THIÊN
LONG BÁT BỘ - HỒI 26
Ngàn
năm một thuở
Kim Dung
Sáu đường
bạch tuyến đó lại tới
trước mặt bọn Thiên Nhân cách
chừng ba
thước
tức khắc ngừng lại không
chuyển động nữa. Mọi người
thấy thế đều
kinh dị. Vì
dùng nội công để thúc đẩy
luồng khói trắng đi là việc
bình
thường
nhưng làm thế nào cho luồng hơi
lờ lững, vô định ngưng
đọng, đứng
nguyên một
chỗ trên không là một việc rất
khó. Thiên Tham đưa thẳng
ngón tay út
bên trái lên, tức thời
một đường kiếm khí từ
trong huyệt "thiếu
xung" bắn ra,
nhằm đâm vào luồng khói trắng
ở trước mặt. Luồng khói
trắng lập
tức bị đẩy hất ngược
trở lại với tốc độ
rất mau nhằm vào người
Cưu Ma Trí.
Luồng khói còn cách lão chừng
hai xích, lão phải tăng gia nội
lực vào
thế hoả diệm đao để chặn
đứng.
Cưu Ma Trí
gật đầu lẩm bẩm:
- Người
ta bảo môn Lục mạch thần kiếm
có thế "thiếu xung kiếm" quả
nhiên không
sai.
Hai bên dùng
nội lực dằng co vài hiệp nữa,
Thiên Tham đại sư nhận thấy
nếu mình
cứ ngồi lỳ một chỗ thì
khó lòng phát huy được
uy lực trong kiếm
pháp, liền
đứng dậy tiến lên ba bước,
đi chênh chếch về phía bên
trái.
Luồng nội
lực đó tức khắc từ
phía bên trái tấn công chéo
sang mé bên phải.
Cưu Ma Trí
liền đa tay trái ra dùng chưởng
lực để chặn đón. Thiên
Quan
chĩa thẳng
ngón tay giữa lên để phóng
"trung xung kiếm" đâm thẳng về phía
trước.
Cưu Ma Trí
la lên:
- Phải lắm!
Quả có "trung xung kiếm pháp" thật.
Mình lão
đánh với hai người mà
chưa hề nao núng.
Đoàn Dự
ngồi trước mặt Khô Vinh đại
sư, ghé cổ nghiêng đầu, chăm
chú
theo dõi cuộc
đấu kiếm lớn lao, nghìn năm
chưa có một lần trong võ lâm.
Tuy chàng chưa
hiểu võ nghệ, song chàng cũng hiểu
rõ cuộc đấu kiếm bằng
nội lực
của mấy vị cao tăng đây đem
so sánh với những cuộc đấu
bằng
gươm đao
thực sự cầm trong tay còn nguy hiểm
và khốc liệt hơn nhiều.
May nhờ
có sáu nén hương của Cưu
Ma Trí thắp lên, Đoàn Dự
mới căn cứ
vào những
luồng khói trắng phất phơ bay đi
bay lại để nhận định những
đường
kiếm thế đao của ba người.
Sau khi xem được tới mười
mấy hiệp
Đoàn Dự
chợt nghĩ ra lẩm bẩm:
- à đúng
rồi! Trung xung kiếm pháp của Thiên
Quan đại sư giống hệt nét vẽ
trong đồ
hình.
Đoàn Dự
khẽ mở đồ hình về "trung
xung kiếm" xem lại và đối chiếu
những
luồng khói
trắng đi quanh quẩn với những
đường kiếm trong đồ phổ
lập tức
nhận ra ngay, không
còn điểm nào nan giải cả. Đoàn
Dự say sưa theo dõi
cảm thấy
hứng thú vô cùng. Khi xem đến
Thiếu Trạch kiếm pháp của Thiên
Tham cũng vậy,
chẳng qua mỗi kiếm pháp có một
đặc sắc riêng. Trung
xung kiếm thì
phép phóng ra thu về phải rộng lớn,
khí thế rất là hùng mạnh.
Thiếu trạch
kiếm thì đường qua lại vun
vút, biến hoá thật tinh vi. Thiên
Nhân phương
trượng thấy cả hai sư huynh và
sư đệ liên hiệp động thủ
mà
vẫn chưa
chiếm được mảy may ưu thế,
trong bụng thầm nghĩ: "về kiếm pháp
bọn ta luyện
cha được thuần thục, đường
kiếm không đánh được
lâu. Cần
phải dùng
chiến thuật đánh mau và đánh
mạnh. Vậy sáu người phải
sớm
đồng thời
xuất thủ là hơn. Đại Luân
Minh Vương là tay thông minh tuyệt
đỉnh, lão
vẫn để ý xem kiếm pháp của
Thiên Quan và Thiên Tham chứ chưa
đưa toàn
lực ra công thủ. Thiên Nhân nghĩ
vậy liền hô:
- Hai sự đệ
Thiên Tướng và Thiên Trần!
Chúng ta nhất tề động thủ.
Vừa dứt
tiếng Thiên Nhân đã phóng
ngón tay trỏ để phát huy "thương
dương kiếm",
theo liền với "thiếu xung kiếm" của
Thiên Tướng và "quan
xung kiếm" của
Bảo Định Đế. Ba đường
kiếm khí đồng thời nhằm
đánh vào
ba đường
khói trắng.
Đoàn Dự
bắt đầu nhìn "thiếu xung kiếm"
rồi đến "quan xung kiếm",
"thương dương
kiếm" cùng một lúc. Chàng nhận
thấy cả mấy thế kiếm đem
đối chiếu
với quyển đồ hình tuy cũng
hiểu được nhưng thấy rối
loạn, không
ra mạch lạc
nào nên không nhớ được.
Đoàn Dự đang chú ý nhìn
nhận về
"thiếu xung kiếm"
trên đồ hình chợt thấy
một ngón tay gầy đét thò ra
viết
lên trên
quyển đồ hoạ: "học riêng biệt
từng thế kiếm một", thuộc rồi
sẽ học
sang thế khác!".
Chàng hiểu ngay là Khô Vinh đại
sư chỉ điểm cho mình
biết cách
học liền quay đầu lại, mỉm cười
tỏ ý tạ ơn. Không ngờ Đoàn
Dự
vừa nhìn
lên, chàng bỗng cả kinh thất sắc
vì khuôn mặt Khô Vinh đặc biệt
kỳ dị:
nửa mặt bên trái hồng hào
tươi nhuận, da thịt đầy đặn
mũi mĩm như
đứa
trẻ nít, còn nửa mặt bên
phải thì ngược lại: chỉ có
làn da vàng héo bọc
ngoài xương,
những đầu xương gồ lên,
trông như nửa cái đầu lâu
người
chết. Đoàn
Dự sợ quá trông ngực đánh
hơn trống làng, không dám nhìn
lâu
và cũng
không dám nghĩ tới, mặc dầu
chàng biết rõ đó là kết
quả của công
phu luyện "khô
thuyền" mà nhà sư đã đạt
được. Cái khuôn mặt nửa
tươi, nửa
héo trông
rất khó coi và đáng sợ,
khiến ai đã nhìn thấy cũng
không thể bình
tĩnh được.
Khô Vinh đại sư lại đưa ngón
tay viết thêm: "Dịp may đừng
bỏ
lỡ, chú
ý xem kiếm pháp". Đoàn Dự
gật đầu chú ý xem "quan xung kiếm
pháp" của
bá phụ rồi lại lần lượt
xem đến hai kiếm pháp "thiếu xung"
và
"thương dương".
Trong năm ngón tay của con người
thì ngón vô danh vụng
về nhất
và ngón trỏ là nhanh nhẹn hơn.
