TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 199
Trong
Rừng Sâu, Cầm Sắt Hài Hòa
Kim
Dung
Nhạc Linh San ngừng tiếng khóc đáp:
- Ta... không giúp bên nào. Ta... là
người đau khổ nhất đời.
Sáng mai ta xuống tóc đi tu. Gia gia
cũng thôi mà trượng phu cũng
thôi, từ đây không nhìn
mặt ai nữa.
Lâm Bình Chi nói:
- Ngươi đến núi Hằng Sơn
mà tu là đúng chỗ đó.
Nhạc Linh San tức giận hỏi:
- Lâm Bình Chi! Ngày trước ngươi
đến bước đường
cùng nếu không có gia gia cứu
cho thì đã chết
về tay Mộc Cao Phong rồi làm gì còn
sống đến ngày nay? Dù gia gia ta
có lỗi lầm với ngươi nhưng
ta
thủy chung đối với ngươi
chẳng có điều gì đáng
chê trách. Ngươi nói thế là
nghĩa gì?
Lâm Bình Chi đáp:
- Còn nghĩa lý gì nữa? Ta phải
tỏ rõ tấm lòng với Tả
chưởng môn.
Thanh âm gã cực kỳ hung dữ.
Đột nhiên Nhạc Linh San rú lên
một tiếng cực kỳ thê thảm:
- Úi chao!
Hiển nhiên nàng bị người
gia hại.
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh cùng đồng
thanh rên:
- Hỏng mất rồi!
Hai người từ trong bụi kê
nhảy ra. Lệnh Hồ Xung thét lớn:
- Lâm Bình Chi! Không được
gia hại tiểu sư muội!
Chàng đã cải trang lại giữa
lúc đêm tối nên Lao Đức
Nặc không nhận ra nhưng hắn nghe thanh
âm chàng quát tháo biết ngay rồi
chẳng còn hồn vía nào nữa.
Hiện giờ hắn sợ nhất hai
người là Nhạc
Bất Quần và Lệnh Hồ Xung. Hắn
liền nắm lấy cánh tay trái Lâm
Bình Chi nhảy phốc lên lưng con ngựa
của một tên đệ tử phái
Thanh Thành thúc vào bụng ngựa
cho nó chạy vọt đi như bay.
Lệnh Hồ Xung mải lo đến chuyện
yên nguy của Nhạc Linh San không rảnh
để mà rượt theo kẻ
địch. Chàng thấy Nhạc Linh San ngã
quay ra chỗ ngồi của phu xe ruổi ngựa.
Trước ngực còn thanh
trường kiếm cắm vào.
Chàng để tay lên mũi thì thấy
nàng chỉ còn thoi thóp thở.
Lệnh Hồ Xung gọi ầm lên:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội!
Nhạc Linh San đáp:
- Đại... đại sư ca đấy ư?
Lệnh Hồ Xung cả mừng đáp:
- Phải rồi... Tiểu huynh đây mà.
Chàng đặt tay vào chuôi kiếm
toan rút ra.
Doanh Doanh vội đưa tay ra cản lại nói:
- Không rút kiếm ra được
đâu!
Lệnh Hồ Xung thấy lưỡi kiếm
ngập sâu vào đến nửa thước.
Đúng là vết thương trí
mạng. Nếu rút
kiếm ra Nhạc Linh San phải chết ngay lập
tức. Chàng thấy không còn cách
nào cứu được thì trong
lòng
rất đau đớn không nhịn
được phải khóc òa lên.
Chàng vừa khóc vừa gọi:
- Tiểu... Tiểu sư muội!
Nhạc Linh San nói:
- Đại sư ca! Đại sư ca ở
bên mình tiểu muội.. lúc này
thật là hay quá. Bình đệ... Bình
đệ đi rồi ư?
Lệnh Hồ Xung nghiến răng vừa
khóc vừa an ủi:
- Tiểu sư muội hãy yên tâm. Tiểu
huynh nhất định phải giết gã
để báo thù cho sư muội.
