TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 23
Lệnh
Hồ Xung Giải Cứu Ni Cô
Kim Dung
Định Dật hỏi:
- Gã là người Ngũ nhạc
kiếm phái ư?
Nghi Lâm đáp:
- Sư phụ! Y chính là Lệnh Hồ đại
ca đó.
Định Dật, Thiên Môn, Dư Thương
Hải, Hà Tam Thất, Quan tiên sinh, Lưu
Chính Phong đều le lên:
- Ủa!
Lao Đức Nặc thở phào một
cái nhẹ nhõm.
Mọi người trong nhà hoa sảnh cũng
đoán người đó là
Lệnh Hồ Xung, nhưng chờ chính miệng
Nghi
Lâm nói ra mới xác định
được.
Nghi Lâm kể tiếp:
- Đệ tử nghe tiếng Điền
Bá Quang kêu réo trở về gần
đến nơi thì kinh hãi vô cùng!
Lệnh Hồ đại
ca nói một câu "xin lỗi" rồi ôm
đệ tử chạy ra ngoài sơn động,
ẩn vào trong đám cỏ rậm. Vừa
ẩn xong thì
Điền Bá Quang tiến vào sơn
động. Gã kiếm không thấy đệ
tử liền nổi nóng, ngoác miệng
ra mà thóa
mạ. Gã vung ra nhiều câu lạ tai đệ
tử không hiểu được. Gã
cầm thanh kiếm gãy của đệ tử
chạy ra
phát cỏ. May đêm hôm ấy trời
mưa, trăng sao mờ mịt, gã không
nhìn thấy bọn đệ tử. Nhưng
gã đoán
chắc chưa trốn xa được và
chỉ ẩn núp gần đâu đây,
nên gã không ngớt phát cỏ
tìm kiếm. Có lần thanh
kiếm lướt qua đầu đệ
tử chỉ còn cách vài tấc.
Gã vừa phát cỏ vừa chửi
bới om sòm, tiến về phía
trước tiếp tục tìm kiếm.
Nghi Lâm bỗng buông tiếng thở
dài kể tiếp:
- Đột nhiên đệ tử thấy
từng giọt nước nóng nhỏ
xuống mặt, đồng thời ngửi
thấy mùi máu tanh thì
giật mình kinh hãi, khẽ hỏi: "Đại
ca bị thương rồi chăng?" Y liền
đưa tay ra bịt miệng đệ tử.
Hồi lâu
thấy Điền Bá Quang phát cỏ
mỗi lúc một xa. Y mới trả lời:
"Không có gì đáng ngại." Rồi
buông tay ra.
Đệ tử nói: "Đại ca bị
thương khá nặng, phải cầm máu
mới được. Tiểu muội
có mang thuốc Thiên
hương đoạn tục giao." Y gạt đi:
"Chớ có lên tiếng để
thằng cha kia phát giác chỗ mình
ẩn". Y đưa tay
lên bịt chỗ vết thương. Lát
sau Điền Bá Quang quay về lớn
tiếng: "Ha ha! Té ra cô ở chỗ
này mà bây giờ
ta mới trông thấy. Cô đứng
lên đi thôi!"
Vẻ mặt Nghi Lâm lúc này cũng
tái đi, dường như cô nhớ
lại lúc đó mà chưa hết
khiếp sợ. Cô kể
tiếp:
- Đệ tử nghe Điền Bá Quang
nói là đã trông thấy mình
thì là thầm "Thôi chết rồi"
và toan đứng lên,
nhưng cặp giò không nhúc nhích
được.
Định Dật sư thái ngắt lời:
- Thế thì ngươi mắc mưu đó.
Điền Bá Quang chưa trông thấy
đã định gạt ngươi đó.
Nghi Lâm nói:
- Đúng thế! Lúc ấy sư phụ
không ở tại chỗ mà sao cũng
biết?
Định Dật đáp:
- Cái đó có khó gì mà
chẳng đoán ra? Nếu hắn nhìn
thấy các ngươi thật thì chạy
tới vung đao
chém chết Lệnh Hồ Xung còn la gọi
làm chi? Thế đủ biết thằng
lỏi Lệnh Hồ Xung cũng chẳng có
kiến
thức gì.
