TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 22
Bên
Bờ Suối Nghi Lâm Gặp Nạn
Kim Dung
Lao Đức Nặc trong lúc thất kinh
vội sử chiêu "Cử hoa liêu thiên"
đưa hai tay lên cao để gạt.
Dư Thương Hải cười lạt
một tiếng tay trái lão chuyển thành
vòng tròn nhỏ bé bắt lấy
hai tay Lao
Đức Nặc. Tiếp theo tay phải lão
rút thanh trường kiếm ở
sau lưng đối phương đánh
soạt một tiếng.
Lao Đức Nặc bị giữ hai tay
giựt mạnh một cái mà đối
phương không nhúch nhích. Mũi
kiếm chĩa
vào trước ngực lão. Lão
hốt hoảng la lên:
- Không!... Vụ này không liên quan gì
đến tiểu nhân...
Dư Thương Hải nhìn lại thanh kiếm
của Lao Đức Nặc thì thấy
có khắc năm chữ "Hoa Sơn Lao
Đức Nặc". Khổ chữ cũng
tương tự những chữ trên
thanh kiếm của Lệnh Hồ Xung. Lão hạ
thấp mũi
kiếm xuống chỉ vào bụng dưới
Lao Đức Nặc rồi cất giọng
thâm trầm hỏi:
- Mũi kiếm này mà đâm chếch
lên là chiêu thức gì về
kiếm pháp của quý phái?
Lao Đức Nặc mồ hôi trán
nhỏ giọt run lên đáp:
- Kiếm pháp của tệ phái không...
không có chiêu thức này.
Dư Thương Hải trong lòng rất lấy
làm kỳ. Lão tự hỏi:
- La Nhân Kiệt bị một chiêu kiếm
đâm vào bụng dưới rồi
mũi kiếm đưa ngược từ
dưới lên trên?
Tại sao khi hắn giết người lại
không rút kiếm ra mà còn cố
ý để bằng chứng giết
người lại? Hừ! Hiển
nhiên hắn có ý gây hấn với
phái Thanh Thành.
Bỗng Nghi Lâm lên tiếng:
- Dư sư bá! Xin sư bá lưu tình.
Chiêu này của Lệnh Hồ đại
ca chắc không phải là Hoa Sơn kiếm
pháp.
Dư Thương Hải quay lại. Mặt lão
tựa hồ bao phủ một làn sương
lạnh. Lão nhìn Định Dật sư
thái
hỏi móc:
- Sư thái! Sư thái nghe lệnh cao đồ
nói đó. Y kêu tên ác tặc
kia bằng gì? Sư thái có nghe rõ
không?
Định Dật sư thái tức giận
xẵng giọng:
- Bần ni không có tai hay sao mà lão
phải nhắc lại?
Nên biết Định Dật sư thái
ngày thường quật cường,
bướng bỉnh. Mụ biết rõ mình
lỗi lầm mà vẫn
tranh biện cho đến cùng. mụ nghe Nghi
Lâm kêu Lệnh Hồ Xung bằng Lệnh
Hồ đại ca đã có ý tức
mình. Giả tỷ Dư Thương Hải
chậm lại một chút chưa vặn hỏi
câu này thì mụ đã lớn
tiếng mắng mỏ
Nghi Lâm rồi. Nhưng lão lại thốt
lời xói móc trước nên
mụ quay lại o bế đồ nhi. Mụ hỏi:
- Y buột miệng kêu vậy thì đã
sao? Ngũ nhạc kiếm phái chúng ta
đã kết nghĩa giao minh, thế thì
bọn đệ tử cả năm phái
coi nhau như sư huynh sư đệ có chi
là lạ?
Câu nói của mụ có ý bảo
cho Dư Thương Hải hay là phái Thanh
Thành của lão không được
liệt
vào Ngũ nhạc kiếm phái thì
đừng dị nghị gì đến
lề luật của người ta.
Dư Thương Hải khi nào còn không
hiểu ý tứ câu nói của
mụ lão cười lạt đáp:
- Hay lắm! Hay lắm! Tại hạ không hiểu
Lệnh Hồ Xung có phải là môn
hạ Ngũ nhạc kiếm phái
không?
