TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 25
Lệnh
Hồ Xung Dùng Trí Khích Điền
Bá Quang
Kim Dung
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Khi ấy Lệnh Hồ đại ca đáp:
"Tối hôm qua ở trong sơn động
tại hạ đã hết sức mà
võ công
không bằng người khi nào dám
nói tới chuyện kiếm hạ lưu
tình cho ai?". Điền Bá Quang cười
khanh
khách nói: "Lúc Lệnh Hồ huynh cùng
vị tiểu ni cô đây ẩn nấp
ở trong sơn động, tiểu ni cô
sơ ý gây nên
tiếng động bị Điền mỗ
phát giác. Còn Lệnh Hồ huynh vẫn
nín hơi ngừng thở. Điền
mỗ chẳng khi nào ngờ
tới còn có người khác
ở bên. Điền mỗ giữ
tiểu ni cô này đang định phá
thanh quy giới luật của cô, giả
tỷ
Lệnh Hồ huynh chờ một tý nữa,
rồi nhân khi Điền mỗ vô ý
chẳng ngờ mà đâm một
kiếm thì nhất định
Điền mỗ phải uổng mạng. Lệnh
Hồ huynh ơi! Lệnh Hồ huynh nào phải
đứa nhỏ 11, 12 tuổi mà lại
không biết lẽ đó? Điền
mỗ biết Lệnh Hồ huynh đường
đường là đấng trượng
phu, không muốn dùng thủ
đoạn ám toán. Vì thế mà
Lệnh Hồ huynh chỉ phóng kiếm đâm
lướt nhẹ trên bả vai Điền
mỗ".
Định Dật hỏi:
- Điền Bá Quang nói vậy thì
Lệnh Hồ Xung bảo sao?
Nghi Lâm đáp:
- Lệnh Hồ đại ca nói: "Nếu tiểu
đệ chờ thêm một lát nữa
thì tiểu cô nương này há
chẳng bị Điền
huynh làm ô nhục ư? Tiểu đệ
nói rõ cho Điền huynh biết: Dù
tiểu đệ thấy mặt ni cô là
tức mình rồi,
nhưng dù sao phái Hằng Sơn cũng
là một trong Ngũ nhạc kiếm phái.
Thế mà Điền huynh làm ô nhục
thì
không thể dung thứ được".
Điền Bá Quang cười hỏi:
"Nói vậy thì nói, song nếu Lệnh
Hồ huynh chỉ cần
đâu sâu nhát kiếm đó
thêm ba bốn tấc là một cánh
tay của Điền mỗ sẽ thành
tàn phế. Sao Lệnh Hồ huynh
vừa đâm tới đã
rút tay về ngay?". Lệnh Hồ đại
ca đáp: "Tiểu đệ là đệ
tử phái Hoa Sơn, có lý đâu
lại dùng thủ đoạn ám toán
thương nhân? Điền huynh đã
phóng đao đâm vào vai tiểu
đệ thì tiểu đệ
cũng đâm trả một kiếm vào
vai. Thế là hòa rồi. Nhược
bằng còn tỷ dấu nữa thì
cũng tỷ đấu một cách
đường đường chính
chính, không ai chiếm phần tiện nghi
của ai". Điền Bá Quang cười
khánh khách nói:
"Hay lắm! Hay lắm! Lệnh Hồ huynh lại
đây, tiểu đệ kết bạn với
Lệnh Hồ huynh uống một chung đã".
Nghi Lâm nói tới đây ngừng
lại thì Định Dật thúc giục:
- Sao người không kể hết đi?
Nghi Lâm dạ một tiếng kể tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca nói: "Võ công
thì tiểu đệ không bằng Điền
huynh, nhưng tửu lượng thì chắc
Điền
huynh kém rồi". Điền Bá Quang hỏi:
"Có thật tửu lượng tiểu
đệ không bằng Lệnh Hồ huynh chăng?
