TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 174
Quần
Hào Ra Đi Một Cách Đột Ngột
Kim
Dung
Thậm chí có người tố cáo
Đông Phương Bất Bại ăn một
bữa 5 con heo, 3 con bò với hàng
chục
con dê, khiến Lệnh Hồ Xung không khỏi
nghĩ thầm:
- Đông Phương Bất Bại dù
ăn khỏe đến đâu cũng
chẳng bụng dạ nào mà chứa
được bấy nhiêu
thứ. Chắc hắn còn mời
bạn bè hoặc cho thuộc hạ cùng ăn
mớ hết nhiều như vậy. Hắn
là giáo chủ một
giáo phái thì việc mổ bò hay
mổ heo để thết khách đâu
có phải là một đại tội
được?
Về sau còn bao nhiêu người thi
nhau tố cáo tội trạng của Đông
Phương Bất Bại và đi sâu
vào
những chi tiết nhỏ mọn, vu vơ.
Nào là hắn hỉ nộ thất thường,
chợt cười chợt khóc.
Nào là hắn mặc xiêm y
sặc sỡ, ru rú trong phòng không
chịu chường mặt ra trông nom giáo
vụ, người thì bảo Đông
Phương Bất
Bại kiến thức hẹp hòi, tính
tình ngu xuẩn làm việc hồ đồ.
Lại có kẻ nói võ công hắn
kém cỏi chỉ ỷ thế
hăm người chứ không có
bản lãnh chân thật nào hết.
Về điểm này thật là vu cáo,
Lệnh Hồ Xung không nhịn được
lẩm bẩm:
- Bọn các người quen thói dậu
đổ bìm leo, thóa mạ chủ cũ
chẳng tiếc lời. Về mọi điều
các người tố
cáo đúng hay sai ta không thể biết
được, nhưng bảo bản lãnh
Đông Phương Bất Bại kém
cỏi thì thật là
láo toét. Vừa mới đây
bọn ta năm người chọi một mà
phải chiến đấu liều mạng vẫn
không thắng được
hắn cơ hồ phải bỏ mình dưới
mũi kim thêu của hắn. Đến
Đông Phương Bất Bại mà còn
cho là bản lãnh
tầm thường thì khắp thiên
hạ còn ai đáng được
kể là võ công cao cường
nữa? Bọn này ăn nói hồ
đồ đến
thế mà sao không thấy Nhậm Ngã
Hành thổ lộ ý kiến gì về
những điều vu hoặc này.
Tiếp theo có người lên tiếng:
- Đông Phương Bất Bại đam
mê tửu sắc, hoang dâm vô độ.
Nhất là mấy năm gần đây
hắn cưỡng
hiếp con gái nhà lương thiện,
dâm loạn cả vợ con giáo chúng
và sinh ra vô số con hoang.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Đông Phương Bất Bại vì
luyện võ công trong Quỳ Hoa bảo điển
mà phải thiến bộ phận sinh dục
chẳng khác gì một tên thái
giám. Có lý đâu y còn dâm
loạn đàn bà và sinh con được?
Chàng nghĩ tới đây không
nhịn được nữa phải phì
cười. Tiếng cười của
chàng vọng đi rất xa. Người
ở ngoài trăm trượng còn
nghe tiếng huống hồ bọn giáo chúng
ở trong đại điện gần kề
ngay đó.
Mọi người trong điện nghe tiếng
cười chế nhạo của Lệnh Hồ
Xung thì không khỏi căm tức, quắc
mắt lên quay ra nhìn chàng.
Doanh Doanh thấy tiếng cười của
chàng có thể gây nên tai họa,
vội tiến lại nắm lấy tay chàng
nói:
- Xung ca! Người ta đang tố cáo
những hành vi tội lỗi của Đông
Phương Bất Bại, chẳng có gì
thú
hết. Vậy chúng ta xuống núi đi
chơi một lát cho thoải mái rồi
sẽ trở về.
Lệnh Hồ Xung nheo mắt cười đáp:
- Cô nương nói phải đó!
Tại hạ còn ở đây không
khéo vô tình làm cho lệnh tôn
phải nổi giận và sẽ
mất đầu không biết chừng.
Hai người liền sóng vai ra khỏi
trường điện, xuyên qua lầu
Bạch Ngọc ngồi vào trong cũi tre rồi
thả
dây cho cũi từ từ hạ xuống.
Hai người âu yếm ngồi cạnh
nhau, đưa mắt nhìn những lớp
mây bạc lướt qua bên mình.
