TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 2
Trong Tửu
Quán Phát Sinh Án Mạng
Kim Dung
Phước Oai tiêu cục, ngoài tổng
cục ra có thêm 12 phân cục. Tiêu
cục này tiền nhiều thế mạnh,
nắm được rất nhiều tay
cao thủ võ lâm.
Trong vòng hai chục năm nay nhiều lộ
ở các tỉnh không được
yên tĩnh, cũng có một số người
bảo tiêu
gặp phải mấy vụ rắc rối, nhưng
những tay hảo thủ trong 12 tiêu cục
mà kéo hết ra thì những vụ
tày đình
cũng giải quyết ngay được.
Lâm Chấn Nam phu nhân người họ
Vương cũng là dòng dõi danh
gia võ lâm. Tuy bản lãnh phu
nhân không cao cường cho lắm,
song phụ thân bà ta là Kim Đao Vô
Địch Vương Nguyên Bá làm
chưởng môn phái Kim Đao ở
Lạc Dương thì dưới trướng
lại lắm nhân tài xuất chúng.
Sau khi hai họ Lâm, Vương kết thông
gia rồi, hai nhà chiếu cố lẫn nhau,
tiêu cục Phước Oai liền
được một lực lượng
rất lớn viện trợ cho.
Vương phu nhân chỉ sinh hạ được
một cậu con trai là Lâm Bình Chi.
Lâm Bình Chi từ thuở nhỏ
được phụ thân săn sóc,
rất gắt gao và dạy chàng ba môn
tuyệt kỹ là
kiếm, chưởng và tin. Có lúc
chàng còn được mẫu thân
truyền đao pháp của phái Kim Đao
cho. Lâm
Chấn Nam lại mời một vị thâm
nho để dạy Lâm Bình Chi đọc
sách. Nhưng chàng không thích học
chữ, thường trong ba ngày thì
có đến hai ngày trốn học.
Năm nay chàng đã mười
tám tuổi mà chưa học
hết tứ thư. May ở chỗ Lâm
Chấn Nam chỉ muốn chàng chuyên về
nghề võ, không mong chàng đọc
sách
để thi đỗ hoặc đạt tới
bước công danh, nên chàng trốn
học hay không, ông cũng chẳng hỏi
đến.
Hôm ấy Lâm Bình Chi đem hai vị
tiêu đầu họ Sử và họ
Trịnh cùng hai tên chạy cờ hiệu
là Bạch
Nhị, Trần Thất trong tiêu cục theo
chàng đi săn ở ngoài thành
phía Tây.
Lâm Bình Chi cưỡi ngựa bạch.
Con ngựa này là một giống ngựa
danh câu ở Tây vực mà bà
ngoại
chàng đã mua để mừng
ngày sinh nhật năm chàng 17 tuổi. Nó
chạy nhanh như gió nên chàng rất
quý.
Năm người kỵ mã vừa
ra khỏi cổng thành Lâm Bình Chi thúc
mạnh vế một cái, con ngựa tung cao
bốn vó bay lao đi rất mau. Chỉ trong
khoảnh khắc là đã bỏ rơi
bốn con ngựa kia ở lại đằng
sau khá xa.
Lâm Bình Chi cho ngựa chạy lên sườn
núi rồi thả chim ưng cho bay vào rừng.
Có một đôi thỏ vàng
chạy ra. Lâm Bình Chi tháo cung ở
trên lưng xuống, móc lấy một
mũi tên trong túi da đeo ở bên
yên ngựa.
Chàng giương cung, lắp tên bắn
đến tách một phát. Một con thỏ
trúng tên ngã liền, còn một
con nữa vội
chạy trốn vào trong bụi cỏ rậm,
chẳng thấy đâu nữa.
Trịnh tiêu đầu vọt ngựa tới
nơi vừa cười vừa trầm
trồ:
- Tiêu pháp của Thiếu tiêu đầu
thật là tuyệt diệu!
Bỗng nghe Bạch Nhị ở mé tả
khu rừng la gọi:
- Thiếu tiêu đầu! Lại đây
mau! Chỗ này có dã kê.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy tới,
thấy một con bạch trĩ ở trong rừng
bay ra. Chàng bắn một
phát nhưng không trúng, mũi tên
lướt qua đầu con dã kê.
Chàng liền vung roi ngựa vụt đánh
véo một cái.
Con dã kê trúng roi rớt xuống.