Cái
đó chưa chắc. Bây giờ
chúng ta lại đấu rượu. Mỗi
người hãy uống mười
bát lớn trước". Lệnh Hồ
đại ca
chau mày nói: "Điền huynh! Tiểu đệ
nghĩ rằng Điền huynh là một
tay hảo hán không thèm chiến phần
tiện nghi hơn người thì tiểu
đệ mới cùng Điền huynh
đấu rượu, ngờ đâu
tiểu đệ thất vọng".
Nghi Lâm nói tới đây thở
phào một cái, cô kể tiếp:
- Điền Bá Quang liếc mắt nhìn
Lệnh Hồ đại ca hỏi: "Sao Lệnh Hồ
huynh lại bảo Điền mỗ chiếm
phần tiện nghi?". Lệnh Hồ đại
ca đáp: "Điền huynh đã biết
tiểu đệ rất ngán bọn ni cô,
thấy họ là trong
người khó chịu, ăn uống
cũng không thích nữa, thì còn
đấu rượu với Điền
huynh sao được?". Điền Bá
Quang lại cười nói: "Lệnh Hồ
huynh! Điền mỗ biết Lệnh Hồ
huynh tìm thiên phương bách kế
để cứu vị
tiểu ni cô này. Song Điền mỗ
quý sắc đẹp như tính mạng.
Điền mỗ đã thấy vị
tiểu ni cô này xinh đẹp
như thế thì dù Lệnh Hồ huynh
có nói gì Điền mỗ cũng
không buông tha đâu. Nếu Lệnh
Hồ huynh muốn
Điền mỗ buông tha y thì phải
chịu một điều kiện". Lệnh Hồ
đại ca đáp: "Được rồi
Điền huynh cứ nói đi.
Dù trên có núi đao, dưới
có vạc dầu, Lệnh Hồ Xung này
cũng mạnh dạn mà nhận. Nếu chau
mày
không phải là hạng hảo hán".
Nghi Lâm cặp mắt mơ màng, mặt
ửng hồng nàng kể tiếp:
- Điền Bá Quang cười ha hả
rót đầy chén rượu vào
hai bát nói: "Lệnh Hồ huynh uống
bát rượu này
đi rồi ta hãy nói chuyện". Lệnh
Hồ đại ca bưng bát rượu
lên uống một hơi cạn sạch, rồi
giơ bát lên
nói: "Cạn hết rồi đây!". Điền
Bá Quang cũng uống chung rượu
rồi nói: "Lệnh Hồ huynh! Tiểu đệ
đã là
bạn với Lệnh Hồ huynh thì nên
theo lề luật giang hồ. Tức là
không được trêu vợ bạn.
Nếu Lệnh Hồ
huynh không chịu lấy tiểu ni cô..."
Nghi Lâm nói tới đây hai má
ửng hồng, cúi đầu xuống.
Thanh âm cô mỗi lúc một nhỏ.
Về sau chỉ
còn như tiếng muỗi kêu, người
ngoài khó lòng nghe tiếng.
Định Dật vỗ tay xuống bàn hỏi:
- Ngươi nói nhăng gì lắm thế?
Càng nói càng giống hạng hạ
lưu. Rồi sau sao nữa?
Nghi Lâm khẽ đáp:
- Gã Điền Bá Quang miệng còn
nói nhiều câu hồ đồ. Hắn
cười hì hì nói tiếp: "Bậc
đại trượng phu
một lời đã nói bốn ngựa
không theo. Đại huynh ưng thuận lấy
cô... lấy cô làm vợ, thì
tiểu đệ lập tức
buông tha và còn xin lỗi cô nữa.
Ngoài điều kiện đó thì
không còn cách nào khác". Lệnh
Hồ đại ca
"hứ" một tiếng rồi đáp:
"Đại huynh muốn tiểu đệ xúi
quẩy cả đời hay sao? Vụ này
đừng nói tới nữa!".
