TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 11
Hào
Kiệt Ngang Nhiên Uống Rượu Độc
Kim Dung
Thiếu nữ bán rượu uốn
éo tiến vào trong quán cười
nói:
- Tiểu nữ cũng biết phái Hoa
Sơn và phái Thanh Thành vốn có
tình giao hảo. Nhưng tiểu nữ nghe
trong quý phái có một vị sư huynh
họ Dư hay trêu cợt con gái nhà
lương thiện để người
ta thấy chuyện
bất bình vì lòng nghĩa hiệp
mà giết đi. Đó là chuyện
đáng mừng. Việc này chỉnh
đốn lại phong thể cho
quý phái tưởng là việc
rất hay. Tiểu nữ tin rằng Dư quán
chủ có biết ra cũng hoan hỉ vô
cùng. Ba vị về
chùa Tùng Phong tất được
quán chủ trọng thưởng... Vì
thế mà tiểu nữ đặc biệt
dự bị ba chung rượu
Hạc đính hồng, Tỳ Sương,
Thất khổng lưu huyết để mừng
cho ba vị.
Tướng mạo cô tuy xấu xa song giọng
nói cực kỳ thánh thót nghe rất
lọt tai. Nhưng mỗi câu đều có
ý mỉa mai giu cợt, thành ra giọng
nói tuy véo von mà bọn Phương
Nhân Trí lại lấy làm khó chịu.
Giả Nhân Đạt la lên:
- Phương... Phương sư ca! Dư sư đệ...
vì thị mà phải chết...
Phương Nhân Trí lấy làm kỳ
hỏi:
- Tại sao vậy?
Gã cũng biết Dư Nhân Ngạn nhân
phẩm không được chính đính,
nhưng là vì một cô gái mà
phải chết
thì cô đó chẳng đẹp như
thiên tiên ít ra cũng phải có
chút nhan sắc mới là đúng
lý, quyết không phải cô
gái trước mắt rỗ sì rỗ
sứt, xấu như ma lem, ai trông vào
thấy cũng phải phát ớn này.
Giả Nhân Đạt nói tiếp:
- Đúng thế! Chính vì con nha đầu
xấu xa này. Dư sư đệ thấy
thị xấu như quỷ dạ xoa có nói
đùa
mấy câu rồi... thằng nhỏ lộn
giống họ Lâm gây chuyện động
thủ.
Phương Nhân Trí gật đầu nói:
- Té ra là thế!
Đoạn gã ngắm nghía thiếu nữ
từ trên xuống dưới rồi
lại từ dưới lên trên
thì thấy thân hình cô mảnh
dẻ, dáng điệu rất xinh, chỉ đáng
tiếc bộ mặt chẳng những rỗ
sì rỗ sứt mà còn lệch
lạc. Thật là một
người xấu xa hiếm thấy ở
nhân gian.
Phương Nhân Trí lại gật đầu
nói tiếp:
- Té ra là thế! Người ta vì
cô nương mà ra dạ bất bằng
rồi cô nương cũng vì người
ta mà bất bằng
hay sao?
Giả Nhân Đạt đứng ngoài
phạn điếm. Toàn thân gã ướt
như chuột và nặng mùi khó ngửi.
Người
gã không ngớt lảo đảo
tựa hồ con chó vừa bị rớt
xuống nước lên đứng
lúc lắc cái mình. Gã nói:
- Thằng tiểu súc sinh nhà họ Lâm
có bộ mặt xinh đẹp như một
ả đào hát, chắc con quỷ dạ
xoa
này trông gã vừa mắt rồi
hùa theo gã. Phương sư ca! Vu sư đệ!
Anh em không động thủ đi còn
đợi đến
bao giờ?
Thiếu nữ kia tay cầm lưỡi
đao trủy thủ sắc vàng ngắm
nghía hoài. Cô thấy trên lưỡi
đao khắc năm
chữ: "Bình nhi thập chu tuế" và
bốn chữ lớn "Phúc thọ
miên miên". Cô không khỏi tủm
tỉm cười đưa mắt
ngó Lâm Bình Chi nằm lăn dưới
đất miệng lẩm bẩm:
- Té ra đây là l mừng sinh nhật
lúc anh chàng đó đủ mười
tuổi mà anh chàng đã vì mình
mà dùng nó
để giết người.
