THIÊN
LONG BÁT BỘ - HỒI 21
Rõ
ràng người đó chẳng là
Chung Linh?
Kim Dung
Các vị
giang hồ hào kiệt nhất nhất cùng
Bảo Định Đế làm lễ
tương kiến: Mã
Ngũ Đức
và Tả Tử Mục tỏ ra rất
mực khiêm cung, đặc biệt là
Liễu Cung Hư
Tần Nguyên
Tôn vẫn giữ thái độ kiêu
kỳ. Bọn Kim Đại Bằng, Sử
An thi lễ
theo tư cách
hàng hậu bối, không dám bác
bậc mà cũng không quá khúm
núm.
Sau cuộc lễ
tương kiến Chung Vạn Cừu lên
tiếng:
- Đoàn
huynh chưa dễ mấy khi hạ cố, xin lưu
lại đây mấy hôm cũng là
một
dịp may cho anh
em được học hỏi thêm.
Bảo Định
Đế đáp:
- Xá điệt
là Đoàn Dự, vì xúc phạm
tới Chung động chúa, đã
bị lưu lại quý
xứ nên
hôm nay tại hạ thân hành đến
đây một là để tỏ tình
thân, hai là để
xin lỗi, dám
mong Chung động chúa nể mặt tại
hạ mà thứ tội cho đứa
con
nít ngây
ngô, dại dột, tại hạ xiết bao cảm
kích.
Quần hùng
nghe nhà Vua nói, ai cũng kính phục
khen thầm:
- Lâu nay thường
nghe Đoàn hoàng đế nước
Đại Lý, bao giờ cũng theo
đúng quy
luật võ lâm tiếp đãi đồng
đạo, quả nhiên danh bất h truyền.
Chỗ
này thuộc
phạm vi giang sơn của mình, nhà Vua chỉ
cần phái mấy trăm binh
mã đến
bắt người về là được
thế mà người lại thân hành
tới nơi, dùng lời lẽ
ôn tồn,
năn nỉ cầu xin.
Chung Vạn Cừu
cời khanh khách chưa kịp trả lời
thì Hắc Bạch kiếm Sử An
đã cướp
lời:
- Thế ra công
tử Đoàn Dự đắc tội
với Chung động chúa.
Tại hạ đối
với Đoàn công tử có
mang ơn cứu mạng, cũng xin động
chúa gia
ơn cho!
Nam Hải Ngạc
Thần bỗng lớn tiếng quát:
- Đây là
việc của đồ đệ ta, ai khiến
mi nói chõ vào?
Cao Thăng Thái
cười lạt nói:
- Đoàn
công tử là sư phụ ngươi
chứ? ngươi đã cúi đầu
làm lễ bái sư rồi kia
mà? Chẳng
lẽ bây giờ ngươi lại ăn
lời?
Nam Hải Ngạc
Thần thẹn đỏ mặt tía tai mắng
lại:
- Mẹ nó!
Lão gia không thèm nuốt lời
đâu. Hôm nay lão gia muốn giết
quách gã
sư phụ hữu danh vô thực đó
đi. Lão đây phải thờ
một gã tiểu tử
làm thầy,
thẹn chết đi được.
Mọi người
không hiểu đầu đuôi, đều
phải sửng sốt. Thư Bạch Phụng
nói:
- Chung động
chúa! Tha hay không các hạ nói cho
dứt khoát.
Chung Vạn Cừu
cười đáp:
- Tha, tha chứ!
tôi giữ lệnh lang ở đây
làm chi?
Vân Trung Hạc
tự nhiên nói xen vào:
- Đoàn
công tử là một trang thiếu niên
anh tuấn, Chung phu nhân lại là bậc
tuyệt sắc
giai nhân nếu lưu Đoàn công tử
ở đây phỏng có khác chi
rước voi
dày mả
tổ, nuôi ong tay áo. Chung động chúa
dĩ nhiên phải tha công tử rồi,
chả dám
giữ đâu.
Mọi người
nghe gã đều phải ngạc nhiên.
Ai cũng nghĩ bụng: "thằng cha
cùng hung cực
ác này ăn nói càn dở,
chẳng kiêng nể gì, thậm chí đến
Chung
Vạn Cừu
mà gã cũng chẳng coi vào đâu.
Không trách gã tự xưng là
cùng
hung cực ác
thật đúng lắm".
Chung Vạn Cừu
căm giận quay lại bảo Vân Trung Hạc:
- Vân huynh! Sau
khi đã giải quyết xong vụ này
tại hạ sẽ xin lãnh giáo mấy
hiệp.
Vân Trung Hạc
đáp:
- Hay lắm! Hay
lắm! Ta vẫn có ý định giết
anh chồng để chiếm cô vợ,
mưu
đoạt gia
tài, chiếm luôn nhà ở.
Mọi người
cả kinh thất sắc. Nhất phi xung thiên
Kim Đại Bằng lên tiếng:
- Anh hùng hảo
hán trong chốn giang hồ chưa chết
hết đâu. Các ngươi bản
lãnh cao cường
đến mấy chăng nữa rút
cục cũng không thoát khỏi đạo
trời
chí công
được đâu.
Diệp Nhị
Nương bật lên tiếng cười
the thé phản đối:
- Kim tướng
công! Nhị Nương này chưa hề
xúc phạm gì tới ngươi, sao
ngươi vơ
đũa cả nắm?
Nghe giọng nói
thôi miên trấn áp cả tâm hồn
Kim Đại Bằng không khỏi
rùng mình.
Tả Tử Mục sực nhớ chuyện
mụ cướp con mình bữa trước,
trong
bụng hãy
còn nơm nớp lo âu, đa mắt
nhìn trộm mụ một cái. Diệp Nhị
Nương cười
sằng sặc hỏi:
- Tả chưởng
môn! Mấy bữa nay chắc lệnh lang
lớn lên và mập mạp trắng
trẻo lắm
đấy nhỉ?
Tả Tử
Mục bất đắc dĩ hàm hồ
khẽ đáp:
- Bữa trước
cháu bị cảm mạo phong hàn, tới
nay vẫn chưa khỏi.
Diệp Nhị
Nương nói tiếp:
- A! Đó
đều là lỗi tại tôi. Lúc
quay về tôi sẽ qua thăm thằng cháu
Sơn Sơn
rất ngoan ngoãn.
Tả Tử
Mục thất kinh, vội gạt đi:
- Không dám
phiền đại giá giáng lâm lần
nữa.
Bảo Định
Đế thấy rõ tình hình, nghĩ
thầm: "thế này thì ra bon tứ
ác hoành
hành quá
tệ, kết oán đã nhiều. Đợi
khi cứu Đoàn Dự ra rồi ta
phải tìm cơ
hội tiêu
diệt bọn chúng để trừ mối
đại hại. Đứng đầu
bọn tứ ác là thái tử
Diên Khánh,
tay cùng người họ Đoàn
ta không tiện hạ thủ nhưng nếu xét
ra
quả tội
ác đầy rẫy thì cũng không
thể dung thứ được.
Thư Bạch Phụng
thấy mỗi người một điều,
toàn chuyện đâu đâu, liền
trở lại
vấn đề.
Bà đứng phắt lên nói:
- Chung động
chúa đã nhận lời tha thằng
nhỏ. Vậy xin cho gọi nó ra để
mẹ
con ta được
gặp nhau.
Chung Vạn Cừu
cũng đứng lên đáp:
- Được
rồi.