Lão đưa chân khí từ huyệt
Đan điền lên, phóng nội lực
ra, tay trái đẩy mạnh một cái
hất Lao Đức
Nặc tung lên rồi đập mạnh vào
tường đánh huỵch một cái.
Tro bụi trên nóc nhà trút xuống
ào ào. Lão
quát hỏi Lao Đức Nặc:
- Bọn mi còn hay lắm phải không? Dọc
đường nấp nánh dòm ngó
bọn ta là có ý gì?
Lao Đức Nặc bị đụng mạnh
vào tường tưởng chừng
lục phủ ngũ tạng đảo lộn
cả lên. Lão đưa tay
ra gắng gượng chống vào tường
thì cảm thấy đầu gối tê
nhức và nhủn ra. Lão muốn ngồi
ngay xuống.
Nhưng nghĩ tới thanh danh của sư
môn, nên phải cố gắng gượng
chống đỡ cho khỏi té. Lão
nghe Dư
Thương Hải nói vậy thì không
khỏi la thầm trong bụng:
- Té ra mình cùng tiểu sư muội
ngấm ngầm theo dõi hành tung bọn
này đều bị lão đạo sĩ
loắt choắt
mà giảo hoạt này phát giác
rồi.
Định Dật nói:
- Nghi Lâm! Lại đây! Ngươi lỡ
tay làm sao mà để chúng bắt
được hãy nói rõ cho ta
nghe!
Mụ nói xong kéo tay Nghi Lâm đi ra
ngoài sảnh đường.
Trong bụng mọi người đều
biết rõ là vị tiểu cô nương
xinh đẹp thế kia mà lọt vào
tay tên hái hoa
dâm tặc Điền Bá Quang thì còn
giữ trinh bạch thế nào được?
Nhưng chuyện đã xẩy ra không tiện
thổ
lộ trước mặt mọi người,
nên Định Dật sư thái dắt
nàng ra chỗ vắng để tra hỏi
cặn kẽ.
Đột nhiên bóng xanh lấp loáng!
Dư Thương Hải đã lạng người
ra trước cửa đứng chắn
đường nói:
- Vụ này liên can đến hai nhân
mạng. Vậy xin Nghi Lâm tiểu sư thái
hãy ở lại đây!
Lão ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Huỳnh Bách Thành hiền điệt
là đồ đệ Ngũ nhạc kiếm
phái. Mọi người đã là
sư huynh, sư đệ với
nhau, nên bị Lệnh Hồ Xung giết chết
mà phái Thái Sơn có khi bỏ
qua không thèm để ý, nhưng đồ
đệ
tại hạ là La Nhân Kiệt thì không
có tư cách kêu Lệnh Hồ Xung bằng
sư huynh, sư đệ chi hết.
Lời nói của lão vừa mạt
sát vừa gắt gao, vừa trực
tiếp bác khước những câu
nói của Định Dật
mới rồi. Định Dật tính
nóng như lửa. Bình nhật đến
sư tỷ mụ là Định Nhàn cũng
còn phải nhượng bộ mụ
mấy phần. Bây giờ mụ bị
Dư Thương Hải ngăn chặn lối
đi thì hiển nhiên mụ còn nhịn
làm sao được?
Định Dật nghe Dư Thương Hải
nói mấy câu này, cặp lông mày
đã dựng ngược lên là
dấu hiệu mụ
sắp động thủ. Mụ và Dư Thương
Hải đều là những tay cao thủ
đệ nhất võ lâm hiện nay. Hai
người đã
xảy cuộc động thủ là lập
tức biến thành cuộc tỷ đấu
khôn phân cao thấp, đồng thời
vụ này trở nên
nghiêm trọng khôn lường.
Lưu Chính Phong biết vậy vội bước
ra xá dài xuống tận đất nói:
- Hai vị giá lâm tệ xá đều
là quý khách của tại hạ. Xin
hai vị vì tại hạ dẹp mối bất
bình nhỏ mọn
để khỏi tổn thương hòa khí.
Mọi sự đều do Lưu mỗ không
được chu đáo mà ra. Xin
hai vị min trách
cho!
Lão nói xong vái lấy vái để.
