THIÊN
LONG BÁT BỘ - HỒI 19
Người
áo xanh là ai
Kim Dung
Bảo Định
Đế nghe Thanh bào khách nói, biến
sắc đáp:
- Tôi không
thể tin ông được.
Thanh bào khách
liền cầm gậy trúc sang tay trái,
đưa ngón tay trỏ bên phải
ra đánh
vèo ra điểm huyệt Bảo Định
Đế. Bảo Định Đế nghiêng
mình tránh
khỏi xong, trả
đũa luôn một ngón.
Thanh bào khách
cùng Bảo Định Đế lại
lần lượt đến ngón tay giữa,
ngón vô
danh, ngón út
rồi sau cùng là ngón cái đều
theo đúng phép "Nhất Dương
Chỉ" ăn
miếng trả miếng.
Chung Linh đứng
bên nhìn thấy lạ mắt, động
tính hiếu kỳ của trẻ thơ, quên
cả sợ
hãi ông già áo xanh cười
hỏi:
- Hai ông chơi
trò oản tù tỳ đấy ? Hết
ông này đưa tay lại đến
ông kia chìa
ngón. Như
vậy ai thua ai được?
Nàng vừa
nói vừa lân la lại gần, thốt
nhiên một luồng gió cực mạnh
thổi
đến, Chung
Linh đang nẩy người lên một
cái, tựa như bị mũi dao nhọn
đâm
vào trước
ngực, thì Bảo Định Đế
đánh hất lại một chưởng
đẩy người nàng
lùi lại
phía sau. Nàng sợ run, mặt tái
mét. Bảo Định Đế giữ
cho nàng đứng
lại được
rồi hỏi:
- Liệu cháu
có bị nguy đến tính mạng không?
Chung Linh kêu
"ối" lên một tiếng, miệng hộc
máu tươi ra, run lập cập đáp:
- Ông... ông
kia muốn giết tôi.
Bảo Định
Đế lắc đầu đáp:
- Không phải
đâu! Ông ấy đang cùng ta tỷ
thí võ công, người ngoài
chớ có
đến gần.
Đoạn đưa
tay ra vỗ nhẹ lưng nàng mấy cái
để an ủi.
Thanh bào khách
hỏi Bảo Định Đế:
- Bây giờ
ngươi đã tin lời ta cha?
Bảo Định
Đế vội tiến lên mấy bước,
khúm núm lạy phục xuống nói:
- Chính Minh này
xin bái kiến tiền bối.
Thanh bào khách
nói:
- Ngươi chỉ
gọi ta bằng tiền bối thôi ? Thế
là ngươi chưa tin nên mới
không nhận
ta.
Bảo Định
Đế nói:
- Chính Minh này
làm chúa tể một nước, trên
vai nặng trĩu gánh sơn hà đâu
dám có
hành động lỗ mãng, cẩu thả?
Mình đã không con, dòng dõi
chính
thống lại
còn một mình Đoàn Dự, xin
tiền bối rộng lượng buông
tha y ra.
Thanh bào khách
đáp:
- Ta chỉ cần
cho họ Đoàn nước Đại
Lý loạn luân, thất đức,
tuyệt diệt dòng
giống, đã
ráng chờ cho có ngày nay, có
lý đâu lại nới tay một
cách dễ dãi
thế được?
Bảo Định
Đế to tiếng:
- Đoàn
Chính Minh này nhất định không
để cho tiền bối làm như vậy
đâu.
Thanh bào khách
cũng hằn học:
- Trời ơi!
Ngươi cứ tự xưng là Hoàng
đế nước Đại Lý.
Ta cho ngươi chỉ là
kẻ loạn
thần tặc tử, đã mưu đồ
chiếm đoạt ngai vàng mà thôi.
Ta thách
ngươi có
giỏi thì về điều động
cả thần sách quân lẫn ngự
lâm quân tới đây.
Ta nói cho ngươi
hay: dù thế lực ta còn kém ngươi
xa, nhưng ta giết thằng
giặc non Đoàn
Dự dễ như trở bàn tay.
Nét mặt
Bảo Định Đế hết xám
xanh lại trắng bợt. Ông biết rằng
lão nói thật.
Đừng
nói đến chuyện điều động
thần sách quân cùng ngự lâm
quân tới, mà
mình chỉ
thêm một tay giúp sức là lão
cũng không địch nổi rồi. Nhưng
lúc
đó lão
sẽ gia hại Đoàn Dự ngay tức
khắc. Huống chi lão còn là tiền
bối
mình, kẻ
dưới không nên xúc phạm
người trên cho loạn mối cương
thờng.
Nghĩ vậy
nhà Vua đành đánh lá bài
xử nhũn:
- Vậy tiền
bối muốn thế nào sẽ phóng
xá Đoàn Dự xin cho biết!
Thanh bào khách
đáp:
- Điều
đó phỏng có khó gì? Ngươi
phải xuất gia đầu Phật, nhường
đế vị lại
cho ta, ta sẽ
tha nó.
Bảo Định
Đế nói:
- Cơ nghiệp
của tổ tiên truyền đời
để lại, tôi đâu dám tự
tiện chắp tay đem
dâng cho người?
Thanh bào khách
lại nói:
- Vậy thì
ngươi phải ráng chờ. Khi nào
Đoàn Dự cùng em gái ăn
ở với nhau,
sanh hạ được
chút con, bất luận trai hay gái ta sẽ
tha ra.
Bảo Định
Đế vẫn ngọt nhạt:
- Nếu vậy
thì thà rằng tiền bối giết
y đi còn hơn.
Thanh bào khách
lại nói:
- Ngoài ra còn
có hai đờng để giải quyết:
một là ngươi lừa lúc ta không
phòng bị,
ám toán giết ta đi rồi ngươi
tự ý tha nó ra.
Bảo Định
Đế nói:
- Không đời
nào tôi ám toán giết tiền
bối.
Thanh bào khách
tiếp:
- Nói vậy
thì nói chứ ám toán ta đâu
phải chuyện dễ dàng? Còn đường
thứ
hai nữa
là ngươi bảo Đoàn Dự
đem phép Nhất Dương Chỉ ra đấu
với ta. Nếu
thắng tự
nhiên y sẽ tẩu thoát.
Nói xong lão
cười sằng sặc trong cổ họng.
Bảo Định Đế nổi giận nhưng
cố
nén, chậm
rãi nói:
- Đoàn
Dự không biết chút võ nghệ
nào chứ đừng nói gì
đến phép Nhất
Dương Chỉ
nữa.
Thanh bào khách
đáp:
- Trai họ Đoàn
mà bảo rằng không biết Nhất
Dương Chỉ thì ai tin được?
Bảo Định
Đế nói:
- Đoàn
Dự từ thuở nhỏ học Thi,
Thư cùng kinh Phật, tâm địa từ
bi, kiên
quyết không
chịu học võ.
Thanh bào khách
nói:
- Đó chỉ
là một lối giả nhân nghĩa. Hạng
ấy mà lên ngôi Vua thì chưa chắc
đã là
hạnh phúc cho lê dân Đại Lý,
giết quách đi là hơn.