Rồi đột
nhiên quay lại hầm hầm, trừng
mắt nhìn Đoàn Chính Thuần
và than
rằng:
- Đoàn
Chính Thuần! Mi đã có vợ
đẹp con khôn như thế mà lòng
tham vẫn
chưa đủ
? Hôm nay mi mang tiếng ô nhục với
thiên hạ, đó là mình làm
mình chịu,
đừng oán trách gì Chung Vạn
Cừu này nữa.
Đoàn Chính
Thuần ngay từ lúc đầu nghe
Chung Vạn Cừu hứa trả con trai đã
nghĩ ngay: câu
chuyện đâu có thể dễ dàng
như thế được? Tất nhiên
đối
phương còn
có âm mưu, quỷ kế gì đây.
Bây giờ nghe hắn nói vậy càng
thêm
chột dạ,
vội đứng phắt dậy, bước
tới trước mặt Chung Vạn Cừu
bảo:
- Chung động
chúa! Nếu ngươi còn cố ý
hại người thì Đoàn mỗ
sẽ có
phương pháp
đối phó khiến ngươi cũng
phải hối hận suốt đời.
Chung Vạn Cừu
thấy Vương gia tướng mạo đường
đường, phong độ thanh
cao đài
các, mình thực chẳng bén gót
chân. Phần thì thẹn vì mình xấu
xa,
phần thì
ghen tức, lửa giận bốc lên
đùng đùng, lớn tiếng
quát:
- Đã đến
nước này Chung mỗ có bị
nhà tan người chết, thây phân
muôn
đoạn cũng
quyết theo đuổi ăn thua với
mi cho đến cùng. Mi muốn lấy lại
con, được
lắm, hãy đi theo vào đây.
Nói xong hùng
hổ rảo bước ra ngoài sảnh
đường. Đoàn người
đi theo Chung
Vạn Cừu
đến trước bức tường
cây. Vân Trung Hạc muốn phô tài
khinh
công, liền
nhảy vọt sang qua bên kia trước
tiên. Đoàn Chính Thuần nghĩ
bụng: "Việc
này không thể giải quyết êm
đẹp được rồi, chi bằng
mình ra oai
trước
để đối phơng biết chừng
mà nhượng bộ" bèn hạ lệnh:
- Đốc Thành!
Ngươi chặt mấy gốc cây này
để mở lối cho mọi người
đi!
Thái Tân
Khách Tiêu Đốc Thành đáp:
- Xin vâng!
Đoạn giơ
búa thép lên chặt ngang từng
gốc cây chẳng khác gì dao bén
thái
đậu phụ.
Điểm Thương Nông Đổng Tư
Quy phóng chưởng lực ra đánh
bật
những cây
đã ngã xuống hất ngược
lên dựa vào rặng cây hai bên,
để lộ ra
một lối
nhỏ. Cây cương phủ loá lên
một vài nhát nữa, thế là
5 gốc cây bị
chặt phăng
trong nháy mắt và mở thành
một lối đi rộng rãi. Chung Vạn
Cừu
trồng bón
được thành một bức tường
đã tốn bao nhiêu tâm huyết
chứ đâu
phải chuyện
dễ dàng? bây giờ bỗng bị
Tiêu Đốc Thành vung 5 nhát búa
chém mất
5 cây lớn thì tức giận vô
cùng nhưng hắn lại nghĩ rằng:
"họ Đoàn
nước
Đại Lý phen này bị nhục nhã
ê chề, cái việc phá hoại nhỏ
mọn này có
thấm vào
đâu?". Nghĩ vậy liền theo lối
trống đi vào. Vừa đi khỏi
bức tường
cây thấy
Huỳnh Mi hoà thượng và Thanh bào
khách mỗi người tay trái đang
cầm một
đầu gậy trúc, trên đầu
bật lên một luồng hơi trắng thì
ra hai người
đang đấu
nội lực. Thốt nhiên Huỳnh Mi đưa
ngón tay bên phải ra xoáy
mạnh vào
tảng đá xanh trước mặt,
lõm xuống một lỗ nhỏ. Thanh bào
khách
suy tính một
chút, rồi tay phải cầm gậy trúc
thứ hai vạch một vòng tròn lên
tảng đá
đó. Bảo Định Đế chú
ý nhìn biết ngay là Huỳnh Mi sư
huyng đang
cùng thái
tử Diên Khánh vừa đánh
cờ vừa đấu nội công.
Thế là vừa đấu trí
vừa đấu
lực. Cuộc đấu đặc biệt
lạ lùng này thật nguy hiểm khôn
lường.
Thảo nào
một ngày một đêm rồi mà
sư huynh chưa thấy hồi âm. Té
ra hai
người
vẫn tiếp tục đấu chọi từ
bấy đến giờ mà vẫn
chưa thắng bại. Bảo Định
Đế đưa
mắt nhìn vào bàn cờ, thấy
hai người đang tranh đấu đến
độ một còn
một mất,
dường như cuộc thắng bại có
quan hệ đến kiếp vận con người.
Bên
Huỳnh Mi hoà
thượng bị kém thế rõ ràng,
đang chật vật gỡ cho thoát chết.
Bảo Định
Đế lại quay nhìn về phía nhà
đá thì thấy sáu tên đồ
đệ của Huỳnh
Mi hoà thượng
đương ngồi xếp bằng ở
trước cửa, người nào
nét mặt cũng
xám ngắt,
hình như thần khí bị đoạn
tuyệt gần chết đến nơi rồi.
Đế thất kinh
trong bụng nghĩ
thầm: "Có lẽ sáu người
này đến giao đấu với
thái tử Diên
Khánh trước
nên đều bị trọng thương rồi
chăng?". Bảo Định Đế liền
chạy
vội tới,
đặt tay nghe huyệt mạch môn Phá
Tham hoà thượng thì thấy mạch
chạy nhát
gừng, yếu quá, lúc có lúc
không, xem chừng nguy đến nơi
rồi.
Tức thời
nhà Vua móc trong bọc ra một bình nhỏ
bằng bạch ngọc, đổ lấy
sáu viên
thuốc đỏ tươi như máu bỏ
vào mồm 6 vị hoà thượng
mỗi người một
viên. Đó
là sáu viên hổ phách hoàn,
thuốc chữa người bị thương
rất hay và
kiêm cả
công hiệu bồi bổ nguyên thần.
Có biết đâu sáu hoà thượng
này
không phải
bị thương, mà bị hấp lực
Chu cáp thần công hút hết mất
chân
khí trong người.
Bệnh một đằng, thuốc chữa
một nẻo nên chẳng ăn thua gì.
Đoàn Chính
Thuần hô bọn Thiên Lý:
- Bốn ngươi
lại đẩy khối đá này
đi để mở cho Đoàn Dự
ra.
Bốn người
vâng lệnh, nhất tề tiến lại,
Chung Vạn Cừu thét:
- Hãy thong thả!
Quý vị có biết trong nhà đá
này còn có ai nữa không?
Đoàn Chính
Thuần và bọn Lăng Thiên Lý
đều không ai biết Mộc Uyển
Thanh đã
bị thái tử Diên Khánh bắt
về, đem giam cùng một chỗ với
Đoàn
Dự và
cũng không biết hai người đã
uống phải Âm dơưng hoà hợp
tán, một
thứ độc
dược có tính chất mãnh
liệt. Vì thế Chung Vạn Cừu mới
cho cả
người
ngoài vào, chủ ý để mọi
người mục kích một tấn kịch
nhơ nhuốc của
họ Đoàn
là Đoàn Dự đã loạn
dâm với em gái.