Nghi Lâm lắc đầu cãi:
- Không phải! Lệnh Hồ đại ca cũng
đoán được. Y đưa tay
ra để bịt miệng đệ tử,
vì y sợ đệ tử
khiếp sợ la lên. Điền Bá
Quang la lối một lúc vẫn thấy yên
lặng gã lại tiếp tục phát cỏ
tìm kiếm. Lệnh Hồ
chờ gã đi xa rồi mới
ghe tai nói thầm: "Sư muội! Nếu chúng
ta còn nấn nà được nửa
giờ nữa thì những
huyệt đạo của sư muội bị phong
tỏa khí huyết sẽ lưu thông được
và ta có thể giải khai cho. Nhưng Điền
Bá Quang nhất định sẽ quay lại
và lần sau ta e rằng khó trốn thoát.
Chúng ta thử mạo hiểm vào trong
sơn động ẩn lánh..."
Cô nói tới đây thì Quan
tiên sinh, Hà Tam Thất và Lưu Chính
Phong ba người đều vỗ tay một
cái.
Quan tiên sinh nói:
- Hay lắm! Thằng nhỏ này thật có
đởm lược và có kiến
thức.
Nghi Lâm nói:
- Đệ tử nghe Lệnh Hồ đại
ca bảo vào trong động ẩn nấp
thì trong lòng kinh hãi vô cùng,
nhưng lúc
đó đệ tử rất khâm
phục y. Y đã nói vậy tất là
không lầm, liền đáp: "Được
lắm!" Y liền bồng đệ tử
tiến
vào sơn động rồi đặt đệ
tử xuống đất. Đệ tử
nói: "Trong túi tiểu muội có "thiên
hương đoạn tục giao"
là thứ thuốc trị thương
rất linh nghiệm. Xin đại ca lấy bôi
vào vết thương." Y liền đáp:
"Hiện giờ
không tiện, chờ cho chân tay sư
muội vận động được sẽ
lấy cho tiểu huynh." Y rút kiếm cắt
một miếng tay
áo buộc lấy vai bên trái. Bấy
giờ đệ tử mới hiểu
là Lệnh Hồ đại ca vì bảo
vệ cho đệ tử mà lúc ẩn
trong đám cỏ rậm đã bị
lưỡi kiếm phát cỏ hớt
trúng đầu vai bên trái y. Lúc
đó y nhịn đau không cử
động mà cũng không bật tiếng
rên la, lại ở trong bóng tối
nên Điền Bá Quang không phát
giác ra. Trong
lòng đệ tử rất áy náy.
Đệ tử không hiểu lấy thuốc
ra có điều chi không tiện?...
Định Dật hắng giọng một tiếng
rồi nói:
- Thế này thì ra Lệnh Hồ Xung là
con người chính nhân quân tử.
Nghi Lâm trố cặp mắt trong suốt ra
chiều kinh ngạc hỏi:
- Lệnh Hồ đại ca dĩ nhiên là
người tốt hạng nhất. Y chưa
từng quen biết đệ tử mà
đã quên cả tính
mạng để cứu đệ tử.
Dư Thương Hải lạnh lùng nói:
- Tuy ngươi chưa từng quen biết gã
nhưng e rằng gã đã thấy mặt
ngươi rồi. Không thì vì lẽ
gì mà gã
lại hy sinh cho ngươi đến thế?
Nghi Lâm nói:
- Không phải. Y nói chưa từng gặp
qua đệ tử. Lệnh Hồ đại
ca nhất định không nói dối
đệ tử.
Đệ tử nhất quyết y không
biết đệ tử.
Mấy câu nói của cô rất cả
quyết, tuy giọng nói ôn nhu mà chắc
như đinh đóng cột. Mọi người
thấy
cô kiên quyết nên cũng đem
lòng tin tưởng.
Dư Thương Hải nghĩ bụng:
- Thằng cha Lệnh Hồ Xung là một tên
ác ôn lớn mật, gã đã
chẳng sợ trời, sợ đất
thì hẳn làm càn,
làm bậy. Chắc gã cố ý cùng
Điền Bá Quang tỷ đấu một
phen để nổi tiếng trong võ lâm.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Lệnh Hồ đại ca buộc vết thương
rồi lại nắn bóp huyệt "Kiên
Trinh" và huyệt "Hoàn Khiêu" của
đệ tử cho máu huyết lưu thông.
