TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 19
Dư
Thương Hải Mưu Đồ Đại
Sự
Kim Dung
Thiếu nữ cười nói:
- Nếu được vậy lựa là
còn phải bàn. Nhị sư ca sớm
trở nên tay đại tài chủ
thì tiểu muội cũng có
phần nhờ, được húp
vô số dầu mỡ.
Mọi người nghe cô nói đều
cười ồ.
Lao Đức Nặc lại cười
nói:
- Đừng coi thường gã Lâm
thiếu tiêu đầu vì võ công
gã kém cỏi. Dù gã không đáng
làm đồ đệ tiểu
sư muội của chúng ta, nhưng gã còn
có cốt cách. Chứ cậu con Dư
Thương Hải là Dư Nhân Ngạn
càng
đui mù hơn nữa. Gã dám
động đến tiểu sư muội và
ăn nói suồng sã. Lâm công
tử thấy sự bất bằng liền
đánh gã...
Lâm Bình Chi cảm thấy những làn
sóng tư tưởng cồn lên trong
đầu óc chàng. Chàng tức
giận nghĩ
thầm:
- Té ra phái Thanh Thành đã cố
ý gây chuyện động thủ với
tiêu cục ta để rửa cái nhục
bị thua
trong cuộc đấu kiếm cho người
đời trước. Bọn họ đến
Phúc Châu nào phải chỉ có tụi
Phương Nhân Trí
bốn tên mà thôi. Dù ta không
giết Dư Nhân Ngạn thì bọn chúng
cũng vẫn tìm đến trả oán.
Chàng ngẫm nghĩ lòng càng phiền
não, nên Lao Đức Nặc thuật
chuyện chàng giết Dư Nhân Ngạn
ra sao chàng cũng chẳng để lọt
vào tai nữa. Chàng thấy Lao Đức
Nặc tiếp tục kể chuyện thì mọi
người cười ồ cả lên.
Hiển nhiên chúng chế diu võ công
chàng kém cỏi. Những chiêu thức
của chàng
chưa sạch nước cản.
Bỗng lại nghe Lao Đức Nặc nói:
- Ta coi thủ đoạn của Lâm thiếu
hiệp đối với Dư Nhân Ngạn
liền bàn nhỏ với tiểu sư
muội là
"Tịch tà kiếm pháp" của nhà
họ Lâm dù sự thực có
lợi hại chăng nữa thì vị
Lâm thiếu hiệp này cũng
chưa luyện được tới nơi.
Lão ngừng lại một chút rồi
nói tiếp:
- Tối hôm ấy ta cùng tiểu sư
muội lại đến Phước Oai tiêu
cục để coi xem thế nào thì thấy
Hầu
Nhân Anh, Hồng Nhân Hùng, Vu Nhân
Hào, Phương Nhân Trí mười
mấy người đều vào hạng
đại đệ
tử phái Thanh Thành đã đến
đông đủ. Chúng ta sợ bọn
họ phát giác ra nên chỉ đứng
tận ngoài xa để coi
vụ náo nhiệt đó. Chúng ta thấy
bọn họ đánh chết bọn tiêu
đầu cùng bọn chạy hiệu trong tiêu
cục.
Những tên tiêu đầu được
phái ra ngoài cầu viện cũng bị
hạ sát. Bao nhiêu thi thể đều
đưa trả về tiêu
cục. Họ hạ thủ một cách rất
độc ác. Khi ấy ta nghĩ rằng
người đời trước
phái Thanh Thành là Trương
Thanh Tử đã bị thất bại
trong cuộc đấu kiếm với Lâm
Vin Đồ thì Dư quán chủ có
muốn trả mối hận
này chỉ nên đấu kiếm với
cha con Lâm Chấn Nam để thắng bọn
họ là đủ rồi. Không hiểu
tại sao họ lại
hạ thủ tàn nhẫn đến thế.
Chắc vì sảy chuyện Dư Nhân Ngạn
tán mạng, bọn đệ tử phái
Thanh Thành
nếu không tàn sát người
trong Phước Oai tiêu cục thì lúc
trở về chẳng lấy gì mà
phúc trình cùng sư phụ
họ. Nhưng bọn họ lại chỉ tha vợ
chồng Lâm Chấn Nam và Lâm Bình
Chi ba người không hạ sát mà
chỉ
đuổi ra khỏi tiêu cục.