Nghe Chung Vạn Cừu
hỏi, Đoàn Chính Thuần bất
giác trống ngực đánh
thình thình,
lo cho số phận con mình đang bị chặt
tay chân hay bị khoét mắt
rồi cũng
nên. Ông nói:
- Chung động
chúa! Nếu động chúa làm cho
con tôi thân thể tàn tật thì
động
chúa cũng
nên nhớ rằng người cũng
có vợ con đấy.
Chung Vạn Cừu
cười lạt mỉa mai:
- Hừ, ngươi
nói đúng đó, Chung Vạn Cừu
này cũng có vợ có con thật,
nhng nhờ
trời không đến nỗi trai gái
loạn luân như loài muông thú.
Đoàn Chính
Thuần giận tái mặt quát hỏi:
- Mi nói lăng
nhăng gì thế?
Chung Vạn Cừu
hỏi lại:
- Hương dược
xoa Mộc Uyển Thanh có phải là con ngoại
tình của mi
không?
Đoàn Chính
Thuần giận mắng:
- Thân thế
Mộc Uyển Thanh có can dự gì đến
mi? Sao mi lại cứ hay can
thiệp vào
chuyện không đâu?
Chung Vạn Cừu
cười ha hả nói:
- Việc đó
chưa chắc đã là chuyện không
đâu. Họ Đoàn nước
Đại Lý trị vì
trời nam,
làm chúa tể một phương, thanh dang
vang dội khắp giang hồ.
Nhưng hôm
nay các vị anh hùng hảo hán sẽ
mở to mắt ra coi một tấn bi hài
kịch: con trai
và con gái Đoàn Chính Thuần
phượng đảo, loan điên kết
thành vợ
chồng.
Nghe Chung Vạn Cừu
nói Đoàn Chính Thuần trong lòng
nghi hoặc: chẳng
lẽ Mộc
Uyển Thanh cũng ở trong nhà đá
này? Chẳng lẽ hai anh em nó lại...
nhưng khi đem
những lời hắn nói từ
trước tới sau, suy đi nghĩ
lại thì thấy rõ
ràng không
còn nghi ngờ gì nữa. Ông
lạnh toát cả người như rơi
vào hồ
băng tuyết,
lòng ông tê tái, miệng lẩm bẩm:
"mưu kế quá thâm độc, mưu
kế
quá thâm
độc".
Chung Vạn Cừu
quay về phía Nam Hải Ngạc Thần giơ
tay làm hiệu rồi hai
người
vung tay dùng chưởng lực để
đánh tảng đá ở cửa
nhà thạch thất. Đoàn
Chính Thuần
định cản lại nói:
- Khoan đã!
Nhưng Diệp
Nhị Nương và Vân Trung Hạc hai người
hai bên cùng đánh ra
một chưởng.
Đoàn Chính Thuần đưa hai tay
ngăn chặn chưởng lực của
Diệp
Nhị Nương
còn Cao Thăng Thái thì nghiêng người
bước xéo lên để cản
chưởng
lực của Vân Trung Hạc. Không ngờ
hai chưởng lực của Diệp Nhị
Nương và
Vân Trung Hạc chỉ là đòn đánh
dứ. Trong lúc vung tay phải lên
thì tay trái
đã đánh ngoặt lại, đều
nhằm vào chỗ tảng đá. Tảng
đá này tuy
nặng tới
mấy ngàn cân nhưng bị bốn chưởng
lực đánh vào một lúc, tức
thời
lăn hẳn
sang bên phải. Kể ra Vân Trung Hạc cùng
Chung Vạn Cừu không
ưa gì nhau
nhưng trong vụ này họ đã có
bàn định với nhau từ trước.
Chúng
dàn cảnh
hư hư thực thực, Đoàn Chính
Thuần biết đâu mà ngăn chặn
được?
Thực ra Đoàn
Chính Thuần cũng nóng lòng, mong
sớm được nhìn mặt con
nên cũng
không cố tâm ngăn cản lắm.
Khối đá vừa lăn ra, mở
một lối đi tối
om, nhìn vào
không rõ cảnh tượng bên trong.
Chung Vạn Cừu
vừa cười vừa nói:
- Trai trơ, gái
trọi, quần áo xốc xếch, cùng
ở trong căn nhà tối thế thì
họ
còn làm
cái trò gì hay ho nữa chứ?
Vừa nói
dứt lời, bỗng thấy một
thanh niên đầu bù tóc rối,
mình trần trùng
trục xồng
xộc chạy ra. Thanh niên đó chính
là Đoàn Dự, tay ôm ngang một
thiếu nữ,
đang mê mẩn như là người
say rượu. Bảo Định Đế
thẹn quá mặt
đỏ bừng.
Đoàn Chính Thuần cũng cúi
gầm mặt xuống, không dám ngửng
lên, Thư
Bạch Phụng thì hai mắt đẫm lệ,
miệng lẩm bẩm: "oan nghiệt, oan
nghiệt".
Hắc bạch
kiếm Sử An vì nhớ ơn cứu
mạng của Đoàn Dự bây giờ
thấy chàng
bị biêu
riếu trước công chúng, trong
lòng không nỡ, nhảy thoắt lại,
đứng
chắn trước
mặt chàng.
Nam Hải Ngạc
Thần quát lớn:
- Quân đê
tiện này, đứng tránh ra!
Chung Vạn Cừu
cười ha hả, đang dương dương
đắc ý, thốt nhiên ngừng
bặt,
nét mặt
sa sầm, tiếng cười biến thành
tiếng la bi thảm:
- Linh! Linh! Mi đấy
hử?
Mọi người
thấy vậy giật mình, ai cũng giương
mắt nhìn theo thì thấy Chung
Vạn Cừu
chạy tới trước mặt Đoàn
Dự thò tay giật lấy thiếu nữ
mà chàng
đang ẵm
ngang trước bụng. Nhìn rõ cô
bé diện mạo còn nhỏ tuổi hơn
Mộc
Uyển Thanh mà
vóc người cũng nhỏ thon hơn,
nét mặt vẫn còn thơ ngây
măng sữa.
Cô bé này đâu phải Mộc
Uyển Thanh, chính là Chung Linh, con
gái Chung Vạn
Cừu.
Vừa kinh
hoàng vừa phẫn nộ, Chung Vạn Cừu
đưa tay ẵm con nhưng vừa
chạm vào
cánh tay Chung Linh thì bỗng toàn thân
giật nảy lên một cái, rồi
chân khí
trong người cuồn cuộn như muốn
thoát ra.
Đoàn Dự
thần trí vẫn chưa được
tỉnh táo hẳn, trong lúc mơ màng
thấy nhiều
người
đứng xúm quanh trước mặt,
chàng nhìn thấy có cả song thân
và bá
phụ, vội
buông Chung Linh ra ú ớ gọi:
- Má má,
gia gia, bá phụ.
Đoàn Dự
buông Chung Linh ra, chân khí trong người
Chung Vạn Cừu mới
khỏi bị
hấp lực Chu cáp thần công hút
ra nữa. Vì bị giam hãm lâu trong
nhà
tối, bây
giờ bị ánh dương quang rọi
vào, Đoàn Dự chói mắt
không mở ra
được.
Song chàng thấy tinh thần sung mãn, chân
tay mình nhẹ nhàng như
muốn bay bổng
khỏi mặt đất.
Thư Bạch Phụng
chạy đến ôm Đoàn Dự
vào lòng, ân cần hỏi:
- Dự con! Con...
con làm sao đấy?
Đoàn Dự
đáp:
- Con... con cũng
không biết nữa. Hiện giờ
con... ở chỗ nào đây?
