TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 16
Những
Mẩu Chuyện Giữa Bọn Đồ Đệ
Phái Hoa Sơn
Kim Dung
Gã có con khỉ cười hỏi:
- Sao sư muội vừa thấy bọn ta đã
mắng liền?
Thiếu nữ cười đáp:
- Bọn sư ca cứ nấp nánh để
hăm người nên tiểu muội mới
bảo vậy chứ. Đại sư ca sao
chưa đến
cùng các vị?
Gã có con khỉ cười đáp:
- Sư muội sao chẳng hỏi ai mà cứ
nhắc tới đại sư ca? Sao sư
muội không hỏi đến lục sư
ca?
Thiếu nữ dậm chân nói:
- Anh con khỉ này đã tới đây
một cách bình yên, chẳng chết
mà cũng không bị thương thì
hỏi làm
chi?
Gã có con khỉ cười nói:
- Đại sư ca cũng không chết, không
bị thương thì sư muội hỏi y
làm chi?
Thiếu nữ tức mình nói:
- Tiểu muội không nói chuyện con khỉ
nữa. Tứ sư ca! Chỉ có tứ
sư ca là người tốt. Sư ca
cho tiểu
muội hay đại sư ca đâu rồi?
Gã trá hình kiệu phu chưa kịp
trả lời, thì mấy tên kia cười
ồ nói:
- Chỉ có tứ sư ca là người
tốt, còn bọn ta là người
xấu hết. Lão tứ lại không
nói chuyện với sư
muội.
Thiếu nữ nói:
- Tiểu muội không cần đâu. Các
sư ca chẳng nói thì thôi. Tiểu
muội cùng nhị ca dọc đường
gặp
nhiều chuyện cổ quái lu kỳ. Các
vị đừng hòng tiểu muội
nói cho mà nghe.
Gã trá hình kiệu phu vẫn không
nói không cười chỉ trơ ra
như cây gỗ, bây giờ mới
lên tiếng:
- Hôm qua bọn ta cùng đại sư ca
ở Hành Dương chia tay. Y bảo chúng
ta đi trước. Chắc bây giờ
y
tỉnh rượu rồi cũng sẽ đến
đây.
Gã trong tay cầm bàn tính nói:
- Thật là một phen túy lúy càn
khôn. Y uống từ sáng cho đến
trưa, từ trưa cho đến tối.
Ít ra cũng hết
hai ba chục cân rượu nồng.
Thiếu nữ hỏi:
- Uống như vậy há chẳng hại đến
thân thể ư? Sao các sư ca không
khuyên y?
Gã cầm bàn tính thè lưỡi
ra nói:
- Nếu đại sư ca mà chịu nghe lời
khuyên của người ta thì mặt
trời phải mọc từ phương
Tây. Trừ phi
tiểu muội khuyên y hoặc giả y có
uống ít đi dăm bảy lạng một
cân chăng?
Mọi người nghe nói đều
cười ồ.
Thiếu nữ lại hỏi Sao đại
sư ca đã thôi rồi lại uống
nữa? Phải chăng y đã gặp
điều chi hứng thú?
Gã cầm bàn tính đáp:
- Cái đó phải hỏi đại
sư ca mới hiểu được.
Chắc y biết đến Hành Sơn sẽ
được hội diện cùng tiểu
sư muội mà trong lòng cao hứng
nên mới uống nhiều.
Thiếu nữ nói:
- Ngũ sư ca lại nói nhăng rồi.
Nhưng lời nói của cô ra chiều
sung sướng. Cô lại hỏi:
- Các sư ca không phải là thần
tiên mà sao biết được nhị
sư ca cùng tiểu muội đến đây
rồi?
Gã có con khỉ cười đáp:
- Chúng ta chẳng phải thần tiên,
nhưng đại sư ca là thần tiên.