Thiếu nữ nói:
- Võ công Lâm tổng tiêu đầu
tuy cao cường hơn thiếu tiêu đầu
nhưng cũng không thể đến trình
độ
của tổ phụ y được. Nhị
sư ca bảo phái Thanh Thành luyện kiếm
cả đêm thì không chừng
đây là vấn đề
nhỏ mọn mà có những hành
động lớn lao.
Lao Đức Nặc nói:
- Ngày trước Trương Thanh Tử
đã bị thua về "Tịch tà kiếm
pháp". Dư Thương Hải dĩ nhiên
không
dám coi thường kiếm pháp này.
Có biết người biết mình
thì đánh đâu mới thắng
đấy. Phái Thanh Thành
trước khi đến tấn công
Phước Oai tiêu cục mà luyện
Tịch tà kiếm phổ không phải
là vấn đề nhỏ mọn
để hành động lớn lao.
Có điều cha con Lâm Bình Chi bị
bọn đệ tử phái Thanh Thành
bức bách ra
khỏi tiêu cục mà chính Dư quán
chủ còn đến tiêu cục và
trú ngụ trong đó đã ba ngày
rồi thì vụ này dường
như họ nhân câu chuyện nhỏ mọn
để mưu đồ lớn lao thiệt.
Lâm Bình Chi giật mình kinh hãi. Chàng
tự hỏi:
- Tại sao cả lão tặc Dư Thương
Hải cũng đến tiêu cục nhà
mình. Hắn đến làm gì?
Hai nghi vấn này lập tức được
mấy tên đệ tử phái Hoa
Sơn đưa ra hỏi Lao Đức Nặc.
Lão nói:
- Vụ này nói ra thì câu chuyện
hơi dài. Nhà Lâm Chấn Nam có
ba người trốn ra khỏi tiêu cục
rồi.
Bọn Phương Nhân Trí liền rượt
theo. Tiểu sư muội cũng đòi đi
xem cuộc náo nhiệt này. Thế là
hai người
chúng ta lại đi sau bọn đệ tử
phái Thanh Thành. Khi đến một quán
cơm nhỏ ở chốn thâm sơn
phía nam
thành Phúc Châu, bọn Phương Nhân
Trí, Vu Nhân Hào, Giả Nhân Đạt
ba tên mới ra mặt bắt ba người
nhà họ Lâm. Tiểu sư muội bảo
ta: "Lâm công tử vì tiểu muội
mới giết Dư Nhân Ngạn thì
chúng ta
chẳng thể thấy y bị giết mà
không cứu giúp". Ta phải hết
sức ngăn trở bảo cô ta rằng:
"Nếu mình ra tay
tất làm thương tổn đến
hòa khí giữa hai phái Thanh Thành,
Hoa Sơn. Huống chi bọn đệ tử
phái Thanh
Thành tụ tập rất đông đảo
ở Phúc Châu mà bên mình
chỉ có hai người thì lâm
vào tình thế quả bất địch
chún, tội gì mà tự rước
lấy cái nhục vào mình. Làm
như vậy không hay đâu".
Lục Đại Hữu nói:
- Nhị sư ca lớn hơn mấy tuổi
nên hành động thận trọng quá
đáng. Làm như thế há chẳng
khiến cho
tiểu sư muội phải cụt hứng?
Lao Đức Nặc cười đáp:
- Tiểu sư muội hứng chí bồng
bột, ta có muốn làm cho y cụt hứng
cũng không được. Lúc đó
y xuất
hiện, vẫn giả trang làm cô gái
bán rượu. Giả Nhân Đạt
vừa trông thấy đã nhận
ra y. Hai bên mới nói
được vài câu, tiểu sư
muội đã hất gã lộn đi
ba vòng. Lần sau y còn hất gã xuống
thùng phân khiến gã
phải uống một bữa no nước
tiểu cùng nước phân.
Lục Đại Hữu vỗ tay nói:
- Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Tiểu đệ
biết mà! Sở dĩ mà tiểu
sư muội mà cứu gã tiểu tử
họ Lâm là y
còn có dụng ý khác nữa.
Hay lắm. Hay lắm!
Thiếu nữ hỏi:
- Tiểu muội còn có dụng ý gì
khác? Lục sư ca lại nói nhăng rồi.