Định Dật sư thái cười
ha hả nói:
- Lưu tam gia nói vậy thật đáng
tức cười. Bần ni có nóng
cũng không can dự gì đến
tam gia. Y
không cho bần ni đi thì bần ni nhất
định ra đi. còn tam gia muốn lưu
bần ni lại thì đừng chắn
bước mới
được.
Dư Thương Hải vẫn có lòng
úy kỵ Định Dật sư thái.
Nếu xảy cuộc động thủ, y tự
lượng chưa chắc
đã nắm được phần
thắng. Vả lại sư tỷ Định
Dật là Định Nhàn người
hòa nhã, song võ công cao cường
ai nấy đều biết cả. Dù cho
bữa nay lão có thắng được
Định Dật thì chưởng môn
sư tỷ mụ quyết chẳng
bỏ qua, và cuộc xung đột không
khỏi gây ra nhiều mối lo về sau.
Dư Thương Hải nghĩ vậy liền
cười khanh khách nói:
- Bần đạo chỉ mong Nghi Lâm tiểu
sư thái và các người nói
rõ sự thực. Dư Thương Hải
này là
hạng người nào mà dám
cản đường Bạch Vân am của
phái Hằng Sơn?
Dứt lời hắn quay về chỗ
ngồi.
Định Dật sư thái cũng đã
nguôi giận đáp:
- Tôn giá biết vậy là hay!
Mụ dắt Nghi Lâm trở lại chỗ
ngồi. Mụ hỏi Nghi Lâm:
- Hôm ấy sau khi ngươi thất tán
rồi sự tình ra sao?
Mụ chỉ sợ Nghi Lâm còn nhỏ
tuổi chưa biết gì, đem những
việc xấu xa hổ thẹn đến sư
môn nói
huỵch toẹt ra, vội dặn thêm một câu:
- Ta chỉ cần ngươi nói những
điểm quan trọng, đừng bàn
tán đến những điều ngoài
chi tiết.
Nghi Lâm liền đáp:
- Dạ! Đệ tử không dám làm
việc gì trái với lời sư
huấn. Đệ tử chỉ thỉnh cầu
sư phụ tác chủ giết
chết tên ác tặc Điền Bá
Quang. Hắn... hắn...
Định Dật sư thái gật đầu
đáp:
- Được rồi! Ngươi bất
tất phải nói nhiều ta đã
biết hết cả và ta đang tính
tru lục hai tên ác tặc Điền
Bá Quang và Lệnh Hồ Xung...
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Lệnh Hồ đại ca ư? Tại sao sư
phụ lại muốn giết Lệnh Hồ đại
ca? Y... y...
Đột nhiên cô sa nước mắt
nghẹn ngào nói tiếp:
- Y... chết rồi!...
Mọi người nghe nói đều
kinh hãi.
Thiên Môn đạo nhân lớn
tiếng hỏi:
- Y làm sao mà chết? Ai đã giết
y?
Nghi Lâm đáp:
- Đó là.. quân đốn mạt
ác ôn phái... Thanh Thành...
Cô vừa nói vừa trỏ vào
thi thể La Nhân Kiệt.
Thiên Môn đạo nhân nghe nói Lệnh
Hồ Xung chết rồi bao nhiêu lửa
giận trong lòng tiêu tan hết.
Dư Thương Hải cũng không khỏi
lấy làm đắc ý, lẩm bẩm:
- Té ra tên ác ôn Lệnh Hồ Xung
đã bị Nhân Kiệt giết rồi.
Thế là cả hai tên liều mạng
để cùng chết
hết. Hay lắm! Thằng nhỏ Nhân Kiệt
mình đã biết là hạng khá.
Quả nhiên hắn không để mất
oai danh
phái Thanh Thành ta.
Lão tròn mắt nhìn Nghi Lâm cười
lạt nói:
- Ngũ nhạc kiếm phái ngươi đều
là người tốt cả. Còn
phái Thanh Thành ta thì toàn đồ
hư hỏng hết.
Nghi Lâm sa lệ nói:
- Điệt nữ không biết... Điệt
nữ không nói tới Dư sư
bá mà chỉ nói mình gã này.
Cô vừa nói vừa chỉ vào
thân thể La Nhân Kiệt.
