THIÊN
LONG BÁT BỘ - HỒI 34
Bao
tam tiên sinh xuất hiện
Kim Dung
Tư Mã Lâm
tuy nóng lòng báo thù cha nhưng không
phải là một hạng dũng
phu mán mọi,
gã đắn đo: "nếu muốn giết
thằng chó má Chử Bảo Côn
này,
trước
hết ta phải ngăn ngừa con nhãi
kia chỉ điểm võ công cho y". Gã
đang
nghĩ cách
sát hại Vương Ngọc Yến, bỗng
nghe nàng nói:
- Chử tướng
công ông là đồ đệ phái
Bồng Lai, trà trộn vào hàng ngũ
phái
Thanh Thành để
học lén võ nghệ, đó là
một điều không nên, vả lão
sư Tư
Mã Vệ không
có ý gì hại ông cả, thế
là lỗi tại ông hết. Thôi ông
tạ tội cùng
Tư Mã chưởng
môn đi là xong.
Chử Bảo
Côn lấy làm phải, huống chi nàng
đối với mình còn có
cái ơn cứu
mạng, nàng
có mách cho mấy đoàn mới
thoát thân được. Bây giờ
nàng bảo
điều gì,
mình chẳng nên trái ý. Nghĩ
vậy y xá dài Tư Mã Lâm nói:
- Chưởng
môn sư huynh! Tiểu đệ thật là
đắc tội!
Tư Mã Lâm
tránh sang một bên nói:
- Mi còn dám
trơ cái mặt dầy kêu ta là chưởng
môn sư huynh ?
Vương Ngọc
Yến vội kêu lên:
- "Ngao Du đông
Hải" mau!
Chử Bảo
Côn phát run, nhún người nhảy
vọt lên cao đến hơn một trượng,
bỗng nghe thấy
tiếng "vo vo ..." không ngớt, có đến
dư mười mũi "Thanh
Phong Châm" bay
qua dưới chân y trong chớp mắt.
Giả tỷ Vương Ngọc Yến
không nhắc
nhở đúng miếng "Ngao Du đông
Hải" mà chỉ bảo đề phòng
ám
khí không
thôi, thì Chử Bảo Côn còn
mất thì giờ chú ý nhìn
đối phương rồi
mới tránh
cũng không kịp nữa.
Thế "Lý
Trụ Càn Khôn" để phóng ám
khí nguyên là một thế tuyệt kỹ
của họ
Tư Mã phái
Thanh Thành chỉ truyền cho con cháu, chứ
không truyền cho
đồ đệ.
Ngay hai lão họ Khương và họ Mạnh
cũng không biết đến. Sở
dĩ thế
võ này
Tư Mã Vệ không truyền cho Chử
Bảo Côn, chẳng qua là vì tuân
theo
lời di
huấn của tổ tiên, chứ không
phải có ý dấu riêng y. Nào
ngờ Tư Mã
Lâm nét
mặt vẫn thản nhiên, chỉ có hai
tay ngấm ngầm rung động cơ quan
phóng "Thanh
Phong Châm" ở trong tay áo mà Ngọc
Yến đã phát giác, rồi
chỉ điểm
thế võ duy nhất để tránh
khỏi ám khí này để nhắc
cho Chử Bảo
Côn, tức
là thế "Ngao Du đông Hải" của
phái Bồng Lai.
Tư Mã Lâm
phóng ám khí chắc trúng mười
mươi mà lại sểnh mất chẳng
khác gì
gặp ma quỉ biến ảo. Gã la lên:
- Mi không phải
là giống người mi là loài
yêu quái.
Mạnh lão
bị gãy hơn mười cái răng
đau quá cũng kêu lên:
- Bắt lấy
con nhãi kia! Bắt lấy con nhãi kia!
Ta đã
biết phái Thanh Thành kỷ luật rất
nghiêm, dù Mạnh lão đứng
vào
hàng tiền
bối nhưng không phải là chưởng
môn nhân, nên đệ tử chẳng
chú ý
nhìn Tư Mã
Lâm để chờ phát lạc. Chưởng
môn nhân có ra lệnh họ mới
dám
xông vào
bắt Vương Ngọc Yến.
Tư Mã Lâm
lạnh lùng nói:
- Vương cô
nương! Sao cô lại thuộc lầu võ
công của bổn phái?
Vương Ngọc
Yến đáp:
- Tôi chỉ
xem sách mà biết. Phái Thanh Thành
lấy chủ trương trá nguỵ, âm
hiểm sở
trường, còn về phần biến
hoá không có gì phức tạp
lắm nên cũng dễ
nhớ.
Tư Mã Lâm
lại hỏi:
- Cô nương
xem sách gì vậy?
Ngọc Yến
đáp:
- Tôi cũng
không nhớ rõ là sách gì.
Có hai bộ nói về võ công phái
Thanh
Thành. Một
bộ nói về chữ "Thanh" gồm 18
thế đánh và một bộ nói
về chữ
"Thành" gồm
36 thế phá. Ông là chưởng
môn nhân phái Thanh Thành thì
còn lạ
gì sách đó?
