TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 31
Kiếm
Ni Cô, Quần Hùng Vào Kỷ Viện
Kim Dung
Nghi Lâm cả mừng nói:
- Y... y tỉnh lại rồi. Phi Phi! Ngươi thử
hỏi y coi có bớt chút nào
không?
Khúc Phi Yên hỏi lại:
- Tại sao phải muội mới hỏi được?
Tỷ tỷ không có miệng ư?
Nghi Lâm ngần ngừ một lúc rồi
bước lại trước giường
đứng ngoài mà cất tiếng
hỏi:
- Thưa anh hùng! Anh hùng có thấy...
Nàng chưa dứt lời lại nghe
người kia rên lên mất tiếng.
Nàng tự nghĩ:
- Hiện giờ y đang đau đớn
khó chịu, sao mình lại quấy rầy
y?
Nàng đứng lặng một lúc
nghe thấy người kia hơi thở
điều hòa. Hiển nhiên dược
lực công hiệu đã
khiến cho y ngủ đi.
Khúc Phi Yên khẽ hỏi:
- Tỷ tỷ! Tại sao tỷ tỷ lại tự
nguyện vì Lệnh Hồ Xung mà chết?
Phải chăng tỷ tỷ thương yêu
gã?
Nghi Lâm đáp:
- Không không! Phi phi ơi! Ta đã là
người đã xuất gia, đừng
nói những lời tiết mạn
đến Phật tổ.
Lệnh Hồ đại ca cùng ta vốn không
quen biết, thế mà y vì cứu
ta phải uổng mạng. Ta áy náy vô
cùng.
Khúc Phi Yên hỏi:
- Nếu y sống lại thì bất cứ
tỷ tỷ phải làm gì cũng chịu
hay sao?
Nghi Lâm đáp:
- Phải rồi! Dù ta có phải chết
đến ngàn lần cũng không hề
buông lời oán hận.
Khúc Phi Yên đột nhiên lớn
tiếng cười nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Đại ca đã
nghe rõ chưa? Chính miệng Nghi Lâm tỷ
tỷ nói như vậy đó.
Nghi Lâm tức giận hỏi:
- Người giỡn cợt gì
vậy?
Khúc Phi Yên không trả lời Nghi
Lâm, cô tiếp tục lớn tiếng:
- Lệnh Hồ đại ca! Nghi Lâm tỷ
tỷ vừa nói nếu đại ca
không chết thì đại ca bảo y làm
gì y cũng
nghe theo.
Nghi Lâm nghe giọng nói của Khúc Phi
Yên tựa hồ không có vẻ
gì diu cợt, lòng nàng cực
kỳ kinh
hãi nghi ngờ. Trái tim đập thình
thình ấp úng:
- Ngươi... ngươi...
Đột nhiên nàng nghe tiếng xẹt
xẹt rồi hai mắt nàng sáng lòa
thì ra Khúc Phi Yên đã bật lửa
lên
châm vào ngọn nến. Khúc Phi Yên
vén màn lên vừa cười
vừa nhìn Nghi Lâm vẫy tay. Nghi Lâm
từ từ
tiến lại gần. Đột nhiên đầu
óc nàng hỗn loạn cơ hồ mê
ngất đi. Người nàng ngã
ngửa về phía sau. Khúc
Phi Yên liền đưa tay đỡ
lấy lưng Nghi Lâm không để nàng
té xuống, rồi cười nói:
- Muội muội đã biết trước
là tỷ tỷ tất giật mình kinh
hãi. Tỷ tỷ ơi! Tỷ tỷ đã
nhìn rõ ai chưa?
Nghi Lâm lắp bắp:
- Y... y...
Thanh âm nàng rất yếu ớt tưởng
chừng hơi thở không thông.
Nguyên người nằm trên giường
bộ mặt
vuông vắn, cặp lông mày như thanh
kiếm và đôi môi mỏng dính,
đã lộ ra chính là Lệnh Hồ
Xung mà nàng
đã gặp bữa trước ở
trên Túy Tiên lầu.
Nghi Lâm nắm chặt cổ tay Khúc Phi Yên,
cất giọng run run hỏi:
- Y.. không chết ư?
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Hiện giờ y không chết. Nhưng
nếu thuốc của tỷ tỷ vô hiệu
thì y cũng hết sống...
Nghi Lâm cướp lời:
- Y không chết đâu... Nhất định
không thể chết được...
