TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 139
Tịch
Tà Kiếm Phổ Lại Mất Tích
Kim
Dung
Nghi Hòa tức giận nói:
- Lệnh Hồ đại hiệp đây hễ
thấy việc nghĩa là dũng cảm
nhúng tay vào, y cứu nạn cho người
trong cơn nguy cấp. Đó mới là
bậc đại anh hùng, đại trượng
phu chân chính. Còn các ngươi
tự xưng
là hào kiệt, nhưng thực ra chỉ
là những tên ngụy quân tử
cầu an mà thôi.
Ngoại hiệu Nhạc Bất Quần là "Quân
tử kiếm", nên bọn đệ tử
phái Hoa Sơn tối kỵ ba chữ
"ngụy quân tử".
Lao Đức Nặc thấy trong lời
nói của Nghi Hòa hiển nhiên mỉa
mai sư phụ hắn. Hắn liền rút
thanh
trường kiếm ra khỏi vỏ đánh
"soạt" một tiếng đâm vào cổ
họng Nghi Hòa.
Đó là chiêu tuyệt diệu trong
kiếm pháp phái Hoa Sơn tên gọi
là "Hữu phụng lai nghi".
Nghi Hòa không ngờ hắn động
thủ một cách đột ngột. Cô
chưa kịp rút kiếm ra đón đỡ
thì mũi kiếm
của đối phương đã phóng
gần tới cổ họng. Cô bật
tiếng la hoảng.
Ánh hàn quang lấp lánh, bảy thanh
trường kiếm đã kéo đến
bao vây Lao Đức Nặc.
Lao Đức Nặc vội xoay kiếm về
đón đỡ, nhưng hắn chỉ
ngăn được một mũi kiếm
đâm vào trước
ngực.
"Roạt roạt" mấy tiếng! Sáu thanh trường
kiếm của sáu nữ đệ tử
phái Hằng Sơn đã đâm
trúng áo
hắn thành sáu vết rách mà
vết nào cũng dài đến hai
ba thước.
Đây là bọn đệ tử phái
Hằng Sơn không có ý định
giết Lao Đức Nặc, mỗi mũi
kiếm mới đâm đến
gần người hắn đã dừng
lại.
Trong bọn này có Trịnh Ngạc công
phu tương đối còn non hơn, cô
phóng kiếm chưa nắm vững
được phần khinh trọng. Cô
cầm kiếm không vững, chiêu kiếm
không chuẩn đích, nên đánh
rách tay áo
mé hữu của Lao Đức Nặc,
mũi kiếm cô còn đâm sâu
vào da hắn sâu chừng nửa
tấc.
Lao Đức Nặc kinh hãi vô cùng,
vội nhảy lùi lại.
Bỗng nghe đánh "bạch" một tiếng.
Một cuốn sách từ trong bọc hắn
rớt xuống.
Dưới ánh mặt trời, ai cũng
trông rõ, trên bìa sách viết
bốn chữ: "Tử hà bí lục".
Lao Đức Nặc cả kinh thất sắc,
muốn tiến lại vồ lấy.
Lệnh Hồ Xung vội la lên:
- Phải ngăn hắn lại!
Lúc này Nghi Hòa đang tuốt kiếm
cầm tay. Cô phóng ra ba chiêu veo véo.
Lao Đức Nặc vung kiếm lên gạt,
nhưng không tiến thêm được
bước nào.
Nhạc Linh San lớn tiếng hỏi:
- Gia gia! Pho bí lục này sao lại ở
trong mình nhị sư ca?
Lệnh Hồ Xung cũng lớn tiếng
hỏi:
- Lao Đức Nặc! Có phải lục
sư đệ cũng bị hại về tay
ngươi không?
Hôm ấy ở trên ngọn núi
cao nhất dãy Hoa Sơn, đột nhiên
"Tử hà bí lục" mất biến.