Chẳng bao lâu đệ tử nghe bên
ngoài động có tiếng sột soạt
mỗi lúc
một gần. Điền Bá Quang đang
vung kiếm bạt thảo quay về đến
cửa sơn động. Đệ tử
trống ngực đánh
thình thình. Sau gã tiến vào trong
động rồi ngồi phệt xuống đất
không nói gì. Đệ tử phải
nín thở, thì đột
nhiên huyệt "Kiên Trinh" lại đau nhói
lên. Đệ tử vô ý khẽ
la lên một tiếng, thế là hỏng
bét. Điền Bá
Quang cười khách khách, rảo bước
tiến lại, Lệnh Hồ đại ca ngồi
một bên vẫn không nhúc nhích.
Điền
Bá Quang bật lên tiếng đắc
ý nói: "Con cừu non này, té
ra ngươi vẫn nấp lại trong động."
Gã đưa tay ra toan nắm lấy đệ
tử thì nghe đánh véo một
tiếng. Gã đã bị Lệnh Hồ
đại ca đâm
trúng một kiếm. Đáng tiếc
là nhát kiếm đâm không trúng
yếu huyệt. Điền Bá Quang nhẩy
lùi vội ra phía
sau. Gã rút thanh đao ở sau lưng
ra. Trong bóng tối nghe đánh vèo
một tiếng. Gã vung đao chém Lệnh
Hồ đại ca. Đao kiếm đụng
nhau bật tiếng choang rùng rợn. Rồi
hai người bắt đầu động
thủ. Hai bên cùng
không trông thấy nhau chỉ ngấm ngầm
ra chiêu. Hai người qua lại mấy
chiêu rồi đều nhảy lùi lại
phía
sau. Đệ tử chi nghe tiếng hô hấp
của họ, trong lòng hồi hộp vô
cùng.
Thiên Môn đạo nhân đột nhiên
hỏi xen vào:
- Lệnh Hồ Xung cùng Điền Bá
Quang đánh nhau bao nhiêu hiệp?
Nghi Lâm đáp:
- Lúc ấy đệ tử rất hoang
mang nên cũng không biết hai người
đấu bao lâu. Chỉ nghe Điền Bá
Quang cười ha hả nói: "Ngươi
đúng là người của phái
Hoa Sơn. Hoa Sơn kiếm pháp không địch
nổi ta
đâu! Tên họ ngươi là chi?"
Lệnh Hồ đại ca đáp:
- Ngũ nhạc kiếm phái kiếm phái
như cây liền cành. Hoa Sơn cũng
vậy mà Hằng Sơn cũng thế. Cả
hai phái đều đối đầu
với tên dâm tặc như ngươi...
Lệnh Hồ đại ca chưa dứt lời.
Điền Bá Quang đã tấn công
ngay. Nguyên gã muốn dẫn dụ cho
Lệnh Hồ đại ca lên tiếng đặng
biết chỗ nào. Hai người giao
thủ mấy hiệp nữa Lệnh Hồ
đại ca bỗng la
lên một tiếng "Úi chao". Y bị thương
rồi! Điền Bá Quang cười
nói: "Ta đã bảo Hoa Sơn kiếm
pháp
không phải là đối thủ của
ta mà. Dù sư phụ ngươi là
Nhạc lão nhi có thân hành đến
đây cũng không
địch nổi ta."
Lệnh Hồ đại ca không nói gì
nữa. Lúc trước đầu
vai đệ tử đau nhói lên thì
ra huyệt "Kiên
Trinh" được giải khai. Bây giờ
huyệt "Hoàn Khiêu" cũng đau buốt.
Đệ tử gắng gượng lồm
cồm bò dậy
đưa tay ra sờ soạng mặt đất
để tìm thanh kiếm gãy, vì trong
bụng hoang mang, đệ tử quên rằng
thanh
kiếm đó Điền Bá Quang cầm
đi rồi. Lệnh Hồ đại ca nghe có
tiếng động thì cả mừng
nói: "Huyệt đạo
của sư muội giải khai được
rồi. Chạy mau đi! Chạy mau đi!" Đệ
tử đáp: "Sư huynh! Tiểu muội
cùng sư
huynh hiệp lực liều mạng cùng tên
ác nhân này." Lệnh Hồ đại
ca đáp: "Sư muội đi đi! Dù
chúng ta có
hiệp lực cũng không địch
nổi gã đâu." Điền Bá
Quang cười nói: "Ngươi biết
thế là hay. Tội gì mà hy sinh
chết uổng. Hỡi ôi! ta rất bội
phục ngươi cũng là một vị
anh hùng hảo hán. Tên họ ngươi
là gì?" Lệnh Hồ
đại ca đáp: "Ngươi muốn
hỏi 'tôn tính đại danh' ta ư? Ta
nói cho ngươi nghe cũng chẳng hề
chi.