Bảo Định
Đế xẵng giọng hơn:
- Xin tiền bối
cho biết còn đường lối
nào khác nữa không?
Thanh bào khách
đáp:
- Ngươi còn
hỏi chi đến đường lối
nào khác? Giả tỷ năm nọ có
đường lối để
thoát thì
ta đâu đến nỗi thân tàn
ma dại thế này? Kẻ khác không
cho ta lối
thoát có
lý đâu ta chịu tìm lối thoát
cho các ngươi?
Bảo Định
Đế cúi đầu ngẫm nghĩ
một lúc, rồi vẻ mặt cương
quyết gọi to:
- Dự con ơi!
Ta sẽ tìm cách cứu con ra khỏi
chốn lao lung. Con chớ quên
mình là
con cháu họ Đoàn nghe!
Bỗng nghe Đoàn
Dự la lớn:
- Bá phụ
ơi! Bá phụ lại gần đây
đem phép Nhất Dương Chỉ ra xử
tử cháu đi
cho rồi.
Bảo Định
Đế giật giọng hỏi:
- Thế nào?
Mi làm bại hoại gia phong họ Đoàn
rồi sao?
Đoàn Dự
đáp:
- Không! không
phải thế. Cháu thấy trong lòng nóng
như thiêu như đốt,
không thể
sống được nữa.
Bảo Định
Đế nhủ:
- Con người
ta sống chết có số mệnh, con đành
phó mặc Hoàng thiên tới
đâu hay
đó.
Đoạn nhà
Vua cầm tay Chung Linh vừa nhảy qua bức
tường cây vừa nói:
- Tiểu cô
nương! Đa tạ cháu đã đa
đường cho ta, sau này sẽ có
ngày trả ơn.
Rồi theo lối
cũ đi ra trước cửa toà
nhà chính. Lúc đó mọi người
giao đấu,
phân thắng
bại đã hơi rõ rệt: Phủ
tiên điếu Lăng Thiên Lý cùng
Điểm
Thương Nông
Đổng T Quy hai người hiệp lực
đánh Nam Hải Ngạc Thần
đã có
vẻ thắng thế. Bút Mặc Sinh Chu Đan
Thần cùng Thái Tân Khách Tiêu
Đốc Thành
đã uy hiếp được thanh bạc
đao của Diệp Nhị Nương. Cây
phất
trần của
Thư Bạch Phụng vây bọc cặp Tu la đao
của Tần Hồng Miên xem
chừng đã
khó bề xoay sở. Ngoài hiên
bên kia cặp giò Vân Trung Hạc tuy
vẫn lanh lẹ
dị thường nhưng miệng đã
thở hồng hộc như trâu cày
mệt nhọc
mà Ba Thiên
Thạch vẫn nhảy lên chồm chồm,
còn đang sung sức. Thiện
xiển hầu
Cao Thăng Thái vẫn chắp hai tay để
sau lưng, thủng thẳng đi lại
ung dung, có
vẻ nắm chắc phần thắng về
phe mình. Tuy ông giả bộ chẳng
quan tâm gì
đến những trận chiến đấu
khốc liệt xung quanh nhưng kỳ thực
mắt nhìn
khắp sáu mặt, tai nghe hết tám phương,
tinh thần sáng suốt bao
trùm cả
cục diện. Vì thấy phe mình không
ai lâm vào tình trạng nguy kịch
nên Hầu
chẳng cần ra tay tiếp viện.
Bảo Định
Đế không thấy em đâu liền
hỏi:
- Chú Thuần
đâu?
Cao Thăng Thái
tâu:
- Trấn Nam Vương
đang đuổi Chung động chúa để
đi tìm Đoàn công tử.
Bảo Định
Đế hạ lệnh:
- Công việc
nơi đây sẽ có kế hoạch
khác, các ngươi hãy ngừng
tranh đấu để
quay về đã.
Ba Thiên Thạch
nghe lệnh bỗng nhiên đứng lại.
Vân Trung Hạc nhảy bổ
tới, Ba
Thiên Thạch thừa cơ đánh
vút ra một chưởng. Vân Trung Hạc
đưa cả
hai tay ra chống
đỡ cảm thấy trong người
nôn nao, rồi miệng trào máu tươi
ra. Y cố gượng
trấn tĩnh nhưng mắt hoa lên, nhìn
không rõ đường quyền
đánh tới
đành phải bỏ chạy. Ba Thiên Thạch
cũng không đuổi theo, chỉ cười
hềnh hệch
nói:
- Ta đã
biết sức nhau rồi.
Đoàn Chính
Thuần ở trong bụi rậm đi ra hỏi
Bảo Định Đế:
- Hoàng huynh
đã tìm thấy chỗ thằng Dự
chưa?
Bảo Định
Đế gật đầu đáp:
- Tìm thấy
rồi! Ta hãy về thành rồi sẽ
nói chuyện.
Bọn Lăng
Thiên Lý, Chu Đan Thần thấy nhà
vua hạ lệnh đình chiến cũng
đều muốn
dừng tay song phe Diệp Nhị Nương,
Nam Hải Ngạc Thần, Tần
Hồng Miên
đang hăng không chịu bãi chiến
cứ đánh hoài. Bảo Định
Đế
chau mày nói:
- Chúng ta đi
thôi!
Cao Thăng Thái
"vâng" một tiếng, đoạn rút ống
ngọc địch ra, ống tay áo
rộng lùng
thùng, bay phất phới nhằm đánh
vào sau lưng Tần Hồng Miên.
Tần Hồng
Miên cất tiếng mắng liền:
- Bọn mi cậy
đông ngời để thủ thắng
sao không biết thẹn?
Bỗng nghe hai
tiếng "loảng choảng", ngọc địch
đã đánh trúng vào hai ngọn
Tu la đao của
Tần Hồng Miên. Cặp đao phải
hạ thấp xuống, Thư Bạch
Phụng liền
nhân lúc đó quay lại, nhảy ra
đằng sau.
Cao Thăng Thái
phất tay áo lùng thùng một cái,
phát ra một luồng kình
phong cản Tần
Hồng Miên lại, không cho đuổi
theo nữa. Rồi cầm ngọc địch
nhằm Nam Hải
Ngạc Thần đánh tới, đoạn
hất tay đánh sang Diệp Nhị
Nương. Cả
hai đòn này đều nhằm đánh
vào huyệt trọng yếu đối phương.
Nam Hải Ngạc
Thần cùng Diệp Nhị Nương đồng
thời kinh hãi lùi lại phía
sau ba bước.
Thực ra thì
võ công Cao Thăng Thái đâu
có thể lấy một chọi ba được
nhưng
ông đứng
lược trận từ lâu, nhìn
nhận kỹ càng, rồi đột nhiên
sử dụng đòn
tuyệt kỹ
để đối phó với cả
ba người cùng một lúc khiến
họ nhất thời phải
hoang mang, chân
tay quờ quạng, tuy ông vẫn ung dung
như không. Thực
ra thì ba đòn
này ông đã tốn không biết
bao nhiêu công phu tập luyện và đã
phải dùng
toàn lực thi thố. Hơn nữa
ông đã suy đi tính lại rất
kỹ, ba đòn này
cực kỳ
hiểm độc, đối phương chỉ
còn một lối lùi lại phía sau
để tránh, tuyệt
không còn
cách nào để trả đòn
lại được.