Đó là một mối
nghi ngờ tuyệt đại. Dè đâu
lúc này một cô nữ đệ
tử phái Hằng Sơn cắt đứt
dây lưng thắt vạt áo của
Lao Đức Nặc, lại làm rách
cả miệng túi nên pho bí lục nội
công, vật báu trấn sơn của phái
Hoa Sơn
lại rớt ra.
Lao Đức Nặc xẳng giọng:
- Ngươi nói nhăng gì thế?
Đột nhiên gã ngồi thụt xuống
rồi xông về mé tả, chạy vào
một ngõ hẻm lướt người
đi như bay.
Lệnh Hồ Xung tức quá phóng bước
đuổi theo. Nhưng chàng chỉ chạy
được mấy bước, bỗng
người chàng lảo đảo té
xuống.
Nghi Lâm cùng Trịnh Ngạc chạy lại
đỡ chàng dậy.
Nhạc Linh San lượm cuốn sách lên
đưa cho phụ thân nói:
- Té ra nhị sư ca đã đánh
cắp.
Nhạc Bất Quần giận xám mặt lại,
đón lấy coi thì quả nhiên là
cuốn bí lục nội công truyền đời
của
bản phái. May mà những trang sách
còn nguyên vẹn, chưa bị rách nát.
Tiên sinh hằn học nói:
- Trăm điều ngang ngửa vì ngươi.
Tại ngươi lấy đưa cho gã để
làm món nhân tình?
Nghi Hòa là tay miệng lưỡi không
vừa, cô liền lớn tiếng
nói:
- Thế mới là hòa mình với
quân dơ dáy.
Vu Tẩu chạy đến trước mặt
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Lệnh Hồ đại hiệp! Đại hiệp
thấy trong mình thế nào?
Lệnh Hồ Xung nghiến răng đáp:
- Ta... ta... Sư đệ ta bị hắn giết
chết. Đáng giận thay mình không
đuổi kịp.
Bỗng thấy Nhạc Bất Quần , Nhạc
phu nhân và bọn đệ tử phái
Hoa Sơn trở gót đi vào đóng
cổng tiêu cục lại, chàng nghĩ
thầm:
- Đại đệ tử của sư phụ
học võ công âm độc phe Ma giáo,
rồi nhị đệ tử lại sát
hại đồng môn, ăn
cắp bí lục của bản môn, trách
nào lão gia không buồn bực được?
Chàng liền nói:
- Tôn sư bị khốn, chúng ta phải
hỏa tốc đi cứu người
mới được. Việc này
không nên chậm tr.
Còn tên ác tặc Lao Đức
Nặc sớm muộn gì cũng sẽ
gặp phải tay ta.
Vu Tẩu nói:
- Đại hiệp mình bị trọng thương
như vậy... Hỡi ơi! Tiểu phụ
không biết nói thế nào...
Nguyên mụ là một người tôi
tớ xuất thân. Hiện giờ
tuy địa vị mụ không hèn kém
nữa, nhưng kiến
thức hẹp hòi, không hiểu nói
thế nào để tỏ lòng cảm
kích Lệnh Hồ Xung.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Chúng ta mau chạy ra ngoài chợ lừa
ngựa. Không cần giá cả, đây
có tiền rồi. Bao nhiêu con cũng
mua hết.
Tham tướng Ngô Thiên Đức
có bao nhiêu vàng bạc lấy cả
ra. Mọi người chạy ra chợ bán
lừa
ngựa thấy con nào cũng mua. Nhưng
còn thiếu mất 5 con. Mười bốn
cô người nhẹ hơn, hai người
cưỡi
chung một ngựa.
Đoàn người đi ra cửa
bắc thành Phúc Châu rồi cứ
nhằm phía bắc mà chạy.
Đoàn người đi chừng
được hơn 10 dặm thì thấy
trên khu đất cỏ mọc có một
đàn ngựa đến dư trăm
con, mà chỉ có 6,7 tên quân coi giữ,
liền biết ngay là ngựa của quan
quân. Lệnh Hồ Xung nói:
- Hãy ra cướp lấy đám
ngựa kia!