Định Dật nhìn Dư Thương Hải
nói:
- Lão làm gì mà nạt nộ đứa
trẻ nít? Nghi Lâm! Ngươi đừng
sợ! Gã đó hư hỏng thế
nào ngươi cứ
nói ra. Đã có sư phụ đây
còn ai dám làm gì ngươi nữa?
Mụ vừa nói vừa lườm
Dư Thương Hải.
Dư Thương Hải nói:
- Kẻ xuất gia không nói hoang đường.
Tiểu sư thái có dám thề trước
Quan Âm Bồ Tát không?
Lão sợ Nghi Lâm nghe sư phụ xúi
bẩy đem những hành vi tồi bại
của La Nhân Kiệt nói toạc ra.
Đệ tử của lão cùng Lệnh
Hồ Xung chết cả rồi thì không
tìm ra ai đối chất được
nữa mà chỉ căn cứ vào
lời nói đơn phương của
Nghi Lâm.
Nghi Lâm nói:
- Điệt nữ không bao giờ
dám nói dối sư phụ!
Đoạn nàng quỳ xuống hướng
ra ngoài hai tay chắp để trước
ngực, mắt nhìn xuống nói:
- Đệ tử là Nghi Lâm bẩm
báo cùng các vị sư bá, sư
thúc quyết chẳng dám đơn sai
nửa lời. Đức
bồ tát thần thông quảng đại
xin rủ lòng thương mà chứng
dám cho!
Mọi người nghe lời nàng
thành khẩn nên trong lòng đều
sinh ra mối hảo cảm với cô.
Một người đứng tuổi
ăn mặc kiểu thư sinh chòm râu đen
láy đứng bên lẳng lặng
nghe cô không
nói câu gì, bây giờ mới
lên tiếng:
- Tiểu sư thái đã có lời
thề thì ai cũng tin lắm rồi.
Thư sinh râu đen này họ Văn. Mọi
người đều kêu bằng Văn
tiên sinh. Còn tên y là gì thì
không một
ai hay. Người ta chỉ biết y ở
Thiểm Nam. Y sử cây phán quan bút
đến độ xuất thần nhập
hóa và là tay
cao thủ về điểm huyệt hay đánh
trúng huyệt đạo.
Định Dật cất tiếng hỏi Dư
Thương Hải:
- Lão mũi trâu kia! Văn tiên sinh
đã bảo vậy thì còn gian trá
sao được?
Mọi người đều hướng
mục quang ngó vào mặt Nghi Lâm chầm
chập thì thấy nàng tươi đẹp
tựa
hòn ngọc minh châu trong sáng không
một ngấn vết.
Dư Thương Hải bụng bảo dạ:
- Xem chừng tiểu ni cô này không
phải là người nói dối.
Lúc đó trong nhà hoa sảnh yên
lặng như tờ. Ai nấy đều
chờ Nghi Lâm mở miệng.
Bỗng thấy Nghi Lâm lên tiếng thuật
chuyện:
- Hôm qua vào lúc xế chiều, tiểu
ni theo sư phụ cùng các vị sư tỷ
đi Hành Dương. Giữa đường
trời
đổ mưa rào. Khi xuống núi, tiểu
ni trượt chân phải đưa tay ra
vịn vào vách núi. Bàn tay bị
bùn lầy cùng
rêu xanh làm cho dơ bẩn. Xuống đến
chân núi rồi, tiểu ni tìm khe suối
rửa tay. Ngẫu nhiên tiểu ni cô
ngó
xuống nước thì thấy bên
bóng mình có thêm một bóng
chàng trai. Tiểu ni giật mình kinh hãi
vội đứng
ngay lên, bỗng cảm thấy sau lưng đau
nhói. Té ra tiểu ni đã bị
gã trai kia điểm trúng huyệt đạo.
Tiểu ni
sợ quá muốn la gọi sư phụ
đến cứu, nhưng kêu không
ra tiếng. Người kia nhấc bổng
tiểu ni lên đem vào
trong sơn động. Bây giờ tiểu
ni mới nhìn rõ tướng mạo,
thấy gã không có vẻ gì hung
dữ, cũng yên tâm
được một chút. Sau một lúc
lâu, tiểu ni nghe rõ tiếng ba vị sư
tỷ là gọi từ ba nơi vọng
tới: "Nghi Lâm!