Những lông ngũ sắc của nó
rụng ra tung bay trước gió.
Cả năm cùng cười rộ.
Sử tiêu đầu cất tiếng
khen:
- Phát roi này của thiếu tiêu đầu,
đừng có nói con dã kê
mà là con chim ưng lớn cũng
phải nhào
xuống.
Năm người chạy lui chạy tới
trong khu rừng. Hai vị tiêu đầu
cùng hai tên đuổi muông săn
đều
muốn dâng công Lâm Bình Chi, cứ
dồn chim muông cho chạy đến trước
mặt chàng, dù họ có gặp dịp
may cũng không hạ thủ.
Cuộc săn bắn kéo dài chừng
hơn một giờ, Lâm Bình Chi bắn
được đôi thỏ rừng,
và một cặp dã kê,
nhưng không được một con thú
lớn nào như lợn rừng,
hươu, nai cả. Chàng chưa được
hoàn toàn thỏa
mãn, liền nói:
- Chúng ta qua khu rừng trước mặt
kia săn một lúc nữa.
Sử tiêu đầu bụng bảo dạ:
- Nếu còn qua bên đó thì anh
chàng thiếu tiêu đầu này
tất săn bắn cho đến tối mịt
mới chịu ra về.
Bọn mình sẽ bị phu nhân trách
oán.
Nghĩ vậy hắn liền nói:
- Trời sắp tối rồi mà trong
khu rừng đó toàn đá
mọc nhọn hoắt. Trong bóng tối mò,
vó con bạch
mã tất bị thương mất. Để
sáng mai chúng ta đi sớm hơn
sẽ qua đó chắc săn được
lợn rừng.
Sử tiêu đầu đã biết
Lâm Bình Chi bản tính ngang ngạnh khuyên
can cách nào, chàng cũng không
chịu nghe. Nhưng chàng quý con bạch mã
hơn cả tính mạng, hắn liền nhắm
vào yếu điểm đó để
can
ngăn tiểu chủ nhân.
Quả nhiên Sử tiêu đầu vừa
nói vậy, Lâm Bình Chi vỗ vào
đầu ngựa đáp:
- Con tiểu tuyết long này thông minh lắm,
quyết nó không dẫm lên đá
nhọn đâu. Có điều ta sợ
bốn
con ngựa của các ngươi thì
không được thế. Thôi được!
Chúng ta quay về đi kẻo làm bể
đít gã Thất
Trần.
Năm người cùng cười
ồ rồi bắt ngựa quay đầu.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy vọt
đi nhưng không theo đường
cũ lại vọt qua mé bắc. Chàng
cho
ngựa phi nước đại một
hồi, sau hết hứng mới cho đi
thong thả lại.
Bỗng thấy trên đường phía
trước có treo một cái một
cái chiêu bài bán rượu.
Trịnh tiêu đầu đề nghị:
- Thiếu tiêu đầu! Chúng ta thử
vào uống một chén xem sao? Nhắm rượu
bằng thịt thỏ tươi và thịt
kê nướng thì thật là tuyệt!
Lâm Bình Chi cười đáp:
- Té ra ngươi theo ta đi săn là
giả dối, uống rượu mới
lá chính đề. Nếu không cho
uống thỏa thích
thì bữa mai lại vênh vênh cái
mặt không chịu đi nữa.
Chàng nói rồi lẹ làng nhảy
xuống ngựa, đủng đỉnh tiến
vào trong quán.
Lâm Bình Chi đi thẳng vào cửa
quán rượu. Mọi khi lão chủ
quán người họ Thái thấy
chàng tới
nơi là chạy ra đón lấy dây
cương vồn vã chào hỏi và
đưa ra chẳng thiếu lời chúc
tụng:
- Bữa nay thiếu tiêu đầu đi
săn chắc là được nhiều
món dã vị ngon lành. Tin pháp của
thiếu tiêu đầu
thần diệu phi thường, trên đời
hiếm có.
Nhưng bữa nay khác với mọi
lần, Lâm Bình Chi tới nơi thấy
trong tửu quán lặng ngắt. Bên
lò
rượu chỉ có một thiếu nữ
áo xanh tóc trên đầu buộc lại
thành hai bím và cài một cái
cành thoa mộc mạc.
Thiếu nữ đang mải trông nom việc
cất rượu. Nàng quay mặt vào
phía trong. Thấy có người đến
cũng chẳng quay đầu nhìn ra.