Chung Vạn Cừu
không ngờ muốn làm hại người
mà thành ra hại mình. Hắn
ngẩn người
ra một lúc rồi buông con gái xuống.
Chung Linh thấy
mình mặc phong phanh có mỗi bộ quần
áo lót, thẹn quá
mặt đỏ
bừng. Chung Vạn Cừu cởi áo
dài ra khoác vào cho nàng rồi đánh
theo luôn một
chưởng, làm cho cô bé sưng
húp một bên má. Hắn mắng con:
- Quân mặt
dầy! Ai bảo mày theo thằng súc sinh
đi ở với nhau một chỗ?
Chung Linh bị mắng
oan nhưng không biết biện bạch sao được
nàng chỉ nức
nở khóc.
Chung Vạn Cừu chợt lại nghĩ
ra một điều: tảng đá lớn
như thế Mộc
Uyển Thanh chắc
không thể nào đẩy mà ra được,
nhất định nàng hãy còn ở
trong nhà đá,
vậy hãy gọi nàng ra để cùng
chia bớt một phần ô nhục với
Chung Linh.
Hắn gọi
luôn ba tiếng mà tuyệt nhiên không
thấy ai thưa. Chung Vạn Cừu
tiến thẳng
vào trong nhà. Căn nhà này chả
rộng là mấy, không quá một
trượng
vuông, thoáng đưa mắt đã
nhìn khắp lượt mà tuyệt nhiên
không thấy
một bóng
người nào. Chung Vạn Cừu
tức vỡ ngực, nhảy thót
ra, lại đánh
con gái thêm
một chưởng nữa và quát
mắng:
- Ta phải đánh
chết con bé thối tha này.
Giữa lúc
đó, thốt nhiên Chung Vạn Cừu
thấy một bàn tay thò ra, rồi một
ngón vô
danh và một ngón út đương
nhằm điểm vào cổ tay hắn.
Chung Vạn
Cừu vội
rụt tay lại để tránh, nhìn ra
thì người định điểm
lén hắn chính là
Đoàn Chính
Thuần. Hắn căm giận quát hỏi:
- Ta dạy đứa
con gái mất nết của ta có can dự
gì đến mi?
Đoàn Chính
Thuần cười khì khì đáp:
- Chung động
chúa! Động chúa thực đã
ưu đãi thằng nhỏ nhà tôi,
sợ nó ở
một mình
tĩnh mịch, đã để lệnh
ái là một vị thiên kim tiểu
thư ở chung cho
có bạn.
Tại hạ rất cảm kích. Bây giờ
cơ sự đã đến thế
này, lệnh ái đã thành
người
nhà họ Đoàn rồi, tại hạ
không thể không can thiệp được.
Chung Vạn Cừu
quát hỏi:
- Làm sao lại
bảo con gái ta là người họ
Đoàn nhà mi được?
Đoàn Chính
Thuần đáp:
- Lệnh ái
ở trong nhà đá này cùng
thằng Dự bầu bạn mấy ngày
mấy đêm.
Trai trơ, gái
trọi lại thân thể loã lồ, tất
chúng đã thành hảo sự
với nhau rồi.
Con tôi là
thái tử của Trấn Nam Vương,
tuy đã đính hôn cùng tiểu
thư con
Thiện xiển
hầu Cao hiền đệ, song làm trai năm
thê, bảy thiếp vẫn được
chứ
sao? Thế thì
động chúa với tôi là
chỗ thông gia với nhau rồi còn
gì?
Nói xong lại
tiếp một chuỗi cười ha hả.
Chung Vạn Cừu giận muốn phát
điên, không
nhịn được nữa, nhảy
xổ vào đá "vu vu vu" luôn ba cước.
Đoàn
Chính Thuần
vẫn cười ngặt nghẽo, mà
đối phương đánh cước
nào ông cũng
tránh né
dễ như chơi.
Các tay hào
kiệt đều tự nghĩ: "Thế lực
họ Đoàn nước Đại Lý
quả là không
thể khinh thường
được. Không hiểu họ dùng
cách nào mà bắt được
con gái
Chung Vạn Cừu
nhốt vào nhà đá để
đánh tráo đem Mộc Uyển Thanh
đi.
Nguyên do vụ
này là tự tay bọn Hoa Hách Cấn
mà ra. Bản ý của họ lúc mới
bắt Chung Linh
đem vào địa đạo chẳng
qua là giữ cô bé khỏi tiết
lộ sự bí
mật về
công việc của họ mà thôi. Nhưng
sau khi nghe thấy câu chuyện đối
thoại giữa
hai vợ chồng Chung Vạn Cừu mới
biết rõ hắn cùng thái tử
Diên
Khánh xếp
đặt một quỷ kế rất hiểm
độc, cố ý làm bại hoại
thanh danh nhà
họ Đoàn.
Bọn Hoa Hách Cấn cùng nhau thương
nghị, đều thấy rằng việc
này quan hệ
rất lớn, lại là việc rất
khẩn cấp. Chờ cho Chung phu nhân đã
đi
khỏi, Ba Thiên
Thạch từ trong đường hầm
chui lên ra ngoài, dùng khinh
công tuyệt
đỉnh điều tra đích xác
vị trí ngôi nhà đá và
còn cách xa bao nhiêu
rồi quay lại
báo cho Hoa Hách Cấn biết rõ để
ấn định lại lộ tuyến của
đường
hầm. Ba ngời
lại hì hục đào mải miết
thêm một đêm nữa, đến
sáng hôm
sau thì vừa
tới đích. Hoa Hách Cấn khoét
một lỗ từ dưới nhà
đá chui lên,
thấy Đoàn
Dự đang nắm chặt bàn tay của
một người đứng bên
ngoài nhà đá
thò vào.
Hoa rất đỗi ngạc nhiên, không
biết là bàn tay Phá Sản hoà
thượng
mà cho là
bàn tay thái tử Diên Khánh nên
không dám lớn tiếng hỏi Đoàn
Dự mà
chỉ khẽ đập nhẹ trên bàn
tay trái chàng. Không ngờ ngón
tay vừa
chạm vào
mu bàn tay Đoàn Dự Hoa Hách Cấn
thấy toàn thân run bắn lên
một cái,
chẳng khác chi chạm phải một khối
than hồng. Hoa nhìn lại Đoàn
Dự thì
thấy mắt chàng dường như
phun ra lửa không khỏi chột dạ. Trong
lúc vội
vàng Hoa dùng sức kéo mạnh,
mong lôi được chàng xuống
đường
hầm để
trốn thoát cho mau. Nào ngờ lúc
vừa nắm chặt bàn tay Đoàn
Dự,
Hoa Hách Cấn
cảm thấy chân khí trong người
cứ cuồn cuộn tiết ra ngoài,
không thể
nhịn được hoảng hốt la: "ối
chao! ối chao!". Ba Thiên Thạch và
Phạm Hoa đều
là người thính tai mẫn tiệp,
từ đường hầm nhảy
lên ngay,
hợp lực
lôi Hoa Hách Cấn ra bấy giờ
mới thoát khỏi sức hút
của Chu cáp
thần công.
nội lực của ba người so với
Phá Sản hòa thượng cao hơn
một bậc,
hơn nữa
lại đều là tay cơ trí, ứng
biến mau lẹ mà cũng sợ toát
cả mồ hôi.
Trong bụng đều
cho là tà phép của thái tử
Diên Khánh cực kỳ lợi hại.