Nhạc Linh San cố gắng nói ngay:
- Đừng đừng! Mắt gã
đui mù chẳng nhìn thấy gì...
đại sư ca mà giết gã... gã
không chống chọi
được. Tiểu muội... Tiểu muội
đến chỗ má má.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Được rồi! Tiểu huynh đưa
sư muội đến gặp sư nương.
Doanh Doanh nghe tiếng Nhạc Linh San mỗi lúc
một yếu ớt sắp chết đến
nơi thì cầm lòng không
đậu bất giác hai hàng lệ nhỏ.
Nhạc Linh San nói:
- Đại sư ca! Thủy chung đại sư
ca rất tử tế với tiểu
muội... tiểu muội lầm lỗi với
đại sư ca... Tiểu
muội... sắp chết rồi.
Lệnh Hồ Xung sa lệ nói:
- Sư muội không chết đâu tiểu
huynh ráng tìm cách chữa khỏi
cho.
Nhạc Linh San nói:
- Tiểu muội... thấy đau... đau lắm...
ở chỗ này. Đại sư ca! Tiểu
sư muội xin sư ca một điều... đại
sư
ca... đừng từ chối nhé.
Lệnh Hồ Xung nắm lấy tay nàng ấp
úng:
- Sư muội nói đi, nói đi! Tiểu
huynh nhất định nghe theo.
Nhạc Linh San thở dài nói:
- Chắc đại sư ca... không nghe được...
vả lại làm thế thì... ép uổng
sư ca quá đỗi.
Thanh âm nàng nói rất khẽ, hơi
thở cũng yếu dần.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Tiểu huynh nhất định nghe theo. Tiểu
sư muội nói đi!
Nhạc Linh San hỏi:
- Đại sư ca bảo sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiểu huynh nhất định nghe theo. Sư
muội bảo tiểu huynh làm việc gì
tiểu huynh cũng nhất quyết
làm cho bằng được.
Nhạc Linh San đáp:
- Đại sư ca!... trượng phu của
tiểu muội... Bình đệ đui mắt...
tình trạng rất đáng thương...
đại sư
ca có biết không?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiểu huynh biết rồi!
Nhạc Linh San nói:
- Gã ở trên đời lênh
đênh trơ trọi... ai cũng khinh khi...
Đại sư ca!.. Tiểu sư muội chết
rồi, xin đại sư
ca... hết sức chiếu cố cho gã...
đừng để người ta khinh
nhờn gã.
Lệnh Hồ Xung sửng sốt. Chàng
không ngờ Lâm Bình Chi hạ độc
thủ giết vợ mà Nhạc Linh San
đến lúc lâm chung vẫn không
quên được mối tình với
gã. Lúc này chàng chỉ hận mình
chưa nắm được
Lâm Bình Chi để phanh thây gã
ra làm muôn đoạn. Thế mà Nhạc
Linh San bảo chàng buông tha tên ác
tặc vong ơn phụ nghĩa thì chàng
nghe thế nào được.
Nhạc Linh San thều thào nói:
- Đại sư ca ơi! Bình đệ...
thật tình không muốn giết... tiểu
muội đâu... gã sợ gia gia của
tiểu muội...
mà phải đi nương nhờ Tả
Lãnh Thiền hắn mới... đâm...
tiểu muội một kiếm mà thôi.
Lệnh Hồ Xung ra vẻ tức giận đáp:
- Tên ác vong ân phụ nghĩa chỉ
nghĩ đến mình như gã mà
tiểu muội... cũng tính điều
thủy chung
thương gã được ư?
Nhạc Linh San thều thào đáp:
- Không phải gã... muốn giết tiểu
muội đâu... bất quá gã... lỡ
tay mà thôi. Đại sư ca ơi!... Tiểu
muội thỉnh cầu đại sư ca, năn
nỉ đại sư ca chiếu cố cho gã....
