TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 24
Điền
Bá Quang Trổ Tài Thần Võ
Kim Dung
Nghi Lâm đột nhiên cất tiếng
hỏi:
- Sư phụ! Về sau Lệnh Hồ đại
ca không may uổng mạng phải chăng vì
y... gặp đồ nhi phải vận
xui?
Định Dật tức giận đáp:
- Sao lại vì gặp ni cô mà đánh
bạc thua? Toàn là những lời
nói nhăng, nói bậy. Thế mà
ngươi cũng
tin được ư? Nơi đây biết
bao nhiêu người gặp thầy trò
ta, chẳng lẽ họ đều bị xui
xẻo hay sao?
Mọi người nghe thầy trò Định
Dật đối đáp đều mỉm
cười, nhưng không ai dám cười
lên tiếng.
Nghi Lâm nói:
- Dạ! Đồ nhi chạy cho đến lúc
trời sáng thì vừa trông
thấy thành Hành Dương, trong lòng
mới hơi
yên dạ. Đồ nhi chắc sẽ được
gặp sư phụ ngay. Ngờ đâu lúc
ấy Điền Bá Quang cũng đuổi
tới nơi. Đồ
nhi vừa nhìn thấy hắn liền
nhủn chân ra, chạy được mấy
bước lại bị hắn bắt. Đồ
nhi nghĩ rằng hắn đã
đuổi tới đây thì Lao đại
ca phái Hoa Sơn còn ở trong động
nhất định đã bị hại rồi,
trong lòng rất lấy
làm áy náy. Điền Bá Quang
thấy trên đường có nhiều
người qua lại, không dám dở
trò vô l. Hắn liền
bảo: "Nếu tiểu sư thái đi theo
tại hạ thì tại hạ không đụng
gì đến tiểu sư thái cả,
bằng tiểu sư thái quật
cường không nghe lời thì
tại hạ lậo tức lột trần tiểu
sư thái ra để cho mọi người
chê cười". Đồ nhi sợ
quá không dám phản kháng đành
theo hắn vào trong thành. Khi đến
trước Túy Tiên lầu hắn
bảo: "Tiểu
sư thái! Tiểu sư thái là một
vị tiên cô ở trên trời
sa xuống phàm trần. Đây là
Túy Tiên lâu vậy chúng ta nên
uống một bữa thật say cho thỏa
thích". Đồ nhi bảo hắn: "Người
xuất gia phải ăn chay và không uống
rượu. Đó là lề luật
trong Bạch Vân am của tiểu ni". Hắn
bảo: "Lề luật Bạch Vân am sao mà
nhiều
chuyện thế? Tiểu sư thái làm
sao giữ được hết? Để
tại hạ cho tiểu sư thái phá giới
một phen. Tất cả
cái gì gọi là thanh quy giới
luật chẳng qua là lừa bịp đời
mà thôi. Cả sư phụ... cả sư
phụ của tiểu sư
thái..."
Nghi Lâm nói tới đây ngước
mắt nhìn trộm Định Dật rồi
không nói nữa.
Định Dật nói:
- Tên ác nhân đó ăn càn
nói dở, bất tất đề
cập đến hắn, ta chỉ cần nghe
câu chuyện về sau ra thế
nào mà thôi.
Nghi Lâm đáp:
- Dạ! Sau đồ nhi bảo hắn: "Dù
ai để ý theo dõi đến đâu
cũng không bắt gặp sư phụ ta uống
rượu ăn
thịt chó lén lút bao giờ".
Mọi người nghe nói, không nhịn
được đều cười
ồ!
Nghi Lâm tuy không thuật hết lời
Điền Bá Quang nói trước,
nhưng nghe câu đáp của Nghi Lâm
ai
cũng hiểu ngầm hắn đã bảo
Định Dật ẩn vào chỗ kín
để lén lút uống rượu
ăn thịt chó.
Định Dật sa sầm nét mặt nghĩ
bụng:
- Con nhỏ này thật là ngây ngô,
ăn nói chẳng biết úy kỵ là
gì.
