TIẾU
NGẠO GIANG HỒ- HỒI 100
Nữ
Dị Nhân Là Trang Tuyệt Sắc
Kim Dung
Hai bên tỷ đấu hồi lâu, tiếng
khí giới dần dần chậm lại.
Nhưng những luồng kình phong rít
lên vù
vù mỗi lúc một mạnh.
Phương Sinh đại sư nói:
- Nội lực của đạo hữu
không địch lại bần tăng đâu.
Bần tăng khuyên đạo hữu
mau mau hạ khí
giới theo bần tăng về chùa
Thiếu Lâm. Nếu không thì chỉ
chống chọi thêm một lúc nữa
là bị nội thương
trầm trọng.
Bà kia đằng hắng một tiếng
rồi la hoảng:
- Úi chao ôi!
Lệnh Hồ Xung cảm thấy sau gáy có
giọt nước bắn tới. Chàng
đưa tay lên sờ thì thấy
máu hồng rây
vào. Té ra giọt nước bắn
vào đó là giọt máu tươi.
Phương Sinh đại sư nói:
- Tội nghiệp! Tội nghiệp! Đạo hữu
bị thương không chống được
nữa rồi.
Tân Quốc Lương tức giận nói:
- Mụ là yêu tà ma nữ, sư
thúc mau hạ thủ chém phứt đi
để báo thù cho ba vị sư đệ.
Đối với bọn
yêu tà, đâu có thể giữ
lòng từ bi được?
Bỗng nghe tiếng bà kia thở hổn
hển, chân bước loạng choạng
sắp té đến nơi. Lệnh Hồ
Xung nghĩ
bụng:
- Bà bà bảo ta đi theo là để
bảo vệ cho bà. Hiện giờ gặp
đại nạn. Có lý đâu ta
không nhìn nhỏi
gì tới? Tuy Phương Sinh đại
sư là một vị cao tăng đắc
đạo, lão họ Tân là một
hán tử thẳng thắn, ta
cũng không thể để bà bà
bị táng mạng về tay bọn họ được.
Soạt một tiếng! Chàng rút kiếm
ra dõng dạc nói:
- Phương Sinh đại sư! Tân tiền
bối! Xin các vị nới tay rộng
lượng trở về chùa Thiếu
Lâm đi! Nếu
không thì vãn bối đành phải
đắc tội.
Tân Quốc Lương lớn tiếng
quát:
- Gã này cũng giống yêu tà,
giết luôn cả gã đi!
Hắn vung kiếm đâm tới sau lưng
Lệnh Hồ Xung nghe đánh véo một
cái.
Lệnh Hồ Xung sợ nhìn thấy bà
bà, không dám xoay mình chỉ né
người sang bên để tránh.
Bà kia bỗng la lên:
- Phải cẩn thận đấy!
Nhưng Tân Quốc Lương là tay hảo
thủ đời thứ hai Thiếu
Lâm khi nào để Lệnh Hồ Xung
tránh
thoát?
Lệnh Hồ Xung vừa né mình đi,
thanh trường kiếm của Tân Quốc
Lương cũng chênh chếch đâm
tới.
Phương Sinh bỗng la lên:
- Tội nghiệp!
Nhà sư tưởng nhát kiếm đó
tất đâm trúng Lệnh Hồ Xung
xuyên từ sau lưng ra tới trước
ngực.
Bỗng nghe Tân Quốc Lương "ối"
lên một tiếng. Người hắn
vọt lên không, lướt qua bên
vai trái
Lệnh Hồ Xung rớt xuống đất.
Hắn dẫy dụa mấy cái rồi nằm
yên. Hắn chết rồi!
Không hiểu Tân Quốc Lương đã
bị độc thủ của bà bà
thế nào mà uổng mạng.
Giữa lúc ấy bỗng nghe đánh
"binh" một tiếng! Bà bà bị trúng
một nhát chưởng của Phương
Sinh ngã
ngửa về phía sau.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, chàng
nghiêng người phóng kiếm vào
Phương Sinh. Chiêu kiếm
này thế đi cực kỳ xảo
diệu, nó bức bách Phương
Sinh phải nhảy lùi lại.