Tư Mã Lâm
lẩm bẩm: Thật là bẽ mặt! Gã
nhớ lại hồi nhỏ phụ thân
gã
truyền dạy
có bảo cho gã biết: chữ Thanh
nguyên trước có 18 thế đánh,
chữ
Thành có
36 thế phá, nhưng rất tiếc vì
khiếm khuyết mất mấy thế thành
ra
võ công
kém sút nên phải chịu giằng
co bất phân thắng bại với phái
Bồng
Lai. Giả tỷ
có ai tìm ra được đầy
đủ thì võ công bổn phái
không những chỉ
ăn đứt
phái Bồng Lai mà còn có thể
xưng hùng thiên hạ một cách dễ
dàng.
Vừa nghe
Vương Ngọc Yến bảo đã được
xem qua hai pho sách này, Tư Mã
Lâm lấy
làm kinh dị hỏi:
- Pho sach đó
cô nương cho tại hạ mượn
về so với những điều
sở học của
bổn phái
xem có chỗ nào khác được
chăng?
Vương Ngọc
Yến chưa kịp trả lời Diêu
Bá Đương đã cười
khà khà nói:
- Cô nương
chớ để cho gã tiểu tử
đó lừa bịp. Võ công của
phái Thanh Thành
nhà gã
còn nông cạn lắm! Chữ Thanh bất
quá được 7, 8 thế đánh
là nhiều,
chữ Thành
cũng chừng độ 17, 18 thế phá
mà thôi. Gã toan lừa lấy bộ
kỳ thư
của cô
nương để về học thêm. Cô
nương nhất định đừng
cho gã mượn.
Tư Mã Lâm
bị Diêu Bá Đương thọc gậy
bánh xe, nét mặt xanh lè bỗng tím
bầm lại
hỏi Diêu Bá Đương:
- Ta hỏi mượn
sách của cô nương có liên
quan gì đến việc Tần Gia trại
nhà
ngươi?
Diêu Bá
Đương cười hà hà đáp:
- Sao lại không!
Việc này quan hệ đến Tần Gia
trại ta lắm chớ. Bụng dạ
Vương cô
nương đây thuộc lòng biết
bao nhiêu võ công kỳ diệu. Ai rước
được
cô nương thì người đó
sẽ trở thành thiên hạ vô
địch. Diêu mỗ tính rằng
bất luận
vàng bạc châu báu, trai thanh, gái
lịch trước nay ta chỉ giơ tay ra
là
vớ được,
còn cô nương đây là của
báu ngàn năm một thuở, lẽ
nào ta còn để
sểnh mất?
Bọn Tư Mã các ngươi có muốn
mượn sách thì phải hỏi ta
đây
xem ta có chịu
không đã. Ha ha ngươi thử
đoán coi: đố biết ta có bằng
lòng
không nào?
Diêu Bá
Đương nói mấy câu này
cực kỳ vô lý, nhưng Tư Mã
Lâm cùng hai
ông già
họ Khương, họ Mạnh suy nghĩ lung lắm:
cô bé này tuy nhỏ tuổi mà
về võ
học của nàng uyên thâm không
biết đến đâu mà lường.
Trông cái điệu
bộ nàng
ẻo lả như gió thổi bay, vậy mà
mình muốn đánh bại nàng chắc
không thể
được. Nàng đã xem không
biết bao nhiêu là kỳ th về võ
học lại
thông suốt
hết, nếu ta mời được
nàng về phái Thanh Thành thì việc
học cho
đủ 18 thế
đánh của chữ Thanh và 36 thế
phá của chữ Thành có cơ
thành tựu
được
đây. Nhưg lão chủ trại Tần
gia trại lại phá đám, xem chừng
hôm nay
khó tránh
khỏi một cuộc ác chiến sắp xảy
ra.
Bỗng thấy
Diêu Bá Đương lại nói:
- Cô nương!
Thật ra hôm nay chúng tôi bản tâm
đến đây là tìm nhà
Mộ
Dung để
ăn thua, nhưng xem ra dường như cô
nương cũng là người trong
nhà Mộ
Dung mất rồi...
Vương Ngọc
Yến vừa nghe đến câu "dường
như cô nương cũng là người
nhà
Mộ Dung mất
rồi" thì nửa mừng, nửa
thẹn, hai má ửng hồng. Nàng chép
miệng hỏi
lại:
- Mộ Dung công
tử là biểu huynh tôi, trại chủ
tìm có việc gì? Biểu huynh
tôi có
điều chi không phải với trại
chủ?
Diêu Bá
Đương cười khà khà
đáp:
- Cô nương
là biểu muội của Mộ Dung Phục thế
thì hay lắm! Nguyên tổ tiên
nhà Mộ
Dung ổ Cô Tô có thiếu nhà
họ Diêu chúng tôi một vạn lạng
vàng,
ngàn vạn
lạng bạc, đến nay đã là
mấy trăm năm. Nếu tính vốn
lãi chồng
chất mãi
thì con số không biết đến
bao nhiêu?