Nam Hải Ngạc
Thần giương đôi mắt ti hí
lên mà nhìn Cao Thăng Thái, vừa
kinh hãi vừa
bội phục nói:
- Mẹ cái
thằng cừu non này gớm thật,
ta không ngờ...
Lão không
thốt ra hết lời nhưng ý lão
định nói: Ta không ngờ mi ghê
gớm
đến thế,
ta đây khó có thể ăn đứt
được thằng lỏi này.
Thư Bạch Phụng
hỏi Bảo Định Đế:
- Tâu Hoàng
huynh! Cháu Dự có sao không?
Bảo Định
Đế tuy trong lòng rất lo ngại nhưng
ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản
nhiên đáp:
- Không sao đâu!
Thật là cơ hội rất tốt để
rèn luyện cho y. Chỉ mấy hôm
nữa là
ra được. Thôi ta hãy về
Triều rồi sẽ nói chuyện.
Bảo Định
Đế đi đầu, vợ chồng
Đoàn Chính Thuần nối gót
rồi đến bọn tuỳ
tùng. Sau bọn
tuỳ tùng là bốn gã Ngư, Tiều,
Canh, Độc. Cao Thăng Thái đi
hậu đoạn,
vì mấy đòn vừa đây
Cao đã làm bên địch khiếp
sợ. Nam Hải
Ngạc Thần
hung hãn là thế mà cũng không
dám đuổi theo khiêu chiến.
Đoàn Chính
Thuần đi chừng mời trượng
không nhịn được, phải quay
lại
nhìn theo Tần
Hồng Miên. Tần Hồng Miên cũng
run run nhìn theo ông.
Bốn mắt
gặp nhau, hai bên đều có vẻ
ngẩn ngơ.
Nam Hải Ngạc
Thần quát hỏi:
- Con cừu
kia! sao không cút đi cho lẹ, còn tiếc
rẻ cái gì? Hay muốn chơi
nhau với
lão gia đây một trận nữa?
Đoàn Chính
Thuần giật nảy mình, vội quay mặt
về phía trước thấy vợ
đang
trố mắt
nhìn mình ông đành phải rảo
bước chạy theo, ra khỏi hang Vạn
Kiếp.
Đoàn người
về đến nước Đại
Lý, Bảo Định Đế bảo
mọi người vào luôn
trong cung thương
nghị. Vào đến thư phòng, chia
thứ bậc an toạ xong, Vua
truyền cho nột
thị lui ra rồi đem tình hình Đoàn
Dự bị giam giữ thuật lại.
Bấy giờ
mọi người mới hiểu việc
này mấu chốt đều ở
cả trong tay Thanh
bào khách.
Nhưng lại nghe Bảo Định Đế
nói: không những lão đã
giỏi phép
Nhất Dương
Chỉ mà võ công cũng hơn ngài
một bậc nên không ai dám nói
gì.
Ta nên nhớ
rằng phép Nhất Dương Chỉ họ
Đoàn chỉ truyền cho con trai chứ
không truyền
cho con gái. Thanh bào khách đã
hiểu phép này tất nhiên phải
là con cháu
chính phái họ Đoàn.
Mọi người
nghe Bảo Định Đế nói đều
cả kinh thất sắc. Đoàn Chính
Thuần
nói:
- Thái tử
Diên Khánh đã qua đời
rồi còn đâu? Chắc lão này
mạo nhận đó
thôi.
Bảo Định
Đế thở dài nói:
- Tên tuổi
thì còn có thể nhận càn chứ
phép "Nhất Dương Chỉ" thì có
lý nào
giả mạo
được? Học võ phải đường
hoàng, nếu nghe trộm học lỏm thì
chỉ là
hạng tầm
thường trong phái võ lâm. Nội
công tâm pháp những kẻ học
lỏm
có đâu
đến mực cao siêu như lão?
Lão đích là thái tử Diên
Khánh rồi không
còn nghi ngờ
gì nữa.
Đoàn Chính
Thuần ngẫm nghĩ một lúc rồi
tiếp:
- Đại ca
đã nhận rõ lão là thái
tử Diên Khánh thì dù sao cũng
dòng giống họ
Đoàn,
vì lẽ gì lão lại cố làm
bại hoại gia phong nhà ta?
Bảo Định
Đế nói:
- Lão khắp
người tàn tật nên tính tình
kỳ dị, nhất thiết không thể
lấy lý lẽ
thông thường
mà lường được. Lão
ôm một mối căm thù bất diệt,
cố tìm
cách phá
hoại được thanh danh anh em ta mới
hả giận.
Đoàn Chính
Thuần nói:
- Đại ca
lên ngôi báu đã được
bấy nhiêu lâu, thần dân đội
đức, bốn cõi yên
vui. Đừng
nói là thái tử Diên Khánh
xuất hiện, giả tỷ Thượng Đế
Đức có
phục sinh cũng
không trở lại ngôi Vua được
nữa.
Cao Thăng Thái
cũng đứng lên tâu:
- Lời Trấn
Nam Vương thật là chí lý. Thái
tử Diên Khánh biết điều
trao trả
Đoàn công
tử thì thôi bằng không thì
ta không thể nhìn nhận ông là
người
đứng
đầu bốn nhân vật kỳ dị
trên đời này nữa mà
chỉ coi ông là kẻ thất phu,
ai cũng có
quyền tru lục. Bất luận võ công
ông ta cao đến mực nào cũng
không thể
địch lại số đông.
Nguyên mười
bốn năm trước đây, Thượng
Đức Đế Đoàn Liêm
Nghĩa trị vì
nước
Đại Lý. Nhằm năm Thượng
Đức thứ 5, Thượng Đức
Đế bị gian thần là
Dương Nghĩa
Trinh giết chết. Sau người cháu
gọi Thượng Đức Đế
bằng bác
là Đoàn
Thọ Huy được vị trung thần
Cao Trí Thăng phò tá giết Dương
Nghĩa Trinh, đưa
lên kế vị hiệu là Thượng
Minh Đế. Thượng Minh Đế
không muốn
làm Vua, trị vì được 1 năm
rồi xuất gia đầu Phật nhường
ngôi
báu lại
cho đường đệ là Đoàn
Chính Minh tức Bảo Định Đế.
Đoàn Liêm
Nghĩa có
sinh được một người con
trai là thái tử Diên Khánh,
song sau khi
gian thần Dương
Nghĩa Trinh giết Vua cướp ngôi
không thấy thái tử Diên
Khánh đâu
nữa. Ai cũng cho là thái tử
Diên Khánh bị Dương Nghĩa Trinh
hạ sát
rồi.
