TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 33
Hỗn
Nguyên Công Giải Cứu Thiếu Tiêu
Đầu
Kim Dung
Tái bắc minh đà Mộc Cao Phong nghe
Lệnh Hồ Xung nói đến Tịch tà
kiếm pháp của nhà họ Lâm
trong Phước Oai tiêu cục ở
Phúc Châu và ai lấy được
kiếm phổ này sẽ thành người
thiên hạ vô địch thì
sinh dạ hoài nghi.
Tuy lão kiến văn rộng rãi mà
không khỏi chấn động tâm thần.
Nhà họ Lâm ở Phước
Oai tiêu cục có
Tịch tà kiếm phổ hay không lão
cũng không biết rõ, nhưng oai danh
Phước Oai tiêu cục lừng lẫy
khắp
nơi.
Ngày trước Lâm Vin Đồ
nhờ có 72 đường Tịch
tà kiếm, 108 đường Phiên
thiên chưởng và 18 mũi
Ngâm vũ tin để dương danh trên
chốn giang hồ là những điều
lão đã từng nghe. Bây giờ
chàng thiếu
niên giả vờ lưng gù kia hiển
nhiên võ công tầm thường,
chưa luyện được công phu tổ
truyền.
Nhưng lão thấy Dư Thương Hải
vừa nghe nói chàng là Lâm Bình
Chi đã vội vã gạt thanh kiếm
của
Hồng Nhân Hùng ea với vẻ mặt
cực kỳ khẩn trương, xem chừng
trong mình chàng thanh niên tất có
mang theo kiếm phổ quan trọng gì gì
đó, chứ không phải chuyện
giả trá.
Lão lại nghĩ rằng: Dù cho công
phu trong kiếm phổ đó chẳng phải
là thiên hạ vô địch, nhưng
chưởng môn phái Thanh Thành đã
coi nó quan trọng như vậy thì dĩ
nhiên nó không phải là vật tầm
thường. Hoặc giả trong mình chàng
không có kiếm phổ thì cũng
phải có sự vật gì quý trọng
vô cùng.
Mộc Cao Phong vốn không phải là con
người đại ác, nhưng có
tính rất gian tham, ưa chiếm phần
tiện nghi. Lão thấy trong người
Lâm Bình Chi có thể khai thác được
điều hay, quyết chẳng chịu bỏ
qua.
Lúc này Dư Thương Hải vươn
tay ra đã nắm được vai hữu
Lâm Bình Chi rồi, chỉ còn việc
co tay
về là kéo chàng lại được
ngay.
Mộc Cao Phong quát lên:
- Khoan đã!
Lão nhảy vọt tới, vươn tay
ra nắm lấy vai bên trái Lâm Bình
Chi.
Tuy người lão lưng còng, coi có
vẻ hành động khó khăn, ngờ
đâu lão chuyển động thân
hình mau lẹ
phi thường. Lão đứng cách
Lâm Bình Chi đến mấy trượng,
thế mà lão chỉ nhảy một cái
đã tới trước mặt
chàng. Bàn tay lão vừa nắm
vào đầu vai Lâm Bình Chi liền
kéo lùi lại phía sau.
Ban đầu Lâm Bình Chi bị bàn
tay Dư Thương Hải nắm lấy vai bên
hữu, chẳng khác gì một cái
móc sắc móc lấy người
chàng. Chàng không tự chủ được
để mặc cho lão kéo về phía
trước thì đột nhiên
vai bên trái lại bị "móc sắt"
nữa chụp lấy lôi về đằng
sau. Toàn thân chàng những khớp
xương lục cục,
chàng đau quá cơ hồ ngất đi.
Dư Thương Hải vừa thấy Mộc
Cao Phong động thủ hắn đã biết
ngay nến mình không dừng tay lại
thì Lâm Bình Chi lập tức phải
chết ngay. Hắn liền cầm thanh kiếm
trong tay phải đưa ra nhằm đâm
vào
Mộc Cao Phong, đồng thời hắn
quát lên:
- Mộc huynh buông tay ra!
Mộc Cao Phong vung cánh tay kia lên gạt nghe
đánh chát một tiếng. Trong tay lão
đã cầm một
bánh xe lớn ánh vàng lấp
loáng. Bánh xe này không ngớt
chuyển động. Chung quanh bánh xe cài
tám
lưỡi đao nhỏ.
Dư Thương Hải vừa thấy trường
kiếm bị gạt làm cánh tay tê
nhức, thì biết ngay nội lực
đối
phương cực kỳ ghê gớm.
