THIÊN
LONG BÁT BỘ - HỒI 12
Ngư
Tiều Canh Độc
Kim Dung
Mộc Uyển
Thanh ngẩn người ra một lúc rồi
đem đặt sáu cái xác hài
nhi vào
một chỗ.
Nàng lấy đá và đất
cát lấp lên để làm cái
mộ. Bỗng phía sau cảm
thấy một
luồng gió thổi đến mát rợi.
Nàng ứng biến rất mau lẹ, nhún
chân
trái lên
một chút, đưa người về
phía trước tránh khỏi. Chợt
thấy phía sau
nổi lên
một trận cười the thé như tiếng
kim khí cọ xát vào nhau, kế đến
tiếng gọi:
- Tiểu cô
nương! Chồng cô chết rồi, cô
còn mơ tưởng làm chi nữa?
Âu là cô
theo ta có hơn
không?
Chính là
lão Cùng hung cực ác Vân Trung
Hạc. Lão vừa nói vừa giơ
những
ngón tay nhọn
hoắt toan chụp lấy vai Mộc Uyển Thanh.
Bỗng mé bên đánh
bịch một
tiếng, một bàn tay phóng ra gạt phắt
tay Vân Trung Hạc: đó là
Nam Hải Ngạc
Thần nổi hung oang oang quát:
- Lão tứ!
Ta bảo cho mi biết: phái Nam Hải ta không
cho mi càn rỡ thế đâu!
Vân Trung Hạc
không nắm được Mộc Uyển
Thanh, nhảy ra xa đến ngoài
mời trượng
tránh Nam Hải Ngạc Thần rồi vừa
cười vừa nói:
- Tam ca có thu
được chồng thị làm đồ
đệ đâu mà nhận thị làm
người của
phái nam hải?
Mộc Uyển
Thanh nhìn Vân Trung Hạc người cao
lêu nghêu, lại gầy như
que củi, toàn
thân trông như cây gậy tre, bộ mặt
dài hoãng trông mà phát
khiếp. Lão
mở miệng cười thì ngọn
lưỡi đỏ hỏn như máu
duỗi ra co vào
chẳng khác
chi con mãng xà.
Nam Hải Ngạc
Thần gầm lên:
- Sao mi biết
đồ đệ ta không tới? Phải
chăng mi giết chết đồ đệ
ta rồi? Chắc
là mi thấy
y có tư cách đặc biệt hơn
đời, muốn thu y làm đồ
đệ. Mi bức
bách song y không
chịu nên mi giết đi, thế là
mi phá tan sự nghiệp của ta
rồi! Ta phải
đập chết mi trước rồi sau
sẽ hỏi tội.
Nam Hải Ngạc
Thần là người hung hãn có
một, lão chẳng thèm hỏi Vân
Trung Hạc xem có
phải y đánh chết trò lão
hay không, lão cứ hùng hùng
hổ
hổ nhảy
xổ vào đánh Vân Trung Hạc.
Vân Trung Hạc
kêu lên:
- Nào tôi
có biết đồ đệ lão mặt
ngang mũi dọc ra làm sao mà bảo tôi
thu
nạp nó
mới được chứ?
Lão tứ
vừa nói vừa tránh khỏi
một cách rất lẹ làng hai đòn
Nam Hải Ngạc
Thần đánh
tới nhanh như chớp nhoáng.
Nam Hải Ngạc
Thần vẫn xỉ mắng thậm tệ:
- Quân chó
đẻ! Ai mà tin miệng mi được?
Mi đánh nhau với kẻ khác bị
thua, rồi đem
nỗi căm hờn trút lên đầu
đồ đệ ta.
Vân Trung Hạc
hỏi:
- Đồ đệ
lão huynh trai hay gái?
Nam Hải Ngạc
Thần đáp:
- Mi còn hỏi
vẩn vơ? Ta thu nữ đồ đệ
về làm gì?
Vân Trung Hạc
nói:
- ồ thế
thì Vân Trung Hạc này chỉ cướp
bắt đàn bà con gái, chứ
có thu nạp
con trai bao giờ?
Lão huynh chưa biết sao?
Nam Hải Ngạc
Thần đang nhảy vọt lên trên không
nghe Vân Trung Hạc nói
có lý
liền sa xuống, chân phải đặt
chênh vênh lên tảng đá quát
hỏi:
- Thế thì
đồ đệ ta đi đâu mà
đến bây giờ chưa lại làm
lễ bái kiến sư phụ?