Nhắc lại
Bảo Định Đế nghe lời
Cao Thăng Thái tâu, lắc đầu
nói:
- Ngôi báu
này chính là của thái tử
Diên Khánh, chỉ vì khi trước
không tìm
thấy người
nên Thượng Minh Đế mới
lên kế vị, sau Thượng Minh Đế
truyền
lại cho ta. Nay
thái tử Diên Khánh đã
trở về, lý đương nhiên
ta phải trả ngôi
báu lại
cho người.
Đoạn nhìn
Cao Thăng Thái nói tiếp:
- Giả tỷ
lệnh tôn mà còn dĩ nhiên cũng
nghĩ như ta.
Nguyên Cao Thăng
Thái là con vị công thần Cao Trí
Thăng. Hồi đó sở dĩ
trừ gian
giệt nịnh được toàn là
nhờ công Cao Trí Thăng cả.
Cao Thăng Thái
tiến lên một bước, nằm
phục xuống đất tâu:
- Tiên phụ
kẻ vi thần này tuy có dạ trung chúa
yêu dân thật nhưng Thanh
bào khách
này là người đứng
đầu bọn Tứ ác, giả tỷ
mà ông lên làm vua
nước
Đại Lý, sửa trị muôn dân
thì trăm họ điêu linh biết bao
nhiêu mà kể.
Việc chúa
thượng định nhường ngôi
này, kẻ vi thần là Cao Thăng Thái
dù
tội đáng
muôn thác cũng không dám tuân
lệnh.
Lăng Thiên
Lý cũng phủ phục tâu:
- Thần là
Lăng Thiên Lý đã nghe Nam Hải
Ngạc Thần, người thứ ba trong
Tứ ác
hú lên những tiếng ghê hồn,
biểu người đứng đầu
Tứ ác là ác quán
mãn doanh. Nếu
ác quán mãn doanh không phải là
thái tử Diên Khánh thì
dĩ nhiên
không thể lên ngôi báu được
rồi, giả tỷ lão chính là thái
tử Diên
Khánh thì
cũng dâm ác bằng mấy Nam Hải
Ngạc Thần. Chúa thượng nỡ
để
lão lên
sửa trị muôn dân nước
Đại Lý này cho giang sơn điên
đảo, xã tắc
khuynh nguy hay sao?
Bảo Định
Đế khoát tay nói:
- Hai người
hãy đứng dậy. Lời các
ngơưi quả là có lý, nhưng
Đoàn Dự đã
mắc vào
tay thái tử Diên Khánh ngoài
việc ta nhường ngôi lại cho người
phỏng còn
cách nào lấy được thằng
Dự ra?
Đoàn Chính
Thuần nói:
- Bẩm đại
ca! Xưa nay chỉ có chuyện vua cha lâm nạn,
kẻ làm tôi con phải
lăn vào
cứu cấp. Thằng Dự tuy là
đứa cháu thương yêu của
đại ca nhưng có
lý đâu
vì y mà đại ca phải bỏ ngôi
trời? Vậy thì y có thoát nạn
cũng thành
kẻ đại
tội ở nước Đại Lý.
Bảo Định
Đế đứng lên, tay trái
vuốt chòm râu dài, hai ngón tay
phải gõ nhẹ
vào trán,
bước thủng thỉnh đi trong thư
phòng. Mọi người đều biết
khi gặp
việc khó
giải quyết ngài thường có
cử chỉ như vậy để xuất
thần suy nghĩ nên
không ai dám
lên tiếng, để ngài được
tĩnh trí.
Bảo Định
Đế đi đi lại lại hồi lâu
rồi nói:
- Thái tử
Diên Khánh là một tay rất hiểm
độc, cho thằng Dự uống "Âm
dương hoà
hợp tán". Chất thuốc này phát
động ghê gớm, người
tầm thờng
khó lòng
chống chọi nổi. Chỉ sợ... chỉ
sợ lúc này thuốc độc làm
cho y mê
muội rồi
cũng chưa biết chừng. Than ôi
đó là tại người ngoài
bầy ra mưu
sâu kế
độc, chứ nào phải tại y,
mình trách y thế nào được?
Đoàn Chính
Thuần cúi gằm mặt xuống, xấu
hổ vô cùng. Ông tự trách
mình:
Hoạ này
xét cho cùng chỉ tại mình quá
lãng mạn gây ra.
Bảo Định
Đế quay đầu lại hỏi Cao Thăng
Thái:
- Thăng Thái!
Con gái ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?
Thăng Thái
tâu:
- Tiểu nữ
năm nay 18 tuổi.
Bảo Định
Đế nói:
- Nếu vậy
hay! Này Thuần đệ! Ta cho đưa
sánh lễ sang bên Thiện xiển hầu
để hỏi
Cao tiểu thư về làm dâu.
Nhà Vua lại
gọi:
- Ba Tư Không!
ngươi sang bàn với bộ Lễ
sắp đồ nạp thái vấn danh,
cùng
thảo luận
các nghi tiết. Việc này càng làm
rầm rộ càng hay, cốt cho khắp
nước
Đại Lý đều biết tiếng.
Vợ chồng
Đoàn Chính Thuần, Cao Thăng Thái,
Ba Thiên Thạch nghe đức
Vua phán truyền,
ai nấy đều sửng sốt song đều
hiểu thâm ý của Ngài. Sở
dĩ
ngài có
hành động này là muốn bảo
toàn thanh danh cho họ Đoàn lẫn Đoàn
Dự, cốt
tỏ cho thiên hạ biết Đoàn Dự
đã có vợ con hẳn hoi. Nếu
rồi đây thái
tử Diên
Khánh có biêu diếu rằng Đoàn
Dự cùng em gái làm trò đồi
bại thì
người
ngoài chỉ cho là lão bịa chuyện
phao vu, hay ít ra cũng gieo được
mối
nghi ngờ
vào lòng người.
Đoàn Chính
Thuần nói:
- Kế đó
của Hoàng huynh quả là tuyệt diệu.
Đệ có được nghe từ
lâu Cao
tiểu thư
tính hạnh đoan trang, tài mạo song toàn,
thực là một mối tương
duyên. Có
điều thằng Dự tính nết
kỳ quặc, khó bảo. Đệ tưởng
hãy chờ y
thoát khỏi
tai nạn trở về, báo cho y biết,
rồi hãy nạp sính hay hơn.
Bảo Định
Đế nói:
- Ta vẫn biết
tính y cố chấp. Anh em mình bảo y
học phép Nhất Dương Chỉ
y cũng không
chịu. Đúng là một đứa
không biết điều hơn lẽ thiệt.
Nhưng
hôn nhân
là việc hệ trọng, phải tuỳ nơi
cha mẹ xếp đặt, chẳng lẽ y dám
cãi
lời vợ
chồng Hoàng đệ hay sao? Việc này
không những bảo vệ thanh danh
cho họ Đoàn
mà còn có quan hệ đến cả
đời y, nhất quyết y phải tuân
lệnh.
Đoàn Chính
Thuần nói:
- Đệ thấy
nói Cao tiểu thư gầy yếu lắm.
Việc này nên bàn kỹ đã.
