TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 36
Nỗi
Lòng Bí Ẩn Của Ni Cô
Kim Dung
Nghi Lâm hỏi:
- Lệnh Hồ đại ca! Bữa trước
đại ca bảo Điền Bá Quang : nếu
đánh đứng thì gã đứng
vào hàng
thứ 14, Nhạc sư bá thứ 6,
vậy sư phụ tiểu muội đứng
vào hàng thứ mấy trong thiên
hạ?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Đó là tiểu huynh lừa gạt
Điền Bá Quang, đâu phải chuyện
thực? Võ công mạnh hay yếu thay
đổi
hàng ngày. Có người tiến
bộ, có người tuổi già khí
lực suy giảm phải thoái bộ. vậy
liệt ai vào hạng nào
trong thiên hạ làm sao được?
Tiểu huynh cố ý xếp Điền
Bá Quang vào hạng khá cao, bảo gã
đứng thứ
14 chỉ là nói ẩu để gã
hài lòng.
Nghi Lâm nói:
- Té ra Lệnh Hồ đại ca đã
gạt gã.
Nàng nhìn thác nước ngơ
ngẩn xuất thần, hỏi tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca! Thường
thường đại ca hay lừa bịp
người ư?
Lệnh Hồ Xung cười hì hì
đáp:
- Tiểu huynh chỉ lừa gạt tùy từng
người, nhiều khi phải nói thực.
Tỷ như đối với sư phụ,
sư mẫu thì
bất luận việc gì, dù có phải
chặt đầu cũng không dám lừa
gạt.
Nghi Lâm ồ một tiếng rồi hỏi:
- Thế còn đối với các
vị sư huynh, sư đệ, sư tỷ, sư
muội thì sao?
Ý nàng muốn hỏi: đại ca có
lừa gạt Linh San sư muội không? Nhưng
không hiểu tại sao nàng
không dám hỏi thẳng.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Cái đó cũng còn tùy người,
tùy việc. Bọn sư huynh, sư đệ
của tiểu huynh thường giỡn
cợt thế mà
không bịp nhau thì còn chi thú vị?
Nghi Lâm đành hỏi đến nơi:
- Cả đối với Linh San tỷ tỷ,
Lệnh Hồ đại ca cũng lừa
gạt hay sao?
Lệnh Hồ Xung không ngờ nàng
hỏi tới câu này. Gã chau mày
ngẫm nghĩ một lúc, nhớ lại
trong đời
mình thì trước nay chưa có
việc gì trọng đại mà gã
đã lừa gạt cô ta cả. Gã
liền đáp:
- Nếu là việc quan trọng dĩ nhiên
tiểu huynh không thể lừa gạt y.
Nhưng lúc giỡn chơi, nói dối
y
để làm trò cười thì
thế nào chả có.
Nghi Lâm ở Bạch Vân am phải tuân
theo giới luật của sư phụ rất
nghiêm cẩn, lại ít khi bông đùa
giỡn cợt. Các vị sư tỷ
của nàng ai cũng mặt lạnh ít
lời. Tuy vậy mà mọi người
vẫn thương yêu đùm bọc
nhau. Có điều không ai nói giỡn
cợt một câu nào bao giờ,
cả những việc du ngoạn giải trí
cũng không
có. Từ lúc nàng còn nhỏ
đã vào ở nơi tịch mịch
lạnh lẽo, ngoài thì giờ luyện
võ là gõ mõ tụng kinh. Bây
giờ nàng nghe Lệnh Hồ Xung nói
đến bọn đồng môn phái
Hoa Sơn nhiều trò vui nhộn, bất giác
tinh thần
phấn hứng bụng bảo dạ:
- Nếu mình được theo y đến
Hoa Sơn chơi một dạo há chẳng thú
lắm ư?
Nhưng nàng lại nghĩ tới lần
này ra khỏi am chiền liền gặp phải
phong ba nguy hiểm. E rằng sau khi
về am, sư phụ sẽ không cho ra khỏi
cửa nữa. Chuyện đi chơi Hoa
Sơn chỉ là một cuộc mơ tưởng
hão
huyền. Rồi nàng lại tự hỏi:
- Giả tỷ mình có đến Hoa Sơn
thì suốt ngày bầu bạn với
Linh San sư muội. Ngoài chẳng biết
người nào thì còn ai chơi
với mình?