Điền Bá Quang còn nói hồ
đồ tỷ như: "đã để
đầu tóc thì không phải ni cô",
và nhiều câu điên rồ đệ
tử
phải bịt tai không nghe nữa. Lệnh
Hồ đại ca nói: "Im miệng đi!
Điền huynh còn nói giỡn những
câu
chán tai nữa thì Lệnh Hồ Xung
này phải chết ngay đương trường.
Điền huynh mà không buông tha y thì
chúng ta lại quyết một trận tử
chiến". Lệnh Hồ đại ca lại cười
nói tiếp: "Đứng dậy đánh
nhau thì tiểu
đệ không bằng Điền huynh nhưng
ngồi đánh thì Điều huynh lại
không phải là đối thủ của
tiểu đệ".
Mọi người lúc trước
đã được nghe Nghi Lâm thuật
chuyện Điền Bá Quang chỉ ngồi
yên trên ghế
đón tiếp 17, 18 chiêu thế công
cực kỳ lợi hại của Địa
Tuyệt đạo trưởng vậy hắn
ngồi mà chiến đấu tài
tình đến thế nào ai chẳng
hiểu rõ? Thế mà bây giờ
Lệnh Hồ Xung dám bảo y ngồi đánh
nhau thì Điền Bá
Quang phải thua chẳng qua là câu nói
khích.
Hà Tam Thất gật đầu nói:
- Gặp phải tên ác đồ dâm
tặc như vậy, trước hết trêu
chọc cho hắn nổi nóng lên rồi
hãy thừa cơ hạ
thủ. Đó cũng là một diệu
kế.
Nghi Lâm lại nói:
- Nhưng Điền Bá Quang sau khi nghe Lệnh
Hồ đại ca nói mấy câu đó
hắn không nổi nóng, chỉ
cười ha hả đáp: "Lệnh Hồ
huynh! Điền Bá Quang này khâm phục
Lệnh Hồ huynh ở chỗ Lệnh Hồ
huynh
là người có kiến thức,
có đởm lược, có hào
khí. Còn về võ công của Lệnh
Hồ huynh thì tiểu đệ không
coi vào đâu". Lệnh Hồ đại
ca nói: "Lệnh Hồ Xung này có khâm
phục Điền huynh là ở chỗ
đứng lên
phóng khoái đao chứ không phải
ở chỗ Điền huynh ngồi mà
thi triển đao pháp đâu nhé!".
Nghi Lâm nói đến đây ngừng
lại, khiến mọi người nóng
nghe toan thúc giục, thì cô lại kể
tiếp:
- Điền Bá Quang cười lớn
hơn nói: "Thế thì Lệnh Hồ huynh
hãy còn có chỗ chưa rõ. Thuở
nhỏ Điền
mỗ phải ngồi mà luyện đao pháp,
nên cách ngồi đánh nhau Điều
mỗ coi như trò chơi. Vừa rồi
Điền mỗ
biết lão mũi trâu phái Thái
Sơn kia là tay chiết chiêu rất lão
luyện, nên không dám coi thường
lão. Nhưng
Điền mỗ ngồi sử đao đã
quen rồi nên chẳng buồn đứng
dậy nữa. Thế thì chuyện ngồi
đánh Lệnh Hồ
huynh bằng tiểu đệ thế nào
được?". Lệnh Hồ đại
ca nói: "Điền huynh! Trái lại Điền
huynh không biết
rõ đó thôi. Điền huynh bất
quá vì thuở nhỏ mắc bệnh
ở chân nên phải ngồi luyện
đao pháp hai năm. Về
công phu khác tiểu đệ không bằng
Điền huynh đã đành, nhưng
ngồi mà sử kiếm thì Điền
huynh không
bằng đâu, vì ngày nào tiểu
đệ cũng ngồi mà luyện kiếm".
Nghi Lâm nói tới đây, mọi
người đều hướng mục
quang về phía Lao Đức Nặc như
để dò xem
câu đó có thực không. Mỗi
người đều tự hỏi:
- Trong võ công phái Hoa Sơn làm gì
có môn ngồi mà luyện kiếm?