Lúc này ánh trăng soi chênh chếch
vào mặt nàng Lệnh Hồ Xung nhìn
rõ mắt nàng đã tán loạn
vô
thần, không còn tinh lanh trong suốt như
mọi khi nữa. Má nàng trắng như
tuyết cũng đầm đìa nước
mắt
và máu tươi đỏ hồng tựa
thoa son. Cả gương mặt nàng lộ vẻ
cầu khẩn thiết tha.
Lệnh Hồ Xung nhớ tới quãng
thời gian hơn mười năm trời
đã cùng cô tiểu sư muội
này dắt nhau đi
chơi khắp đỉnh non, hang thẳm trên
núi Hoa Sơn. Lúc nào nàng yêu
cầu chàng làm việc gì cũng
lộ bộ
mặt thành khẩn như vậy mà chẳng
bao giờ chàng cự tuyệt nàng
cả.
Hiện giờ Nhạc Linh San có điều
cầu khẩn chàng mà lại vào
giữa cảnh bi ai thống thiết, nàng
biết
mình sắp chết đến nơi. Hơn
nữa đây là lần cuối
cùng nàng cầu khẩn chàng, ngoài
ra không còn cơ hội
nào nữa.
Nghe lời cầu khẩn cực kỳ
tha thiết lần tối hậu, Lệnh Hồ
Xung cầm lòng không đậu. Bầu
máu nóng
trong trái tim chàng trào ngực lên.
Chàng biết là nếu mình ưng
thuận lời yêu cầu của Nhạc
Linh San thì từ
đây chẵng những phiền lụy
vô cùng mà nó còn là một
điều cưỡng bách, chàng
không muốn làm chút
nào.
Nhưng chàng thấy giọng nói cùng
vẻ mặt cực kỳ bi ai thống thiết
chàng đành gật đầu đáp:
- Được rồi! Tiểu huynh nhận
lời sư muội là xong. Sư muội
cứ yên tâm đừng lo lắng
điều chi nữa.
Doanh Doanh đứng bên nghe không thể
nhịn được liền xen vào:
- Xung lang! Sao Xung lang lại hứa chịu điều
này?
Nhạc Linh San nắm chặt tay lấy tay Lệnh
Hồ Xung nói:
- Đại sư ca!... Đa tạ... đại
sư ca... tiểu muội yên tâm rồi...
Bỗng mắt nàng lại sáng lên.
Trên môi hé nụ cười ra chiều
thỏa mãn. Lệnh Hồ Xung thấy thế
nghĩ
thầm trong bụng:
- Nàng được thỏa lòng như
vậy thì dù ta có phải gánh
tất cả những nỗi khốn khổ
nhất trong thiên
hạ cũng là đáng lắm.
Đột nhiên Nhạc Linh San nhẹ nhàng
cất tiếng hát.
Lệnh Hồ Xung nghe tiếng hát khác
nào bị đánh một đòn
rất nặng vào trước ngực.
Nhạc Linh San hát đây là khúc
sơn ca của tỉnh Phúc Kiến. Lệnh
Hồ Xung còn nghe rõ cả miệng
nàng phát ra âm điệu bài "Chị
em lên núi hái chè". Khúc Phúc
Kiến sơn ca này là do Lâm Bình
Chi đã
dạy nàng.
Hồi Lệnh Hồ Xung ở trên núi
sám hối đã được
nàng hát khúc sơn ca này và
chàng đã quặn đau
khúc ruột. Bây giờ chàng nghe
nàng lại hát khúc hát đó
tức là tưởng nhớ đến
ngày cùng Lâm Bình Chi
chung hưởng mối tình đằm
thắm.
Thanh âm Nhạc Linh San mỗi lúc một nhỏ
đi. Tay nàng cũng từ từ
buông tay Lệnh Hồ Xung ra.