Trịnh tiêu đầu lên tiếng hỏi
bô bô:
- Lão Thái đâu? Sao không ra dắt
ngựa?
Hai tên chạy cờ hiệu: Bạch Nhị
và Thất Trần kéo chiếc ghế
dài ra, lấy tay áo phủi bụi bặm
để
chủ nhân ngồi.
Sử, Trịnh hai vị tiêu đầu
ngồi mé dưới bồi tiếp
Lâm Bình Chi. Còn hai tên hầu Bạch
Nhị và Thất
Trần thì ngồi riêng một chỗ.
Bỗng nghe phía trong có tiếng người
ho hắng, rồi một lão già đầu
tóc bạc phơ bước ra chào:
- Mời quan khách ngồi chơi. Các
vị có xơi rượu không?
Lão nói nghe khẩu âm lạ tai chứ
không phải người địa phương
này.
Triệu tiêu đầu xẵng giọng đáp:
- Chẳng uống rượu, d thường
vào đây uống trà chăng? Hãy
lấy đem đây ba cân Trúc diệp
thanh.
Hắn lại hỏi luôn:
- Lão Thái đi đâu? Quán rượu
này đổi chủ rồi chăng?
Lão kia đáp:
- Dạ, dạ! Xin có ngay.
Lão quay vào bảo thiếu nữ:
- Uyển nhi! Lấy ba cân trúc diệp thanh
để quan khách uống.
Rồi lão nói tiếp:
- Tiểu lão họ Tát, nguyên quán
ở đây. Tiểu lão xuất
ngoại từ thuở nhỏ làm nghề
buôn bán xuồng
xĩnh để sinh nhai. Con trai, con dâu chết
hết rồi. Tiểu lão nghĩ tới
câu "Cáo chết ba năm quay đầu
về núi"
nên đem con cháu này về cố
hương. Ngờ đâu bỏ nhà
đi năm chục năm trời, bao nhiêu
thân bằng cố hữu
nơi quê nhà chẳng còn một ai.
May mà gặp lão Thái đây không
muốn hành nghề nữa, bán quán
này lại
cho tiểu lão lấy ba chục lạng bạc.
Hỡi ôi! Bây giờ về đến
cố hương rồi, nghe chuyện người
ta nói,
trong lòng chẳng lấy chi làm thích
thú nữa.
Giữa lúc này, thiếu nữ
áo xanh cúi đầu đem một cái
bàn gỗ kê ở trước
mặt bọn Lâm Bình Chi, nàng
đặt đũa chén xuống mặt
bàn rồi lại cúi đầu lui ra.
Thủy chung nàng vẫn chẳng dám nhìn
khách một cái
nào.
Lâm Bình Chi thấy cô gái thân
hình mũm mĩm, nhưng nước
da bánh mật. Mặt nàng lại rỗ
như cái
tổ ong bầu. Chàng cho đây là
lần đầu tiên cô làm nghề
bán rượu, nên cử chỉ
hãy còn ngượng nghịu cũng
không để ý.
Sử tiêu đầu cầm một con
dã kê và một thỏ rừng
đưa cho lão Tát bảo:
- Lão đem mổ và rửa cho sạch
sẽ rồi nấu nướng làm
hai bát.
Lão Tát đáp:
- Dạ, dạ! Các vị muốn nhắm rượu
thì hãy tạm dùng ít thịt bò
đậu phụng...
Uyển nhi nghe ông nói thế, nàng không
chờ ông sai bảo liền đi lấy
thịt bò và mấy thứ rau đậu
đặt
lên bàn.
Trịnh tiêu đầu giới thiệu:
- Lâm công tử đây là thiếu
tiêu đầu Phước Oai tiêu
cục. Thiếu tiêu đầu là bậc
thiếu niên anh hùng,
chuyên làm việc nghĩa hiệp, vung tiền
như cỏ rác. Nếu lão nấu hai
món kia ngon lành vừa dạ thiếu
tiêu
đầu thì số bạc vốn ba chục
lạng của lão đó chẳng mấy
ngày thu về đủ.
Tát lão đầu nói:
- Dạ, dạ! Tiểu lão xin đa tạ.
Rồi lão xách con dã kê và
con thỏ rừng đi ra ngoài.