Thiếu nữ lại nhìn Phương Nhân
Trí và Vu Nhân Hào nói:
- Thanh Thành cũng được kể
vào danh môn chính phái trong võ
lâm không ngờ lại cho ra những
hạng lưu manh vô lại như hạng này.
Cô nói xong giơ lưỡi đao
trủy thủ lên như muốn đâm
vào Giả Nhân Đạt.
Giả Nhân Đạt như con chim phải tên,
sợ cô cầm đao trủy thủ
liệng vào mình vội né tránh
sang bên
hai bước, vẻ mặt cực kỳ
kinh hãi. Không ngờ thiếu nữ
chỉ hư trương thanh thế rồi nói:
- Hạng này giết đi thì phải.
Để gã sống chỉ tổ làm
nhục cho môn hộ. Chẳng lẽ con người
như gã mà
cũng sư huynh, sư đệ với hai
vị anh hùng hào kiệt được
ư?
Hai gã họ Phương và họ Vu tuy ngầm
ngầm tức giận thiếu nữ,
nhưng cô nói mấy câu này đánh
trúng vào tâm khảm chúng. Hai người
vẫn tự phụ là anh hùng nghĩa
hiệp, thật quả không xứng sư
huynh,
sư đệ với Giả Nhân Đạt,
nhưng gã lại đích xác là
anh em đồng môn, nên không biết
nói thế nào.
Thiếu nữ lại cười hỏi:
- Phải chăng hai vị không muốn có
gã này là sư huynh, sư đệ
với mình? Vậy thì hay lắm! Tiểu
nữ
giúp hai vị một tay giết gã lưu
manh này đi.
Cô nói xong đứng thẳng người
lên từ từ đi về phía
Giả Nhân Đạt.
Giả Nhân Đạt la hoảng:
- Trời ơi!... Ngươi... định
làm gì đây?
Gã thấy Phương Nhân Trí và
Vu Nhân Hào không có ý ra tay giúp
đỡ, dường như thực
tình muốn
cho cô ả giết mình. Gã đành
quay mình chạy trốn vào rừng
trúc rồi không biết đi đâu.
Thiếu nữ cười khanh khách
quay vào trong phạn điếm nói:
- Đây là một sự đáng
mừng nữa. Như vậy còn chưa
đủ uống một chung rượu mừng
hay sao?
Cô trỏ vào ba chung rượu đỏ
như máu để trên bàn làm
bộ ân cần mời mọc.
Phương Nhân Trí cùng Vu Nhân Hào
đưa mắt nhìn nhau. Trong lòng hai gã
đều ngần ngừ không
quyết. Chẳng biết nên đối
phó thế nào với cô gái
quỷ quái này. Hai gã cùng cho là
cô gái vẫn có ác ý,
không còn nghi ngờ gì nữa.
Nhưng phái Hoa Sơn lại là một kiếm
phái đứng đầu Ngũ nhạc
trong võ
lâm, cố nhiên người nhiều
thế lớn. Phái này đủ
lực lượng hùng hậu lại
rộng bề giao kết, chơi thân với
rất
nhiều môn phái. Nếu gây sự
với bọn họ là rắc rối
cho mình.
Phương Nhân Trí trong lòng nghi hoặc
tự hỏi:
- Cô gái này không hiểu có
dụng ý gì? Cái chết của Dư
sư đệ là do thị mà ra, e rằng
thị không
dúng tay vào cứu gã tiểu tử
họ Lâm không được. Giả
tỷ Dư sư đệ mà không chết
thì bọn mình nhượng
bộ thị một chút cũng chẳng sao.
Người ta thường nói trai
hào kiệt không tỷ đấu với
bọn quần thoa. Dù
có tiếng đồn ra ngoài phái
Thanh Thành cũng không vì thế mà
mất thể nhuệ khí. Khốn nỗi
Dư sư đệ lại
là con cưng của sư phụ. Mình đưa
y đến Phúc Châu để y mất
mạng nơi đất khách là một
điều rất tội lỗi
đối với sư phụ. Nếu mình
không bắt được hung phạm đưa
về thì còn mặt mũi nào đứng
ở trong chùa
Tùng Phong nữa?