Rồi
không ai dám
đụng vào mình Đoàn Dự
nữa vì sợ Diên Khánh dùng
ta thuật,
chuyền qua cánh
tay Đoàn Dự mà hút lấy
chân khí của họ. Giữa lúc
đó
bỗng thấy
phía ngoài nhà có tiếng xôn
xao, lại nghe rõ cả Bảo Định
Đế và
Trấn Nam Vương
cũng đã tới nơi. Chung Vạn
Cừu thì đang huênh hoang
diễu cợt.
Phạm Hoa một tay hoạt kê có biệt
tài, lại lắm mưu nhiều trí,
thoáng nảy
ra một ý nghĩ kỳ khôi: "Thằng
cha Chung Vạn Cừu này thật là
khả ố,
âu là ta chơi khăm cho hắn bị
một vố ê chề để làm
trò cười chơi".
Nghĩ vậy
Phạm Hoa vội cởi áo ngoài của
Chung Linh ra, mặc cho Mộc
Uyển Thanh. Đoạn
ra hiệu cho bạn đưa Mộc Uyển Thanh
xuống đường
hầm, dắt
Chung Linh vào chỗ Mộc Uyển Thanh. Xong xuôi
lấy phiến đá
đậy cửa
hầm lại, không còn để một
dấu vết gì khả nghi nữa.
Đoàn Dự
tuy hút được chân khí của
sáu vị hoà thợng nhưng không
biết quy
nạp vào
huyệt đan điền để mà
vận dụng nên chỉ thấy sáu luồng
chân khí
chạy nhộn
trong mình làm cho lục phủ ngũ tạng
nôn nao, rất là khó chịu,
người
cũng lảo đảo đi đứng
không vững. Bảo Định Đế
thấy thế, cho là Đoàn
Dự đã
trúng phải kịch độc, liền đưa
ngón tay điểm dứ vào ba huyệt:
"nhân
trung", "thái
dương", "linh đài" cho chàng. Sáu
luồng chân khí không xông
vào óc
được nữa, Đoàn Dự
tuy trong người vẫn còn bứt
rứt khó chịu, nhưng
đầu óc
đã thanh sảng liền thưa với
Bảo Định Đế:
- Bá phụ!
Cháu bị trúng độc Âm dương
hoà hợp tán.
Bảo Định
Đế thấy tính mạng Đoàn
Dự không có gì đáng lo
ngại nữa đã hơi
yên lòng.
Nhưng lại nghĩ tới cuộc đấu
cờ thí mạng giữa Huỳnh
Mi hòa
thượng
và thái tử Diên Khánh đã
tới giai đoạn ngàn cân treo sợi
tóc. Bất
luận là
đấu cờ hay đấu nội lực
cả hai mặt đều nguy hiểm, chỉ
sai một tý nữa
là nguy đến
tính mạng nên Bảo Định Đế
tạm ngưng việc giải độc cho Đoàn
Dự, chạy
vội đến chỗ hai người đấu
cờ.
Huỳnh Mi hòa
thượng mồ hôi trán nhỏ giọt
xuống bàn cờ, còn Diên Khánh
nét mặt
vẫn thản nhiên. Xem qua tình thế đủ
biết cuộc thắng bại đã rành
rành, sự
sinh tử của Huỳnh Mi hòa thượng
đã đến lúc cực kỳ
nguy hiểm.
Đoàn Dự
thần trí vừa được sảng
khoái, cũng quan tâm ngay tới cuộc
thắng
bại trên
bàn cờ, vội chạy lại xem. Thấy
quân bên Huỳnh Mi đã bị mất
sạch,
Diên Khánh
chỉ bắt thêm một quân nữa
là Huỳnh Mi không còn quân ra, tất
phải chịu
thua.
Thái tử
Diên Khánh đưa đầu gậy
trúc điểm xuống bàn cờ,
trỏ đúng điểm
then chốt, chỉ
đi một nước đó nữa
là bên Huỳnh Mi vô phương cứu
vãn.
Đoàn Dự
trong dạ bồn chồn, liền nghĩ ra một
kế: "A ta phải làm cho lão đi
sai một nước".
Nghĩ vậy chàng đưa tay giữ
lấy đầu gậy của thái tử
Diên
Khánh. Diên
Khánh vừa đưa gậy trúc tới
điểm "lục thất", góc thượng
vị thì
thốt nhiên
lão cảm thấy lòng bàn tay nóng
ran lên, rồi nội lực trên cánh
tay
cuồn cuộn
thoát ra ngoài. Thái tử Diên
Khánh kinh ngạc vô cùng, ghé mắt
nhòm xuống
thấy Đoàn Dự đưa hai ngón
tay cặp vào đầu gậy.
Chính Đoàn
Dự cũng không biết rằng sau khi
mình nuốt đôi Mãng Cổ chu
cáp đã
phát ra hiện tượng quái dị
là hút cả được chân
khí của người nào
chạm tới
mình. Chàng thấy tay mình cầm vào
đầu gậy trúc mà thái tử
Diên
Khánh không
điểm được gậy xuống
bàn cờ, chàng chỉ mong kéo
dài được
phút nào
hay phút đó, trêu chọc cho lão
rối loạn tâm trí, hoạ may Huỳnh
Mi
có cơ xoay
lại cục diện cũng chưa biết chừng
nên chàng cứ bám chặt đầu
gậy, nhất
định không chịu buông ngón tay
ra.
Thái tử
Diên Khánh trong đầu óc nẩy
ra vô số nghi vấn: khi trước
bọn mình
bắt thằng
nhỏ này thấy nó không hiểu
một chút võ công nào cả kia
mà!
Nghệ thuật
tối đa của nó chẳng qua là
mấy bước bộ pháp để
né tránh mà
thôi. Không
hiểu sao mới trong vài ngày, đột
nhiên nó lại nảy ra cái tà
thuật
hút được
nội công của người ta? Phải
chăng lúc đầu nó có ý
dấu diếm tài
nghệ, không
chịu tiết lộ, chờ khi người
tiếp viện đến rồi mới
ra tay? Ngoài
ra không thể
tìm được nguyên nhân minh
bạch nào khác để giải đáp.
Thái tử
Diên Khánh
vừa nghĩ vừa vận khí vào
huyệt đan điền, dồn sức
mạnh ra cánh
tay. Chiếc gậy
trúc lúc đó phát xuất được
một sức mạnh tuyệt luân, đầu
gậy
trúc rung lên
một cái, đẩy bật cánh tay Đoàn
Dự ra.
Nội lực
của thái tử Diên Khánh thâm
hậu dị thường, không mấy
ai sánh kịp.
Đoàn Dự
tuy mới hút vào người
được chân lực của bọn
Phá Tham hòa
thợng nhưng
lại cha biết vận dụng, mơừi
phần không phát động được
một
nên đầu
gậy trúc của thái tử Diên
Khánh hất mạnh một cái chàng
đã phải
buông tay ra.
Đoàn Dự
cảm thấy nửa mình bị tê
chồn, người lảo đảo muốn
té vật xuống,
phải vội
vàng đưa tay vịn vào phiến đá
mới đứng vững lại
được.