Lục Đại Hữu đáp:
- Ta vì phái Thanh Thành mà bị sư
phụ đánh đòn. Trong lòng tiểu
sư muội không khỏi tức giận
nên
trả đũa cho ta. Cảm ơn sư muội
nhé...
Gã nói xong đứng lên xá
dài một cái.
Thiếu nữ cười khúc khích
vái trả nói:
- Lục hầu nhi sư ca bất tất phải
đa l.
Gã tay cầm bàn tính cười
nói:
- Tiểu sư muội! Bọn đệ tử
phái Thanh Thành thật khiến cho người
ta phải tức mình. Có đúng
thế
không? Vụ này xét cho kỹ thì
sư phụ đánh đòn nào phải
một mình Lục hầu nhi phải chịu
mà thôi.
Lao Đức Nặc cười nói:
- Lần này Lục sư đệ nói
đúng. Tiểu sư muội! Gã Giả
Nhân Đạt đúng là đã
làm cho Lục sư đệ
được hả giận. Mai mốt về
Hoa Sơn sư phụ có hỏi ta cũng nói
vậy.
Lục Đại Hữu xua tay lia lịa nói:
- Món nhân tình này... tiểu đệ
không dám nhận đâu, đừng
khoác vào cho tiểu đệ nữa,
để tiểu
đệ khỏi ốm đòn.
Thiếu nữ cười nói:
- Lục sư ca có bị ốm đòn
thì cũng chẳng uổng, việc gì
mà sợ? Lần trước Lục
sư ca được lãnh
mười côn theo gót đại sư
ca, chẳng lẽ đại sư ca không dành
phần tử tế cho ư?
Lục Đại Hữu lấy làm kỳ
hỏi:
- Hừ! ốm đòn thì còn
có chỗ nào tử tế? Tiểu
muội nói gì mà kỳ vậy?
Thiếu nữ bĩu môi đáp:
- Lục sư ca đừng giả ngây
giả dại nữa. Sư ca đónh kịch
khéo quá, nhưng không che mắt được
tiểu
muội đâu. Hôm ấy ở phía
sau núi sư ca lén lút luyện đấm
đá khiến cho mười mấy
cây đào bị tan nát. Đó
chẳng phải là đại sư ca đã
dạy riêng cho lục sư ca ư?
Lục Đại Hữu đỏ mặt
lên đáp:
- Ta thấy đại sư ca đá một
cái mà Hầu Nhân Anh và Hồng
Nhân Hùng bị té nhào xuống
thang lầu.
Ta khâm phục quá mới xin y dạy
cho phép đá đó. Như vậy
không phải là đại sư ca có
tư tình gì với
ta.
Thiếu nữ cười hỏi:
- Lục sư ca có học được
không?
Lục Đại Hữu lại đỏ
mặt lên đáp:
- Đâu có chuyện d thế được?
Tiểu sư muội muốn học thì rồi
đại sư ca sẽ dạy cho.
Thiếu nữ nói:
- Lục sư ca học trước rồi,
tiểu muội chả thèm theo đuôi.
Gã tam sư huynh hỏi:
- Sau khi tiểu sư muội đánh Giả
Nhân Đạt rồi sao nữa?
Lao Đức Nặc đáp:
- Nhỡn lực của gã Phương
Nhân Trí thiệt là lợi hại!
Gã nhận ra ngay tiểu sư muội là
người trong
bọn ta. Nghe gã nói có vẻ rất
úy kỵ. Tiểu sư muội giải khai huyệt
đạo cho Lâm thiếu tiêu đầu
toan
buông tha y chạy đi, nhưng Phương Nhân
Trí và Vu Nhân Hào không nghe. Tiểu
sư muội liền bày trò
giu cợt họ. Cô lấy phấn sáp
hòa vào rượu bảo là "huyết
tửu" bức bách chúng uống.
Hai gã Phương,
Vu không dám uống. Không ngờ
Lâm thiếu tiêu đầu lại là
tay dũng khí. Y uống một hơi cạn
sạch bát
rượu phấn sáp của tiểu sư
muội.
Lâm Bình Chi lại một phen hổ thẹn.
Chàng lẩm bẩm:
- Cô gái xấu xa này khinh miệt mình
thật. Té ra là phấn sáp. Thảo
nào có mùi thơm ngào ngạt.