Nàng vừa kinh hãi vừa vui mừng,
đột nhiên bật lên tiếng khóc.
- Ô hay! Y không chết mà sao tỷ tỷ
lại khóc?
Nghi Lâm hai chân nhũn ra, không chống
đỡ được nữa.
Nàng phục xuống trước giường
vừa khóc
thút thít vừa nói:
- Ta vui mừng lắm! Phi Phi ơi! Ta cảm
ơn muội muội không biết đến
đâu mà nói. Té ra muội muội
đã
cứu Lệnh Hồ đại ca.
Khúc Phi Yên ngắt lời:
- Tỷ tỷ cứu y đấy chứ.
Tiểu muội đã không có bản
lãnh đáng kể, lại không có
Thiên hương
đoạn tục giao.
Nghi Lâm đột nhiên tỉnh ngộ. Nàng
từ từ đứng lên nắm
lấy tay Khúc Phi Yên nói:
- Thế thì gia gia tiểu muội đã
cứu y. Đúng là lệnh tôn
đã cứu y...
Giữa lúc ấy đột nhiên
bên ngoài có tiếng người
la gọi:
- Nghi Lâm! Nghi Lâm!...
Đúng là thanh âm Định Dật
sư thái.
Nghi Lâm giật mình kinh hãi toan thưa
lên, thì Khúc Phi Yên vội thổi
tắt cây nến trong tay đi. Đồng
thời xoay bàn tay bịt miệng Nghi Lâm
lại, rồi khẽ nói vào tai nàng:
- Nơi đây là chỗ nào? Tỷ
Tỷ chớ có lên tiếng!
Nghi Lâm tâm thần hoảng hốt, chẳng
có chủ ý gì nữa. Nàng
biết mình đã dấn thân vào
nơi kỹ
viện là chỗ nhơ nhớp rất
đáng hổ thẹn. Nhưng tai nàng nghe
rõ tiếng sư phụ hô hoán mà
im lặng không
thưa là một việc mà suốt đời
nàng không dám.
Bỗng nghe Định Dật lại lớn
tiếng la:
- Điền Bá Quang! Mau chường mặt
ra đi! Muốn tốt thì tha Nghi Lâm ngay!
Bỗng nghe Điền Bá Quang ở trong
phòng phía trước nổi lên
tràng cười ha hả hỏi:
- Tiền bối có phải là Định
Dật sư thái ở Bạch Vân am
đó không? Vãn bối đang muốn
bái kiến đây.
Nhưng vì bên mình có mấy người
đẹp bầu bạn không khỏi thất
l. Xin tiền bối min cho! Ha ha!
Tiếp theo bốn năm ả đều nổi
lên tràng cười khanh khách. Thanh
âm cực kỳ dâm đãng. Chính
là
những kỹ nữ trong viện. Có
cô ả cả gan lớn tiếng:
- Hảo tướng công! Mặc kệ mụ!
Hãy ngồi với tiểu muội một
lúc đã. Hì hì!
Mấy ả kỹ nữ dâm đãng
mỗi lúc một lớn tiếng, hiển
nhiên chúng có ý trêu tức
Định Dật.
Định Dật giận quá quát lên:
- Điền Bá Quang! Mi mà không ra ngay
thì ta băm xác mi ra làm muôn đoạn
Điền Bá Quang cười đáp:
- Vãn bối không ra tiền bối cũng
băm vằm mổ xẻ, mà vãn bối
có ra thì tiền bối cũng phân
thây làm
muôn đoạn. Đằng nào cũng
chết thì chẳng ra làm chi nữa.
Định Dật sư thái! Nơi đây
không phải là chỗ
người xuất gia bước chân
vào được đâu. Tiền
bối đi đi là hơn. Lệnh cao đồ
không có ở đây. Y là
một vị
tiểu sư thái giữ giới luật
thâm nghiêm, khi nào lại vào chốn
này? Như vậy há chẳng quái gở
lắm ru?
Định Dật không nhịn được
nữa gầm lên:
- Phóng hỏa! Phóng hỏa! Đốt
cháy cái ổ chó này đi! thử
xem gã có ra không?
Điền Bá Quang cả cười
nói vọng ra:
- Định Dật sư thái! Nơi đây
là một cảnh nổi danh ở huyện
Hành Sơn kêu bằng Quần Ngọc
viện.
