TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 154
Ai Đáng
Phục? Ai Không Đáng Phục?
Kim
Dung
Bỗng nghe Doanh Doanh nói:
- Hai vị sư thái cùng tiểu nữ
sắp rời khỏi núi Thiếu Thất.
Đến ngày thứ ba thì nghe nói
Lệnh Hồ...
Lệnh Hồ công tử công tử
dẫn các bạn hữu giang hồ đến
chùa Thiếu Lâm để đón
tiểu nữ. Định Nhàn
sư thái bảo: "Chúng ta phải đi
suốt ngày để ngăn chặn bọn
họ không thì họ làm kinh động
các vị cao
tăng chùa Thiếu Lâm và khiến
cho chúng ta phải áy náy vô cùng".
Một hôm bọn tiểu nữ gặp một
bọn
giang hồ vào buổi tối. Người
đó nói là quần hào từ
bốn mặt tám phương kéo đến,
họ ấn định vào ngày
rằm tháng 12 đều tụ tập ở
chùa Thiếu Lâm. Hai vị sư thái
cùng nhau thương nghị, nói là
các hào sĩ giang
hồ như rồng rắn hỗn hợp,
kẻ hay người dở không đều,
e rằng trong đám này có nhiều
kẻ đồi bại đến quấy
rối chùa Thiếu Lâm thì thật
là đắc tội với phương
trượng đại sư. Khi đó
Định Nhàn sư thái bảo tiểu
nữ
tìm đến gặp chàng... gặp Lệnh
Hồ công tử để bảo y lập
tức giải tán quần hào. Hai
vị sư thái trở lại
chùa Thiếu Lâm định góp sức
với phương trượng đại
sư đặng giữ cửa Phật là
nơi phúc địa thanh tĩnh
cho khỏi ô uế.
Nàng nói năng uyển chuyển, thanh âm
trong trẻo, lời nói trang nhã. Có
điều nàng nghĩ tới hai vị
sư
thái đã bị uổng mạng thì
thanh âm hòa lẫn nỗi bi thương.
Lúc nàng nói đến Lệnh Hồ
công tử lại ra
chiều bẽn lẽn, ngập ngừng.
Lệnh Hồ Xung ẩn sau tấm biển gỗ
nghe thấy không khỏi khích động
tâm tính.
Phương Chứng nói:
- A Di Đà Phật! Hảo ý của hai
vị sư thái khiến cho lão tăng
cảm kích muôn vàn. Chùa Thiếu
Lâm
một khi có tai nạn, tin tức đồn
đại ra ngoài là các môn chính
giáo bất luận đã từng
quen biết hay không
đều đến viện trợ. Tệ
phái không biết lấy chi báo đáp
mối thịnh tình của các môn
phái. May nhờ ở đức
Bồ Tát bảo hộ, hai bên chưa động
can qua, tránh được một trường
kiếp nạn đổ máu. Chỉ hai vị
sư thái
gặp phải độc thủ khiến mọi
người chấn động tâm thần.
Nhà sư buông tiếng thở dài
nói tiếp:
- Hỡi ôi! Hai vị sư thái đã
được chân truyền của phái
Hằng Sơn. Trong võ lâm thiệt mất
hai vị võ
công tinh thâm, đạo đức
cao siêu thật là đáng than và
đáng tiếc!
Doanh Doanh lại nói:
- Sau khi tiểu nữ cùng hai vị sư
thái chia tay rồi ngay đêm hôm ấy
lại bị đại địch bắt giữ
vì mình ít
người không địch lại số
đông. Tiểu nữ lại bị cầm
tù mấy ngày. Khi gia gia cùng Hướng
thúc thúc đến
cứu tiểu nữ ra thì các
bạn hữu giang hồ đã tiến
vào chùa Thiếu Lâm rồi.