Hắn liền thi triển kiếm pháp vang
lên những tiếng veo véo không
ngớt. Mới
trong khoảnh khắc hắn đã đâm
Mộc Cao Phong đến tám chín chiêu,
đồng thời lớn tiếng
hỏi:
- Mộc huynh! Giữa mộc huynh cùng Dư
mỗ vốn không có thù oán,
sao lại vì thằng lỏi này mà
để
tổn thương đến hòa khí
hai nhà?
Mộc Cao Phong vẫn múa tít bánh xe.
Những lưỡi đao cứng
rắn, gạt hết mọi chiêu kiếm
của Dư
Thương Hải phóng tới. Lão
đáp:
- Dư quán chủ! Vừa rồi trước
mặt đông người, thằng nhỏ
này đã dập đầu lạy tại
hạ và kêu bằng
gia gia. Đó là một điều ai
cũng tai nghe mắt thấy. Tại hạ cùng
Dư quán chủ tuy trước nay vốn
không thù
oán, nhưng quán chủ bắt giết
người kêu tại hạ bằng gia
gia là làm cho tại hạ phải mất
mặt. Nếu làm gia
gia mà không che chở được
cho con cháu thì sau này có ai kêu
ta bằng gia gia nữa?
Hai người vừa đối thoại
vừa đánh nhau. Binh khí chạm nhau
vang lên những tiếng choang choảng
không ngớt. Cuộc đấu mỗi
lúc một mau lẹ.
Dư Thương Hải tức giận hỏi:
- Mộc huynh! Gã này giết con ruột ta.
Mối thù giết con chả lẽ không
báo ư?
Mộc Cao Phong cười khanh khách đáp:
- Phải lắm! Tại hạ cũng vì nể
mặt mà báo thù thay cho Dư huynh! Này
Dư huynh! Dư huynh kéo
gã về phía sau, tại hạ cũng
lôi gã về phía sau thế là
chúng ta xé xác thằng nhỏ này
thành hai mảnh. Vậy
Dư huynh hãy nghe tại hạ đếm: một,
hai, ba. Cứ đếm đến tiếng
thứ ba thì tăng cường lực
lực đạo vào
chưởng lực mà kéo.
Lão nói xong vừa đếm đến
tiếng ba quả nhiên tăng gia cường
lực. Những xương cốt trong toàn
thân
Lâm Bình Chi vang lên những tiếng
lách cách.
Dư Thương Hải kinh hãi nghĩ thầm:
- Ta mà không buông tay thì thằng
lỏi này phải chết liền.
Hắn coi báo thù là việc nhỏ
mà lấy kiếm phổ mới là
việc lớn. Kiếm phổ chưa lọt
vào tay thì lão
quyết không thể để Lâm Bình
Chi chết được.
Lão liền buông tay ra, Lâm Bình Chi
lập tức bị lôi qua bên Mộc
Cao Phong.
Mộc Cao Phong cười ha hả nói:
- Đa tạ! Đa tạ! Dư quán chủ
thật là một ông bạn tốt. Quán
chủ đã nể mặt Mộc đà
tử này mà cả
đến mối thù giết con cũng
không trả nữa. Trên chốn giang
hồ thật ít khi kiếm được
người thứ hai giầu lòng
trọng nghĩa như quán chủ.
Dư Thương Hải hững hờ
đáp:
- Mộc huynh biết vậy là may. Nhưng tại
hạ chỉ nhượng bộ một lần,
chứ không đến lần thứ
hai đâu.
Mộc Cao Phong cười khà khà nói:
- Cái đó chưa chắc. Dư quán
chủ nghĩa ngất trời cao, có
khi còn nhường nhịn đến
lần thứ hai cũng
chưa biết chừng.
Dư Thương Hải đằng hắng một
tiếng, vẫy tay bảo thủ hạ:
- Chúng ta đi thôi!
Hắn dẫn đệ tử bản môn
lập tức rút lui.
Định Dật sư thái nóng lòng
tìm kiếm Nghi Lâm, nụ đã cùng
quần ni phái Hằng Sơn bỏ đi
trước rồi,
nhằm về phía Tây xục tìm.
Lưu Chính Phong bảo bọn đệ tử:
- Những tân khách đến Hành
Sơn chúng ta đều phải trông
nom cẩn thận. Những sự yên
nguy vinh
nhục của họ, chúng ta đều phải
chịu trách nhiệm. Một vị tiểu
sư thái phái Hằng Sơn mất tích
một cách
không rõ rệt, chúng ta phải tìm
cho ta mới xong.
Thế là thầy trò Lưu Chính Phong
quay sang ngả đông nam tìm kiếm.