Vu Tẩu nói:
- Đây là ngựa của quan quân,
làm thế không ổn.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Cứu người là việc gấp,
dù là ngựa của Hoàng đế
cũng phải cướp, còn có
chi là ổn với không
ổn?
Nghi Thanh nói:
- Đắc tội với quan nha thì e
rằng...
Lệnh Hồ Xung ngắt tiếng:
- Việc cứu sư phụ của các
cô là cần hay việc tuân giữ
vương pháp là khẩn cấp hơn?
Nghi Hòa nói xen vào:
- Tướng quân nói phải lắm!
Lệnh Hồ Xung hô lên:
- Điểm huyệt những tên quân
cho chúng ngã ra rồi dắt lấy ngựa.
Tiếng hô của chàng đúng là
một
hiệu lệnh oai nghiêm vô cùng. Từ
sau khi Định Tĩnh sư thái qua đời,
quần đệ tử phái Hằng Sơn
lâm
vào tình trạng "thồng rồng mất
mẹ", trong lòng lúc nào cũng hãi
hùng, vô chủ định. Bây giờ
các cô nghe
Lệnh Hồ Xung quát lên một tiếng
liền đuổi ngựa xông vào,
ra tay điểm huyệt cho mấy tên quân
trông
coi ngã lăn rồi dắt ngựa đem
lại.
Bọn quân lính chưa từng thấy
ni cô vô thiện, vô pháp như thế
bao giờ, chúng chỉ kịp kêu lên
một
hai câu:
- Làm gì thế này?
- Các cô đừng đùa giỡn!
Rồi chúng té xuống liền, không
nhúch nhích được nữa.
Quần đệ tử cướp được
ngựa rồi bật lên những tràng
cười khúch khích, ra chiều rất
khoan khoái.
Các cô thích của mới lạ,
liền nhảy phốc lên ngựa của
quan quân, gia roi cho chạy.
Đến giữa trưa đoàn người
đi tới một thị trấn liền
vào quán ăn uống.
Nhân dân trong thị trấn này thấy
một đoàn người vừa
đàn bà vừa ni cô lại đem
theo ngựa nghẽo rất
nhiều, nhất là trong đám này
còn có một chàng trai lẫn vào,
ai nấy đều lấy làm kinh dị.
Đoàn người ăn cơm xong.
Nghi Thanh lấy tiền ra trả. Cô ghé
tai bảo Lệnh Hồ Xung:
- Lệnh Hồ sư huynh! Bọn tiểu muội
không đem đủ tiền.
Lệnh Hồ Xung gọi Trịnh Ngạc bảo:
- Trịnh sư muội! Sư muội cùng Vu Tẩu
hãy dắt một con ngựa đi bán
lấy tiền về đây rồi sẽ
tính.
Trịnh Ngạc dạ một tiếng rồi cùng
Vu Tẩu dắt ngựa ra chợ.
Các đệ tử bưng miệng cười
thầm. Họ nghĩ bụng:
- Vu Tẩu đi mua bán thì còn được,
chứ một vị tiểu cô nương
đẹp như thiên tiên mà ra chợ
bán
ngựa thì thật là một việc hi
hữu trên thế gian.
Nhưng Trịnh Ngạc là người
thông minh lanh lợi, nói năng lại
khéo léo. Cô mới đến
Phúc Kiến mấy
ngày mà đã học được
mấy trăm câu nói ở tỉnh
này, mặc dầu tiếng Phúc Kiến
là một thứ tiếng khó nói
nhất
trong thiên hạ.
Chẳng mấy chốc hai người đã
bán ngựa được tiền đem
về thanh toán tiền cơm.