Sau cùng nàng xòe bàn tay ra một
cái rồi từ từ nhắm mắt
lại. Khúc sơn ca ngừng hẳn hơi
thở nàng cũng
ngừng luôn.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy trái tim chìm
hẳn xuống chàng tưởng chừng
cả thế giới đột nhiên
đi vào
cõi chết. Chàng muốn khóc òa
lên mà khóc không ra tiếng. Lệnh
Hồ Xung đưa hai tay ra ôm người
Nhạc Linh San lên khẽ gọi:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội! Sư
muội đừng sợ gì hết.
Tiểu huynh bồng tiểu sư muội đến
chỗ má má.
Chẳng còn ai khinh nhờn sư muội
nữa.
Doanh Doanh thấy sau lưng Lệnh Hồ Xung có
chỗ đỏ hồng, hiển nhiên vết
thương lại vỡ. Máu
tươi chảy ra không ngớt. Vết
máu trên áo chàng mỗi lúc
một loang to nhưng trước tình cảnh
này nàng
không biết khuyên giải chàng thế
nào cho được.
Lệnh Hồ Xung ôm thi thể Nhạc Linh San
như người mất hồn rảo bước
tiến về phía trước. Miệng
chàng không ngớt lẩm bẩm câu:
- Đừng sợ gì hết! Tiểu
huynh bồng tiểu sư muội về với
sư nương.
Chàng đi được hơn mười
bước thì đột nhiên hai chân
nhũn ra rồi té huỵch xuống đất.
Từ đó chàng
ngất xỉu không biết gì nữa.
Lệnh Hồ Xung đang lúc mê man nửa
tỉnh nửa say bỗng mấy tiếng tình
tang đập vào lá nhĩ. Tiếng
đàn thanh tao thánh thót khiến cho
chàng cảm thấy khúc điệu này
rất quen tai nên càng nghe càng d
chịu.
Có điều chàng cảm thấy toàn
thân mình không còn chút hơi
sức. Cả hai mắt cũng cứng
tựa hồ như
không mở ra được. Chàng
chỉ mong tình trạng này cứ liên
miên bất tuyệt và tiếng đàn
vĩnh vin không
bao giờ ngừng lại.
Quả nhiên tiếng đàn vẫn tiếp
tục vang lên không ngớt.
Lệnh Hồ Xung lắng tai nghe tiếng đàn
hồi lâu rồi lại ngủ thiếp đi
lúc nào không biết. Chàng tỉnh
dậy
lần thứ hai thì chẳng những
tai nghe tiếng đàn vẫn còn não
ruột mà mũi lại ngửi thấy
mùi hoa thơm
ngào ngạt.
Chàng từ từ mở mắt
ra bỗng trông thấy toàn là hoa:
hoa đỏ, hoa trắng, hoa vàng, hoa tía
hồng trồng
đầy trước mắt.
Chàng tự hỏi:
- Đây là đâu?
Lệnh Hồ Xung tiếp tục nghe tiếng đàn
quanh đi quẩn lại mãi thì chính
là khúc "Thanh lâm phổ an
trú" mà Doanh Doanh thường dạo.
Chàng ngoảnh đầu nhìn qua bóng
sau lưng Doanh Doanh. Nàng đang ngồi dưới
đất gảy đàn.
Dần dần Lệnh Hồ Xung nhìn rõ
nơi mình hiện đang ở thì
tựa hồ là một sơn động.
ánh dương
quang từ trên nóc động chiếu
lọt vào vì chàng đang nằm trên
một đống cỏ mềm mại.
Lệnh Hồ Xung muốn ngồi dậy. Đám
cỏ xanh dưới người chàng
chuyển động rì rào.
Tiếng đàn đột nhiên im bặt.
Doanh Doanh quay đầu nhìn vào nét
mặt lộ vẻ vui mừng khôn tả.
Nàng
từ từ đứng lên đến
ngồi cạnh Lệnh Hồ Xung chú ý
nhìn chàng đầy vẻ thương
yêu.