Trong khoảnh khắc, ngoài viện Quần
Ngọc chỉ còn lại hai người
là Mộc Cao Phong và Lâm Bình
Chi. Mộc Cao Phong cười hì hì nói:
- Chẳng những ngươi không lưng
gù mà còn là một gã bảnh
trai. Tiểu tử! Ngươi bất tất
phải kêu
ta bằng gia gia? Ta coi ngươi ưng lắm,
muốn thu ngươi làm đồ đệ
thì ngươi tính sao?
Lâm Bình Chi vừa bị hai người
dùng nội lực thượng thừa
lôi kéo, xương cốt trong toàn
thân suýt bị
gãy nát. Chàng đau dớn cơ
hồ không chịu nổi. Chàng chưa
kịp bình tĩnh trở lại đã
nghe Mộc Cao
Phong nói thế thì nghĩ bụng:
- Võ công lão gù này cao thâm
gấp mười gia gia mình. Dư Thương
Hải ra chiều úy kỵ lão. Nếu
mình muốn báo thù rửa hận
với Dư Thương Hải thì phải
bái lão gù này làm thầy
mới có hy vọng.
Nhưng lúc bọn đệ tử phái
Thanh Thành toan phóng kiếm giết mình,
lão cứ lờ đi như không
biết gì hết.
Sau lão nghe nhà mình có Tịch tà
kiếm phổ mới chịu động
thủ. Bây giờ lão muốn thu mình
làm đệ tử tất
có mưu đồ gì đây, hiển
nhiên không phải vì lòng tốt.
Mộc Cao Phong thấy Lâm Bình Chi ra chiều
do dự liền nói tiếp:
- Võ công và danh vọng Tái bắc
minh đà như thế nào ngươi
đã biết rồi. Cho đến ngày
nay ta chưa
từng thu một tên đệ tử
nào. Trong thiên hạ há phải không
có lấy một thằng nhỏ đủ
tư cách? Sư thực ta
coi họ không thuận mắt. Ngươi bái
ta làm thầy thì bao nhiêu võ công
trong người ta sẽ dốc ra mà
truyền
thụ cho ngươi hết. Khi đó đừng
nói chuyện bọn tiểu tử phái
Thanh Thành không phải là đối
thủ của
ngươi, mà còn muốn đả
bại Dư Thương Hải cũng chẳng
khó gì. Tiểu tử! Sao ngươi
chưa dập đầu
bái sư đi?
Lão càng nói ra vẻ nhiệt tâm
thì Lâm Bình Chi càng đem lòng
ngờ vực. Chàng tự nghĩ:
- Nếu quả lão có lòng thương
tiếc mình thì tại sao vừa rồi
lão chụp vai mình rồi kéo thật
mạnh như
muốn làm chết mình ngay tức
khắc? Chắc lão tính rằng Dư
Thương Hải và cuốn kiếm phổ
kia quyết
chẳng dám giết mình, nên lão
mới toan cướp mình đem đi.
Vậy lão là người lòng
dạ độc ác. Nếu bái
lão làm thầy thì Lâm Bình
Chi này từ đây bị hãm
vào cảnh ngộ đen tối suốt đời
không bao giờ thoát
được. Trong Ngũ nhạc kiếm
phái hầu hết là những kẻ
sĩ ngay thẳng, võ công cao cường.
Nếu mình
muốn cầu thầy thì phải kiếm
những bậc cao nhân tiền bối mới
được. Võ công lão già
này dù có cao
thâm đến đâu mình cũng
không lạy lão làm thầy.
Mộc Cao Phong thấy Lâm Bình Chi vẫn
có ý ngần ngừ thì nộ
khí trong lòng cũng tăng gia mãi
lên.
Lão tự nhủ:
- Trên chốn giang hồ không biết đã
bao nhiêu người muốn lạy mình
làm thầy. Thậm chí họ dùng
thiên phương bách kế để
mình thu làm đệ tử mà không
được. Gã này được
mình mở miệng yêu cầu
làm đồ đệ là một việc
rất đáng mừng, muôn ngàn
người trong võ lâm cầu cạnh
không xong, thế mà gã
dám ngông nghênh trước mặt
Mộc đà tử này. Nếu không
vì cuốn Tịch tà kiếm phổ thì
ta phóng chưởng
đánh gã chết uổng rồi.
Nhưng lão là người rất
nhẫn nại kín đáo. Lão cười
hì hì nói:
- Thế nào? Ngươi chê võ công
Mộc đà tử này không đủ
làm sư phụ ngươi chăng?