Lòng nàng bỗng cảm thấy mối
thê lương, vành mắt đỏ
hoe cơ hồ sa lệ.
Lệnh Hồ Xung không để ý đến
nàng, gã nhìn thác nước
hỏi:
- Tiểu huynh và Linh San đang cùng nhau nghiên
cứu một thứ kiếm pháp,
mượn sức thác nước
đẩy
người đi để thi triển kiếm
chiêu. Sư muội! Sư muội có biết
để làm gì không?
Nghi Lâm lắc đầu đáp:
- Tiểu muội không hiểu.
Thanh âm nàng có vẻ nghẹn ngào
mà Lệnh Hồ Xung vẫn không để
ý. Gã liền nói:
- Kiếm pháp này chuyên để
cùng người động thủ mà
công lực đối phương rất
thâm hậu. Về khí giới
cũng như về quyền chưởng
phát huy bằng nội lực lợi
hại họ đều có thể hất
được trường kiếm của
chúng
ta ra. Tiểu huynh cùng Linh San sư muội luyện
kiếm trong thác nước là dùng
thủy lực để xung kích nội
công đối phương, chẳng những
chỉ để gạt nội lực của
họ mà thôi lại còn dùng cách
mượn sức người
đánh người tức là
đưa nội lực của đối
phương đánh lại họ. Kiếm
pháp này đối với địch
thủ tầm thường
thì chẳng thấy chi mãnh liệt, nhưng
khi chạm trán phải một tay nội lực
uyên thâm thì nó lại có cơ
hội
thi triểu uy lực phi thường.
Nghi Lâm thấy gã ra chiều phấn khởi,
hăng say, nàng không nỡ làm
cho gã phải cụt hứng, liền hỏi
cho có chuyện:
- Các vị đã luyện thành tựu
được kiếm pháp đó
chưa?
Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Chưa chưa! Muốn tự sáng chế
ra một kiếm pháp đâu phải chuyện
d dàng? Nói cho đúng ra thì
chúng ta có sáng lập ra kiếm pháp
nào đâu, chỉ đem kiếm pháp
bản môn của sư phụ đã truyền
cho xuống
làn nước xung kích tập rượt
mà thôi.
Gã ngừng lại một chút rồi
từ từ đưa tay lên vạch
một cái, lộ vẻ vui mừng nói
tiếp:
- Tiểu huynh lại nghĩ tới một chiêu
thức, chờ khi nào thương
thế lành mạnh, quay về cùng Linh
San sư muội thứ đánh coi.
Nghi Lâm lại hỏi:
- Kiếm pháp đó kêu bằng gì?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Tiểu huynh đã bảo với Linh
San sư muội không thể đặt tên
khác cho kiếm pháp này được,
nhưng
y nhất định đòi đặt tên
cho nó. Y bảo kêu nó là "Xung Linh
kiếm pháp", vì kiếm pháp này
do tiểu huynh
cùng y cấu tạo ra.
Nghi Lâm nói rất khẽ:
- Xung Linh kiếm pháp! Xung Linh kiếm pháp!
Chà! Trong kiếm pháp này có cả
tên đại ca lẫn tên
y. Kiếm pháp này truyền lại đời
sau người ta đều biết là...
hai vị hiệp lực sáng chế ra.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Linh San sư muội nói vậy để giỡn
chơi chứ thực ra về bản lãnh
chúng ta làm gì đủ tư cách
mà
sáng chế được kiếm pháp?
Sư muội chớ nói chuyện với
ai để bạn giang hồ nghe thấy họ
phải cười
chúng ta đến trẹo quai hàm.
Nghi Lâm ngoan ngoãn đáp:
- Dạ! Tiểu muội không nói với
ai đâu!
Nàng ngừng lại một chút rồi
tủm tỉm cười nói tiếp:
- Đại ca tự sáng chế ra kiếm
pháp là một việc mà người
ta đã biết cả rồi.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi hỏi:
- Thật ư? Linh San sư muội đã nói
với người ta rồi hay sao?
Nghi Lâm cười đáp:
- Chính đại ca đã bảo với
Điền Bá Quang. Đại ca chẳng
nói là chế ra thứ kiếm pháp
ngồi để đâm
ruồi nhặng là gì?
