TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 3
Lâm
Chấn Nam Thử Tài Con Trẻ
Kim Dung
Lâm Bình Chi chẳng còn hồn vía
nào nữa, tưởng chừng
như trái tim muốn nhảy ra ngoài miệng.
Chàng hoảng hốt lùi lại mấy
bước.
Hán tử họ Giả cùng hai tên
tiêu đầu họ Sử và họ
Trịnh ngừng lại không tỷ đấu
nữa. Chúng kinh
ngạc phi thường, đứng ngó
hán tử họ Dư thấy người
gã lảo đảo mấy cái. Tay phải
gã nắm lấy chuôi đao
trủy thủ, hết sức giật mạnh
ra ngoài. Lập tức máu tươi
vọt ra xa đến mấy thước.
Mấy người bàng quang lớn
tiếng la hoảng.
Gã họ Dư kêu lên:
- Giả... Giả... Về nói với
gia gia... báo thù cho tiểu đệ.
Gã hất tay về phía sau. ánh vàng
lấp loáng. Gã đã liệng lưỡi
đao trủy thủ đi.
Gã họ Giả vươn tay ra vừa
chụp lấy chuôi đao vừa la gọi:
- Dư huynh đệ! Dư huynh đệ!
Rồi rảo bước chạy lại.
Gã họ Dư té huỵch xuống đất.
Người gã giãy đành đạch
mấy cái rồi nằm yên không
nhúc nhích.
Sư tiêu đầu khẽ hô đồng
bọn:
- Này các bạn! Hãy chuẩn bị
đi!
Rồi chạy đến bên ngựa rút
lấy khí giới cầm tay.
Hắn là người giàu kinh nghiệm
giang hồ, vừa thấy xảy ra án
mạng, liền nghĩ ngay đến thể
nào gã họ
Giả cũng đánh liều mạng.
Gã họ Giả trợn mắt lên
nhìn Lâm Bình Chi một lúc bụng
bảo dạ:
- Bọn chúng đã gây ra án mạng
lỡ rồi tất chẳng chịu bỏ
đó, mà còn giết luôn cả
mình để bịt
miệng.
Đột nhiên gã chạy đến
bên ngựa, nhảy vọt lên yên.
Gã chưa kịp cởi dây cương
buộc vào gốc cây.
Tiện tay cầm lưỡi đao trủy
thủ, gã vung dao cắt đứt dây
cương rồi thúc vế vào bụng
ngựa cho nó chạy
vọt về phía Bắc.
Bọn gã hai người từ phía
Bắc đi xuống phủ Phúc Châu.
Bây giờ đồng bạn chết
rồi, gã không vào
thành Phúc Châu nữa, theo đường
cũ trở về.
Thất Trần đá vào thi thể
hán tử họ Dư cho lật ngửa
người lên. Chỗ vết thương
vẫn còn gỉ máu
không ngớt. Gã lên tiếng thóa
mạ:
- Mi vô l với thiêu tiêu đầu
của chúng ta là mi không muốn sống
ở đời nữa. Thôi mi
chết quách đi
cũng phải.
Đây là lần đầu Lâm
Bình Chi giết người, chàng bở
vía, mặt cắt không còn hột máu,
ấp úng hỏi:
- Sử... Sử tiêu đầu! Bây
giờ làm thế nào đây?...
Bản tâm ta... không muốn giết y...
Sử tiêu đầu chau mày đáp:
- Chỗ này ở ngay lề đường,
chúng ta hãy đem xác chết vào
trong quán, đừng để người
qua lại trông
thấy.
May ở chỗ trời sắp tối
rồi, trên đường không có
người đi.
Bạch Nhị cùng Thất Trần khiêng
xác người chết vào trong quán.
Sử tiêu đầu khẽ hỏi:
- Thiếu tiêu đầu có giắt
tiền đi đấy không?
Lâm Bình Chi vội đáp:
- Có, có...