Lệnh Hồ Xung lại phóng theo chiêu nữa.
Phương Sinh giơ binh khí lên đỡ.
Lệnh Hồ Xung rụt trường kiếm
về thì đã thành thế đối
diện với Phương Sinh. Chàng thấy
nhà sư
già dùng thứ binh khí là một
cây bổng bằng gỗ dài ba thước,
không khỏi chấn động tâm thần,
nghĩ bụng:
- Không ngờ binh khí của lão
chỉ là cây bổng gỗ ngắn ngủi.
Nội lực vị cao tăng chùa Thiếu
Lâm này
thiệt lợi hại! Nếu ta không dùng
kiếm thuật kiềm chế lão thì
bà bà không thoát chết được.
Chàng nghĩ vậy liền đâm trên
một kiếm, dưới một kiếm.
Rồi chàng lại đâm luôn hai chiêu
nữa.
Kiếm pháp chàng thi triển đây
là kiếm pháp của Độc cô
cầu bại mà Phong Thanh Dương đã
truyền thụ
cho ngày trước.
Phương Sinh đại sư thấy Lệnh
Hồ Xung thi triển mấy chiêu này liền
mặt tái mét, miệng ấp úng:
- Ngươi... ngươi...
Lệnh Hồ Xung không dám ngừng
lại. Chàng tự biết bản thân
không còn chút nội lực nào,
chỉ sơ hở
một chút là bị nội lực của
đối phương đánh tới
ngay. Dĩ nhiên mình phải chết đã
đành, nhưng bà kia cũng
bị lão bắt đem về chùa Thiếu
Lâm xử tử.
Gặp lúc trong lòng trống rỗng sáng
suốt, chàng liền đem mấy ngàn
chiêu thức biến ảo kỳ diệu
về
"Độc cô cửu kiếm" ra mà
phát theo ý muốn.
Ngày trước Độc Cô Cầu
Bại tung hoành võ lâm, khắp thiên
hạ không ai địch nổi, thậm chí
lão
cầu thua lấy một lần cũng không
được, kiếm pháp của lão
tuyệt diệu đến độ xuất
quỉ nhập thần. Nếu
Lệnh Hồ Xung một là không mất
hết nội lực, hai là trong những
chỗ tinh vi về kiếm pháp còn những
điểm
chưa lĩnh hội hoàn toàn, bằng
không thì Phương Sinh đại sư
bản lãnh có cao thâm đến đâu
cũng khó
lòng chống nổi chục chiêu.
Phương Sinh đại sư cứ phải
lùi hoài. Còn Lệnh Hồ Xung thì
cảm thấy nhiệt huyết trồi lên
ngực,
cánh tay mềm nhũn rất là khó
chịu. Kiếm chiêu chàng sử mỗi
lúc một bạc nhược.
Phương Sinh đại sư bỗng quát
lên một tiếng thật to:
- Buông kiếm xuống!
Tay trái nhà sư nhằm chụp trước
ngực Lệnh Hồ Xung còn cây đoản
bổng bên tay mặt nhằm đánh
vào cánh tay phải chàng.
Cánh tay Lệnh Hồ Xung nguyên kiệt lực.
Chàng phóng chiêu kiếm sau mới
được nửa vòng thì
cánh tay rũ xuống.
Giả tỷ là người khác thì
chiêu kiếm sơ hở này chỉ
còn đường đưa tính
mạng cho đối phương.
Nhưng kiếm pháp của chàng đã
không vào khuôn phép nào thì
cũng không biết đâu là hư
hay thực không
biết đâu là chính hay phụ, trong
bụng muốn thế nào là sử
ra như vậy.
Thanh trường kiếm của Lệnh Hồ
Xung tuy hạ thấp xuống mà vẫn đâm
ra được. Có điều như
vậy
dĩ nhiên chậm lại một chút.