Lao Đức Nặc lắc đầu cười
nói:
- Đại sư ca gạt hắn đấy.
Tệ phái không có môn kiếm pháp
đó.
Nghi Lâm nói:
- Điền Bá Quang lộ vẻ kinh dị
hỏi: "Quả có chuyện đó không?
Tiểu đệ không phải là hạng
cô độc
sao lại không biết? Bây giờ tiểu
đệ muốn biết phép đánh
kiếm ngồi... của phái Hoa Sơn ra sao?".
Lệnh
Hồ đại ca đáp: "Kiếm pháp
này không phải do ân sư truyền
thụ cho tiểu đệ mà là chính
tiểu đệ đã
sáng chế ra nó". Điền Bá
Quang nghe nói biến sắc đáp: "Té
ra là thế! Lệnh Hồ huynh là bậc
đại tài!
Khiến cho tiểu đệ khâm phục vô
cùng!".
Mọi người đều biết Điền
Bá Quang sở dĩ thay đổi sắc
mặt là vì người trong võ
lâm muốn sáng chế ra
một đường quyền pháp hay
kiếm pháp đâu phải chuyện d
dàng. Nếu không phải là tay võ
công cao
cường lại tài trí hơn người
thì khó mà dám đi vào đường
khác để sáng chế những
chiêu thức mới. Tỉ
như Hoa Sơn là một phái lớn
nổi tiếng đã mở phái
mấy trăm năm, bao nhiêu chiêu thức
võ công của
phái này đã trải qua hàng
vạn lần rèn luyện mà muốn biến
đổi một chút cũng khó khăn
vô cùng, chứ
đừng nói đến chuyện sáng
chế ra một kiếm pháp.
Lao Đức Nặc cũng bụng bảo
dạ:
- Té ra đại sư ca đã ngấm
ngầm sáng lập ra một thứ kiếm
pháp. Thế mà sao y không nói với
sư
phụ? Chẳng lẽ y muốn tự mình
dựng ra một môn hộ riêng biệt?
Phải rồi! Chắc y bị sư phụ trách
phạt
đánh đòn nhiều lần rồi
phân tâm, có ý muốn thoát
ly phái Hoa Sơn để khỏi chịu
nhiều điều khuất phục.
Bỗng Nghi Lâm thở dài nói:
- Lúc ấy Lệnh Hồ đại ca cười
hì hì đáp: "Kiếm pháp này
khó ngửi lắm. Có chi là đáng
bội phục?".
Điền Bá Quang kinh dị hỏi: "Tại
sao lại khó ngửi?". Đệ tử
rất lấy làm kỳ vì kiếm pháp
chỉ có cao minh
hay không chứ làm gì có khí
vị mà khó ngửi. Bỗng nghe Lệnh
Hồ đại ca nói tiếp: "Chẳng
dấu gì Điền
huynh, mỗi buổi sáng tiểu đệ
đi tiêu, ngồi trong nhà xí thấy
ruồi nhặng bay qua bay lại rất khó
chịu. Thế
rồi tiểu đệ cầm kiếm lên
đâm ruồi nhặng. Ban đầu không
đâm trúng. Lâu dần chiêu thức
sinh ra tuyệt
xảo. Mỗi lần phóng kiếm đều
đâm trúng ruồi nhặng. Công việc
này lâu ngày đi đến chỗ
tâm thần lĩnh hội.
Rồi từ chỗ dùng kiếm đâm
nhặng đi tới chỗ sáng chế
ra một thứ kiếm pháp. Kiếm pháp
này thi triển lúc
ngồi đi tiêu. Như vậy khí vị
há chẳng khó ngửi ư?". Y nói
tới đây đệ tử không
nhịn được phải phì cười
vì Lệnh Hồ đại ca thật là
tay hoạt kê đại tài. Nhưng Điền
Bá Quang nghe xong tái mặt hỏi: "Lệnh
Hồ
huynh! Tiểu đệ coi Lệnh Hồ huynh là
bạn mà Lệnh Hồ huynh nói thế
là khinh khi tiểu đệ như ruồi
nhặng phải không? Vậy xin lĩnh giáo
mấy chiêu".