Nàng đưa mắt nhìn Hướng
Vấn Thiên nói tiếp:
- Hướng thúc thúc cùng tiểu
nữ vào chùa Thiếu Lâm chừng
nửa giờ thì không biết
bọn quần hào đã
kéo đi đâu hết mà cũng
không hay tin là hai vị sư thái đã
viên tịch.
Phương Chứng nói:
- Theo lời nữ thí chủ thì
hai vị sư thái không phải là
do Nhậm tiên sinh và Hướng tả
sứ đã ra tay
hạ sát.
Doanh Doanh nói:
- Hai vị sư thái đã có đức
lớn đến cứu tiểu nữ.
Tiểu nữ dù có tan xương
nát thịt cũng không thể
báo đáp trong muôn một. Vậy gia
gia và Hướng thúc thúc của
tiểu nữ có gặp hai vị sư
thái và hai bên
xảy chuyện bất hòa thì dĩ nhiên
tiểu nữ phải đứng ra điều
giải, chẳng khi nào để xảy
ra chuyện đau
đớn này.
Phương Chứng nói:
- Nữ thí chủ nói thế là
phải.
Dư Thương Hải bỗng xen vào:
- Hành động của người Ma
giáo tương phản với người
thường. Người thường
lấy ân trả oán còn bọn
gian tà thì lại lấy thù trả
ơn.
Hướng Vấn Thiên la lên:
- Lạ thiệt! Lạ thiệt Dư quán chủ
gia nhập Triêu Dương thần giáo
từ hồi nào?
Dư Thương Hải tức giận hỏi
lại:
- Sao? Ai bảo ta đã gia nhập Ma giáo?
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Quán chủ vừa bảo thần giáo
ta lấy thù trả ơn mà tiếng
Dư Thương Hải lấy thù trả
ơn đã đồn khắp
thiên hạ chẳng ai không biết. Như
vậy Dư quán chủ là một giáo
hữu của thần giáo ta rồi còn
gì? Hay
lắm hay lắm! Tại hạ rất hoan nghênh!
Dư Thương Hải cáu quá văng
tục:
- Ngươi nói gì thúi thế?
Hướng Vấn Thiên tức giận
nói:
- Ta bảo hoan nghênh quán chủ tức
là có lòng tốt. Vậy mà quán
chủ lại mắng ta là ăn nói thúi.
Thế
có phải là lấy thù trả ân
không? Hỡi ơi! Giang sơn có ngày
biến cải, bản tính con người
suốt đời không
thay đổi. Con người lấy thù
trả ơn thì một câu nói, một
hành động cũng đủ lộ ra
ngoài.
Phương Chứng sợ hai người
đi đến cuộc tranh chấp vô vị
liền hỏi:
- Hai vị sư thái bị ai sát hại,
chúng ta cứ hỏi Lệnh Hồ công
tử sẽ rõ đầu đuôi.
Nhưng ba vị vừa
đến cửa chùa Thiếu Lâm
đã ra tay sát hại tám tên đệ
tử phe chính giáo là vì lẽ
gì?
Nhậm Ngã Hành đáp:
- Lão phu một mình qua lại giang hồ,
trước nay chưa một ai dám vô
lễ. Thế mà tám tên này dám
quát tháo lão phu, kêu lão phu phải
từ trong chỗ ẩn phải chường
mặt ra. Vậy tội chúng chết là
đáng kiếp.
Phương Chứng nói:
- A Di Đà Phật! Té ra chỉ vì
bọn chúng gầm thét quát tháo
mấy tiếng mà tiên sinh đã
hạ độc thủ,
như vậy chẳng quá lắm ư?
Nhậm Ngã Hành cười ha hả
đáp:
- Phương trượng đại sư nói
là quá lắm thì nên nói lại
là quá tốt mới đúng.
Đại sư đối với tiểu
nữ
thì không làm chuyện khó dễ
gì. Vậy lão phu đã lãnh mối
ân tình. Lần này không tiện
tranh biện nhiều
với đại sư. Và hai bên hòa
cả, không còn khiếm khuyết gì
nhau nữa.