Chỉ trong
khoảnh khắc, hai người đã
cách biệt hẳn với giang sơn trên
Hắc Mộc Nhai đi vào thế giới
khác.
Lệnh Hồ Xung ngửng đầu nhìn
lên Hắc Mộc Nhai thì chỉ còn
thấy tòa Bạch Ngọc lâu có ánh
nắng
chiếu vào phát ra tia vàng lấp
loáng chàng cảm thấy trong lòng
khoan khoái, liền tự nhủ:
- Ta phải tính cách rời khỏi
nơi đây. Những chuyện đêm
qua khác nào một cơn ác mộng.
Từ đây
sắp tới, bất cứ trường
hợp nào, ta cũng không nên trở
lại chốn này làm chi nữa.
Doanh Doanh thấy chàng thừ mặt ra chiều
ngẫm nghĩ, liền hỏi:
- Xung ca! Xung ca có tâm sự gì vậy?
Lệnh Hồ Xung không trả lời câu
hỏi của Doanh Doanh chàng hỏi lại:
- Doanh muội có thể đi theo tiểu huynh
được chăng?
Doanh Doanh hai má ửng hồng ra chiều
e lệ ấp úng đáp:
- Chúng ta... Chúng ta chưa làm lễ
thành hôn thì tiểu muội đi theo
Xung ca thế nào được?
Lệnh Hồ Xung ngắt lời:
- Trước kia Doanh muội chẳng đã
cùng tiểu huynh bôn tẩu giang hồ trong
một thời gian khá lâu rồi là
gì?
Doanh Doanh giải thích:
- Trước khác bây giờ khác!
Tiểu muội... tiểu muội trong trường
hợp bất đắc dĩ phải đi
với Xung ca.
Tuy tiểu muội đã hết sức
giữ gìn và không khỏi mang lấy
điều ong tiếng ve. Nhất là vừa
rồi gia gia đã quở
trách tiểu muội coi trọng lang quân hơn
cả gia gia. Nếu nay tiểu muội bỏ gia
gia ở lại đi với Xung ca, tất
gia gia phiền não. Tiểu muội nghĩ rằng
gia gia bị đau khổ mười mấy
năm trời trong chốn lao tù, thậm
chí
tính nết người đã thay
đổi nhiều. Tiểu muội phải kề
cận gia gia để săn sóc người
trong lúc tuổi già. Tiểu
muội mong rằng Xung ca đừng thay lòng
đổi dạ, tất chúng ta sau này
sẽ có cơ hội sum họp lâu dài.
Mấy câu nói sau cùng của nàng
rất khẽ cơ hồ nghe không rõ.
Giữa lúc ấy một đám mây
trắng lơ lửng trôi bao phủ hết
cũi tre. Lệnh Hồ Xung nhìn lên, cảm
thấy
cõi lòng bâng khuâng. Doanh Doanh ngồi
bên cạnh nhìn chàng bằng con mắt
thiết tha trìu mến mà chàng
tưởng chừng như nàng đang
ngồi trong mây xa tít mà với
tới được.
Chiếc cũi tre hạ xuống đến
chân núi. Hai người lập tức
tung mình nhảy ra ngoài.
Doanh Doanh hỏi ngay bằng một giọng rất
ôn nhu:
- Xung ca định đi đâu bây giờ?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tả Lãnh Thiền, chưởng môn
phái Tung Sơn, đã có lời
hẹn mời Ngũ Nhạc kiếm phái
cùng lên núi
Tung Sơn, dự cuộc đại hội cử
hành vào ngày rằm tháng ba tới
đây. Hắn có dã tâm mưu
đồ cuộc thống
nhất Ngũ Nhạc kiếm phái và
nói là để tuyển cử một
vị chưởng môn cho Ngũ Nhạc
phái. Hắn mà lên
giữ chức chưởng môn
này thì rất nguy hại cho võ lâm.
Vì thế tiểu huynh phải đi dự
đại hội ngõ hầu phá
gian kế của hắn.
Doanh Doanh gật đầu nói:
- Xung ca! Kiếm pháp Tả Lãnh Thiền
tuy không địch nổi Xung ca, nhưng Xung
ca cần phải coi
chừng những quỷ kế bất
trắc của hắn.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Cái đó tiểu huynh tự hiểu
rồi.
Doanh Doanh lại nói:
- Tiểu muội cũng muốn đi theo Xung
ca, nhưng nghĩ mình mang tiếng là yêu
nữ trong Ma giáo, sự
hiện diện của tiểu muội chỉ làm
trở ngại cho Xung ca chứ chẳng
được ích gì.