Rồi chàng móc trong bọc có hai chục
lạng bạc vụn lấy ra hết đưa
cho Sử tiêu đầu.
Sử tiêu đầu đón lấy
bạc cầm vào trong quán để trên
bàn, nhìn Tát lão đầu nói:
- Tát lão đầu! Có người
đường ngoài đến trêu
trọc đàn bà con gái của nhà
ngươi. Thiếu tiêu đầu
nhà tôi nổi lòng nghĩa hiệp
đứng ra bênh vực. Gặp trường
hợp bất đắc dĩ công tử
mới phải giết gã. Mọi
người đều trông thấy cả
đó. Vụ này cũng là vì
ngươi mà xảy ra, vậy ngươi phải
gánh một phần lớn trách
nhiệm, nếu để sự việc vỡ
lở ra. Bây giờ mai táng xác
chết này đi đã rồi sẽ
thủng thẳng tìm cách che lấp.
Tát lão đầu đáp:
- Dạ... dạ...
Trịnh tiêu đầu nói:
- Phước Oai tiêu cục của chúng
ta đi bảo tiêu ở ngoài mà
giết mấy tên đạo tặc lục
lâm là chuyện
rất thường. Hai con chuột ngoài
đất Xuyên này là bọn đầu
trâu mặt ngựa, ta nhân thấy chúng
nếu không
phải là bọn đạo tắc cướp
đường, cướp biển thì
cũng là bọn giặc hái hoa rất
ghê gớm. Đại khái chúng
đến Phúc Châu để gây
ra án mạng. Thiếu tiêu đầu
của chúng ta là người sáng
suốt, mới thủ tiêu gã này
để đem lại sự an ninh cho dân
Phúc Châu. Có điều thiếu
tiêu đầu không dám hư danh, nên
chẳng buồn
lên quan nha lãnh thưởng. Vậy Tát
lão đầu phải giữ mồm
miệng, đừng để câu chuyện
tiết lộ ra ngoài.
Lão mà không kín tiếng để
quan nha hỏi đến thì chúng ta sẽ
nói là hai tên đạo tặc này
do lão dắt đến.
Việc lão mở quán bán rượu
chỉ là chuyện giả trá, mà làm
tai mắt cho bọn đạo tặc mới
là sự thực. Nếu
không thế thì sao hai tên này lại
đến nhằm đúng ngày lão
khai trương, không sớm hơn hay chậm
hơn?
Chẳng bao giờ trong thiên hạ lại
có chuyện ăn nhịp ngẫu nhiên
như thế được.
Tát lão đầu vội nói:
- Tại hạ không dám nói... không
dám nói gì hết.
Sử tiêu đầu đưa Bạch
Nhị và Thất Trần khiêng xác
chết ra chôn ngoài vườn sau quán
rượu. Hắn
lại sai nạo hết những vết máu
ngoài cửa điếm cho thật sạch.
Sử tiêu đầu quay vào bảo
Tát lão đầu:
- Trong vòng mười ngày, nếu
không có gì tiết lộ ra, lão
được cấp thêm năm chục
lạng nữa để làm
vốn. Bằng lão mà hở môi,
hở miệng nói quàng thì lưỡi
đao của Phước Oai tiêu cục
chẳng giết được hàng
vạn đạo tặc thì cũng đã
ba ngàn rồi, nó sẽ giết một
già, một trẻ nhà lão đó,
và như vậy bất quá trong
vườn rau nhà lão chỉ vùi
thêm hai xác chết nữa.
Tát lão đầu đáp:
- Đa tạ! Đa tạ! Tiểu lão không
dám nói gì đâu.
Mọi việc thu xếp xong xuôi thì trời
đã tối mịt. Lâm Bình Chi đã
hơi yên dạ, nhưng chưa hết nỗi
băn
khoăn. Chàng về đến tiêu cục,
vừa bước chân vào nhà
đại sảnh đã thấy phụ thân
ngồi trên ghế thái sư,
đang nhắm mắt trầm ngâm. Vẻ
mặt thất thường, Lâm Bình
Chi lên tiếng:
- Gia gia!
