TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 29
Khúc
Phi Yên Xin Thuốc Cứu Người
Kim Dung
Nghi Lâm thấy thi thể Lệnh Hồ Xung
mà nàng ôm trong tay dần dần lạnh
giá, nhưng nàng không
cảm thấy nặng nề mà cũng không
biết bi thương chi hết. Nàng đang
ở trong tình trạng như người
mất hồn,
không biết ôm xác chết này
đi đâu thì nàng chợt tới
đầm sen bên đường. Hoa
sen đua nở cực kỳ tươi
đẹp. Bỗng ngực nàng tựa
hồ bị đánh một trùy rất
nạng rồi không chống nổi nữa,
cả nàng lẫn thi thể
Lệnh Hồ Xung đều ngã xuống.
Nàng ngất đi...
Lúc Nghi Lâm tỉnh lại thì thấy
ánh mặt trời sáng tỏ. Nàng
vội giơ tay ra ôm thi thể Lệnh Hồ
Xung
thì chẳng thấy đâu nữa.
Nghi Lâm giật mình đứng phắt
dậy thì chỉ thấy đầm sen vẫn
còn những bông
hoa tươi thắm, nàng đảo mắt
nhìn quanh chẳng thấy thi thể Lệnh
Hồ Xung đâu cả. Nàng bàng
hoàng
chạy quanh chẳng thấy thi thể Lệnh Hồ
Xung đâu cả. Nàng bàng hoàng
chạy quanh đầm sen một
vòng tìm kiếm vẫn chẳng ra manh
mối chi hết. Nghi Lâm quay lại nhìn
mình thấy áo quần máu me loang
lổ. Hiển nhiên là sự thực
chứ không phải mộng ảo. Nàng
bật lên hỏi:
- Thi thể Lệnh Hồ đại ca đâu?
Rồi nàng sợ hãi và cảm
thấy thương tâm vô hạn, suýt
ngất đi. Nghi Lâm định thần
lại tìm kiếm một
lúc, nhưng xác chết đã không
cánh mà bay đi mất rồi. Nàng
thấy đầm nước nông cạn
liền lội xuống mò
hồi lâu mà chẳng thấy tăm
hơi chi hết. Nàng chạy về Lưu
phủ tìm kiếm sư phụ, lòng tự
hỏi:
- Thi thể Lệnh Hồ đại ca biến
đâu mất? Có người qua
đường đem đi hay bị dã
thú vồ mất rồi?
Nàng nghĩ đến gã vì cứu
mình phải uổng mạng, mà thi thể
gã nàng không chiếu cố cho chu toàn
được thì rất là buồn
bực. Nếu quả dã thú bắt
đi ăn thịt thì nàng phải đến
tự tử. Thực ra dù thi thể
Lệnh
Hồ Xung có còn nguyên vẹn, nàng
cũng không muốn sống nữa. Đột
nhiên trong lòng nàng mập mờ
một
ý niệm mà nàng không dám nghĩ
tới. ý niệm này đã thoáng
qua trong đầu óc nàng suốt một
ngày mà
nàng phải min cưỡng dẹp đi.
Nàng lẩm bẩm:
- Tại sao ta lại tâm thần bất định
như vậy? Sao ta lại nghĩ vớ vẩn
thế này? Thật là hoang đường!
Không thể thế được.
Nhưng lúc này ý niệm đó
hiển hiện lên rõ rệt trong đầu
óc nàng. Nàng tự nhủ:
- Lúc ta ôm thi thể Lệnh Hồ đại
ca, lòng ta rất bình thản. Ta ôm người
y chạy loạn trên đường.
Bây giờ thi thể y biến mất
ta tìm kiếm để làm gì, hay
lại ôm chạy lung tung trên đường
như trước. Tại
sao khi đến bên đầm sen ta lại
ngất đi? Thật là đáng chết!
Ta không nên có ý nghĩ quái
gở đó. Sư phụ
không ưng, bồ tát không dung tha ý
niệm tà ma này. Ta không thể là
ma quỷ được. Nhưng thi thể
Lệnh Hồ đại ca đâu?