Vương Ngọc
Yến ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại có
chuyện lạ thế được? Cữu
phụ tôi vốn là một nhà hào
phú, sao lại
còn nợ
trại chủ được?
Diêu Bá
Đương nói lấp lửng:
- Nói là
thiếu nợ cũng phải mà không
thiếu nợ cũng phải. Cô nương
còn nhỏ
nên chưa
hiểu rõ. Tôi đến kiếm Mộ
Dung Bác đòi nợ nhưng ông
ta qua đời
rồi. Cha chết
thì đương nhiên tôi phải
đòi con. Ai ngờ Mộ Dung Phục thấy
chủ nợ
đến, cậu ta chuồn đi đằng
nào mất rồi. Tôi chả còn
cách gì ngoài sai
bắt một
thứ gì đấy.
Vương Ngọc
Yến nói:
- Biểu huynh tôi
là người hào phóng, nếu
quả có nợ trại chủ thì thế
nào biểu
huynh tôi cũng
trả. Giả tỷ không nợ, mà
trại chủ cần ít chút tiền tiêu
xài,
đến nói
với biểu huynh tôi, quyết nhiên
biểu huynh tôi cũng chả cự tuyệt
đâu. Có
lý nào sợ ông đòi nợ
mà lẩn tránh bao giờ?
Diêu Bá
Đương chau mày nghĩ ra một kế
nói:
- Vụ này
không thể một lúc mà nói rành
mạch được. Bây giờ cô
nương hãy
tạm theo tôi
về bắc, ở chơi Tần gia trại
một năm hay dăm bảy tháng, người
Tần gia trại
chúng tôi quyết không động đến
chân lông cô nương đâu. Mụ
vợ Diêu
mỗ đã nổi tiếng là con hổ
cái đất Hà Sóc nên đối
với nữ sắc Diêu
mỗ rất
giữ gìn. Cô nương cứ
yên chí đừng lo ngại gì.
Cô nương cũng chẳng
cần thu xếp
hành trang gì thêm nữa, chúng
ta chỉ vỗ tay một cái là đi
liền.
Bao giờ
biểu huynh cô nương kiếm đủ
tiền, đem lên thanh toán hết món
nợ
cũ, tự
nhiên tôi phải đưa cô nương
về Cô tô để vẹn mối lương
duyên cùng
biểu huynh cô.
Ngoài ra Tần trại gia còn đưa
hậu lễ để Diêu mỗ đi
uống
mừng hai
họ.
Nói tới
đây lão mở miệng cười
oang oang. Lão ăn nói thô lỗ như
vậy một
hồi nhưng
Vương Ngọc Yến nghe đến đoạn
chót lại càng lọt tai. Từ nhỏ
nàng đã
hâm mộ biểu huynh nàng, rồi gần
đây nụ tình chớm nở
trong lòng,
nàng càng
ôm nặng mối tương tư. Không
hiểu Mộ Dung công tử không biết
hay là giả
vờ không biết tâm sự nàng,
hoặc vì chàng bận nhiều việc quá
mà
không nghĩ
tới nàng. Chàng đối với
biểu muội chẳng khác gì cô em
ruột
không hơn
không kém. Trừ việc bàn luận
võ, không bao giờ đả động
đến
nửa lời
về tình trai gái. Mới đây
lại xẩy ra mối hiềm khích giữa
hai nhà.
Mẫu thân
nàng là Vương phu nhân cấm không
cho người nhà Mộ Dung bén
mảng đến
Mạn Đà Sơn Trang, Vương Ngọc
Yến lại càng đau khổ vô cùng,
ngổn ngang trăm
mối bên lòng. Trước nay nàng
chả được nghe ai đề cập
đến việc
hôn nhân giữa nàng và biểu
huynh nàng, nhất là mẫu thân nàng
lại
càng quyết
liệt không ng. Bọn nha hoàn tuy đã
biết rõ tâm sự nàng nhưng
sợ oai phu
nhân, còn ai dám hé răng hé
lợi?
Mấy câu
đó chẳng qua Diêu Bá Đương
vui miệng nói chơi, nhưng đối với
Vương Ngọc
Yến là một khúc nhạc lòng êm
ái. Nàng sinh ra có cảm tình
với Diêu
Bá Đương. Thực ra Diêu Bá
Đương cũng chẳng hay ho gì, hành
động lại
rất lỗ mãng, dè đâu vì
mấy câu nói đùa mà gây
được cảm tình với
Vương Ngọc
Yến do đó lão mấy lần thoát
khỏi cái hoạ sát thân. Đó
là việc
sau tạm gác.
Vương Ngọc
Yến hớn hở mỉm cười
nói:
- ông này
chỉ nói ngang thôi. Tôi đến
Tần gia trại làm chi? Nếu cữu
phụ tôi
có thiếu
nợ vì lâu ngày không biết
thì tìm chứng cớ rõ ràng
biểu huynh tôi
sẽ trả
ông chứ sao?