Trong khoảnh khắc Lệnh Hồ Xung cũng
cảm thấy trong lòng tràn trề hạnh
phúc. Chàng biết vì cái
chết thảm của Nhạc Linh San mà chàng
ngất xỉu rồi được Doanh Doanh
giải cứu đưa đến sơn
động này.
Lòng chàng đột nhiên lại đau
nhói lên nhưng cặp mắt của Doanh
Doanh đầy vẻ trìu mến khiến
chàng dần
dần bớt cơn đau khổ.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau hồi
lâu không nói gì.
Lệnh Hồ Xung thò tay trái ra khẽ
vuốt bàn tay Doanh Doanh.
Bỗng một mùi thơm của thịt nước
bốc lên giữa mùi hương của
trăm hoa. Doanh Doanh cầm một
xâu ếch nướng chín giơ lên
mỉm cười nói:
- Lại cháy cả rồi!
Lệnh Hồ Xung cười khanh khách.
Doanh Doanh cũng cười ha hả. Hai người
đều nghĩ đến tình cảnh
ngày trước ở bên khe suối
bắt ếch nướng ăn. Trung gian
đã xẩy ra bao nhiêu biến cố
mà hai người vẫn ở
với nhau một chỗ.
Lệnh Hồ Xung cười mấy tiếng
lòng chàng se lại, nước mắt
nhỏ xuống.
Doanh Doanh đỡ chàng ngồi dậy
trỏ vào cái mả mới ngoài
cửa động nói:
- Nhạc cô nương mai táng ở
chỗ này.
Lệnh Hồ Xung gạt lệ nói:
- Đa tạ... Doanh muội.
Doanh Doanh từ từ lắc đầu
đáp:
- Xung lang bất tất phải đa tạ. Mỗi
người có duyên phận thì
cũng có mối oan nghiệt.
Lệnh Hồ Xung trong lòng áy náy nói:
- Doanh Doanh! Tiểu huynh đối với Nhạc
sư muội thủy chung không thể quên
được. Mong rằng
Doanh muội đừng trách ta.
Doanh Doanh nói:
- Dĩ nhiên tiểu muội không oán
trách Xung lang điểm này được.
Nếu Xung lang là một chàng thiếu
niên phù phiếm phụ tình bạc nghĩa
thì tiểu muội cũng không trọng
vọng thế này đâu.
Rồi nàng hạ thấp giọng xuống
nói tiếp:
- Ngày tiểu muội bắt đầu xiêu
lòng với Xung lang khi ở trong ngõ
Lục Trúc thành Lạc Dương, tiểu
muội ngồi sau rèm trúc đã
nghe Xung lang nói là đem lòng luyến
ái tiểu sư muội thế nào rồi.
Tiểu muội còn
nhớ Xung lang bảo: Nhạc cô nương
là một vị nữ lang rất tốt
nhưng nàng vô duyên với Xung lang.
Giả
tỷ Xung lang không ở với nàng
từ thuở nhỏ cho đến khi
khôn lớn thì chắc là khi gặp
Xung lang nàng phải
vừa lòng ngay.
Lệnh Hồ Xung trầm ngâm một lúc
lắc đầu đáp:
- Không phải thế đâu! Tiểu sư
muội một lòng tôn sùng gia sư.
Nàng có yêu chàng trai nào thì
cũng
phải là người nghiêm trang trầm
mặc ít nói như gia gia nàng. Tiểu
huynh chỉ là một người bạn
với nàng
mà thôi. Trước nay nàng không
tôn trọng tiểu huynh đâu.
Doanh Doanh nói:
- Có lẽ Xung lang nói đúng! Nàng
yêu Lâm Bình Chi ở chỗ gã
cũng nghiêm trang giống hệt như sư
phụ nhưng trong lòng lại rất mưu
mô xảo quyệt.
Lệnh Hồ Xung thở dài nói:
- Tiểu sư muội đến lúc lâm
chung vẫn không tin là Lâm Bình Chi
thực tình muốn giết nàng và
nàng
còn tỏ ra hết sức thương
yêu gã. Như vậy... cũng hay. Nàng
không đến nỗi chết trong mối
bi thương
phẫn hận. Tiểu huynh muốn ra coi mả
nàng.