Nghi Lâm đầu óc hỗn loạn rồi
nàng tựa hồ thấy Lệnh Hồ
Xung mỉm cười, cái mỉm cười
thản nhiên
như không có ý gì. Có lúc
nàng lại thấy gã lớn tiếng
mắng: "Tiểu ni cô xúi quẩy này!..."
với bộ mặt khó
chịu của gã thì trong lòng nàng
đau như cắt.
Bỗng thanh âm Dư Thương Hải lại
vang lên:
- Lao Đức Nặc! Con nhỏ này là
người phái Hoa Sơn ngươi phải
không?
Lao Đức Nặc đáp:
- Không phải! Bữa nay đệ tử
mới thấy cô bé này là
một. Cô không phải là người
tệ phái.
Dư Thương Hải nói:
- Được rồi! Ngươi không
chịu nhận thì thôi!
Đột nhiên hắn giơ tay lên. ánh
thanh quang lấp lánh. Một ngọn chùy
vọt về phía Nghi Lâm. Hắn
quát hỏi:
- Tiểu sư thái! Cái gì đây?
Nghi Lâm còn đang ngơ ngẩn xuất
thần. Nàng không ngờ Dư Thương
Hải lại phóng ám khí hại
mình. Ngọn phi chùy đi rất chậm
mà tiếng rít trên không lại
rất gấp. Nghi Lâm chợt nảy ra
một quyết
định:
- Lão giết mình càng hay! Mình đã
không muốn sống mà được
lão kết quả tính mạng cho thì
còn gì
bằng?
Nàng không có ý niệm lẩn tránh.
Ngọn chùy từ từ bay tới.
Mấy người đồng thanh la lên
cảnh cáo:
- Ám khí đó! Phải để
ý!
Nhưng nàng vẫn không né tránh
mà cũng không muốn giơ tay ra bắt.
Trái lại nàng mừng thầm
thoát khỏi cuộc đời đau
khổ với cảnh thê lương tịch
mịch. Ngọn phi chùy tới kết
quả tính mạng nàng là
một điều nàng mong muốn còn
chưa được. Khi nào nàng còn
lảng tránh nữa.
Định Dật từ từ đẩy
cô bé sang bên, rồi vọt ra đứng
chắn trước mặt Nghi Lâm. Lúc
này coi mụ
không phải là bà già lụ khụ,
mụ vọt người ra mau lẹ phi thường.
Ngọn phi chùy tuy tốc độ rất
chậm,
nhưng nó cũng là một thứ
ám khí phóng đi. Thế mà Định
Dật nhảy ra sau lại vọt người
tới trước. Mụ
vươn tay ra nắm lấy một cách nhẹ
nhàng và đúng lúc. Nhác
trông Định Dật sư thái vươn
tay ra chút
nữa là bắt được ngọn
thiết chùy ngay. Ngờ đâu ngọn
thiết chùy bay đến phía trước
mụ chừng hai thước
đột nhiên rớt xuống đất
đánh cạch một tiếng. Giả tỷ
Định Dật sư thái vươn tay ra
chút nữa thì bắt được
một cách d dàng. Nhưng mụ thấy
tư thế ngọn chùy đi sắp tới
nơi liền giơ tay lên trước
ngực chờ ám
khí tới nơi mới xoay bàn
tay nắm lấy cho ra vẻ ung dung, xứng
đáng với tác phong của những
tay cao
thủ danh gia.
Dè đâu Dư Thương Hải ra chiêu
này tuyệt kỳ bí. Hắn tính đúng
ngọn chùy đến trước mặt
mụ cách
chừng hai thước liền cho rớt
xuống. Luồng lực đạo chuẩn
xác phi thường mà cách dụng
tâm vô cùng xảo
trá.
Định Dật giơ tay đón phi chùy
mà để rớt mất, thế
là bị thua đối phương ở
trước mặt mọi người.
Mặt mụ hơi ửng đỏ vì
bẽ bàng.
Giữa lúc ấy Dư Thương Hải
lại giơ tay lên liệng một nắm giấy
vo tròn tới trước mặt nữ
đồng.
Cuốn giấy này tức là mảnh
giấy vẽ con rùa đen của cô
ta cuộn tròn lại.