Lệnh Hồ Xung cười rộ nói:
- Đó là tiểu huynh nói nhăng
với gã mà sư muội cũng
ghi nhớ trong lòng ư?
Gã cười lớn làm đụng
đến vết thương, đau không
chịu nổi phải nhăn mặt lại.
Nghi Lâm nói:
- Trời ơi! Tiểu muội thật tệ
quá! Làm cho đại ca phải đau
đớn. Đại ca đừng
nói nữa, hãy nằm
nghỉ đi một lúc!
Lệnh Hồ Xung nhắm mắt lại, nhưng
chỉ một lát lại mở mắt ra
nói:
- Tiểu huynh tưởng phong cảnh nơi
đây đẹp lắm, nhưng tới
bên làn thác nước lại chẳng
nhìn thấy
ánh hồng đâu. Nghi Lâm nói:
- Thác nước có cái đẹp
của thác nước, ánh hồng
có cái đẹp của ánh hồng.
Lệnh Hồ Xung gật
đầu đáp:
- Sư muội nói đúng đó.
Trên đời chẳng có gì
toàn mỹ được. Con người
chịu trăm ngìn cay đắng đi
kiếm một vật, khi kiếm được
vật đó rồi cũng vậy thôi,
có khi còn liệng cả vật đó
đi nữa. Nghi Lâm tủm
tỉm cười nói:
- Mấy câu này của đại ca có
ngụ ý thiền cơ, nhưng đáng
tiếc tiểu muội đức tu hãy
còn nông cạn
không hiểu rõ đạo lý bên
trong. Giả tỷ gia sư mà nghe thấy, nhất
định người sẽ giải thích
một hồi. Lệnh
Hồ Xung thở dài nói:
- Cái gì mà thiền cơ với
chẳng thiền cơ? Tiểu huynh có hiểu
gì đâu. Chao ôi! Mệt quá rồi!
Gã từ
từ nhắm mắt lại rồi dần
dần hơi thở trầm trầm, gã
đi vào cõi mộng. Nghi Lâm ngồi
gác một bên, khẽ xua
tay đuổi ruồi muỗi cho gã. Nàng
ngồi một lúc lâu vừa bẻ
một cành cây vừa nghĩ thầm:
- Lúc y tỉnh dậy nhất định phải
đói bụng mà chỗ này lại
chẳng có gì ăn. Âu là ta lại
đi hái một trái
dưa hấu để y giải khát và
ăn cùng đỡ đói. Nghĩ
vậy nàng liền rảo bước
chạy đến ruộng dưa trẩy hai trái.
Nàng sợ mình bỏ đi một lúc
có thể địch nhân hay dã thú
đến xâm phạm Lệnh Hồ Xung liền
lật đật
chạy về ngay. Nàng thấy gã vẫn
nằm ngủ yên mới khoan tâm, nhẹ
nhàng ngồi xuống một bên. Lệnh
Hồ Xung mở mắt ra mỉm cười
nói:
- Thế mà tiểu huynh lại tưởng
sư muội về rồi. Nghi Lâm ngơ ngác:
- Tiểu muội về đâu? Lệnh Hồ
Xung đáp:
- Sư phụ cùng các sư tỷ của
sư muội chẳng đang tìm sư muội
đấy ư? Chắc là các vị
mong sư muội
lắm! Nghi Lâm chưa nghĩ đến chuyện
đi không trở về, nhưng nàng
nghe Lệnh Hồ Xung nói vậy thì trong
lòng nóng nảy, tự hỏi:
- Sáng mai mình về gặp sư phụ không
hiểu lão nhân gia có trách phạt
không? Lệnh Hồ Xung nói:
- Tiểu sư muội! Tiểu huynh đa tạ
sư muội đã chiếu cố cho nửa
ngày. Tính mạng tiểu huynh là do
sư muội cứu sống. Sư muội nên
về sớm đi!
Nghi Lâm lắc đầu đáp:
- Không được! ở chốn
hoang sơn dã lỉnh, đại ca không
có người phục thị thì làm
thế nào?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiểu sư muội chịu khó ghé vào
nhà Lưu sư thúc ở Hành Sơn
khẽ nói cho bọn sư đệ của
tiểu
huynh hay để bọn họ đến đây
trông nom cho tiểu huynh.