Vẻ mặt buồn thiu nàng ngập ngừng
nói tiếp:
- Xung ca mà làm được chưởng
môn Ngũ nhạc phái, tiếng tăm
lẫy lừng thiên hạ thì khi đó
giữa đôi
ta hai ngả chính tà cùng cách biệt
khó mà gần gũi nhau được.
Nghe Doanh Doanh nói mấy câu sau cùng bằng
một giọng buồn thiu, Lệnh Hồ Xung không
khỏi
động lòng chàng dịu dàng hỏi:
- Đến nay Doanh muội vẫn chưa tin được
lòng tiểu huynh ư?
Doanh Doanh min cưỡng nở một nụ
cười đáp:
- Dĩ nhiên tiểu muội tin lòng Xung ca
lắm rồi...
Nàng ngừng lại một chút rồi
cất giọng trầm trầm nói tiếp:
- Tiểu muội nghĩ rằng con người
luyện võ công đến trình độ
cao siêu, tiếng tăm lừng lẫy
võ lâm, tính
tình thường thay đổi mà
chính họ cũng không hay biết, mặc
dầu thái độ cùng hành vi của
họ hoàn toàn
khác trước. Đông Phương
thúc thúc đã đi vào con đường
đó, tiểu muội đang lo gia phụ
khó lòng tránh
khỏi đi vào vết xe đổ, vì
những người xung quanh không ngớt
tán dương và đưa người
lên địa vị thần
thánh.
Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:
- Cái đó Doanh muội khỏi lo. Sở
dĩ Đông Phương Bất Bại thay
đổi tính tình vì hắn đã
luyện những
kỳ công trong Quỳ Hoa bảo điển.
Pho đó nay đã vò nát liệng
đi rồi, dù lệnh tôn có muốn
luyện tập
cũng không được nữa
thì việc gì mà người biến
tính?
Doanh Doanh giải thích:
- Không phải tiểu muội nói riêng
về võ công mà còn phân tích
tính tình con người. Tỷ như
Đông
Phương thúc thúc dù chẳng luyện
Quỳ Hoa bảo điển thì từ
khi lên ngôi giáo chủ Triêu Dương
thần
giáo nắm quyền sát sinh trong tay, tự
y trở nên ngông cuồng tự
đại.
Lệnh Hồ Xung hiểu thâm ý của
nàng sợ mình lên ngôi cao rồi
cũng thay đổi thái độ, chàng
liền cất
giọng kiên quyết nói:
- Doanh muội! Ai thay đổi tính nết thì
mặc ai. Riêng đối với tiểu
huynh, Doanh Doanh bất tất phải
lo về điểm này cho mệt trí.
Trời đã phó cho tiểu huynh
tính tình lãng mạn, rất ghét
những kẻ làm oai,
làm phước. Vạn nhất tiểu
huynh có ngông cuồng tự đại
thì đối với ai kia, tiểu huynh
quyết chẳng bao
giờ có lòng dạ nào khác
với Doanh muội.
Doanh Doanh thở phào một cái đáp:
- Được như lời Xung ca thì
tiểu muội lấy làm may lắm.
Lệnh Hồ Xung ngồi gần lại khẽ
quàng tay ôm lấy Doanh Doanh nói:
- Nay tiểu huynh hãy tạm biệt Doanh muội.
Doanh muội cứ ở lại đây
chờ đợi. Sau khi cuộc đại
hội Tung Sơn tiểu huynh sẽ đến
kiếm Doanh muội ngay. Được tái
hội rồi, đôi ta không rời
xa nhau nữa.
Doanh Doanh cặp mắt sáng ngời, dường
như nàng lộ vẻ vui mừng khẽ
nói:
- Tiểu muội hy vọng Xung ca mọi việc đều
được như ý, chóng về
đây. Xung ca nên nhớ tiểu muội
mong mỏi một ngày xem bằng ba thu.
Lệnh Hồ Xung gật đầu. Chàng
khẽ hôn vào má nàng một cái.
Doanh Doanh mặt thẹn đỏ bừng khẽ
đẩy chàng ra.
Lệnh Hồ Xung bật tràng cười
ha hả, nói lời từ biệt
lần nữa rồi nhảy tót lên
ngựa đi ngay.
Lệnh Hồ Xung vừa về tới
chân núi Hằng Sơn, bọn đệ
tử canh gác dưới chân núi
vừa thấy
chàng lập tức báo tin lên núi.