Định Dật động tâm nghĩ thầm:
- Thằng cha mũi trâu kia phóng ngọn
chùy té ra là dụng tâm đánh
lừa ta, chứ không phải cố
ý đả
thương con nhỏ.
Bây giờ mụ thấy cuộn giấy
nhỏ xíu liệng tới, thế đi
rất gấp, so với ngọn phi chùy
vừa rồi còn mau
lẹ hơn nhiều. Những tay cao thủ
nội gia có thể đả thương
người bằng một cánh hoa hay một
mảnh lá.
Cuộn giấy này mà liệng trúng
mặt nữ đồng thì cô không
khỏi bị thương. Lúc này Định
Dật đứng bên
Nghi Lâm. Mụ thấy biến cố đột
ngột không kịp cứu viện chỉ
la lớn một tiếng:
- Ngươi...
Bỗng thấy nữ đồng giơ
ngón tay trỏ bên phải lên bật
vào cuộn giấy khẽ vang lên một
tiếng cạch.
Cuộn giấy rách tan thành trăm ngìn
mảnh vụn bay như bươm bướm
trước mặt cô chừng năm
trượng.
Trong bọn quần hào có đến
hơn 20 người không nhịn được
bật tiếng reo:
- Tuyệt diệu!
Nhưng Định Dật sư thái, Dư Thương
Hải, Thiên Môn đạo nhân, Lưu
Chính Phong, Văn tiên sinh,
Hà Tam Thất, những tay cao thủ tuyệt
đỉnh, đột nhiên sắc mặt
biến đổi dị thường rất
khó coi.
Dư Thương Hải nói:
- Chà chà! Tiểu cô nương! chiêu
"Bách điểu triều phụng" của
cô sử hay tuyệt!
Bọn Định Dật đưa mắt nhìn
nữ đồng chằm chặp để
xem cô đối đáp thế nào.
Những tay cao thủ đều biết "Bách
điểu triều phụng" là một tuyệt
kỷ của Ma giáo. Nếu công phu
này luyện được tới
chỗ cao thâm thì một chiêu có
thể đồng thời hạ sát
đả thương đến mười
người. Thật
là một chiêu số lợi hại
khiến cho đối phương khó lòng
tránh khỏi. Nữ đồng còn
nhỏ tuổi dĩ nhiên công
phu chưa luyện được đến
nơi đến chốn. Nếu cô tiếp
tục rèn luyện để sử dụng
những loại ám khí kịch
độc, búng cho nó tung ra hàng trăm
ngàn hạt nhỏ như cát chụp tới
thì e rằng những tay cao thủ đến
đâu
cũng có thể mất mạng ngay tức
khắc. Những người chính
phái khi bàn luận đến ma giáo,
môn công phu
này đã làm cho họ phải điên
đầu mà không tìm ra được
biện pháp nào hoàn thiện để
chống đỡ, nên họ
chán ghét vô cùng. Ngờ đâu
cô bé mặt hoa da ngọc lại biết
sữ môn võ công thâm độc
ghê gớm này.
Nữ đồng cười hì hì
hỏi lại:
- Ai bảo đây là công phu "Bách
điểu triều phụng"? Má má tiểu
nữ kêu nó bằng "Nhất chỉ
thiền".
Có điều tiểu nữ chưa học
được, còn phải luyện 20 năm
mới thành công. Nhưng đợi
20 năm nữa thì khi
ấy tiểu nữ đã đầu
bạc răng long, còn sử công phu
"Nhất chỉ thiền" làm chi?
Thiên Môn đạo nhân cùng Định
Dật sư thái đưa mắt nhìn
nhau. Cả hai người đều lộ
vẻ kinh dị.
Định Dật hỏi:
- Ngươi bảo đó là thần
công "Nhất chỉ thiền" ư? Vậy ra
mẫu thân ngươi ở trên đảo
Tử Trúc ngoài
Đông Hải phải không?
Nữ đồng cười hì hì
đáp:
- Phải hay không sư thái cứ việc
mà đoán. Má má đã
dặn tiểu nữ không được
tiết lộ lai lịch với
bất cứ một ai.