Vì thế nên kiếm pháp "quan xung"
thủ thắng
ở điểm vụng về chất phác
mà kiếm pháp "thương dương"
thủ
thắng ở
điểm xảo diệu, linh hoạt, biến
hoá khôn lường. Hai kiếm pháp
"thiếu xung"
và "thiếu trạch" đều phóng
ra bằng ngón tay út, song một bên
tay phải, một
bên tay trái nên kiếm pháp cũng
khác nhau ở chỗ khéo hoặc
vụng, mau hay chậm.
Tuy nhiên vụng mà vẫn được
việc, chậm mà không
giảm uy lực
chỉ cần phân biệt ở phương
pháp sử dụng: đánh bất
ngờ hay
đánh thẳng
thắn mà thôi. Đoàn Dự
lúc đầu chỉ là do tính hiếu
kỳ thúc đẩy,
nhìn đường
khói trắng bay đi bay lại, đem đối
chiếu với những đường
vẽ
trong đồ
hình, chẳng qua cũng coi như một trò
chơi đánh đố, mỗi lần
đường
kiếm diễn
biến là một lần suy nghĩ cho ra. Nhưng
từ lúc được nghe lời
chỉ
điểm "dịp
may đừng bỏ lỡ" của Khô
Vinh, Đoàn Dự mới chuyên
tâm, nhất
trí nhận
xét. Đoàn Dự vừa học
xong được ba thế kiếm thì
Thiên Tham và
Thiên Quan lại
sử dụng kiếm pháp đến
lần thứ hai. Lần này Đoàn
Dự không
cần xem đồ
hình nữa, chỉ để mắt nhìn
đương khói trắng và đem
những
đường
kiếm đã thuộc lòng ra đối
chứng. Chàng nhận ra rằng những
nét vẽ
trong đồ
hình chỉ là những đường
chết mà những đường
khói trắng đi đi lại
lại một cách
linh động, biến hoá vô cùng,
có phần phong phú phiền phức
hơn nhiều.
Đoàn Dự theo dõi một hồi
thì Thiên Nhân, Thiên Tướng
và Bảo
Định Đế
lại sử dụng xong một lượt
kiếm pháp nữa. Thiên Tướng
bật ngón
tay út một
cái, sử dụng đường
kiếm lần thứ hai theo thế "phân
hoa phất
liễu". Đoạn
tiếp đến Thiên Nhân và Bảo
Định Đế cũng sử dụng
lại hai kiếm
pháp vừa
đánh xong.
Cưu Ma Trí
khẽ gật đầu rồi đột nhiên
những tiếng "vu vu" phát ra, huy thế
hoả diệm
đao mạnh lên gấp bội, đẩy
lui tất cả nội lực kiếm khí
của năm
người
trở lại. Lúc đầu Cưu Ma
Trí chỉ giữ thế thủ, cốt
để xem xét đủ các thế
đánh trong
Lục mạch thần kiếm rồi mới
phản kích. Đang thế thủ đổi
sang
thế công,
năm luồng khói trắng bay lợn
tung hoành, linh hoạt vô song, còn
luồng thứ
sáu vẫn ngưng lại ở phía
sau Khô Vinh đại sư cách chừng
ba bốn
thước,
đứng im tăm tắp, không chuyển
động chút nào. Khô Vinh đại
sư để ý
nhận xét
cho thấu triệt tình hình địch
thủ, xem Cưu Ma Trí duy trì tình trạng
"năm ngả
công một ngả đừng" này
được đến bao giờ.
Quả nhiên Cưu Ma
Trí không
kéo dài tình trạng đó được
nữa vì muốn giữ cho luồng
khói trắng
thứ sáu
đứng yên một chỗ như thế
hao tốn rất nhiều sức lực.
Lão phải di
động cho
nó tiến dần từng bước
một, thẳng đến sau gáy Khô
Vinh đại sư.
Đoàn Dự
hốt hoảng la lên:
- Đại sư
phụ ơi! Đường khói trắng
của địch đã tập công tới
nơi!
Khô Vinh gật
đầu và mở tới chỗ
"thiếu thương kiếm" trong quyển đồ
hoạ
đưa cho Đoàn
Dự xem.
Đoàn Dự
thâm cảm mỹ ý của Khô Vinh,
để hết tinh thần vào nhận xét
đồ
hình, thấy
kiếm pháp "thiếu thương" này
giống như một bức tranh thuỷ mạc,
tuy chỉ dọc
ngang xiên chếch sơ sài nhưng sức
đánh mãnh liệt như phong ba
bão táp,
đá lở trời long. Đoàn
Dự tuy mắt xem kiếm phổ nhưng vẫn
để ý tới
luồng khói
trắng tiến lại sau gáy Khô Vinh. Chàng
vừa quay đầu lại thấy
luồng khói
trắng chỉ còn cách độ ba bốn
tấc là tới nơi, hoảng hốt
kêu:
- Đại sư
phụ! Hãy coi chừng!
Khô Vinh đại
sư đưa tay về đằng sau đồng
thời búng mạnh hai ngón tay cái,
tức thời
hai luồng kiếm khí vù vù phát
ra nhằm đánh vào hai điểm
trước
ngực bên
phải và vai bên trái Cưu Ma Trí.
Khô Vinh đại sư không cần
chống đỡ
thế công của đối phương
mà lại phóng ra hai đạo "kỳ
binh" đánh
gấp vào
địch thủ, vì đại sư tin chắc
là Cưu Ma Trí kìm hãm nội lực
"hoả
diệm đao"
cho tiến một cách từ từ
thì dù có đả thương được
mình cũng còn
phải mất
giây lát nữa, nếu mình dùng
lối đánh "hậu phát, tiên đáo"
thì đối
phương không
kịp trở tay.
Cưu Ma Trí
cũng không phải tay vừa, liệu
lượng rất chu đáo, đã
dự bị sẵn
một đường
chưởng lực phòng hờ
trước ngực để kịp thời
ứng phó với miếng
đánh hiểm
độc bất thần của đối
phương. Tuy nhiên lão mới nghĩ
tới một thế
công ác
liệt của "thiếu dương kiếm" thôi
chứ chưa nghĩ tới Khô Vinh
lại
đồng thời
xuất phát luôn hai đường
kiếm khí đánh vào hai chỗ
khác nhau.
Cưu Ma Trí
giơ tay phát động đường
chưởng lực đã phục sẵn
để chống đỡ
với một
đường kiếm khí của đối
phương đâm vào trước
ngực bên phải và
tiếp liền
nhún chân bên phải vội lùi lại
phía sau. Song dù lão có mau lẹ mấy
chăng nữa
vẫn không lẹ bằng kiếm khí.
Bỗng nghe "xoẹt" một tiếng nhe
nhẹ, vai áo
thầy tu của Cưu Ma Trí đã bị
rách một miếng và máu tươi
ròng
ròng chảy
ra. Hai ngón tay Khô Vinh quay tròn một vòng,
kiếm khí rút trở
lại, sáu
nén hương của Cu Ma Trí đều
bị đứt tày giữa quãng.
Bọn Thiên
Nhân, Bảo Định Đế đều
thu kiếm khí về ngừng chiến.
Trong tay
ai nấy đều
đẫm mồ hôi và đến
bây giờ họ mới yên lòng.
Cưu Ma Trí
rảo bước tiến vào trong nhà
nói:
- Thiền Công
của Khô Vinh đại sư thật là
siêu việt, tiểu tăng đây rất
lấy làm
bội phục.
Còn về Lục mạch thần kiếm nguyên
chỉ có hư danh mà thôi.
Thiên Nhân
phương trượng hỏi:
- Thế nào
Minh Vương lại bảo là chỉ có
hư danh? Bần tăng cần phải lãnh
giáo mới
được.