Bản ý
Diêu Bá Đương chỉ muốn cướp
Vương Ngọc Yến đem đi ép
nàng thổ
lộ hết
võ công. Còn câu chuyện nợ
vàng nợ bạc là lão bịa
chuyện nói đùa,
nhưng nàng
lại tin là thật. Lão thấy nàng
quá ngây thơ liền nói:
- Cô nương
đi với tôi nhé, Tần gia trại
đẹp lắm. Trong trại có đủ
hươu, nai,
hổ, báo,
chim to, thú dữ không thiếu thứ
gì, xem cả năm cũng không chán
mắt. Biểu
huynh cô được tin lập tức
sẽ tìm đến nơi hội diện.
Thế rồi có tiền
trả hay không
cũng được, tôi vẫn để
cô nương cùng chàng về Cô
tô. Cô
nương tính
thế nào?
Mấy câu
đó làm cho nàng rung động.
Tư Mã Lâm
là ngươi thâm hiểu nhân tình
thế cố, thấy nàng mắt phượng
long lanh, mặt
mày hớn hở gã nghĩ bụng:
"Nếu để nàng ngỏ lời
ng thuận
đi Tần
gia trại với lão rồi mình mới
can ngăn sau thì không hợp lý.
Ta phải
chặn trước
đi là hơn". Nghĩ vậy, không đợi
cho Vương Ngọc Yến trả lời
gã
nói ngay:
- Vân Châu
ở tận ngoài ải bắc là
đất khỉ ho cò gáy, rét lạnh
thấu xương,
Vương cô
nưương là một vị khuynh quốc
giai nhân, chịu đựng thế nào
được
khổ sở?
Sao bằng thành đô là nơi sản
xuất gấm vóc đẹp nhất thiên
hạ, hoa
cỏ cũng
không khác gì miệt Giang Nam. Một nhân
tài như Vương cô nương
đến thành
đô mua gấm vóc may mặc thì người
càng nổi bật lên. Mộ Dung
công tử
cũng là bật tài mạo song toàn
dĩ nhiên ưa người đẹp
mặc đồ gấm
vóc.
Diêu Bá
Đương quát lên:
- Thối lắm!
Cô tô đây thiếu gì gấm
đoạn, lượt là? Mi không mở
con mắt chó
má ra mà
xem ba cô này mặc đồ gì đây?
Tư Mã Lâm
lạnh lùng nói:
- Thối thật!
Quả là thối thật!
Diêu Bá
Đương cả giận hỏi:
- Có phải
mi nói ta đó không?
Tư Mã Lâm
đáp:
- Không dám
ta bảo con chó thối lắm!
"Soạt" một
tiếng Diêu Bá Đương rút
đao ở sau lưng ra quát hỏi:
- Tư Mã
Lâm! Tần gia trại với phái Thanh
Thành nhà mi, đại khái một bên
tám lạng,
một đằng nửa cân, nếu Tần
gia trại ta hợp lực với phái
Bồng Lai
liệu có
diệt nổi phái Thanh Thành không?
Tư Mã Lâm
biến sắc, nghĩ bụng: "Lời lão
nói quả đúng sự thực.
Từ ngày
phụ thân
ta qua đời rồi, lực lượng
phái Thanh Thành đã kém trước,
lại bị
thằng chó
má Chử Bảo Côn đến học
trộm võ công. Nếu Tần gia trại
xung
đột với
bọn mình thì thực là một điều
rất đáng lo ngại. Người
ta thương nói
rằng hạ
thủ trức là cao. Việc đã
đến thế này chỉ còn cách
giết lão trong khi
trở tay
không kịp". Gã nghĩ vậy rồi
lạnh lùng buông thõng một câu:
- Chưa chắc!
Diêu Bá
Đương thấy Tư Mã Lâm hai
tay thủ vào trong tay áo thì biết
là gã
sắp phóng
ám khí ra. Cách ăn nói và
hành động của Diêu Bá Đương
khác
hẳn với
đường lối võ công của
lão. Thật là con người nóng
nẩy thô lỗ nhưng
khi lâm địch
thì lão tuyệt không cẩu thả chút
nào, để hết tâm trí vào
việc
giới bị,
lão hỏi:
- Ta mời
Vương cô nưng lên Vân Châu
chơi mấy hôm, chờ Mộ Dung công
tử lên
đón nàng về, mi muốn ngăn
trở phải không?
Tư Mã Lâm
đáp:
- Đất
Vân Châu nhà ngươi không xứng
đáng chút nào, không thể khuất
giá
Vương cô
nương được. Ta muốn mời
Vơng cô nương qua phủ Thành Đô
chơi ít
bữa.
Diêu Bá
Đương nói:
- Hay lắm! Bây
giờ hãy cầm binh khí để
phân thắng bại đã. Ai thắng
sẽ
được
làm chủ nhân mời Vương cô
nương.
Tư Mã Lâm
nói:
- Phải đó!