Mình là nam hán tử, là đại
trượng phu mà để họ lừa
gạt uống nước phấn sáp
thì thật xúi quẩy vô cùng.
Lục Đại Hữu nói:
- Tiểu đệ đã biết gã
họ Lâm gì mà chả uống. Dù
tiểu sư muội có cho gã uống nước
rửa..., gã cũng
không từ.
Hắn định nói nước rửa
chân, nhưng sợ khiếm nhã và
tiết mạn đến sư muội nên
hắn phải đổi giọng.
Nhưng thiếu nữ cũng biết ý
hắn rồi liền trợn mắt lên
nhìn hắn.
Lao Đức Nặc nói:
- Phương Nhân Trí không dám uống
rượu độc giả thì thôi
đi cũng không sao, nhưng gã lại
làm
phách nói là trong mình có thuốc
giải bách độc, không sợ
bất luận chất độc gì. Tiểu
sư muội liền lấy
"Hàng long phục hổ hoàn" ra hòa vào
rượu mời hai gã Phương,
Vu uống. Các vị thử nghĩ coi:
"hàng long
phục hổ hoàn" tuy không phải là
thuốc độc, nhưng dược lực
cực kỳ mãnh liệt. Chúng ta lấy
thuốc này
hòa với nước cho lợn,
cho cừu uống rồi liệng vào rừng.
Cả trăn lớn cả mãnh hổ
bắt lợn, bắt cừu để
ăn
thịt rồi say lử một ngày một
đêm bị chúng ta bắt được.
Giả tỷ bọn đệ tử phái
Thanh Thành mà uống
vào thì lập tức phải một
phen ê mặt.
Lục Đại Hữu hỏi:
- Bọn chúng có uống không?
Lao Đức Nặc đáp:
- Dĩ nhiên chúng không dám uống.
Chúng vừa ngửi thấy mùi
cay xé nồng nặc đã sợ
rồi. Chỉ có Lâm
thiếu tiêu đầu không biết
sợ trời sợ đất là
gì, chàng ta uống cả ba chén rượu
thuốc một hơi cạn sạch.
Các vị sư đệ! Chàng Lâm
thiếu tiêu đầu tuy võ công
tầm thường, nhưng chàng dám
uống ba chén rượu
thuốc này thì ta sinh lòng kính trọng
chàng là một bậc trượng phu
cương liệt. Một nhân vật khí
khái như
vậy thật hiếm thấy trong võ lâm.
Dịch địa là ta thì ta không
chịu uống hay nói cho đúng là
không dám
uống.
Mọi người đều lẳng lặng
một lúc không nói gì. Nét mặt
lộ vẻ khâm phục, ai nấy đều
nghĩ thầm
trong bụng:
- Việc này quả là khó khăn
vô cùng.
Lục Đại Hữu hỏi:
- Y uống hết ba chung rượu chắc
là phải say nằm lăn ra đó
chứ?
Lao Đức Nặc đáp:
- Dĩ nhiên là thế! Thứ rượu
này dược lực mãnh liệt
phi thường mà Lâm công tử
lại không có căn
bản về nội công, y uống rồi
say như chết. Phương Nhân Trí rất
đỗi tinh ranh. Gã không tin thò tay
ra sờ
mũi Lâm công tử mới tin
là y đã chết thật. Thế rồi
hai gã áp giải vợ chồng Lâm
Chấn Nam đưa đi. Ta
cùng tiểu sư muội đào lỗ
chôn vùi Lâm công tử. Nhưng
đã xếp cành cây cùng hốc
đá xung quanh và trên
người y để y có chỗ thở
hơi và lúc tỉnh lại mới
đứng dậy được. Chúng
ta chôn vùi Lâm công tử rồi
thì
bọn người phái Thanh Thành có
quay trở lại cũng chẳng thể khám
phá ra nổi. Vả lại nếu không
vùi kín
y đi, cứ để y nằm trơ không
nhúch nhích có thể y đã bị
thú ăn thịt và phụ tấm lòng
hảo tâm của tiểu sư
muội muốn cứu người.
Lâm Bình Chi nghe tới đây mới
tỉnh ngộ, bụng bảo dạ:
- Té ra cô gái xấu xa kia bắt mình
uống rượu rồi đem chôn vùi
xuống đất là để cứu
mình.