Nghi Lâm lòng như se lại. Nàng nghĩ
thầm:
- Té ra y muốn cho Linh San sư muội của
y đến bầu bạn. Y chỉ mong mình
đi kêu cô ta tới càng
sớm càng hay.
Rồi nàng không cầm lòng được,
dòng chân lả tả tuôn rơi.
Lệnh Hồ Xung thấy nàng tự nhiên
sa lệ rất lấy làm kỳ, ngập
ngừng hỏi:
- Tiểu sư muội! Sư muội... làm sao
mà khóc? Có phải sư muội sợ
lệnh sư trách phạt không?
Nghi Lâm lắc đầu.
Lệnh Hồ Xung lại nói:
- À phải rồi! Sư muội sợ
dọc đường lại chạm trán
Điền Bá Quang. Nhưng không có
gì đáng ngại
đâu! Từ nay gã có gặp
sư muội tất nhiên lẩn tránh, không
dám chạm mặt đâu.
Nghi Lâm lại lắc đầu.
Lệnh Hồ Xung chợt nhìn tới
hai quả dưa. Gã ra chiều tỉnh ngộ
nói:
- Ồ! Sư muội lại vì tiểu huynh mà
phạm giới luật sư môn nên
trong lòng hối hận phải không? Đó
là
điều tội nghiệt của tiểu huynh,
không can dự gì đến sư muội.
Nghi Lâm vẫn lắc đầu. Hai hàng
châu lệ nhỏ giọt lớn hơn
xuống vạt áo.
Lệnh Hồ Xung thấy Nghi Lâm khóc sướt
mướt, gã không hiểu tại
sao đành tìm lời dỗ dành:
- Phải rồi! Phải rồi! Tiểu huynh ăn
nói lầm lỡ. Vậy tiểu huynh xin
lỗi. Tiểu sư muội đừng buồn
nữa.
Nghi Lâm thấy gã nói năng ngọt
ngào thì trong lòng cũng đã
nguôi nguôi, nhưng nàng lại nghĩ
rằng:
- Y nói những câu này hiển nhiên
là thói quen y thường dùng để
xin lỗi tiểu sư muội của y. Bây
giờ y
lại buột miệng nói ra chứ có
tha thiết gì với mình đâu?
Đột nhiên nàng lại oà lên
khóc ròng, vừa khóc vừa
dậm chân nói:
- Tôi không phải là.. tiểu sư
muội của Lệnh Hồ đại ca... Đại
ca... đại ca trong lòng đại ca lại
nhớ tới cô tiểu sư muội
kia...
Nàng vừa buột miệng nói câu
này, liền nghĩ ngay tới mình
là người xuất gia, đâu
có thể nói thế
được?
Bất giác nàng thẹn đỏ mặt
lên, vội quay đầu nhìn ra chỗ
khác.
Lệnh Hồ Xung thấy Nghi Lâm đột
nhiên mặt đỏ lên, nước
mắt vẫn trào ra không ngớt,
coi chẳng
khác gì đóa mai côi giữa
ngày xuân còn đượm sương
lúc ban mai, vẻ tươi đẹp không
bút nào tả xiết.
Gã lẩm bẩm:
- Té ra cô này cũng đẹp quá!
Có phần hơn cả Linh San muội tử.
Gã ngẩn người dịu dàng
hỏi:
- Sư muội đã nhỏ tuổi hơn
ta mà Ngũ nhạc kiếm phái chúng
mình cùng trong thanh khí, h gặp nhau
là coi như tình sư huynh, sư đệ,
sư tỷ, sư muội, tự nhiên cô
cũng là tiểu sư muội ta chứ
sao? Tiểu huynh
có điều chi đắc tội với
tiểu sư muội, xin tiểu sư muội cứ
nói trắng ra có được không?
Nghi Lâm đáp:
- Lệnh Hồ đại ca chẳng có điều
chi đắc tội với tiểu muội
cả. Đại ca chỉ muốn tiểu muội
lánh xa
ngay để đại ca khỏi nhìn thấy
cho vướng mắt. Đại ca bực
mình vì tiểu muội làm liên lụy
đến đại ca.
Đại ca đã bảo: h gặp ni cô
là đánh bạc...
Nàng nói tới đây lại
khóc òa lên.