Trịnh tiêu đầu rót rượi
vào ly cho Lâm Bình Chi và Sử
tiêu đầu rồi tự rót vào
ly của mình. Hắn nâng
ly rượu ngửa cổ lên uống
một hơi cạn sạch. Hắn thò đầu
lưỡi ra liếm mép rồi nói:
- Quán đổi chủ, nhưng rượu
vẫn y nguyên, không biến đổi
mùi vị. Hắn rót ly nữa toan
uống, bỗng
nghe có tiếng vó ngựa vọng lại.
Hai người kỵ mã từ mé
bắc đường quan đạo đi
tới. Hai con ngựa này chạy rất
nhanh, loáng cái
đã đến ngoài cửa quán
rượu.
Một người lên tiếng:
- Nơi đây có quán rượu.
Hãy vào uống mấy ly đã!
Sử tiêu đầu qua lại nhiều
trên chốn giang hồ. Hắn nghe khẩu
âm biết ngay là người ở
Xuyên Tây.
Mọi người quay đầu nhìn
ra cửa quán thấy hai hán tử
đầu đội nón lá, mình
mặc áo bào xanh.
Hai hán tử buộc ngựa vào gốc
cây, bỏ nón ra rồi đi vào
trong quán. Chúng liếc mắt ngó
qua bọn
Lâm Bình Chi một cái rồi oai vệ
ngồi xuống.
Hai hán tử này đều đầu
quấn vải trắng, mình mặc áo
xanh ra vẻ văn nhân. Chân hai gã đi
dép mũ.
Sử tiêu đầu biết cách
ăn mặc này là đúng kiểu
Xuyên Tây. Sở dĩ họ đội
khăn trắng là có ý để
tang
Gia Cát Lượng mất đi. Nhân
Võ Hầu được người
đất Xuyên rất kính yêu như
một đấng thần minh, họ
để tang ông rồi tục đó
đã hơn ngàn năm, chiếc khăn
trắng vẫn không rời khỏi đầu
họ.
Lâm Bình Chi thấy cách phục sức
của hai hán tử như vậy rất
lấy làm kỳ, bụng bảo dạ:
- Mấy người này văn chẳng
ra văn, võ chẳng ra võ, điệu
bộ thật là cổ quái.
Bỗng nghe gã ít tuổi la lên:
- Lấy rượu đây! Lấy rượu
đây! Này Giả huynh tỉnh Phúc
Kiến lắm núi quá, đi nhiều
rất hại sức
ngựa.
Uyển nhi cúi đầu đến trước
mặt hai hán tử nói rất khẽ:
- Các vị dùng rượu gì?
Tuy thanh âm nói nhỏ nhưng rất trong
trẻo lọt vào tai. Gã hán tử
ít tuổi ngẩn người ra một
chút rồi
nổi lên tràng cười ha hả.
Gã hán tử kia vừa cười
rộ vừa thò tay đưa vào dưới
cằm cô bé nâng cho ngẫng mặt
lên để nhìn, vì
lúc nào cô cũng cúi đầu
xuống. Gã cười nói:
- Đáng tiếc ôi là đáng
tiếc.
Cô bé sợ quá vội lùi lại.
Hán tử họ Giả cười
nói:
- Vị cô nương này bắp thịt
nở nang có vẻ ngon lắm. Nhưng
lão Dư mà động vào cô
ta thì cái mặt hổ
phù của cô nổi lên dữ
lắm đó.
Gã hán tử họ Dư lại cười
ha hả.
Lâm Bình Chi thấy thái độ ngông
cuồng của hai gã hán tử kia,
tức giận đầy ruột, giơ tay
phải lên
đập xuống bàn đánh chát
một tiếng rồi quát hỏi:
- Hai con chó đui mắt ở đâu
mà dám đến đất Phúc
Châu chúng ta đây giở thói
ngông cuồng?
Gã họ Dư cười nói:
- Giả lão nhị! Người ta đang
chửi đổng đấy. Lão thử
đoán xem "con thỏ" đó thóa
mạ ai nào?
Nguyên Lâm Bình Chi tướng mạo
giống hệt mẫu thân chàng, lại
mày thanh mắt sáng, vẻ người
xinh đẹp khác thường. Ngày
thường h gã trai nào nheo mắt
ngó chàng một cái là chàng
cho ngay cái
bạt tai. Bây giờ hán tử
kia lại nhại chàng bằng danh từ
"con thỏ" thì chàng còn nhịn làm
sao được?