Mọi người nghe đến đây
đều ngấm ngầm gật đầu.
Ta nên biết rằng những tay cao thủ
tỷ võ quyết thắng chỉ sơ hở
một chút là xảy ra tai hại rất
nhiều.
Lòng dạ nóng nảy thụ động
một chút là bị thua mấy thành.
Lệnh Hồ Xung nói vậy tất nhiên
là để chọc
giận đối phương.
Điền Bá Quang nghe gã nói thế
mà nổi giận tức là trúng
kế một phần.
Định Dật hỏi:
- Rồi sau sao nữa?
Nghi Lâm đáp:
- Lệnh Hồ đại ca cười khà
khà nói: "Khi tại hạ luyện đường
kiếm pháp này, tưởng chỉ
là một trò
chơi, tuyệt không tính gì đến
chuyện quyết thắng trong cuộc tranh đấu.
Xin Điền huynh đừng hiểu lầm,
dù tiểu đệ lớn mật đến
đâu cũng chẳng khi nào dám
coi Điền huynh như ruồi nhặng trong cầu
tiêu".
Đệ tử nghe Lệnh Hồ đại
ca nói vậy không nhịn được
phải bật cười. Điền Bá
Quang lại càng tức giận
rút đơn đao ra để xuống
bàn nói: "Được rồi! Trước
mắt mọi người đây, chúng
ta thử tỷ đấu một keo".
Đệ tử thấy cặp mắt hắn
chiếu ra những tia sáng hung dữ
thì trong lòng hồi hộp vô cùng.
Hiển nhiên Điền
Bá Quang đã nổi sát khí, muốn
ra tay giết Lệnh Hồ đại ca ngay tức
khắc. Bỗng nghe Lệnh Hồ đại
ca
lên tiếng: "Ngồi mà sử đao
kiếm Điền huynh nhất định
chưa có công phu cao thâm bằng tiểu
đệ. Lệnh
Hồ Xung này bữa nay mới kết
bạn với Điền huynh, sao lại gây
tổn thương hòa khí giữa đôi
ta được?"
Định Dật ngắt lời:
- Lệnh Hồ Xung nói vậy thì Điền
Bá Quang bảo sao?
Nghi Lâm đáp:
- Điền Bá Quang chưa kịp nói
gì Lệnh Hồ Xung đại ca lại nói
tiếp: "Hơn nữa Lệnh Hồ Xung này
đường đường là
một bậc đại trượng phu, khi nào
chịu dùng chỗ sở trường
của mình để chiếm phần tiện
nghi hơn bạn?". Điền Bá Quang nói:
"Đây là Điền mỗ cam nguyện
như vậy, không thể bảo Lệnh Hồ
huynh chiếm phần tiện nghi của Điền
mỗ được". Lệnh Hồ đại
ca nói: "Điền huynh nói vậy thì
nhất định
đòi tỷ thí hay sao?". Điền
Bá Quang đáp ngay: "Nhất định
tỷ thí". Lệnh Hồ đại ca hỏi
lại: "Điền huynh
nhất định ngồi để tỷ
thí ư?". Điền Bá Quang đáp:
"Phải rồi! Nhất định ngồi
để tỷ thí". Lệnh Hồ đại
ca
nói: "Đã thế chúng ta phải
đính ước nói với
nhau một điều là trước
khi quyết định thắng bại, ai đứng
lên
trước người ấy phải
chịu thua". Lệnh Hồ Xung lại hỏi: "Thua
thì làm sao?". Điền Bá Quang hỏi
lại:
"Lệnh Hồ huynh tính thế nào?". Lệnh
Hồ đại ca đáp: "Để tiểu
đệ nghĩ xem đã... Được
rồi! Một là
người thua từ nay có gặp
vị tiểu ni cô đây thì không
được tỏ thái độ vô
l bất luận bằng lời nói hay
bằng
hành động và phải khom lưng thi
l chào "Tiểu sư phụ. Đệ tử
là Điền Bá Quang xin bái kiến
sư phụ".