Lâm Bình Chi nghe bọn sư huynh, sư muội
này toàn nói chuyện trò đùa
thì trong lòng ngấm ngầm
chán nản bụng bảo dạ:
- Nghe bọn này nói chuyện thì dường
như cô bé kia có tình ý với
đại sư ca nàng. Nhưng nhị sư
ca
nàng đã già thế kia thì đại
sư ca hẳn còn già hơn, mà nàng
nhiều lắm là 16 tuổi đầu
thì sao lại đi yêu
ông già năm sáu chục tuổi được?
Nhưng chàng nghĩ lại liền rõ
ngay, miệng lẩm bẩm:
- À phải rồi! Cô này mặt rỗ
như tổ ong, tướng mạo cực
kỳ xấu xa quê kệch, chẳng có
ai lọt vào
mắt nên cô phải đi yêu một
ông lão già chết vợ. Cô
gái xấu xa này lương tâm không
tốt mà đại sư ca có
là con quỷ nghiện rượu, trời
thật khéo xe duyên.
Bỗng nghe thiếu nữ hỏi lại:
- Hôm qua đại sư ca uống rượu
cả ngày ư?
Gã tay cầm bàn tính đáp:
- Không nói cho sư muội nghe hết mọi
chi tiết thì sư muội không chịu
buông tha. Sáng hôm qua
chúng ta tám người toan lên đường
thì đại sư ca đột nhiên ngửi
thấy mùi rượu xông vào
mũi. Y coi lại
thấy một lão ăn xin tay cầm bầu
rượu. Lão ghé miệng vào
hồ lô uống mạnh một hơi. Đại
sư ca trông
thấy thèm quá liền tiến lại
nói chuyện, tán dương rượu
ngon và mùi thơm ngào ngạt. Y lại
hỏi thứ
rượu đó là rượu
gì? Lão hóa tử đáp: "Đây
là "Hầu nhi tửu". Lão hóa tử
nói: "Trong rừng Tương Tây có
giống khỉ biết ướp trái
cây làm rượu. Khỉ kiếm những
trái cây rất tươi và rất
ngọt, nên nó ướp được
rượu ngon". Lão hóa tử ở
trên núi gặp vụ này, vừa
lúc lũ khỉ không có ở
nhà liền trộm lấy ba bầu và
bắt
một khỉ con. Tức là chú khỉ
này đây.
Gã vừa nói vừa trỏ lên
con khỉ trên vai người đồng
bọn. Chân sau con khỉ bị cột bằng
một sợi dây
mà gã kia buộc vào cánh tay. Nó
không ngừng sờ đầu gãi
tai, nhăn mặt chau mày, trông rất buồn
cười.
Thiếu nữ kia ngó con khỉ cười
nói:
- Lục sư ca! Thảo nào ngoại hiệu
của Lục sư ca là Lục Hầu nhi. Lục
sư ca cùng con khỉ kia đúng
là một cặp anh em.
Gã Lục hầu nhi vênh mặt lên đáp:
- Chúng ta không phải là anh em ruột
thịt mà là huynh, sư đệ. Chú
nhỏ này là sư ca ta, còn ta là
lão
nhị.
Mọi người nghe gã nói khôi
hài đều bật lên tràng cười
ha hả.
Thiếu nữ lại cười nói:
- Giỏi lắm! Lục sư ca nói quanh co với
mục đích nhiếc móc đại
sư ca. Tiểu muội đi tố cáo tất
đại
sư ca sẽ đá lục sư ca lộn
đi mấy vòng.
Rồi cô hỏi:
- Tại sao người anh em đó lại
lọt vào tay Lục sư ca?
Lục hầu nhi hỏi lại:
- Người anh em nào? Phải chăng
sư muội muốn nói con tiểu súc
sinh này? Trời ơi! Câu chuyện
dài
lắm, ai nghe cũng phải nhức đầu.
Thiếu nữ cười nói:
- Dù Lục sư ca chẳng nói thì
tiểu muội cũng đoán ra rồi.
Nhất định đại sư ca bắt
con khỉ về chơi,
giao cho Lục sư ca trông nom để nó
cất một bầu rượu cho y uống.
Lục hầu nhi cười đáp:
- Sư muội quả là một....