Phương Sinh đại sư bản lãnh
cực kỳ lợi hại. Tay trái lão
vung ra nắm được trước
ngực chàng,
nhưng nhà sư vẫn hoài bão lòng
từ bi không nhả kình lực,
cất tiếng hỏi:
- Ngươi là môn hạ ai?
Lúc này mũi kiếm của Lệnh
Hồ Xung đã đâm tới trước
ngực nhà sư. Nhưng chàng đối
với vị cao
tăng chùa chùa Thiếu Lâm này
rất đem lòng kính ngưỡng,
vừa cảm thấy mũi kiếm chạm
vào da đối
phương liền rụt về ngay.
Cử động này quá mạnh khiến
người chàng hất ngửa về
phía sau ngồi phệt xuống đất.
Miệng
chàng không ngớt chảy máu tươi
ra.
Phương Sinh đại sư đè tay vào
chỗ bị thương trước ngực
mỉm cười nói:
- Hảo kiếm pháp! Thiếu hiệp mà
không lưu tình thì tính mạng lão
tăng đã chết uổng rồi.
Nhà sư không nhắc gì đến
chính lão đã nhẹ tay không bóp
Lệnh Hồ Xung.
Lão nói rồi không ngớt lo
lắng.
Nguyên Lệnh Hồ Xung tuy thu kiếm kịp
thời , song mũi kiếm đã đâm
sâu vào trước ngực nhà
sư
mấy tấc, vết thương không phải
là nhẹ.
Lệnh Hồ Xung một tay chống xuống đất,
đầu rũ xuống nói:
- Vãn bối... mạo phạm tiền bối...
thật hối hận vô cùng!...
Phương Sinh đại sư mỉm cười
nói:
- Không ngờ kiếm pháp tuyệt
diệu của Phong Thanh Dương tiền bối
vẫn còn truyền nhân ở thế
gian. Ngày trước lão nhân đã
chịu ơn to của Phong tiền bối. Câu
chuyện này lão tăng.. lão tăng
không
thể tự mình chủ trương được.
Nhà sư thò tay vào trong áo cà
sa móc một gói giấy ra, mở lấy
hai viên thuốc lớn bằng mắt
rồng nói:
- Đây là linh dược trị thương
của chùa Thiếu Lâm, thiếu hiệp
hãy uống một viên đi!
Nhà sư ngần ngừ một lúc
rồi tiếp:
- Còn một viên đưa cho nữ
thí chủ kia.
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Thương thế của vãn bối trị
không khỏi được nữa,
còn uống thuốc làm chi cho uổng?
Đại sư giữ
lấy viên thuốc để mà dùng.
Phương Sinh lắc đầu đáp:
- Không cần!
Rồi đặt cả hai viên thuốc xuống
trước mặt Lệnh Hồ Xung.
Đoạn nhà sư đưa mắt nhìn
bốn cái tử thi của bọn Giác
Nguyệt, Tân Quốc Lương, thần sắc
lão
rất thê lương! Lão giơ tay lên
tụng niệm kinh văn một lúc, diện
mạo trở lại bình hòa. Sau cùng
mặt lão
dường như bao phủ một làn
thánh quang sáng rực. Phải là
bậc xứng đáng với bốn
chữ "đại từ đại bi"
mới có hình dong này...
Phương Sinh đại sư niệm kinh xong quay
lại bảo Lệnh Hồ Xung:
- Thiếu hiệp! Truyền nhân của kiếm
thuật Phong tiền bối quyết không phải
là phe yêu tà. Thiếu thí
chủ đầy lòng nghĩa hiệp, theo
lẽ ra không thể chết uổng. Có
điều trong người thiếu hiệp
bị thương rất
quái dị, không thể lấy thuốc
thang mà chữa được, cần
luyện nội lực cao thâm mới
bảo toàn được tính
mạng. Theo ý kiến của lão tăng
thì thiếu hiệp nên theo lão tăng
về chùa Thiếu Lâm để bẩm
rõ với chưởng
môn phương trượng đem nội
công tâm pháp tối thượng
của bản phái truyền thụ cho.