Kẻ bại muốn làm chủ nhân cũng
đưược, nhưng mời Vương
cô
nương xuống
chơi âm cung.
Đại ý
Tư Mã Lâm nói đây không
phải là cuộc tỷ thí để
phân thắng bại, mà
là chiến
đấu sinh tử. Kẻ bại tất
phải vong mạng.
Diêu Bá
Đương cười ha hả nói:
- Diêu mỗ
nhất sinh làm người, liếm máu
trên đầu lưỡi đao là
thường. Ta
Mã chưởng
môn muốn đem cái chết hăm
doạ ta đó chăng? Ta đâu có
sợ?
Tư Mã Lâm
hỏi:
- Bây giờ
dùng binh khí hay dùng quyền cước?
Diêu Bá
Đương đáp:
- Dĩ nhiên
là dùng binh khí cho lẹ, hơi đâu
mà dùng quyền cước?
Lão chưa
dứt lời đã thấy "veo
veo veo" luôn ba tiếng. Trong khi Diêu Bá
Đương
đối thoại với T ưMã Lâm,
mắt lão không lúc nào rời
gã, hơn nữa lão
biết phái
Thanh Thành chuyên phóng ám khí từ
trong tay áo ra, gọi là "Trụ
lý càn
khôn", thường thường giết
người mà không lộ hình tích
lúc phóng ám
tiến. Nhưng
lão không nghĩ đến chỗ hai
bên còn đang lúc giao hẹn, Tư
Mã
Lâm đột
nhiên phóng ám khí bắn ra.
Tư Mã Lâm
chợt nhìn sang mé bên tả, dường
như đang xảy ra một biến cố
gì kỳ
lạ, mà kỳ thực gã dẫn
dụ cho Diêu Bá Đương đa mắt
nhìn qua bên
này để
hạ thủ. Diêu Bá Đương biết
ra thì ám khí chỉ còn cách
lão không đầy
nửa thước.
Lão cảm thấy đau lòng, tự
biết không thể thoát chết được.
Giữa lúc
tính mạng Diêu Bá Đương lâm
vào trình trạng ngàn cân treo sợi
tóc, bất
thình lình một vật đen sì sì,
trắng nườm nượp lấp
loáng chắn trước
ngực lão.
Vài tiếng "keng keng" bật lên, mấy
mũi độc châm đụng vào
rồi
rớt xuống
đất. Những mũi độc châm
này nhanh vun vút, Diêu Bá Đương
là
người
lâm địch đã nhiều, đành
chịu thúc thủ không tránh kịp
nữa, thế thì cái
vật đen
kia phải nhanh gấp mấy lần mới
có thể phóng ra sau mà tới
đích
trước
để đón độc châm.
Vật gì mà
kỳ dị như vậy? Nó đen hay là
nó trắng? Diêu Bá Đương
cùng Tư
Mã Lâm
chưa trông thấy, Vương Ngọc Yến
đã kêu lên:
- Bao thúc thúc
đến đấy ?
Bỗng nghe một
giọng cổ quái đáp lại:
- Không phải
đâu là không phải đâu.
Không phải Bao thúc thúc đến
đâu.
Giọng nói
vừa nặng, vừa nhẹ, vừa
cao, vừa thấp, tựa như người
mơ ngủ
nhưng ai nấy
đều nghe rõ.
Vương Ngọc
Yến cười nói:
- Không phải
là Bao thúc thúc thì còn ai mà
người chưa đến đã
lè nhè cái
câu "Không
phải đâu là không phải đâu!"?
Vẫn cái
giọng lè nhè đáp lại:
- Không phải
đâu là không phải đâu.
Ta không phải là Bao thúc thúc ngươi
đâu.
Vương Ngọc
Yến nhẹt mồm ra bắt chước
hối lại:
- Không phải
đâu là không phải đâu,
thế thì ngươi là...
Vẫn tiếng
đó đáp:
- Mộ Dung huynh
đệ còn gọi ta bằng "Tam ca", sao ngươi
kêu ta bằng thúc
thúc? Không
phải đâu là không phải đâu,
ngươi gọi lầm rồi.
Vương Ngọc
Yến biết ý gã, khấp khởi
mừng thầm, mặt nóng bừng
lên hỏi:
- Thế... tôi
biết gọi bằng gì bây giờ?
Lại có
tiếng trả lời:
- Ha ha, cái
đó ta không dạy ngươi đâu,
tự ngươi phải biết lấy chứ.
Gọi
đúng thì
ta chơi với, gọi trật thì ta phá
đám cho ngươi mất địa vị
phu nhân
của người
anh em nhà Mộ Dung ta.
Vương Ngọc
Yến chép miệng nói:
- Sao không thò
mặt ra đi?
Lâu lâu
không thấy tiếng đáp lại, Vương
Ngọc Yến lại hỏi:
- Này này!
Sao không ra mặt để giúp ta tống
cổ cái bọn đến đây làm
lộn
xộn.