Nghi Lâm lại kể tiếp:
- Tên ác nhân đó thò tay ra
túm lấy vạt áo đồ nhi nói:
"Tiểu sư thái lên lầu để
cùng tại hạ uống
rượu không thì tại hạ xé
rách áo ra". Đồ nhi không sao được
đành theo hắn lên lầu. Hắn
gọi rượu lấy
thịt. Tên ác nhân này thật tệ
hại. Đồ nhi nói là chỉ ăn
rau đậu mà hắn lại kêu toàn
thịt bò, thịt heo, thịt
gà, cùng tôm cá là những
đồ ăn mặn. Hắn còn hăm
đồ nhi không ăn thì hắn xé
rách quần áo. Giữa lúc ấy
có một người lên tửu
lầu, lưng đeo trường kiếm,
sắc mặt lợt lạt. Đầy người
vết máu loang lổ. Người đó
đến ngồi xuống cạnh bàn bên
cạnh. Y không nói nửa lời
bưng ngay lấy chung rượu trước
mặt đồ nhi lên
uống một hơi cạn sạch. Đoạn
y lại tự rót một chung uống hết.
Y rót chung thứ ba đưa tới
trước mặt
Điền Bá Quang nói "xin mời",
rồi lại đưa đến trước
mặt đồ nhi cũng nói "xin mời".
Đoạn y lại uống cạn.
Đồ nhi vừa nghe thanh âm y bất
giác vừa kinh hãi vừa mừng
thầm. Nguyên y chính là người
vừa cứu đồ
nhi ở trong sơn động. Tạ ơn
trời phật. Y chưa bị Điền
Bá Quang sát hại. Nhưng vì cứu
đồ nhi nên
trong mình y có vấy máu, xem chừng
y bị thương khá nặng.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi
kể tiếp:
- Điền Bá Quang ngó người
mới đến từ đầu
đến chân rồi hỏi: "Ngươi
đấy ư?". Y đáp:: "Phải rồi".
Điền Bá Quang nhìn y giơ ngón
tay cái lên khen: "Hảo hán tử!".
Y cũng nhìn Điền Bá Quang giơ
ngón
tay cái lên khen "Hảo đao pháp!".
Rồi hai người cùng nổi lên
tràng cười và cùng uống
hai chung rượu. Đồ
nhi rất lấy làm kỳ vì hai người
đêm qua mới đánh nhau thừa
sống chí chết mà bây giờ
đột nhiên đã biến
thành đôi bạn tốt.
Nghi Lâm dừng lại như để sắp
đặt câu chuyện rồi nàng kể:
- Điền Bá Quang hỏi: "Ngươi có
phải là Lao Đức Nặc không?
Lao Đức Nặc là một lão
già xấu
xa, đâu có được phong lưu,
anh tuấn như ngươi?". Người
kia đáp: "Ta không phải là Lao Đức
Nặc".
Điền Bá Quang vỗ bàn nói:
"Phải rồi! Ngươi là Lệnh Hồ
Xung phái Hoa Sơn. Ta thường nghe nói
tên đồ
đệ đứng đầu phái
Hoa Sơn siêu quần xuất chúng, dám
nói dám làm, đáng là một
nhân vật số một trên
chốn giang hồ". Lệnh Hồ đại
ca thừa nhận cười đáp:
"Không dám, Lệnh Hồ Xung này là
một tên bại
tướng dưới tay các hạ,
thật lấy làm xấu hổ". Điền
Bá Quang nói: "Đánh nhau rồi mới
nhận họ. Chúng
ta kết bạn với nhau nên chăng?
Lệnh Hồ huynh đã ưng vị tiểu
ni cô xinh đẹp này thì tiểu đệ
nhường
cho đó. Coi nặng sắc đẹp mà
xem thường bè bạn thì đâu
phải là hành vi của Ngô bối?"
Định Dật sư thái sắc mặt
xám xanh, hằn học nói:
- Tên ác tặc kia thật là đáng
chết! Thật là đáng chết!
Nghi Lâm nước mắt chảy vòng
quanh cơ hồ bật lên tiếng khóc.