Nhà sư ho mấy tiếng rồi nói
tiếp:
- Về việc luyện nội công tâm pháp
này cần đến "duyên pháp".
Lão tăng vô duyên với vụ
này. Chỉ
có Phương Chứng sư huynh, chưởng
môn phương trượng chùa Thiếu
Lâm, từ bi quảng đại hoặc
giả có
duyên cùng thiếu hiệp mới truyền
thụ tâm pháp này.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vãn bối xin đa tạ hảo ý của
đại sư. Xin chờ cho vãn bối
hộ tống bà cụ kia đến chỗ
bình yên, nếu
may mắn vãn bối chưa chết sẽ
lên chùa Thiếu Lâm bái kiến
đại sư cùng chưởng môn
phương trượng.
Phương Sinh nói:
- Thiếu hiệp... kêu nữ thí chủ
đó bằng bà cụ ư? Thiếu
hiệp ơi! Thiếu hiệp là đệ
tử danh môn
chính phái, không nên cùng phe đảng
với bọn yêu tà. Lão tăng
lấy lời thành thực khuyên
can. Mong rằng
thiếu hiệp nghĩ kỹ.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Bậc đại trượng phu đã
trót lời hứa với người
ta, có lý đâu lại thất tín
được?
Phương Sinh đại sư thở dài
nói:
- Đành vậy! Lão tăng về chùa
Thiếu Lâm trước chờ thiếu
hiệp đến.
Nhà sư ngó lại thi thể bốn người
lần nữa rồi nói:
- Bốn cái túi da hôi hám này
mai táng cũng được mà không
mai táng cũng vậy. Đã lìa cõi
trần, thì
nhất thiết thành không hết.
Nhà sư nói đoạn xoay mình từ
từ bước đi.
Bà kia chờ nhà sư đi mấy
bước rồi nói:
- Lệnh Hồ Xung! Ngươi hãy đi theo
lão hòa thượng kia! Lão bảo
nội thương ngươi có thể trị
được vì nội công tâm
pháp phái Thiếu Lâm là một
tâm pháp có một không hai trên
đời. Sao ngươi lại
không đi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vãn bối đã nói hộ tống
bà bà thì dĩ nhiên phải đưa
đến nơi đến chốn.
Bà kia nói:
- Chính ngươi đã bị thương
thì còn hộ tống ai được?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Bà bà cũng bị thương. Chúng
ta cùng đi thôi!
Bà kia nói:
- Ta là yêu tà ngoại đạo còn
ngươi là đệ tử danh môn.
Ngươi đừng đi theo ta để
làm bại hoại
danh môn chính phái.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Vãn bối chẳng còn danh dự
gì thì ai nói sao cũng mặc. Bà
bà! Bà bà đối xử với
vãn bối tử tế
quá! Lệnh Hồ Xung này chẳng phải
con người không biết điều.
Hiện giờ bà bà bị trọng
thương mà vãn
bối bỏ đi thì còn ra người
thế nào được?
Bà già kia hỏi lại:
- Giả tỷ bây giờ ta không bị
thương thì ngươi bỏ ta mà đi
phải không?
Lệnh Hồ Xung chưng hửng, gượng
cười đáp:
- Nếu bà bà không tị hiềm
vãn bối là kẻ hậu sinh ngu dại
cho đi làm bầu bạn thì Lệnh Hồ
Xung
này sẽ ở luôn bên mình
bà bà để trò chuyện cho khây
khỏa. Có điều vãn bối tính
tình lỗ mãng, tự ý làm
càn. E rằng chỉ mấy ngày sẽ
làm cho bà bà phát ngán, không
muốn nói năng với vãn bối
nữa.
Bà kia hắng dặng một tiếng.
Lệnh Hồ Xung xoay tay đưa viên thuốc
của Phương Sinh đại sư về phía
sau nói:
- Vị cao tăng chùa Thiếu Lâm này
thật tử tế hết chỗ nói.
