TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 30
Người
Bị Thương Đó Là Ai?
Kim Dung
Khúc Phi Yên quay lại vẫy tay. Nghi Lâm
liền theo cô tiến vào. Cô đi
tới bên người kia thì thấy
mặc áo bào bằng nhiu, đầu
tóc chải nhẵn bóng. Y vừa thấy
Nghi Lâm đã lộ vẻ cực kỳ
kinh dị. Người
kia đi trước dẫn đường
qua một cái sân rộng. Y vào căn
nhà phía tây mở rèm lên
nói:
- Mời tiểu thư cùng sư thái
hãy ngồi chờ đây.
Cửa rèm vừa mở, một
mùi thơm son phấn đưa ra nực
mũi.
Nghi Lâm tiến vào qua cửa thì
thấy trong phòng kê một cái giường
lớn. Trên giường chăn gối
đều
bằng gấm thêu hoa. Thứ gấm
này là thứ thổ sản đất
Tương tiêu, tỉnh Hồ Nam, nổi tiếng
khắp thiên hạ.
Bức chăn gấm thêu một đôi
uyên ương nhởn nhơ dưới
nước, màu sắc rực rỡ
mà linh động như chim
thật. Nghi Lâm xuất gia vào Bạch Vân
am từ thuở nhỏ, nàng chỉ
quen chăn gối bằng vải xanh thô sơ,
chưa từng thấy đồ xa hoa như
lần này. Nàng vừa ngó qua
liền quay đầu ra phía khác. Trên
kỷ thắp một
ngọn đèn hồng, bên ngọn đèn
là một tấm gương trong, một hộp
đựng nước hương, phấn
sáp. Hai đôi
giày thêu hoa để dưới đất
trước giường. Một đôi
cho đàn ông, một đôi cho đàn
bà sắp đặt ngay ngắn.
Nghi Lâm giật nẩy mình, ngửng đầu
lên, bỗng ngó thấy một khuôn
mặt trái xoan ửng đỏ ra chiều
bẽn lẽn.
Hình ảnh này chính là bóng
nàng qua tấm gương phản chiếu
lại. Rèm cửa vén lên, một
người bộc phụ
tươi cười bưng trà đến.
Mụ này quần áo gọn ghẽ và
có vẻ rất yêu kiều tao nhã.
Nghi Lâm đứng trước
tình cảnh này trong lòng lại càng
khiếp sợ, khẽ hỏi Khúc Phi Yên:
- Nơi đây là địa phương
nào?
Khúc Phi Yên tủm tỉm cười.
Cô cúi mình ghé miệng vào tai
bộc phụ nói câu gì không rõ.
Mụ đáp
lại bằng một tiếng "vâng" rồi
đưa tay lên giữ miệng cười
hì một tiếng. Đoạn mụ thoăn
thoắt đi ra.
Nghi Lâm bụng bảo dạ:
- Mụ này xem ra có vẻ kiểu cách,
quyết không phải là người
tốt.
Nàng muốn hỏi Khúc Phi Yên xem ai,
bỗng nghe có tiếng đàn ông
cười ha hả mà lại là tiếng
cười rất
quen thuộc. Nghi Lâm giật mình đứng
dậy. Nàng thò tay toan rút kiếm cài
ở sau lưng, thì chẳng thấy
kiếm đâu nữa, không hiểu
bị ai lấy mất từ lúc nào.
Người kia vừa cười rộ
lên vừa vén rèm tiến vào.
Y vừa ngó thấy Nghi Lâm đã
ngừng tiếng cười, vẻ
mặt cực kỳ bẽn lẽn.
Nghi Lâm trống ngực đánh thình
thình.
Nguyên người vừa bước
vào là Điền Bá Quang. Nàng
vô cùng xao xuyến, la thầm:
- Hỏng bét! hỏng bét! Mình mắc
bẫy con tiểu quỷ Khúc Phi Yên rồi!
Thảo nào thị bảo người
đó
tưởng niệm mình đau khổ vô
cùng!...
Điền Bá Quang ngẩn người
ra một cái rồi lập tức trở
gót toan đi.
Khúc Phi Yên nói:
- Khoan đã! Sao vừa thấy lại
trốn ngay?