Bọn Thiên Môn tuy nghe tới công
phu "Bách điểu triều phụng" của
ma giáo đã lâu, nhưng thực
ra
chưa hiểu nó thế nào mà cũng
chưa trông thấy bao giờ. Huống
chi công phu của nữ đồng này
lại chưa
luyện được đến nơi vậy
chân giả thế nào không ai phân
biệt được. Còn công phu "Nhất
chỉ thiền" là
tuyệt kỹ của Kính Nguyệt thần
ni trên đảo Tử Trúc ngoài
Đông Hải. Theo lời đồn
thì thần công này
không truyền cho người ngoài.
Vậy nữ đồng tất nhiên
có mối quan hệ sâu xa với Kính
Nguyệt thần ni.
Người ta còn nói Kính Nguyệt
thần ni là một cao nhân tuyệt thế
khôn ai địch nổi. Tuy lời nói
của nữ
đồng chưa biết chân giả thế
nào, nhưng cũng cứ tin là thực
đi và chẳng nên khiêu khích
với một vị cao
nhân ngoài đời như con thần
long ẩn hiện khôn lường là
hơn. Bọn Thiên Môn liền đổi
vẻ mặt chán ghét
ra chiều kính trọng. Còn Dư Thương
Hải sắc mặt lúc trắng bệch,
lúc xanh lè, âm trầm không nhất
định.
Định Dật sư thái thấy tiểu
cô nương tướng mạo xinh đẹp
đã đem lòng yêu dấu, huống
chi cô lại
có liên quan mật thiết với đảo
tử trúc ngoài Đông Hải
thì cũng thuộc đệ tử nhà
Phật, nên mụ quyết
không để cho Dư Thương Hải
khinh khi lấn át cô. Mặt khác mụ
lại nghĩ: Dư Thương Hải là
tôn sư một
phái mà cứ rắc rối với
lão cũng chẳng ích gì.
Mụ liền nhìn Nghi Lâm nói:
- Nghi Lâm! Gia gia cùng má má cô
bé này không hiểu đi đâu.
Vậy ngươi đưa cô đi tìm
kiếm, đặng
có người chiếu cố khỏi
bị kẻ khác hà hiếp.
Nghi Lâm vâng lời chạy lại dắt
tay nữ đồng.
Nữ đồng nhìn cô mỉm cười,
cùng nhau ra khỏi nhà đại sảnh.
Dư Thương Hải biết rằng có
ngăn trở cũng bằng vô dụng.
Hắn chỉ cười lạt một tiếng
rồi không hỏi gì
tới cô nữa.
Nghi Lâm cùng nữ đồng ra khỏi
nhà khách sảnh. Nàng hỏi:
- Tiểu muội muội! Quý tánh tôn
danh là gì?
Nữ đồng cười hì hì
đáp:
- Tiểu muội tên gọi Lệnh Hồ Xung.
Nghi Lâm trái tim đập thình thình.
Nàng sa sầm nét mặt hỏi:
- Ta lấy điều tử tế hỏi
cô, sao cô lại nói giỡn với
ta?
Nữ đồng vẫn cười
đáp:
- Sao tỷ tỷ lại bảo tiểu muội nói
giỡn? Chẳng lẽ người bạn
tên gọi Lệnh Hồ Xung, còn tiểu
muội
không có tên được hay sao?
Nghi Lâm buông tiếng thở dài.
Lòng nàng se lại, nàng không nhịn
được đành để cho hai
dòng lệ
trào ra, cất giọng buồn rầu:
- Lệnh Hồ đại đã ca có
ơn lớn cứu mạng cho ta, rồi
y lại vì ta mà uổng mạng. Ta... không
đáng
là bạn của y.
Nàng vừa nói tới đây
thì thấy hai người lưng gù
một cao một thấp lật đật từ
trong dãy hành lang
ngoài đại sảnh đi qua. Chính
là Tái bắc minh đà Mộc Cao
Phong và Lâm Bình Chi.
Nữ đồng lại cười hì
hì nói:
- Thiên hạ thật lắm chuyện kỳ!
Sao lại có lão lưng gù xấu xa
đến nỗi người ta nhìn
thấy phải phát
ớn.