Gã nhìn ba ly huyết tửu trên
bàn cười khanh khách dường
như đã có tính toán rồi
chẳng có gì đáng
quan tâm, mà thực ra trong lòng gã
vô cùng hồi hộp.
Thiếu nữ mỉm cười hỏi:
- Hai vị có uống mấy chung rượu
Thất khổng lưu huyết nầy không?
Vu Nhân Hào giơ tay trái lên đập
xuống đánh chát một tiếng.
Cườm tay gã sắc như lưỡi
dao chặt
đứt tầy một góc bàn.
Gã đưa mắt nhìn ra ngoài nói:
- Phái Thanh Thành trước nay vẫn
đem lòng tôn kính Nhạc chưởng
môn phái Hoa Sơn, bọn tại
hạ không dám đắc tội với
cô nương, nhưng cô nương còn
ra điều khinh miệt coi bọn sư huynh sư
đệ
tại hạ như loài chuột nhắc vô
tài thì e rằng không thể nhịn
được nữa.
Thiếu nữ đáp:
- Trời ơi! Khi nào tiểu nữ
dám lớn mật đến thế?
Hạng chuột nhắt bất tài đã
uống nước phân chạy
trốn rồi. Được lắm! Bây
giờ tiểu nữ lại hỏi xem
vị công tử họ Lâm kia có
uống rượu hay không?
Cô giơ tay lên. Ánh vàng lấp
loáng, lưỡi dao trủy thủ nhằm
liệng tới trước ngực
Lâm Bình Chi.
Biến din nầy ngoài ý nghĩ của
Phương Nhân Trí và Vu Nhân Hào.
Không khi nào chúng tưởng đến
thiếu nữ phóng phi đao giết
chàng.
Lâm Chấn Nam cùng Vương phu nhân
bị điểm huyệt nằm lăn dưới
đất. Trong lúc hoảng hồn, hai
người cố gắng gượng
đứng lên để liều mạng
cứu con. Nhưng toàn thân tê dại
không sao nhúc nhích
được.
Lâm Bình Chi gương mắt lên nhìn
lưỡi trủy thủ phóng tới.
Chàng thấy ánh vàng lóe ra mà
không
làm sao được, muốn nhắm
mắt chờ chết cũng không kịp
nữa.
Ngờ đâu đao trủy thủ bay
gần tới nơi chỉ còn cách
trước ngực Lâm Bình Chi chừng
hai thước thì
đột nhiên quay ngược đàng
chuôi đi trước. Chuôi đao
đụng vào ngực, chàng khẽ
bật lên một tiếng kịch
nhỏ nhẹ.
Chỗ chuôi đao đụng vào chính
là huyệt "Đản trung" trong người
chàng.
Lâm Bình Chi cảm thấy huyệt đạo
đau nhói lên một cái. Đoạn
mấy luồng khí nóng tản vào
khắp
tứ chi. Thế là toàn thân chàng
cử động được. Chàng
dí hai chân xuống đất nhảy
vọt lên. Nhưng đầu gối
hảy còn mềm nhủn, chàng nhảy
lên rồi mà không đứng
ngay được. Hai chân co lại quỳ
phục ngay xuống
hướng về phía thiếu nữ.
Chàng vội chống tay xuống đất
mới đứng lên được,
mặt thẹn đỏ ra tới mang
tai.
Phương Nhân Trí theo môn phái đã
lâu ngày, về võ học gã hiểu
biết không phải là ít. Nhưng
công
phu thiếu nữ phóng phi đao giải
huyệt nầy là thủ pháp gì gã
không hiểu được. Nhất là
lưỡi đao trủy thủ
phóng ra rồi đang ở trên không
đột nhiên chuyển hướng thì
thủ kình tuyệt diệu nầy không
bao giờ gã
nghĩ đến. Giả tỷ thiếu nữ
chạy tới nơi để giải huyệt
cho Lâm Bình Chi thì nhất định
hai gã Phương,
Vu ngăn cản. Cử động đột
ngột nầy khiến cho hai gã trở
tay không kịp.
Lúc Lâm Bình Chi đứng lên,
lưỡi trủy thủ từ ngực
chàng rớt xuống bên chân thiếu
nữ. Cô lấy chân
hất một cái cho lưỡi trủy
thủ vọt lên rồi giơ tay đón
lấy. Cô nhìn Lâm Bình Chi cười
nói:
- Lâm công tử! Phương đại
hiệp và Vu đại hiệp đây
là những tay cao thủ phái Thanh Thành.