Trời đã xế chiều, đoàn
người đi tới một sườn
núi thì xa xa trông thấy một tòa
thị trấn lớn, nhà cửa
dầy như bát úp. Thị trấn này
ít ra cũng có tới bảy tám
trăm nóc nhà.
Đoàn người đi vào thị
trấn ăn cơm xong, số tiền bán
ngựa trả tiền cơm rồi cũng
không còn dư
được mấy.
Trịnh Ngạc cao hứng cười nói:
- Sáng mai chúng ta lại đi bán ngựa
nữa.
Lệnh Hồ Xung khẽ bảo:
- Các vị hãy ra đường
phố nghe ngóng xem trong thị trấn này
là tài chủ sẳn tiền nhất?
Ai là người
đốn mạt nhất?
Trịnh Ngạc gật đầu dắt Tần
Quyên cùng đi.
Sau chừng nửa giờ hai cô
trở về nói:
- Bản trấn chỉ có một nhà đại
tài chủ người họ Bạch, ngoại
hiệu là Bát Bì (Lột Da) đã
mở tiệm
vàng lại buôn bán thóc gạo.
Người này tên là Bạch Bát
Bì thì chắc là con người
không tốt rồi.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Tối hôm nay chúng ta đến "quyên
giáo" nhà hắn. Trịnh Ngạc nói:
- Hạng người này khí độ
hẹp hòi, quyên giáo e rằng chẳng
được bao nhiêu tiền gạo.
Lệnh Hồ Xung chỉ tủm tỉm cười
chứ không nói gì.
Sau một lúc chàng lên tiếng:
- Chúng ta lên đường thôi!
Mọi người thấy trời đã
tối đen, nhưng sư phụ gặp nạn
nên không quản ngại lao khổ, đi
ngay là
hơn.
Mọi người vội lên ngựa
ra khỏi thị trấn tiến về phía
bắc.
Đi mới được vài dặm,
Lệnh Hồ Xung ra lệnh:
- Được rồi chúng ta hãy
nghỉ lại đây một lúc.
Mọi người liền đi tới
bờ dòng suối nhỏ ở chân
núi ngồi xuống đất mà nghỉ.
Nghi Lâm lúc nào cũng đi cạnh
Lệnh Hồ Xung. Thỉnh thoảng nàng lại
tủm tỉm cười mà không biết
nàng nghĩ gì. Thủy chung nàng vẫn
không nói nửa lời, bây
giờ mới mở miệng:
- Lệnh Hồ sư huynh... sư huynh thương
thế đã lành chưa?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Không có gì đáng ngại.
Rồi chàng nhắm mắt dưỡng
thần.
Sau chừng nửa giờ, chàng
mở bừng mắt ra ngó Vu Tẩu
cùng Nghi Hòa nói:
- Hai vị cùng sáu vị sư muội đến
nhà Bạch Bát Bì quyên giáo.
Trịnh sư muội dẫn đường.
Vu Tẩu và Nghi Hòa trong lòng rất
lấy làm kỳ, nhưng cũng vâng
lời.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Ít ra phải quyên được 500
lạng bạc, nếu được có
một ngàn lạng càng hay.
Nghi Hòa la lên:
- Trời ơi... Cái đó... Cái
đó... Bạch Bát Bì khi nào chịu
bỏ ra nhiều thế?
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nếu hắn không chịu thì quyên
hai ngàn lạng chứ sao. Chúng ta sử
dụng một ngàn thôi, còn dư
một ngàn để cứu giúp kẻ
nghèo ở dọc đường.
Bây giờ mọi người mới
tỉnh ngộ ngơ ngác nhìn nhau.
Nghi Hòa nói:
- Lệnh Hồ Xung sư huynh!... sư huynh bảo
bọn tiểu muội đi cướp nhà
giàu để tế bần chăng?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phải rồi! Mấy chục con người
chúng ta đây dốc túi gom lại
không nổi mấy lạng bạc thì cũng
là
kẻ bần của chứ gì? Này
các vị sư muội! Nếu không cướp
những nhà giàu để giúp
bọn dân nghèo
chúng ta thì làm sao mà đến
được Long Toàn chú kiếm
cốc?