Vân Trung Hạc
cười sằng sặc nói:
- Tôi biết
đâu đấy? Rỗi hơi đâu
mà theo dõi công việc của phái
Nam Hải.
Nam Hải Ngạc
Thần chờ Đoàn Dự đã
bảy ngày, ruột nóng như điên,
lửa
giận không
có chỗ nào phát tiết, tức
quá gầm lên:
- à mi nhạo
báng ta phải không?
Mộc Uyển
Thanh đứng ngoài nghĩ thầm:
ta nhân cơ hội này chọc cho hai
lão đánh
nhau chí mạng kể cũng hay vô cùng.
Nàng bèn nói xen vào:
- Đúng
là Vân Trung Hạc bắt Đoàn lang
đem vào chỗ hẻo lánh giết
đi, cốt
triệt phái
Nam Hải mất một nhân vật ghê gớm
sau này.
Nam Hải Ngạc
Thần vỗ trán quát hỏi Vân
Trung Hạc:
- Lão tứ!
Mi có nghe vợ đồ đệ ta
nói đó không? Mi còn kêu oan
nữa thôi?
Mộc Uyển
Thanh vừa khóc vừa nói tiếp:
- Sư phụ ơi!
Đoàn lang có bảo tiểu nữ
rằng: chàng gặp được một
nhân vật
như sư phụ
thu nạp làm đồ đệ thật
là đã tu mấy kiếp. Chàng
sẽ cố công rèn
luyện võ
nghệ, làm rạng rỡ phái Nam Hải,
để cái tên Nam Hải Ngạc Thần
của sư phụ
càng thêm khét tiếng khắp thiên
hạ, để bọn ác quán mãn
doanh,
vô ác
bất tác trông thấy phải thèm
nhỏ rãi ra. Ai ngờ lại bị Vân
Trung Hạc
sinh lòng độc
ác, đang tay giết mất đồ
đệ của sư phụ. Rồi sư phụ
tìm đâu ra
tên đồ
đệ được như chàng?
Mỗi câu
Mộc Uyển Thanh nói là Nam Hải Ngạc
Thần lại vỗ trán gật đầu.
Nàng tiếp:
- Xương hậu
chẩm Đoàn lang giống hệt như sư
phụ, thiên tư chàng cũng
thông minh chẳng
kém gì sư phụ. Nếu chàng không
bị hại thì trên thế gian
này quyết
không còn ai kiếm được một
người thứ hai thập phần hoàn
hảo
như chàng.
Mà sau này phái Nam Hải tất nhiên
phải nhảy lên hàng đầu các
phái khác.
Quái ác lão Vân Trung Hạc này
vì lòng ghen tức, ngấm ngầm
theo dõi để
phá đại cuộc của sư phụ. Thế
mà sư phụ không báo thù cho đồ
đệ, tiểu
nữ e rằng thiên hạ sẽ phỉ
nhổ sư phụ là người hèn
nhát để kẻ khác
giết trò
mình, phá hoại môn phái nhà
mình cũng phải chịu.
Nam Hải Ngạc
Thần nghe tới đây, mặt đỏ
bừng, mắt nẩy lửa, hét
lên một
tiếng thật
to, nhảy xổ vào Vân Trung Hạc. Vân
Trung Hạc biết mình võ
công không
bằng Nam Hải Ngạc Thần, lại kém
cả cái tính thô lỗ nông nổi,
dễ bị
người lừa. Lão lại biết
rõ Nam Hải Ngạc Thần bị Mộc Uyển
Thanh
khiêu khích,
không thể phân trần ngay được,
âu là tránh voi chẳng xấu mặt
nào. Thấy
Nam Hải Ngạc Thần xô tới, lão
không kháng cự chi hết, cắm đầu
chạy dài.
Nam Hải Ngạc
Thần nhảy xổ vào, vừa đặt
hai chân chấm đất, Mộc Uyển
Thanh lại gọi
to:
- Lão tứ
bỏ chạy rồi! Nếu y không giết
đồ đệ của lão gia, sao không
đứng
lại mà
cãi lại chạy trốn luôn?
Nam Hải Ngạc
Thần kêu rống lên:
- Lão tứ!