Nàng nói:
- Sư phụ! Lệnh Hồ đại ca đột
nhiên cất tiếng mắng mỏ đồ
nhi. Y nói: "Tiểu ni cô này mặt không
huyết sắc. Suốt đời ăn
rau xanh cùng đậu hủ thì dung mạo
còn có chi đáng kể? Điền
huynh! Bình sinh
tiểu đệ h thấy mặt ni cô là
tức mình, chỉ muốn giết hết
ni cô khắp thiên hạ. Điền Bá
Quang cười hỏi:
"Tại sao thế?". Lệnh Hồ đại ca
đáp: "Chẳng dấu gì Điền
huynh, tiểu đệ bình sinh chỉ thích
đánh bạc,
coi quý quân bài quên cả tính
mạng. Thế mà h gặp ni cô thì
hôm ấy không dám đánh bạc
nữa vì đánh
đâu thua đấy. Tiểu đệ
đã thí nghiệm nhiều lần mà
không sai lần nào. Chẳng những
một mình tiểu đệ,
hết thảy anh em phái Hoa Sơn cũng
giống thế. Vì vậy đệ tử
phái Hoa Sơn, h gặp các vị sư bá,
sư
thúc, sư tỷ, sư muội phái Hằng
Sơn thì bề ngoài tuy tỏ ra kính
trọng mà trong lòng đều lo thầm
cho vận
mạng xúi quẩy".
Định Dật tức quá, xoay tay lại
đánh cho Lao Đức Nặc đứng
bên một cái tát tai thật mạnh.
Mụ
ra tay vừa lẹ vừa đột ngột,
Lao Đức Nặc không kịp né
tránh, lão trúng cái tát tai nảy
đom đóm cơ hồ
ngất xỉu đi, xuýt nữa ngã
lăn ra.
Lưu Chính Phong cười nói:
- Định Dật sư thái! Sao sư thái
lại nổi nóng như vậy? Lệnh Hồ
hiền điệt vì muốn cứu
lệnh cao đồ
nên mới bịa chuyện nói nhăng
với Điền Bá Quang. Y dùng
lời xảo trá mà sư thái
tin là thật ư?
Định Dật sư thái ngẩn ngơ
hỏi lại:
- Lưu tam gia cho là gã vì cứu
Nghi Lâm mà nói thế hay sao?
Lưu Chính Phong đáp:
- Tại hạ đoán chắc như vậy.
Nghi Lâm sư điệt! Ngươi nghĩ
có đúng không?
Nghi Lâm vành mắt đỏ hoe đáp:
- Lệnh Hồ đại ca rất tử
tế! Nhưng y... nói năng thô tục
vô l. Sư phụ đã nổi nóng,
đệ tử không
dám nói nữa.
Định Dật thúc giục:
- Ngươi nói hết đi! Và ngươi
phải kể rành mạch từng chữ
để xem gã thực có hảo tâm,
hay là gã
có ý hỗn láo. Nếu gã là
một tên lãng tử vô loại thì
dù gã chết rồi, ta còn phải
tính toán với Nhạc lão nhi.
Nghi Lâm ấp úng mãi không dám
nói ra.
Định Dật lại giục:
- Nói đi! Không cần úy kỵ chi
nữa. Dù gã hay hay dở chẳng
lẽ chúng ta không phân biệt được
ư?
Nghi Lâm nói:
- Dạ! Lệnh Hồ đại ca lại nói:
"Điền huynh! Chúng ta là người
học võ, tìm cái sống ở
đầu mũi đao.
Tuy người võ nghệ cao cường
chiếm được tiện nghi, nhưng
xét cho cùng cũng do vận khí mà
ra. Điền
huynh bảo có đúng không? Nếu
gặp phải tay cao thủ võ công sít
soát thì cuộc sinh tử tồn vong
lại do
vận mạng quyết định. Đừng
nói tiểu ni cô này gày nhom như
học trò, nhấc lên không đáng
ba lạng mà
dù là thiên tiên hạ phàm, Lệnh
Hồ Xung này cũng nhìn thẳng băng
không thèm ngó tới. Con người
ta
đến tính mạng là trọng yếu.
