng còn phải tìm nhiều thứ
dược vật và
chế biến cũng tốn công lắm.
Bây giờ thần xin chúa thượng
cho đưa công nương về nhà,
đồng thời gấp rút
chế thuốc. Chúa thượng không
nên thúc bách mà hư việc. Quốc
vương gật đầu đáp: Được
lắm! Quả
nhân để cho khanh tự ý mà
làm, chứ không thúc bách.
Quan ngự y liền bồng công chúa
về nhà. Hàng ngày y vào tâu
vua là đang tập trung dược liệu
hoặc
đang chế luyện. Sau mười hai năm
quan ngự y mới tâu: Đến
nay linh dược đã chế luyện
xong và vừa cho
công chúa uống. Hôm sau y đưa
công chúa vào cung bệ kiến quốc
vương. Quốc vương thấy ngày
nọ
công chúa là một đứa hài
nhi mà bây giờ đã thành
một thiếu nữ đứng lồ
lộ trước mặt thì long nhan hớn
hở, khen cho ngự y tinh thâm y đạo.
Công chúa mới uống một liều
linh dược mà đã cao lớn
như thổi.
Đoạn sai tả hữu ban vàng bạc
châu báu rất hậu cho quan ngự y.
Lệnh Hồ Xung nghe xong cười ha hả
nói:
- Tiểu sư muội bảo vị quốc vương
đó tính tình nóng nẩy mà
thực ra chẳng nóng nảy chút nào.
Nếu
ngài nóng nảy đã không chờ
đợi tới 12 năm. Dịch địa
tiểu huynh làm viên ngự y kia thì
chỉ trong một
ngày là đã làm cho công chúa
sơ sinh biến thành một thiếu nữ
cao lớn 17, 18 tuổi.
Nghi Lâm giương cặp mắt thao láo
lên hỏi:
- Lệnh Hồ đại ca dùng phép gì
vậy?
Lệnh Hồ Xung mỉm cười đáp:
- D lắm! Ngoài xát "Thiên hương
đoạn tục giao" trong uống "Hùng đởm
hồi sinh tán".
Nghi Lâm cười hỏi:
- Đó là thuốc trị thương
làm sao lại khiến cho người mau
cao lớn được?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Đúng thế! Tiểu huynh đem công
chúa sơ sinh về nhà rồi mời
bốn người thợ may...
Nghi Lâm lấy làm kỳ, ngắt lời:
- Mời bốn người thợ
may đến làm chi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Để may một bộ y phục mới.
Ta nhờ họ đo người tiểu
sư muội và bảo họ may suốt đêm
cho xong
bộ xiêm y của công chúa. Đến
sáng mai ta cho tiểu sư muội đầu
đội mũ Linh Phụng, mình mặc áo
gấm
bách hoa, chân đi hài thêu. Tiểu
sư muội ăn mặc lộng lẫy như
vậy rồi thướt tha đến trước
mặt Kim loan
điện tung hô vạn tuế, uốn mình
lạy xuống tâu: "Muôn tâu phụ vương.
Hài nhi uống linh hoàn diệu dược
của quan ngự y Lệnh Hồ Xung nên
mới một đêm mà đã
lớn bằng người 17, 18 tuổi".
Đức vua kia thấy
mình có một vị công nương
dim lệ, khả ái như vậy, tất nhiên
mặt rồng hớn hở còn hỏi
gì đến chuyện
chân giả nữa? Ta là quan ngự
y Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên cũng được
trọng thưởng.
Nghi Lâm cười khanh khách, cười
đến vẹo cả xương sống, xương
sườn không đứng ngay lên
được. Hồi lâu nàng mới
nói:
- Lệnh Hồ đại ca quả nhiên còn
thông minh hơn viên ngự y trong "bách
dụ kinh" nhiều lắm. Có
điều đáng tiếc là tiểu
muội... Xấu xa thế này, chẳng giống
công chúa chút nào cả.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nếu tiểu sư muội mà còn xấu
thì trong thiên hạ làm gì có
người đẹp? Tự cổ chí
kim hàng ngàn
hàng vạn công chúa mà có cô
nào bằng sư muội đâu?
Nghi Lâm nghe gã tán dương mình
trong bụng mừng thầm, cười
hỏi:
- Đại ca đã thấy mặt cả
hàng ngàn hàng vạn công chúa
rồi ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Dĩ nhiên là thế! Tiểu huynh gặp
các vị đó ở trong mộng.
Nghi Lâm cười hỏi:
- Đại ca mộng gì mà kỳ vậy?
Ai đời lại chỉ mộng thấy
công chúa bao giờ?
Lệnh Hồ Xung cười hề hề
đáp:
- Ban ngày mơ tưởng đến
thì ban đêm....