Chàng liền vớ ngay hồ rượu
liệng qua.
Hán tử họ Dư né tránh, hồ
rượu bắn ra đám cỏ ngoài
tửu quán. Rượu đổ ra
tung tóe.
Sử tiêu đầu và Trịnh tiêu
đầu liền đứng lên chạy
đến bên hai gã kia.
Gã họ Dư cười nói:
- Thằng nhỏ đó mà làm cô
đào lên hí đài múa
hát thì còn có thể thu hút
được một số khán giả,
chứ
muốn đấu võ thì không được
đâu.
Trịnh tiêu đầu quát lên:
- Vị này là thiếu tiêu đầu
Phước Oai tiêu cục. Ngươi dám
đến đây vuốt râu hùm
thì thiệt là lớn
mật.
Hắn chưa dứt lời đã
vung quyền đánh vào mặt đối
phương. Gã hán tử họ Dư
xoay tay trái một cái
chụp vào huyệt mạch môn Trịnh tiêu
đầu rồi đẩy mạnh một cái.
Trịnh tiêu đầu đứng không
vững,
người hắn đụng mạnh vào
cái bàn gỗ. Rắc rắc mấy
tiếng vang lên. Hai chân bàn đã
gãy rời. Trịnh tiêu đầu
bị nắm chặt cổ tay, người
hắn ngã chúi về phía trước.
Hán tử họ Dư giơ khuỷu tay
lên thúc mạnh
xuống sau gáy Trịnh tiêu đầu
khiến hắn không sao đứng dậy
được. Trịnh tiêu đầu
tuy chưa được kể vào
hàng cao thủ trong Phước Oai Tiêu
Cục, nhưng cũng không phải là
hạng tầm thường.
Sử tiêu đầu thấy họ Trịnh
bị hán tử kia mới đánh
một đòn đã ngã chúi
thì biết đối phương là
là
một nhân vật có lai lịch. Hắn
liền hỏi:
- Tôn giá là ai? Đã là bạn
đồng đạo võ lâm, chẳng
lẽ lại coi Phước Oai tiêu cục
không vào đâu?
Hán tử họ Dư cười lạt
đáp:
- Phước Oai tiêu cục ư? Ta chưa
nghe nói đến cả. Cái đó
làm trò gì?
Lâm Bình Chi vọt người lại
quát:
- Cái đó chỉ chuyên đánh
hạng chó má!
Chàng vừa quát vừa phóng
chưởng bên trái đánh ra.
Rồi không chờ đòn này
đánh tới nơi, tay phải
lại xuyên qua tay trái phóng luôn chưởng
thứ hai. Đó là chiêu "Vân
lý càn khôn" trong phép "Phiên thiên
chưởng" tổ truyền của nhà
chàng.
Gã họ Dư nói:
- Bữa nay có một cặp đào
hát chứ không phải một...
Gã vung chưởng lên gạt. Còn
tay phải nhằm chụp xuống vai bên hữu
Lâm Bình Chi. Lâm Bình Chi
lún thấp vai bên hữu xuống,
tay phải phóng chưởng đánh
ra. Gã họ Dư nghiêng đầu né
tránh. Không ngờ
"Phiên thiên chưởng" gia truyền
của nhà họ Lâm biến hóa kỳ
diệu vô cùng. Gã họ Dư vừa
thấy mình tránh
được một quyền thì quyền
bên trái Lâm Bình Chi đột nhiên
xòe ra, biến quyền thành chưởng.
Quyền đang
bổ thẳng xuống, chưởng đột
nhiên quét tạt ngang thành chiêu "Vụ
lý khán hoa". "Bốp" một tiếng! Gã
họ
Dư bị một cú tát tai. Gã tức
giận phóng cước đá Lâm
Bình Chi. Lâm Bình Chi xuyên sang mé
hữu trả
lại một cước.
Lúc này Sử tiêu đầu đã
đang động thủ cùng hán tử
họ Giả.
Gã Bạch Nhị lại nâng Trịnh tiêu
đầu dậy.
Trịnh tiêu đầu ngoác miệng ra
mà chửi rủa. Hắn nhảy vào
giáp công hán tử họ Dư. Nhưng
Lâm
Bình Chi bảo hắn:
- Ngươi qua bên kia giúp Sử tiêu
đầu. Con chó này để mình
ta phát lạc cũng xong.