Mọi người nghe đến năm chữ
"Long Toàn chú kiếm cốc" đều
trong lòng lo lắng liền đồng thanh
đáp:
- Nếu vậy bọn tiểu muội xin đi
quyên giáo.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đi quyên giáo kiểu này e rằng
các cô chưa làm qua bao giờ.
Cách hành động có khác với
sự
quyên giáo thông thường đôi
chút. Các cô đến nhà Bạch
Bát Bì cần lấy tấm khăn che
mặt đi. Lúc quyên
giáo các cô đừng mở
miệng, hễ thấy vàng vạc thì
thò tay ra mà lấy là được.
Trịnh Ngạc cười hỏi:
- Nếu họ không chịu đưa ra thì
sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Cô này thật không biết điều.
Cô nên nhớ những bậc anh
hùng dưới trướng phái
Hằng Sơn đều
là những liệt sĩ không phải
tầm thường trong võ lâm. Người
ra phải dùng đến liệu bát cống,
tám người
khiêng còn chưa mời được
các vị đến cửa quyên giáo
cho. Có đúng thế không? Bạch
Bát Bì bất quá là
tên thổ hào hèn kém ở
một thị trấn nhỏ nhoi, chứ có
địa vị gì trong võ lâm? Thế
mà hắn được mười
lăm
tay cao thủ phái Hằng Sơn tìm đến
nhà. Đại giá các vị tới
nơi tất làm cho hắn mở mặt
mở mày. Nếu hắn
coi tầm thường các cô thì
các cô cứ việc động thủ
ra chiêu, để xem võ công Bạch
Bát Bì lợi hại hay là
bản lĩnh của Trịnh sư muội ở
phái Hằng Sơn chúng ta đả bại
hắn?
Lệnh Hồ Xung nói câu này khiến
cho một số đông không nhịn được
phải cười ồ.
Trong bọn đệ tử phái Hằng
Sơn cũng có mấy nhân vật trì
trọng, lão thành như bọn Nghi Thanh
đã ngấm ngầm nghĩ tới
chuyện này không ổn. Họ tự
nhủ:
- Giới luật phái Hằng Sơn rất
nghiêm mật cấm việc trộm đạo.
Đi quyên giáo kiểu này không
khỏi
phạm giới.
Nhưng bọn Nghi Hòa, Trịnh Ngạc đã
nhanh chân lon ton bước đi. Mấy
người thấy chuyện
không ổn, nhưng cũng không làm
gì được nên không nói
gì nữa.
Lệnh Hồ Xung quay đầu nhìn lại
thì thấy Nghi Lâm giương cặp mắt
trong trẻo lên nhìn chàng.
Chàng tủm tỉm cười hỏi:
- Tiểu sư muội! Sư muội không tán
thành chăng?
Nghi Lâm né tránh ánh mắt của
Lệnh Hồ Xung khẽ đáp:
- Tiểu muội không biết, Lệnh Hồ
sư ca bảo nên làm thế nào thì
cứ thế mà làm. Tiểu muội..
cũng cho
đó là một việc không làm.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Hôm ấy tiểu huynh muốn ăn một
trái dưa, sư muội đã đi quyên
giáo về cho tiểu huynh phải không?
Nghi Lâm đỏ mặt lên, nàng nhớ
lại ngày trước cùng Lệnh
Hồ Xung ở một nơi hoang dã trong
một
đoạn thời gian. Hôm ấy một
vì sao đổi ngôi xẹt ngang trời
thoáng cái rồi mất hút.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Sư muội còn nhớ câu chuyện
ngày đó không?
Nghi Lâm khẽ đáp:
- Khi nào tiểu muội lại quên được?