Nhưng ngươi nói một cách vô
l như vậy lão tử không thèm
trả lời."
Nghi Lâm quay lại nhìn Định Dật
hỏi:
- Sư phụ! Sư phụ tính có đáng
tức cười không? Lệnh Hồ
đại ca không phải là gia gia gã
mà lại tự
xưng là lão tử.
Định Dật hắng giọng một tiếng
rồi đáp:
- Đó là lời nói thô
tục của người thôn quê hay
dùng để thóa mạ nhau chứ
không phải là lão tử thật.
Nghi Lâm nói:
- À ra thế đấy! Lệnh Hồ đại
ca lại nói: "Sư muội! Sư muội chạy
mau qua Hành Sơn. Bạn hữu
chúng ta đều ở đó. Chắc
tên ác tặc này không dám đến
đó kiếm sư muội đâu." Đệ
tử liền đáp: "Tiểu
muội mà đi gã giết chết đại
ca thì sao?" Lệnh Hồ đại ca nói:
"Gã không giết nổi tiểu huynh đâu.
Tiểu
huynh cầm chân gã, sao sư muội còn
không chạy lẹ lên? Úi chao!""
Mấy tiếng chát chát lại vang lên.
Đao kiếm hai bên đụng nhau. Lệnh
Hồ đại ca bị trọng thương
thêm một chỗ. Y ra vẻ bồn chồn
thúc giục: "Sư muội mà không chạy
đi thì ta mắng cho bây giờ!"
Bây giờ
đệ tử đã sờ được
thanh kiếm gãy mà Điền Bá
Quang vứt xuống đất, liền la
lên: "Hai người chúng ta
đánh một mình gã." Điền
Bá Quang cười nói: "Càng hay!
Điền Bá Quang này một người
một đao dám
đấu với cả hai phái Hoa Sơn
và Hằng Sơn." Lệnh Hồ đại
ca quả nhiên buông lời thóa
mạ: "Con tiểu
ni cô ngu ngốc này thật dốt như
con bò! Ngươi không chạy đi cho
mau, lần sau ta còn gặp ngươi sẽ
xẻo tai ngươi đó." Điền
Bá Quang cười ha hả nói: "Tiểu
ni cô đó không bỏ được
ta, nên y không chịu
đi." Lệnh Hồ đại ca tức
tối quát hỏi: "Ngươi có đi
hay không?" Đệ tử đáp: "Không
đi!" Lệnh Hồ đại
ca nói: "Nếu ngươi còn không
đi thì ta thóa mạ cả sư phụ
ngươi nữa. Định Nhàn ni cô
thật là mụ già hồ
đồ, dạy giỗ ra con nhỏ hồ đồ
này." Đệ tử đáp: "Định
Nhàn sư bá không phải là sư
phụ tiểu muội."
Lệnh Hồ đại ca liền bảo: "Giỏi
lắm! Ngươi mà còn không chạy
đi thì ta thóa mạ cả đến
mụ Định Dật
hồ đồ..."
Định Dật sa sầm nét mặt trông
rất khó coi.
Nghi Lâm vội nói:
- Sư phụ! Sư phụ đừng nóng
giận vì y muốn đệ tử chạy
thoát mà nói thế, chứ không
phải y thóa
mạ sư phụ thật sự.
Nghi Lâm kể tiếp:
- Đệ tử liền bảo y: "Tiểu
muội hồ đồ gàn dở là
tự tâm tánh, đâu có phải
tại sư phụ giáo huấn?" Đột
nhiên Điền Bá Quang lạng đến
bên mình đệ tử giơ tay ra
điểm huyệt. Trong bóng tối chẳng
nhìn thấy
gì, đệ tử vung kiếm chém
loạn lên, bức bách gã phải
lui ra. Lệnh Hồ đại ca lại nói:
"Ta còn nhiều câu
khó nghe nữa để mà thóa
mạ sư phụ ngươi... Ngươi có
sợ không?" Đệ tử liền
bảo: "Đại ca đừng
thóa mạ nữa, chúng ta cùng trốn
đi!' Lệnh Hồ đại ca xẵng giọng:
'Ngươi ở bên ta làm vướng
víu chân
tay không phát huy được Hoa Sơn
kiếm pháp đến chỗ tuyệt diệu.