Điền Bá Quang vừa rảo bước
ra khỏi cửa vừa nói:
- Ta... không thể... nhìn mặt vị tiểu
sư thái đó nữa...
Khúc Phi Yên cười ha hả nói:
- Điền Bá Quang! Người thật
là kẻ chẳng có tín nghĩa chi
hết. Ngươi đã thua cuộc Lệnh
Hồ Xung,
vậy phải lạy tiểu sư thái đây
làm sư phụ. Ngươi vừa thấy
mặt sư phụ đã chẳng dập đầu,
lại không
kính cẩn tiến đến hô lên
một tiếng "sư phụ". Như vậy... còn
ra thể thống gì nữa?
Điền Bá Quang đáp:
- Vụ này không nên nhắc tới
nữa. Ta đã bị mắc bẫy
Lệnh Hồ Xung. Phi Phi! Sao ngươi cũng
đến
chỗ này làm chi? Đi Đi! Đi
lẹ đi! Đàn bà con gái đâu
lại tới kỹ viện làm huyên
náo bao giờ?
Nghi Lâm nghe thấy hai chữ kỹ viện
thì trống ngực đánh loạn
lên cơ hồ ngất đi. Nàng ngó
cách
bài trí trong phòng đã ngấm
ngầm cảm thấy có điều ngoắt
nghéo, nhưng nàng không khi nào ngờ
tới đây
lại là một kỹ viện. Chẳng những
nàng hiểu rõ kỹ viện là thế
nào mà nàng còn nghe người
ta nói kỹ
nữ là hạng đàn bà con
gái dâm đãng đê hèn
nhất thiên hạ. Họ bồi tiếp bất
cứ người đàn ông
nào min
là người đó có tiền.
Nàng tự hỏi:
- Khúc Phi Yên dẫn mình vào kỹ
viện phải chăng là muốn bắt
mình làm kỹ nữ?
Trong dạ bồn chồn, suýt nữa
nàng phát khóc. May mà Điền
Bá Quang vừa ngó thấy nàng
đã bỏ đi
ngay không dám lại bức bách nên
nàng dường như chỉ còn chút
sinh cơ.
Bỗng nghe Khúc Phi Yên cười nói:
- Trai là người thì gái cũng
là người. Ngươi vào kỹ
viện được sao ta lại không vào
được?
Điền Bá Quang đứng bên
ngoài bức rèm dậm chân nói:
- Gia gia ngươi mà biết ngươi vào
đây nhất định sẽ giết
ta. Phi Phi ngoan lắm! Phi Phi tốt lắm! Ta
năn nỉ ngươi đừng có
đùa cợt một cách quái
gở như thế. Mau mau đưa vị
tiểu sư thái đó đi đi!
Ta chỉ
mong ngươi đi ngay rồi bất luận
ngươi bắt ta làm gì ta cũng xin
chịu.
Khúc Phi Yên cười nói:
- Ta nhất định không đi! Trong thành
Hành Sơn chỉ có gian phòng này
là đẹp. Đêm nay ra cùng
Nghi Lâm tỷ tỷ muốn ngũ lại
đây.
Điền Bá Quang nóng nảy dằn
giọng hỏi:
- Ngươi có đi ngay không?
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Dĩ nhiên ta không đi, ngươi muốn
làm gì? Bậc đại trượng
phu một lời đã nói, ngựa
tứ khôn theo.
Ta bảo không đi là không đi.
Điền Bá Quang đành đấu
dịu:
- Nhưng ngươi không phải là trượng
phu. Phi Phi ngoan lắm. Nghe lời qua đi ngay
đi. Mai qua sẽ
kiếm cho ít đồ chơi.
Khúc Phi Yên nói:
- Thôi đi! Ta thiếu gì đồ chơi.
Ta sẽ nói với gia gia là Điền
Bá Quang đưa ta vào chốn này.
Điền Bá Quang dậm chân luôn
mấy cái gắt lên:
- Qua có làm gì đắc tội với
Phi Phi đâu? Ngươi bịa đặt
nên lời để giết qua ư?
Thế thì lương tâm
ngươi để đâu?