Cưu Ma Trí
đáp:
- Năm xưa
Mộ Dung tiên sinh ngưỡng mộ Lục
mạch thần kiếm là ngưỡng
mộ về kiếm
pháp chứ không phải ngưỡng
mộ về kiếm trận. Một toà kiếm
trận này
của Thiên Long tự, cố nhiên là
uy lực lớn lắm. Song xét cho cùng
chỉ ngang hàng
với "La hán kiếm trận" của phái
Thiếu Lâm, hoặc "hỗn độn
kiếm trận"
của phái Côn Luân mà thôi,
dường như chưa phải là một
kiếm
pháp vô
song.
Cưu Ma Trí
nói kiếm trận chứ không phải
là kiếm pháp là có ngụ ý
chỉ
trách đối
phơng về điểm sáu người
nhất tề tham chiến, bày thành thế
trận
chứ đâu
phải một người sử dụng
cả Lục mạch thần kiếm như một
mình lão
sử dụng
"hoả diệm đao".
Thiên Nhân
thấy Cưu Ma Trí nói có lý chưa
tìm được câu trả lời
thì Thiên
Tham đã
cười lạt, hỏi lại:
- Bất luận
kiếm pháp hay kiếm trận gì gì
đi nữa nhưng cuộc tỷ đao luận
kiếm vừa
đây thì Minh Vương được
hay chùa Thiên Long chúng tôi được?
Cưu Ma Trí
không trả lời, nhắm mắt trầm
tư một lát chừng uống cạn
chén
trà rồi
mở to mắt ra đáp:
-Trận đấu
thứ nhất thì quý tự hơi
chiếm được ưu thế nhưng
trận đấu thứ hai
đây thì
tiểu tăng sẽ nắm chắc phần
thắng.
Thiên Nhân
kinh ngạc hỏi:
- Minh Vương
lại muốn liều một trận thứ
hai nữa ?
Cưu Ma Trí
đáp:
- Đại trượng
phu đã nói thì phải giữ
lời, tôi đã hứa với
Mộ Dung tiên sinh
đâu có
thể ngại khó mà rút lui được?
Thiên Nhân
hỏi tiếp:
- Nhưng sao Minh
Vương biết đã nắm chắc
phần thắng?
Cưu Ma Trí
hơi nhếch mép cười đáp:
- Các vị
đều là những bậc đại
sư võ học uyên thâm, chẳng lẽ
lại không suy
đoán ra
hay sao? Xin hãy tiếp chiến đã!
Nói dứt
lời hai bàn tay lão từ từ
đẩy ra phía ngoài. Bên Khô Vinh,
Thiên
Nhân, Bảo
Định Đế sáu người
đều cảm thấy hai luồng kình
lực phân tách ra
và tập
trung vào nhiều chỗ khác nhau. Bọn
Thiên Nhân đều nhận thấy
không thể
dùng kiếm pháp "Lục mạch thần
kiếm" mà chống đỡ kịp
nên ai
cũng đánh
luôn hai chưởng một lúc để
chống với hai luồng chưởng
lực của
đối phương.
Riêng Khô Vinh đại sư vẫn dùng
hai ngón tay cái búng mạnh
ra, dùng thiếu
dương kiếm để tiếp chiến
với nội lực của địch
thủ.
Cưu Ma Trí
sau khi đẩy hai luồng chưởng lực
ra lại thu về ngay nói:
- Xin lỗi!
Thiên Nhân,
Bảo Định Đế và đồng
bọn đưa mắt nhìn nhau và cũng
hiểu
ngầm rằng
chưởng lực của đối phương
có thể chia tách ra làm mấy đường
cùng một
lúc. Thiếu dương song kiếm của
Khô Vinh sư thúc nếu có chia ra
hai đường
đánh ập lại, lão vẫn đủ
sức chống đỡ. Chúng ta
cần phải bỏ kiếm
dùng chưởng,
vì Lục mạch thần kiếm hiển nhiên
thấy không kịp "hoả diệm
đao" của
lão rồi. Giữa lúc mọi người
đương suy tính, chợt thấy
trước mặt
Khô Vinh đại
sư khói bốc lên ngùn ngụt, một
luồng khói đen tách ra làm
bốn nhằm
bay về phía Cưu Ma Trí tập công.
Từ lúc
vào đến giờ Cưu Ma Trí
vẫn thấy lão hoà thượng
ngồi quay mặt vào
vách, không
lúc nào ngoảnh mặt ra, trong bụng lão
lúc nào cũng nơm nớp e
ngại. Bây
giờ thốt nhiên thấy những
luồng khói đen tấn công, không
hiểu
đối phương
dụng ý ra sao. Lão vẫn dùng hoả
diệm đao chia ra làm bốn
đường
chống đỡ. Cưu Ma Trí hiện
giờ chỉ giữ thế thủ, chứ
chưa thể khởi
công, một
mặt phòng bị bọn Thiên Nhân đánh
ập tới, một mặt cần bình
tĩnh
để coi
tình hình biến chuyển, xem Khô Vinh
còn có đòn gì ác hại
hơn đánh
tiếp chăng?
thấy luồng khói đen mỗi lúc
một dày đặc, thế công rất
là lợi hại
Cưu Ma Trí
rất đỗi ngạc nhiên, tự hỏi:
người ta đã có câu: "Ma
không qua
ngọ, gió
không qua mùi". Không hiểu đối
phương sao lại dùng toàn lực
ra
đánh thì
phỏng được mấy hơi? Khô
Vinh là một vị cao tăng như thế
lẽ nào
không nghĩ
đến? Y dùng thủ đoạn hấp
tấp cứng rắn như thế để
ứng địch tất
phải có
quỷ kế gì đây. Vì nghĩ
thế nên Cưu Ma Trí chỉ giữ
môn hộ vững
vàng để
tâm linh sáng suốt nhận định
tình thế và tuỳ cơ ứng
biến.
Chừng uống
cạn tuần trà, thì bốn luồng
khói đen đó đột nhiên
mỗi luồng
chia ra làm hai,
hai lại chia ra bốn, cộng lại tất cả
thành mười sáu luồng vây
bọc bốn
bên tám mặt, tiến ập vào đánh
Cưu Ma Trí. Cưu Ma Trí vẫn bình
tĩnh cho là
cung mạnh đã đến cuối tầm,
không còn gì đáng kể nữa.
Lão liền
sử dụng
hoả diệm đao và cũng chia ra thành
nhiều đạo để ngăn chặn
các lực
đạo của
đối phương. Hai lực đạo
vừa chạm nhau thì 16 tia khói đen
của Khô
Vinh thốt nhiên
tản ra bốn phía, chỉ trong tích tắc
hơi khói toả ra mờ mịt
khắp trong nhà.
Cu Ma Trí vẫn điềm nhiên không
hề nao núng, phát động
chân lực
tới mức độ cực mạnh,
phòng giữ khắp toàn thân. Được
một lát lớp
khói lạt
dần. Trong lớp khói lạt lờ
mờ thấy bọn Thiên Nhân cả
thảy năm
hoà thượng
đều quỳ dưới đất
coi vẻ rất trang nghiêm. Đặc biệt
là Thiên
Quan và Thiên
Tham, hai mắt đầy vẻ bi phẫn. Cưu
Ma Trí không khỏi ngạc
nhiên trước
tình thế ly kỳ, song chỉ thoáng một
cái là lão hiểu ngay và nói
thầm một
mình: "Hỏng rồi! Khô Vinh biết rõ
không chống cự nổi nên đem
quyển đồ
hoạ Lục mạch thần kiếm đốt
đi". Khô Vinh đại sư không muốn
để
Lục mạch
thần kiếm lọt vào tay Cưu Ma Trí
nên một mặt dùng nội lực Nhất
Dương Chỉ
đốt cháy hết cho thật mau mọi
trang trong quyển đồ hoạ, một
mặt thúc
đẩy những luồng khói đen
đến tập kích cho lão phải ra
sức chống
đỡ.