Sư thái phóng hỏa đốt đi
cũng không sao, nhưng trên chốn giang
hồ sẽ đồn đại Quần
Ngọc viện là chốn
yêu hoa tỉnh Hồ Nam đã bị Định
Dật sư thái phái Hằng Sơn phóng
hỏa thiêu rụi. Như vậy tất có
người
hỏi: "Định Dật sư thái là
một nhà tu hành đạo cao đức
trọng lại tuổi nhiều, sao còn đến
chốn này làm
chi?". Khi đó người khác sẽ
đáp lại: "Sư thái đến
đây tìm đồ đệ". Người
ta lại hỏi: "Sao? Đệ tử phái
Hằng Sơn ở am Bạch Vân cũng
đến Quần Ngọc viện ư?". Họ
tiếp tục đồn đại xuyên
tạc làm tổn hại
danh dự quý phái, thật là bất
tiện. Vãn bối xin nói rõ: Vạn
lý độc hành Điền Bá
Quang này không biết
sợ trời sợ đất là
gì mà khắp thiên hạ chỉ sợ
có một mình lệnh cao đồ. H gặp
y là phải tránh xa còn chưa
được, khi nào lại dám dấu
y?
Định Dật sư thái ngẫm nghĩ
thấy gã nói có lý, nhưng rõ
ràng đệ tử về báo là
Nghi Lâm chạy vào
tòa nhà này. Y bị Điền Bá
Quang đả thương, chẳng lẽ còn
là giả được sao?
Mụ tức quá cầm lấy một
viên ngói bóp nát ra, mà không
biết làm thế nào.
Đột nhiên trên mái nhà ở
phía đối diện có thanh âm lạnh
lẽo cất lên hỏi:
- Điền Bá Quang đệ tử ta
là Bình Nhân Kỳ phải chăng
đã bị chết về tay ngươi?
Người hỏi câu này chính
là Dư Thương Hải, chưởng
môn phái Thanh Thành.
Điền Bá Quang đáp:
- Tại hạ cam bề thất kính. Cả
đại giá chưởng môn phái
Thanh Thành cũng quang lâm. Quần Ngọc
viện ở Hành Sơn từ đây
nổi tiếng lẫy lừng thiên hạ,
làm ăn thịnh đạt đến
không kịp tiếp khách nữa. Tại
hạ có giết một gã tiểu tử
kiếp pháp bình thường, chiêu
số giống hệt như kiếm pháp phái
Thanh Thành.
Còn gã tên gọi Bình Nhân Kỳ
hay gì gì thì tại hạ hoài công
đâu mà hỏi đến?
Dư Thương Hải nói:
- Giỏi lắm!
Bỗng nghe đánh véo một cái.
Người lão đã chuồn vào
phòng. Tiếp theo là tiếng khí giới
chạm nhau
chát chúa nổi lên như pháo liên
châu. Dư Thương Hải cùng Điền
Bá Quang đã động thủ đánh
nhau ở
trong phòng.
Định Dật đứng trên nóc
nhà nghe tiếng khí giới loảng
xoảng thì trong lòng ngấm ngầm bội
phục
Điền Bá Quang. Mụ lẩm bẩm:
- Thằng lỏi Điền Bá Quang quả
nhiên có bản lãnh thực sự.
Cứ nghe mấy chiêu khoái đao
kiếm này
thì đủ rõ gã đấu với
chưởng môn phái Thanh Thành đang
ở vào tình thế quân bình.
Đột nhiên một tiếng
binh vang lên. Lập tức tiếng khí
giới im bặt. Nghi Lâm nắm chặt
tay Khúc Phi Yên. Lòng bàn tay nàng
toát mồ hôi lạnh ngắt, nàng
không hiểu Điền, Dư hai người
tỷ đấu ai thắng ai bại? Theo lẽ
ra Điền Bá
Quang đã mấy lần khinh khi nàng,
nàng mong gã bị Dư Thương Hải
đánh bại mới phải. Nhưng
trái lại
nàng rất mong Điền Bá Quang đánh
bại Dư Thương Hải. Tốt hơn hết
là Dư Thương Hải mau mau
chạy đi, đồng thời sư phụ
nàng cũng rời khỏi chốn này
để cho Lệnh Hồ Xung ở yên
đâu dưỡng thương.
Lúc này y đang ở vào lúc
sống dở chết dở, rất
là nguy ngập. Nếu Dư Thương Hải
tiến vào y sợ quá mà vết
thương lại xé ra, tất nhiên phải
chết.