Phước Oai tiêu cục hành nghề
đã ba đời, bấy nhiêu
năm qua lại giang hồ thì chuyện chiến
đấu giết
người dĩ nhiên không tránh
khỏi được. Nhưng những
người bị giết hay bị đả
thương toàn thuộc về phe
hắc đạo, vả lại những cuộc
chiến đấu chém giết này
chỉ xảy ra ở nơi rừng hoang
núi thẳm mà thôi. Kẻ
bị giết chôn đi là xong. Chẳng
bao giờ có chuyện đạo tặc
cướp tiêu bị giết tố cáo
đến quan nha bao
giờ. Chuyến này Phước
Oai tiêu cục gây ra án mạng ngay tại
ngoại thành một tòa thị trấn
đông đúc.
Người bị giết hại không
phải là quân đạo tặc thì
là một việc tày đình chứ
đâu phải chuyện tầm thường.
Đừng nói hung thủ là thiếu
tiêu đầu một tiêu cục, mà
ngay một vị công tử con quan Tổng
đốc, quan Tuần
án phạm tội giết người cũng
không thể kết liu một cách d dàng
được. Lâm Bình Chi vừa
lên đường về
vừa tính toán trong bụng. Chàng
không quyết định được
có nên thú thật việc này với
phụ thân hay
không. Không ngờ về đến
tiêu cục chàng đã chạm trán
phụ thân.
Lâm Chấn Nam vừa thấy con về,
ông vui vẻ hỏi ngay:
- Hài nhi đi săn thế có được
con lợn rừng nào không?
Lâm Bình Chi đáp:
- Không.
Đột nhiên Lâm Chấn Nam tiện tay
đang cầm cái dọc tẩu thuốc
lào, y vừa quật vào vai Lâm Bình
Chi vừa quát:
- Trả đòn đi!
Nếu là ngày thường thì
Lâm Bình Chi biết ngay là phụ thân
thường nhân lúc bất ngờ
ra chiêu để khảo
nghiệm bản lãnh của mình. Chàng
thấy ông ra chiêu này là chiêu
thứ 26 tên gọi "Lưu tinh phi trụy"
trong
"Tịch Tà kiếm phổ", chàng đã
lập tức sử chiêu thứ
46 là "Khai hoa kiến phật" co người
lại để né tránh.
Nhưng lúc này chàng tâm thần
hoảng hốt, cho ngay là vụ mình giết
người trong tiểu quán đã
bị phụ thân
phác giác rồi và ông cầm
dọc tẩu đánh mình để trừng
phạt, nên chàng không dám né
tránh.
Lâm Chấn Nam quật dọc tẩu xuống
vai Lâm Bình Chi chỉ còn ba tấc liền
đột nhiên dừng lại hỏi:
- Sao thế? Nếu ở trên giang hồ
gặp phải kình địch mà người
ngớ ngẩn như vậy thì còn
chi cái vai kia
nữa?
Tuy lời nói ra chiều trách mắng,
nhưng nét mặt vẫn tươi cười.
Lâm Bình Chi dạ một tiếng rồi
hạ thấp vai bên tả xuống, từ
từ xoay mình lại đi quanh lại phía
sau
phụ thân, tiện thấy cái chổi
lông để trên kỷ trà, chàng
liền cầm lấy đâm vào lưng
ông. Đó chính là chiêu
"Hoa khai kiến phật".
Lâm Bình Chi gật đầu cười
nói:
- Thế mới phải chứ!