Trọng sắc khinh bạn còn là tầm
thường, chứ trọng sắc coi
khinh tính mạng
thì thật là ngu ngốc! Tiểu ni cô
này chúng ta chớ động đến
y.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Điền Bá Quang cười nói:
"Lệnh Hồ huynh! Tiểu đệ một trang
hán tử chẳng biết sợ trời
đất là gì,
thế thì đối đãi với
một vị ni cô còn úy kỵ gì
nữa?". Lệnh Hồ đại ca cười
đáp: "Hừ! Tiểu đệ mà
gặp ni
cô là y như vận xui, chẳng thể
không tin được. Điền huynh
thử nghĩ coi: Tối hôm qua tiểu
đệ vẫn giữ
mực đứng đắn, không
nhìn đến mặt tiểu ni cô này,
chỉ nghe thanh âm y nói cũng bị Điền
huynh chém
trúng ba đao, suýt nữa mất
mạng. Như thế mà còn chưa xui thì
thế nào mới là xui?". Điền
Bá Quang
cười ha hả nói: "Nếu vậy
thì xui thiệt!". Lệnh Hồ đại ca
lại nói: "Điền huynh! Tiểu đệ
không nói
chuyện với ni cô. Chúng mình
là nam tử hán đại trượng
phu, cứ uống rượu cho thỏa
thích để tiểu ni
cô này cút đi. Đó là
một lời kim thạch khuyên Điền
huynh. Điền huynh mà đụng vào
y là gặp vận hoa cái
đó. Rồi từ đây sẽ
gặp nhiều chuyện tức mình trên
chốn giang hồ. Trừ phi Điền
huynh cũng xuất gia làm
hòa thượng thì không kể.
Đó là "Thiên hạ tam độc"
sao Điền huynh lại không xa lánh?".
Lưu Chính Phong ngắt lời:
- Thế rồi Điền Bá Quang bảo
sao?
Nghi Lâm đáp:
- Điền Bá Quang hỏi lại ngay: "Thiên
hạ tam độc là những gì?".
Lệnh Hồ đại ca lộ vẻ kinh ngạc
đáp: "Đến thiên hạ tam độc
mà Điền huynh cũng không biết
ư? Người ta có câu: Ni cô,
Tỳ sương, Kim
tuyến xà, dù lớn mật hay nhát
gan cũng chớ động vào. Ni cô
là cái độc thứ nhất,
Tỳ sương là cái độc
thứ hai, rắn kim tuyến là cái
độc thứ ba. Trong thiên hạ tam độc,
ni cô đứng hàng đầu.
Bọn nam đệ tử
Ngũ nhạc kiếm phái chúng tôi
đều nghi nhớ câu này".
Định Dật sư thái nghe tới
đây không nhẫn nại được
nữa, mụ nổi giận đùng đùng
giơ tay lên vỗ
mạnh xuống kỷ trà rồi lớn
tiếng thóa mạ:
- Mẹ kiếp! Nó nói gì mà thúi
thế?
Lao Đức Nặc từng bị Định
Dật hành hạ đau khổ, lão đã
đứng lảng tránh sang một bên,
bây giờ
thấy mặt mụ đỏ gay lại tránh
xa thêm một bước nữa.
Lưu Chính Phong thở dài nói:
- Lệnh Hồ hiền điệt tuy vì lòng
tốt mà nói vậy, nhưng những
lời y buột miệng nói ra kể cũng
hơi
quá. Co điều ta phải nhận chân
đối với tên ác ôn Điền
Bá Quang mà không nói vậy, thiệt
khó lòng bịp
được hắn.
Nghi Lâm hỏi:
- Lưu sư thúc! Sư thúc biểu Lệnh
Hồ đại ca nói vậy là cố
ý bịa chuyện để gạt lão
họ Điền kia
phải không?
Lưu Chính Phong đáp:
- Dĩ nhiên là thế! Trong Ngũ nhạc
kiếm phái làm gì có những
câu chuyện bậy bạ và láo toét
như
vậy? Còn một ngày nữa là
đến ngày Lưu mỗ rửa tay
gác kiếm. Lưu mỗ muốn hết
thảy mọi sự hanh thông
vui vẻ. Nếu hai bên còn có điều
hiềm nghi với quý phái, thì
khi nào Lưu mỗ lại kính cẩn mời
Định Dật sư
thái cùng các vị hiền điệt
quang lâm tệ xá?
Định Dật nghe Lưu Chính Phong nói
mấy câu này, nét mặt cũng
hòa hoãn lại đôi chút. Mụ
hắng
giọng một tiếng rồi mắng:
- Thằng lỏi thối miệng đó không
biết người thất đức
nào đã dậy nên gã như
vậy?
Câu nói này dĩ nhiên là có
ý mạt sát sư phụ Lệnh Hồ
Xung, chưởng môn phái Hoa Sơn.
Lưu Chính Phong lại khuyên can:
- Sư thái chẳng nên nóng giận.