Quần đệ tử phái Hằng Sơn
lật đật xuống nghinh đón. Chỉ
trong chốc lát
quần hào ở biệt điện được
tin cũng lũ lượt kéo xuống
chào mừng.
Lệnh Hồ Xung cùng mọi người
hàn huyên rồi hỏi đến tình
hình gần đây thì Tổ Thiên
Thu lên tiếng:
- Kính trình chưởng môn! Bọn
nam đệ tử ở biệt điện
ngày ngày luyện tập võ công,
tuân giữ quy
củ không ai dám đặt chân lên
núi.
Lệnh Hồ Xung hớn hở nói:
- Quý vị giữ gìn như vậy
thì hay lắm.
Nghi Hòa cười nói:
- Các vị không lên ngọn núi
chính là đúng sự thật, còn
việc các vị giữ đúng quy
củ hay không thì
đệ tử chưa dám chắc.
Lệnh Hồ Xung nghi ngờ hỏi:
- Sư muội đã thấy những
chuyện gì xảy ra?
Nghi Hòa đáp:
- Bọn đệ tử trong am chính, suốt
ngày đêm cũng nghe tiếng ồn
ào ở Thông Nguyên cốc, chẳng
lúc
nào yên tĩnh, không hiểu họ làm
gì?
Lệnh Hồ Xung cười khanh khách
nói:
- Tưởng điều chi quái lạ,
còn muốn giữ họ ngồi yên
thì không được.
Lệnh Hồ Xung bấm ngón tay nhẩm tính
thấy ngày rằm tháng ba, ngày mở
cuộc đại hội trên núi Tung
Sơn không còn xa mấy. Chàng liền
cất tiếng hỏi:
- Hôm tại hạ lên nhận chức
chưởng môn phái Hằng Sơn,
chưởng môn phái Tung Sơn đã
phái Lâm
Hậu cầm Ngũ nhạc lệnh kỳ hẹn
chúng ta lên dự cuộc đại hội
trên núi Tung Sơn vào ngày rằm
tháng
ba hẳn các vị còn nhớ?
Đào Căn Tiên nói ngay:
- Có thế thật! Nhưng việc gì phải
quan tâm tới điều đó?
Nay chưởng môn cấp cho Đào
mỗ một cây
cờ lệnh đến núi Tung Sơn
kêu chưởng môn phái đó
tới đây là xong.
Đào Chi Tiên hỏi xen vào:
- Nếu hắn không chịu đến thì
làm thế nào?
Đào Căn Tiên hỏi lại:
- Theo ý ngươi thì sao?
Đào Diệp Tiên lên tiếng:
- Cứ thế này là yên chuyện.
Hắn vừa nói vừa nắm tay
kéo ra hai bên như kiểu kéo xác.
ý hắn muốn nói: xé xác
Tả Lãnh Thiền
làm bốn mảnh.
Mọi người đều cười
ồ. Lệnh Hồ Xung cũng cười
nói:
- Họ đã ước hẹn chưởng
môn các phái trong Ngũ Nhạc kiếm
phái lên cả Tung Sơn. Nay ta thỉnh
Tả chưởng môn tới đây,
mình phải mời hắn ăn uống,
như thế là may cho họ và thiệt
cho mình. Huống chi
nơi đây là cửa Phật, những
cuộc náo nhiệt sát sinh không được
tự do thì kém bề hứng thú.
Bản tòa
tưởng chúng ta kéo cả ngàn
người lên núi Tung Sơn ăn
uống cho thỏa thích và họ phải
nhọc lòng tiếp đãi.
Như thế có hay hơn không?
Quần hào ngồi ở Thông Nguyên
Cốc chẳng khác gì tù giam lỏng
nghe Lệnh Hồ Xung nói vậy đều
vỗ tay hoan hô vang dội cả một góc
trời.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Đến Tung Sơn rồi chúng ta cần
ăn uống cho thật nhiều. Có thế
họ mới chịu phục bản lãnh
đồ đệ
phái Hằng Sơn đều là những
tay ăn to uống lớn.
Kế Vô Thi cười hỏi:
- Nếu vậy quần đệ tử phái
Hằng Sơn sẽ biến thành bọn
giá áo túi cơm thì làm thế
nào?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Bọn mình ăn nhiều bao nhiêu càng
làm xót dạ Tả Lãnh Thiền bấy
nhiêu chứ sao?
Mọi người nghe Lệnh Hồ Xung nói
vậy đều khoái chí, quyết định
hôm sau lên đường.
Tối hôm ấy Lệnh Hồ Xung cùng
ăn uống một bữa thỏa thích
ở Thông Nguyên Cốc. Người
nào
cũng say túy lúy mới đi ngủ.