Doanh Doanh đỡ lấy cánh tay Lệnh
Hồ Xung đưa chàng ra ngoài sơn
động. Chàng thấy mộ phần
tuy lấy đá xếp lên nhưng rất
tề chỉnh chứ không cẩu thả
chút nào. Như vậy đủ tỏ
Doanh Doanh đã tốn
khá nhiều công phu nên lòng chàng
ngấm ngầm cảm kích.
Chàng lại thấy trước phần
mộ có trồng một tấm bia bằng
cây đẽo nhẵn rồi dùng mũi
kiếm khắc
vào một hàng chữ: "Hoa Sơn nữ
hiệp Nhạc Linh San cố nương chi mộ"
Lệnh Hồ Xung ngẩn người sa lệ
nói:
- Có khi tiểu sư muội lại thích
người ta kêu bằng "Lâm phu nhân".
Doanh Doanh nói:
- Lâm Bình Chi là kẻ vô tìNhậm
Ngã Hành bạc tình vô nghĩa.
Nhạc cô nương xuống suối vàng
mà có linh thiêng sẽ hiểu lòng
dạ tàn độc của gã và
không muốn làm Lâm phu nhân nữa.
Nàng nghĩ bụng:
- Xung lang còn chưa biết giữa Nhạc
Linh San và Lâm Bình Chi là cặp vợ
chồng hữu danh vô thực,
chẳng có nghĩa phu thê chi hết.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Doanh muội nói thế cũng phải.
Bỗng thấy bốn mặt núi non vây
bọc, Lệnh Hồ Xung biết mình đang
đứng trong một hang núi, cây
cối rậm rạp xanh tốt, hoa nở khắp
nơi, đầu cành chim hót líu
lo không ngớt. Thật là một chốn
thanh u.
Doanh Doanh nói:
- Chúng ta ở lại đây một
thời gian vừa để dưỡng
thương vừa làm bạn với
ngôi mộ này.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Hay lắm! Tiểu sư muội một mình
ở nơi hoang dã dù nàng có
thành quỷ rồi nhưng nàng vẫn
nhát
gan.
Doanh Doanh thấy Lệnh Hồ Xung vẫn quyến
luyến cô tiểu sư muội không khỏi
ngấm ngầm thở dài.
Hai người liền ở lại trong
hang núi nướng ếch cùng hái
trái cây mà ăn vẫn ung dung tự
tại.
Lệnh Hồ Xung chỉ bị ngoại thương
đã có linh dược của phái
Hằng Sơn rất hiệu nghiệm. Mặt
khác nội lực chàng thâm hậu
nên chỉ dưỡng thương hơn
hai chục ngày thương thế mười
phần đã khỏi
đến tám.
Hàng ngày Doanh Doanh dậy Lệnh Hồ Xung
gẩy đàn. Chàng là người
thông tuệ khác thường lại
dốc lòng rèn luyện nên tiến
bộ rất mau.
Một hôm sáng sớm trở dậy
Lệnh Hồ Xung thấy trên mộ Nhạc
Linh San cỏ xanh đã mọc lên mấy
rò.
Lệnh Hồ Xung đăm chiêu nhìn những
nhánh cỏ trên mồ tự hỏi:
- Không hiểu người tiểu sư
muội nằm ở trong nấm mồ này
bây giờ hình thù ra sao. Chẳng
trách
người ta có câu: "Trăm năm
còn có gì đâu? Chẳng qua một
đám cỏ khâu xanh rì".
Bỗng nghe tiếng sáo du dương vọng
tới, Lệnh Hồ Xung ngoảnh đầu
nhìn lại thấy Doanh Doanh
đang ngồi trên một tảng đá
lớn tay chàng cầm ống tiêu
kề vào miệng mà thổi khúc
"Thanh tâm phổ an
trú".