Bà bà giết bốn tên đệ
tử của lão mà lão
bớt thuốc lại dành cho bà bà
trị thương, chính lão lại không
uống.
Bà kia nói:
- Những con người hợm mình
là danh môn chính phái thường
giả làm bộ tử tế, ta mới
chẳng coi họ
vào đâu.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Bà bà! bà uống viên thuốc
này đi! Vãn bối uống vào
quả thấy trong lòng khoan khoái hơn
trước.
Bà kia ậm ừ một tiếng nhưng
không lại lấy thuốc.
Lệnh Hồ Xung lại gọi:
- Bà bà!...
Bà kia ngắt lời:
- Hiện giờ chỉ có hai người
là ta và ngươi, sao cứ kêu
"bà bà", "bà bà" không ngớt
miệng? Ngươi
kêu ít đi mấy câu không được
hay sao?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Dạ! Kêu ít đi mấy câu có
chi là không được? Sao bà
bà không cầm lấy viên thuốc
này mà uống?
Bà kia nói:
- Ngươi đã bảo thuốc linh đan
của phái Thiếu Lâm công hiệu,
tức là nói thuốc của ta không
chữa
được ngươi. Vậy sao ngươi
không uống nốt cả viên thuốc
của nhà sư già này đi?
Lệnh Hồ Xung la lên:
- Trời ơi! Vãn bối bảo thuốc
chữa thương của bà bà không
hay bao giờ? Bà bà nói vậy
chẳng là
oan uổng cho vãn bối lắm ư? Hơn
nữa, thuốc trị thương của
phái Thiếu Lâm có công hiệu
cũng để bà
bà uống đặng có khí lực
mà lên đường.
Bà kia hỏi:
-Có phải ngươi đánh bạn
với ta buồn lắm không? Thế
thì ngươi đi đi! Ta không giữ
ngươi nữa.
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Sao bây giờ bà lão này lại
khó tính đến thế, chỉ kiếm
cách xoay mình hoài? À phải rồi!
Bà bị
thương khá nặng, trong mình không
được khoan khoái, dĩ nhiên
trở thành khó nết, mình chẳng
thể trách
bà được.
Chàng nghĩ vậy liền cười
nói:
- Hiện giờ vãn bối muốn đi
nửa bước cũng không nổi
nữa. Dù đi được vãn
bối cũng không đi đâu.
Huống chi... huống chi... hà hà...
Bà kia tức giận gắt lên:
- Huống chi làm sao? Hà hà cái
gì?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Hà hà hà hà hà... huống
chi vãn bối có đi được
cũng không muốn đi, trừ trường
hợp bà đi theo vãn
bối.
Nguyên chàng đối với bà
này nói năng rất cung kính, l độ,
nhưng chàng thấy bà loạn trí
dở hơi
không kể đến lẽ phải, chàng
đâm ra phóng túng. Chàng có
biết đâu bà vẫn không tức
giận không gắt
gỏng. Đột nhiên bà im tiếng,
không hiểu nghĩ tâm sự gì
mà chẳng nói nửa lời.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Bà bà!...
Bà già gạt đi:
- Lại bà bà rồi! Ngươi chưa
kêu ai bằng bà bà bao giờ
phải không? Bây giờ gặp dịp
cứ kêu hoài
không biết chán miệng.
Lệnh Hồ Xung cười hỏi:
- Từ giờ trở đi vãn
bối không kêu tiền bối bằng
bà bà thì kêu bằng gì cho
được?
Bà kia lẳng lặng không nói gì,
hồi lâu mới đáp:
- Bây giờ chỉ có hai người
ở đây, cần gì phải kêu
gọi? Ngươi cứ mở miệng
dĩ nhiên là nói với ta,
chẳng lẽ còn nói với người
thứ hai nào khác?
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Có khi vãn bối thích nói một
mình, sợ bà bà hiểu lầm.
Bà kia hứ một tiếng rồi nói:
- Ngươi ăn nói không đứng
đắn, chẳng trách tiểu sư muội
không thích ngươi.