Ba
vị nhà công tử nên thân
cận với hai vị đại hiệp nầy.
Lâm Bình Chi cười dở khóc
dở, miệng lẩm bẩm:
- Bọn ta đã thân cận với
chúng rồi.
Nhưng chàng cũng biết dụng ý
của cô là có lợi cho mình.
Chàng chỉ hàm hồ vâng dạ mấy
tiếng.
Thiếu nữ lại nói:
- Tiểu nữ vì một phen hảo ý
mà rót ba chung rượu Hạc đính
hồng, Tỳ sương, Thất khổng lưu
huyết
mời các vị uống. Nhưng Phương,
Vu hai vị đại hiệp chẳng những
không chịu làm cho vui lòng tiểu nữ
mà còn cải nhải nói nhiều
câu ra giọng bất bình. Lâm công
tử! Công tử so với họ
còn đạt lý hơn. Nếu
công tử là người gan dạ
thì thử uống đi!
Lâm Bình Chi lúc bị điểm huyệt
nằm dưới đất đã
nghe thiếu nữ nói những rượu
Hạc đính hồng,
Tỳ sương, Thất khổng lưu huyết
gì gì đó, chàng nghĩ tới
Hạc đính hồng cùng Tỳ sương
đều là những vật
rất độc trong thiên hạ. Nhất
là Hạc đính hồng chỉ để
vào môi cũng đủ chết liền.
Những thứ rượu đỏ
như máu kia dĩ nhiên độc vô
cùng. Vậy thì uống làm sao được?
Chàng đưa mắt nhìn quanh thấy
Phương Nhân Trí cùng Vu Nhân Hào
vẻ mặt bình tĩnh. Chàng vừa
bị hai gã làm nhục, lửa giận
bốc lên ngùn ngụt mà không
nơi phát tiết. Bây giờ chàng
trông thấy mặt hai
gã thì không sao dẹp nổi cơn tức
giận. Trong đầu óc chàng bỗng
nảy ra một ý niệm:
- Nếu cô nương này không giải
khai huyệt đạo cho mình, hai gã kia tất
bắt mình lên núi Thanh
Thành thì chẳng biết còn phải
chịu bao nhiêu nỗi hành hạ thảm
khốc nói không xiết được.
Mình bị chúng
hành hạ lăng nhục mà rồi sau
cùng vẫn không khỏi cái chết.
hai gã tự cho mình là anh hùng
hào kiệt, coi
ta không vào đâu, tưởng
ta nhát gan sợ chết. Hừ Lâm
mỗ chết thì chết, sợ cóc
gì các ngươi. Nếu ta không
uống chén rượu độc này
thì cả vị cô nương kia cũng
cho ta là kẻ nhát gan.
Nghĩ tới đây hào khí
chàng nổi lên bồng bột. Khi người
thiếu niên đã nổi cuồng tính
thì chẳng kể gì
đến hậu quả. Chàng liền bưng
chung rượu lên uống một hơi.
Lâm Bình Chi uống một chung vào rồi,
trong
lòng đau khổ. Nhưng chàng vẫn
tiếp tục uống đến chung thứ
hai rồi chung thứ ba nữa. Chàng
nói:
- Lâm mỗ thà được uống
rượu độc của cô nương
đây mà chết, còn hơn chết
về tay bọn đê hèn tiểu
nhân phái Thanh Thành các ngươi
nhiều.
Chàng vừa dứt lời cảm
thấy chất độc trong rượu
đầy vị thơm tho. Chàng lấy
làm lạ tự nhủ:
- Té ra mùi vị Hạc đính hồng
cùng Tỳ sương cũng như mùi
son phấn hương hoa.
Lâm Chấn Nam và Vương phu nhân
thấy con không nhịn nổi lời
nói khích, uống liền một hơi
ba
chung rượu độc vào bụng thì
trong lòng đau xót vô cùng.
Phương Nhân Trí vẻ mặt bẽn
lẽn. Còn Vu Nhân Hào ngấm ngầm
bội phục chàng thiếu niên gan
dạ. Gã lẩm bẩm:
- Thằng nhỏ này võ nghệ tầm
thường nhưng lại là một hán
tử có khí phách.