Khúc Phi Yên vẫn cười đáp:
- Ngươi còn hỏi lương tâm ta
làm chi? Điền Bá Quang! Ngươi
có lương tâm không? Sao ngươi
vừa thấy sư phụ đã không
sụp lạy còn toan trở gót chuồn
thẳng?
Điền Bá Quang dịu giọng:
- Thôi được! Qua đành chịu
có điều lầm lỗi. Phi Phi! ngươi
bảo ta làm gì bây giờ?
Khúc Phi Yên đáp:
- Ta làm việc tốt đẹp cho ngươi
để ngươi thành bậc đại
trượng phu, nói lời vẫn
giữ lời. Mau vào
đây lậy sư phụ đi.
Điền Bá Quang ngần ngừ:
- Cái này... cái này...
Nghi Lâm vội nói:
- Ta không muốn hắn dập đầu,
mà cũng không muốn nhận hắn
làm đồ đệ.
Điền Bá Quang nói ngay:
- Phi Phi! Ngươi đã nghe rõ chưa?
Tiểu sư thái không muốn nhìn
nhận ta.
Khúc Phi Yên nói:
- Được rồi! Ngươi nói
có lý. Nhưng ta bảo cho ngươi biết
lúc ta vừa vào đây có
hai tên tiểu tặc
nấp nánh ngó trộm ta. Ngươi phát
lạc chúng đi! Ta cùng sư phụ ngươi
ngủ lại đây, ngươi phải ở
ngoài
canh gác, cấm không cho ai được
vào quấy nhiu bọn ta. Có thế thì
sáng mai ta sẽ không nói gì với
gia
gia.
Điền Bá Quang hiển nhiên rất
sợ hãi gia gia cô bé. Hắn nói:
- Được rồi! Ngươi nói
thì phải giữ lấy lời.
Khúc Phi Yên cười khanh khách
nói:
- Ta không phải là đại trượng
phu thì giữ đúng lời hứa
cũng được mà không giữ
cũng được.
Điền Bá Quang đột nhiên lớn
tiếng quát:
- Quân tiểu tặc nào lớn mật?
Tiếp theo trên nóc nhà có tiếng
hai thứ binh khí rớt xuống ngói
loảng xoảng, rồi một tiếng rú
vang
lên. Sau lại thấy tiếng bước
chân người chạy như bay trốn
đi.
Điền Bá Quang nói:
- Một tên bị giế là tiểu tặc
phái Thanh Thành, còn tên nữa
trốn mất rồi.
Khúc Phi Yên nói:
- Ngươi thiệt là đồ vô dụng!
Sao lại để một tên trốn thoát?
Điền Bá Quang đáp:
- Người đó ta không giết
được. Y là một nữ ni
phái Hằng Sơn.
Khúc Phi Yên cười nói:
- Té ra là sư bá ngươi. Thế
thì dĩ nhiên ngươi không thể
giết được.
Nghi Lâm giật mình kinh hãi khẽ hỏi:
- Y là sư tỷ ta ư? Bây giờ
biết làm thế nào?
Khúc Phi Yên đáp:
- Bây giờ chúng ta đi coi người
bị thương kia. tỷ tỷ mà sợ
lệnh sư quở phạt thì quay về
đi cũng
không hề gì.
Nghi Lâm trầm ngâm một lát rồi
nói:
- Đã trót tới đây thì
chúng ta cùng đi coi.
Khúc Phi Yên mỉm cười. Nàng
lại bên giường đưa tay ra với
vào bức tường. Một cánh
cửa từ từ
mở ra. Té ra trên bức tường
có đặt một khuôn cửa ngầm.
Khúc Phi Yên vẫy tay rồi tiến vào
trước.
Nghi Lâm thấy kỹ viện này có
chuyện kỳ bí, nhưng nàng cũng
mạnh dạn tiến vào.
Phía trong cũng là một gian phòng
nhưng không có đèn lửa chi
hết, phải mượn ánh sáng
phòng
ngoài chiếu vào mới nhìn rõ.
Căn phòng này rất hẹp, cũng
có kê một cái giường, lá
mà rủ thấp. Thấp
thoáng trên giường có người
nằm.
Nghi Lâm đứng ở bên cửa
không dám tiến vào.
Khúc Phi Yên nói:
- Tỷ tỷ! Tỷ tỷ lấy "Thiên hương
đoạn tục giao" chữa thương cho
y đi.