Rồi nàng quay đầu lại nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Chuyện đó
thế mà linh nghiệm thật.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Thật không? Sư muội cầu nguyện
điều gì đã thấy ứng
nghiệm chưa?
Nghi Lâm cúi đầu xuống không
nói gì. Nàng nghĩ thầm:
- Mình đã ước nguyện đến
trăm nghìn điều và trông mong
mãi không thấy y. Sau cùng quả gặp
y
trở lại thật.
Đột nhiên từ phía xa xa có
tiếng vó ngựa dồn dập vọng
lại.
Một người cưỡi ngựa
từ phía Nam chạy tới. Đúng
là phía bọn Vu Tẩu, Nghi Hòa vừa
ra đi. Nhưng
bọn này lại chưa cưỡi ngựa.
Lệnh Hồ Xung tự hỏi:
- Chẳng lẽ lại xẩy ra chuyện gì
rồi chăng?
Mọi người đều đứng
lên, nhìn vê phía có tiếng
vó ngựa.
Bỗng nghe thanh âm một cô gái cất
lên gọi:
- Lệnh Hồ Xung! Lệnh Hồ Xung!
Lệnh Hồ Xung vừa nghe đã chấn
động tâm thần. Vì chính là
thanh âm Nhạc Linh San.
Chàng liền la lên:
- Tiểu sư muội! Tiểu huynh ở đây.
Nghi Lâm run bắn người lên, sắc
mặt lợt lạt tránh lùi ra một
bước.
Trong bóng đêm một thiếu nữ
cưỡi ngựa trắng lao tới
rất mau, chỉ còn cách mọi người
chừng vài
trượng.
Con ngựa bỗng hí vang một tiếng
dài, rồi đứng thẳng người
lên như người.
Hiển nhiên Nhạc Linh San giựt cương
cho nó dừng bước.
Lệnh Hồ Xung thấy nàng đến
một cách thảng thốt thì ngấm
ngầm cảm thấy có điều chi
bất tiện,
liền hỏi ngay:
- Tiểu sư muội! Sư phụ cùng sư
mẫu có việc gì không?
Nhạc Linh San vẫn ngồi trên lưng ngựa.
Bóng trăng chênh chếch soi vào. Tuy
chàng chỉ trông thấy
một bên mặt nhưng cũng rõ vẻ
xám xanh.
Bỗng nàng lớn tiếng hỏi:
- Ai là sư phụ, sư mẫu ngươi?
Gia gia cùng má má ta có liên can
gì đến ngươi?
Lệnh Hồ Xung khác nào bị thoi quyền
đánh vào ngực rất nặng,
người chàng lảo đảo.
Nguyên Nhạc Bất Quần đối với
chàng rất nghiêm khắc nhưng Nhạc
phu nhân cùng Nhạc Linh
San thủy chung nhớ tới mối tình
xưa, không có điều chi khiến
chàng khó chịu. Bây giờ chàng
nghe
Nhạc Linh San nói mấy câu móc máy
này thì trong lòng thê thảm vô
cùng. Chàng đáp:
- Tiểu huynh đã bị trục xuất
ra khỏi môn trường phái Hoa Sơn
không còn hạnh phúc được
kêu hai
vị bằng sư phụ, sư mẫu.
Nhạc Linh San hỏi:
- Ngươi đã không được
gọi thế mà sao những câu "sư
phụ, sư mẫu" cứ treo ở miệng
ngươi hoài?
Lệnh Hồ Xung cúi đầu không
nói gì, lòng đau như cắt.
Nhạc Linh San "hừ" một tiếng rồi
xẳng giọng:
- Đưa đây!
Nàng giơ tay phải ra. Lệnh Hồ Xung nói
như người hết hơi:
- Chuyện chi vậy?
Nhạc Linh San nói:
- Đến lúc này mà ngươi
hãy còn giả vờ để dối
ta ư?
Đột nhiên nàng lớn tiếng:
- Đưa ra đây!
Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Ta chẳng hiểu gì? Sư muội muốn
sao?