Thái tử
Diên Khánh phát xuất kình lực
đẩy bật được tay Đoàn
Dự ra nhưng
lúc thu hồi
chân khí chỉ còn được
có phân nửa nên trong lòng rất
đỗi kinh
hoàng, kinh hoàng
hơn cả Đoàn Dự. Vì tâm
trạng quá hoang mang, thái tử
Diên Khánh
trước định đi nước
cờ "lục thất", giờ lại
điểm sang nước "thất
bát" trên
thượng vị. Lão biết mình
đi lỡ, lẩm bẩm la lên: "thôi
chết rồi", lão
toan nhấc đầu
gậy lên đi lại thì không kịp
nữa. Trên điểm "thất bát"
đã vạch
thành nửa
vòng tròn. Những bậc cao thủ
đấu cờ hạ tịch bất hồi,
huống chi
đã khắc
đá làm bàn, rạch đá
làm quân, công lực điểm
tới đâu đá nát tới
đó,
có lý
đâu đã hạ quân rồi lại
bỏ được? Khốn nỗi đi
vào điểm "thất bát" trong
góc thượng
vị đó tức là tự mình
lại lấp mắt mình. Phàm người
đã biết đánh
cờ thì
ai cũng hiểu: "hai mắt là sống,
một mắt là chết". Trong ván cờ
này
thái tử
Diên Khánh đã tạo thành thế
đủ cả hai mắt để nhằm
tấn công vào cơ
sở bên
Huỳnh Mi hoà thượng, quyết không
có lý nào lại tự lấp đi
một mắt.
Theo lẽ đương
nhiên là thế nhưng mà đã
trót hạ lầm quân thì lại tỏ
ra kém
nội lực
để xẩy ra nước cờ
lầm lạc. Cờ đi sai một nước
đành thua cả bàn, thái
tử Diên
Khánh lại là người rất
có tên tuổi, hiểu lẽ "Tỉnh ăn,
lầm thua",
quyết không
bao giờ tranh chấp về những
việc đuối lý như thế. Lão
lập tức
đứng
dậy, hai tay chống bàn cờ, chú
ý nhìn lại cuộc cờ hồi
lâu không nhúc
nhích.
Các tay hào
kiệt có mặt tại đây phân
nửa chưa từng gặp mặt thái
tử Diên
Khánh bây
giờ thấy lão có nhiều vẻ
khác thường nên ai cũng chăm
chú nhìn
vào.
Thái tử
Diên Khánh lặng lẽ ngó bàn
cờ lúc lâu rồi đột nhiên
cầm đôi gậy
trúc chống
một đầu xuống đất, nhảy
lên đi cao lênh khênh nhưư người
đi cà
kheo, bước
rất dài, thoáng cái đã đi
khá xa. Bất thình lình một luồng
gió tây
thổi ngược
lại, tảng đá bàn cờ rung
rung mấy cái, tiếp đó mấy
tiếng loảng
choảng, tảng
đá đó vỡ ra làm mười
mấy mảnh, ngổn ngang trên mặt đất.
Thế là
bàn cờ đá đánh dấu
một cuộc đấu trí và đấu
lực rất gay go, cổ kim hy
hữu đã
vỡ tan tành, không còn gì lưu
lại về sau nữa.
Mọi người
đều thất kinh ngơ ngác nhìn
nhau và trong lòng cùng nghĩ như
nhau: "lão Thanh
bào quái khách này người
chẳng ra người, quỷ chẳng ra
quỷ, trông
như cái xác biết cử động
mà sao võ công cao siêu tới
mức không
thể lường
được".
Huỳnh Mi hòa
thượng thắng cuộc một cách
bất ngờ, hai tay vịn đầu gối
đứng
dậy, tâm thần bàng hoàng, hồi
tưởng lại tình trạng nguy nan lúc
nãy,
vẫn hãy
còn hồi hộp, chưa lấy lại được
bình tĩnh. Trong bụng nhà sư vẫn
băn khoăn,
không hiểu tại sao thái tử Diên
Khánh đang lúc đã nắm vững
phần thắng
rồi lại thốt nhiên hạ một nước
cờ kỳ cục, lấp ngay một mắt
của
mình đi
rõ hình như có ý nhờng
mình. Nhưng không lý nào trước
tình thế
nghiêm trọng
như vậy mà lão lại chịu nhường
bao giờ.
Tất cả
mọi biến cố đó Bảo Định
Đế, Đoàn Chính Thuần và
bọn Cao Thăng
Thái đều
mơ hồ không ai hiểu ra sao cả. Nhưng
may mà cứu được Đoàn
Dự
ra về, thanh
danh họ Đoàn không bị tổn thất
mảy may, thái tử Diên Khánh
lại bị thua
cờ bỏ trốn, có thể nói
là chiếm được toàn thắng
vậy. Còn những
chi tiết nhỏ
bên trong chưa tìm ra nguyên do cũng
chẳng tra cứu ngay vội.
Đoàn Chính
Thuần mỉm cười quay sang bảo Chung
Vạn Cừu:
- Chung động
chúa! con tôi quyết không phải là
đứa bạc tình. Lệnh ái đã
thành cơ
thiếp của y, vài hôm nữa chúng
tôi sẽ phái người đến
đón dâu. Vợ
chồng tôi
sẽ hết sức chiêu đãi
nàng, coi như con gái mình. Xin động
chúa
cứ yên
tâm.
Chung Vạn Cừu
là kẻ lỗ mãng, bụng dạ đã
hẹp hòi lại hay cáu kỉnh. Nghe
lời Đoàn
Chính Thuần dường như trêu
chọc, hắn nổi hung cũng chẳng thèm
hỏi Chung Linh
đã thất thân với Đoàn
Dự hay chưa "soạt" một cái, hắn
rút
luôn "bội
đao" ở bên hông ra, nhắm thẳng
đầu Chung Linh chém xuống và
quát to:
- Thế này
thì tức chết đi được.
Ta giết con tiện nhân này trước
rồi sau sẽ
hay.
Bất thình
lình một bóng người cao lênh
khênh nhảy vụt đến nhanh như
chớp, ôm
lấy Chung Linh rồi vèo một cái như
làn gió thoảng qua đã phi
thân ra ngoài
hai trượng. "Phập" một tiếng, lưỡi
đao của Chung Vạn Cừu đã
chém ngập
xuống đất. Chung Vạn Cừu nhìn
xem người đã ôm Chung Linh
là ai té
ra là Vân Trung Hạc liền quát hỏi:
- Mi... mi làm
cái gì thế?
Vân Trung Hạc
đáp:
- Con gái ngươi
mà ngươi không thiết đến
nữa, toan chém, vậy ngươi coi
như nàng
đã chết rồi và để
nàng cho ta.
Vân Trung Hạc
vừa nói vừa chạy thêm mấy
trượng nữa. Y tự biết,
nếu bàn
về võ
công cao hạ thì không những Bảo
Định Đế, Huỳnh Mi hòa thượng
cao
hẳn hơn
y rồi mà ngay Đoàn Chính Thuần
hay Cao Thăng Thái y cũng
không thể
ăn đứt được. Thấy
tình thế không ổn, y liền ôm
Chung Linh chạy
ra xa một nơi.
Y mừng thầm, Ba Thiên Thạch không
có ở đây vì ngoài Ba
ra
kinh công bình
thường cả, không ai có thể
đuổi kịp nữa.
Chung Vạn Cừu
cũng biết tài khinh công của Vân
Trung Hạc hắn chỉ dậm
chân loạn
xạ, la mắng om sòm.
Bảo Định
Đế cùng mọi người hôm
trước đây đã thấy
qua bản lĩnh khinh
công của
Vân Trung Hạc trong khi y cùng Ba Thiên Thạch
đuổi nhau chạy
vòng quanh. Bây
giờ thấy y tay ôm Chung Linh mà nhảy
đi vẫn lẹ làng như
không đều
biết là vô phương đuổi
kịp y rồi. Đoàn Dự tâm
linh cơ biến sực
nhớ đến
Nam Hải Ngạc Thần liền gọi lên:
- Nhạc lão
tam! Sư phụ có lệnh truyền! Ngươi
mau mau đi cướp lại Chung
cô nương
về đây cho ta!