Điền Bá Quang là một tên võ
công cao cường. Lệnh Hồ sư
điệt
không địch nổi gã mà thấy
Nghi Lâm tiểu sư thái lâm vào
tình trạng cực kỳ nguy hiểm, nên
y phải bịa
đặt ra những điều tiếng
đặng gạt tên ác tặc kia buông
tha tiểu sư thái mà thôi. Theo lẽ
Điền Bá Quang
bôn tẩu giang hồ, khắp thiên hạ
chỗ nào cũng có lốt chân,
d gì mà gạt được hắn?
Người đời không hiểu
đối với bọn xuất gia đều
có thành kiến sai lệch là chuyện
thực. Lệnh Hồ sư điệt liền
thừa cơ đưa ra
những lời nói đó.
Định Dật quay lại hỏi Nghi Lâm:
- Có phải Điền Bá Quang vì
thế mà buông tha ngươi không?
Nghi Lâm lắc đầu đáp:
- Không có đâu! Điền Bá
Quang lúc đầu còn do dự một
chút, sau hắn quyết định chủ
ý ngó đệ tử
hai lần rồi nói: "Đa tạ Lệnh
Hồ huynh đã có lòng tốt
khuyên can, nhưng vị tiểu ni cô này
chúng ta đã
gặp đây, cứ để ni cô
ngồi lại bồi tiếp là hơn".
Lệnh Hồ đại ca liền cười
khành khạch nói: "Nhìn lâu
một khắc là thêm một khắc xúi
quẩy chứ chẳng ích gì".
Cô ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Giữa lúc ấy, hai chàng trai thanh
niên ngồi ở bàn bên đột
nhiên rút trường kiếm tiến
lại trước mặt
Điền Bá Quang lớn tiếng quát
hỏi: "Ngươi có phải là Điền
Bá Quang không?". Điền Bá Quang hỏi
lại:
"Làm sao?". Chàng thanh niên nói: "Ta phải
giết mi là một tên dâm tặc!"
rồi phóng kiếm đâm tới
Điền Bá
Quang. Coi kiếm chiêu thì ra kiếm pháp
phái Thái Sơn. Chàng thanh niên đó
chính tức là sư huynh này
đây.
Cô vừa nói vừa trỏ vào
xác chết nằm trên tấm ván.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Điền Bá Quang vẫn ngồi yên
không đứng dậy. Hắn né
người tránh khỏi rồi hỏi:
"Lệnh Hồ huynh!
Gã này ở phái Thái Sơn.
Lệnh Hồ huynh có giúp gã không?".
Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ngũ
nhạc kiếm
phái như cây liền cành dĩ nhiên
tiểu đệ phải giúp y". Điền
Bá Quang nói: "Các vị ở phái
Hoa Sơn, Thái
Sơn, Hằng Sơn cả ba người
liên thủ với nhau cũng không
đánh được ta đâu".
Lệnh Hồ đại ca đáp:
"Đánh không lại cũng phải đánh".
Y nói xong rút trường kiếm ra.
Lúc này chàng trai thanh niên đã
đâm
Điền Bá Quang bảy tám kiếm
và hắn đều tránh khỏi. Chàng
thanh niên nhổ toẹt nước miếng
vào mặt
Lệnh Hồ đại ca rồi thóa mạ:
"Trong Ngũ nhạc kiếm ta phái làm
gì có những hạng dâm đồ
ác tặc như
mi?". Chàng ta vừa nói vừa phóng
kiếm đâm Lệnh Hồ đại ca.
Lệnh Hồ đâi ca nhẩy lùi lại
phía sau tránh
khỏi nhát kiếm. Đồng thời
y phóng kiếm đâm vào sau lưng
Điền Bá Quang. Nhưng tên ác
nhân này võ
công thiệt là ghê gớm! Hắn
vừa liệng mình đi một cái,
tay đã cầm thanh đơn đao cười
nói: "Ngồi
xuống! Ngồi xuống! Uống rượu
đi! Uống rượu đi!". Rồi
gã lại tra đao vào vỏ. Vị sư
huynh phái Thái
Sơn kia không hiểu đã bị trúng
một đao vào trước ngực
lúc nào. Máu tươi vọt ra chàng
trợn mắt nhìn
Điền Bá Quang, người lảo
đảo mấy cái rồi té xuống
sàn gác.