Mi phải đền mạng cho đồ đệ
ta.
Hai người
một chạy trước, một đuổi
sau, chớp mắt đã quanh ra phía
sau núi.
Mộc Uyển
Thanh mừng thầm. Chốc lát lại
nghe tiếng Nam Hải Ngạc Thần
gầm lên
mỗi lúc một về gần. Hai người
đuổi nhau vòng mé sau núi quanh
về.
Vân Trung Hạc
về môn khinh công cao hơn Nam Hải Ngạc
Thần nhiều,
chạy chân
không chấm đất. Cái thân hình
nhỏ bé, cao lêu nghêu tựa như
bay
loang loáng trên
không gian. Nam Hải Ngạc Thần đuổi
sau lão một quãng
khá xa, không
tài nào kịp. Hai người chỉ
thoáng qua trước mặt Mộc Uyển
Thanh chớp
mắt đã lại chuyển qua mé sau
núi. Vân Trung Hạc chạy trở lại
lần thứ
hai thấy Nam Hải Ngạc Thần vẫn còn
ở đằng xa, liền xoè bàn
tay
chụp lấy
Mộc Uyển Thanh. Mộc Uyển Thanh thất kinh
vẫy tay phải một cái
nghe đánh
"vút": mũi tên độc phóng ra.
Vân Trung Hạc né qua bên trái nửa
thước
tránh khỏi. Không hiểu lão chuyển
mình thế nào mà quờ tay đến
trước
mặt Mộc Uyển Thanh. Nàng vội né
tránh, vì chậm một chút thấy
gió
thổi vào
má mát rợi, thì ra tấm khăn
che mặt đã bị lão giật mất,
đang cầm
trong tay.
Vân Trung Hạc
thấy Mộc Uyển Thanh dung nhan tuyệt thế,
ngây người ra
mà nhìn,
cười một cái rất lẳng
lơ, khen bằng một giọng the thé rất
khả ố:
- Đẹp tuyệt!
Cô nương thật là đẹp tuyệt!
Cô nương tài mạo mười
phần...
Chưa dứt
lời, Nam Hải Ngạc Thần đuổi
đến nơi, phóng ra một chưởng
đánh
vào phía
sau. Vân Trung Hạc dừng chân, vận
nội công, đánh lại một
chưởng.
Hai luồng điện lực chạm nhau phát
ra tiếng nổ rùng rợn. Mộc Uyển
Thanh bị một
trận ngạt thở vì sức ép
của không khí. Một vùng đường
kính
rộng chừng
hơn mười trượng đất
cát bay lên mù mịt. Vân Trung Hạc
mượn
đà ở
sức mạnh chưởng lực của
Nam Hải Ngạc Thần nhảy vọt ra xa hơn
hai
trượng.
Nam Hải Ngạc
Thần thét lên:
- Mi nếm thêm
một chưởng nữa của ta đây!
Vân Trung Hạc
cười nói:
- Lão huynh đuổi
không kịp tôi đâu! Mà tôi
có đánh cũng không lại huynh,
dù có
đánh cả ngày cả đêm
cũng chỉ diễn ra cái trò đuổi
nhau mãi thế này
mà thôi,
chả ai làm gì được ai.
Hai người
đuổi nhau đã xa mà cát bụi
vẫn còn mù mịt. Mộc Uyển Thanh
nghĩ bụng:
ta phải tìm cách cản đường
Vân Trung Hạc. Nếu cứ để
mặc họ
thế này
thì vĩnh viễn Nam Hải Ngạc Thần
không đuổi kịp Vân Trung Hạc.
Nàng chờ
cho Vân Trung Hạc vòng trở lại
lần thứ ba gần tới nơi,
xông ra
đón đường,
phất tay phải luôn mấy cái: sáu
bảy mũi tên nhằm Vân Trung
Hạc phóng
tới, rồi nàng quát to:
- Ngươi phải
thường mạng cho lang quân ta đây!