Dư Thương Hải bỗng xen vào:
- Lão... lão...
Hắn muốn nói: "Lão đừng
tranh biện với Phương Chứng
đại sư để cãi xóa. Trong
thiên hạ làm
gì có chuyện d dàng như thế được?"
Nhưng hắn thấy Nhậm Ngã Hành
mục quang như điện liền nhớ
tới oai danh ngày trước của
lão đâm ra khiếp sợ, miệng
lắp bắp hai tiếng: "Lão... lão"
rồi im bặt không
dám nói nữa.
Phương Chứng hỏi:
- Nhậm tiên sinh đã bảo hòa
cả làng thì hòa cũng được.
Nhưng ba vị đến tệ tự đã
hạ sát tám người,
vụ đó giải quyết thế nào?
Nhậm Ngã Hành hỏi lại:
- Cái đó có chi là khó giải
quyết? Triêu Dương thần giáo
của lão phu rất nhiều giáo đồ.
Bên quý vị
nếu có bản lãnh thì cứ
việc đi kiếm giết đủ tám
người để trả nợ là
xong.
Phương Chứng nói:
- A Di Đà Phật! Giết người
bừa bãi càng tăng thêm tội
nghiệt. Tả thí chủ! trong tám người
bị sát hạ
có hai người là môn hạ
bên quý phái. Vậy thí chủ tính
sao?
Tả Lãnh Thiền chưa kịp đáp
thì Nhậm Ngã Hành đã cướp
lời:
- Người chết đã bị chết
rồi. Tại sao đại hòa thượng
lại đi hỏi người ngoài nên
làm thế nào, mà
không hỏi lão phu? Nghe giọng lưỡi
đại hòa thượng thì dường
như các vị muốn ỷ thế đông
người đem
bọn lão phu ba người giết hết
để thường mạng có đúng
thế không?
Phương Chứng đáp:
- Lăo tăng đâu dám thế? Có
điều Nhậm tiên sinh lại xuất
thế trên chốn giang hồ còn lắm
chuyện, e
rằng sẽ có bao nhiêu người
phải mất mạng về tay Nhậm thí
chủ. Lão tăng có ý khuất
giá lưu ba vị lại tệ
tự để tụng kinh lễ Phật cầu
cho võ lâm được thái bình.
Không hiểu ý ba vị thế nào?
Nhậm Ngã Hành ngửa mặt lên
trời cả cười đáp:
- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!
ý kiến đó cao minh vô cùng.
Phương Chứng nói tiếp:
- Lệnh ái trú chân ở động
sau chùa, bản tự từ trên
xuống dưới đối với
y một niềm kính nể, cung
phụng đầy đủ không thiếu
thốn một thứ gì, lão tăng
mà khuất giá lưu lệnh ái lại
đây không phải để trả
thù cho những đệ tử bản
phái bị giết. Hỡi ơi! Oan oan
tương báo giây dưa biết bao giờ
mới xong? Đó
không phải là một điều mà
đệ tử nhà Phật nên làm.
Bản tự có mấy tên đệ
tử bị chết về tay lệnh ái
thì
đó chẳng qua là duyên nghiệp
kiếp trước. Nhưng... nhưng nữ
thí chủ sát nghiệp quá nặng nề,
động cất
tay là hại người, nếu ở
lại tự tu tâm dưỡng tính
là cái hay cho mọi người.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Theo lời phương trượng đại
sư thì đó cũng là vì
lòng tốt hay sao?
Phương Chứng đáp:
- Đúng thế! có điều vụ
này đưa đến một cuộc phong
ba trên chốn giang hồ là một chuyện
mà lão
tăng không nghĩ tới. Hơn nữa
ngày ấy lệnh ái cõng Lệnh Hồ
công tử đến tệ tự cầu
cứu, y đã nói rõ
chỉ cầu sao cứu mạng được
cho Lệnh Hồ công tử, thì dù
y có bị hạ sát để đền
mạng cho những đệ
tử bản phái cũng cam lòng. Lão
phu có bảo với nữ thí
chủ là việc đền mạng không
cần, nhưng nên ở
lại hãm mình trên núi Thiếu
Thất, nếu không được lão
tăng bằng lòng thì không thể
tự tiện xuống núi và
nữ thí chủ đã nhận lời.