Nghi Lâm! Ngươi ở chỗ nào?".
Gã kia bật cười khẽ nói:
"Bọn họ mà tìm đến đây
thì tại hạ sẽ bắt hết."
Ba vị sư tỷ chia nhau tìm kiếm khắp
nơi rồi lại quay về. Gã kia không
nghe thấy tiếng gọi nữa mới
giải khai huyệt đạo cho tiểu ni. Tiểu
ni lập tức nhẩy về phía cửa
động để toan chạy trốn. Ngờ
đâu
thân pháp gã kia còn mau lẹ hơn
nhiều. Tiểu ni đang hấp tấp nhẩy
xổ ra, không ngờ gã đứng
chắn ngoài
cửa sơn động. Tiểu ni đụng
đầu vào ngực gã. Gã cười
ha hả nói: "Tiểu sư thái còn
toan chạy trốn được
ư?"
Tiểu ni lùi lại rút cây trường
kiếm ra toan đâm gã một nhát
nhưng lại nghĩ rằng gã không gia
hại
mình, mình đã là người
xuất gia phải lấy từ bi làm
gốc. Sao lại cố ý giết người?
Tiểu ni nghĩ thế rồi không phóng
kiếm đâm nữa, dừng tay
lại hỏi gã: "Ngươi cản đường
ta làm chi?
Nếu ngươi không tránh ra thì thanh
kiếm này sẽ đâm chết ngươi
đó."
Gã cười nói: "Tiểu sư thái!
Tiểu sư thái là người có
lương tâm chẳng nỡ giết
tại hạ phải không?"
Tiểu ni lên tiếng đáp: "Ta với
ngươi vốn không thù oán thì
giết ngươi làm chi?"
Gã kia nói: "Thế thì hay lắm! Vậy
tiểu sư thái hãy ngồi xuống
nói chuyện được không?"
Tiểu ni đáp: "Sư phụ và sư
tỷ đang kiếm ta ở ngoài kia.
Hơn nữa gia sư không cho phép ta
được
nói chuyện với đàn ông."
Gã kia nói: "Những điều tiểu
sư thái muốn nói ra đầu môi
cả rồi. Bây giờ nói thêm
vài câu hay bớt
đi mấy lời cũng chẳng có
gì phân biệt."
Tiểu ni lại giục: "Tránh ra mau! Ngươi
có biết sư phụ ta lợi hại
thế nào không? Lão nhân gia mà
thấy ngươi vô l như vậy thì
sẽ chặt cặp giò của ngươi
đó."
Gã nói: "Tiểu sư thái muốn
chặt đứt cặp giò của tại
hạ thì tại hạ để cho tiểu
sư thái cứ việc tùy
liệu mà chặt, còn lệnh sư phụ
ư? Y là một bà già, tại hạ
thấy "không ngon" chút nào hết."
Định Dật sư thái quát lên:
- Nói càn! Những lời điên
khùng đó mà mi cũng ghi nhớ
vào lòng ư?
Mụ biết cô đồ đệ này
hãy còn ngây thơ, chất phác
không hiểu thế sự. Cả đến
mối tình nam nữ cô
cũng chưa biết một tý gì. Tên
dâm tặc kia thốt ra những lời
ô uế cô cũng chẳng hiểu nên
giữa đám đông
cô cứ nói huỵch toẹt ra.
Mọi người nghe cô nói cơ
hồ không nhịn được. Chỉ
vì úy kỵ Định Dật sư thái
nên không ai dám
bật cười.
Nghi Lâm lại nói:
- Chính gã nói vậy đó.
Định Dật gạt đi:
- Được rồi! Những câu
điên khùng đó không có
gì quan hệ, ngươi bất tất phải
đề cập đến, mà chỉ
nói ngươi chạm trán Lệnh Hồ
Xung phái Hoa Sơn thế nào là đủ.
Nghi Lâm đáp:
- Dạ! Gã kia bẻ gãy thanh kiếm của
đồ nhi rồi...
Định Dật sửng sốt hỏi:
- Sao? Gã bẻ gãy thanh kiếm của ngươi
ư?
Nghi Lâm đáp:
- Đúng thế! Gã còn nói nhiều
nữa và không để đồ
nhi ra đi. Gã bảo đồ nhi xinh đẹp
nên muốn ngủ
với đồ nhi...