Bốn bề
vẫn lặng ngắt nh tờ, tỏ ra gã
họ Bao đã đi xa rồi. Vương
Ngọc Yến
có vẻ
thất vọng nói:
- Anh chàng này
thật là khó chịu, làm cho người
ta không biết đâu mà mò.
Vương Ngọc
Yến tưởng được gặp
mặt Bao tam tiên sinh để cùng y thương
nghị việc
đi Thiếu Lâm tự tiếp viện
cho Mộ Dung công tử. Nàng chỉ gọi
lầm một
câu mà y không xuất đầu lộ
diện bỏ đi, lòng nàng không
khỏi buồn
phiền. Trái
lại, Tư Mã Lâm và Diêu Bá
Đương đều lấy thế làm
mừng. Vừa
rồi nghe tiếng
Bao Tam tiên sinh, cả hai người cùng
cố gắng tìm cho ra chỗ
y ẩn thân
nhưng tiếng nói lúc gần lúc
xa, khi ở mé tả khi qua mé hữu,
rút
cục vẫn
không biết y ở chỗ nào. Nghe
y gọi Mộ Dung Phục là "người
anh
em", lại có
vẻ rất thân thiện với Vương
Ngọc Yến, giả tỷ y ra mặt chống
cự
với mình
thì mình khó lòng đối phó
được với y. Bây giờ
y đi xa rồi, thật là
may mắn cho mình.
Diêu Bá
Đương suýt bị bỏ mạng, nhờ
được Bao tam tiên sinh ra tay cứu
thoát, trong
lòng rất là cảm kích. Kể ra
thì lão cũng không thù hằn
gì phái
Thanh Thành cho
lắm, nhng lúc này lão cũng muốn
giết Tư Mã Lâm cho
sướng,
lão huơi đao lên nói:
- Quân mặt
dầy kia, lén phóng ám khí hại
ngỳời, đã hại nổi lão
phu chỳa?
Vừa nói
vừa nhằm đầu Tỳ Mã
Lâm bổ xuống. Tỳ Mã Lâm một
tay cầm mũi
cỳơng chuỳ,
một tay cầm cây tiểu chuỳ, theo đỳờng
lối võ công của phái
Thanh Thành đấu
với lỳỡi đơn đao
của Diêu Bá Đỳơng.
Bên Diêu
Bá Đỳơng sức lực hung
mãnh, đánh những đòn
ác độc. Tỳ Mã
Lâm thì
lấy lanh lẹ, khôn ngoan làm sở
trỳờng. Môn hạ phái Thanh Thành
cũng nhỳ
các tay hảo thủ Tần gia trại chỉ
đứng xem, không ai hạ thủ. Cuộc
tranh đấu
bữa nay quan hệ vô cùng, hai vị
thủ lĩnh thân ra ứng chiến. Cuộc
thắng bại
sẽ đỳa đến sự tồn
vong cùng sự vinh nhục cho bổn phái.
Vì thế
Diêu Bá
Đỳơng cũng nhỳ Tỳ Mã
Lâm phải thận trọng từng ly từng
tý.
Hai bên đánh
nhau đến d 70 hiệp, Vỳơng Ngọc
Yến bỗng quay lại bảo A
Châu:
- Ngỳơi
coi kìa! Phép "Ngũ hổ đoạn môn
đao" của Tần gia trại dỳờng
nhỳ
khiếm khuyết
nhiều hơn chứ không phải chỉ
có 5 thế mà thôi. Hai thế "Phụ
tử độ
hà" và "Trọng tiết thủ nghĩa"
sao không thấy Diêu lão gia sử
dụng
đến?
A Châu chỉ
ậm ừ, nàng đâu có thông
suốt đợc hết mọi thế võ
khắp thiên hạ
như Vương
Ngọc Yến?
Diêu Bá
Đương đánh nhau đang hăng,
chợt nghe lời Vương Ngọc Yến
cả
kinh nghĩ thầm:
"Nhãn quang cô bé này ghê gớm
thật! 64 thế trong phép
"Ngũ hổ
đoạn môn đao" bị mất đi
5 thế từ mấy chục năm nay, chỉ
còn lại
59 thế. Đến
tiên phụ ta, nhân tư chất người
kém minh mẫn, không học được
đúng hai
thế "Phụ tử độ hà" và
"Trọng tiết thủ nghĩa", từ đó
hai thế này lại
bị thất
truyền. Vì muốn bảo toàn thể
diện, ta đã phải biến cải vài
thế để bổ
xung vào hai
thế này cho đủ số 59, không
ngờ nàng nhìn nhận ra đưược".
Diêu Bá
Đương để nàng khám phá
ra vụ này, trong lòng hổ thẹn, muốn
đánh bại
ngay Tư Mã Lâm để gỡ lại
uy thế với đồng đảng.
Nhưng Diêu Bá
Đương
càng nóng lòng hạ Tư Mã Lâm
càng khó bề thành công vì
thế đánh
của lão
cần những đòn chắc chắn
và trầm tĩnh.