Nghĩ vậy chàng không khỏi cảm
kích trong lòng. Bao nhiêu điều bất
mãn với cô từ trước
bây giờ
đều tiêu tan hết.
Lúc này trời đổ mưa rào,
hạt mưa lớn bằng hạt đậu.
Trận mưa mỗi lúc một lớn.
Bỗng thấy một lão già gánh
hoành thánh đi tới chạy vào
hiên quán trà đứng trú
mưa. Tay lão gõ
mảnh tre lát chát để ra hiệu
bán hàng. Nước trong nồi bốc
hơi lơn nghi ngút.
Bọn đệ tử phái Hoa Sơn đều
đói bụng. Lục Đại Hữu
lên tiếng gọi:
- Này lão kia! Nấu cho chúng ta mười
bảy, mười tám bát hoành
thánh, đập thêm trứng gà
vào.
Lão già vâng dạ rồi mở
vung, bỏ hoành thánh vào nồi nước
lèo đang sôi sình sịch. Thoáng
cái lão
đã nấu được năm bát
bưng vào.
Lúc này Lục Đại Hữu lại
giữ khuôn phép. Bát đầu
đưa cho nhị sư ca Lao Đức Nặc.
Bát thứ
hai đưa cho tam sư ca Lương Phát. Rồi
cứ theo thứ tự đưa tới
tứ sư ca Thi Đới Tử,
ngũ sư ca Cao
Căn Minh. Bát thứ nam đáng lý
đến lượt gã tự cầm
lấy mà ăn. Nhưng gã lại đặt
xuống trước mặt thiếu
nữ nói:
- Tiểu sư muội hãy ăn trước
đi.
Thiếu nữ vốn cùng gã ưa
nói giỡn lêu gã bằng Lục
Hầu nhi nhưng cô thấy gã bưng
hoành thánh đưa
cho mình, liền đứng dậy nói:
- Đa tạ sư ca!
Coi vụ này đủ biết quy củ của
sư môn họ rất nghiêm minh. Lúc
bình thường tuy nói cười
với nhau,
nhưng không quên thứ bậc kẻ
trên người dưới.
Bọn Lao Đức Nặc đều bưng
hoành thánh ăn ngay còn thiếu nữ
vẫn chờ cho Lục Đại Hữu
cùng
các vị sư huynh có đủ cả
rồi mới cùng nhau bắt đầu
ăn.
Bỗng Lương Phát cất tiếng hỏi:
- Nhị sư ca! Vừa nãy nhị sư
ca nói Dư quán chủ thân hành
tới Phước Oai tiêu cục rồi
sau sao
nữa?
Lao Đức Nặc đáp:
- Tiểu sư muội cứu Lâm công
tử rồi còn định ngấm
ngầm theo dõi bọn Phương Nhân Trí
để chờ
cơ hội cứu cả vợ chồng
Lâm Chấn Nam nữa. Ta phải khuyên
y:" Bữa trước Dư Nhân Ngạn
vô l với
sư muội, Lâm công tử trượng
nghĩa ra tay. Tiểu sư muội cảm kích
mà cứu mạng cho một mình y là
đủ
báo đền rồi. Giữa phái
Thanh Thành và Phước Oai tiêu
cục đã kết oán thù từ
đời trước, cách đây
mấy
chục năm. Chúng ta chẳng nên nhúng
tay vào làm chi. Tiểu sư muội nghe lời.
Hai chúng ta liền quay về
thành Phúc Châu thì thấy mười
mấy tên đệ tử phái Thanh
Thành vẫn canh gác nghiêm mật cả
mặt
trước lẫn ngả sau Phước
Oai tiêu cục...