Ngươi đi đi là ta giết được
tên ác ôn
này." Điền Bá Quang cười
ha ha nói: "Ngươi thật là đa tình,
đa nghĩa với vị tiểu ni cô
này. Đáng tiếc ta
không biết tên họ ngươi là
gì?' Đệ tử nghĩ tên ác
nhân ấy nói vậy cũng phải lên
tiếng hỏi: "Vị sư huynh ở
phái Hoa Sơn kia! Sư huynh họ tên gì
xin cho tiểu muội hay để về Hằng
Sơn trình sư phụ là sư huynh
đã cứu mạng cho tiểu muội."
Lệnh Hồ đại ca nói: "Ngươi
đi đi! Chạy lẹ đi! Còn ở
đấy liền thoắng
làm chi? Ta là Lao Đức Nặc."
Lao Đức Nặc nghe nói vậy không
khỏi sửng sốt tự hỏi:
- Tại sao đại sư ca lại mạo tên
mình?
Quan tiên sinh gật đầu nói:
- Gã Lệnh Hồ Xung làm điều
hay mà không nhận lấy tiếng. Đúng
là bản sắc của bọn nghĩa hiệp
chúng ta.
Lao Đức Nặc lại nghĩ thầm:
- Đại sư ca vốn là người
giảo hoạt kỳ quái, vụ này chắc
đại sư ca có dụng ý gì?
Y là một nhân vật
võ công trác tuyệt mà chết
về tay La Nhân Kiệt phái Thanh Thành
thì thật đau xót!
Định Dật sư thái liếc mắt
nhìn Lao Đức Nặc, tự nói
một mình:
- Gã Lệnh Hồ Xung thật vô l dám
thóa mạ cả ta. Hừ chắc sợ
ta sau này tra hỏi đến, nên đem
tội lỗi
trút lên đầu kẻ khác.
Đột nhiên mụ quay lại nhìn Lao Đức
Nặc trừng mắt hỏi:
- Lao Đức Nặc. Lúc ở trong
sơn động kẻ mắng ta là mụ
hồ đồ có phải ngươi không?
Lao Đức Nặc thấy mụ biến
sắc và giọng nói ra chiều tức
giận, vội khom lưng đáp:
- Không phải! Không phải! Đệ tử
khi nào dám vô l đến thế?
Lưu Chính Phong tủm tỉm cười
nói:
- Định Dật sư thái! Lệnh Hồ
Xung mạo tên sư đệ Lao Đức
Nặc là rất có lý. Lao Đức
Nặc hiền
điệt đây đã biết nghệ
rồi mới tìm thầy. Địa
vị y tuy thấp mà tuổi cao, râu đã
dài. Y đáng vào hàng tổ
phụ sư điệt Nghi Lâm.
Định Dật nghe Lưu Chính Phong giải
thích như vậy liền tỉnh ngộ, bụng
bảo dạ:
- Nguyên Lệnh Hồ Xung có ý bảo
tồn danh dự cho Nghi Lâm. Lúc đó
trong sơn động tối tăm nhìn
nhau không trông rõ mặt thì sau khi
Nghi Lâm thoát thân y sẽ bảo người
cứu y là Lao Đức Nặc phái
Hoa Sơn, thì người ngoài dĩ
nhiên không còn đường dị
nghị. Như vậy chẳng những gã
bảo toàn được
sự thanh bạch cho Nghi Lâm mà còn
bảo toàn cả uy danh phái Hằng Sơn
nữa.
Mụ nghĩ tới đây bất giác
trên môi lộ một nụ cười
rồi gật đầu nói:
- Thằng nhỏ đó nghĩ chu đáo
lắm. Nghi Lâm ! Rồi sau sao nữa?
Nghi Lâm nói:
- Lúc đó đệ tử vẫn
không chịu đi liền bảo y: "Lao đại
ca! Ngũ nhạc kiếm phái đã
như cây liền
cành. Đại ca vì cứu tiểu
muội mà mạo hiểm thì khi nào
tiểu muội gặp nạn chạy trốn lấy
một mình. Sư
phụ nghe biết việc này, tiểu muội
không còn tình nghĩa khí đồng
đạo, người sẽ giết tiểu
muội."