Sáng hôm sau quần hùng tỉnh dậy
thì trời đã quá ngọ mà
hành trang chưa kịp thu xếp chi hết,
đành
phải hoãn lại sáng mai mới thượng
lộ...
Bọn nữ đệ tử đã
chuẩn bị sẵn sàng không đi được
ngay, ai nấy đều nóng ruột và
có ý tức mình
với bọn quần hào vì tham chén
mà lỡ một ngày.
Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung
cùng bọn nữ đệ tử phái
Hằng Sơn và quần hào lên đường
nhằm phía Tung Sơn tiến phát.
Một hôm đoàn người đi
đến bờ sông Hoàng Hà
thì trời vừa tối, phải
kiếm một nơi để ngủ trọ.
Hôm sau, Lệnh Hồ Xung dậy thật sớm
để lên đường, không
ngờ, bốn bề im lặng như tờ,
chưa ai
dậy hết. Chàng thấy tình trạng
sáng nay khác hẳn mấy bữa
trước, quần đệ tử dậy
sớm lắm, nên
trong lòng không khỏi hoang mang.
Tối hôm qua chàng cũng uống rượu
với quần hào, bây giờ
có tình hình khác lạ, bất giác
nghĩ thầm:
- Tối hôm qua, mình vui chén quá
say, không hiểu bọn nữ đệ
tử có bị kẻ thù ám hại
không? Mọi
ngày họ dậy sớm mà sao sáng
nay chưa thấy động tĩnh gì? Nếu
xảy chuyện bất trắc thì ta mang tội
nhiều
nhất vì không trông coi cho họ được
an toàn.
Nghĩ tới đây chàng xao xuyến
vô cùng, vội với lấy cái
áo khoác dài vào mình rồi
lật đật chạy ra
ngoài phòng cất tiếng gọi:
- Nghi Lâm, Nghi Thanh sư muội! các vị
đã dậy chưa?
Nghi Lâm ở trong phòng vội dạ một
tiếng rồi chạy ra hỏi:
- Sư ca chưởng môn! Có chi vậy?
Bọn tiểu muội dậy cả rồi.
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm nói vậy đã
khoan tâm được một chút.
Chàng hỏi tiếp:
- Đêm qua các vị đều bình
yên cả chứ?
Nghi Lâm đáp:
- Bọn tiểu muội đều bình yên,
không có chuyện gì xảy ra cả...
Nghi Thanh cũng chạy ra cười hỏi:
- Chưởng môn sư ca! Những ông
bạn quý của đại sư ca không
hiểu ăn uống say sưa đến thế
nào
mà bây giờ quý vị chưa
ai dậy cả!
Lệnh Hồ Xung ngửng đầu trông
chiều trời thì đã vào
khoảng cuối giờ thìn sang đầu
giờ tỵ. Chàng
lại hoang mang hỏi:
- Sao đến bây giờ bọn họ
chưa một ai dậy thì thật là kỳ.
Nghi Lâm dường như không lấy
thế làm lo. Nàng mỉm cười
đáp:
- Tiểu muội chưa thấy vị nào dậy
cả, chắc các vị còn mơ màng
giấc điệp, không chừng quá
ngọ
các vị mới dậy như các
bữa trước cũng không biết
chừng.
Nàng nói mấy câu này vẻ mặt
rất thản nhiên. Trái lại Lệnh
Hồ Xung nghe nói trong lòng hồi hộp
vô cùng! Chàng tự hỏi:
- Chẳng lẽ hơn ngàn người
say sưa hết? Huống chi trong bọn này
có mấy chục người không
uống
một giọt rượu thì làm sao lại
ngủ đến bây giờ chưa dậy?
Hỏng bét! Trong vụ này tất có
điều lắt léo mất
rồi.
Chàng hoảng hốt chạy vào trong ngôi
nhà từ đường lớn
là nơi mà quần hào tụ tập
và ngủ tại đó.
Lệnh Hồ Xung thấy cửa đóng,
chàng giơ tay lên cửa, trong nhà
vẫn không có tiếng người
đáp lại.
Lệnh Hồ Xung liền quanh ra phía sau, vượt
qua tường mà vào nhà thì
chẳng thấy bóng một ai.
Chàng ngó quanh trong nhà một lượt
bỗng nhìn thấy một tờ giấy
đặt trên bàn.