Gã định nói một cục phân,
song gã nghĩ nói thế có điều
bất nhã, liền dừng lại, rồi
đổi giọng:
- Sư muội là... người đoán
rất trúng.
Thiếu nữ mỉm cười nói:
- Đại sư ca thật lắm chuyện kỳ
dị. Con khỉ có ở trên rừng
mới làm rượu được.
Nó đã bị người ta
bắt rồi thì cất rượu làm
sao được?
Cô ngừng lại một chút rồi
cười nói tiếp:
- Không thế thì tại sao lại không
thấy "Lục sư ca" này cất rượu?
Lục hầu nhi ngửng mặt lên nói:
- Sư muội không tôn kính sư huynh
chỉ nói nhăng nói càn chẳng
còn tôn ti gì nữa.
Thiếu nữ cười nói:
- Trời! Con từ ác này mà
đặt lên địa vị sư huynh ư?
Sư ca chưa nói đến chính đề.
Tại sao đại sư
ca uống rượu từ sáng đến
tối không ngừng.
Lục hầu nhi đáp:
- Phải rồi! Đại sư ca chẳng sợ
dơ bẩn chi hết, cả rượu của
lão ăn xin y cũng uống. Chao ôi!
Lão
khiếu hóa dơ bẩn quá, cáu
ghét dầy đến ba tấc. Chấy
rận do những chỗ áo rách mà
chui ra chui vào.
Lão lại nước mắt nước
mũi nhếch nhách. Trong bầu rượu
của lão chắc có cả đờm
rãi...
Thiếu nữ bưng miệng chau mày gạt
đi:
- Thôi đừng nói nữa, khiến
người ta phải buồn nôn.
Lục hầu nhi cười nói:
- Sư muội buồn nôn nhưng đại
sư ca không buồn nôn. Lão khiếu
hóa không chịu, nói là ba bầu
"hầu
nhi tửu" lão uống chỉ còn lại
nửa bầu, quyết chẳng cho ai. Đại
sư ca liền lấy ba lạng bạc bảo
để
mua một tợp rượu.
Thiếu nữ vừa tức mình
vừa buồn cười. Cô nói:
- Đừng nói chuyện ma quỷ nữa!
Lục hầu nhi nói tiếp:
- Lão khiếu hóa ưng thuận đón
lấy tiền nói: "Chỉ được
uống một tợp, chứ uống nhiều
không được".
Đại sư ca đáp ngay: "Một tợp
cũng được. Dĩ nhiên chỉ
một tợp thôi". Y cầm lấy bầu
rượu ghé vào
miệng uống. Ngờ đâu y uống
một hơi dài quá chỉ nghe ừng
ực một lúc là hết sạch.
Nguyên đại sư ca
dùng nội công thi triển tuyệt kỹ
"Hỗn nguyên nhất khí công" mà
sư phụ đã truyền thụ cho. Y không
cần
đổi hơi, uống liền một mạch
như rồng đen cuốn nước.
Nửa bầu rượu y uống không
còn một giọt. Tiểu
sư muội! Tối hôm qua sư muội mà
ở Hành Dương được
thấy đại sư ca uống rượu
theo công phu này, tất
phải phục sát đất. Đại
sư ca ngưng thần ở huyệt đan
điền, nội tức đưa vào
tứ phủ. Người như muốn
bay bổng vượt cả núi Hoa nhạc.
Khí xông lên tật mây xanh rung động
cả sao bắc đẩu. Tuyệt kỹ "Hỗn
nguyên nhất khí công" của y đã
đến độ xuất quỷ nhập hóa,
ảo diệu vô cùng. "Thần ngưng đan
điền" là
một khẩu quyết về "Hỗn nguyên
nhất khí công".
Thiếu nữ cười lăn cười
lộn rồi nhiếc:
- Coi bộ Lục sư ca cái miệng tun hút
mà tả hình dung đại sư ca đến
thế!
Lục hầu nhi cười nói:
- Ta nói không ngoa đâu. Cả sáu
vị sư huynh sư đệ đây đều
biết hết. Có đúng đại
sư ca sử "Hỗn
nguyên nhất khí công" để uống
"Hầu nhi tửu" không các vị?