Bảo Định
Đế vẻ mặt cương quyết nói:
- Gầy yếu
thì đã làm sao? Cao hiền đệ
đây võ nghệ cao cường sẽ
truyền dạy
con gái chút
ít phép hô hấp chỉ trong một
vài năm là khoẻ mạnh ngay.
Đoàn Chính
Thuần ngập ngừng nói:
- Chẳng qua...
Bảo Định
Đế ngắt lời:
- Thuần đệ!
Sao cứ gàn mãi là có ý
gì vậy? Hay hiền đệ có điều
gì bất mãn
với Cao
đệ?
Đoàn Chính
Thuần vội nói:
- Đâu có
chuyện ấy? Cao hiền đệ với
em như tình ruột thịt nay lại kết
thân
gia nữa
thì còn gì hay bằng? à... mà
Ba Tư Không cũng có một vị tiểu
thư...
rồi Phạm
tư mã cũng còn những hai cô.
Xin bàn lại xem sao đã.
Ba Thiên Thạch
cười nói:
- Tiểu nữ
chưa đầy một tuổi, còn hai tiểu
thư con quan Phạm Tư mã thì một
là con dâu
tôi và một nữa cũng đã
đính hôn cùng cậu con cả con
quan tư đồ
họ Hoa.
Bảo Định
Đế tỏ vẻ không bằng lòng
gắt:
- Thuần đệ!
Thiên thạch là quan đồng triều
mà hiền đệ chưa biết những
việc
đó sao?
Đoàn Chính
Thuần thấy Hoàng huynh gay gắt không
dám nói nữa.
Cao Thăng Thái
nói:
- Trấn Nam Vương!
Thăng Thái này cùng Vương gia
chơi với nhau từ thuở
nhỏ, hai ta chưa
có chuyện gì biết mà không
nói, nói mà không hết. Vương
gia thấy tiểu
thư có điều chi thất đức
nên không muốn cho nó về làm
con
dâu phải
không? Xin Vương gia cứ nói thật
đi! Tôi không để tâm đâu.
Đoàn Chính
Thuần ngần ngừ một lát rồi
nói:
- Đã thế
tôi xin nói thực! Cao hiền đệ
đừng giận nhé.
Cao Thăng Thái
đáp:
- Xin Vương
gia cứ nói thẳng, đừng
úp mở gì.
Đoàn Chính
Thuần nói:
- Lệnh ái
mất Từ mẫu từ thuở
nhỏ, tất nhiên hiền đệ cưng
chiều quá độ. Tôi
lại nghe lệnh
ái hay làm nũng, hơn nữa hiền
đệ truyền dạy võ nghệ, bản
lãnh lệnh
ái cũng suýt soát hiền đệ.
Sau khi về làm dâu tôi chỉ e... chỉ
e....
hà hà...
thằng Dự sẽ bị lệnh ái
lấn át. Y chẳng biết chút võ
công nào chỉ học
được
môn Lăng Ba Vi Bộ. Trong chốn khuê phòng
lệnh ái mà lên chân
xuống tay thì
y chỉ còn môn Lăng Ba Vi Bộ mà
lẩn tránh và chạy khắp
phòng thì
khổ.
Bảo Định
Đế cười ha hả:
- Trời ơi!
Ông em tôi cứ ấp a ấp úng
mãi, té ra chỉ vì thế.
Đoàn Chính
Thuần quay lại đưa mắt nhìn Thư
Bạch Phụng cười nói:
- Thưa đại
ca! Em dâu đại ca cùng tiểu đệ
ý kiến thường mâu thuẫn.
Lúc
nào gây
lộn, giả tỷ mà võ công tiểu
đệ đối với nàng không
suýt soát thì có
phen lôi thôi
to rồi.
Ai nghe Đoàn
Chính Thuần nói cũng phải mỉm
cười. Vơng phi Thư Bạch
Phụng nói
bằng một giọng lạnh nhạt:
- Thằng Dự
chỉ cần học được phép
Nhất Dương Chỉ của họ Đoàn
là thiên hạ
vô địch
rồi. Dù y có lấy năm bảy
con ác phụ cũng chả sợ gì
ai.
Vương phi ra
chiều châm biếm phép Nhất Dương
Chỉ để xói móc Đoàn
Chính Thuần.
Đoàn Chính Thuần biết vợ
mỉa mình chỉ cười không đáp.
Cao Thăng Thái
nói:
- Tiểu nữ
tuy ít được giáo huấn nhưng
đâu đến nỗi cả gan làm
bậy? Có điều
Thăng Thái
này chịu ơn nặng đã nhiều
không dám mong được chúa
thượng
cùng Vương
gia ban cho thêm nữa.
Bảo Định
Đế cười nói:
- Lệnh ái
mà quản cơ được cái
thằng nhỏ tính khí luông tuồng
đó cho chúng
ta thì anh em
ta rất cám ơn. à mà này Thăng
Thái! Lệnh ái tên gì nhỉ?
Nhiều khi cái
tên cũng ảnh hưởng đến
tính tình.
Cao Thăng Thái
tâu:
- Tiểu nữ
hạ thần chỉ vẻn vẹn có một
chữ tên là My mà thôi. Từ
thuở nhỏ
đến giờ
y không ra khỏi cửa, tính nết
y vẫn ngoan ngoãn. Hẳn có người
bất
mãn với
hạ thần phao đồn tiếng không
hay, thậm chí lọt đến tai Vương
gia.
Đoàn Chính
Thuần liền chạy đến cầm tay
Cao Thăng Thái vừa cười
vừa nói:
- Cao hiền đệ
đó là ngu huynh lỡ lời,
hiền đệ đừng để
ý.
Bảo Định
Đế cười nói:
- Thế là
xong rồi! Thiên Thạch ta uỷ thác cho
ngươi việc sửa lễ, nạp thái
rồi
hai nhà sẽ
tạ ơn ông mai.
Ba Thiên Thạch
tươi cười cúi đầu
vâng mệnh. Bảo Định Đế
lại truyền chỉ
xuống hàn
lâm viện thảo chế Gia phong. Hoàng
đệ Đoàn Chính Thuần lên
chức Hoàng
thái đệ.
Đoàn Chính
Thuần cả kinh vội quỳ xuống tâu:
- Hiện nay đại
ca đang độ tuổi xuân còn thịnh,
muôn dân đội đức cao dầy.
Hoàng thiên
tất sẽ trông lại, con cháu đề
huề. Xin đại ca hãy gác việc
gia
phong cho em lên
tước Hoàng thái đệ.
Bảo Định
Đế cầm tay nâng dậy nói:
- Hoàng đệ
cùng ta hai người chỉ là một.
Giang sơn nước Đại Lý này
cả hai
anh em ta chấp
chưởng. Đừng nói là
ta không có con, dù có Hoàng nam
đi
nữa ta vẫn
truyền ngôi cho Hoàng đệ kia mà.
Việc ta quyết lập em làm thừa
kế cả
nước đều biết. Ngày nay
càng cần định rõ danh phận
để thái tử Diên
Khánh đừng
mong gì nữa.