Nghi Lâm ngần ngừ hỏi lại:
- Có thật y biết... thi thể Lệnh Hồ
đại ca ở đâu không?
Khúc Phi Yên đáp:
- Y biết cũng nên mà không biết
cũng nên. Tiểu muội không dám
nói quyết.
Nghi Lâm vội hỏi vặn:
- Lúc nãy ngươi đã bảo
y biết kia mà?
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Tiểu muội không phải là đại
trượng phu, nói chẳng được
như lời cũng không sao. Tỷ tỷ
thử coi.
Nếu chẳng có điều gì trở
ngại thì trị thương cho y, bằng
không thì bây giờ tỷ tỷ
trở gót bỏ đi cũng
không ai ngăn cản đâu.
Nghi Lâm bụng bảo dạ:
- Bất luận thế nào đây cũng
là một tia hy vọng để tìm kiếm
thi thể Lệnh Hồ đại ca, ta không
thể bỏ
qua được.
Nàng nghĩ vậy liền đáp:
- Được rồi! Để ta trị
thương cho y.
Nàng nói rồi quay ra phòng ngoài
cầm một ngọn nến vào tới
bên giường phòng trong. Nàng
mở màn
lên coi thì thấy người này
nằm ngửa, trên mặt phủ một
tấm khăn gấm màu lục. Tấm
khăn phồng lên dẹp
xuống theo hơi thở.
Nghi Lâm không nhìn thấy mặt người
đó, cũng hơi yên dạ, nàng
quay lại hỏi Khúc Phi Yên:
- Y bị thương chỗ nào?
Khúc Phi Yên đáp:
- - trước ngực! Vết thương
khá sâu, thiếu chút nữa là
vào đến trái tim.
Nghi Lâm nhẹ nhàng mở chiếc khăn
đắp trên người đó,
thì thấy người này cởi
trần, để lộ cả cánh tay
và ngực ra. Trước ngực
có một vết thương lớn, máu
đã ngừng chảy. Song miệng vết
thương rất sâu,
hiển nhiên nguy hiểm vô cùng.
Nghi Lâm trấn tĩnh tâm thần bụng
bảo dạ:
- Dù sao ta hãy cứu sống tính
mạng y đã.
Nàng đưa cây nến cho Khúc Phi
Yên rồi thò tay khẽ nắm chung quanh
vết thương và điểm vào
ba
đường huyệt đạo người
kia.
Khúc Phi Yên khẽ nói:
- Tiểu muội đã điểm huyệt
chỉ huyết cho y rồi. Nếu không thì
khi nào y còn sống được
tới bây giờ?
Nghi Lâm gật đầu. Nàng phát
giác những huyệt đạo chung quanh
vết thương đã phong tỏa từ
trước mà cách điểm huyệt
còn xảo diệu, cao thâm hơn nàng
nhiều. Nàng từ từ rút
miếng bông nét ở vết
thương. Ngờ đâu miếng bông
vừa rút chưa khỏi tay, máu tươi
lại phun ra. Nghi Lâm đã từng
học phép
cứu thương của sư môn. Tay trái
nàng giữ miệng vết thương,
tay phải lấy "Thiên hương đoạn
tục
giao" bôi vào. Đoạn nàng lại
nhét bông cho kím lại. "Thiên hương
đoạn tục giao" là một thứ
thánh
dược để trị thương của
phái Hằng Sơn, do Định Dật sư
thái ở Bạch Vân am sáng chế
ra. So với thứ
cao của Tử ái am sáng chế ra,
nó còn linh nghiệm hơn nhiều. Cao vừa
bôi vào miệng vết thương
chẳng bao lâu đã ngừng chảy
máu. Nghi Lâm nghe người kia hơi
thở rất gấp, nàng không hiểu
y có
sống được không, liền hỏi
ngay:
- Thưa anh hùng! Tiểu ni có điều
thỉnh giáo mong được anh hùng
vui lòng chỉ giáo.
Người kia rên lên một tiếng.
Đột nhiên người Khúc Phi
Yên nghiêng sang một bên, đồng
thời cây đèn nến cũng
xiêu đi và tắt liền.
Trong nhà tối đen như mực.