Nhậm tiểu thư! Lão tăng nói vậy
có đúng không?
Doanh Doanh sắc mặt đang lợt lạt
bỗng ửng hồng, nàng khẽ đáp:
- Đúng thế!
Dư Thương Hải cười lạt
nói:
- Cô này cũng tình nghĩa gớm!
Có điều đáng tiếc là
hành động của Lệnh Hồ Xung không
được
đoan chính. Ngày trước gã
lần mò vào kỹ viện trong thành
Hành Dương, chính mắt bần đạo
trông
thấy. Gã đã cố phụ một
phen ân tình của Nhậm đại tiểu
thư.
Hướng Vấn Thiên cười
nói:
- Ngày ở kỹ viện, Dư quán
chủ không trông lầm chứ?
Dư Thương Hải đáp:
- Dĩ nhiên là đúng, khi nào
còn lầm được?
Hướng Vấn Thiên hạ thấp
giọng xuống hỏi:
- Dư quán chủ! té ra quán chủ
cũng hay chơi món đó. Vậy là
cùng đường lối với
tại hạ. - kỹ
viện, quán chủ thích ả nào nhất?
Chắc là đẹp lắm!
Dư Thương Hải tức giận vô
cùng thét lớn:
- Thúi lắm! Thúi lắm!
Hướng Vấn Thiên nói:
- Thơm lắm! Thơm lắm!
Dư Thương Hải vốn là người
tồi bại. Những người chính
giáo thấy hắn bị Hướng
Vấn Thiên xói
móc không khỏi cười thầm.
Ai cũng lấy làm đắc ý nghĩ
bụng:
- Đi đấu khẩu với bọn
Ma giáo chẳng từ việc gì không
làm, chẳng kiêng câu gì không
nói, thì chỉ
tự rước lấy cái nhục.
Lệnh Hồ Xung ngồi sau tấm biển gỗ
nghe Phương Chứng đại sư nói
về tình trạng Doanh Doanh
cõng mình lên chùa Thiếu Lâm
cầu cứu thì trong lòng cảm kích
vô cùng. Vụ này tuy chàng đã
được nghe
người nói từ trước
rồi, nhưng bây giờ từ miệng
Phương Chứng đại sư nói
ra mà lại có cả Doanh
Doanh ở tại đây thì so với
việc nghe người ngoài kể lại,
lần này còn cảm động hơn
nhiều. Bất giác mắt
chàng rướm lệ.
Phương Chứng lại nói:
- Nhậm tiên sinh! Các vị ẩn cư
lại trên chùa Thiếu Lâm, từ
nay chúng ta đổi thù ra bạn. Lão
tăng
mong rằng ba vị đừng rời
khỏi núi Thiếu Thất một bước,
lão tăng sẽ đảm bảo không
ai dám đến gây
chuyện thị phi với ba vị cả. Từ
đây thiên hạ hưởng phúc
thanh bình, há chẳng là một việc
đáng mừng
ru?
Bọn Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất
Quần nghe Phương Chứng đại
sư nói bằng một giọng rất thành
khẩn thì nghĩ bụng:
- Vị cao tăng cửa phật này không
thông hiểu việc đời, nói
toàn điều vu khoát. Ba nhân vật
này là
những tên đại ma đầu giết
người không gớm tay mà
muốn cho họ cấm mình trên núi
Thiếu Thất há
chẳng là một chuyện mơ tưởng
hão huyền ư?
Nhậm Ngã Hành mỉm cười nói:
- Mỹ ý của phương trượng
làm cho mọi bề châu đáo. Đáng
lý tại hạ phải tuân mệnh.