Tới khi khói lạt thì sách đã
cháy hết rồi. Bọn Thiên Nhân
đều là những
bậc cao thủ
nghiên cứu về Nhất Dương
Chỉ nên vừa nhìn thấy luồng
khói
đen đã
hiểu rõ nguyên do nghĩ bụng: "đây
là sư thúc đã quyết tâm
cam bề
ngọc nát
còn hơn yên phận ngói lành nên
đã đem bảo vật trấn tự
huỷ đi chứ
nhất định
không chịu để lọt vào tay kẻ
địch".
Thế là
từ đây đã gây nên
mối thâm cừu giữa Thiên
Long tự cùng Đại Luân
Minh Vương,
khó mà gỡ ra được
nữa.
Cưu Ma Trí
vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ,
lão vốn tự phụ là người
có mưu trí
mà hôm
nay hai lần liên tiếp bị bại dưới
tay Khô Vinh đại sư. Quyển đồ
hình Lục
mạch thần kiếm đã bị thiêu
huỷ hoàn toàn. Thế là chuyến
đi này
chẳng những
không thu hoạch được chút
gì còn kết thêm mối thâm cừu.
Cưu Ma Trí
đứng dậy, chắp tay nói:
- Khô Vinh đại
sư hà tất phải nóng tính như
thế? Thà rằng gẫy nát không
chịu cong queo
kể cũng cao thượng đấy.
Vì tiểu tăng mà đại sư huỷ
mất bảo
kinh của quý
tự, trong lòng tiểu tăng có điều
áy náy. Nhưng xét cho cùng
quyển kinh này
không phải sức một người
nào luyện được, thế thì
huỷ đi
hay không cũng
thế mà thôi. Tiểu tăng xin cáo
biệt.
Cưu Ma Trí
xoay người đi một chút, không
đợi Thiên Nhân và Khô Vinh
trả
lời, bất
thình lình đưa tay ra nắm chặt
mạch đạo ở cổ tay phải Bảo
Định Đế
rồi nói
tiếp:
- Quốc vương
tôi lâu nay vẫn ngưỡng mộ
phong độ hoàng đế, ao ước
được
gặp một lần,
xin mời bệ hạ khuất giá tới
Thổ Phồn để quốc vương
tôi được
dịp thừa
tiếp.
Sự biến
diễn bất ngờ, mọi người
đều giật mình. Cưu Ma Trí hành
động một
cách quá
đột ngột. Bảo Định Đế
dù là bậc võ công cao cường
nhưng không
kịp phòng
bị, hơn nữa thủ pháp bắt
người của Cưu Ma Trí rất
là kỳ dị. Bảo
Định Đế
vừa bị nắm chặt cổ tay, vội
vàng vận động nội lực, thúc
đẩy chân
khí ra huyệt
đạo, liên tiếp chuyển đẩy
tới bảy tám lần mà vẫn
không sao gỡ
tay ra được.
Những bậc cao thủ tỷ thí với
nhau, chỉ lỡ một nước là
người
ngoài khó
bề cứu gỡ. Bảo Định
Đế đã bị địch thủ
chế ngự được yếu huyệt
rồi tức
là tính mạng ở trong tay đối
phương, bất cứ giờ phút
nào lão bắt chết
cũng phải
chết. Bọn Thiên Nhân đều biết
Cưu Ma Trí hành động như vậy
là
quá đê
hèn, mất hết danh sự một bậc
cao thủ tuyệt đỉnh song chỉ căm
phẫn ngấm
ngầm chứ không có cách gì
cứu gỡ được.
Khô Vinh đại
sư cười nói:
- Đoàn
Chính Minh trước đây là
Bảo Định Đế, hiện giờ
đã thoái vị đi tu
pháp danh Thiên
Trần. Quốc vương Thổ Phồn đã
có ý thỉnh mời Thiên Trần
cứ đi
cũng được.
Bảo Định
Đế không sao được nên
cũng gượng đáp:
- Xin vâng.
Bảo Định
Đế biết rõ dụng ý của
Khô Vinh thiền sư. Cưu Ma Trí thấy
mình
là một
vị quốc vương mà lão bắt
được mới coi là một
hoá phẩm trân kỳ.
Đằng này
mình đã thoái vị đi tu, bất
quá là một hoà thượng ở
chùa Thiên
Long, lão bắt
được cũng chẳng có gì
kỳ lạ. Chưa biết chừng vì
thế mà lão
thả ra cũng
nên.
Sử dụng
Lục mạch thần kiếm dù chỉ là
một thế trong lục kiếm cũng phải
là
tay cao thủ bậc
nhất, tinh thần cả võ lực lẫn
nội công mới mong đạt được
kết quả.
Những tay cao thủ hạng này đều
biết nhau cả. Nhất là những
bậc
danh gia họ Đoàn,
cả tăng lẫn tục ở nước
Đại Lý hay chùa Thiên Long đối
với Cưu
Ma Trí thì chẳng những về diện
mạo và niên kỷ lão đã
dò hỏi tận
tường
mà cả về tính khí cùng bản
lãnh từng người lão cũng
biết rõ đến chín
phần mười.
Cưu Ma Trí còn thông tỏ ngõ ngách
trong chùa Thiên Long,
ngoài Khô
Vinh đại sư ra các vị cao thủ cùng
hàng pháp danh đệm chữ
Thiên chỉ
có bốn người. Bây giờ
thốt nhiên xuất hiện thêm một
vị Thiên
Trần nữa
mà nội lực võ công cũng
tương đương với bốn
vị hoà thượng kia,
dung mạo oai nghiêm,
khí sắc đầy vẻ phú quý
vinh hoa thì làm gì mà lão
chẳng nhận
ra ngay là Bảo Định Đế. Vừa
nghe Khô Vinh đại sư nói Bảo
Định Đế
đã thoái vị đi tu Cưu Ma Trí
sực nhớ ra lâu nay vẫn nghe các
bậc
đế vương
họ Đoàn nước Đại Lý
khi cao tuổi rồi thường thoái
vị, xuất gia thì
đối với
việc Bảo Định Đế thốt
nhiên vào tu tại chùa Thiên Long cũng
chẳng
lấy gì
làm lạ. Chỉ có rằng một vị
Hoàng đế xuất gia đi tu tất
có toàn quốc cử
hành diễn
lễ rất trọng thể: thết sư, lễ
Phật, tu lý chùa chiền cho nổi đình
đám mấy
hôm. Có lý nào nhà Vua lại
xuất gia một cách không trống không
kèn? Cu Ma Trí
nghĩ vậy liền đáp:
- Bảo Định
Đế xuất gia hay không xuất gia cũng
được, dù sao cũng xin mời
người
sang chơi Thổ Phồn một chuyến để
triều kiến quốc vương bên bần
tăng.
Lão vừa
nói vừa dắt Bảo Định
Đế ra ngoài. Thiên Nhân liền
lên tiếng:
- Hãy khoan!
Đoạn cùng
với Thiên Quan nhảy ra, đứng
chắn trước cửa.
Cưu Ma Trí
nói:
- Tiểu tăng
quyết không có ý gia hại Bảo
Định hoàng thượng nhưng nếu
các
vị bức
bách tiểu tăng quá thì tiểu
tăng cũng không thể bảo toàn
được đâu.