Lệnh Hồ Xung liền từ từ
đứng dậy thủng thẳng bước
tới. Chàng thấy ống tiêu trong
tay Doanh
Doanh là một dóng trúc mới
tinh. Chàng biết nàng vừa dùng
kiếm chặt trúc và khoét lỗ
cho thành âm
điệu để làm ống tiêu.
Lệnh Hồ Xung lẳng lặng đứng
nghe một lúc rồi vào động lấy
cây đàn cầm ra ngoài cửa
ngồi xếp
bằng mà gảy. Tiếng đàn tiếng
sáo hòa nhịp với nhau khiến
người nghe tưởng chừng
tâm hồn bay bổng lên
chín từng mây. Lệnh Hồ Xung dần
dần quên hết tạp niệm thần trí
đi vào cõi mộng say sưa.
Chàng còn rõ thâm ý của Doanh
Doanh. Mấy bữa nay nàng đem hết
tâm lực dạy chàng gẩy đàn
là
để chàng khuây khỏa nỗi u buồn
nên chàng càng thêm bề cảm
kích.
Bỗng Doanh Doanh ngừng tiếng sáo quay
vào nhìn Lệnh Hồ Xung nói:
- Khúc "Thanh tâm phổ thiện trú" này
Xung lang đã thuộc lòng vậy bắt
đầu từ bữa nay chúng ta
luyện qua khúc Tiếu Ngạo giang hồ nên
chăng?
Lệnh Hồ Xung ngần ngừ hỏi lại:
- Tiếu Ngạo giang hồ là một khúc
nhạc đặc biệt chẳng biết tiểu
huynh có luyện được chăng?
Không hiểu phải mất bao lâu mới
có thể theo được Doanh muội?
Doanh Doanh mỉm cười đáp:
- Khúc này quả thực sâu xa mầu
nhiệm chính tiểu muội cũng còn
nhiều chỗ chưa hiểu rõ. Song có
một điểm khó giải thích là
nếu hai người cùng đồng
tấu thì cùng nảy ra những tiếng
lạ rất bổ ích cho nhau
hơn là tự dò dẫm luyện lấy.
Lệnh Hồ Xung vỗ tay nói:
- Phải rồi! Ngày trước tiểu
huynh đã được nghe Lưu sư
thúc phái Hành Sơn và trưởng
lão ở Triêu
Dương thần giáo hợp tấu
khúc Tiếu Ngạo giang hồ một vị
gảy đàn một vị thổi tiêu
thật là tuyệt diệu.
Theo lời Lưu sư thúc thì khúc
này đã do hai vị cầm tiêu
hợp tấu mà soạn ra.
Doanh Doanh nói:
- Vậy Xung lang gảy đàn tiểu muội
thổi tiêu chúng ta từ từ
luyện từng chi tiết một.
Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười
nói:
- Đáng tiếc là Doanh Doanh thổi tiêu
chứ không gảy đàn "sắt".
Kể ra cầm sắt hợp tấu mới
là đúng điệu "Cầm sắt
hài hòa".
Doanh Doanh đỏ mặt lên ra chiều bẽn
lẽn nói:
- Ít lâu nay tiểu muội không nghe thấy
Xung lang nói chuyện dài dây, tưởng
là đã thay đổi tính nết
ngờ đâu bây giờ lại
thốt lời đùa cợt thì
ra vẫn chứng nào tật đấy.
Nàng nói mấy câu này bằng
một giọng vừa nghiêm trang vừa
có vẻ giận dữ.
Lệnh Hồ Xung nhăn mặt lẩm bẩm:
- Doanh Doanh bản tính nghiêm trang tuy đây
là chốn thâm sơn cùng cốc
chỉ mình ta với nàng kề
cận nhau mà nàng cũng không cho ta
ăn nói vượt ra ngoài vòng
l độ. Nếu ta còn đưa thêm
mấy câu bỡn
cợt thì nàng sẽ giận ta cả
ngày không nói câu nào nữa.