Phương Chứng vui mừng nói:
- Thế là thí chủ muốn lưu lại
núi Thiếu Thất rồi chứ?
Nhậm Ngã Hành nói:
- Đúng thế! Có điều bọn
tại hạ nhiều lắm là ở
lại trong ba giờ, còn hơn nữa
thì không thể được.
Phương Chứng lại thất vọng
hỏi:
- Ba giờ thôi ư? Thời gian ngắn
ngủi như vậy thì làm gì được?
Nhậm Ngã Hành cười nói:
- Kể ra tại hạ cũng muốn ở
lại mấy ngày cùng các vị bạn
hữu trò chuyện nhưng cái tên
của tại
hạ đã không tốt rồi thì
biết làm sao?
Phương Chứng ngơ ngác hỏi:
- Nhậm thí chủ nói vậy, lão tăng
thật không sao hiểu được. Vụ
này có dính dáng gì đến
tên hiệu
của giáo chủ đâu?
Nhậm Ngã Hành đáp:
- Cái họ của tại hạ đã
chẳng ra gì, cái tên lại không
hay ho nốt. Họ là Nhậm tên lại
là Ngã
Hành. Nếu biết sớm chỗ này
thì ngày trước kêu bằng
Nhĩ Hành thật hay hơn nhiều. Hiện
giờ đã kêu
bằng Ngã Hành tức là làm
gì cũng tùy theo ý mình, thích
đi đâu là đi ngay tới
đó.
Phương Chứng tỏ vẻ không bằng
lòng nói:
- Té ra Nhậm tiên sinh muốn đùa
cợt lão tăng chăng?
Nhậm Ngã Hành vội nói:
- Không dám! Không dám! Trong những
cao nhân hiện thời tại hạ khâm
phục tính ra không có
mấy, đếm đi đếm lại
chỉ được ba người rưỡi.
Trong đó có một vị đại
hòa thượng. Mặt khác lão
phu
không phục cũng chỉ có ba người
rưỡi.
Hắn nói bằng một giọng rất
thành khẩn, tuyệt không có ý
mỉa mai trào phúng.
Phương Chứng chắp tay nói:
- A Di Đà Phật! Lão tăng không
dám!
Mọi người nghe Nhậm Ngã Hành
nói trong các bậc cao nhân hiện thời
hắn chỉ khâm phục có ba
người rưỡi và không
phục cũng ba người rưỡi
mọi người động tính hiếu
kỳ, cả Lệnh Hồ Xung cũng vậy.
Họ tự hỏi:
- Những người mà hắn khâm
phục, ngoài Phương Chứng ra còn
những ai?
Bỗng nghe có thanh âm oang oang cất tiếng
lên hỏi:
- Nhậm tiên sinh còn khâm phục những
người nào?
Nhậm Ngã Hành cười đáp:
- Xin lỗi các hạ. Các hạ không
có ở trong đó.
Người kia hỏi:
- Tại hạ khi nào dám so bì với
Phương Chứng đại sư? Dĩ
nhiên Nhậm tiên sinh không khâm
phục rồi.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Cả những người tại hạ
không khâm phục cũng không có
các hạ. Các hạ có rèn luyện
thêm ba
mươi năm nữa thì may ra mới
được liệt vào hạng người
mà Nhậm mỗ khâm phục.
Người kia cười khành khạch
nhưng không nói gì nữa.
Mọi người lại nghĩ bụng:
- Té ra được hắn không phục
cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Phương Chứng nói:
- Câu chuyện của Nhậm tiên sinh thật
mới mẻ!
Nhậm Ngã Hành hỏi:
- Đại hòa thượng có muốn
biết lão phu khâm phục những
ai và không khâm phục những người
nào
không?