Đồng thời ông xoay tay lại dùng
dọc tẩu trả lại bằng chiêu "Giang
thượng lộng địch". Lâm Bình
Chi
phấn khởi tinh thần, chàng chiết
giải bằng chiêu "Tử khí đông
lai". Hai cha con cùng nhau chiết giải đến
năm chục chiêu rồi Lâm Chấn
Nam cầm dọc tẩu phóng lẹ điểm
nhẹ vào dưới vú Lâm Bình
Chi. Lâm
Bình Chi đỡ đòn không
kịp, cánh tay phải bị tê nhức,
cây chổi lông gà chàng không
nắm giữ được nữa
đành để rớt xuống đất.
Lâm Chấn Nam cười nói:
- Hay lắm! Hay lắm! Trong vòng một tháng
nay, ngày nào cũng tiến bộ khá
đấy. Thế là bữa nay
ngươi chiết giải thêm được
bốn chiêu nữa.
Rồi ông quay lại ngồi xuống ghế
lấy thuốc bỏ vào tẩu nói:
- Bình nhi! Nói cho ngươi hay, bữa
nay trong tiêu cục có chuyện vui mừng.
Lâm Bình Chi quẹt lửa cho phụ thân
hút thuốc rồi hỏi:
- Chắc gia gia lại đón được
một món hàng lớn?
Lâm Chấn Nam lắc đầu cười
đáp:
- Chỉ lo tiêu cục mình không đủ
người làm được, chứ
không sợ thiếu hàng. Ta e rằng
hàng đưa đến
nhiều mà mình không dám lãnh
hết.
Ông thở ra một làn khói thuốc
dài, nói tiếp:
- Vừa rồi Lý tiêu đầu
từ Giang Tây đưa tin về cho hay.
Dư quán chủ chùa Tùng Phong thuộc
phái
Thanh Thành ở Xuyên Tây đã
thu l vật của chúng ta đưa biếu.
Lâm Bình Chi mới nghe mới nghe
đến mấy tiếng "Xuyên Tây",
"Dư quán chủ" đã giật nảy
mình lên
hỏi lại:
- Thu l vật của chúng ta ư?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Công việc trong tiêu cục trước
nay ta không nói cho Bình nhi nghe, nên Bình
nhi không hiểu.
Bình nhi dần dần tuổi đã lớn
khôn, gánh nặng của gia gia sẽ đặt
lên vai Bình nhi. Vậy từ nay công
việc
trong tiêu cục, Bình nhi cần để
ý cho hiểu biết. Hài tử! Tiêu
cục của chúng ta đã truyền
ba đời. Một là
nhờ tiếng tăm của tổ phụ
ngày trước để lại. Hai là
nhờ ở công việc truyền
thống của tiêu cục nhà ta làm
được một cách đắc
lực và đâu ra đấy, mới
gây nên được thanh thế như
ngày nay. Có điều mọi việc trên
chốn giang hồ thì về thanh danh chỉ
chiếm được hai phần mười,
công việc làm ăn hai phần nữa
là bốn,
còn sáu phần mười phải
trông vào sự nể vì của các
bạn hữu giang hồ hai phe Hắc, Bạch.
Hài tử thử
nghĩ mà coi: tiêu xa của Phước
Oai tiêu cục chúng ta chạy khắp trong
12 tỉnh, nếu mỗi chuyến đều
phải
có người nhà đi theo hộ
vệ để chém giết những
kẻ cướp đường thì
lấy đâu ra đủ người
mà thí mạng cho
chuyến hàng được trót lọt.
Người ta thường nói: "Giết
được ngàn địch mình
cũng phải tử thương đến
tám
trăm". Hơn nữa ngay một món tiền
bồi thường cho gia đình tiêu
sư, người chạy cờ, cùng
thuộc hạ dù có
lấy cả tiêu ngân đắp vào
cũng không đủ, chúng ta còn
được gì nữa?
Lâm Bình Chi đáp:
- Vâng.
Lòng chàng lại nghĩ tới mấy
chữ: "Quan Tây", "họ Dư" mà phụ
thân vừa nói lại còn văng
vẳng
bên tai.