Nhưng gã nghĩ ngay đến Nghi Lâm
là con người băng thanh ngọc khiết
bản tính ngây thơ chất phác
mà lại là một nữ ni nhỏ
tuổi không có tà tâm, liền
tự trách mình: Mình nói giỡn
đã là phạm vào giới
luật
của sư môn cô sao còn dám buông
lời chớt nhả, dông càn
đến thế được?
Gã nghĩ tới đây lập tức
vẻ mặt nghiêm trang, giả vờ ngáp
dài một cái.
Nghi Lâm nói:
- Ồ. Lệnh Hồ đại ca lại mệt
rồi. Nên nhắm mắt ngủ đi một
lúc.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Hay quá! Chuyện vui của tiểu sư muội
thật là linh nghiệm. Vết thương
của tiểu huynh quả nhiên
bớt đau rồi.
Bản tâm gã muốn cho Nghi Lâm có
câu chuyện vui cười để nàng
khỏi sụt sùi khóc lóc. Bây
giờ
nàng đã ra chiều hả hê, gã
liền nhắm mắt lại.
Nghi Lâm ngồi bên Lệnh Hồ Xung khẽ
phất cành cây đuổi ruồi cho
gã.
Hiện thời vào giữa mùa
hạ ngày dài. Bốn mặt ve sầu
kêu rên rỉ. Trong khe suối ếch nhái
kêu inh ỏi
từ đằng xa vọng lại. Những
tiếng côn trùng này liên miên
bất tuyệt, tựa hồ khúc nhạc
giục người đi vào
cõi mộng.
Nghi Lâm thấy cặp mắt nặng chĩu
không mở ra được nữa
rồi nàng cũng đi vào giấc
ngủ triền miên.
Nàng nằm mơ thấy mình mặc bộ
áo hoa lệ như một vị công nương
tới một tòa cung điện huy
hoàng. Đứng bên nàng là
một chàng thanh niên tuấn tú đang
dắt mình. Thanh niên này hao hao giống
Lệnh Hồ Xung.
Tiếp theo nàng thấy dưới chân
có đám mây ùn ùn nổi
lên tựa hồ hai người lơ
lửng bay lên lưng
chừng trời. Nàng cảm thấy
trong lòng khoan khoái khôn tả.
Đột nhiên một vị nữ ni tuổi
già trừng mắt giận dữ,
chống kiếm đuổi tới. Nghi Lâm
giật mình kinh
sợ. Nàng nghe rõ tiếng sư phụ
quát:
- Quân tiểu súc sinh này! Mi thật là
lớn mật, dám giả làm công
chúa, lại cùng một tên lãng
tử cận
kề với nhau.
Mụ nắm lấy tay nàng kéo mạnh
một cái. Mắt nàng tối sầm
lại, không nhìn thấy Lệnh Hồ
Xung
đâu nữa. Còn nàng thì
lơ lửng trong đám mây đen
đang lộn nhào xuống.
Nghi Lâm sợ quá la thất thanh:
- Lệnh Hồ đại ca! Lệnh Hồ đại
ca!
Rồi cảm thấy toàn thân nhũn
ra không nhúc nhích mà cũng không
cựa quậy được.
Nghi Lâm la gọi mấy tiếng, nàng giật
mình tỉnh dậy thì ra là một giấc
mơ. Nàng ngó thấy Lệnh Hồ
Xung đang trố mắt ra nhìn mình.
Nghi Lâm thẹn quá hai má đỏ
bừng ấp úng:
- Tiểu muội... tiểu muội...
Rồi nàng không nói ra lời
nữa. Hai tay nàng để áp lên
ngực như trong giấc ngủ.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Tiểu sư muội nằm mơ phải không?
Nghi Lâm lại đỏ mặt lên đáp:
- Tiểu muội chẳng hiểu có phải
thế không.
Bỗng nàng ngó thấy Lệnh Hồ
Xung lộ vẻ rất kỳ quái tựa
hồ đang cố nén cơn đau khổ
liền hỏi ngay:
- Đại ca... Vết thương đại
ca lại đau lắm phải không?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Không sao cả.
Nhưng thanh âm gã phát run. Lát sau
mồ hôi trán to bằng hạt đậu
nhỏ giọt. Gã đau đớn vô
cùng,
không cần hỏi cũng biết.
Nghi Lâm cực kỳ kinh hãi hỏi:
- Làm thế nào bây giờ? Làm
thế nào bây giờ?
Nàng lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho
gã. Ngón tay nàng vừa đụng
vào trán thấy nóng như lửa.
Nàng từng nghe sư phụ nói một
người bị đao thương chém
mà phát nóng dữ dội là
tình thế nguy hiểm vô
cùng. Trong lúc cấp bách nàng không
tự chủ được nữa,
cất tiếng niệm kinh:
- Dù là trăm ngàn vạn ức
chúng sinh, chịu nhiều khổ não, quyết
tâm niệm đức quan thế âm
bồ tát.