Phương Chứng đáp:
- Lão phu đang thành khẩn muốn nghe
lời cao luận của Nhậm thí chủ.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Đại hòa thượng! Đại
hòa thượng đã nghiên cứu
tinh thâm Dịch cân kinh, nội công đến
trình độ
xuất thần nhập hóa mà lòng
vẫn từ hòa không như lão
phu hay khoe khoang làm phách, vì thế mà
lão
phu rất khâm phục.
Phương Chứng xua tay nói:
- Lão tăng không dám đâu.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Người thứ hai mà lão
khâm phục là kẻ đã cướp
ngôi giáo chủ Triêu Dương thần
giáo của lão phu
tên gọi Đông Phương Bất Bại.
Mọi người đều ủa lên
một tiếng ra chiều kinh ngạc, vì ai
nấy đều biết rằng Nhậm Ngã
Hành bị
Đông Phương Bất Bại ám toán
thì dĩ nhiên trong lòng căm hận
kẻ địch thấu xương, ngờ
đâu hắn lại
khâm phục.
Nhậm Ngã Hành nói tiếp:
- Lão phu võ công đã cao thâm,
cơ trí cũng hơn người, vẫn
cho là trong thiên hạ không còn ai
là
địch thủ. Chẳng ngờ lại
bị Đông Phương Bất Bại chơi
một vố cay, suýt nữa mất mạng
dưới đáy
Tây Hồ, vĩnh viễn không thoát
ra được. Đông Phương Bất
Bại đã là một nhân vật
lợi hại đến thế thì lão
phu không khâm phục hắn sao được?
Phương Chứng gật đầu nói:
- Nhậm tiên sinh nói có lý.
Nhậm Ngã Hành lại nói:
- Vị thứ ba mà lão phu khâm
phục là tay cao thủ tuyệt đỉnh
phái Hoa Sơn hiện nay.
Mọi người lại một phen ngạc
nhiên. Vừa rồi hắn đã
nói Nhạc Bất Quần mất mặn mất
nhạt không
nể mặt chút nào, ngờ đâu
trong lòng hắn lại khâm phục đối
phương.
Nhạc phu nhân bỗng xen vào:
- Các hạ bất tất phải đưa
ra phản thuyết này để châm
chọc người?
Nhậm Ngã Hành cười nói:
- Ha ha! Nhạc phu nhân! Phu nhân tưởng
tại hạ nói tôn phu chăng? Y... Y hãy
còn cách xa lắm.
Người mà tại hạ khâm phục
vì kiếm thuật thông thần là
Phong Thanh Dương lão tiên sinh. Kiếm
thuật
của Phong lão tiên sinh cao thâm hơn
lão phu nhiều nên lão phu khâm phục.
Phương Chứng hỏi:
- Chẳng lẽ Phong lão tiên sinh còn
sống ở thế gian ư?
Lúc nhà sư hỏi câu này thì
Nhậm Ngã Hành hết ngó Nhạc
Bất Quần lại ngó Nhạc phu nhân.
Nhạc Bất Quần nói:
- Phong sư thúc đã mấy năm quy
ẩn không có tin tức gì cho bản
môn cả. Nếu lão nhân gia còn
sống
thì thật là đại hạnh cho bản
môn.
Nhậm Ngã Hành cười lạt nói:
- Phong lão tiên sinh ở phe Kiếm tông,
còn Nhạc tiên sinh về phe Khí tông.
Hai phe Kiếm, Khí thế
chẳng đội trời chung. Lão nhân
gia mà còn sống ở trên thế
gian đâu có phải là cái máy
cho tiên sinh?
Nhạc Bất Quần bị Nhậm Ngã Hành
nói mấy câu trúng tâm sự
nét mặt tiên sinh lúc đỏ hồng,
lúc
xanh lợt, trong lòng xao xuyến nghĩ
thầm:
- Tên ma đầu này tuy là người
tàn ác, giàu lòng tự phụ
nhưng hắn không nói dối bao giờ.
Chẳng lẽ
Phong Thanh Dương còn sống ở thế
gian thật ư?