Nam Hải Ngạc
Thần sửng sốt, cả giận hỏi
lại:
- Thằng oắt
con kia! mi nói láo gì đó?
Đoàn Dự
đáp:
- Ngươi nhận
ta làm thầy, chẳng đã cúi
đầu làm lễ bái sư rồi
là gì? Bây giờ
ngươi còn
mở miệng cãi lời thì ai
mà ngửi được?
Nam Hải Ngạc
Thần tuy là người rất hung dữ
nhưng lão cũng có chỗ khả
thủ là
nói sao làm vậy chứ không bao
giờ cãi xoá. Lão nhận Đoàn
Dự làm
thầy dù
là chuyện bất đắc dĩ nhưng
cũng không chối. Lão chỉ tức
mình,
trừng mắt
cau mày quát lại:
- Ta đã
hứa tất nhiên ta nhớ. Ngươi
là sư phụ ta thì bây giờ
ngươi muốn điều
chi nói ngay
đi! Đừng có mà lôi thôi,
ta điên tiết lên thì ta chém
cả cái thứ
sư phụ như
ngươi đó.
Đoàn Dự
đáp:
- Ngơi đã
nhận ta làm thầy là được
rồi. Chung cô nương đây là
vợ ta, tức là
sư mẫu ngươi
đó. Sư mẫu bị Vân Trung Hạc
bắt đem đi, vậy ngươi phải
đuổi theo
bắt lại. Nếu để Vân Trung Hạc
làm nhục nàng tức là làm
nhục sư
mẫu ngươi.
Sư mẫu ngươi bị y làm nhục
thì ngươi còn chi là thể diện?
Anh
hùng hảo
hán mà để kẻ khác lăng
nhục sư mẫu hay sao?
Nam Hải Ngạc
Thần nghe choáng cả người, nghĩ
lời sư phụ nói rất đúng.
Song thốt nhiên
lão nghĩ tới Đoàn Dự
đã nhận Mộc Uyển Thanh làm vợ
mà
sao bây giờ
lại nhận cả cô bé họ Chung này
làm vợ nữa nên lão liền
hỏi lại:
- Thế thì
ta có mấy vị sư mẫu cả thảy?
Đoàn Dự
đáp:
- Ngươi đừng
có hỏi lôi thôi nữa! Tóm
lại nếu ngươi không cướp
lại được sư
mẫu ngươi
về thì chẳng còn mặt mũi nào
mà trông thấy các bậc anh hùng
hào kiệt
nữa. Tất cả những tay hảo
hán ở đây ai ai cũng biết
rõ Vân Trung
Hạc là
người em út trong hàng tứ
ác mà ngươi còn không hạ
được thì địa vị
ngươi phải
giáng xuống hàng thứ năm, thứ
sáu cũng chưa biết chừng.
Nam Hải Ngạc
Thần bị nói khích, tức không
nhịn được vì lão đang
muốn
tranh ngôi thứ
lên hàng nhì, trên Diệp Nhị Nương
mà Đoàn Dự lại đặt
lão
xuống dưới
Vân Trung Hạc thì cái nhục còn
sâu cay hơn là bị chặt đầu.
Lão
gầm lên
như điên cuồng, hộc tốc chạy
đi đuổi Vân Trung Hạc, vừa
đuổi vừa
gọi:
- Muốn yên
thân thì buông sư mẫu ta ra!
Vân Trung Hạc
vừa chạy vừa nói:
- Nhạc lão
tam! Ngươi là thằng ngốc, bị
mắc hợm người ta rồi.
Nam Hải Ngạc
Thần là người xốc nổi,
hiếu thắng, giầu lòng tự ái,
thấy Vân
Trung Hạc mắng
mình là thằng ngốc bị mắc
hợm trước mặt bao nhiêu người
càng làm
lão nộ khí xung thiên, ráng sức
đuổi theo. Hai người đuổi
nhau
chớp mắt
đã khuất vào khe núi. Chung Vạn
Cừu tuy trong lúc cáu giận, giơ
đao định
chém chết con gái song bây giờ
thấy Chung Linh bị gã cùng hung
cực ác
bắt mất, phần thì phụ tử
tình thâm, phần thì nghĩ tới
lúc vợ hỏi đến
biết trả
lời ra sao, ruột nóng như lửa
cũng vác đao đuổi theo Vân
Trung
Hạc.
Bảo Định
Đế thấy chủ nhân bỏ đi
rồi, chắp tay nói với Tuệ Thiền
hoà
thượng
và mọi ngời:
- ít khi được
liệt vị quang lâm nước Đại
Lý, xin mời cùng tới tệ
xứ, dùng
chén rượu
suông, để tại hạ đón tiếp
cho trọn nghĩa địa chủ.
Tuệ Thiền
cùng mọi người đều muốn
giao kết với Bảo Định Đế
Đoàn Chính
Thuần, người
đã được giới võ
lâm cho biệt hiệu là "Thiên Nam đệ
nhất
nhân", thấy
nhà Vua khiêm cung, hiếu khách nên
ai cũng vui vẻ nhận lời.
Chỉ một mình
Diệp Nhị Nương tủm tỉm cười
nói:
- Lão nương
đây sợ các ngươi mổ
thịt chia nhau đánh chén vậy nên
xin
kiếu, chuồn
sớm đi là hơn.
Nói xong cười
hì hì trở gót đi liền.
Bảo Định Đế cùng tất
cả mọi người rời
khỏi hang Vạn
Kiếp trở về Đại Lý. Sáu
hoà thượng trong bọn Phá Tham tức
lúc bị
hấp lực của "chu cáp" hút mất
chân khí, thân thể hư nhược,
đứng
không vững,
phải nhờ bọn Lăng Thiên Lý
dìu lên ngựa. Rồi cùng quần
hùng
kéo cả
về phủ Trấn Nam Vương.
Gia nhân đa
tin vào báo, bọn Hoa Hách Cấn, Phạm
Hoa và Ba Thiên
Thạch từ
trong Vương phủ ra tận ngoài cửa
nghinh đón. Một vị nữ lang
cũng theo ra,
cách phục sức cực kỳ hoa
lệ, vẻ kiều diễm cũng nổi bật
lên,
đó chính
là Hương dược xoa Mộc Uyển
Thanh.
Đoàn Dự
từ lúc uống phải Âm dương
hoà hợp tán, chất độc
trong người
chưa giải
trừ được bây giờ
đột nhiên nhìn thấy Mộc Uyển
Thanh, người
không tự
chủ được nữa, vội chạy
lên mấy bước định đưa
tay ôm lưng nàng
nhưng may tâm
linh vẫn còn một tia sáng suốt, chàng
giật mình tỉnh ngộ,
biết thế
là một hành động điên
rồ liền dừng chân lại. Âm
dương hoà hợp tán
không những
tai hại ở chỗ chất độc
mãnh liệt lâu dài, mà lại còn
làm cho cả
hai bên trai cũng
như gái, sau khi uống phải cùng ưa
kích thích quyến rũ
nhau. Hai bên
ở xa nhau thì thôi, chứ có
dịp gần nhau là hai người đều
cảm
thấy tâm
thần mê mẩn, không thể nào
kìm hãm được. Bảo Định
Đế thấy
thần sắc
hai người lộ vẻ khác thường,
mặt đỏ như gấc chín, rõ
ràng bị trúng
độc quá
nặng, nhà Vua tức khắc chìa ngón
tay điểm dứ hai cái, bỗng nghe
thấy "xuỳ
xuỳ hai tiếng", Đoàn Dự và
Mộc Uyển Thanh tức thời mê
man té
vật ra. Chu Đan
Thần ẵm Đoàn Dự, Thư Bạch
Phụng ẵm Mộc Uyển Thanh
đem về
phòng riêng tĩnh dưỡng.