Mấy người đứng bên
cạnh đều gật đầu nói:
- Tiểu sư muội! Thực sự như
thế đó.
Thiếu nữ thở dài nói:
- Công phu đó khó lắm. Các
anh em đều luyện không được,
chỉ một mình đại sư ca là
hiểu mà
thôi. Ai ngờ y lại đem ra lửa
gạt một lão khiếu hóa để
uống một hơi hết nửa bầu
rượu của lão.
Giọng nói của cô dường như
có vẻ ấm ức, song cũng có
ý ca ngợi.
Lục hầu nhi nói tiếp:
- Đại sư ca uống hết nửa
bầu rượu. Dĩ nhiên lão khiếu
hóa không chịu. Lão kéo áo
đại sư ca la
lên: "Rõ ràng ngươi nói chỉ
uống một tợp mà sao lại uống
hết sạch nửa bầu?". Đại
sư ca liền đáp: "Ta
chỉ uống một tợp. Ngươi có
trông thấy ta ngừng lại lấy hơi
lúc nào không? Không thay đổi
hơi tức là
một tợp. Chúng ta không nói đến
tợp nhiều hay tợp ít, thực
ra ta mới uống có nửa tợp
chứ chưa được
một tợp. Ba lạng bạc một tợp
rượu thì nửa tợp chỉ
đáng một lãng rưỡi mới
phải".
Thiếu nữ cười nói:
- Đã uống hết rượu của
người ta còn đòi tiền
lại ư?
Lục hầu nhi đáp:
- Lão khiếu hóa tức quá muốn
khóc lên thì đại sư ca lại
bảo: "Lão huynh! coi bộ lão huynh nóng
nảy thế này thì chắc là một
người quân tử thích rượu.
Lão huynh lại đây! Ta làm chủ
mời lão huynh uống
say một bữa". Y nói xong liền kéo
lão khiếu hóa lên một tửu
lâu bên đường rồi hai người
thi nhau mà
uống. Lão khiếu hóa tửu lượng
khá lắm! Hai người nốc liên
hồi từng bát một. Chúng ta chờ
đến trưa hai
người vẫn cứ ngồi uống.
Đến chiều lão khiếu hóa
say quá ngã lăn ra đất không
dậy được nữa. Đại
sư ca
còn ngồi lỳ rót rượu uống
một mình. Y bảo chúng ta hãy lên
núi Hành Sơn trước rồi
y sẽ tới sau.
Thiếu nữ nói:
- Té ra là thế!
Cô trầm ngâm một lúc rồi tiếp:
- Lão hóa tử đó phải
chăng người Cái Bang?
Một gã ăn mặc như kiệu phu lắc
đầu đáp:
- Không phải đâu. Lão không
hiểu võ công mà trên lưng cũng
không đeo túi.
Thiếu nữ ngoảnh nhìn ra ngoài
một lúc thấy trời vẫn thấy
mưa gió không ngớt. Cô lẩm
bẩm một mình:
- Giả tỷ đại sư ca cùng anh em
tới đây hôm qua thì bữa
nay không phải dầm mưa gió mà
đi.
Lục hầu nhi nói:
- Sư phụ dặn chúng ta đến Hành
Sơn đưa l mừng dự yến
xong phải qua Phúc Kiến ngay để hội
họp với các vị. Không ngờ
các vị lại đến đây trước.
Tiểu sư muội! Có phải tiểu sư
muội nói là cùng
Nhị sư ca ở dọc đường
gặp nhiều chuyện ly kỳ cổ quái
không? Bây giờ tiểu sư muội
thuật cho chúng ta
nghe đi.
Thiếu nữ đáp:
- Lục sư ca làm gì mà vội thế?
Chờ đại sư ca tới đây
hãy nói cũng chưa muộn, để
tiểu muội khỏi
phải thuật lần thứ hai. Các vị
ước hẹn gặp nhau ở đâu?