Câu này đúng là một nhát
dao đâm vào trái tim Lệnh Hồ
Xung. Lòng chàng se lại bất giác
tự nhủ:
- Tiểu sư muội không thích ta mà
thích Lâm sư đệ phải chăng
vì ta hành động và nói năng
không
đứng đắn? Thậm chí nàng
không muốn đem việc chung thân ủy
thác vào ta! Phải rồi! Lâm sư
đệ theo
đúng mực thước, quả
ra tuồng chính nhân quân tử, chẳng
khác gì sư phụ. Đừng nói
tiểu sư muội, giả tỷ
là con gái cũng thích gã chứ
không thích tên lãng tử Lệnh
Hồ Xung vô hạnh này. Chao ôi! Lệnh
Hồ
Xung hỡi Lệnh Hồ Xung! suốt đời
ngươi chỉ rượu chè be bét,
không giữ môn qui. Thiệt không
còn
thuốc nào chữa được.
Ngươi kết giao cả với tên
đại đạo hái hoa là Điền
Bá Quang, ngủ cả trong kỹ
viện tại Hành Dương. Tiểu sư
muội chán ghét ngươi lắm là
phải.
Bà kia thấy chàng không nói gì
liền hỏi:
- Sao? Ta nói câu đó làm ngươi
thương tâm chăng? Ngươi giận
ta rồi phải không?
Lệnh Hồ Xung vội đáp:
- Vãn bối không tức giận chi
hết. Bà bà nói đúng lắm!
Vãn bối ăn nói chẳng đứng
đắn chút nào,
hành động cũng không chân chính.
Trách gì tiểu sư muội không thích
vãn bối. Cả sư phụ sư nương
cũng
không thích vãn bối là phải.
Bà kia nói:
- Ngươi bất tất phải thương
tâm: sư phụ, sư nương, tiểu sư
muội không ưa thích ngươi chẳng
lẽ...
chẳng lẽ trên đời không
còn một người nào ưa thích
ngươi nữa hay sao?
Bà nói câu này bằng một giọng
rất dịu dàng, chứ đầy
nỗi an ủi.
Lệnh Hồ Xung xúc động vô cùng.
Ngực chàng nóng bừng, họng
như đút nút chặt. Chàng ấp
úng:
- Bà bà đối đãi với
vãn bối tử tê quá... dù
trên đời không còn người
nào ưa vãn bối... cũng chẳng
cần gì...
Bà kia nói:
- Miệng lưỡi ngươi thật bẻo
lẻo khiến người nghe phải khoan
khoái. Chẳng trách nhân vật kiêu
kỳ
như Lam Phượng Hoàng ở Ngũ
độc giáo cũng vì ngươi mà
điên đảo thần hồn. Được
lắm! Ngươi không
đi nổi, ta cũng không đi nổi.
Bữa nay đành nghỉ trên sườn
núi này. Chẳng hiểu bữa nay
có chết không?
Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:
- Bữa nay không chết, chưa hiểu
ngày mai có chết không. Ngày mai
không chết lại chưa hiểu ngày
mốt có chết không...
Bà kia nói:
- Đừng rườm lời nữa!
Ngươi chậm chạp lê bước
đi, ta theo sau đi tới.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Bà bà không uống viên thuốc
này của lão hòa thượng
thì tại hạ e rằng không lê nổi
một bước.
Bà kia hỏi:
- Ngươi lại nói nhăng rồi. Ta không
uống viên thuốc này sao không cất
bước nổi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vãn bối không nói nhăng chút
nào cả. Bà bà không uống
thuốc, thương thế không đỡ,
làm gì còn
tinh thần để gảy đàn. Gặp
lúc vãn bối trong dạ bồn chồn
còn đâu khí lực mà lê
đi? Đừng nói lê bước,
mà nằm đườn ra cũng không
đủ khí lực.
Bà kia bật tiếng cười hinh hích
hỏi:
- Đã nằm sao lại không đủ
khí lực?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Dĩ nhiên là thế. Sườn
núi này dốc thoai thoải, vãn bối
mà không vận khí thì lập tức
lăn xuống khe
suối, chẳng chết nát thân cũng
chết ngộp nước.