Bỗng nghe thanh âm Điền Bá Quang
từ phía xa vọng lại:
- Dư quán chủ! ở trong phòng chật
hẹp quá, khó bề xoay sở chân
tay. Chúng ta ra chỗ rộng rãi ngoài
kia đấu ba trăm hiệp nữa để
coi ai thắng ai bại. Nếu Dư quán chủ
mà thắng thì nàng Bảo Ngọc
xin
đẹp như tiên sẽ nhường
lại cho quán chủ. Nhược bằng
quán chủ mà thua thì Bảo Ngọc
sẽ về phần tại
hạ.
Câu nói của gã có ý bảo
Dư Thương Hải mà tỷ đấu
với gã chỉ vì ghen tuông muốn
chiếm đoạt
một ả kỹ nữ trong Quần Ngọc
viện tên gọi Bảo Ngọc chi chi đó.
Gã Điền Bá Quang thanh danh tàn
tạ, gã ra vào kỹ viện hàng
ngày như cơm bữa chẳng có
chi là lạ. Còn Dư Thương Hải
là chưởng
môn một phái lớn trong võ lâm
thì khi nào lại thành kẻ lãng
tử vô hạnh như thế được?
Vừa rồi hai người tỷ đấu
trong phòng, mới khoảnh khắc đã
qua lại hơn năm chục chiêu. Đao
pháp của Điền Bá Quang rất
tinh kỳ, công thủ đều theo phép
tắc. Dư Thương Hải tự lượng
võ công của
đối phương chẳng kém gì
mình. Nếu còn tỷ đấu ba, bốn
trăm chiêu nữa, lão chưa chắc
đã nắm vững
phần thắng.
Lát sau bốn bề im lặng như tờ.
Nghi Lâm tựa hồ nghe rõ cả tiếng
trái tim mình đập. Nàng châu
đầu ghé sát miệng vào tai
Khúc Phi
Yên khẽ hỏi:
- Bọn chúng có tiến vào không?
Thực ra Khúc Phi Yên còn nhỏ hơn
nàng mấy tuổi, nhưng trong tình trạng
cấp bách này, Nghi
Lâm chẳng còn chú ý gì nữa,
nàng đã biến thành một cô
bé chẳng hiểu gì cả.
Khúc Phi Yên không trả lời,
giơ tay ra bịt miệng Nghi Lâm.
Bỗng nghe Lưu Chính Phong lên tiếng:
- Dư quán chủ! Tên ác ôn Điền
Bá Quang đã làm nhiều điều
ác độc, tất không được
chết tử tế đâu,
chúng ta muốn thu thập gã bất tất
phải vội vã trong một lúc. Kỹ
viện đây là nơi ô uế,
dấu diếm mọi sự
nhơ nhuốc. Anh em có ý muốn xục
tìm thì chờ Lưu mỗ kêu
người đi. Đại Niên, Vi Nghĩa!
các ngươi
vào kỹ viện xục tìm. Đừng
để một người nào chạy
thoát.
Hướng Đại Niên và Mê
Vi Nghĩa là đệ tử nhà họ
Lưu đồng thanh vâng lệnh.
Tiếp theo lại nghe Định dật sư thái
hạ lệnh cho bọn đệ tử gấp
rút bao vây xung quanh tòa nhà,
vì bọn này đều là nữ
ni không tiện sấn vào kỹ viện.
Chúng thấy Lưu Chính Phong dẫn người
vào xục
tìm thì thích quá.
Nghi Lâm lại càng bồn chồn trong dạ.
Bỗng nghe bọn đệ tử họ Lưu
lớn tiếng la hét. Chúng xục
tìm từng gian phòng một.
Lưu Chính Phong cùng Dư Thương Hải
đứng bên đôn đốc.
Bọn Hướng Đại Niên, Mê
Vi Nghĩa
đảo lộn kỹ viện khiến cho chó
cắn mèo kêu. Còn bọn đệ
tử phái Thanh Thành thấy một
người đồng
bọn bị chết dưới lưỡi
đao của Điền Bá Quang thì trong
lòng không khỏi run sợ. Tuy chúng
được sư phụ
thân hành cầm quân mà cũng
chỉ đuổi được gã bỏ
chạy chứ không thể giết gã
để báo thù nên tên nào
cũng im không lên tiếng mà chỉ
đập phá đồ đạc. Bình
rượu, chén trà vỡ loảng
choảng bày ra một cảnh
tan hoang.