Khúc Phi Yên la lên:
- Trời ơi! Nến tắt mất rồi.
Nghi Lâm giơ tay lên không trông rõ
ngón, trong dạ hoang mang vô cùng. Nàng
nghĩ bụng:
- Chỗ này là một nơi ô uế,
người đã xuất gia len lỏi
vào đây thế nào được?
Ta phải hỏi cho biết tin
tức thi thể Lệnh Hồ đại
ca rồi cấp tốc rời khỏi nơi
đây.
Nàng liền hỏi:
- Bây giờ anh hùng có thấy
bớt đau chút nào không?
Người kia rên lên một tiếng
chứ không trả lời.
Khúc Phi Yên nói:
- Y nóng quá! Tỷ tỷ sờ trán
y coi tại sao lại nóng đến thế?
Nghi Lâm chưa đáp đã bị
Khúc Phi Yên nắm lấy tay nàng đặt
lên đầu người kia. Lúc
này chiếc
khăn trùm trên mặt y đã được
Khúc Phi Yên mở ra rồi. Nghi Lâm
thấy chỗ mình đụng vào nóng
như hòn
than. Nàng không khỏi nẩy lòng trắc
ẩn, nói:
- Ta còn thứ thuốc uống trong để
trị thương, vậy cho y uống mới
được. Phi Phi ngươi đốt
nến lên
cho sáng.
Khúc Phi Yên nói:
- Được rồi! Tỷ tỷ chờ
ở đây để tiểu muội
đi lấy lửa.
Nghi Lâm nghe cô nói bỏ mình lại
một mình thì trong lòng nóng nảy,
vội níu áo lại nói:
- Đừng đừng! Muội muội
đừng đi nữa! Để một
mình ta ở lại đây thế nào
được?\
Khúc Phi Yên khẽ bật cười
nói:
- Vậy tỷ tỷ lấy thuốc nội phục
ra đi.
Nghi Lâm thò tay vào trong bọc lấy
chiếc bình sứ, nàng mở
nắp móc ra ba viên đặt vào
lòng bàn
tay rồi nói:
- Ta đã lấy thuốc ra rồi, muội
muội cho y uống đi.
Khúc Phi Yên nói:
- Trời tối thế này tỷ tỷ
nhầm thuốc thì sao? Nhân mạng trọng
đại há phải trò đùa?
Tỷ tỷ không
dám ở lại đây thì ra ngoài
kia lấy lửa, để tiểu muội
đưng chờ trong này cũng được.
Nghi Lâm cũng không dám chạy loạn
trong kỹ viện. Nàng vội nói:
- Không được! Không được!
Ta không đi đâu.
Khúc Phi Yên nói:
- Đức Phật phải đưa về
đến Tây phương, cứu người
phải cứu cho đến nơi. Tỷ
tỷ cầm thuốc nhét
vào miệng y rồi cho y uống chút nước
trà có được không? Trong
bóng tối thế này, y chẳng biết
tỷ tỷ
là ai thì còn sợ gì nữa?
Chung nước trà đây, tỷ
tỷ cẩn thận một chút đừng
đánh đổ.
Nghi Lâm chậm chạp đưa tay ra đón
lấy chung trà. Nàng ngần ngừ
nghĩ bụng:
- Sư phụ thường nói: "Kẻ xuất
gia lấy từ bi làm gốc, cứu
sống một mạng người còn
hơn xây bẩy
bức phù đồ". Dù người
này không biết thi thể Lệnh Hồ
đại ca ở đâu, nhưng tính
mệnh lâm nguy trong
khoảng khắc, ta nến cứu y là
phải.
Nàng liền từ từ đưa
bàn tay phải ra, đặt lưng bàn
tay vào trán người kia rồi xoay
bàn tay nhét ba
viên thuốc "Bạch Vân hùng đởm
hoàn" vào miệng y. Người kia chưa
mất hết tri giác, há miệng ra ngậm
lấy. Y chờ cho Nghi Lâm để chung
trà vào miệng hớp luôn mấy
ngụm. Miệng ú ớ nói:
- Đa tạ!
Nghi Lâm nói:
- Thưa anh hùng! Anh hùng bị trọng thương
cần phải nghĩ ngơi. Nhưng tiểu
ni cô có việc rất gấp
cần hỏi là Lệnh Hồ Xung hiệp
sĩ bị người sát hại. Thi
thể y...