Nghi Lâm nghe tiếng nữ đồng
chê bai người ngoài thì trong
lòng rất là phiền não. Nàng
nói:
- Tiểu muội tử! Cô tự mình
đi kiếm gia gia cùng má má có
được không? Ta nhức đầu
quá nên trong
mình khó chịu.
Nữ đồng cười hỏi:
- Làm gì mà nhức đầu
với khó chịu? Tỷ tỷ thật
khéo giả vờ. Tiểu muội biết
rồi. Vì tiểu muội mạo
xưng là Lệnh Hồ Xung nên tỷ tỷ
phiền não chứ gì? Hảo tỷ
tỷ! Lệnh sư bảo tỷ tỷ đi
với tiểu muội,
sao tỷ tỷ lại muốn đẩy tiểu
muội ra không nhìn gì đến. Tiểu
muội mà bị kẻ đốn mạt
khinh nhờn tất lệnh
sư sẽ quở trách tỷ tỷ đó.
Nghi Lâm nói:
- Bản lãnh tiểu muội muội còn
hơn ta nhiều, về tâm nhãn lại
càng tinh diệu. Cả đến Dư quán
chủ là
một đại nhân vật nổi danh khắp
thiên hạ cũng phải kiêng tay muội
muội. Muội muội không khinh nhờn
người ta thì người ta đã
cảm ơn trời đất lắm rồi.
Còn ai dám khinh khi tiểu muội nữa?
Nữ đồng cười khanh khách
nắm chặt lấy tay Nghi Lâm nói:
- Hảo tỷ tỷ! Có phải tỷ tỷ
nói móc tiểu muội không? Vừa
rồi nếu không được lệnh
sư bảo vệ
cho thì tiểu muội đã bị lão
mũi trâu đánh tới rồi.
Hảo tỷ tỷ! Tiểu muội họ Khúc,
tên gọi Phi Yên. Tổ
phụ cùng má má tiểu muội đều
kêu tiểu muội là Phi Phi. Bây giờ
tỷ tỷ cứ kêu tiểu muội bằng
Phi Phi là
được.
Nghi Lâm nghe cô nói tên họ thực
thì bao nhiêu ác cảm lúc trước
đều tiêu tan hết. Có điều
nàng lấy
làm lạ là sao cô lại biết nàng
thương nhớ Lệnh Hồ Xung mà
nhận tên họ y để làm trò
đùa?
Nàng nghĩ thầm:
- Chắc lúc mình kể chuyện với
sư phụ cùng mọi người trong
hoa sảnh về những chuyện xảy ra
về
những chuyện xảy ra hôm qua mà
cô bé tinh ranh này nấp ngoài cửa
sổ nghe lỏm được hết.
Nàng liền nói:
- Phi Phi! Chúng ta cùng đi kiếm gia gia
và má má cho muội muội. Muội
tính đi về phương nào?
Khúc Phi Yên đáp:
- Nếu tiểu muội biết người
ở đâu thì đã nhờ
tỷ tỷ đi kiếm giùm, tiểu muội
chẳng đi làm chi cho
phiền.
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Sao muội muội lại không đi?
Khúc Phi Yên đáp:
- Tiểu muội còn nhỏ tuổi nên
không muốn đi. Còn tỷ tỷ thì
khác hẳn. tỷ tỷ rất đỗi
thương tâm,
muốn đi cho lẹ mới đúng.
Nghi Lâm trong lòng run lên hỏi:
- Gia gia và má má tiểu muội...
Khúc Phi Yên ngắt lời:
- Gia gia và má má tiểu muội tạ
thế đã lâu rồi. Tỷ tỷ
muốn kiếm người thì phải
xuống âm phủ mới
thấy.
Nghi Lâm bực mình nói:
- Gia gia cùng má má muội muội đã
tạ thế sao còn đem chuyện này
ra làm trò đùa? Chào muội
muội ta quay về đây.
Khúc Phi Yên vươn tay ra nắm vào
huyệt mạch môn Nghi Lâm năn nỉ:
- Hảo tỷ tỷ! Tiểu muội là một
đứa nhỏ côi cút khổ sở
không có ai chơi với. Tỷ tỷ
đi với tiểu
muội một lúc.