Lâm Bình Chi thấy Mộc Cao Phong đột
nhiên lộ vẻ giận dỗi, nét mặt
xám đen, coi bộ hung dữ ghê
gớm, chàng không tự chủ
được sợ run lên. Có
điều nét giận của Mộc Cao Phong
thoáng hiện lên một
cái rồi lại biến mất ngay. Lão
cười hì hì ra chiều thân
thiết khả ái.
Lâm Bình Chi biết mình đang ở
trong tình trạng nguy hiểm nếu không
bái lão làm thầy, có khi lão
nổi hung giết chàng ngay tức khắc.
Chàng liền đáp:
- Mộc đại hiệp! Đại hiệp đã
chịu thu vãn bối làm đồ đệ.
Đó là một việc vãn bối
rất mong mỏi.
Có điều vãn bối đã
học võ công gia truyền, nếu còn
quy đầu minh sư khác phải được
gia phụ ưng thuận
mới xong. Một là vì pháp gia
vãn bối phải như vậy, hai là
quy củ võ lâm cũng thế.
Mộc Cao Phong gật đầu đáp:
- Ngươi nói vậy rất có lý.
Nhưng cái mà ngươi đã biết
đó chỉ là chút nghề chơi,
chứ chưa có chi
đáng coi là võ công cả. Ta
tưởng võ công của phụ thân
ngươi chỉ có giới hạn. Bữa
nay lão gia đây thấy
trong lòng hứng khởi muốn thu
ngươi làm đồ đệ, nhưng
đó chỉ là nhất thời
còn lúc khác vị tất ta đã
có
hứng chí như thế. Tiểu tử!
Ta coi ngươi tựa hồ có vẻ
khôn ngoan mà sao lại hồ đồ
như vậy? Thôi bây
giờ ngươi hãy dập đầu
bái sư trước rồi ta sẽ
nói với gia gia ngươi sau, chắc
y cũng không dám chống
cự.
Lâm Bình Chi động tâm đáp:
- Mộc đại hiệp! Song thân vãn bối
hiện ở trong tay phái Thanh Thành, chưa
rõ sống chết thế nào.
Vãn bối xin đại hiệp hãy cứu
các người ra. Khi ấy vãn bối
cảm kích ơn sâu chỉ mong báo đáp.
Mộc
đại hiệp có điều chi dạy
bảo, dĩ nhiên vãn bối cũng
tuân theo.
Mộc Cao Phong tức giận hỏi:
- Sao? Ngươi muốn mặc cả với
ta ư? Thằng lỏi này đáo để
thật! Lão gia phải thu ngươi làm
đồ
đệ mới xong. Ngươi lại dám
dở giọng yêu sách với lão
gia ư? Có lý nào thế được?
Có lý nào thế
được?
Lâm Bình Chi quỳ hai gối xuống nói:
- "Tịch tà kiếm phổ" nào đó,
quả tình vãn bối chẳng biết
tý gì. Mộc đại hiệp có
thu vãn bối làm
đệ tử cũng bằng vô dụng.
Nhưng gia phụ, gia mẫu nhất định
biết rõ cái đó. Mộc đại
hiệp có cứu
thoát song thân vãn bối thì mới
ngăn trở Dư Thương Hải không
lấy được kiếm phổ.
Nguyên chàng chẳng biết kiếm phổ
kia là cái gì, nhưng Dư Thương
Hải và Mộc Cao Phong là hai
tay đại cao thủ đã chú trọng
như vậy, chàng biết tất nhiên
đó là chuyện quan trọng. Chàng
lại nói:
- Nếu Dư Thương Hải lấy được
kiếm phổ thì võ công hắn không
chừng còn vượt cả đại
hiệp. Khi
ấy hắn tìm đại hiệp sinh sự
thì đại hiệp chỉ còn đường
lẩn tránh, há chẳng bực mình
ư?
Mộc Cao Phong tức giận mắng liền:
- Thúi lắm! Thúi lắm! Khi nào có
chuyện đó được? Kiếm
phổ của nhà ngươi nếu quả
thần diệu như
vậy thì sao song thân ngươi lại bị
Dư Thương Hải bắt?
Tuy lão nói như vậy nhưng trong bụng
lại nghĩ rằng:
- Trước mắt mọi người
mà Dư Thương Hải công nhiên
nhượng bộ, không chặt đôi
kẻ thù giết con
mình thì tất nhiên hắn có
mưu đồ trọng đại nào khác.
Dư Thương Hải đã là nhân
vật như vậy khi nào
còn mắc bẫy một cách d dàng?
Xem chừng Tịch tà kiếm phổ kia
đúng là một pho bảo lục về
võ công.