Người kia "ủa" một tiếng rồi
ngắt lời:
- Sư thái!... Hỏi Lệnh Hồ Xung...
Nghi Lâm đáp:
- Đúng thế! Các hạ có biết
thi thể Lệnh Hồ Xung anh hùng ở
đâu không?
Người kia ú ớ hỏi lại:
- Di thể nào?...
Nghi Lâm nói:
- Đúng thế! Các hạ có biết
di thể Lệnh Hồ Xung hiệp sĩ ở
đâu không?
Người kia hàm hồ mấy tiếng
nhưng thanh âm nhỏ quá, nàng không
nghe rõ.
Nghi Lâm hỏi lại lần nữa kề
sát tai vào miệng người kia thì
chỉ thấy hơi thở cấp bách.
Dường như
y muốn nói gì mà thủy chung không
thốt ra lời được. Nàng
liền bụng bảo dạ:
- Thiên hương đoạn tục giao và
Bạch Vân hùng đởm hoàn
của bản môn hiệu nghiệm vô cùng
nhưng tính dược rất mãnh liệt.
Nhất là sau khi uống "Bạch Vân hùng
đởm hoàn" người ta thường
hôn mê
li bì đến nửa ngày. Đó
chính là thuốc để trị thương
trong lúc cực kỳ khẩn cấp. Vậy
lúc này ta hỏi dồn y
thế nào được?
Nàng vốn lòng dạ nhân từ,
khẽ buông tiếng thở dài rồi
chui đầu ra ngoài màn, vịn vào
chiến ghế để ở
trước giường ngồi xuống
đó khẽ nói:
- Chờ y tỉnh táo thêm chút nữa
sẽ hỏi.
Khúc Phi Yên hỏi:
- Tỷ tỷ! Tính mạng người
này có gì đáng lo ngại không?
Nghi Lâm ngập ngừng đáp:
- Ta chỉ mong cho y khỏi hẳn. Có điều
vết thương trước ngực
y rất thâm trọng. Phi Phi... vị này
là
ai vậy?
Khúc Phi Yên không trả lời,
hồi lâu cô mới nói:
- Gia gia tiểu muội thường nói:
Tiểu muội chả hiểu chuyện gì hết
thì không thể làm ni cô được.
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Gia gia muội muội có nhận biết ta ư?
Sao lão nhân gia... lại biết ta không
hiểu gì?
Khúc Phi Yên đáp:
- Hôm qua ở trên lầu Túy Tiên,
gia gia cùng tiểu muội đã thấy
các vị đánh nhau với Điền
Bá Quang.
Nghi Lâm "ủa" lên một tiếng rồi
nói:
- Người cùng ngồi với
muội muội là lệnh tôn đó
ư?
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Đúng thế! Hôm qua gia gia cùng
tiểu muội đều cải trang nên gã
Điền Bá Quang đốn mạt không
nhận ra. Hắn sợ nhất là gia gia
tiểu muội. Nếu hắn biết gia gia ngồi
bên thì đã cắm đầu
chạy trốn ra xa đến
ngoài mấy trăm dặm rồi.
Nghi Lâm nghĩ bụng:
- Đã vậy thì giả tỷ lúc
ấy gia gia cô này xuất hiện chân
tướng, Điền Bá Quang bở
vía bỏ chạy thì
đâu đến nỗi Lệnh Hồ
đại ca chết uổng mạng.
Nhưng nàng là người non mặt,
tuy trong lòng ai oán người ngoài
mà không dám thốt ra lời.
Khúc Phi Yên hiểu ý hỏi lại:
- Chắc trong lòng tỷ tỷ đang oán
trách gia gia tiểu muội đã có
thể khiến cho Điền Bá Quang sợ
hết
hồn thì sao lại đứng ngoài
coi chơi để đến nỗi Lệnh
Hồ đại ca của tỷ tỷ phải
chết thảm dưới mũi kiếm
của địch nhân, có đúng
thế không?
Nghi Lâm không biết nói dối. Lòng
nàng se lại nghẹn ngào đáp:
- Trăm điều ngang ngửa vì ta.