Nhạc Linh San hỏi:
- Còn gì nữa? "Tịch Tà kiếm
phổ" của nhà họ Lâm đâu?
Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:
- "Tịch Tà kiếm phổ" nào? Sao lại
đến đòi ta?
Nhạc Linh San cười lạt hỏi:
- Không đòi ngươi thì đòi
ai? Ta hãy hỏi ngươi. Tấm áo
cà sa ấy ai đã cướp được
ở trong tòa nhà
cũ của họ Lâm đem đi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Chính là hai ông bạn phái Tung Sơn.
Một người tên là Bạch đầu
tiên ông Bốc Trầm và một người
là Ngốc Ưng Sa Thiên Giang gì gì
đó.
Nhạc Linh San hỏi:
- Hai lão họ Bốc họ Sa bị ai giết
chết?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Chính ta đây.
Nhạc Linh San hỏi:
- Vậy tấm áo cà sa đó ai lấy
mất?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Cũng là ta.
Nhạc Linh San nói:
- Vậy ngươi đưa ra đây!
Lệnh Hồ Xung ngập ngừng:
- Ta bị thương té xỉu nhờ
ơn sư... sư... mẫu thân ngươi
cứu tỉnh. Lúc ta hồi tỉnh thì
tấm áo cà sa đó
đã không ở trong mình ta rồi.
Nhạc Linh San ngửng đầu lên cười
ha hả. Nhưng nghe thanh âm chẳng có
ý gì là cười hết. Nàng
hỏi:
- Theo lời ngươi thì mẫu thân
ta đã nuốt mất áo cà sa
rồi chăng? Ta không ngờ ngươi
lại thốt ra
được những lời hèn
hạ vô liêm sỉ như vậy.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Ta không nói là mẫu thân ngươi
nuốt mất. Có trời đất
chứng minh Lệnh Hồ Xung này trong lòng
chẳng bao giờ có ý bất kính
đối với mẫu thân ngươi.
Ta chỉ nói... Ta chỉ nói là...
Nhạc Linh San hỏi:
- Làm sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Mẫu thân ngươi thấy tấm áo
cà sa ấy rồi và bà được
biết là vật của nhà họ Lâm,
tự nhiên trao trả
cho Lâm sư đệ.
Nhạc Linh San cười lạt nói:
- Khi nào mẫu thân ta lại lục soát
đồ vật trong mình ngươi? Dù
ngươi có muốn trả lại cho Lâm
sư
đệ thì cũng là công ngươi
liều mạng mới đoạt lại được.
Chà chà! Sau khi ngươi hồi tỉnh
lại có phải
chính tay ngươi đã giao trả cho
gã không? Có như thế thì ngươi
mới được món ân tình
với gã.
Lệnh Hồ Xung nghĩ thầm:
- Nàng nói vậy rất có lý.
Chẳng lẽ tấm áo cà sa đó
lại có người lấy cắp đem
đi rồi ư?
Lệnh Hồ Xung trong dạ bồn chồn, lưng
chàng toát mồ hôi lạnh ngắt
chàng nói:
- Nếu vậy thì trong vụ này tất
có điều chi ngoắt nghéo.
Chàng đứng dậy rũ áo
nói:
- Bao nhiêu quần áo ta đem đây
hết. Nếu ngươi không tin thì cứ
việc xục tìm.
Nhạc Linh San bật lên tràng cười
khẩy nói:
- Con người như ngươi rất là
giảo quyệt, đã lấy đồ
vật của người ta chẳng lẽ
lại dấu trong mình
hay sao? Hơn nữa thủ hạ ngươi
thiếu gì sư vãi cùng hạng gái
tứ chiếng giang hồ. Chẳng lẽ
không có
một tên nào cất giấu thay ngươi
được ư?