Bà kia thở dài nói:
- Ngươi bị trọng thương không
biết chết lúc nào mà vẫn
còn hứng chí nói đùa.
Con người như vậy
trên đời thật hiếm có.
Lệnh Hồ Xung cầm viên thuốc khẽ
liệng về phía sau nói:
- Bà bà uống lẹ đi!
Bà kia nói:
- Hừ! Phàm kẻ nào đã
hợm mình ở danh môn chính
phái là chẳng ra cái gì. Ta uống
làm chi viên
thuốc của phái Thiếu Lâm cho bẩn
miệng?
Lệnh Hồ Xung la lên một tiếng "Trời
ơi!". Chàng dùng sức nghiêng
mình qua mé tả, liền thuận theo
bề dốc lăn tròng trọc xuống
khe suối.
Bà kia giật mình kinh hãi la lên:
- Coi chừng!
Lệnh Hồ Xung tiếp tục lăn xuống.
Tuy sườn núi không dốc lắm
nhưng rất dài. Lệnh Hồ Xung lăn
xuống đến bờ suối. Chân
tay cố sức chống đỡ mới
dừng lại được.
Bà kia la lên:
- Được rồi! Ta uống viên
thuốc thối tha của nhà sư già
đó là xong. Ngươi... ngươi
bò lên đây!
Lệnh Hồ Xung nói:
- Một lời vãn bối đã
nói dĩ nhiên phải nhớ.
Lúc này hai người cách nhau
đã xa. Lệnh Hồ Xung không đủ
khí lực phát thanh đi xa. Bà kia
văng
vẳng nghe tiếng chàng nhưng không hiểu
nói gì liền hỏi:
- Ngươi bảo sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vãn bối... vãn bối...
Bà kia giục:
- Lên đây lẹ đi! Ta đã
chịu lời uống thuốc rồi.
Lệnh Hồ Xung đứng dậy run bây
bẩy toan trèo lên, nhưng sườn
núi dốc lăn xuống thì d, trèo
lên
thật khó khăn vô cùng!
Lệnh Hồ Xung chỉ đi được
hai bước, chân đã nhũn
ra, xiêu đi một cái ngã lăn
vào khe suối.
Bà kia ở trên cao trông thấy
tron lòng hồi hộp, cũng lăn xuống
theo. Lúc lăn đến bên mình
Lệnh Hồ
Xung, bà vươn tay trái ra nắm lấy
gót chân bên trái chàng. Bà
thở hồng hộc mấy hơi lại
đưa tay phải nắm
lấy sau lưng chàng kéo lên thì
người chàng ướt sũng.
Lệnh Hồ Xung đã uống mấy ngụm
nước suối, mắt nẩy đom
đóm. Chàng định thần nhìn
xuống đáy
nước trong suốt thấy bóng một
vị cô nương nhỏ tuổi đang
nắm lấy sau lưng mình. Chàng ngẩn
người ra.
Đột nhiên cô gái ở phía
sau "ọe" lên một tiếng rồi thổ
ra một búng máu tươi nóng hổi
vào đầy cổ
chàng. Đồng thời cô ta nằm
phục lên lưng như người bị
tê liệt.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy da thịt mềm
mại của cô áp vào mình. Lại
thấy món tóc dài đắp lên
mặt.
Bất giác lòng chàng bâng khuâng.
Lệnh Hồ Xung lại nhìn xuống bóng
dưới nước thì thấy
một bên mặt trái xoan nàng. Mắt
nàng
nhắm chặt. Lông mi rất dài. Tuy nhìn
bóng lộn dưới nước
không được rõ lắm, nhưng
hiển nhiên dong
mạo nàng xinh đẹp tuyệt vời...
Nàng vào trạc 17, 18 tuổi.
Lệnh Hồ Xung rất lấy làm kỳ,
tự hỏi:
- Cô nương này là ai? Tại sao đột
nhiên cô này lại đến đây
cứu mình.
|