Lục hầu nhi đáp:
- Không có ước hẹn gì cả.
Thành Hành Sơn này chẳng rộng
lớn gì mấy, h đến là
gặp ngay. Tiểu
sư muội gạt bảo ta nói chuyện đại
sư ca uống hầu nhi tửu, còn câu
chuyện của mình lại lờ đi
không
nói.
Thiếu nữ dường như không
muốn kể, cô hỏi lão già họ
Tát:
- Nhị sư ca! Xin nhị sư ca nói cho các
vị hay được không?
Cô ngoảnh lại nhìn bóng sau lưng
Lâm Bình Chi một cái rồi nói
tiếp:
- Nơi đây có nhiều tai mắt.
Chúng ta tìm vào một khách sạn
nào rồi hãy nói chuyện.
Một gã khác người cao nghệu
từ nãy giờ không nói
gì, bây giờ mới lên tiếng:
- Bao nhiêu khách sạn cả lớn
cả nhỏ tại thành Hành Sơn đều
chật ních những khách đến
mừng.
Chúng ta lại không muốn đến
quấy nhiu Lưu phủ, tưởng hãy
chờ đại sư ca lúc nữa
rồi cùng kéo ra một
ngôi chùa ở ngoài thành để
nghỉ chân. Nhị sư ca tính thế nào?
Lúc này đại sư huynh chưa đến,
thì lão già kia thành thủ lĩnh
của bọn chúng. Lão gật đầu
đáp:
- Phải rồi! Chúng ta hãy chờ
ở đây.
Lục hầu nhi trong lòng nóng nảy khẽ
nói:
- Gã lưng gù kia là một anh chàng
ngốc ngồi hàng nửa ngày vẫn
không nhúc nhích. Đếm xỉa đến
gã
làm chi? Nhị sư ca! Nhị sư ca cùng
tiểu sư muội đến Phúc Châu
có thám thính được gì
không? Phước
Oai tiêu cục bị phái Thanh Thành san
bằng rồi. Thế ra nhà họ Lâm
chẳng có võ công gì chân thực
ư?
Lâm Bình Chi nghe họ nói đến
việc tiêu cục nhà mình chàng
càng chú ý lắng tai nghe. Bỗng
lão già
hỏi lại:
- Tại sao Mạc Đại tiên sinh đột
nhiên lại sử chiêu cửu liên
hoàn, lia một nhát kiếm hớt
đứt bảy
chén rượu? Các vị cùng
trông thấy cả phải không?
Lục hầu nhi đáp:
- Đúng thế!
Rồi gã đem chuyện mọi người
nghị luận Lưu Chính Phong vì lẽ
gì rửa tay gác kiếm. Mạc Đại
tiên
sinh xuất hiện đột ngột thế nào,
mọi người kinh hãi ra sao đều
kể hết lại một lượt.
Lão già "hứ" một tiếng rồi
nói:
- Người ngoài đều nói
là giữa Mạc Đại tiên sinh
cùng Lưu Chính Phong có chuyện bất
hòa.
Chuyến này Lưu tam gia rửa tay gác
kiếm mà hành tung Mạc Đại tiên
sinh lại kỳ bí như vậy thật khiến
cho người ta không thể hiểu thấu
nội tình.
Gã tay cầm bàn tính nói:
- Nhị sư ca! Nghe nói chưởng môn
phái Thái Sơn là Thiên Môn
đạo nhân đã thân hành
đến lưu
phủ...
Lão già hơi lộ vẻ kinh dị hỏi:
- Thiên Môn chân nhân thân hành
đến ư? Thế thì Lưu tam gia hân
hạnh biết mấy? Thiên Môn chân
nhân đã đến nghỉ chân
ở Lưu phủ, nếu quả hai vị
sư huynh, sư đệ Mạc, Lưu phái
Hành Sơn có chuyện
tranh chấp nội bộ thực sự mà
Lưu tam gia được Thiên Môn chân
nhân ủng hộ thì Mạc Đại tiên
sinh vị
tất đã làm gì nổi.