Lời nói của thằng lỏi này
rất có lý.
Lão thấy Lâm Bình Chi vẫn quỳ
mọp dưới đất, liền giục:
- Ngươi dập đầu lạy xuống
ba lạy đi! Ngươi đã là đồ
đệ của ta khi nào người
làm sư phụ lại
không quan tâm đến song thân của
đồ đệ bao giờ? Dư Thương
Hải bắt cha mẹ đồ đệ của
ta thì ta cứ
hắn mà đòi người, lại
càng danh chính ngôn thuận, tất hắn
phải buông tha.
Lâm Bình Chi nóng lòng cứu song
thân, bụng bảo dạ:
- Gia gia cùng má má ta ở trong tay
gian nhân, các người phải đau
khổ, một ngày tựa ba thu. Ta phải
cứu sớm các người
ra bằng bất cứ giá nào. Âu
ta đành chịu khuất tất, bái
lão làm sư phụ, cầu sao lão
cứu được gia gia cùng má
má ra thì dù có gặp chuyện tày
đình cũng phải gánh lấy.
Nghĩ vậy chàng đang sắp dập đầu.
Mộc Cao Phong sợ chàng tráo trở,
lão liền đưa tay ra ấn đầu
chàng xuống.
Lâm Bình Chi đang định dập đầu,
nhưng thấy Mộc Cao Phong có cử chỉ
như vậy thì trong lòng
chàng nẩy ra cảm giác trái ngược,
tự nhiên đầu chàng thành
cứng nhắc, không để lão
ấn xuống.
Mộc Cao Phong điên tiết lên nói:
- Mi không chịu dập đầu ư?
Đồng thời lão gia tăng một
phần kình lực vào tay. Nguyên
Lâm Bình Chi là con người cao
ngạo. Vì
nóng lòng cứu song thân chàng
phải chịu nhẫn nhục, đã quyết
định dập đầu lạy Mộc Cao
Phong nhưng
lão hành động ra chiều ức
hiếp làm cho bản tính quật cường
của chàng lại nổi lên. Chàng
liền lớn tiếng
đáp:
- Tiền bối có cứu sống song
thân cho vãn bối thì vãn bối
mới chịu bái tiền bối làm
sư phụ. Bây giờ
tiền bối bắt vãn bối lạy
thì nhất định không được
đâu!
Mộc Cao Phong cười gằn hỏi:
- Chà nhất định không được
ư? Để ta coi có nhất định
không được chăng?
Lão vận thêm kình lực.
Lâm Bình Chi ngay lưng toan đứng
dậy, nhưng bàn tay Mộc Cao Phong chụp lên
đầu chàng khác
nào khối nặng ngàn cân thì
còn đứng dậy thế nào
được? Chàng chống hai tay xuống
đất cố sức cạy
cựa. Mộc Cao Phong lại tăng gia cường
lực thêm một phần.
Lâm Bình Chi nghe thấy xương cổ
kêu lách cách. Mộc Cao Phong cười
ha hả nói:
- Mi có dập đầu lạy hay không?
Ta mà vận thêm kình lực thì
cái cổ mi phải gãy ngay.
Đầu Lâm Bình Chi bị đối
phương ấn thấp xuống chỉ còn
cách mặt đất chừng nửa
thước. Chàng
la lên:
- Ta không lạy đâu! Ta không lạy
đâu!
Mộc Cao Phong dằn giọng:
- Để ta coi mi có chịu dập đầu
không?
Lão ấn mạnh tay, đầu Lâm Bình
Chi lại thấp xuống thêm hai tấc.
Giữa lúc ấy, Lâm Bình Chi bỗng
cảm thấy sau lưng hơi nóng lên,
một luồng lực đạo nhu hòa
truyền
vào trong người chàng. Đột
nhiên áp lực trên đầu nhẹ
bỗng. Chàng chống hai tay xuống đứng
dậy ngay
được.
Biến din này ra ngoài ý nghĩ của
Lâm Bình Chi mà Mộc Cao Phong cũng
giật mình kinh hãi. Lão
động tâm nghĩ ngay tới luồng
nội lực nhu hòa đẩy bàn
tay lão ra là "Hỗn nguyên công" của
phái Hoa Sơn.
Tuy lão biết vậy, nhưng luồng nội
lực đưa tới một cách
đột ngột khiến lão không kịp
đề phòng, để cho
Lâm Bình Chi đứng lên được.
Hiển nhiên "Hỗn nguyên công" tinh diệu
phi thường. Trong luồng nội lực
nhu hòa ngấm ngầm có
luồng kình lực mãnh liệt trút
vào không ngớt.
|