Lâm Chấn Nam lại nói:
- Vì thế mà chúng ta ăn bát
cơm bảo tiêu, cần được
các bạn giang hồ nể mặt. Vậy ta
phải coi hai
chữ "giao tình" còn có sức
mạnh hơn cả gươm đao.
Giả tỷ trong những ngày qua mà
Lâm Bình Chi được nghe chuyện
phụ thân sắp chuyển dần công
việc tiêu cục sang cho chàng gánh vác
thì chàng đã nức lòng
hả dạ, bàn bạc rất nhiều, nhưng
lúc này
chàng đang xao xuyến trong lòng, nên
những lời của phụ thân chỉ
lọt vào tai chàng phân nửa.
Lâm Chấn Nam cầm dọc tẩu gõ
xuống đất "cốc cốc" ba cái
rồi nói tiếp:
- Võ công của gia gia đây dĩ
nhiên còn kém tằng tổ phụ mà
chưa chắc đã bằng được
tổ phụ ngươi,
nhưng về công cuộc kinh doanh tiêu cục
thì có thể nói hơn tổ phụ
lẫn tằng tổ ngươi rồi. Tằng
tổ dựng ra
cơ nghiệp sáu tỉnh miền duyên
hải, còn Lưỡng Quảng, Lưỡng
Hồ và Giang Tây năm tỉnh là
bàn tay của
gia gia đây mà có. Đó là
nhờ bí quyết nào, ngươi
có biết không? Nói trắng ra chẳng
qua chỉ ở bốn chữ
"thêm bạn bớt thù" mà thôi.
Phước Oai tiêu cục, chữ Phước
ở trên, chữ Oai ở dưới
là nói phước
nghĩa quan hệ hơn oai phong. Nếu đem
đổi ngược lại là "Oai phước"
thì nghĩa khác hẳn đi nó biến
đổi
ra làm oai hơn làm phước". Ha
ha! Ha ha!...
Lâm Bình Chi bất đắc dĩ cũng
phải cười lên mấy tiếng
khô khan lạt lẽo để đáp
lại phụ thân, nhưng
là những tiếng cười vô
vị, trong lòng chẳng có chi hứng
thú.
Lâm Chấn Nam không phát giác ra nỗi
lòng hồi hộp bất an của chàng,
ông lại nói tiếp:
- Cổ nhân thường nói được
đằng chân lân đằng đầu".
Gia gia đây đã được
mười mấy tỉnh đường
ngoài rồi, bây giờ cũng muốn
lân vào đất Thục. Đường
bảo tiêu của chúng ta đi từ
Phúc Kiến vào phía
Tây, từ Giang Tây qua Hồ Nam đến
Hồ Bắc, chẳng lẽ chịu dừng
lại ở đây ư? Sao không ngược
dòng
sông Trường Giang đi nữa
về phía Tây vào đến đất
Tứ Xuyên? Tứ Xuyên là nước
vựa, tiền vựa của
dân giàu đất thịnh. Chúng
ta vào được Tứ Xuyên
rồi sẽ phía Bắc ngược lên
Thiểm Tây, phía Nam xuống
đến Vân Nam, Quý Châu. Như vậy
đường kinh doanh của chúng ta
sẽ được thêm ba thành nữa.
Có điều
Tứ Xuyên là nơi rồng ẩn,
cọp nấp, cao nhân rất nhiều. Xe tiêu
của Phước Oai tiêu cục muốn
đi Tứ
Xuyên thì phải giao du với phái
Nga Mi và phái Thanh Thành mới yên
được. Từ ba năm nay, mỗi
năm
hai tiết xuân thu, ta đã phái người
đưa hậu l lên chùa Tùng Phong
phái Thanh Thành và chùa Kim Đỉnh
phái Nga Mi. Nhưng trước đây
chưởng môn hai phái này không
thu l vật. Kim Quang thượng nhân phái
Nga Mi còn chịu tiếp kiến tiêu đầu
của ta phái đến, mời ở
lại ăn bữa cơm chay, nói mấy
câu tạ từ rồi để
nguyên phong l vật, không động đến,
bảo đưa trả về. Dư quán
chủ chùa Tùng Phong thì gắt gao hơn.