Định Dật thét lên:
- Câm miệng ngay! Con cái nhà không
biết giữ mồm, giữ miệng.
Cả những câu đó cũng
nói ra ư?
Nghi Lâm đáp:
- Gã bảo vậy nhưng đồ nhi không
chịu. Đồ nhi nhất quyết không
ngủ với gã.
Định Dật càng quát to:
- Câm ngay!
Giữa lúc ấy một tên đệ
tử phái Thanh Thành vừa rồi
khiêng thi thể La Nhân Kiệt vào, không
nhịn
được nữa, bật lên tiếng
cười ha hả.
Định Dật cả giận chụp lấy
chén trà trên kỷ vung tay một cái,
hất chén trà nóng ra.
Cái hất này mụ đã sử
dụng nội lực chính thống của
phái Hằng Sơn, vừa mau lẹ lại
vừa trúng
đích. Gã đệ tử không
tránh kịp, bị nước trà
nóng hất trúng vào mặt. Gã
đau quá thét lên.
Dư Thương Hải tức giận nói:
- Mụ làm chi vậy? Mụ nói thì được
mà lại không cho người cười.
Sao ngang ngược đến thế?
Định Dật sư thái cặp mắt
lườm lườm nhìn Dư Thương
Hải nói:
- Định Dật ở Hằng Sơn ngang
ngược đã mấy chục năm
mà bây giờ lão mới biết
ư?
Mụ nói xong thò tay với một chiếc
chung uống trà muốn liệng vào Dư
Thương Hải.
Dư Thương Hải nhìn thẳng không
thèm ngó mụ rồi quay người
lại.
Định Dật sư thái thấy lão
có vẻ ỷ mình chứ không
ra chiều sợ hãi. Mụ lại biết
võ công chưởng
môn phái Thanh Thành ghê gớm
nên không dám hấp tấp, từ
từ hạ chung trà xuống. Mụ nhìn
Nghi Lâm
giục:
- Ngươi nói nữa đi! Những
đoạn không cần thiết thì đừng
ba hoa liến thoắng.
Nghi Lâm nói:
- Dạ! Bẩm sư phụ! Đệ tử
ở trong động ra nhưng gã kia nhất
định chắn lại không chịu buông
tha.
Đệ tử thấy trời đã
gần tối nên trong dạ càng bồn
chồn liền cầm kiếm nhắm gã
đâm tới. Bản tâm đệ
tử
không muốn giết gã mà chỉ
hăm dọa. Thưa sư phụ! Đệ tử
sử chiêu "Kim châm độ kiếp".
Không ngờ gã
vung tay trái ra toan nắm lấy... người
đệ tử. Đệ tử giật
mình kinh hãi. Thanh kiếm cầm trong tay
phải bị
gã cướp mất. Võ công
gã thật là lợi hại. tay phải
gã cầm chuôi kiếm còn ngón
tay trỏ bên trái cập vào
mũi kiếm bẻ đánh rắc một
cái. Mũi kiếm của đệ tử
bị gãy mất hơn một tấc.
Định Dật hỏi:
- Gã bẻ mũi kiếm gẫy mất
hơn một tấc ư?
Nghi Lâm đáp:
- Vâng.
Định Dật và Thiên Môn đạo
nhân đưa mắt nhìn nhau. Hai người
cùng hiểu ngay gã Điền Bá
Quang
muốn khoe tài. Nếu bẻ khúc giữa
cho gãy đôi thì chẳng lấy
chi làm lạ. Đằng này gã dùng
sức hai ngón
tay mà bẻ một tấc mũi kiếm
bằng thép nguyên chất thì chỉ
lực của gã thiệt không phải
tầm thường.
Thiên Môn đạo nhân đưa tay
ra rút lấy một thanh trường kiếm
cài sau lưng một tên đệ tử.
Lão
cũng lấy đầu ngón tay cái
và ngón tay trỏ bên trái cập
lấy mũi kiếm khẽ bẻ một cái
nghe đánh rắc một
tiếng. Mũi kiếm cũng gãy dài
hơn một tấc.
Lão hỏi:
- Gã làm thế này phải không?