Tiên sinh là người dầy công
tu dưỡng, mừng giận không
lộ nét mặt, song vụ này có liên
quan mật
thiết rất lớn đến bản
môn, nên tiên sinh không giấu nổi
nỗi băn khoăn trong dạ.
Nhậm Ngã Hành cười nói:
- Tiên sinh cứ an lòng. Phong lão tiên
sinh là một tay cao nhân ngoài đời,
chẳng lẽ tiên sinh còn sợ
Phong lão tiên sinh trở lại tranh đoạt
chức chưởng môn phái Hoa
Sơn nữa hay sao?
Nhạc Bất Quần nghiêm nét mặt
đáp:
- Tại hạ tài đức kém cỏi,
nếu được Phong sư thúc tổ
vẽ mày vẽ mặt cho há chẳng
là việc đáng
mừng ghê gớm ư? Nhậm tiên
sinh! Tiên sinh có thể trỏ đường
cho tại hạ đến bái kiến Phong
thái sư
thúc tổ chăng? Được như
vậy thì toàn thể phái Hoa Sơn
đều cảm kích ơn đức
lớn lao của tiên sinh.
Nhậm Ngã Hành lắc đầu đáp:
- Điều thứ nhất là Nhậm
mỗ không biết Phong lão tiên sinh
hiện thời ở đâu. Điều
thứ hai dù Nhậm
mỗ có biết cũng không nói
cho tiên sinh hay vì lẽ đao thương
d tránh, ám tin khó phòng. Đối
phó với
kẻ chân tiểu nhân là một chuyện
d, nhưng đối phó với người
ngụy quân tử thật khiến cho người
ta phải
điên đầu.
Nhạc Bất Quần lẳng lặng không
nói gì nữa. Tiên sinh là người
quân tử phong nhã, chẳng chịu
cùng ai tranh hơi từng phân từng
tấc.
Nhậm Ngã Hành quay nhìn Xung Hư đạo
trưởng, chưởng môn phái
Võ Đương nói:
- Người thứ tư mà lão
phu khâm phục tức là lão mũi
trâu đó. Thái cực kiếm
của lão đạo ở phái Võ
Đương có nhiều chỗ độc
đáo. Thế là lão đạo
giữ lòng trong sạch, tự ái,
không đi can thiệp vào những
chuyện vu vơ trên chốn giang hồ, có
điều lão đạo không biết
giáo huấn đồ đệ để
cho phái Võ Đương
nẩy nở những nhân tài hào
kiệt, vậy khi lão mũi trâu cưỡi
hạt về phía trời Tây thì
e rằng môn Thái cực
kiếm đến thất truyền mất,
hơn nữa Thái cực kiếm của
lão đạo tuy cao thâm, nhưng chưa
chắc đã thắng
nổi lão phu. Vì thế mà lão
phu chỉ phục có một nửa và
tính là nửa người. Lão
phu chỉ nói khâm phục có
ba người rưỡi là vì
lẽ đó.
Xung Hư đạo nhân cười lạt
đáp:
- Đã được Nhậm tiên
sinh khâm phục dù là một nửa
thì bần đạo cũng lấy làm
hãnh diện lắm rồi!
Vậy bần đạo xin tạ ơn.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Lão đạo bất tất phải khách
sáo.
Nhậm Ngã Hành quay sang bảo Tả Lãnh
Thiền:
- Tả đại chưởng môn! Đại
chưởng môn đừng cười
ruồi nữa. Lão phu biết các
hạ trong lòng bực tức
lắm. Đại chưởng môn tuy không
được xếp vào hạng những
người mà lão phu khâm phục,
nhưng trong số
ba người rưỡi mà lão
phu không phục, các hạ được
đứng đầu.
Tả Lãnh Thiền cười đáp:
- Như vậy tại hạ cũng lấy làm
vinh hạnh lắm rồi!