Nghi Lâm nghe rõ bọn Lưu Chính Phong đã
vào đến phòng phía tây xục
tìm thì chỉ trong chớp mắt
là họ đến phòng mình thì
sợ quá cơ hồ ngất đi.
Nàng than thầm:
- Sư phụ đến cứu mình mà
mình lại không thưa, cứ ngồi
trong kỹ viện với một chàng trai
giữa lúc
đêm khuya thì còn ra thế nào?
Tuy y vì mình bị trọng thương nhưng
bọn đàn ông phái Hành Sơn
và
Thanh Thành bao nhiêu người ùa
vào thì dù mình có đến
trăm miệng cũng không rửa được
tiếng nhơ, lại
còn liên lụy đến cả thanh danh
phái Hằng Sơn... Thế thì mình
còn mặt mũi nào mà trông thấy
sư phụ
cùng các vị sư thư nữa?
Nàng thò tay rút kiếm ở sau
lưng ra toan đâm cổ tự tử.
Khúc Phi Yên xoay tay trái lại nắm
lấy cổ tay nàng khẽ quát:
- Làm thế không được! Tiểu
muội cùng tỷ tỷ xông ra đi!
Bỗng nghe tiếng lách cách. Lệnh Hồ
Xung ngồi nhỏm dậy khẽ nói:
- Thắp đèn nến cho sáng lên.
Khúc Phi Yên hỏi:
- Để làm gì?
Lệnh Hồ Xung khẽ quát:
- Ta bảo ngươi thắp đèn sáng
lên!
Giọng nói có vẻ oai nghiêm. Khúc
Phi Yên không dám hỏi nữa, lấy
đả lửa bật lên châm vào
đèn
nến.
Dưới ánh đèn, Nghi Lâm
nhìn rõ mặt Lệnh Hồ Xung sắc
mặt lợt lạt như người chết
rồi. Nàng
không nhịn được bất giác
khẽ la lên một tiếng kinh hoàng.
Lệnh Hồ Xung chỉ vào tấm chiếu
trên giường nói:
- Khoác vào... cho ta!
Nghi Lâm toàn thân run bần bật cúi
xuống lấy chăn khoác vào người
gã. Tay phải Lệnh Hồ Xung
giữ lấy vạt áo đằng trước
để che vết thương trước
ngực rồi bảo:
- Hai cô lên giường nằm đi!
Khúc Phi Yên bật cười hì
hì nói:
- Hay quá! Hay quá!
Cô kéo Nghi Lâm chui vào trong chăn.
Lúc này mọi người bên ngoài
đã nhìn thấy trong phòng này
có lửa sáng, hối hả bảo
nhau:
- Chúng ta qua bên kia xục tìm.
Rồi chúng kéo ùa cả đến.
Lệnh Hồ Xung đề khí bước
tới khép cửa cài then, gã
quay lại nhìn giường nằm rồi
trở vào trước
giường mở màn ra nói:
- Các cô chui cả vào trong chăn cho
kín đi!
Nghi Lâm ấp úng:
- Đại ca... đừng cử động!...
Phải cẩn thận vết thương.
Lệnh Hồ Xung đưa tay trái ra đẩy
đầu nàng vào trong chăn, tay phải
gã kéo nắm tóc dài của Khúc
Phi Yên bỏ trùm lên mặt gối.
Gã chỉ cử động bấy nhiêu
mà vết thương lại tóe máu
không ngớt. Hai
chân gã nhũn ra phải ngồi xuống
cạnh giường.
Lúc này ngoài cửa phòng đã
có người khua náo ầm lên
và cất tiếng la gọi:
- Những phường chó đẻ
kia! Mở cửa ra mau!
Rồi bình một tiếng! Có người
đạp cửa phòng ra. Ba bốn tên
nhảy vào trước. Đi đầu
là Hồng Nhân
Hùng đệ tử phái Thanh Thành.
Gã vừa nhìn thấy Lệnh Hồ
Xung đã giật mình kinh hãi la lên:
- Lệnh Hồ Xung?... Lệnh Hồ Xung!...
Rồi lùi lại một bước.
Hướng Đại Niên và Mê
Vi Nghĩa đều chưa biết mặt Lệnh
Hồ Xung nhưng nghe nói gã bị La
Nhân Kiệt giết chết rồi, bây
giờ chúng nghe Hồng Nhân Hùng
kêu tên họ gã lên, cũng đều
chấn động tâm
thần, bất giác lùi cả lại
phía sau.
Mọi người đều trố mắt
ra nhìn gã không chớp.
|