Nghi Lâm nói tới đây quay lại
nhìn Địa Tuyệt đạo nhân
nói:
- Vị sư bá ở phái Thái
Sơn này liền nhẩy vọt tới
trước mặt Điền Bá Quang,
quát lên một tiếng rồi
phóng kiếm đánh luôn. Coi những
kiếm chiêu của sư bá cực
kỳ lợi hại. Thế mà Điền
Bá Quang vẫn ngồi
yên trên ghế rút đao ra nghênh
địch. Sư bá đánh luôn
mười bảy mười tám
chiêu, hắn vẫn ngồi đỡ
gạt chứ
không đứng dậy.
Thiên Môn đạo nhân sa sầm nét
mặt hỏi:
- Sư đệ! Tên ác tặc đó
võ công ghê gớm đến
thế thật ư?
Thiên Môn đạo nhân đạo nhân
vừa hỏi câu này vừa đưa
mắt nhìn người nằm trên
ván.
Địa Tuyệt đạo trưởng
buông tiếng thở dài, nét mặt
không còn chút huyết sắc. Lúc
này lão càng nhợt
nhạt hơn, trông chẳng khác gì
người chết rồi. Lão từ
từ quay đầu đi.
Mọi người đều biết rằng
cử động của lão tức
là câu trả lời, lão thừa
nhận võ công Điền Bá Quang
là ghê gớm thật. Mọi người
lại đưa mắt nhìn qua Nghi Lâm để
chờ cô kể tiếp.
Nghi Lâm lại nói:
- Khi đó Lệnh Hồ đại ca đột
nhiên vung kiếm lên đâm nhẹ vào
Điền Bá Quang. Điền Bá Quang
lướt đơn đao trở lại
gạt chiêu kiếm kia. Bây giờ hắn
mới đứng lên.
Định Dật hỏi:
- Ngươi nói không đúng rồi!
Chẳng lẽ Địa Tuyệt đạo
nhân đâm hắn đến mười
bảy, mười tám chiêu
mà hắn vẫn ngồi yên, Lệnh
Hồ Xung vừa đâm một kiếm
mà hắn phải đứng dậy ngay
là thế nào?
Nghi Lâm đáp:
- Chính là Điền Bá Quang giải
thích: "Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh
là bạn ta. Bây giờ Lệnh Hồ
huynh cầm kiếm đánh ta, nếu ta ngồi
yên không đứng dậy thì có
điều thất l với Lệnh Hồ
huynh. Võ
công ta tuy cao hơn nhưng trong lòng ta vẫn
co ý kính trọng Lệnh Hồ huynh. Vì
thế mà bất luận thắng
bại ta cũng phải đứng lên
nghênh địch. Còn đối với
lão mũi trâu kia thì bất tất
phải thế?". Lệnh Hồ đại
ca hắng giọng một tiếng rồi nói:
"Được lọt vào mắt xanh của
Điền huynh, Lệnh Hồ Xung này thêm
phần
rạng rỡ". Lệnh Hồ đại ca
phóng luôn ba chiêu veo véo. Sư phụ!
Ba chiêu này lợi hại vô cùng.
Cả
thượng bàn Điền Bá Quang
đều bao phủ một làn kiếm quang...
Định Dật gật đầu nói:
- Đó là chỗ Nhạc lão nhi rất
lấy làm đắc ý. Chiêu thức
này kêu bằng "Trường Giang tam
điệp lãng"
gì gì đó. Họ dồn nhát
kiếm thứ hai mãnh liệt hơn nhát
kiếm thứ nhất, rồi nhát thứ
ba lại còn hơn nhát
thứ hai. Thế rồi Điền Bá
Quang chiết giải bằng cách nào?
Mọi người trong nhà sảnh đường
ai cũng hiểu "Trường giang tam điệp
lãng" này của phái Hoa Sơn
phóng liền ra ba chiêu liên hoàn
cực kỳ lợi hại, họ nóng
lòng biết Điền Bá Quang ứng
phó cách nào.
Bỗng nghe Nghi Lâm đáp:
- Điền Bá Quang mỗi chiêu phải
lùi một bước, ba chiêu lùi
luôn ba bước rồi reo lên: "Hảo
kiếm
pháp". Đoạn hắn quay lại nhìn
Địa Tuyệt đạo trưởng
nói: "Lão mũi trâu! Sao lão không
tiến vào giáp
công?".