Lão vừa
nói vừa vờ đưa tay trái
đánh dứ vào hậu tâm Bảo
Định Đế. Bọn
Thiên Nhân
trong lúc giao thủ với Cưu Ma Trí
vừa rồi đã hiểu rõ chưởng
lực
"hoả diệm
đao" của lão lợi hại thế
nào rồi. Bảo Định Đế
hiện bị lão nắm
chặt mạch
đạo rồi thì lão muốn giết
hay làm gì thì làm nhà Vua không
còn
sức phản
kháng được nữa. Nếu
mọi người hợp lực tấn
công phần thì e ném
chuột tất
vỡ đồ phần e chưa chắc
nắm được phần thắng.
Cưu Ma Trí
nói tiếp:
- Tiểu tăng
mất công đi lại vất vả, rất
hổ thẹn cùng người bạn đã
khuất, may
mà mời
được Bảo Định hoàng
đế cùng về mới khỏi
mang tiếng là một
chuyến đi
không về rồi. Xin tránh đường
cho tôi đi chứ!
Bọn Thiên
Nhân do dự đứng đờ
người suy nghĩ: Bảo Định
Đế là một vị
quốc vương
nước Đại Lý, không lẽ
để cho địch nhân bắt đem
đi? nhưng
chưa biết
đối phó bằng cách nào đánh
tháo cho được.
Cưu Ma Trí
lại nói lớn:
- Tôi vốn
nghe đại danh các vị cao tăng chùa
Thiên Long, không ngờ đối
với một
việc nhỏ mọn thế này mà cũng
bịn rịn, bắt chước thói
đàn bà con
nít.
Đoàn Dự
thấy bá phụ bị bắt rất buồn
bực. Lúc mới đầu chàng
vẫn tưởng võ
công của
bá phụ cao cường tới bực
nào, có sợ gì Cưu Ma Trí?
Chẳng qua
người
phải tạm thời nhẫn nại, chờ
cơ hội đến là người
có thể tự thoát thân
được
ngay. Không ngờ mỗi lúc một
thấy nguy nan. Giọng nói và nét mặt
Cưu Ma Trí
đầy vẻ kiêu ngạo, thần sắc
Thiên Nhân, Thiên Quan và mọi
người
đều lộ vẻ buồn phiền phẫn
nộ mà không làm sao được.
Tới lúc Cưu
Ma Trí cầm
tay Bảo Định Đế lôi đi,
chạy ra ngoài cửa, Đoàn Dự
hoảng hốt
không kịp
nghĩ ngợi gì nữa, chàng
la ầm lên:
- ối! Mi buông
bá phụ ta ra!
Đoàn Dự
vừa la vừa đứng phắt
dậy chạy theo. Cưu Ma Trí ngay lúc mới
vào
đã thấy
một người ngồi trước
mặt Khô Vinh đại sư nhưng vẫn
chưa suy
đoán người
đó là ai và cũng không hiểu
Khô Vinh bảo gã ngồi đó có
dụng ý
gì. Bây
giờ thấy Đoàn Dự đứng
dậy đuổi theo, liền động tính
hiếu kỳ quay
lại hỏi:
- Tôn giá
là ai?
Đoàn Dự
đáp:
- Mi đừng
hỏi ta là ai vội! Hãy buông bá
phụ ta ra trước đã rồi
sẽ nói
chuyện sau!
Nói xong Đoàn
Dự đưa tay ra nắm lấy cổ
tay Bảo Định Đế. Bảo Định
Đế lật
bàn tay lại,
nắm lấy tay Đoàn Dự nói:
- Dự nhi! Cháu
không phải bận lòng vì ta nữa!
mau mau về giục phụ thân
cháu lên
ngôi Đại Bảo, nắm lấy việc
triều chính. Còn ta bây giờ
đã thành
một vị lão
tăng mây ngàn hạc nội, không đáng
quan tâm nữa.
Bàn tay Bảo
Định Đế vừa chạm vào
tay Đoàn Dự người bỗng
giật thót lên
một cái
và cảm thấy hấp lực của
Chu cáp thần công hút mạnh. Cưu
Ma Trí
cũng đồng
thời cảm thấy chân lực trong
mình cứ cuồn cuộn tiết ra ngoài.
Song công lực
của lão rèn luyện còn cao cường
hơn Bảo Định Đế nhiều.
Lão ngờ
là Bảo Định Đế vận dụng
công phu kỳ lạ để hút lấy
nội lực của
mình, lão
liền ngưng tụ nội lực, định
tranh đoạt cùng chân khí của
Bảo Định
Đế. Bảo
Định Đế sở dĩ bị
Cưu Ma Trí chế ngự được
là do trong lúc bất ngờ
không đề
phòng, bị đối phương đột
nhiên dùng kỹ thuật tiểu nhân
nắm được
mà thôi,
còn về nội lực võ công
trong bản thân chưa bị hao tổn mảy
may.
Bỗng nhiên
nhà Vua cảm thấy hai tay đồng thời
có một mãnh lực giằng co
liền dùng
ngay phương pháp tá lực đả
lực dẫn hai luồng nội lực cho
gặp
nhau ở một
chỗ để hai bên kháng cự
lẫn nhau. Bảo Định Đế lợi
dụng lúc đó
chỉ khẽ
vẫy tay một cái đã thoát khỏi
sự trói buộc của Cưu Ma Trí
một cách
dễ dàng,
đem Đoàn Dự cùng nhảy lùi
lại và thầm tự nhủ: "Kể
cũng đáng hổ
thẹn, hôm
nay mình phải nhờ đến Dự
nhi cứu cho mới thoát được".
Cưu Ma Trí
kinh hoảng vô cùng nghĩ thầm: "trong
võ lâm lại mới xuất hiện
một vị cao
thủ thế mà sao mình không hay biết
gì hết? Người này tuổi
còn
nhỏ, mới
độ hai mươi trở lại mà
sao bản lĩnh cao cường đến
thế?".
Thấy Đoàn
Dự gọi Bảo Định Đế
bằng bá phụ Cưu Ma Trí trong lòng
nghi
hoặc tự
hỏi: "Quái lạ! Sao ta chưa hề nghe nói
tới trong đám con em họ
Đoàn nước
Đại Lý có một nhân vật
đặc sắc như thế bao giờ?".
Cưu Ma Trí
dở thủ
đoạn thầm lén, nắm giữ
được mạch đạo Bảo Định
Đế một cách dễ
dàng, tưởng
thành công đến nơi mà lại
sẩy. Lão không ngờ một gã
thanh
niên xen ngang
vào phá đám, khiến lão căm
giận, không thể nào nhịn được.
Vẫn ra vẻ
bình tĩnh, lão gật đầu lên
giọng nói mát:
- Tiểu tăng
vẫn tưởng họ Đoàn nước
Đại Lý xa nay chỉ chuyên về võ
học
tổ truyền,
không theo những môn tạp nham không
ngờ các bậc hiền tài hậu
bối lại
đi kết giao cả với Tinh tú
Hải lão nhân để khảo luyện
các kỳ môn võ
học như môn
"hoá công đại pháp" chẳng hạn.
Thế thì lạ thật, quả là lạ
thật!
Cưu Ma Trí
tuy là người uyên bác hiểu
rộng vẫn lầm tưởng "chu cáp
thần
công" của
Đoàn Dự là môn "hoá công
đại pháp". Có điều lão
còn biết tự
trọng, không
buông lời nói phũ phàng đả
kích ai. Vì thế nên "Tinh Tú Hải
lão ma" lão
gọi đổi ra "Tinh Tú Hải lão
nhân". Nhân vĩ võ lâm đều
gọi "hoá
công đại
pháp" là yêu công hay tà thuật
lão lại gọi tránh đi là kỳ
môn võ
học. Lão
không dùng chữ đệ tử
lão ma mà chỉ dùng chữ kết
giao đủ biết lão
là người
rất tế nhị. Tuy lão cũng ngộ
nhận như Thạch Thanh Tử song biết
lựa lời
thanh lịch, không như Thạch Thanh Tử
hỏi một cách sống sượng,
bốp chát.