Lao Đức Nặc ngừng lại một
chút rồi kể tiếp:
- Chúng ta thấy vậy rất lấy làm
kỳ, tự hỏi: "Mọi người
trong tiêu cục đã giải tán,
cả vợ chồng Lâm
Chấn Nam cũng đi rồi thì phái
Thanh Thành còn úy kỵ gì nữa
mà ở lại đây?" Ta liền
cùng tiểu sư muội
bàn mảnh với nhau nhưng vẫn không
đoán được lý do vụ
này. Động tính hiếu kỳ, tối
hôm ấy chúng ta lại
đi dò xét. Mình đã biết
bọn đệ tử phái Thanh Thành
canh giữ nghiêm mật như vậy thì
dẫu ban đêm
muốn trà trộn vào cũng không
phải chuyện d dàng. Chúng ta liền
thừa cơ lúc chập tối họ
đi thay phiên
canh ăn cơm liền lẻn vào nấp
trong vườn rau. Khi vào tới tiêu
cục thì không khỏi giật mình kinh
hãi vì
bọn đệ tử phái Thanh Thành
đang lục soát khắp chỗ mở
cả bồ, phá cả rương, dùi
tường khoét vách,
tưởng chừng cả tòa Phước
Oai tiêu cục không còn chỗ nào
bỏ sót. Trong tiêu cục vô số
tiền bạc châu
báu chưa mang đi hết còn bỏ
lại. Nhưng bọn người này thấy
những món đó liền quẳng
sang một bên
chứ không thèm khát gì. Ta tự
hỏi: Bọn họ hẳn đang sục tìm
một vật trọng yếu. Nhưng vật đó
là vật gì?
Ba bốn tên đệ tử phái Hoa
Sơn đồng thanh đáp:
- Chắc họ xục tìm kiếm phổ về
"Tịch tà kiếm pháp".
Lao Đức Nặc nói:
- Ta cũng nghĩ vậy. Hiển nhiên họ
đưa hết người trong Phước
Oai tiêu cục đi để tự do sục
sạo.
Nhưng tên nào cũng toát mồ
hôi, nhọc mình vô ích. Ta cùng
tiểu sư muội muốn dò xét cho
biết ngọn
ngành, nhưng bọn người phái
Thanh Thành sục tìm khiếp quá, cả
cầu tiêu cu, bếp núc cũng không
bỏ sót.
Ta cùng tiểu sư muội ở vào
tình trạng không còn chỗ nào
ẩn thân, đành rút lui bỏ đi.
Ngũ sư đệ là Cao Căn Minh hỏi:
- Nhị sư ca! Lần này Dư Thương
Hải thân hành xuất mã, Nhị
sư ca tính có phải lão muốn
nhân
việc nhỏ mọn mà tính cuộc âm
mưu to tát không?
Lao Đức Nặc đáp:
- Người đời trước
phái Thanh Thành bị thua dưới
thanh "Tịch tà kiếm" của Lâm Vin Đồ.
Dù Lâm
Chấn Nam có vào hạng con cháu kém
cỏi nhưng còn dựa vào tiếng
ông cha, người ngoài cũng không
rõ
hư thực. Nếu Dư quán chủ chỉ
phái mấy tên đệ tử để
tìm vật gì đó thì không
khỏi quá ư tự đắc có
khi
hỏng việc, vậy lão thân hành
ra đi chưa thể kể là nhân chuyện
nhỏ mà âm mưu việc lớn được.
Có
điều ta coi vẻ mặt xét đoán
thì chuyến này lão tới Phúc
Châu với chủ ý tìm pho kiếm
phổ kia, còn
chuyện báo thù chỉ là vấn đề
phụ.
Tứ sư đệ là Thi Đới
Tử đáp:
- Nhị sư ca! Nhị sư ca ở chùa
Tùng Phong thấy bọn họ luyện "Tịch
tà kiếm pháp" mà họ đã
biết sử
dụng rồi thì cần chi phải đi
tìm kiếm phổ. Không chừng họ
muốn kiếm vật gì khác.
Lao Đức Nặc lắc đầu đáp:
- Không hiểu! Có điều Dư quán
chủ là một cao nhân như vậy thì
ngoài võ công bí quyết lão
còn có
ý kiếm vật gì nữa? Sau ta cùng
tiểu sư muội đến Ngọc Sơn
tỉnh Giang Tây lại gặp bọn họ lần
nữa. Ta
nghe Dư quán chủ đang tra hỏi những
đệ tử từ Hồ Nam, Quảng
Đông về có tìm thấy vật
đó không?
Mọi người đều lộ vẻ
nóng nảy lo âu xem chừng chưa một
ai tìm thấy.
Thi Đới Tử vẫn chưa hiểu
lại hỏi:
- Nhị sư ca đã nói bọn họ
biết sử kiếm pháp kia thì còn
tìm kiếm phổ làm chi? Thật là
quái lạ.