Lòng chàng run lên, bước vội
tới trước bàn cầm tờ
giấy lên đọc:
"Lệnh Hồ công tử! Bọn thuộc
hạ vừa nhận được Hắc
Mộc lệnh bài của Triêu Dương
thần giáo
đưa đến. Nhậm giáo chủ
ra nghiêm lệnh cho bọn thuộc hạ phải
hỏa tốc trở về Hắc Mộc
Nhai, đi suốt
ngày đêm, không được
chậm trễ. Đồng thời theo lệnh
giáo chủ, bọn thuộc hạ không được
nói cho công
tử biết. Vậy bọn thuộc hạ tạm
thời từ biệt. Sau này sẽ
có ngày tái hội. Trong lúc vội
vàng thơ chẳng
hết lời. Mong công tử lượng
thứ!"
Cuối thơ thự danh: "Kế Vô Thi,
Tổ Thiên Thu, Lão Đầu Tử
và hết thảy anh em đồng bái".
Lệnh Hồ Xung đọc xong lá thư để
lại, tuy trong dạ bâng khuâng vì bọn
họ bỏ đi một cách đột
ngột, nhưng trái lại chàng yên
tâm rất nhiều. Vì lúc trước
chàng yên trí đã xảy chuyện
bất trắc, rất có
thể máu chảy, thây phơi và cả
ngàn người bị chết thảm
rồi.
Bây giờ chàng biết rõ bọn
họ được Nhậm Ngã Hành
triệu về thì trong lòng rất nhẹ
nhõm.
Song chàng lại tự hỏi:
- Vì lẽ gì Nhậm giáo chủ phải
dùng Hắc mộc lệnh bài để
gọi họ tức tốc trở về?
Sao giáo chủ lại
không cho ta hay? Phải chăng lão có
điều bất mãn với ta? à
phải rồi! Lão yêu cầu ta gia nhập
Triêu
Dương thần giáo mà ta không chịu.
Bữa trước trong điện, bọn
thuộc hạ của lão đang làm lễ
bái kiến
và kể tội Đông Phương Bất
Bại, ta vô ý bật lên tiếng cười.
Chắc họ cho là ta khinh thường
họ mới nổi
lên tràng cười chế diu, rồi
bọn họ đều tức giận ta. Thực
ra đó là một điều ta đã
đắc tội Nhậm giáo chủ.
Rồi chàng tự nhủ:
- Trong bọn Lão Đầu Tử nhiều
người đã phải uống Tam
thi não thần đan, hễ thấy Hắc
mộc lệnh
bài đưa đến là họ kinh
hồn táng đởm, không dám
trái lệnh, nên đang đêm họ
cũng lật đật lên đường
đi
ngay. Điều đó không có chi
đáng trách. Nhưng Doanh Doanh mà biết
việc này, nàng tất oán hận
phụ
thân vô cùng vì nàng cho là
lão rút người về làm
bớt lực lượng của ta lên
núi Tung Sơn. Nhưng ta thì cái
đó không quan hệ mấy, ta chỉ
mong giữa nàng và phụ thân đừng
xảy ra chuyện gì xích mích là
hay hơn
hết.
Lúc này bọn Nghi Hòa, Nghi Thanh, Nghi Lâm
và nhiều người đã nhẩy
ùa vào trong nhà từ đường.
Họ nghe tin quần hào đột nhiên
im lặng bỏ đi thì không khỏi ngơ
ngác đưa mắt nhìn nhau.
Chỉ có Nghi Hòa là người
thứ nhất không ưa quần hào
vì họ hay làm huyên náo, y thấy
quần hào
đi khỏi thì lộ vẻ vui mừng
nói:
- Những ông tướng bỏ đi
càng hay. Các ông mà còn ở
phái Hằng Sơn, ngày đêm ăn
uống cùng
quấy phá loạn xạ ngầu khiến
cho người ta mất hết sự yên
tĩnh là phải lo nghĩ về họ luôn
luôn, nếu họ có
dã tâm làm càn.
Nghi Thanh vẫn lộ vẻ băn khoăn nói:
- Nhậm giáo chủ triệu tập bọn họ
về một cách đột ngột và
nhất lạo vào lúc cùng đi lên
núi Tung
Sơn thì tất có dụng ý gì?
Nghi Thanh chợt nghĩ ra điều gì,
nàng nói tiếp:
- Nay vì lựa chọn chưởng môn
cho Ngũ Nhạc phái mà bọn ta lên
núi Tung Sơn. Vì chưởng môn
sau
này tất nhiên phải ra mặt đối
nghịch với ma giáo. Nếu để
bọn môn đồ của họ tham dự
vào công cuộc
tuyển lựa chưởng môn chính
phái thì còn nghĩa lý gì?