Giả tỷ hôm kia ta đừng xuống
khe suối rửa tay để cho Điền
Bá
Quang bắt được thì đâu
đến Lệnh Hồ đại ca phải
ngộ nạn. Ta... còn oán trách lệnh
tôn sao được?
Khúc Phi Yên nói:
- Tỷ tỷ không oán hận gia gia tiểu
muội là hay lắm. Người không
ưa ai oán trách mình cả. Gia gia
đã biểu: Muốn để yên
coi Điền Bá Quang có thực là
kẻ hư đốn không? Đồng
thời người muốn coi hắn
khi
thua cuộc rồi trở mặt làm liều
không? Tỷ tỷ... Ha ha!
Khúc Phi Yên nói tới đây,
đột nhiên bật tiếng cười
nói tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca của tỷ tỷ
quả là tay có tài biện thuyết.
Y bảo ngồi mà đánh nhau y đứng
vào
hàng thứ hai trong thiên hạ. Gia gia
tiểu muội cũng hơi tin. Người
còn cho y quả có thứ kiếm pháp
gì gì
đó luyện tập được trong
lúc đi tiêu, và người
ngờ Điền Bá Quang đấu
không lại thật sự. Chà Chà!...
Trong bóng tối Nghi Lâm không nhìn
rõ mặt cô, nhưng đoán ra lúc
này cô tươi cười vui vẻ
lắm.
Khúc Phi Yên càng tỏ ra vui tươi
bao nhiêu thì trong lòng Nghi Lâm càng
đau đớn bấy nhiêu.
Khúc Phi Yên lại nói tiếp:
- Sau Điền Bá Quang chạy trốn gia
gia nói: "Gã tiểu tử đó
chẳng ra trò gì. Hắn đã có
lời giao ước
ai thua thì phải lạy tỷ tỷ làm
sư phụ. Vậy đáng lý phải
dập đầu bái sư, sao lại bỏ
đi?
Nghi Lâm đáp:
- Đó chẳng qua là xảo kế
của Lệnh Hồ đại ca, chứ
thật sự y có thắng được
Điền Bá Quang đâu?
Khúc Phi Yên nói:
- Tỷ tỷ! Tỷ tỷ quả là người
có lương tâm rất tốt. Gã
tiểu tử Điền Bá Quang đã
khinh nhờn tỷ tỷ
mà tỷ tỷ vẫn nói tốt cho
hắn. Lệnh Hồ đại ca bị đâm
chết rồi, tỷ tỷ ôm thi thể
y chạy loạn lên gia gia
tiểu muội bảo: "Tiểu ni cô này
cũng giống đa tình. Phen này không
khéo cô phát điên. Chúng ta
thử theo
dõi xem sao". Thế rồi hai người
theo sau tỷ tỷ. Tỷ tỷ ôm xác
chết chạy hoài không chịu buông
ra. Gia
gia tiểu muội lại nói: "Phi Phi! Ngươi
coi đó: Tiểu ni cô rất đỗi
thương tâm! Giả tỷ gã tiểu
tử Lệnh Hồ
Xung mà không chết thì ni cô đến
hoàn tục lấy gã làm chồng
mới yên".
Nghi Lâm thẹn quá mặt đỏ bừng
lên, may mà ở trong bóng tối
không ai nhìn rõ. Nàng thấy trái
tai
và cổ họng nóng bừng.
Khúc Phi Yên hất hàm hỏi:
- Tỷ tỷ! Gia gia tiểu muội nói vậy
có đúng không?
Nghi Lâm đáp:
- Thực tình ta hối hận vô cùng!
Ta đã làm chết người
thì chính mình cũng không muốn
sống nữa. Kẻ
đáng chết là ta chứ không
phải y. Nếu đức bồ tát
đại từ bi có phép mầu
bảo ta phải chết thay cho
Lệnh Hồ đại ca trở về dương
thế thì dù ta... có phải rớt
xuống 18 tầng địa ngục, muôn
kiếp không thể
siêu sinh, ta cũng cam lòng.
Nàng nói mấy câu này với
thanh âm cực kỳ thành khẩn.
Giữa lúc ấy người kia nằm
trên giường bỗng khẽ rên
lên một tiếng.
|