Thiếu nữ nói:
- Nhị sư ca! Không hiểu Dư quán
chủ phái Thanh Thành sẽ giúp đỡ
ai?
Lâm Bình Chi nghe nói Dư quán chủ
phái Thanh Thành thì tâm thần chấn
động, tưởng chừng có
ngưòi đánh một quyền vào
trước ngực.
Bọn Lục hầu nhi nhao nhao cả lên, mỗi
người nói một câu:
- Dư quán chủ cũng đến rồi.
- Mời được lão động
thân xuống núi Thanh Thành không
phải là chuyện d.
- Trong thành Hành Sơn này thật là
náo nhiệt. Những tay cao thủ tụ
tập rất nhiều, e rằng sẽ xảy
một trường rồng tranh hổ đấu.
- Tiểu sư muội! Sư muội nghe nói Dư
quán chủ đã đến rồi
phải không?
Thiếu nữ đáp:
- Còn phải nghe ai nói nữa, chính
mắt tiểu muội đã thấy lão
đến đây.
Lục hầu nhi hỏi:
- Sư muội nhìn thấy Dư quán chủ
rồi ư? Có phải lão ở trong
thành Hành Sơn này không?
Thiếu nữ đáp:
- Chẳng những tiểu muội đến
thành Hành Sơn mới thấy lão
mà ngay lúc còn ở Phúc Kiến
đã gặp
lão rồi, đến Giang Tây cũng
gặp lão nữa.
Gã tay cầm bàn tính nói:
- Dư quán chủ đến Phúc Kiến
rồi, vậy ra phái Thanh Thành chuyến
này cờ mở trống rong đến
phá
Phước Oai tiêu cục. Chính Dư
quán chủ thân hành xuất quân
thì tất nhiên phải có nguyên
nhân trọng
đại. Điều đó nhất định
tiểu sư muội không thể biết được.
Thiếu nữ nói:
- Ngũ sư ca! Ngũ sư ca đừng
hòng khích tiểu muội. Để vậy
tiểu muội còn nói, sư ca mà nói
khích
thì tiểu muội lại không nói nữa.
Lục hầu nhi ngó cái lưng gù
của Lâm Bình Chi rồi nói:
- Cái đó là công việc của
phái Thanh Thành và Phước Oai
tiêu cục, dù có nói cho người
ngoài
nghe cũng chẳng can gì. Nhị sư ca! Dư
quán chủ đến Phúc Kiến làm
chi? Các vị đã gặp lão trong
trường
hợp nào?
Gã có biết đâu Lâm Bình
Chi nghe mấy câu này lòng chàng
kích động vô cùng.
Lão già đáp:
- Tháng chạp năm ngoái đại sư
ca ở Hán Trung đã đánh
người phái Thanh Thành là bọn
Hầu Nhân
Anh, Hồng Nhân Hùng...
Lục hầu nhi nghe lão nói đến
hai tên này đột nhiên bật tiếng
cười khằng khặc.
Thiếu nữ nguýt gã một cái,
hỏi:
- Cười chi vậy?
Lục hầu nhi cười đáp:
- Ta cười hai gã đó ngông
cuồng tự đại. Cái gì mà
Nhân Anh với Nhân Hùng, để
cho trên chốn
giang hồ người ta kêu "Anh Hùng
Hào Kiệt" chi đó là Thanh Thành
tứ tú. Té ra chẳng khác chi
ta tên
thực là Lục Đại Hữu
mà chẳng có một cái gì.
Nguyên ngoại hiệu Lục Đại Hữu
là Lục hầu nhi. Sở dĩ người
ta dùng chữ đồng âm "Lục"
vì gã
đứng vào hàng thứ sáu
trong bọn sư huynh, sư đệ đồng
môn.
Một người khác lên tiếng:
- Lục hầu nhi đừng cắt đứt
câu chuyện đang nói dở của
nhị sư ca.
Lục Đại Hữu nói:
- Không cắt đứt thì thôi
chứ sao?
Rồi gã lại bật lên tiếng cười
khằng khặc.