Vân Trung Hạc
nghe trên không vang lên những tiếng
"vút vút vút", ám tiến
bay đến
rất là ghê gớm, lão phải
liên tiếp nhô lên cao, cúi rạp
xuống để
tránh. Mộc
Uyển Thanh tuốt kiếm "soạt" một cái,
nhằm Vân Trung Hạc
đâm luôn
hai nhát. Vân Trung Hạc hiểu rõ tâm
lý nàng, không rút khí giới
ra đối
địch, chỉ lạng người né
tránh. Dù mau lẹ tới đâu
Vân Trung Hạc cũng
phải dừng
lại giây lát đối phó với
Mộc Uyển Thanh. Nhân thế mà Nam Hải
Ngạc Thần
đuổi tới nơi, phóng luôn
cả hai bàn tay dồn dập chởng
lực chụp
lấy Vân
Trung Hạc. Vân Trung Hạc nhe răng ra cười
nói:
- Lão tam! Sở
dĩ ta phải nhường nhịn ngươi
mấy lần là để khỏi tổn
thương
hoà khí
trong bọn Tứ ác với nhau mà
thôi, chứ ta sợ gì ngươi?
Nói rồi
lão thò tay về phía sau rút cương
trảo ra, hai tay cầm hai cây. Cương
trảo dài
ba thước, trên ngọn có bàn
tay giống như tay người, ngón tay
xoè
ra, ngoài đầu
ngón tay đều có ánh sáng
lập loè. Vân Trung Hạc cầm cây
trảo tay trái
quay về phía hữu, cây trảo tay
mặt quay về phía tả, che trước
mình dường
như để giữ thế thủ, chứ
không ra kiểu để tấn công.
Nam Hải Ngạc
Thần ra chiều hớn hở nói:
- Giỏi đấy
nhỉ! Hãy coi khí giới của lão
gia đây!
Nói rồi
rút khí giới trong bọc đeo trên
lưng ra. Mộc Uyển Thanh biết mình
có xông
vào vòng chiến cũng chỉ nhọc
mình vô ích liền lui về phía
sau mấy
bước.
Nam Hải Ngạc Thần tay cầm một thanh
đao hình thù rất lạ, lưỡi
dài
có răng
sáng loáng giống hình răng cá
sấu nên gọi là Ngạc chuỷ tiễn,
tay
trái sử
cây roi có răng cưa giống như đuôi
cá sấu nên gọi là Ngạc Vĩ
Tiến.
Vân Trung Hạc
liếc mắt nhìn hai thứ khí giới
khác thường của Nam Hải
Ngạc Thần
rồi đột nhiên giơ cây cương
trảo bên hữu lên quay về phía
Nam
Hải Ngạc
Thần bổ xuống. Nam Hải Ngạc Thần
vung cây Ngạc Vĩ Tiến,
cầm nơi
tay trái lên gạt đánh "chát"
một tiếng. Vân Trung Hạc nhanh như
chớp, chưa
rút cây cương trảo ở tay
phải về cây trảo nơi tay trái
đã bổ theo.
Bỗng nghe đánh
choang một tiếng, Nam Hải Ngạc Thần
đã vung cây Ngạc
chuỷ tiễn
lên cho răng cắn vào cây cương
trảo của Vân Trung Hạc. Cương
trảo này
đánh toàn bằng thép tốt,
cứng rắn vô cùng còn cây
Ngạc chuỷ tiễn
không biết
đúc bằng thứ gì mà nghiến
đứt được hai trong năm
ngón tay ở
cây cương
trảo. ấy là nhờ Vân Trung Hạc
mau lẹ vô cùng, rút cương trảo
về
nhanh nên mới
còn lại ba ngón. Vân Trung Hạc đã
luyện rất thành thục
phép đánh
cương trảo. Cả mười ngón
tay ở hai cây thì mỗi ngón có
một tác
dụng riêng,
cụt mất hai ngón sức mạnh cũng
bị giảm đi một phần. Nam Hải
Ngạc Thần
bẻ gãy được hai ngón cương
trảo rồi vừa cười vừa
khoa roi Ngạc
Vĩ Tiến
quất ngược lên thì đột
nhiên một bóng xanh ở đâu
lẹ làng len vào
giữa hai
bên. Tưởng ai té ra là Diệp
Nhị Nương. Tay trái mụ khẽ đẩy
cây
Ngạc Vĩ
Tiến cho Vân Trung Hạc nhảy ra ngoài.
Diệp Nhị
Nương hỏi:
- Lão tam! Lão
tứ! Tại sao người trong một
nhà lại đánh nhau?