Lệnh Hồ Xung không nhịn cười
được bụng bảo dạ:
- Té ra cô này vẫn còn cay cú
về mấy câu mình nói ở
trên lầu Túy Tiên bữa trước.
Kiểu này không
xin lỗi cô không xong.
Gã nghĩ vậy liền nói:
- Lệnh Hồ Xung này bữa trước
thật là đáng chết, ăn nói
không biết lựa lời. Hôm
trên lầu Túy Tiên
quả đã nói nhăng, nói càn
đắc tội với toàn thể
quý phái từ trên xuống dưới.
Phải đánh đòn!
Gã giơ tay lên tự tát vào
mặt mình hai cái bốp bốp.
Nghi Lâm vội quay lại, đưa tay lên
ngăn cản nói:
- Đừng... đừng đánh
nữa!... Tiểu muội không trách
đại ca mà chỉ sợ liên lụt
đến đại ca.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đáng đánh lắm! Còn phải
đánh nữa.
Gã vung tay trái lên lại tát vào
má bên tả cái nữa.
Nghi Lâm vội nói:
- Tiểu muội không phiền trách đại
ca mà! Lệnh Hồ đại ca! Đại
ca.. đừng đánh nữa.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Tiểu sư muội không giận tiểu huynh
nữa ư?
Nghi Lâm lắc đầu.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Tiểu sư muội không cười thì
đã hết giận thế nào được?
Nghi Lâm gắng gượng cười
lên một tiếng. Nhưng trong tiếng cười
nàng nghĩ tới thân thế không
khỏi
buồn tủi hai hàng nước mắt
lại trào ra, vội quay đi.
Lệnh Hồ Xung thấy nàng khóc hoài.
liền buông một tiếng thở dài.
Nghi Lâm dần dần nín khóc, buồn
rầu hỏi:
- Tại sao... Lệnh Hồ đại ca... lại
thở dài?
Lệnh Hồ Xung cười thầm trong bụng
tự nhủ:
- Thế là cô này mắc bẫy
mình rồi.
Nguyên gã bầu bạn với Nhạc
Linh San từ thuở nhỏ. Thỉnh thoảng
cô lại giở tính con nít, lúc
bực
mình lên là khóc. Bất luận
gã nói gì hay dỗ dành thế
nào cô ta cũng chẳng thèm nghe.
Gã liền giả bộ buồn
thiu làm cho cô phải động tính
hiếu kỳ. Bây giờ cô ta mới
quay lại hỏi han.
Nghi Lâm từ thuở nhỏ chưa
từng quen thói nhõng nhẽo với
ai nên lại càng d mắc bẫy Lệnh
Hồ
Xung.
Gã thấy cô hỏi vậy lại thở
dài quay đi chứ không nói gì.
Nghi Lâm lại hỏi:
- Lệnh Hồ đại ca! Đại ca giận
tiểu muội rồi ư? Tiểu muội đắc
tội với đại ca... đại ca
đừng để
tâm làm chi!
Lệnh Hồ Xung nói:
- Không! Tiểu sư muội chẳng có
điều chi đắc tội với
tiểu huynh cả.
Nghi Lâm thấy gã lộ vẻ buồn
rầu, nhưng thực ra gã đang cười
thầm trong bụng, chỉ giả vờ ngoài
mặt
thế thôi. Nàng nóng nảy nói:
- Tiểu muội làm cho đại ca phiền
lòng tự tát mình, bây giờ
tiểu muội... phải đền tội.
Nàng nói rồi giơ tay lên tự
tát vào mặt đánh bốp một
tiếng. Nàng toan tát cái thứ
hai thì Lệnh Hồ
Xung vội xoay mình, ngẩng mặt lên, giơ
tay ra nắm lấy tay nàng. Song vì gã
cử động mạnh vết thương
lại nổi cơn đau. Gã không nhịn
được, bật tiếng rên la.
Nghi Lâm vội kêu lên:
- Trời ơi! Đại ca.... nằm xuống
mau! Chớ làm vết thương lại
đau lên.
Nàng đỡ gã từ từ
đặt nằm xuống và tự trách
mình:
- Trời ơi! Tiểu muội thật là
ngu xuẩn, không hiểu đã làm
điều gì sai quấy. Lệnh Hồ đại
ca! Đại
ca... đau lắm phải không?
|