Định Dật vỗ tay reo lên:
- Hay quá! Hay quá! Ngươi nói phải
đó! Chúng ta đã là người
học võ nếu không nghĩ ngợi
gì đến
nghĩa khí giang hồ thì sống không
bằng chết. Bất luận là nam hay nữ
đều phải thế cả.
Mọi người nghe mụ nói ra chiều
sảng khoái đều nghĩ bụng:
- Vị lão ni cô này khí khái
chẳng kém gì bậc tu mi.
Nghi Lâm kể tiếp:
- Đệ tử nói vậy nhưng Lệnh
Hồ đại ca càng thóa mạ lớn
hơn: "Con tiểu ni cô khốn nạn này!
Ngươi ở đây làm vướng
chân tay ta, khiến ta không thi triển được
"Hoa Sơn kiếm pháp" thiên hạ vô
địch. Nhất định ngươi muốn
lao vào tay Điền Bá Quang phải không?
Té ra ngươi thông đồng với
gã cố
ý hãm hại ta... Lao Đức Nặc
này bữa nay phải vận xui vừa
ra cửa đã gặp ni cô lại là
một tiểu ni cô
tuyệt tử, tuyệt tôn đến 18
đời con, cháu nó làm hư,
con người sắt thép chém không
vào, làm hư cả một
kiếm pháp tuyệt đại kỳ diệu
mà còn lo không giữ nổi tính
mạng cho nó nữa. Hỏng rồi! Hỏng
rồi! Điền
Bá Quang! Ngươi chém ta một đao
cho chết quách đi! Bữa nay ta thật
tới số rồi đây!".
Mọi người nghe Nghi Lâm mồm mép
bẻo lẻo, thanh âm uyển chuyển, trong
trẻo. Cô thuật những
câu nói thô tục vô lại của
Lệnh Hồ Xung mà rất lọt tai.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Đệ tử nghe Lệnh Hồ đại
ca nói vậy tuy biết y cố ý thóa
mạ để mình chạy cho thoát thân.
Đệ
tử cũng nghĩ rằng: mình có
ở lại sơn động song võ công
kém cỏi thì chẳng những không
giúp được gì
cho Lệnh Hồ đại ca mà còn khiến
y vướng víu chân tay không thi
triển được Hoa Sơn kiếm pháp
đến
chỗ tinh diệu.
Định Dật hắng giọng một tiếng
nói:
- Thằng nhỏ đó thật khoác lác
hết chỗ nói. Hoa Sơn kiếm pháp
nhà gã bất quá chỉ có bấy
nhiêu mà
gã dám xưng là thiên hạ vô
địch.
Nghi Lâm ngây thơ nói:
- Sư phụ! Đó là y hăm dọa
Điền Bá Quang để gã biết
khó khăn mà rút lui chăng? Đệ
tử nghe y
mắng mỗi lúc một dữ tợn
hơn, liền nói: "Lao đại ca! Tiểu
muội đi đây! Sau này sẽ có
ngày gặp mặt." Y
lại mắng thêm: "Đồ khỉ cứ
cút đi! Càng xa càng tốt. Mỗi
lần gặp ni cô h đánh bạc là
thua. Ta vĩnh vin
không muốn nhìn mặt ngươi nữa.
Lão tử bình sinh thích đánh
bạc thì còn gặp ngươi làm
cái gì?"
Định Dật sư thái lại nổi
giận đùng đùng, vỗ bàn
quát lên:
- Thằng lỏi con láo thật ! Sao ngươi
không đâm lòi ruột gã ra rồi
bỏ đi?
Nghi Lâm đáp:
- Đệ tử sợ y nổi nóng
đành phải bỏ đi ra khỏi sơn
động. Trong động lập tức những
tiếng binh khí
chạm nhau chát chúa vang lên. Đệ
tử nghĩ rằng: Nếu Lệnh Hồ
đại ca đại ca mà bị bại
dưới bàn tay
Điền Bá Quang tất hắn bắt
đệ tử. Còn đại ca mà
thắng ra khỏi cửa động có
gặp đệ tử lại khiến y xúi
quẩy đánh bạc thua. Đệ tử
nghĩ thế rồi nghiến răng chạy
đi tìm sư phụ xin lão nhân gia
đi viện trợ đặng
thu thập tên ác ôn Điền Bá
Quang.
|