Trịnh tiêu đầu biết chàng
có tính cương cường, hiếu
thắng, không muốn người khác
vào trợ chiến
thành thế hai người đánh
một. Hắn liền lượm lấy cái
chân bàn gãy quay sang đánh gã
họ Giả.
Hai tên chạy cờ hiệu Bạch Nhị,
Thất Trần chạy ra ngoài cửa.
Một tên rút thanh bảo kiếm ở
bên
yên ngựa của Lâm Bình Chi, còn
một tên cầm cây đinh ba trỏ vào
mặt gã họ Dư mà thóa mạ.
Trong tiêu
cục thì những tên này võ
nghệ tầm thường, nhưng chúng
chuyên việc chạy cờ, xướng
tiêu hiệu nên
thanh âm rất vang dội. Hai gã chửi
mắng bằng tiếng thổ âm Phúc
Châu, nên hai gã kia người ở
Tứ Xuyên
chẳng hiểu gì cả, nhưng chúng
cũng biết đó là những
câu chẳng tốt đẹp gì.
Tát lão đầu ở trong bếp
cũng đã chạy ra. Uyển nhi đứng
tựa vào gia gia. Hiển nhiên nàng
khiếp sợ
vô cùng.
Lâm Bình Chi động thủ đã
đến lúc hào hứng. Tiện
đà chàng đá bàn ghế
trong quán bắn vào một xó
rồi lần lượt thi triển những
chiêu thức mà phụ thân chàng
đã truyền thụ cho.
Lâm Bình Chi bắt đầu luyện võ
từ ngày lên sáu. Đến
nay chàng đã có 12 năm công
phu. Về môn
"Phiên thiên chưởng" suốt 12 năm
trời không gián đoạn một
ngày nào, ít ra chàng đã
luyện có đến hàng
vạn lần nên thành thuộc lắm
rồi. Ngày thường chàng cùng
các vị tiêu sư phân tích, chiết
giải chưởng pháp.
Một là chàng đã luyện môn
chưởng pháp tối truyền này
đến chỗ tinh diệu phi thường.
Hai là đối với tiêu
chủ nhân quật cường hiếu
thắng, ai cũng nhường nhịn vài
phần, chẳng tội gì mà đem thực
lực ra tranh
thắng với chàng, để đi
đến chỗ cả hai bên cùng bị
hại. Vì thế nên tuy chàng đã
thâu lượm được nhiều
kinh nghiệm lâm địch, nhưng gặp cuộc
tỷ đấu chân chính lại rất
ít. ở trong và ngoài thành
Phúc Châu,
chàng họa hoằn cũng có khi động
thủ, nhưng toàn là những hạng
mèo què chưa sạch nước cản
thì địch
làm sao lại với tuyệt nghệ của
nhà họ Lâm. Chỉ trong mấy chiêu
là chàng đã đánh người
ta mặt mũi
sưng húp lên phải chạy trốn ngay.
Lần này Lâm Bình Chi động thủ
với gã hán tử họ Dư,
mới trong
mười mấy chiêu mà tính
khí kiêu căng của chàng đã
bị chùn nhụt. Chàng biết đối
phương là tay đáo để,
vì chàng đã thi triển chưởng
pháp đến chỗ biến ảo kỳ
diệu đánh trúng vào vai, vào
ngực gã ba chưởng mà
gã vẫn chưa coi ra gì. Miệng gã
không ngớt nói trăng, nói cuội:
- Tiểu huynh đệ! Ta càng nhìn tiểu
huynh đệ càng thấy rõ chú
không phải là đàn ông, mà
nhất
định là một vị đại cô
nương hóa trang. Má chú vừa
trắng lại vừa hồng. Chú cho
ta hôn một cái vào mặt
có hay hơn không, tội gì mà choảng
nhau hoài?
Gã họ Dư còn dơ miệng nói
nhăng, đủ tỏ ra đối với
Lâm Bình Chi gã chẳng quan tâm gì
mấy.
Lâm Bình Chi thấy gã ăn nói
hỗn xược, dám đem mình ra
làm trò chơi thì chàng cáu
giận vô cùng.
Chàng lại đưa mắt nhìn qua bên
kia thì thấy hai tiêu đầu họ
Sử và họ Trịnh giáp công
hán tử họ Giả mà
vẫn kém thế.
Trịnh tiêu sư bị một quyền đánh
trúng mũi khá nặng, máu tươi
chảy ra làm cho vạt áo loang lổ đỏ
lòm.