Trịnh Ngạc bỗng xen vào:
- Nghi Thanh sư tỷ nói vậy là phải
lắm! Bọn họ đi khỏi thật hay vô
cùng! Nếu đại sư ca của chúng
ta được lựa chọn làm chưởng
môn Ngũ nhạc phái mà có mặt
bọn Ma giáo thì nhất định phái
Tung Sơn
viên vào lẽ đó mà phản
kháng.
Lệnh Hồ Xung mỉm cười, nghĩ
thầm trong bụng:
- Các cô này không muốn cho bọn
quần hào thô lỗ đứng
ngang hàng với các cô nên trong
lòng rất
lấy làm khó chịu. Có điều
các cô nể mặt ta nên không dám
nói mà thôi. Nay bọn quần hào
tự ý bỏ đi
khác nào nhổ được cái
đinh trước mắt, nên các
cô lấy làm khoan khoái lắm là
phải.
Lệnh Hồ Xung tuy trong lòng nghĩ vậy
nhưng chàng không nói ra miệng.
Bất thình lình từ trong gian phòng
ở dẫy nhà mé tây có
tiếng ú ớ. Tiếp theo là những
tiếng đập thình
thình vang lên.
Nghi Hòa lên tiếng quát hỏi:
- Ai làm gì vậy?
Y hỏi đến hai ba câu vẫn không
thấy tiếng người đáp
lại mà tiếng đập vẫn nhộn
lên.
Nghi Hòa liền chạy tới cửa
phòng căn nhà này. Thấy cửa
phòng vẫn đóng chặt, y liền
đạp
mạnh vào cánh cửa đánh
binh một cái, thì ra cánh cửa
chỉ khép hờ, vừa đẩy
bung ra.
Nghi Hòa ngó đầu vào trong phòng
thì thấy cảnh tượng rất
kỳ dị. Năm sáu người đàn
ông nằm
chồng lên nhau ở trên giường.
Nghi Hòa nhìn kỹ lại bọn này
chính là Đào cốc lục tiên.
Y vừa kinh hãi vừa buồn cười
cất tiếng gọi:
- Đại sư ca! Đại sư ca mau mau xuống
đây mà coi!
Lệnh Hồ Xung lật đật chạy tới
nơi đứng sau lưng Nghi Hòa. Chàng
nhìn vào không khỏi giật
mình.
Lệnh Hồ Xung ngẩn người ra một
lúc rồi tiến vào phòng.
Trước hết chàng ôm Đào
Căn Tiên đặt xuống hỏi:
- Các vị làm trò gì thế này?
Nhưng Đào Căn Tiên chỉ ú
ớ nói không ra tiếng.
Lệnh Hồ Xung nhìn vào miệng hắn
thì thấy trong miệng bị nhét giẻ
thật chặt. Chàng liền móc giẻ
ra.
Bây giờ Đào Căn Tiên
không bị cắt họng nữa, liền
ngoác miệng ra thóa mạ:
- Con bà nó! Mồ mả thập bát
đại tổ tôn nhà nó không
được yên lành. Nó động
mồ động mả mới
chơi ta vố này. Con cháu mười
đời nhà mi phải tội chết
đâm, chết chém, sinh đứa
nào chết đứa ấy...
Lệnh Hồ Xung không nín được
phải bật cười ngắt lời:
- Ô hay! Đào Căn Tiên đại
ca! Tại hạ có điều chi đắc
tội với đại ca đâu?
Đào Căn Tiên lại văng tục:
- Tổ mẹ nó! Đào mỗ thóa
mạ công tử làm chi? Lão gia chỉ
thóa mạ những quân khốn kiếp
giở thói
đê hèn. Lão gia mà còn gặp
nó quyết xé xác ra 4 mảnh, 8 mảnh,
16 mảnh... rồi thành trăm mảnh.
Lệnh Hồ Xung lại hỏi:
- Vậy chứ Đào Căn Tiên
đại ca thóa mạ ai thế?
Đào Căn Tiên đáp:
- Nó là quân đốn mạt. Lão
gia đang cùng mọi người uống
rượu vì sơ ý mà tên
chó chết đó đến tập
kích. Rồi bị nó điểm huyệt
một cách đột ngột. Chúng còn
quăng lão gia chồng chất lên nhau
như một
đống củi. Tổ Thiên Thu, Lão
Đầu Tử là những quân
vô hại. Tổ tôn mười chín
đời nhà chúng nó đều
là
phường hèn hạ...