Cuộc chiến
đấu kéo dài đến 400 hiệp,
giả tỷ cứ bình tĩnh đánh
dai dẳng may
ra còn có
cơ thủ thắng, nhưng vì lão nóng
ruột thành ra sử dụng những
đòn
hiểm hóc
một cách hời hợt, khiến
cho Tư Mã Lâm tránh được
dễ dàng.
Diêu Bá
Đương tức mình hét to lên
một tiếng, khoa đao chém xéo xuống,
chờ cho
Tư Mã Lâm nhảy tránh sang mé
tả, bất thình lình lão co chân
đá
phóng ra. Tư
Mã Lâm đang nhảy, người
còn lơ lửng trên không, chân
chưa
chấm đất,
không còn cách nào tránh được,
nhưng gã ứng biến cực lẹ,
hạ mũi
cương chuỳ
xuống thấp, để Diêu Bá Đương
đá vào sẽ bị thủng chân.
Quả
nhiên Diêu
Bá Đương phải chùn chân
lại, không dám đá mạnh, đưa
chân
trái theo thế
"Uyên ương liên hoàn" đá
vào cạnh sừn bên phải Tư
Mã Lâm.
Tư Mã Lâm
vung cây tiểu chuỳ đánh xéo
lại, nghe chát một tiếng, đúng
sống mũi
Diêu Bá Đương, lập tức
máu chảy ra lênh láng. Lúc đó
chân trái
lão cũng
đá trúng lưng Tư Mã Lâm.
Nhưng vì lão bị đánh trước
một chút,
trong lòng hoảng
sợ, sức mạnh cái đá
bị giảm đi một phần. Tư Mã
Lâm tuy
bị đá
nhưng chỉ đau âm ỉ, chưa đến
nỗi bị thương. Chỉ vì trúng
đòn sai nhau
không đầy
chớp mắt mà cuộc thắng bại
đã thành hình.
Diêu Bá
Đương gầm lên một tiếng,
cầm đao toan nhảy bổ lên chém
tiếp,
nhưng đầu
nhức như búa bổ, chân bước
loạng choạng không đứng vững
được.
Tư Mã Lâm
may mà thắng được đòn
này, nhng y biết rằng đối phương
chưa chết
tất sinh hậu hoạn nguy hiểm vô cùng.
Y nghiến răng ken két, nổi
lòng tuyệt
diệt đối phương, tay phải vung cây
tiểu chuỳ lại đánh, chờ
cho
Diêu Bá
Đương giơ đao lên đỡ,
tay trái y sẽ đâm mũi cương
chuỳ vào bụng
lão.
Phó trại
chủ Tần gia trại thấy tình thế
nguy ngập, miệng hú lên một tiếng,
thanh đơn
đao đột nhiên lìa khỏi tay, nhằm
Tư Mã Lâm ném tới. Chớp
mắt
trong nhà đại
sảnh nổi lên những tiếng "veo
veo", hơn mười lưỡi đơn
đao
nhất tề
nhằm vào Tư Mã Lâm tới
ào ạt.
Nguyên võ
công Tần gia trại có lối ném
đơn đao rời khỏi tay là
một môn
tuyệt kỹ.
Mỗi lưỡi đao nặng từ
mười cân trở lại, dùng
sức ném ra, thế mạnh
ghê gớm.
Huống chi hơn mười lưỡi
đơn đao đồng thời tấn
công. Tư Mã
Lâm đỡ
không đỡ được, tránh
cũng hết đường. Y trông
thấy cái vạ tan thây
dưới
trận ma đao trước mắt.
Bất thình
lình, ánh đèn lửa chập
chờn, hai bàn tay gầy guộc như
chân gà
nhưng lớn
hơn tự nhiên xuất hiện, đưa
thẳng vào giữa chỗ những
lưỡi đao
phóng đến
tới tấp. Hai bàn tay này quơ
ra bắt rồi nắm lấy cả hơn
mười lưỡi
đao. Đoạn
mội chuỗi cười khanh khách vang
lên: trên ghế giữa nhà sảnh
đường,
một ngừi ngồi trông rất oai nghiêm.
Người
đó ném cả mười mấy
thanh đơn đao xuống đất, kêu
loảng choảng,
mọi người
ngơ ngác nhìn nhau.
Người
lạ mới đến thân hình ốm
o, người cao lều nghều, mình
khoác áo
trường
bào sắc tro. Nét mặt ra chiều gân
guốc, ngang tàng. Mọi người vừa
thấy y cho ra
thủ đoạn bắt cương đao, biết
ngay y có bản lãnh thần xuất quỷ
một nên
đều kính phục, không ai dám
nói câu nào.
Bỗng Đoàn
Dự mỉm cười lên tiếng
hỏi:
- Huynh đài
xuất thủ cực kỳ mau lẹ, võ
công hẳn cao cường vào hàng
tuyệt
đỉnh. Tôn
tính đại danh là gì, có cho
tôi biết được chăng?
Chàng sếu
vườn cha trả lời thì Vương
Ngọc Yến đã bước lên,
cười nói:
- Bao tam ca, tôi
tưởng tam ca không trở lại
nữa. Cứ khắc khoải trong lòng,
ngờ đâu
tam ca lại đến. Hay quá! Tuyệt quá!