Ngài nghe thanh âm lập tức đến
giải thoát cho. Đã có quan thế
âm bồ tát thì dù vào giữa
đống lửa cũng
không bị cháy vì có oai thần
của đức bồ tát. Nếu
sa xuống biển cả, đọc danh hiệu
ngài liền gặp chỗ
nông. Nàng niệm đây là "Diệu
pháp liên hoa kinh" của đức quan
thế âm bồ tát. Ban đầu thanh
âm còn
run run, nhưng sau khi niệm một hồi, tâm
thần dần dần trấn tĩnh lại.
Lệnh Hồ Xung nghe thanh âm trong trẻo, nàng
càng niệm càng hòa bình an tĩnh.
Hiển nhiên có
đầy đủ tín tâm về phép
thần thông của kinh văn.
Nghi Lâm tiếp tục niệm:
- Nếu người đang ngộ hại
mà niệm danh hiệu của đức
quan âm bồ tát người sẽ
cầm đao trượng mà
giải thoát cho. Nếu ở trong ba ngàn
quốc thổ có Dạ Xoa, La Sát muốn
đến hại người mà niệm
danh
đức quan âm bồ tát thì
lũ quỉ không dám đưa căp
mắt độc ác ra mà nhìn, khi
nào còn gia hại được? Nếu
có tội, thân thể bị trói buộc
mà niệm đức quan thế âm
bồ tát thì dây cột đứt
hết và được giải thoát.
Lệnh Hồ Xung càng nghe lại càng buồn
cười. Sau gã không nhịn được
bật lên tiếng cười khành
khạch.
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Có chi mà cười? Lệnh Hồ
Xung đáp:
- Tiểu huynh mà biết sớm thế
này thì học thêm võ công "Lao
thập tử" gì gì đó. Khi kẻ
thù ác ôn
muốn giết tiểu huynh, tiểu huynh.. chỉ
niệm danh hiệu đức phật quan âm
bồ tát là đao trượng của
chúng
phải đứa ra từng khúc.
Há chẳng bình yên... đại ca
ư? Nghi Lâm nghiêm sắc mặt nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Đại ca đừng
khinh mạn đức bồ tát nữa.
Nếu tâm không thành thì niệm
kinh
cũng bằng vô ích.
Rồi nàng tiếp tục niệm:
- Nếu bị ác thú vây quanh, giương
nanh múa vuốt khủng khiếp, mà niệm
danh hiệu đức quan thế
âm bồ tát thì chúng cũng
phải biến hết. Nếu gặp rắn
rết hoặc khí độc lửa cháy
mà niệm đức quan thế âm
bồ tát thì tai nạn bay đi. Nếu
gặp mưa gió sấm chớp mà
niệm đức quan thế âm bồ
tát là lập tức tiêu
tan. Chúng sinh bị khốn đốn, khổ
não vô cùng, diệu lực của
đức quan thế âm bồ tát
cứu được cái khổ
cho thế gian.
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm niệm với
cả tấm lòng thành. Thanh âm tuy rất
nhỏ mà bao nhiêu
tâm ý đặt lòng tin vào đức
quan thế âm bồ tát để cầu
cứu, tựa như nàng kêu gọi
đức quan thế âm bồ tát
lộ hiện phép mầu giải thoát
đau khổ cho mình.
Thanh âm nàng tựa hồ như năn
nỉ:
- Quan thế âm bồ tát! Cầu ngài
đem bao nhiêu những đau khổ trên
mình đại ca chuyển hết sang
người đệ tử. Đệ
tử dù có phải vào biển
trầm luân hay xuống địa ngục
cũng đành mà chỉ cầu đức
Bồ
Tát giải thoát cho đại ca tai qua nạn
khỏi.
Về sau Lệnh Hồ Xung không nghe đến
ý nghĩa của Kinh văn mà chỉ
nghe như thanh âm cầu đảo
một cách rất khẩn thiết rất
nhiệt thành, bất giác mắt gã
đẫm lệ.
Từ thuở nhỏ gã không cha
mẹ, sư phụ, sư mẫu tuy có thâm
ân với gã, nhưng gã là
người bướng
bỉnh, phải đòn nhiều hơn là
được lòng từ ái. Bọn
sư đệ, sư muội đều kính
cẩn và coi gã là đại sư
huynh,
chứ không ai dám trái ý gã.
Nhạc Linh San tuy thân với gã mà
cũng không tha thiết đến độ
vui lòng chịu
đựng trăm ngàn đau khổ để
giải thoát cho gã được bình
an. Lệnh Hồ Xung chớt nhả với
hết thảy mọi
người, trừ phi đối với
sư phụ, sư mẫu. Lúc này gã
thấy Nghi Lâm tận thành niệm phật
giải nan cho mình
thì bầu nhiệt huyết sôi lên
và trong mắt gã thấy toàn thân
Nghi Lâm phát ra ánh sáng khả kính.
|