Nhạc Linh San tra hỏi Lệnh Hồ Xung chẳng
khác gì thẩm vấn phạm nhân khiến
cho quần đệ tử
phái Hằng Sơn nghe đã nổi dạ
bất bình. Khi nàng nói mấy câu
này, liền có mấy cô đồng
thời la lên:
- Quân này ăn càn nói rỡ!
- Thế nào là gái tứ chiếng
giang hồ?
- ở đây làm gì có sư?
- Ngươi mới chính là gái
tứ chiếng giang hồ.
Nhạc Linh San tay cầm đốc kiếm, lớn
tiếng nói:
- Các ngươi là đệ tử
nhà Phật mà đi quấn quít với
một gã trai tơ suốt ngày suốt
đêm kề cận với
nhau không rời nửa bước.
Như vậy chẳng phải gái tứ
chiếng giang hồ là gì? Chà thực
là quân mặt dầy.
Quần đệ tử phái Hằng Sơn
đều nổi lòng công phẫn. Bảy
tám cô không nhịn được
rút kiếm ra
khỏi vỏ bật lên những tiếng
lách cách không ngớt.
Nhạc Linh San cũng rút kiếm ra khỏi
vỏ la lên:
- Phải chăng các ngươi ỷ đông
người để thủ thắng, muốn
giết ta đi để bịt miệng. Các
ngươi lại cả
đây! Nhạc cô nương mà còn
sợ tụi bây thì không phải
là đệ tử phái Hoa Sơn nữa.
Lệnh Hồ Xung vội xua tay ra ngăn cản
bọn đệ tử phái Hằng Sơn
rồi buông tiếng thở dài nói:
- Thủy chung ngươi chỉ nghi ngờ ta,
ta không biết làm thế nào? Lao Đức
Nặc đâu? Sao ngươi
không hỏi hắn coi? Hắn đã
lấy cắp "Tử hà bí lục"
thì tấm áo cà sa này chắc
cũng bị gã đánh cắp.
Nhạc Linh San lớn tiếng hỏi lại:
- Ngươi muốn ta đi hỏi Lao Đức
Nặc phải không?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Chính thế!
Nhạc Linh San hét lên:
- Được lắm! Vậy ngươi
lại đây mà giết ta đi! Ngươi
đã tinh thông môn Tịch Tà kiếm
phổ của nhà
họ Lâm. Dĩ nhiên ta không thể
địch lại nhà ngươi.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Khi nào ta... Ta lại đả thương
ngươi?
Nhạc Linh San hỏi:
- Ngươi muốn ta đi hỏi Lao Đức
Nặc mà lại không giết ta thì
sao ta xuống âm phủ để gặp y
được?
Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi vừa
mừng thầm nói:
- Lao Đức Nặc... bị sư... gia gia
ngươi giết rồi ư?
Lệnh Hồ Xung đã biết Lao Đức
Nặc học nghệ rồi mới vào
làm môn hạ phái Hoa Sơn. Trừ
chàng ra không ai bản lãnh cao cường
hơn hắn. Nếu Nhạc Bất Quần
không thân hành hạ thủ thì người
khác chẳng thể trừ khử
được hắn. Lao Đức Nặc
đã làm cho Lục Đại Hữu
phải mất mạng khiến
chàng hận thấu xương. Bây giờ
chàng nghe nói hắn chết rồi thì
cho là một việc đáng mừng.
Nhạc Linh San cười lạt nói:
- Bậc đại trượng phu mình làm
mình chịu. Ngươi đã giết
Lao Đức Nặc sao không dám nhận?
Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:
- Ngươi bảo ta giết hắn ư? Nếu
ta mà giết hắn thì việc gì
ta phải từ chối? Hắn chết là
đáng tội. Ta hận
mình không được ra tay giết
hắn.
Nhạc Linh San lớn tiếng hỏi:
- Vậy tại sao ngươi lại sát hại
bát sư ca? Y có đắc tội gì
với ngươi đâu? Ngươi
thật là một kẻ
lòng lang dạ thú.
|