Đoàn Chính
Thuần tái tam từ khước
không được đành phải
khấu đầu tạ ơn.
Bọn Cao Thăng
Thái lần lượt đến trước
mặt Đoàn Chính Thuần ngỏ lời
chúc
tụng. Ba Thiên
Thạch quay sang nhìn Cao Thăng Thái mỉm
cười chìa bàn
tay trái ra,
tuy không nói ra miệng nhưng có ý
bảo:
- Sau này Đoàn
Dự lên kế vị, con gái anh sẽ
là Hoàng hậu nương nương.
Phần hậu
tạ cho ông mai phải đặc biệt đấy.
Bảo Định
Đế phán:
- Ai nấy về
nghỉ đi! Câu chuyện thái tử
Diên Khánh nhất thiết không tiết
lộ
ra ngoài.
Mọi người
vâng lệnh cúi đầu cáo biệt.
Bảo Định Đế cũng đi
ngủ.
Sáng hôm
sau, lúc Đế tỉnh dậy thấy âm
nhạc du dương, pháo nổ rầm trời,
nội giám
vào chầu chực thay áo rồi bẩm:
- Hôm nay Trấn
Nam Vương thế tử đưa lễ
nạp thái kết thân cùng Thiện
xiển
hầu tiểu
thư. Ngoài cửa cung trăm họ đến
hoan hô chúc tụng rất là náo
nhiệt. Mấy
năm nay nước Đại Lý không
phải nạn binh đao. Triều đình
thanh chính, dân
sự yên vui. Trăm họ rất kính
phục đức Vua cùng Trấn
Nam Vương
và Thiện xiển hầu. Nay nghe tin hai họ
Đoàn, Cao kết thân
khắp thành
Đại Lý hoan hô cổ võ.
Bảo Định
Đế phán bảo nội giám:
- Ngươi cho
loan tin ngày mai ta xuống chỉ mở hội
hoa đăng các chức kim
ngô không
phải dẹp đường, lại mở
tiệc lớn khao thưởng ba quân,
cùng ban
rượu
thịt cho kỳ lão cô nhi.
Chỉ vừa
ban ra tiếng trăm họ hoan hô nổi dậy
vang trời.
Hôm ấy
trời xế chiều, Bảo Định
Đế ăn mặc giả dạng bình
dân, một mình đi
ra ngoài thành,
đầu đội mũ rộng vành,
kéo sụp xuống che mặt, không còn
ai
nhận ra nhà
Vua nữa. Dọc đường thấy
tiếng trăm họ múa hát rất
là vui vẻ.
Thời bấy
giờ nhân sĩ Trung nguyên coi nước
Đại Lý là đất man di mọi
rợ,
nghi lễ khác
xa với Trung nguyên. Trên đường
cái thanh niên nam nữ dắt
nhau đi lả
lơi cười nói là sự
rất thường. Bảo Định Đế
nghĩ thầm: "Ta chỉ
mong cho dân tộc
nước Đại Lý đời
đời được tự do
hoan lạc thế này, dù ta
không con cái
cũng chẳng có gì đáng phàn
nàn".
Nhà Vua ra khỏi
thành rồi rảo bước đi
mau. Đi được hơn 20 dặm thì
bắt đầu
lên dốc
núi. Đường xá mỗi lúc
một vắng tanh, đi vòng hết bốn
khu thung
lũng thì
đến một ngôi chùa cổ nhỏ,
ngoài cửa có đề ba chữ:
"NIÊM HOA
Tự". Bảo
Định Đế đứng ngoài
cổng chùa, tĩnh tâm mặc niệm một
hồi rồi đi
thẳng vào
gõ cửa ba tiếng. Một lát, cửa
chùa mở, một chú tiểu chạy
ra, chắp
tay hỏi:
- Tôn khách
tới đây có việc gì?
Bảo Định
Đế đáp:
- Phiền chú
vào thông báo cùng Huỳnh My đại
sư có cố nhân là Đoàn
Chính
Minh xin vào
ra mắt.
Chú tiểu
nói:
- Mời tôn
khách vào trong này chờ.
Rồi trở
gót tăng tả đi ngay.
Bảo Định
Đế cũng vào theo, vừa đi
được mấy bước bỗng
nghe hai tiếng
khánh keng keng
âm u từ hậu viện vọng ra. Chỉ
trong giây lát Bảo Định Đế
thấy trong người
mát mẻ, thần trí tiêu dao. Bảo
Định Đế dẫm chân lên
những tán
lá rụng đi vào tới hậu
viện.
Chú tiểu
nói:
- Xin tôn khách
chờ đây một chút! Sư phụ
tôi sẽ ra ngay.
Bảo Định
Đế khoanh tay đứng chờ
trong sân nhìn chiếc lá vàng rụng
phất
phới từ
từ bay xuống. Suốt đời
ít khi Đế đứng ngoài
cửa chờ ai như bữa nay.
Nhất là
từ khi lên ngôi báu thì chỉ
có người khác đến chờ
mình chứ chả bao
giờ Ngài
đứng đợi ai. Mỗi khi đến
chùa Niêm Hoa này lòng trần tục
sạch
lâng lâng,
tự nhiên quên cả mình là
một vị quân Vương cõi Thiên
Nam.
Chợt nghe
tiếng một ông già cười
nói:
- Đoàn
hiền đệ đấy ? Hiền đệ
có điều chi nan giải?
Bảo Định
Đế quay đầu nhìn lại thấy
từ trong căn nhà xép mở
cửa bước ra
một vị lão
tăng mặt mũi nhăn nheo, thân hình
cao lớn, cặp lông mày dài sắc
vàng, đằng
đuôi sa xuống thấp. Chính là
Huỳnh My hoà thượng.
Bảo Định
Đế chắp tay nói:
- Tôi đến
cửa thiền quấy nhiễu đại
sư đây.
Huỳnh My hoà
thượng nói:
- Mời hiền
đệ vào trong này.
Bảo Định
Đế rảo bước theo vào căn
nhà xép, đã thấy sáu vị
hoà thượng
đứng
tuổi mình mặc đồ đen cúi
đầu thi lễ. Bảo Định Đế
biết đây là đồ đệ
Huỳnh Mi hoà
thượng liền giơ tay đáp lễ.
Nhà Vua xếp bằng ngồi trên bồ
đoàn mé
tây, chờ Huỳnh Mi hoà thượng
ngồi xuống bồ đoàn mé đông
rồi
mới bắt
đầu vào chuyện:
- Tôi có
thằng cháu là Đoàn Dự,
lúc mới lên bảy tôi thường
dẫn lại đây
nghe sư huynh giảng
kinh.
Huỳnh Mi cười
nói:
- Thằng nhỏ
đó tính tình rất ngộ. Thật
là một đứa bé ngoan.
Bảo Định
Đế lại nói:
- Y được
phép mầu đức Phật điểm
hoá, dốc dạ từ bi, không chịu
học võ để
tránh sát
sinh.