Nguyên Lệnh Hồ Xung phóng ra tuyệt chiêu
này mà Địa Tuyệt đạo trưởng
đứng bên vẫn không
nhảy vào viện trợ.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Địa Tuyệt sư bá lạnh lùng
đáp: "Ta là bậc chính nhân quân
tử phái Thái Sơn, khi nào lại
liên thủ
với bọn tà đồ dâm ác?".
Đệ tử không nhịn được
liền cãi: "Sư bá đừng
nói oan cho Lệnh Hồ sư huynh!
Y là người tốt". Địa Tuyệt
sư bá cười lạt hỏi: "Gã
là người tốt ư? Hà hà!
Gã đi bè đảng với Điền
Bá
Quang thì lại càng tốt lắm!". Đột
nhiên Địa Tuyệt sư bá la lên
một tiếng "Úi chao" rồi hai tay ôm
ngực, vẻ
mặt trông rất cổ quái. Điền
Bá Quang tra gươm vào vỏ bảo đệ
tử: "Ngồi xuống! Ngồi xuống!
Uống
rượu đi! Uống rượu đi!".
Đệ tử thấy Địa Tuyệt
sư bá trong khe mười đầu
ngón tay đều ứa máu tươi
ra, không biết Điền Bá Quang đã
dùng đao pháp thần kỳ gì
mà tuyệt không thấy hắn giơ
tay lên động
thủ. Địa Tuyệt sư bá ngực
bị trúng đao thật nhanh hơn điện
chớp. Đệ tử sợ quá
ngẩn người ra la lên:
"Đừng... giết y!". Điền Bá
Quang cười nói: "Tiểu mỹ nhân
đã bảo đừng giết là
ta không giết y đâu". Địa
Tuyệt sư thúc vẫn giữ vết
thương chạy xuống thang lầu.
Nghi Lâm nói tới đây dừng
lại, Định Dật thúc giục:
- Rồi sao nữa?
Nghi Lâm nói:
- Lệnh Hồ đại ca muốn chạy theo
để cứu ứng. Nhưng Điền
Bá Quang nói: "Lệnh Hồ huynh!
Ngồi xuống đây uống rượu
đi! Lão mũi trâu kiêu ngạo như
thế chết là đáng kiếp còn
cứu y làm chi?".
Lệnh Hồ đại ca nhăn nhó cười
lắc đầu. Y uống liền hai bát
rượu. Điền Bá Quang lại nói:
"Lão đạo
nhân mũi trâu đó đáng
kể là tay cao thủ đệ nhất phái
Thái Sơn. Nhát đao của Điền
mỗ chém lẹ như
vậy mà lão còn kịp co lại ba
tấc, nên đâm không chết lão.
Những bậc anh hùng trong thiên hạ
thoát
được chiêu đao này của
Điền mỗ mới có Địa
Tuyệt đạo nhân đó là người
giỏi nhất. Giỏi lắm! Võ nghệ
hay lắm. Cả phái Thái Sơn tuyệt
nghệ còn được hai người.
Lệnh Hồ huynh! Lão mũi trâu kia không
chết thì về sau Lệnh Hồ huynh còn
bị nhiều sự rắc rối đó".
Lệnh Hồ đại ca cười đáp:
"Một đời tiểu đệ
ngày nào chả có chuyện rắc
rối. Mặc kệ y, mình cứ uống
rượu, uống nữa đi! Điền
huynh! Điền huynh
mà động thủ thì tiểu đệ
không tránh nổi". Điền Bá
Quang cười nói: "Vừa rồi
tiểu đệ còn lưu tình là
để
báo đáp mối tình Lệnh Hồ
huynh đã không giết tiểu đệ
đêm qua, lúc ở trong sơn động".
Đệ tử nghe
hắn nói vậy rất lấy làm kỳ.
Vậy ra đêm qua hai người đã
đánh nhau ở trong sơn động
mà Lệnh Hồ đại
ca lại chiếm được thượng
phong, tha mạng cho hắn.
Mọi người nghe Nghi Lâm thuật đến
đây sắc mặt đều tỏ ra
bất mãn. Họ cho rằng Lệnh Hồ
Xung
không nên giao tình với tên dâm
tặc cực kỳ tàn ác như Điền
Bá Quang.
|