Bảo Định
Đế cũng cười lạt nói
móc:
- Lâu nay bần
tăng vẫn ngưỡng mộ Đại
Luân Minh Vương là bậc đại
trí tuệ,
kiến thức
sâu xa, thế mà sao cũng ăn nói
hồ đồ đến thế? Tinh Tú
lão ma
làm nhiều
điều phi nghĩa, con cháu họ Đoàn
khi nào lại có liên lạc với
hắn?
Cu Ma Trí đã
hơi chột dạ, Đoàn Dự lại
nói tiếp:
- Mi là khách
ở xa tới, chùa Thiên Long ta
tiếp đãi trọng thể, thế mà
mi cả
gan dám xúc
phạm đến bá phụ ta. Chẳng qua
chúng ta thấy mi cũng là đệ
tử
nhà Phật
nên mọi việc đều nhân nhượng,
thì trái lại mi lại càng ngang ngược
thêm. Những
người đã xuất gia có
ai lại như mi? Chẳng biết giữ thanh
quy
một chút
nào hết.
Mọi người
thấy Đoàn Dự lấy đại
nghĩa trách mắng Cu Ma Trí cũng hả
dạ,
đồng thời
để hết tinh thần giới bị,
sợ Cưu Ma Trí cáu tiết lên
lại gia hại
Đoàn Dự
một cách đột nhiên. Song lão
sắc mặt vẫn điềm nhiên và
nhã nhặn
nói:
- Hôm nay được
biết thêm một bậc cao hiền, còn
hân hạnh nào bằng? xin
đừng
tiếc công chỉ giáo cho mấy hiệp,
khiến tiểu tăng được thêm
phần tiến
ích.
Đoàn Dự
thản nhiên đáp:
- Ta không hiểu
võ công và cũng chưa học võ
bao giờ.
Cưu Ma Trí
cười khành khạch đáp:
- Thật là
cao minh! Cao minh! Thôi tiểu tăng xin cáo
biệt vậy!
Lão vừa
nghiêng người đi một chút
đã phất tay áo đồng thời
vươn bàn tay
ra, lập tức
bốn đường "hoả diệm đao"
phát xuất nhằm đánh vào
Đoàn Dự.
Đoàn Dự
hoàn toàn không hiểu cách chống
đỡ môn võ công thượng
thặng
này, chợt
thấy những đòn ác liệt
tập công tới chàng vẫn ù
ù cạc cạc đứng ỳ
ra. Bảo Định
Đế và Thiên Tham đồng thời
đánh luôn hai ngón tay ra để
ngăn chặn
bốn đường "hoả diệm đao".
Bỗng thấy Cưu Ma Trí thân hình
rung động
không ngừng, chính là lúc lão
tăng cường nội kình đến
cực độ để
xung kích. Thiên
Tướng "oẹ" một tiếng, hộc
máu tươi ra. Bấy giờ Đoàn
Dự
mới biết
Cưu Ma Trí lại dùng cách đánh
lén lút, liền nổi cơn thịnh
nộ, chỉ
vào mặt
Cưu Ma Trí mắng:
- Gã phiên
tăng kia! Mi thật là dã man vô lý.
Đoàn Dự
vừa mắng vừa đưa ngón
tay trỏ dùng sức phóng mạnh ra,
tâm khí
giao thông, tự
nhiên sử dụng thành thế "phương
dương kiếm" với một nội
lực hùng
hậu vô song.
Đoàn Dự
lúc trước ngồi trước
mặt Khô Vinh đại sư để xem
đồ hình và các
vận dụng
Lục mạch thần kiếm. Sau khi nhận xét
và ghi nhớ tỏ tường bây
giờ
đem sử
dụng thí nghiệm một ngón đầu
tiên không ngờ lại ám hợp
đúng như
trong kiếm phổ.
Sức nội kình phóng ra mãnh liệt,
nghe kêu "vo vo" nhằm
đâm thẳng
vào Cưu Ma Trí, đấy chính là
đòn "kim châm độ kiếp".
Cưu Ma Trí
không thể tưởng tượng
được nội lực của Đoàn
Dự lại ghê gớm
đến thế.
Đòn "kim châm độ kiếp" này
lúc phóng ra tuyệt ở chỗ vụng
mà
khéo, trơn
mà rít hợp với yếu quyết
của kiếm pháp thượng thừa.
Cưu Ma Trí
hốt hoảng,
vội vàng dùng chưởng lực
đẩy mạnh "hoả diệm đao" để
chống
đỡ.
Đoàn Dự
ra tay chẳng những làm cho Cưu Ma Trí
phải kinh dị mà ngay đến
Khô Vinh cùng
bọn Thiên Nhân cũng cho là một
sự không bao giờ nghĩ tới.
Nhất là
Bảo Định Đế và chính
Đoàn Dự lại càng lấy làm
quái lạ. Đoàn Dự
tự nghĩ:
"sao mình ngẫu nhiên đánh ra một
chỉ mà Cưu Ma Trí lại phải để
hết tâm
thần ra chống đỡ như thế?
Rồi chàng lại tự trả lời:
phải rồi, phải rồi,
chắc là
mình xuất chỉ đúng cách thức
nên lão cho là mình biết sử
dụng Lục
mạch thần
kiếm. Ha ha! đã thế ta phải cho lão
hoảng vía một phen". Chàng
liền quát
lớn:
- Thế "thương
dương kiếm" có chi đáng kể?
Để ta sử dụng mấy đường
"trung xung kiếm"
cho mi coi!
Nói xong chàng
đưa ngón tay giữa ra điểm.
Song chỉ pháp tuy đúng nhưng
kình lực
không vận dụng tiếp theo được,
thành ra chỉ là đường đánh
hư
không, mà
chẳng có mảy may hiệu lực.
Cưu Ma Trí
lúc mới thấy Đoàn Dự
điểm ngón tay giữa đã
sắp sẵn các thế để
tiếp chiến,
không ngờ đối phơng đánh
không thấy một chút kình lực
nhưng
lão vẫn
còn nghi hoặc cho là đối phương
dùng lối hư hư thực thực
mà sẽ có
đường
đánh lợi hại tiếp theo. Dợi
tới khi Đoàn Dự sử
dụng đường thứ hai
vẫn rỗng
tuếch như trước, lúc đó
Cưu Ma Trí mới mừng thầm
nghĩ bụng: "ta
vẫn nói
ở trên đời này làm
gì có người sử dụng
được "thương dương kiếm"
mà kiêm
được cả "trung xung kiếm" nữa?
quả nhiên thằng lỏi này hư trương
thanh thế để
chộ người. Đã thế thì
ta cho nó một phen bở vía chơi".
Cưu Ma Trí
là người rất tự phụ,
mà đã tự phụ tất sinh lòng
đố kỵ. Chuyến
này lão
đến chùa Thiên Long bị thất
thế luôn mấy lần. Lão nghĩ
nếu không
làm cho tỏ
mặt một phen thì oai danh Đại Luân
Minh Vương bị tổn thương
nhiều lắm.
Tức thì lão đưa tay trái
đánh liên tiếp hai chưởng,
hướng cả về
hai bên tả
hữu, dùng kình lực để
phong toả đường cứu viện
của Bảo Định
Đế và
mọi người. Tiếp theo lão dùng
thế "bạch hồng quán nhật" trong đao
pháp "hoả
diệm đao" chém thẳng vào vai bên
phải Đoàn Dự. Lão dùng
đường
đao tinh diệu này cốt chém cho Đoàn
Dự cụt cánh tay phải.