Huỳnh Mi đáp:
- Y nghĩ thế
là sai. Không hiểu võ nghệ vẫn
giết người được. Trái
lại có khi
giỏi võ
vị tất đã giết người.
Bảo Định
Đế nói:
- Vâng, sư
huynh dạy chí phải.
Thế rồi
Đế đem chuyện Đoàn Dự
không chịu học võ bỏ nhà trốn
đi thế nào,
cuộc gặp
gỡ Mộc Uyển Thanh ra sao rồi bị
người "ác nhất thiên hạ"
là thái
tử Diên
Khánh nhốt ở đâu, nhất
nhất thuật lại cùng Huỳnh Mi.
Huỳnh Mi chỉ
lắng tai nghe, không nói câu nào.
Cả sáu gã đồ đệ thõng
tay
đứng
hầu sau lưng nét mặt cũng đều
trầm tĩnh, không mảy may xúc động.
Chờ Bảo
Định Đế nói xong Huỳnh Mi
mới chậm rãi nói:
- Thái tử
Diên Khánh đã là đường
huynh hiền đệ, cố nhiên là
hiền đệ không
nên động
thủ. Thế mà sai thuộc hạ dùng
bạo lực để cứu y xem chừng
cũng
khó ổn
phải không?
Bảo Định
Đế đáp:
- Sư huynh thật
là sáng suốt.
Huỳnh Mi gật
đầu từ từ đa ngón
tay giữa ra nhằm điểm vào ngực
Bảo Định
Đế.
Bảo Định
Đế mỉm cười chìa ngón
tay trỏ ra, xỉa vào ngón tay giữa
Huỳnh
Mi. Cả hai cùng
rung chuyển liền thu ngón tay về.
Huỳnh Mi nhíu
đôi lông mày nói:
- Hiền đệ!
Sức Kim cương chỉ của ta không
thể thắng nổi phép Nhất Dương
Chỉ của
hiền đệ.
Bảo Định
Đế nói:
- Sư huynh là
bậc đại trí tuệ bất tất
phải lấy chỉ lực để thủ
thắng?
Huỳnh Mi cúi
đầu không nói gì. Bảo Định
Đế đứng dậy nói:
- Mười
năm trước đây sư huynh có
bảo tiểu đệ xá thuế muối
cho nhân dân
nước
Đại Lý nhưng một là vì nhu
dụng trong nước chưa đủ hai
là tiểu đệ
muốn chờ
Chính Thuần kế vị sẽ thi hành
nhân chính về khoản đó, để
nhân
dân đội
đức Thuần đệ. Nay tiểu
đệ nghĩ lại, sáng mai cho ban hành
sắc lệnh
xoá thuế
muối.
Huỳnh Mi hoà
thượng đứng ngay lên, khom
lưng rồi lạy phục xuống, cung
kính nói:
- Hiền đệ
ban phước cho dân, lão tăng cũng
cảm đức vô cùng.
Bảo Định
Đế cũng sụp lạy đáp lễ
xong ra về ngay không nói gì nữa.
Bảo
Định Đế
về cung lập tức sai nội giám triệu
Ba tư không và Hoa tư đồ đến
truyền ban sắc
lệnh xoá bỏ thuế muối. Hai người
tạ ơn nói:
- Như vậy thì
lê dân được nhờ phước
lớn của chúa thượng.
Bảo Định
Đế tiếp:
- Tất cả
mọi nhu dụng trong cung nhất thiết là
phải tiết kiệm. Vậy hai người
thương lượng
với nhau đi xem nơi đâu đáng
tính giảm được chừng
nào hay
chừng nấy.
Hai người
vâng lệnh lui ra.
Việc Đoàn
Dự bị bắt tuy Bảo Định Đế
đã dặn mọi người không
nên tiết lộ
ra ngoài song
Hoa tư đồ và Phạm tư mã
đều là người rất thân
tín của Bảo
Định Đế
nên Ba Thiên Thạch cũng không giấu
giếm đã đem kể cho hai
người
biết cả rồi. Phạm tư mã đang
ngồi nhà ngóng tin thì hai ông Hoa,
Ba
đến báo
việc nhà Vua xoá bỏ thuế muối.
Nói về quan Tư mã họ Phạm tên
Hoa vốn có
tính khôi hài, đã hay trào
phúng lại lắm cơ mưu. Vậy mà
ông
nói bằng
một vẻ trịnh trọng:
- Hoa đại
ca cùng Ba hiền đệ! Trấn nam thế
tử mắc vào tay gian đãng. Chúa
thượng
xuống chỉ xá thuế là Ngài
ban phúc cho dân để cầu đảo
Hoàng thiên
thương hại,
phù hộ cho thế tử đặng yên
lành trở về. Bọn mình không
biết
chia sẻ mối
lo cùng vua cha thì còn mặt mũi nào
đứng ở trong triều đình
nữa?
Ba Thiên Thạch
nói:
- Chính thế!
Phạm nhị ca có diệu kế gì để
cứu điện hạ được
chăng?
Phạm Hoa nói:
- Đối thủ
lại chính là thái tử Diên
Khánh thì chúa thượng nhất
định không
nỡ ra mặt
đánh nhau đâu. Tiểu đệ
có kế này nhưng chỉ sợ nhọc
sức Hoa đại
ca nên không
dám nói ra.
Hoa tư đồ
vội hỏi:
- Việc gì
mà nhọc sức ta? Nhị đệ nói
ngay đi xem nào!
Phạm Hoa nói:
- Chúa thượng
đã bảo võ công thái tử
Diên Khánh còn cao hơn cả ngài.
Bọn
ta đối
phó bằng phương pháp cứng
rắn là không được rồi.
Vậy Hoa đại ca,
cái nghề
sinh nhai của đại ca 20 năm trước
đây liệu còn thi thố được
nữa
chăng?
Bộ mặt vuông
chữ "quốc" của Hoa tư đồ
đang tím bỗng đỏ gay. Ông cười
nói:
- Nhị đệ
lại nói giỡn ta rồi.
Quan tư đồ
họ Hoa trước tên gọi A Căn,
hiện thời làm đến tam công
nước
Đại Lý,
xuất thân là người cùng
túng. Thời cha phát tích Hoa làm
nghề
đào mả
trộm đồ, có một bản lĩnh
rất kiên trì. Ông chuyên lấy
các báu vật
quý giá
trong các mồ mả Vương, Công. Nên
nhớ các bậc phú quý chết
thường
chôn theo cả đồ trân bảo, dị
vật. Hoa A Căn nhiều khi đào đường
hầm từ
nơi rất xa vào tới phần mộ
để trộm. Việc đào đường
hầm của Hoa
thật là
những công trình vĩ đại,
phải một hai tháng là thưuờng.
Cách đào
đường
hầm của Hoa như vậy nên không ai
bắt gặp. Có lần Hoa lấy được
trong mộ một
tập "võ công bí quyết" đem về
cứ theo đó luyện tập thành
một
tay trác tuyệt
về ngoại công. Rồi từ đó
Hoa phế cái nghề mưu sinh ty tiện,
theo phò Bảo
Định Đế lập được
nhiều kỳ công thăng lên đến
chức tư đồ. Từ
khi làm quan
to Hoa thấy cái tên A Căn có vẻ
hủ lậu nên mới đổ là
Hoa
Hách Căn.