Chàng xích lại gần để coi Doanh
Doanh chỉ dẫn cách cầm tiêu hợp
tấu rồi bắt đầu gẩn đàn
để nàng
thổi sáo.
Cầm sắt là những nhạc khí
rất khó học. Nhưng một là Lệnh
Hồ Xung bản tính thông minh hai là
chàng được lương sư chỉ
dẫn ba là ngày trước ở
trong ngõ Lục Trúc thành Lạc Dương
chàng đã bắt
đầu học gẩy đàn, rồi
từ đó nhân khi nhàn rỗi
chàng lại rèn luyện. Chàng cố
công dùi mài lâu ngày nên
đã
tiến bộ được ít nhiều
bây giờ chàng luyện thêm thành
ra công việc học tập đối với
chàng cũng chẳng
có gì khó khăn lắm.
Sau mười mấy ngày hai người
tiếp tục kề cận cầm tiêu hợp
tấu. Chốn hang thẳm tùng xanh trúc
biếc này đối với hai người
lại thành nơi phước địa
trên thế gian, khiến cho những bóng
gươm đao cùng
thảm kịch máu chảy thây phơi
dần dần đi vào chỗ lãng
quên.
Hai người đều cảm thấy
nếu được ở cùng nhau
trong hang núi này cho đến thuở
bạc đầu, không bị
lôi cuốn vào vòng cừu thù
chém giết trên chốn giang hồ mà
an hưởng cuộc đời thanh nhành
thì còn gì vui
thú cho bằng?
Nhưng việc đời có bao giờ
chiều theo ý muốn của con người.
Một hôm trời mới xế chiều
Lệnh Hồ Xung cùng Doanh Doanh cầm tiêu
hợp tấu chừng được
nửa
giờ bỗng chàng cảm thấy trong
lòng xao xuyến không sao trấn tĩnh
lại được nên tấu nhạc
sai lầm mấy
chỗ. Tinh thần đã hoang mang thì
chỉ pháp không khỏi rối loạn
là lẽ thường.
Doanh Doanh liền bảo chàng:
- Xem chừng Xung lang đã mỏi mệt
tinh thần vậy hãy nghỉ một lúc
rồi sẽ tính.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Không phải là mệt song chẳng hiểu
sao tiểu huynh cảm thấy nôn nao trong dạ.
Tiểu huynh đi
hái đào về ăn để đến
tối hãy luyện.
Doanh Doanh gật đầu nói:
- Phải đấy nhưng Xung lang đừng
đi xa quá.
Lệnh Hồ Xung đã biết ở
mé đông nam hang núi này có
nhiều đào. Chàng liền lách
cây cỏ mà đi
chừng tám chín dặm thì tới
một cây đào. Chàng nhẹ nhàng
nhẩy lên hai tay trẩy được
hai trái. Lần thứ
hai chàng nhảy lên hái được
bốn trái.
Lệnh Hồ Xung thấy trái đào
chín lúc lỉu, dưới gốc
cây cũng rơi đầy liền bụng
bảo dạ:
- Nếu hôm nay mình không hái nhiều
thì chỉ vài bữa nữa là
rụng hết, nát như dưới mặt
đất.
Chàng liền hái luôn một hồi
đến hơn trăm trái. Đồng
thời nhủ thầm trong bụng:
- Ta cùng Doanh Doanh ăn đào rồi
đem hạt trồng ở quanh sơn động
chỉ trong vài năm cây lớn nở
hoa càng tăng thêm vẻ mỹ quan.
Đột nhiên chàng nhớ tới
Đào Cốc lục tiên bất giác
miệng lẩm bẩm:
- Hang núi này bốn mặt toàn đào
há chẳng thằnh đào cốc.
Ta cùng Doanh Doanh sẽ biến thành
Đào Cốc nhị tiên. Ngày sau
ta cùng nàng sinh đứa con có
thể gọi là Tiểu Đào Cốc
lục tiên.
|