Nhậm Ngã Hành nói:
- Võ công các hạ cao thâm mà
mưu kế cũng thâm trầm rất hợp
ý lão phu. Các hạ muốn gồm
thân
Ngũ nhạc kiếm phái để chia
ba chân vạc với phái Thiếu Lâm
và phái Võ Đương thì chí
khí khá lớn
đó. Nhưng các hạ chỉ ném
đá dấu tay, sắp đặt ngụy
kế mà không đường hoàng
ra mặt thì không phải
đường lối của anh hùng
hào kiệt. Thật khiến cho người
ta không kính phục.
Tả Lãnh Thiền cười nói:
- Tại hạ cũng có ba người
rưỡi vào hạng cao nhân mà
mình khâm phục thì các hạ mới
được nửa
người.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Nhai lại cái của người ta còn
mình không có sáng kiến gì.
Đó lại là một điều khiến
cho lão phu
không phục.
Tả Lãnh Thiền cười nói:
- Có phải các hạ nhặt nhạnh những
câu chuyện vớ vẩn để kéo
dài thời gian đặng chờ
cứu binh
không?
Nhậm Ngã Hành cười lạt hỏi
lại:
- Các hạ nói vậy có phải ỷ
vào số đông để thủ thắng,
định vây đánh bọn lão
phu chỉ có ba người
thôi không?
Tả Lãnh Thiền đáp:
- Các hạ đến chùa Thiếu Lâm
giết hại người lương thiện.
Bữa nay các hạ tưởng tháo
lui được an
toàn thì ra chỉ bọn tại hạ không
vào đấu. Các hạ muốn nói
bọn tại hạ ỷ vào số đông
để thủ thắng
cũng được hay không theo quy củ
võ lâm cũng được. Các
hạ đã sát hại bọn đệ
tử của phái Tung Sơn
khinh mạn Tả Lãnh Thiền này thì
bữa nay Tả mỗ muốn lãnh giáo
mấy cao chiêu của các hạ.
Nhậm Ngã Hành quay sang hỏi Phương
Chứng:
- Phương trượng đại sư! Đây
là chùa Thiếu Lâm hay là hạ
viện của phái Tung Sơn.
Phương Chứng đáp:
- Nhậm thí chủ đã biết rõ
sao còn phải hỏi? Dĩ nhiên đây
là chùa Thiếu Lâm.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Thế thì công việc ở đây
do phương trượng chùa Thiếu
Lâm làm hay do chưởng môn phái
Tung
Sơn làm chủ?
Phương Chứng đáp:
- Tuy lão tăng làm chủ nhưng các
vị bằng hữu bất luận là
ai có cao kiến gì, lão tăng cũng
nghe hết.
Nhậm Ngã Hành cười ha hả
nói:
- Phải rồi! Quả là một cao kiến.
Khi biết rõ một mình địch không
nổi thì dùng đến phương
pháp quần
cẩu loạn đả. Họ Tả kia! bữa
nay ngươi mà ngăn cản được
Nhậm Ngã Hành thì Nhậm mỗ sẽ
vung đao
tự vẫn trước mặt ngươi,
chứ không để ngươi phải
động thủ nữa.
Tả Lãnh Thiền lạnh lùng nói:
- Chúng ta hiện đây có mười
người thì chẳng ngăn cản
được lão nhưng muốn giết
con gái lão thật
chẳng khó khăn gì.
Phương Chứng nói:
- A Di Đà Phật! Giết người
thì không được đâu.
Lệnh Hồ Xung trống ngực đánh
thình thình. Chàng biết lời
Tả Lãnh Thiền là đúng sự
thực. Phía dưới
chín người đều là chưởng
môn một phái, dĩ nhiên là những
tay cao thủ tuyệt đỉnh. Nhậm Ngã
Hành bản
lãnh có cao thâm bất quá cũng
chỉ giữ cho mình lão được
an toàn để rút lui, Hướng
Vấn Thiên chưa
chắc đã thoát hiểm. Còn Doanh
Doanh thì không hy vọng gì khỏi chết.
|