Bảo Định
Đế, Thiên Nhân và Thiên Tham
đồng thanh la lên:
- Phải cận
thận đấy!
Rồi mọi
người đều đa ngón tay
ra điểm về phía Cưu Ma Trí. Ba
người xuất
chiến đều
là những đòn trong võ công
thượng thừa, bắt buộc đối
phương
phải thu chiêu
về để tự cứu. Nào
ngờ Cưu Ma Trí đã vận dụng
nội kình để
phòng giữ
tất cả các chỗ yết huyệt trong
toàn thân rồi nên lão không
cần thu
đao về,
cứ nhằm thẳng Đoàn Dự
bổ xuống. Đoàn Dự nghe tiếng
bá phụ biết
ngay là nguy
đến nơi rồi, chàng vội đưa
hai tay đồng thời đánh luôn
hai chỉ.
Trong lúc kinh
hoảng, chân khí tự nhiên xuất
phát, "thiếu trạch kiếm" bên
tay phải, "thiếu
xung kiếm" bên tay trái, hai kiếm đồng
thời xông ra đón
"hoả diệm
đao". Dư thế vẫn còn phát ra
những tiếng "vo vo", phản kích lại
Cưu Ma Trí.
Cưu Ma Trí hốt hoảng không kịp
suy nghĩ gì hết, vội dừng tay
trái phát
động kình lực để chặn
đòn. Đoàn Dự sau khi phóng
mấy thế kiếm,
trong lòng đã
hơi hiểu rõ cách sử dụng
kiếm khí. Trước hết phải
có một ý
niệm, rồi
mới vận chân khí ra ngón tay,
có thế chân khí mới xuất
phát ra
được.
Song chàng vẫn không hiểu tại sao phải
làm như vậy. Đoàn Dự khẽ
búng ngón
tay giữa, lại sử dụng "trung xung
kiếm pháp". Chỉ trong chớp
mắt, sáu
đường kiếm ở trong quyển
đồ hình mà chàng vừa
được xem qua
trong lúc ngồi
trước mặt Khô Vinh đại sưu
lần lượt hiển hiện ra trước
mặt
chàng một
cách rất rõ ràng. Mười
đầu ngón tay cứ liên tiếp
bật ra, qua
đường
này tiếp đến đường
khác, tự nhiên thấy kiếm pháp
nhập diệu, tựa hồ
một nghệ
sỹ tài cao tay vẫn gẩy đàn
mà mắt vẫn nhìn chim nhạn bay qua.
Cưu Ma Trí
lại càng kinh hoảng, luôn luôn tiếp
vận nội lực để chống đỡ
với
Lục mạch
thần kiếm. Trong căn nhà lúc này
chỉ thấy kiếm khí dọc ngang,
gươm đao
bay lợn, xung kích chen lấn nhau tựa
hồ sấm vang gió rít. Giao
đấu được
một lúc, Cưu Ma Trí nhận thấy đối
phương kình lực mỗi lúc một
mạnh, kiếm
pháp cũng biến hoá khôn lường,
tuy từng lúc từng chỗ nó
tự
sáng tác
ra những điểm mới lạ khiến
cho người không biết đâu
mà mò. Cưu
Ma Trí mỗi
lúc một thêm kinh hoảng và hối
hận, lão nghĩ thầm: "không ngờ
trong chùa Thiên
Long lại có bậc cao thủ còn nhỏ
tuổi như thế. Hôm nay
Cưu Ma Trí
này chính là tự mình đi
chuốc lấy cái nhục vào thân".
Đột nhiên
nghe "vu vu vu". Cưu
Ma Trí đánh liền ba đao và
nói:
- Hãy ngừng
tay!
Đoàn Dự
tuy học được Lục mạch thần
kiếm song chưa thể phát động chân
khí hay thu về
theo ý mình được. Vừa
nghe đối phương kêu ngừng
tay,
chàng luýnh
quýnh không biết cách thu nội lực
về, đành đưa ngón tay chỉ
thẳng lên
nóc nhà đồng thời bụng
nghĩ: "thôi ta cũng không nên phát
kình
lực ra nữa,
để xem y nói gì đã".
Cưu Ma Trí
quả thông minh hơn người, nhìn
Đoàn Dự có vẻ lờ
ngờ, đồng
thời lúc
thu điểm chân khí chân tay luống
cuống, trông rõ dáng điệu người
kém võ
công. Lão chợt nảy ra một ý
nghĩ, tức thời nhảy lên
một bước giơ
tay đấm
thẳng một quyền vào mặt Đoàn
Dự. Đoàn Dự nhờ duyên
cơ đưa
tới, tuy
có học được môn võ
rất cao thâm Lục mạch thần kiếm
nhưng ngoài
ra về các
môn quyền cước binh khí thông
thường khác chàng hoàn toàn
không hiểu
tý gì. Đoàn Dự đưa
cánh tay lên đỡ đường
quyền của đối
phương một
cách rất ngượng ngịu. Cưu
Ma Trí liền lật bàn tay phải túm
ngay "thần phong
huyệt" ở trước ngực chàng.
Tức khắc người chàng mềm
nhũn, chân
tay không cử động được
nữa.
Cưu Ma Trí
tuy đã khám phá được
nhược điểm trong võ học của
Đoàn Dự
nhưng cũng
không ngờ bắt được
chàng một cách quá dễ dàng
như thế. Lão
vẫn còn
sợ chàng giả vờ ngớ
ngẩn mà dùng quỷ kế gì khác
chăng nên lúc
nắm được
"thần phong huyệt" rồi lão đưa
ngón tay điểm luôn thêm ba đại
huyệt: "đản
trung", "đại thôi" và "kinh môn". Người
đã bị điểm những đại
huyệt đó
rồi, quyết không thể nào còn
phản kháng lại được nữa.
Song đồng
thời Cưu
Ma Trí cảm thấy chân lực trong
mình luôn luôn theo bàn tay phải
tiết ra ngoài.
Lão vội vàng đưa bàn tay trái
nắm chặt lấy tay phải của mình,
lùi lại
ba bước rồi nói:
- Vị tiểu
thí chủ này trong bụng đã nhớ
hết đồ hình về Lục mạch
thần kiếm.
Quyển đồ
hình đã bị Khô Vinh đại
sư đốt cháy rồi...
Lúc Cưu Ma
Trí cất tiếng nói thì lại không
giữ được chân khí khỏi
bị tiết ra
ngoài nên
y vội vội vàng vàng nói vắn
tắt:
- Tiểu thí
chủ đây là quyển đồ
hình sống... đem gã đốt sống
trước mồ Mộ
Dung tiên sinh,
cũng như là đốt quyển đồ
hình vậy...
Cưu Ma Trí
sợ phe Khô Vinh đại sư nhận
thấy nhược điểm của mình
trong
lúc nói
năng mà xúm lại tấn công chăng,
lão liền giơ tay trái đánh
luôn ra
năm đường
đao, nhằm về phía trước.
Bóng lão thoáng chuyển động
một cái
đã rút
lui ra khỏi cửa mầu ni đường.
Bọn Bảo Định Đế, Thiên
Quan, Thiên
Nhân rượt
theo để cướp người
lại đều bị sức ngũ đao
liên hoàn vây bọc,
ngăn giữ
không có cách nào tiến lên
đơực. Cưu Ma Trí cầm Đoàn
Dự quăng
cho chín tên
hán tử đợi ở ngoài
cửa rồi quát giục:
- Các người
rút cho mau!