Thiếu nữ chau mày hỏi:
- Còn gì nữa mà cười?
Anh này nhộn quá.
Lục Đại Hữu cười nói:
- Ta nhớ đến hai gã Hầu Nhân
Anh, Hồng Nhân Hùng bị đại sư
ca đá lộn đi bảy tám vòng
mà họ
không biết ai đã đánh họ,
họ cũng chẳng hiểu vì lẽ gì
mà bị ăn đòn! Nguyên đại
sư ca nghe đến cái tên
của bọn chúng mà tức mình.
Y vừa uống rượu vừa
lớn tiếng la: "Cẩu Hùng dã
trù, Thanh Thành tứ thú".
Hai gã Hầu, Hùng dĩ nhiên nổi
giận liền tiến lại động thủ
rồi bị đại sư ca đá từ
trên lầu rớt xuống. Ha
ha!...
Lâm Bình Chi cảm thấy trong lòng được
an ủi rất nhiều. Bất giác chàng
đối với đại sư ca của
phái
Hoa Sơn có mối hảo cảm. Tuy chàng
chẳng quen biết gì Hầu Nhân Anh và
Hồng Nhân Hùng nhưng hai
gã này là sư huynh, sư đệ
với Phương Nhân Trí, Vu Nhân
Hào, mà chúng còn đứng
trên Vu Nhân
Hào nữa. Chúng bị vị đại
sư ca này đá lăn từ trên
tửu lâu xuống thì đủ biết
chúng ê mặt như thế nào.
Chàng coi hành động này là
để tiết hận cho chàng. Thực
ra sự việc xảy ra từ hồi tháng
chạp năm ngoái.
Hồi ấy giữa phái Thanh Thành
và Phước Oai tiêu cục chưa
có chuyện gì với nhau.
Thiếu nữ lại nói:
- Lục sư ca chỉ biết đứng
coi cuộc náo nhiệt. Nếu cùng người
ta động thủ thì chưa chắc đã
địch nổi
Thanh Thành tứ tú.
Lục Đại Hữu nói:
- Cái đó chưa chắc. Ta còn
hơn sư muội ở chỗ đã
biết "Thanh Thành tứ tú" mà
sư muội chưa gặp.
Thiếu nữ vênh mặt lên nói:
- Tại sao Lục sư ca biết tiểu muội
chưa gặp họ, người phái Thanh
Thành đã đánh nhau với
tiểu
muội rồi kia.
Bọn sư huynh thiếy nữ phần lớn
là hạng thiếu niên hiếu sự.
Họ nghe thiếu nữ đã cùng
người phái
Thanh Thành động thủ liền tới
tấp hỏi chuyện, nhưng thiếu nữ
làm cao không chịu nói.
Ta nên nhớ thiếu nữ đã
hất Giả Nhân Đạt vào thùng
nước phân. Hắn là hạng
mạt lưu trong bọn
đệ tử phái Thanh Thành, nên
nàng cho rằng nói ra cũng chẳng
vẻ vang gì.
Lục đại hữu nói:
- Tiểu sư muội! Sư muội võ công
cao cường, nhưng so với ta hãy
còn kém xa lắm. Sư muội hạ
được đệ tử phái
Thanh Thành thì dĩ nhiên ta thừa
sức.
Thiếu nữ cười nói:
- Tiểu muội chưa chắc đã đánh
lại Thanh Thành tứ tú. Có điều
bọn chúng sợ tiểu muội mà
thôi.
Lục đại hữu nói:
- Thế thì kỳ thiệt! Sư muội không
đánh nổi bọn họ mà bọn
họ lại sợ tiểu sư muội... là
nghĩa làm
sao?
Gã người cao nói xen vào:
- Lão Lục đừng nói lôi
thôi nữa! Hãy nghe Nhị sư ca nói
đã.
Lục đại hữu thấy gã người
cao tức tam sư ca liền sinh lòng úy
kỵ, dĩ nhiên không dám nói nữa.
Gã còn không dám vô cớ
bật lên tiếng cười nữa.
|