Thiếu nữ giơ ngón tay cái lên
nói:
- Hay lắm! Lâm công tử gia học
giả uyên thâm chẳng hổ là đệ
tử Phước Oai tiêu cục.
Rồi cô quay sang hai gã Phương, Vu nói:
- Lâm công tử lỡ tay sát
hại Dư đại hiệp bên quý phái.
Hà hà! Dư đại hiệp!...
Cô nhắc lại hai lần Dư đại
hiệp ra chiều mỉa mai.
Cô nói tiếp:
- Bây giờ Vu đại hiệp trở
về núi Thanh Thành có thể phúc
trình lệnh tôn sư là thù lớn
đã trả. Vậy
mời hai vị lên đường.
Vu Nhân Hào đứng lên nói:
- Bọn tại hạ nể mặt cô nương
coi việc này như là kết liu rồi.
Phương Nhân Trí nghĩ bụng:
- Vụ này tất có điều chi ngoắt
nghéo. Cô gái kia chẳng có lý
nào lại cho thằng lỏi họ Lâm
uống
thuốc độc? Hay là thị sợ
chùa Tùng Phong chúng ta chăng?
Sau gã xoay chuyển ý nghĩ hiểu ra
mọi lẽ, liền cười ha hả
nói:
- Cô nương nói vậy thì ra coi bọn
tại hạ như đứa con nít lên
ba. Ba chung này là máu heo máu
chó gì đây, đâu phải
rượu Hạc đính hồng, Tỳ
sương, Thất khổng lưu huyết? Anh
em tại hạ không ưa
uống máu heo, máu chó mà thôi.
Nếu phải là rượu độc
thật thì anh em bản môn cũng có
linh dược giải
trừ. Đừng nói ba chung mà
là uống đến ba chục chung cũng
chẳng hề chi. Cô nương coi thằng
lỏi kia
uống rượu độc rồi mà
gã vẫn nhơn nhơn có việc gì
đâu? Trong rượu chẳng có
lấy chất độc chi hết. Cô
nương tưởng lừa gạt bọn
tại hạ, nhưng e rằng không phải
chuyện d dàng.
Vu Nhân Hào đưa mắt ngó Lâm
Bình Chi thấy mặt chàng trắng trẻo
má ửng hồng chẳng có chi
khác lạ. Gã liền tỉnh ngộ lẩm
bẩm:
- Té ra đây không phải là rượu
độc. Suýt nữa mình bị con
nha đầu lừa gạt. Phương sư
ca quả là
thông minh cơ biến, không hổ với
cái tên Phương Nhân Trí.
Thiếu nữ tủm tỉm cười
hỏi lại:
- Giả tỷ là rượu độc
thật thì đại hiệp uống đến
ba chục chung cũng chẳng hề chi ư?
Phương Nhân Trí đáp:
- Bọn đệ tử phái Thanh Thành
có sợ gì thuốc độc hay
chất độc.
Vừa rồi Lâm Bình Chi ngang nhiên
uống rượu độc tỏ ra hai gã
khiếp đảm sợ chết, không
khỏi tổn
hại đến oai phong phái Thanh Thành.
Vì thế mà Phương Nhân Trí
mới nói cứng như vậy.
Thiếu nữ cầm bình trà trên
bàn rót trà vào chung uống rượu
rồi móc trong bọc ra một cái bình
sứ
nhỏ. Cô mở nút lấy một
ít bột xanh biếc cho vào trong ba chung. Bột
vừa chảy ra khỏi bình sứ
liền bốc
lên một mùi khét lẹt khó ngửi.
Lâm Bình Chi ngửi phải hắt hơi
luôn mấy cái.
Bột hòa với nước trà,
ba chung thanh trà lập tức biến thành
màu lục đen thẫm nổi lên chất
nhờn
ngũ sắc tựa hồ nọc rắn,
đầu rết, trông rất kỳ dị.
Đồng thời những mùi tanh
tưởi từ trong chung bốc ra khiến
người ta ngửi thấy phải buồn
nôn.
Phương Nhân Trí và Vu Nhân Hào
không nhịn được phải lùi
lại hai bước.
|