Nghi Lâm bị nữ đồng nắm
giữ huyệt mạch môn cảm thấy
nửa người tê nhức không
khỏi ngấm
ngầm kinh hãi, bụng bảo dạ:
- Võ công con nhỏ này quả còn
cao hơn mình, mà nghe y nói cũng đáng
thương tình.
Nàng liền đáp:
- Được rồi! Ta làm bạn với
muội muội một lúc nhưng muội muội
không được nói giỡn
một cách vô
vị.
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Có câu chuyện tỷ tỷ cho là
vô vị mà tiểu muội lại lấy
làm hứng thú. Nghi Lâm tỷ tỷ!
Tỷ tỷ
đừng làm ni cô nữa có
hay hơn không?
Nghi Lâm nghe Khúc Phi Yên nói câu
này thì không khỏi ngạc nhiên.
Nàng lùi lại một bước.
Khúc Phi Yên thừa cơ thoát khỏi
tay nàng, cô cười nói:
- Làm ni cô thì được lợi
gì? Đã chẳng dám ăn tôm,
ăn cá lại phải cữ cả thịt
dê thịt bò. Tỷ tỷ! tỷ
tỷ xinh đẹp như vậy mà cái
đầu trọc lóc thì mất cả
vẻ mỹ miều. Tỷ tỷ! Để
mớ tóc dài bóng nuột
mới đẹp mắt chứ.
Nghi Lâm nghe cô nói có vẻ ngây
thơ liền bật cười đáp:
- Chúng ta đã gửi mình vào
chốn cửa không thì đến
cả bốn cõi lớn cũng là
không hết, còn kể chi
đến chuyện xấu đẹp bề
ngoài?
Khúc Phi Yên nghẹo đầu ngắm
nghía bộ mặt Nghi Lâm. Lúc này
cơn mưa đã ngớt, mây đen
loãng ra, ánh trăng tỏ chiếu qua
làn mây mỏng soi gương xuống mặt
nàng thành một làn sáng bạc
lờ mờ
càng tăng thêm vẻ kiều dim. Cô
thở dài nói:
- Chả trách người ta nhìn thấy
tỷ tỷ mà phải điên đảo
thần hồn.
Nghi Lâm đỏ mặt lên hỏi:
- Phi Phi ngươi nói gì vậy? Ngươi
còn nói giỡn hoài thì ta bỏ
đi đây.
Khúc Phi Yên cười nói:
- Thế thì thôi! Tiểu muội không
nói nữa. Tỷ tỷ! tỷ tỷ
cho tiểu muội một chút "Thiên hương
đoạn
tục giao" để tiểu muội đi cứu
người.
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Muội muội định đi cứu ai?
Khúc Phi Yên cười đáp:
- Người này quan trọng lắm! bây
giờ tiểu muội chưa nói với
tỷ tỷ được.
Nghi Lâm nói:
- Muội muội muốn lấy thuốc để
cứu mạng cho người, đáng
lý ta phải đưa ngay. Nhưng sư phụ
có
lời nghiêm huấn: Thứ thiên
hương đoạn tục giao này rất
khó chế. Nếu là kẻ đốn
mạt bị thương thì
không nên cứu họ.
Khúc Phi Yên hỏi:
- Tỷ tỷ ơi! Giả tỷ có người
dùng lời nói khó nghe để
thóa mạ lệnh sư một cách vô
lý thì họ là
người hay hay là người đốn
mạt?
Nghi Lâm đáp:
- Kẻ nào thóa mạ sư phụ ta dĩ
nhiên là hạng đốn mạt còn
hay ở chỗ nào nữa?
Khúc Phi Yên cười nói:
- Thế thì kỳ thiệt! Có người
mở miệng nói h gặp ni cô là
bị xúi quẩy, đánh bạc tất
thua. Y đã thóa
mạ lệnh sư lại thóa mạ cả tỷ
tỷ nữa. Thế mà tỷ tỷ
lấy quá nửa hộp "Thiên hương
đoạn tục giao
thoa vào chỗ người y...
Nghi Lâm không chờ cô nói hết
câu đã biến sắc quay đầu
bỏ đi.