Lâm Bình Chi càng phóng chưởng
đánh nhanh hơn. Bỗng nghe "bốp" một
tiếng. Gã họ Dư lại trúng
một cái tát tai. Đòn này chàng
đánh rất nặng.
Gã họ Dư tức quá gầm lên:
- Con rùa nhỏ này thiệt ngu ngốc không
biết gì. Lão gia thấy ngươi xinh
đẹp như một vị tiểu cô
nương, nên đùa chơi với
ngươi một lúc. Thế mà con rùa
đánh lão gia thiệt sự.
Gã biến đổi quyền pháp một
cách đột ngột, đánh ra như
gió táp mưa sa. Hai người vừa
đánh vừa
xích dần ra ngoài cửa tửu
quán.
Lâm Bình Chi thấy đối phương
phóng quyền đánh thẳng vào
giữa, chàng nhớ ngay tới
khẩu quyết
có chữ "tá", liền đưa
tay trái ra gạt. Không ngờ tý
lực của gã họ Dư mạnh quá,
chàng không gạt được,
trước ngực lại bị trúng
quyền đánh huỵch một tiếng.
Giữa lúc Lâm Bình Chi lảo đảo
người đi, cổ áo chàng
bị tay trái đối phương nắm
được. Gã vít cánh
tay xuống khiến nửa người
chàng phải cong đi. Đoạn tay phải
gã sử chiêu "Thiết môn hạm"
gác ngang
vào sau gáy chàng.
- Con rùa ơi! Mi dập đầu lạy ta
ba lạy kêu lên ba tiếng: Hảo thúc
thúc! Rồi ta buông tha mi.
Hai vị tiêu sư họ Sử và họ
Trịnh trông thấy cả kinh, muốn bỏ
đối thủ chạy lại ứng cứu
Lâm Bình
Chi, nhưng gã họ Giả phóng cả
quyền cước đánh tới
tấp, không để cho hai người
bỏ đi được.
Tên hầu Bạch Nhị giơ đinh ba lên
nhằm đâm vào sau lưng gã họ
Dư. Gã vừa đâm vừa
la:
- Mi có mấy đầu mà còn chưa
buông tay ra?...
Gã họ Dư không quay đầu lại,
phóng chân trái đá ngược
về phía sau, trúng cái đinh ba bắn
ra xa
mấy trượng. Rồi chân phải
lại đá theo một cước liên
hoàn khiến cho gã Bạch Nhị lăn
lộn đi mấy vòng,
mãi không dậy được.
Thất Trần lớn tiếng thóa
mạ:
- Con rùa đen đê tiện kia! Mẹ
quân lộn giống! Con bà mi đẻ
ra đứa đui mắt.
Gã mắng mỗi câu lùi lại một
bước. Gã mắng tám chín
câu, lùi lại tám chín bước
liền.
Hán tử họ Dư vừa cười
vừa nói:
- Đại cô nương! Cô không chịu
lạy ư?
Rồi gã đè mỗi lúc một
thấp xuống hơn khiến cho trán Lâm
Bình Chi gần sát đất.
Lâm Bình Chi cố nắm quyền tống
vào bụng gã họ Dư luôn mấy
cái nhưng thủy chung vẫn còn cách
xa mấy tấc, không sao đánh trúng
được. Chàng cảm thấy xương
cổ đau ê ẩm, tưởng chừng
như gãy đến
nơi. Mắt nảy đom đóm, tai ù
càng cạc. Hai tay chàng đánh đấm
loạn lên. Đột nhiên đụng
phải một vật
cứng rắn ở dưới bắp
chân. Trước tình trạng cấp
bách, chàng không nghĩ ngợi gì
nữa, liền rút ngay ra
đâm mạnh về phía trước,
cắm trúng vào bụng dưới
gã họ Dư.
Hán tử họ Dư đau quá rú
lên một tiếng rồi buông tay ra, lùi
lại hai bước. Mặt gã lộ vẻ
khủng khiếp
vô cùng. Bụng dưới gã có
lưỡi trủy thủ sắc vàng
cắm ngập đến tận chuôi. Mặt
gã hướng về phía Tây,
bóng tịch dương chiếu vào đuôi
đao lấp loáng. Gã há miệng
muốn nói mà không thốt ra lời,
muốn thò
tay ra rút đao trủy thủ mà cũng
không dám.
|