Nghi Lâm đáp:
- Té ra sư bá cũng biết làm.
Có điều gã bẻ tầy tặn
hơn sư bá một chút.
Thiên Môn đạo nhân hắng giọng
một tiếng tra thanh kiếm gãy mũi
vào vỏ trả lại đệ tử.
Tay trái lão
đập xuống bàn đánh chát
một tiếng. Mũi kiếm gãy dài
hơn một tấc lằn xuống mặt bàn
phẳng lỳ trông
như một tay thợ khéo khảm vào
đó.
Nghi Lâm vỗ tay nói:
- Công phu tuyệt hảo này của sư
bá đệ tử chắc rằng gã
ác nhân kia không thể làm được.
Đột nhiên cô lộ vẻ buồn
rầu, mắt nhìn xuống, khẽ thở
dài nói:
- Trời ôi! Đáng tiếc lúc
ấy không có sư bá ở đó
giúp cho đệ tử thì Lệnh Hồ
đại ca không đến nỗi bị
trọng thương.
Thiên Môn đạo nhân hỏi:
- Sao y lại bị trọng thương? Ngươi
nói là y chết rồi cơ mà?
Nghi Lâm đáp:
- Đúng thế! Lệnh Hồ đại
ca vì bị trọng thương nên mới
bị gã ác ôn La Nhân Kiệt phái
Thanh
Thành gia hại.
Dư Thương Hải thấy ni cô gọi
Điền Bá Quang bằng ác nhân
mà cũng kêu đệ tử mình
là ác nhân
thì ra môn hạ phái Thanh Thành cùng
với tên dâm tặc xấu xa kia tương
tự như nhau. Bất giác lão hắng
dặng một tiếng.
Mọi người thấy cặp mắt Nghi
Lâm sáng ngời mà nước
mắt chảy quanh, tưởng chừng
sắp phát khóc,
thành ra không ai dám lên tiếng hỏi
cô. Tuy cô là đệ tử của
Định Dật, nhưng Thiên Môn đạo
nhân, Lưu
Chính Phong, Quan tiên sinh, Hà Tam Thất
cả bọn trưởng bối đều
đem lòng thương yêu cô. Giả
tỷ cô
không phải là người xuất
gia thì họ đã thò tay ra vuốt
lưng, xoa đầu để an ủi cô
rồi.
Nghi Lâm đưa tay áo lên lau nước
mắt rồi nghẹn ngào nói:
- Tên ác nhân Điền Bá Quang
miệng buông lời bức bách,
tay nắm lấy xiêm áo đệ tử.
Đệ tử xoay
tay đánh gã thì cả hai tay đều
bị gã nắm lấy. Giữa lúc
ầy ngoài sơn động đột nhiên
có người bật lên ba
tiếng cười ha ha ha. Điền Bá
Quang lớn tiếng hỏi: "Ai đó!"
Người bên ngoài lại cười
ha ha ha ba lần. Điền Bá Quang liền
lớn tiếng mắng: "Biết điều
thì cút xa
đi. Điền gia mà nổi nóng thì
ngươi phải chết mất mạng."
Người kia lại cười ba tiếng
ha ha ha.
Điền Bá Quang không nói gì
nữa, nắm lấy xiêm áo đệ
tử. Người bên ngoài sơn
động lại cười rộ.
Mỗi khi người đó cười
lên thì Điền Bá Quang lại tức
giận. Đệ tử chỉ mong người
đó xuất hiện cứu
mình. Nhưng người ấy biết
Điền Bá Quang lợi hại phi thường,
không dám tiến vào, chỉ đứng
ngoài sơn
động cười ha hả không ngớt.
Cô ngừng lại một chút rồi
kể tiếp:
- Điền Bá Quang tức giận đến
cực điểm. Gã điểm huyệt
đệ tử rồi băng mình vọt
ra ngoài. Nhưng
người kia đã ẩn nấp rồi.
Điền Bá Quang tìm một lúc không
thấy đâu lại quay vào động.
Gã vừa đi đến
gần bên mình đệ tử thì
người kia lại bật lên tiếng
cười ha ha. Đệ tử cảm
thấy hứng thú rồi không nhịn
được cũng bật lên tiếng
cười.