Khúc Phi Yên lạng mình vượt
lên chắn trước mặt nàng
dang hai tay ra cười ngặt nghẹo, không
cho Nghi Lâm đi.
Nghi Lâm đột nhiên động tâm
bụng bảo dạ:
- Phải rồi! Hôm qua ở trên lầu
Túy Tiên, con nhỏ này cùng một
người đàn ông nữa
ngồi một bàn. Đến
khi Lệnh Hồ đại ca tử nạn,
mình ôm thi thể y xuống lầu, dường
như cô ta hãy còn ngồi lại, nên
mọi
việc xảy ra cô đã nhìn thấy
hết, chứ chẳng phải nghe lỏm
câu chuyện của mình mà thôi.
Chẳng hiểu
cô ta có theo dõi mình không?
Nàng muốn hỏi Khúc Phi Yên một
câu nhưng mặt thẹn đỏ bừng
nói không ra lời.
Khúc Phi Yên hiểu ý hỏi ngay:
- Tỷ tỷ! Tiểu muội biết rằng
tỷ tỷ muốn hỏi thi thể Lệnh Hồ
đại ca biến đi đâu mất
có đúng thế
không?
Nghi Lâm đáp:
- Đúng thế! Nếu muội muội cho
ta hay được thì ta... cảm kích
vô cùng.
Khúc Phi Yên đáp:
- Tiểu muội không hay, nhưng có một
người biết mà người
đó đang bị trọng thương,
tính mạng lâm
nguy trong khoảnh khắc. Nếu tỷ tỷ
có thể dùng "Thiên hương đoạn
tục giao" cứu sống y thì sẽ cho
tỷ
tỷ biết thi thể Lệnh Hồ đại
ca hiện ở đâu.
Nghi Lâm hỏi lại:
- Muội muội không biết thật chứ?
Khúc Phi Yên đáp:
- Khúc Phi Yên này mà biết thi thể
Lệnh Hồ đại ca ở đâu
thì e rằng sáng mai sẽ bị chết
về tay Dư
Thương Hải và bị hắn đâm
17, 18 nhát kiếm vào thân thể...
Nghi Lâm bịt miệng cô lại nói:
- Ta tin muội muội rồi! Đừng thề
thốt nữa. Người ấy là
ai?
Khúc Phi Yên đáp:
- Y là người tốt, cứu hay
không cứu là tùy ở nơi
tỷ tỷ. Chỗ mà chúng ta tìm
đến lại chẳng phải
nơi tử tế gì.
Nghi Lâm đã nhất tâm muốn
kiếm thi thể Lệnh Hồ Xung thì dù
có phải dấn thân vào chốn
núi đao
rừng kiếm nàng cũng không từ,
còn kể gì nơi tử tế hay
không tử tế. Nàng liền gật
đầu đáp:
- Chúng ta cứ tới đó.
Hai người ra đến cổng lớn
thì trời đột nhiên đổ
mưa rào. Bên cổng có chục cái
dù bỏ đó. Mỗi người
liền cầm một cái ra khỏi cổng
đi về phía đông bắc.
Lúc này đêm đã khuya, trên
đường ít người qua
lại. Hai cô đi vào một ngõ hẻm
rất sâu, hai con chó
thấy người đi tới sủa
ầm lên.
Nghi Lâm thấy Khúc Phi Yên đi vào
đường hẻm, nhưng lòng chỉ
nghĩ tới thi thể Lệnh Hồ Xung,
nên cô muốn dẫn nàng đi vào
đâu nàng cũng không hỏi.
Bỗng thấy Khúc Phi Yên lạng người
vào một lối đi nhỏ hẹp. Trước
cửa nhà, mé tả treo một ngọn
đèn lồng nhỏ. Khúc Phi Yên
đi tới gõ cửa ba tiếng.
Một người ở trong nhà chạy
ra mở cổng ngó đầu ra
ngoài. Khúc Phi Yên ghé tai vào
người đó nói nhỏ mấy
câu rồi nhét một vật gì vào
trong tay gã.
Người kia liền nói:
- Dạ dạ! Xin mời tiểu thư vào!
|