Lao Đức Nặc biết gã sư đệ
này trí óc đần độn.
Cả những việc rất giản dị
gã vẫn không hiểu. Có
điều gã luyện công rất cần
cù. Sự chuyên cần quả nhiên
có thể bổ sung vào chỗ chậm
chạp vụng dại.
Kể về võ công gã còn hơn
được khá nhiều sư huynh, sư
đệ đồng môn. Lão chậm
rãi đáp:
- Tứ đệ thử nghĩ kỹ
coi. Ngày trước Lâm Vin Đồ
đã đánh bại được
Trương Thanh Tử thì kiếm
pháp lão cao minh vô cùng. Nhưng những
điều mà Trương Thanh Tử nhớ
lại để truyền thụ thì dĩ
nhiên
"Tịch tà kiếm pháp" phải tầm
thường. Bữa nay Dư quán chủ
chính mắt trông thấy võ công
cha con Lâm
Chấn Nam chẳng có chi đáng kể.
Vậy trung gian chắc có chỗ nào không
đúng.
Thi Đới Tử lại hỏi:
- Sao lại không đúng?
Lao Đức Nặc đáp:
- Tất nhiên "Tịch tà kiếm pháp"
của nhà họ Lâm còn có một
yếu quyết nào khác. Kiếm chiêu
tuy chỉ
có bấy nhiêu, song uy lực cực
kỳ mãnh liệt. Những yếu quyết
này Lâm Chấn Nam học chưa tới
nơi.
Thi Đới Tử ngẫm nghĩ một
lúc rồi nói:
- Té ra là thế! Có điều
khẩu quyết về kiếm pháp đều
do miệng sư phụ truyền thụ. Lâm Vin
Đồ chết
đã mấy chục năm, bây giờ
có tìm đến quan tài lôi tử
thi ra cũng vô ích.
Lao Đức Nặc nói:
- Thể lệ của bản phái sư phụ
dạy đồ đệ theo lối khẩu
truyền, không viết thành sách, nhưng
võ công
các nhà, các phái khác chưa
chắc đã vậy.
Thi Đới Tử nói:
- Nhị sư ca! Tiểu đệ còn có
chỗ chưa hiểu là nếu trước
kia bọn họ tìm bí quyết "Tịch
tà kiếm pháp"
thì còn có lý. Nhưng bây giờ
phái Thanh Thành đã bắt vợ
chồng Lâm Chấn Nam đem đi. Phước
Oai tiêu
cục cùng những phân cục các
nơi đều bị bọn họ phá hoại
hết sạch thì còn chi nữa mà
báo thù? Dù
"Tịch tà kiếm pháp" có bí
quyết, nhưng bọn họ tìm kiếm để
làm gì?
Lao Đức Nặc cười hỏi:
- Tứ đệ! Võ công phái
Thanh Thành so với Ngũ nhạc kiếm
phái chúng ta thế nào?
Thi Đới Tử đáp:
- Tiểu đệ không biết.
Hồi lâu gã tiếp:
- Có lẽ họ không bằng được.
Lao Đức Nặc nói:
- Phải rồi! Vì lý do không bằng
đó mà Dư quán chủ lại
là người cao ngạo khi nào chịu
thua kém ai
mãi? Tỉ dụ "Tịch tà kiếm pháp"
quả có bí quyết. Cái bí quyết
đó có thể làm cho chiêu số
tầm thường trở
nên uy mãnh kinh người. Bí lục
đó dùng vào Thanh Thành kiếm
pháp sẽ ra sao?
Thi Đới Tử ngẩn người
ra một lúc rồi đột nhiên vỗ
mạnh tay xuống bàn đứng dậy
la lên:
- Tiểu đệ hiểu rồi! Té ra Dư
Thương Hải muốn làm "Vạn kiếm
minh chủ".
Gã vỗ mạnh quá khiến cho bát
hoành thánh trên bàn nảy tung lên
rớt xuống đất.
Cao Căn Minh giơ chân khẽ đặt
vào trôn bát nhẹ nhàng hất
lên rồi đưa tay trái ra đón
lấy.
Bỗng lão già bán hoành thánh
khẽ la lên:
- Bọn đối đầu tìm đến
nơi rồi! sao không chạy lẹ đi?
|