Hai tên hán
tử đồng thời đưa tay
đón lấy Đoàn Dự, rồi
đi xuyên qua rừng
cây, chạy
rẽ đi lối khác chứ không
theo đường cái. Cưu Ma Trí
sau khi trao
Đoàn Dự
cho người khác, chân khí không
bị tiết ra nữa. Lão lại huy động
"hoả diệm
đao" chém tới tấp vào cửa
mầu ni đường.
Bọn Bảo Định
Đế đều dùng phép Nhất
Dương Chỉ xung kích nhưng vẫn
không sao phá
vỡ được vòng vây bằng
lỡi đao vô hình của đối
phương. Cưu
Ma Trí nghe thấy
tiếng vó ngựa dồn dập, biết
là thủ hạ đã đem Đoàn
Dự lên
đường
về bắc rồi. Lão đắc ý
cười một tràng dài nói:
- Đốt mất
quyển đồ hình chết, lại được
quyển đồ hình sống. Mộ Dung
tiên
sinh lại có
bạn ở dưới suối vàng
sẽ khỏi phải tịch mịch.
Đoạn lão
dùng tay phải đánh chéo lại
một chưởng. Nghe tiếng kêu rắc
rắc.
Hai cây cột
ở toà mầu ni đường
đã bị "hoả diệm đao" chém
gẫy rồi. Lão phi
thân thoảng
như một làn khói, thoắt đã
biệt dạng, không biết đi về phương
hướng
nào. Bảo Định Đế và
mọi người đều dùng kinh
công tuyệt đỉnh đuổi
theo, nhằm thẳng
về phía bắc.
Đoàn Dự
bị Cưu Ma Trí điểm các huyệt
đạo, không cử động gì
được nữa,
chàng bị
gác ngang lưng ngựa, mặt cúi sấp
xuống, chỉ nhìn thấy mặt đất
như chạy lùi
về phía sau. Vó ngựa chạy như
bay, miệng mũi đầy cát bụi,
tai
nghe những
tên hán tử nói líu lo toàn
tiếng Phiên, chẳng hiểu là chúng
nói
gì. Đoàn
Dự đếm được bốn
mươi chân ngựa, biết là cả
bọn chúng đi có
mười
người. Đi được chừng
hơn mười dặm, tới khúc
đường rẽ, chàng thấy
Cưu Ma Trí
nói líu lo mấy câu rồi năm
con ngựa đi về bên trái, còn
Cưu Ma
Trí và
một tên áp giải chàng cùng
ba người nữa đi rẽ về
bên phải. Lại đi
chừng hai
dặm nữa thì tới chỗ rẽ
thứ hai năm người này lại
đi ra làm hai
ngả. Đoàn
Dự biết Cưu Ma Trí sở dĩ
chia ra đi mấy ngả như thế là
chủ ý
đánh lạc
hướng, khiến cho truy binh không biết
đâu mà đuổi theo. Lại đi
một hồi
nữa, Cưu Ma Trí xuống ngựa,
lấy một đoạn dây da, buộc ngang
lưng Đoàn
Dự, tay trái lão xách ngang người
chàng đi về phía rặng núi còn
hai tên hán
tử đi rẽ về phía tây.
Đoàn Dự ngấm ngầm xuýt
xoa và tự nghĩ:
"dù bá
phụ có phái một đoàn thiết
giáp kỵ binh, đuổi theo không ngừng
bước,
bất quá cũng chỉ bắt hết
được chín tên tuỳ tùng
là cùng, không thể
nào cứu
được mình về. Cưu Ma Trí
xách một người bên tay mà
lão đi nhẹ
như không,
mỗi lúc đi một mau hơn. Đi như
thế chừng độ ba giờ mà
toàn
xuyên qua rừng
qua núi. Mặt trời đã ngả
về phía tây, ánh nắng rọi từ
bên
trái tới
Đoàn Dự biết là Cưu Ma Trí
đem mình về hướng bắc.
Đến lúc gần
tối, Cưu
Ma Trí gác Đoàn Dự lên
một cành cây rồi lấy dây da
trói vào. Lão
chẳng nói
câu gì hết, thậm chí chẳng thèm
nhìn đến nữa, chỉ đặt
lên trên
lưng chàng
mấy cái bánh khô rồi đưa
ngón tay giải một huyệt đạo cổ
tay
trái cho chàng
để có thể lấy được
bánh mà ăn. Đoàn Dự duỗi
tay trái ra,
định vận
khí để sử dụng "thiếu trạch
kiếm" để đánh lão nhưng
chàng có biết
đâu sau
khi các đại huyệt trong người
bị điểm rồi thì toàn thân
chân khí bị
phong toả nên
ngón tay chàng hí hoáy mãi mà
không có chút nội lực nào
phát ra hết.
Hai ngày liền Cưu Ma Trí vẫn xách
Đoàn Dự đi về phía bắc.
Mấy lần
chàng gợi chuyện, hỏi lão sao
lại bắt chàng và đem chàng
về bắc
để làm
gì Cưu Ma Trí vẫn làm thinh không
trả lời. Đi mãi tới mười
ngày, đã
ra khỏi địa
giới nước Đại Lý,
Đoàn Dự nhận thấy Cưu Ma Trí
lại xoay
hướng
đi về phía đông bắc nhưng
vẫn tránh không đi đường
lớn, cứ đi tắt
qua những
cánh rừng hoang núi rậm. Chàng
để ý nhìn nhận thấy địa
thế mỗi
lúc một
bằng phẳng, núi dần dần ít
đi mà sông ngòi lại nhiều ra.
Trong một
ngày phải
đi qua mấy lần đò. Cưu Ma Trí
xách Đoàn Dự đi đường
như vậy
cũng làm
cho người qua đường phải
kinh khủng. Về sau hễ ra cửa là
gặp
người
đi lại rồi song cũng không có
ai hỏi han gì. Đoàn Dự lòng
phẫn uất,
chàng nhớ
lại lúc bị cô em Mộc Uyển Thanh
bắt, tuy ngày nào cũng bị đánh
vùi đánh
dập kể có đau thật nhưng không
đến nỗi buồn bực như lần
này. Lại
đi hơn mười
ngày nữa, Đoàn Dự nghe thấy
tiếng người nói thanh nhã dịu
dàng thì
nghĩ bụng: "chắc đây là địa
giới Giang Nam rồi, nếu lão đem
mình
đi tế
sống Mộ Dung tiên sinh thì chỉ một
ngày nữa là tới nơi. Lão
Phiên
tăng này
võ công lợi hại như thế,
ngay phe bá phụ mình sáu người
hợp lại
mà còn
không ngăn nổi lão. Bây giờ
mình đã lọt vào tay lão rồi,
chỉ có cách
để mặc
lão muốn giết thì giết, muốn
mổ thì mổ chứ chẳng còn
hi vọng gì
nữa. ý
chí ngang bướng đã chớm
nở, chàng không thèm lo nghĩ
gì hết ngẩng
đầu lên
ngắm phong cảnh. Tiết trời đang
độ tháng ba, ngõ hạnh đầy
hoa,
ven hồ rủ
liễu, gió xuân phơi phới thổi
nhẹ bên mình khiến cho người
chàng
nh say sa ngây
ngất. Đoàn Dự bị Cưu Ma Trí
xách đi hơn một tháng, khổ
cũng quen rồi,
bây giờ thấy thắng cảnh ngày
xuân phong quang như vậy,
bất giác
trong lòng sảng khoái, buột miệng ngâm:
Trường
Giang từng đợt sóng dồi
Ngẩn ngơ
bờ liễu lôi thôi mấy hàng
Bốn bề
xa vắng thôn trang
Phất phơ
hoa hạnh, ánh dương tà tà.
|