Điền Bá Quang hừ một tiếng
rồi hỏi: "Sao Lệnh Hồ huynh biết chắc
Điền mỗ phải thua? Trường
hợp Lệnh
Hồ huynh bị thua thì sao?". Lệnh Hồ
Xung đáp: "Tiểu đệ cũng vậy.
Ai thua phải thay đổi sư môn, quy
đầu làm môn hạ phái Hằng
Sơn, tức là đồ tôn của
lão sư thái và là đồ
đệ của tiểu ni cô này".
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi
hỏi:
- Sư phụ! Sư phụ thử nghĩ coi
Lệnh Hồ đại ca nói vậy có
buồn cười không? Đệ tử
thu họ làm đồ
đệ thế nào được?
Cô nói tới đây, trên
môi thoáng qua một nụ cười.
Nguyên cô vẫn đầy vẻ âu
sầu, bây giờ cô tủm tỉm
cười càng tăng thêm vẻ
đẹp.
Định Dật đáp:
- Bọn hán tử trên giang hồ, câu
gì mà họ chẳng dám nói? Sao
ngươi lại tưởng là thật?
Đây cũng là
Lệnh Hồ Xung muốn chọc giận Điền
Bá Quang.
Mụ nói tới đây ngẩng đầu
lên, lim dim cặp mắt tự hỏi:
- Gã Lệnh Hồ Xung dùng kế gì
mà thắng được Điền
Bá Quang? Nếu gã tỷ võ thua thì
nuốt lời thế
nào cho trôi được? Mụ nghĩ
tới đây tự biết trí
lực mình so với hạng vô lại
lưu manh kia hãy còn kém xa
nên chẳng buồn nghĩ nữa cho
điên đầu. Mụ hỏi:
- Điền Bá Quang trả lời thế
nào?
Nghi Lâm đáp:
- Điền Bá Quang thấy Lệnh Hồ
đại ca nói ra vẻ ăn chắc không
sợ hãi gì, thì hắn lộ vẻ
ngần ngừ.
Đệ tử nhận thấy hắn ra chiều
nao núng, dường như hắn tự
nhủ: "Hay là Lệnh Hồ Xung ngồi sử
kiếm quả
nhiên có chỗ sở trường
hơn người?". Lệnh Hồ đại
ca lại nói khích: "Nếu Điền
huynh quyết ý quy đầu vào
làm môn hạ phái Hằng Sơn thì
chúng ta tỷ đấu làm chi nữa?".
Điền Bá Quang tức giận nói:
"Lệnh Hồ
huynh đừng nói nhăng! Được
rồi chúng ta cứ như thế! Kẻ
nào thua là phải bái tiểu ni cô
đây làm sư phụ".
Đệ tử nói: "Tiểu ni không
thể thu nạp các vị làm đồ
đệ được, vì công phu
kém cỏi không xứng
đáng. Hơn nữa sư phụ tiểu
ni không chấp thuận... Đồ đệ
phái Hằng Sơn chỉ toàn là ni
cô... khi nào
lại...". Lệnh Hồ đại ca xua tay ngắt
lời: "Ta cùng Điền huynh đã
thương lượng và quyết định
rồi, sư muội
không thu, chứ tác thủ thế nào
được? Y quay lại nhìn Điền
Bá Quang nói: "Điều thứ hai
là người thua
phải vung đao lên chặt một cái
cho thàNhậm Ngã Hành thái giám".
Sư phụ! Không hiểu y nói vung đao
một cái để làm thái giám
là nghĩa gì? .
|