Phủ Trấn
Nam Vương bày một tiệc lớn
khoản đãi các vị hào kiệt.
Tân khách
mời Tuệ
Thiền ngồi ghế chủ tịch, vì
các phái võ đều coi phái
Thiếu Lâm là
bậc đàn
anh trong võ lâm.
Trong khi dự
tiệc Phạm Hoa có thuật lại việc đào
đường hầm và đem Chung
Linh vào trong
nhà đá cho mọi người nghe
nhưng còn việc cứu Mộc Uyển
Thanh ra thì giấu
kín không nhắc tới. Các bậc
hào kiệt hiểu rõ nguyên nhân
về việc
Chung Vạn Cừu định làm hại
người không được, trái
lại thành ra hại
mình mọi
người đều vỗ tay cười
vang.
Đoàn Chính
Thuần băn khoăn về việc con trai bị
trúng độc, đưa ra hỏi khắp
các vị
hào kiệt nhưng mọi người chỉ
ngơ ngác nhìn nhau không ai biết
đường
giải cứu. Giữa lúc đó
có tên gia đinh cầm một phong thư
đưa vào cho
Đoàn Chính
Thuần và nói người đưa
thư là một ả nữ tỳ, trong
thư có phương
thuốc giải
độc cho thế tử. Đoàn Chính
Thuần vừa kinh ngạc vừa mừng
rỡ,
vội mở
thư ra xem, thấy trong thư vẻn vẹn có
sáu chữ: "Chỉ uống sữa
người
là khỏi".
Đoàn Chính Thuần nhận được
bút tích biết là thư của Chung
phu
nhân gửi
cho, bất giác trong lòng xúc động,
tay áo quẹt đổ chiếc chén trước
mặt, rượu
nóng đổ hết vào người
mà ông cũng không hay.
Bảo Định
Đế hỏi:
- Chính Thuần
hiền đệ! Phương thuốc chi vậy?
Đoàn Chính
Thuần vẫn ngẩn người ra chưa
hiểu hỏi gì. Bảo Định Đế
phải
nhắc lại
lần nữa:
- Phương thuốc
gì đó?
Đoàn Chính
Thuần giật mình đáp:
- Trong thư nói
chỉ uống sữa người là
khỏi.
Bảo Định
Đế gật đầu nói:
- Ta cứ thử
xem, uống nhiều sữa người
dù không công hiệu cũng chẳng
hại
gì.
Thư Bạch Phụng
liền sai gia đinh đi mua sữa người
của các bà nhũ mẫu
trong dân gian.
Sữa người là thứ rất
dễ kiếm, hơn nữa trong Vương
phủ làm
việc gì
mà chẳng mau chóng. Bữa tiệc
chưa tan, Đoàn Dự và Mộc Uyển
Thanh đã
giải độc xong, bước ra hội
kiến với mọi người.
Đoàn Dự
ân cần ngỏ lời thâm tạ
Huỳnh Mi hòa thượng cùng bọn
Hoa Hách
Cấn. Chàng
hay tin bọn Phá Tham, cả sáu nhà sư
đều bị trọng thương thì
trong lòng cảm
thấy vô cùng bứt rứt.
Đến bấy giờ sáu hòa
thượng vẫn chưa
nói được,
nên không ai hiểu bọn họ bị thoát
mất hết nội công. Cả Huỳnh
Mi
cũng chưa
biết rõ nội tình. Đoàn Dự
lại càng không ngờ tự mình
đã gây nên
đại hoạ
cho người. Đoàn Chính Thuần
tuyên bố với mọi người
rằng Mộc
Uyển Thanh là
nghĩa nữ của ông. Bọn Tần
Nguyên Tôn và Tuệ Thiền hoà
thượng
tuy có cừu hận với Mộc Uyển
Thanh nhưng lúc này không tiện trở
mặt. Hơn
nữa lại e dè uy lực bốn tay
cao thủ: Bảo Định Đế, Huỳnh
Mi hòa
thượng,
Đoàn Chính Thuần và Cao Thăng
Thái nên không dám bỗng nhiên
gây sự.
Trong bữa
tiệc, các vị hào kiệt nói hết
chuyện giang hồ đại sự lại
quay sang
vợ chồng
Đoàn Chính Thuần, Cao Thăng Thái
và Đoàn Dự để chúc
mừng
cuộc hôn
nhân giữa hai họ Đoàn Cao, chén
tạc, chén thù rất là náo
nhiệt.
Mộc Uyển
Thanh liếc mắt nhìn trộm Đoàn
Dự thấy chàng cúi gầm mặt
xuống, tỏ
vẻ buồn thiu. Nàng hồi tưởng
lại tình cảnh những ngày cùng
chàng ở
trong nhà thạch thất mà tan nát gan
vàng. Nàng hiểu rõ giấc mộng
lương duyên
giữa chàng và nàng kiếp này
đành vỡ mất rồi. Khi nghe
đến
chuyện Đoàn
Dự hoà duyên cùng Cao tiểu thư
mà lòng tê tái, khóc không
ra
tiếng. Nàng
nhìn Cao Thăng Thái bằng đôi
mắt căm hờn. Có lúc nàng
toan
phóng ám
tiến giết Cao để trả thù:
sao ông lại sinh con gái để cướp
mất tình
lang của nàng.
Nhưng nàng hiểu Cao Thăng Thái võ
công trác tuyệt, khó
lòng bắn
trúng nên lại thôi. Nàng thấy
mọi người hoan hỉ giao bôi, rất
là
hào hứng
thì e mình không nhịn được
phải buông tiếng khóc tỏ ra con người
khiếp nhược
nên đứng phắt dậy nói:
- Tôi nhức
đầu không ăn uống gì được.
Thế rồi
băng băng đi vào nhà trong. Từ
Bảo Định Đế trở xuống
nàng không
thèm ngỏ
lời cáo từ một ai. Đoàn
Chính Thuần có ý ngượng,
cười gượng đỡ
đòn:
- Con nhỏ này
khó dạy quá, chẳng biết một
chút lễ độ nào cả xin đại
ca
cùng quý
vị miễn chấp.
Giữa lúc
đó bỗng nhiên có một tên
gia tướng xăm xăm bước
vào, hai tay
cầm một
tờ danh thiếp, chạy tới trước
mặt Đoàn Chính Thuần cúi đầu
nói:
- Quá ngạn
chi thiền gia ở Hổ Tốt quan xin vào
yết kiến Vương gia.
Đoàn Chính
Thuần rất đỗi ngạc nhiên, nghĩ
thầm: "quá ngạn chi biệt hiệu
Truy hồn thủ
là đại đồ đệ của
Kha Bách Tuế phái Tung Sơn đã
nổi tiếng đại
hiệp trong chốn
giang hồ từ lâu. Võ công y vào
hạng siêu quần, có điều đối
với họ
Đoàn chưa từng qua lại giao du,
chẳng hay bữa nay y từ muôn dặm
đến tìm
ta không hiểu có việc gì đây?".
Nghĩ thế liền đứng dậy
nói với mọi
người:
- Có Truy hồn
thủ Quá địa hiệp tới ta
nên ra ngoài nghênh tiếp.
|