Bây giờ Lệnh Hồ Xung mới
hiểu bọn Đào cốc lục tiên
không phải là môn đồ Ma giáo,
nên quần
hào đã kiềm chế họ rồi
để lại đây chứ không
đưa về Hắc Mộc Nhai. Lệnh Hồ
Xung lại cất người thứ
hai là Đào Hoa Tiên bỏ xuống,
móc giẻ trong mồm ra. Chàng vừa
móc được một nửa hắn
đã líu lô lên
giọng.
Lúc rút hết giẻ ra rồi, Đào
Hoa Tiên nói:
- Đại ca! Đại ca nói thế không
đúng! Xé chúng làm bốn mảnh,
tám mảnh rồi cứ thế mà
gấp đôi thì
sao lại thành trăm ngàn mảnh được?
Đào Căn Tiên nói:
- Ta thích xé hắn làm trăm mảnh
cũng được chứ cần
gì phải gấp đôi lên mãi.
Đào Hoa Tiên nói:
- Sao lại không gấp đôi? Như thế
thì còn nghĩa lý gì?
Huyệt đạo hai người này còn
chưa giải khai, mới có cái miệng
là tự do là cãi nhau liền.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Hai vị đừng cãi nhau nữa.
Câu chuyện đêm qua thế nào?
Đào Căn Tiên nói:
- Ta biết thế nào được?
Bọn ta đang uống rượu vui thích
thì đột nhiên sau vai tê chồn.
Thế là sáu anh
em bị sáu con rùa điểm huyệt
có lý đâu chúng lại đùa
thế được?
Đào Hoa Tiên hỏi:
- Bọn con rùa nào? Chúng ta đi bắt
họ đem về để đánh nhau
đến người sống thì ta
chết.
Đào Căn Tiên hỏi:
- Ta sống người chết thế là
nghĩa làm sao? Chúng ta không liều
mạng với Lệnh Hồ công tử.
Ngươi
lại không liều mạng với t? Như
vậy phải nói đánh liều mạng
cho nó chết ta sống mới phải
chứ!
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Bây giờ việc khẩn yếu là
phải giải khai huyệt đạo cho các
vị đã.
Rồi chàng giải khai huyệt đạo
cho Đào Hoa Tiên.
Đoạn chàng chạy ra ngoài phòng
để không phải nghe sáu anh em lão
cãi nhau ỏm tỏi vì những
chuyện không đâu.
Trịnh Ngạc cười hỏi:
- Đại sư ca sáu anh em họ làm gì
vậy?
Tần Quyên xen vào:
- Bọn họ là những La hán chồng
lên nhau.
Chẳng ngờ Đào Căn Tiên
và Đào Hoa Tiên võ công rất
cao cường, tai nghe rất minh mẫn. Tần
Quyên nói rất khẽ mà Đào
Hoa Tiên đã cất tiếng thóa
mạ:
- Tiểu ni cô! Nói nhăng gì thế?
Sao dám bảo bọn ta là La hán chồng.
Tần Quyên cười nói:
- Tiểu muội không phải là tiểu
ni cô.
Đào Hoa Tiên nói:
- Cô ở cùng bọn tiểu ni cô
thì cũng là tiểu ni.
Tần Quyên nói:
- Lệnh Hồ chưởng môn cũng
ở với bọn tiểu muội, y có
là tiểu ni cô không?
Đào Căn Tiên nói:
- Đúng rồi! Y cũng là tiểu
ni cô.
Trịnh Ngạc cười hỏi:
- Thế thì các vị cùng ở
với bọn tiểu ni cũng là tiểu
ni cô cả rồi ư?
Đào Căn Tiên và Đào
Hoa Tiên cứng họng không trả lời
được quay ra oán hận nhau. Người
nọ
bảo người kia chẳng ra gì để
biến thành tiểu ni cả lũ.
Lệnh Hồ Xung cùng bọn Nghi Hòa ở
ngoài phòng chờ đã khá
lâu mà thủy chung vẫn không thấy
bọn Đào cốc lục tiên ra.
Lệnh Hồ Xung chạy lại đẩy cửa
tiến vào thì thấy Đào Hoa
Tiên cười hì hì chạy lui
chạy tới mà
chẳng giải khai huyệt đạo cho mấy
người kia.
Lệnh Hồ Xung cười ha hả đưa
tay giải khai huyệt đạo cho rồi vội
vã rút lui ra khỏi phòng.
Bỗng nghe những tiếng "binh binh", "lách
cách" trong phòng nổi lên rất nhộn
nhịp.
|