Ngoài hai người bạn chí thân
là Phạm Hoa và Ba Thiên Thạch
rất ít
người biết rõ lai lịch Hoa tư
đồ.
Phạm Hoa nói:
- Tiểu đệ
đâu dám nói giỡn đại
ca. Bọn ta phải đi bằng đường
hầm đến hang
Vạn Kiếp,
vào thạch thất thần không hay, quỷ
không biết mới cứu thế
tử ra
đợc.
Hoa Hách Cấn
vỗ đùi khen:
- Thật là
tuyệt diệu! Tuyệt diệu!
Hoa thật có
thiên tài về nghề đào hầm.
Tuy là việc 20 năm trước nhưng
lắm
lúc nhớ
lại vẫn tiếc nghề cũ làm
cho chân tay ngứa ngáy. Khốn nỗi
đã làm
đến cực
phẩm triều đình có lý đâu
lại đi đào mả trộm thì
còn ra thể thống gì
nữa? Bây
giờ nghe Phạm Hoa đề nghị bất
giác cả mừng.
Phạm Hoa tươi
cười nói tiếp:
- Hoa đại
ca chớ vội mừng vì trong còn
nhiều vấn đề thực nan giải.
Tứ ác
hiện nay ở
cả trong hang Vạn Kiếp, ngoài ra còn
vợ chồng Chung Vạn Cừu,
Tần Hồng
Miên đều là những tay kiệt
thiệt, qua được tai mắt bọn
này đâu
phải chuyện
dễ dàng? Hơn nữa đích
thân thái tử Diên Khánh trấn
giữ cửa
nhà mật
thất, lão ngồi trên mà mình
đào bên dưới giữ
thế nào cho lão không
hay?
Hoa Hách Cấn
trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Vậy ta phải
đào đường hầm về
phía sau nhà mật thất, chừa chỗ
thái tử
Diên Khánh
ra.
Phạm Hoa lại
nói:
- Thế tử
còn bị nhốt trong đó giờ
phút nào là còn nguy hiểm giờ
phút ấy. Ta
đào dềnh
dàng như thế liệu có kịp không?
Hoa Hách Cấn
nói:
- Vậy ba ta cùng
phải hợp lực. Hai hiền đệ
cùng đi liền bên chỉ bảo đồng
thời học
cái nghề đào trộm mả này
mà chơi.
Ba Thiên Thạch
cười nói:
- Tuy bọn ta đã
ở ngôi tam công nơức Đại
Lý nhng về nghĩa vụ thì dù
là
cái việc
đào mồ quật mả hay nghề ăn
trộm đi nữa thì cũng không
thể từ nan
được.
Ba người
vỗ tay cả cười, Hoa Hách Cấn
nói:
- Việc này
không thể chậm được nữa,
nói làm là làm.
Ba Thiên Thạch
lấy bản đồ hang Vạn Kiếp ra.
Hoa Hách Cấn vui sướng
khôn tả,
ngồi coi bản đồ, hoạch định
từ chỗ bắt đầu đào
cho đến chỗ miệng
hầm chui lên.
Hoa lại nói cả đến đường
lối, cách thức phải tránh tai
mắt bên
địch thế
nào cùng vòng vèo ra sao để
tránh những chỗ đá rắn.
Thật là một
nghề tuyệt
kỹ của Hoa, trên đời có
một không hai.
Lại nói
đến Đoàn Dự, sau khi nuốt
Mãng Cổ chu cáp rồi, khắp mình
dương
khí cực
thịnh, hơi nóng bốc lên đến
độ quá mức tối cao khiến
chàng mê
man bất tỉnh.
Nhưng cơn mê này dù sao cũng
giúp cho chàng qua được một
ngày khỏi
bị lửa dục nung nấu cực kỳ
khổ sở. Chàng có biết đâu
trong
khoảng thời
gian một ngày một đêm này bên
ngoài đã xảy ra bao nhiêu biến
chuyển quan trọng:
- Nào phụ
thân chàng đã chịu sắc phong
lên Hoàng thái đệ.
- Nào chàng
đã có mệnh cha mẹ dạm hỏi
lệnh ái thiện xiển hầu là Cao
Mi
tiểu th cho chàng
làm vợ.
- Nào khắp
thành Đại Lý chiêng trống rầm
trời, tu la dậy đất.
- Nào trăm
họ nước Đại Lý đang
hoan hô ca tụng đức Vua ban hành
sắc
lệnh bãi
bỏ thuế muối.
Mà chính
chàng lại đang ngồi tựa vách
đá trong nhà tù, thần trí
mê man
chẳng biết
trời đất là gì.
Trưa hôm sau
chàng mới hơi hồi tỉnh một
chút. Số là hai thứ Âm dương
hoà
hợp tán
cùng Mãng Cổ chu cáp phát tác
kịch liệt cùng một lúc làm chàng
mê đi.
Trận phát tác đi đến chỗ
cùng cực lại dịu xuống nên
chàng hồi tỉnh.
Đây chỉ
là lúc tạm ngừng để đi
đến những trận phát tác
sau cùng mãnh liệt
hơn.
Đoàn Dự
chưa biết những nguy cơ đang rình
rập. Tuy thấy trong mình còn
mệt mỏi,
song chàng yên trí chất độc
đã bắt đầu lui dần, toan
cất tiếng gọi
Mộc Uyển
Thanh thì chợt nghe bên ngoài có
tiếng một ông già giọng khàn
khàn:
- Cả thảy
19 đường vừa ngang vừa
dọc mà làm cho bao người phải
say mê.
Nếu cư sĩ
cao hứng thì cùng lão tăng vui
chơi một cuộc.
Đoàn Dự
lấy làm kỳ ghé mắt vào
chỗ lỗ hổng vẫn đưa cơm
nhìn ra ngoài,
thấy một
vị hoà thượng mặt đầy
nếp dăn deo, lông mày vàng khè
đang cúi
xuống lấy
đầu ngón tay vạch vào một tảng
đá xanh lớn, phát ra những
tiếng
sè sè,
bụi đá tung lên, nét vạch sâu
xuống thành một đường rất
thẳng như
sợi chỉ
đặt.
Đoàn Dự
cả kinh, tuy chàng không biết võ
công nhưng là con một nhà võ
uyên thâm
chàng được xem bá phụ cùng
phụ thân luyện phép Nhất Dương
Chỉ đã
nhiều. Chàng nghĩ bụng dường
như mình đã được gặp
vị sư già ở đâu
rồi thì
phải, chỉ lực ông như vậy thật
là ghê ngời, vạch đá
thành rãnh một
cách dễ
dàng. Cứ xem chỉ lực này
đủ biết ngoại công của ông
cương ngạnh
đến chừng
nào! Cách luyện môn này tựa
hồ khác xa với cách luyện Nhất
Dương Chỉ
của cha, bác chàng.
|