Định Dật sư thái nguýt cô
hỏi:
- Vui thú gì mà cười? Đã
đến lúc một sống một chết
mà ngươi còn cười được
ư?
Nghi Lâm đỏ mặt lên đáp:
- Dạ! Đệ tử cũng biết không
nên cười mà không hiểu
lúc đó tại sao lại phì cười.
Điền Bá Quang
lún mình xuống lén lén đi
ra cửa động. Gã chỉ đợi
người kia cười lên là
lập tức xông ra. Không ngờ
người
ngoài động rất tinh ranh. Y ẩn mình,
không phát ra một tiếng động.
Điền Bá Quang rón rén từng
bước
một đi ra ngoài. Đệ tử lo
thầm người kia mà bị bắt
thì mọi việc đều hỏng hết.
Đệ tử thấy Điền Bá
Quang xông ra liền la lên: "Phải cẩn
thận! Hắn đã ra đấy!". Người
kia ở đằng xa lại cười
ha ha ba tiếng rồi
nói: "Đa tạ tiểu sư thái, hắn
không đuổi kịp tại hạ đâu.
Khinh công hắn còn kém lắm."
Mọi người đều nghĩ bụng,
Điền Bá Quang mang ngoại hiệu là
"Vạn lý độc hành" thì khinh công
phải ghê gớm lắm, trên chốn
giang hồ ít người bì kịp.
Thế mà người kia dám cả
gan bảo gã khinh công
tầm thường là cố ý chọc
giận gã.
Nghi Lâm lại kể tiếp:
- Tên ác nhân Điền Bá Quang
đột nhiên quay lại bẹo má đệ
tử một cái. Đệ tử đau
quá la làng rồi
gã lại đi ra quát lên: "Quân
cẩu tặc kia! Ngươi có giỏi thì
ra đây tỷ thí khinh công với
ta!"
Ngờ đâu gã làm như vậy
là mắc mẹo. Nguyên người
kia ẩn ở bên sơn động. Y
thấy Điền Bá Quang
xông ra rồi chuồn vào trong động
khẽ bảo đệ tử: "Cô đừng
sợ! Tại hạ đến cứu
đây. Gã điểm những
huyệt đạo nào?"
Đệ tử đáp: "Huyệt "Kiên
Trinh" và huyệt "Hoàn Khiêu". Tôn giá
là ai?"
Người kia đáp: "Hãy giải
khai huyệt đạo rồi hãy nói chuyện."
Y liền đưa tay để giải khai huyệt
Kiên Trinh và huyệt Hoàn Khiêu cho
đệ tử, đồng thời
nắn bóp
huyết mạch cho lưu thông.
Định Dật sư thái nghe tới
đây thì không khỏi lông mày
dựng ngược nghĩ đến câu
"Nam nữ thọ thọ
bất thân", huống chi Nghi Lâm là
một nữ ni. Huyệt "Hoàn Khiêu" ở
trên đùi cô mà để cho
đàn ông nắn
bóp thì thật là không ổn.
Tuy nhiên mụ cũng nghĩ rằng lúc
đó rất nguy cấp, huyệt đạo
không giải khai thì khó bề trốn
chạy
và sẽ mất thân về tay Điền
Bá Quang. Trong hai cái hại cô cân
nhắc mà chịu lấy cái nhẹ hơn.
Đã là
nhân sĩ võ lâm thì không thể
cố chấp tiểu tiết được.
Rồi mụ giả vờ không để
ý đến điểm này mà
cũng
không hỏi vặn.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Không ngờ chỉ lực tên ác
nhân Điền Bá Quang cực kỳ
lợi hại. Đệ tử bị gã
điểm huyệt rồi, tuy
người kia đã hết sức
thúc đẩy mà thủy chung vẫn
không giải khai được. Bên
tai vẫn nghe tiếng Điền Bá
Quang hô hoán không ngớt. Gã
lại quay về. Đệ tử bảo người
kia: "Tôn giá mau trốn đi. Gã mà
trở về sẽ
giết chết tôn giá đó."
Người kia đáp: "Ngũ nhạc
kiếm phái đã đồng thanh đồng
khí thì như cây liền cành. Sư
muội gặp
nạn khi nào ta lại không cứu?"
|