Đoàn Dự
nói:
- A té ra đây
là Bao Tam tiên sinh!
Bao tiên sinh
lé mắt nhìn chàng nói:
- Gã tiểu
tử này là ai mà dám liến
thoắng trước mặt ta?
Đoàn Dự
đáp:
- Tại hạ
họ Đoàn, tên Dự, không biết
quyền cước, võ công chi hết,
vậy mà
lăn lộn
vào đám giang hồ, đến nay
chưa chết, kể cũng là một sự
lạ.
Bao Tam tiên sinh
trừng mắt nhìn chàng một hồi,
chưa biết nói gì thì Tư Mã
Lâm lại
xá dài nói:
- Tư Mã
Lâm này ở phái Thanh Thành
được tiên sinh bắt đao cứu
mạng, ơn
đức
ấy không bao giờ dám quên.
Xin Bao tiên sinh cho biết đại danh để
ghi
vào tâm
khảm.
Bao Tam tiên sinh
đảo mắt nhìn, giơ chân trái
đá binh một cái. Tư Mã Lâm
lộn đi mấy
vòng. Tiên sinh quát mắng:
-Mi mà cũng
hỏi tên tuổi của ta ? Không phải
ta định cứu mi đâu. Vì
đây
là nhà
cô em A Châu. Nếu để cái thân
thể hôi thối của mi bị loạn đao
phân
thây há
chẳng làm cho ô uế mặt đất
cái thính hương tinh xá này ?
Thôi cút
đi cho mau!
Tư Mã Lâm
thấy Bao Tam Tiên Sinh phóng chân ra đá,
toan né tránh thì đã
không kịp
nữa. Tư Mã Lâm bị đá
lộn mấy vòng, sợ hãi vô
cùng. Theo quy
củ giang hồ,
khi bị đòn như vậy, nếu không
trở mặt coi kẻ đối phương
thành
kẻ cừu
thù, ra tay đánh lại, quyết một
trận sống mái ngay bây giờ thì
cũng
phải ước
hẹn ngày sau sẽ trả thù, chứ
không thể can tâm chịu nhục trước
mặt mọi người
mà nín đi cho xong được.
Y làm bộ nói cứng:
- Bao Tam Tiên
Sinh! Tư Mã Lâm này hôm nay bị
ngưi vây đánh, một
mình không
địch cả đám đông, suýt
phải toi mạng, may được nhờ
có tiên
sinh cứu
cho thoát chết. Tôi là người
ân oán phân minh, ân nọ phải
đền,
nhục kia phải
rửa. Bữa nay xin tạm biệt, sau này
sẽ có ngày gặp gỡ.
Y tự biết
mình dù có luyện tập thêm mấy
chục năm nữa thì võ công
mình
quyết không
thể nào kịp Bao Tam Tiên Sinh được.Câu
y nói "ân nọ phải
đền, nhục
kia phải rửa" chẳng qua là câu
nói hàm hồ để gỡ lại
chút thể diện
mà thôi.
Bao Tam Tiên Sinh
để mặc y muốn nói thế nào
thì nói, không thèm để vào
tai, quay sang nói
với Vương Ngọc Yến:
- Cô nương
kêu ta bằng tam ca là đúng rồi
đó.
Vương Ngọc
Yến cười nói:
- Tôi kêu
anh bằng tam ca, cái đó được
lắm nhưng anh phải hứa với
tôi một
điều:
Bao Tam Tiên Sinh
hớn hở, vui mừng hỏi lại:
- Phải hứa
điều gì?
Vương Ngọc
Yến đáp:
- Tam ca muốn
trêu chọc, muốn sinh sự với
ai thì mặc, nhưng không được
trêu chọc
và sinh sự với biểu huynh tôi.
Chịu không?
Bao Tam Tiên Sinh
cười khanh khách đáp:
- Được
rồi! Vì nể mặt cô em gái, giả
tỷ mà ta có muốn sinh sự với
hắn thì
cũng phải
thương lượng với cô em
trước chứ.
Vương Ngọc
Yến cười rất tươi nói:
- Đa tạ
tam ca.
Đoàn Dự
nhìn Vương Ngọc Yến tươi cười,
vẻ đẹp lại càng lộng lẫy,
nhưng
lòng chàng
cảm thấy nôn nao, đầu óc choáng
váng. Chàng than thầm:
"Nàng được
Bao Tam hứa hẹn không sinh sự với
thằng cha Mộ Dung công
tử mà
tỏ ra thân thiết với gã Bao
như vậy. Mộ Dung Phục ơi Mộ Dung Phục
kiếp trước
mi đã tu hành, công đức
to lớn đến thế nào mà
được gian nhân
đối với
mi tình nghĩa thâm trọng đến
thế?
(Thiên Long Bát
Bộ đến đây là hết.
Câu chuyện tiếp tục ở bộ
Lục
Mạch Thần Kiếm)
|