Tiêu đầu của chúng ta đưa
l đến lưng chừng sườn
núi đã bị ngăn chặn lại.
Họ nói là Dư quán chủ đang
ở
thời kỳ tọa quan, cửa đóng
then cài không chịu tiếp kiến người
ngoài. Họ còn nói trong chùa đủ
cả không
thiếu thứ gì và không thu l
vật của mình. Tiêu đầu của
chúng ta đứng nói chuyện không
được ra mắt
Dư quán chủ, ngay đến cổng chùa
hướng nam hay hướng bắc y
cũng không biết nữa. Lần nào
tiêu đầu
đưa l đến cũng thở hồng
hộc chạy về. Y nói là nếu ta
không nghiêm lệnh bắt y bất luận
đối phương vô l
đến đâu mình vẫn phải
một niềm kính cẩn, nên y đành
chịu nuốt giận trở về. Nếu
không thì dù cha trời, mẹ
đất họ cũng chống cự, có
khi đến đánh nhau nữa là
khác.
Lâm Chấn Nam nói tới đây,
ra chiều đắc ý vô cùng, ông
đứng lên nói tiếp:
- Ngờ đâu lần này Dư quán
chủ lại chịu thu l vật của chúng
ta rồi. Quán chủ còn nói là
sẽ phái bốn
tên đệ tử đến Phúc
Kiến đáp l...
Lâm Bình Chi lớn tiếng hỏi:
- Bốn tên chứ không phải hai
ư?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Phải rồi! Bốn tên đệ tử!
Ngươi coi đó thì biết Dư
quán chủ xử sự long trọng vô
cùng. Phước
Oai tiêu cục của chúng ta vẻ vang biết
chừng nào? Chiều nay ta sẽ phái
khoái mở thông tri cho các phân
cục ở những tỉnh Giang Tây,
Hồ Nam, Hồ Bắc phải ân cần
tiếp đãi bốn vị sứ giả
phái Thanh Thành như
bậc thượng tân.
Lâm Bình Chi lại hỏi:
- Gia gia! Phải chăng người Tứ
Xuyên vẫn có lệ kêu kẻ khắc
bằng con rùa và tự xưng mình
là lão
gia?
Lâm Chấn Nam cười đáp:
- - Tứ Xuyên những người
thô tục mới ăn nói thế.
Hạng người thô tục này khắp
nước đâu đâu
chả có. Dĩ nhiên người
thô tục nói năng không được
thanh lịch. Ngươi đã nghe những
tên chạy cờ hiệu
trong tiêu cục chúng ta lúc họ đánh
bạc nói năng còn khó nghe hơn
người Tứ Xuyên là khác.
Sao
ngươi lại hỏi câu này?
Lâm Bình Chi ngập ngừng đáp:
- Hài nhi muốn hỏi vậy thôi, không
có chuyện chi cả.
Lâm Chấn Nam nói:
- Khi bốn đệ tử phái Thanh Thành
tới đây, ngươi nên tìm
cách thân cận với họ để
học lấy tác
phong của đệ tử danh gia. Kết giao
được với bốn người
bạn này là ngày sau tha hồ sung sướng...
Lâm Chấn Nam nói tới đây
thì đột nhiên ngoài sảnh đường
có tiếng người huyên náo.
Tiếp theo là
tiếng bước chân của mấy
người lật đật chạy vào.
Lâm Chấn Nam chau mày hỏi:
- Có chuyện chi mà nhộn lên thế?
Bỗng thấy ba tên chạy cờ hiệu
tiến vào. Tên đi đầu hớt
hải nói:
- Tổng... tổng tiêu đầu
|