Mụ vừa
hỏi vừa liếc mắt nhìn dong mạo
Mộc Uyển Thanh. Bất giác mụ sa
sầm mặt
xuống vì có bản tính căm tức
bất kỳ ai duyên dáng hơn mụ,
huống
chi Mộc Uyển
Thanh lại là một trang tuyệt thế giai
nhân, khiến người nào
trông thấy
mặt nàng cũng phải mê hồn.
Mộc Uyển
Thanh lại thấy Diệp Nhị Nương bồng
trên tay một đứa con trai
nhỏ chừng
ba bốn tuổi thì biết ngay mụ vừa
xuống núi lúc nãy là đi
lùng trẻ
con về hút
máu.
Diệp Nhị
Nương đã về tới, dĩ
nhiên là cuộc giao đấu giữa
Nam Hải Ngạc
Thần và
Vân Trung Hạc phải chấm dứt. Mộc
Uyển Thanh thấy mắt mụ
phóng ra những
tia sáng kỳ dị mà phát sợ,
phải quay đi chỗ khác, không
dám nhìn
thẳng vào mặt mụ nữa. Đứa
nhỏ bỗng la inh ỏi:
- Gia gia ơi! sơn
sơn về với gia gia kia!
Diệp Nhị
Nương lại giở giọng hiền từ
ra dỗ nó:
- Sơn sơn
ngoan! Nín ngay đi! nín ngay đi! chờ
chút xíu nữa gia gia sẽ đến
mà.
Mộc Uyển
Thanh nhớ đến xác sáu đứa
trẻ quăng ra bụi rậm lúc nãy,
giờ lại
nghe cái giọng
từ ái thân thiết của mụ
vỗ về đứa nhỏ, nàng
càng sởn gai ốc
rùng mình.
Vân Trung Hạc
hỏi Diệp Nhị Nương:
- Nhị tỷ!
Lão tam vừa luyện được
thanh Ngạc chuỷ tiễn và cây Ngạc
Vĩ
Tiến cực
kỳ lợi hại. Tôi vừa cùng
lão thử mấy đường
chơi nhưng không thể
nào địch
lại được hai thứ khí
giới ghê gớm của lão.
Còn nhị tỷ trong mời
năm nay có
gì mới lạ không? Liệu còn
địch lại lão với hai thứ
khí giới mới
đó chăng?
Vân Trung Hạc
tuyệt không đả động gì đến
chuyện Nam Hải Ngạc Thần
ngờ oan
cho mình đã giết đồ đệ
của lão cả, mà chỉ nói mấy
câu cốt để kích
thích Diệp
Nhị Nương đánh bại lão Nam
Hải Ngạc Thần cho bõ ghét.
Nhưng ngay từ
lúc trên đường về, đang
đi lên núi Diệp Nhị Nương
đã nhìn
thấy rõ
hai lão đánh nhau chí mạng đâu
phải cuộc luyện võ bình thường?
nên mụ cười
ruồi đáp:
- Mười
năm nay ta chỉ luyện nội công thôi,
chểnh mảng các món binh khí,
nhất định
không địch nổi hai người
nữa.
Nam Hải Ngạc
Thần cùng Vân Trung Hạc đều
nghĩ thầm: trước nay mụ vẫn
dùng lối
đánh dai dẳng để ăn người,
còn về nội công cũng bình thường
thôi.
Trong mười
năm qua mụ đã khổ công luyện
tập võ nghệ mà lại chuyên về
môn nội
công thì tất mụ gặp được
thầy giỏi, có bí quyết về
môn này rồi đây.
Nên nhớ
rằng nội công là một môn võ
nghệ so với ngoại công còn có
phần
ghê gớm
hơn. Nếu luyện nội công đến
chỗ cao siêu tuyệt đỉnh thì có
thể chế
phục được
ngoại công một cách dễ dàng.
Nam Hải Ngạc
Thần toan cất tiếng nói thì bất
thình lình một tiếng quát lớn
từ phía
sau núi vang lại:
- Bớ yêu
phụ! Mi cướp con ta làm chi? Phải
trả lại cho ta mau!
Tiếng quát
vừa dứt Mộc Uyển Thanh thấy
một người mặc áo bào bằng
thứ
vóc da đồng,
tay cầm thanh trường kiếm xồng
xộc đi lên, tưởng là ai,
hoá ra
Tả Tử
Mục, chưởng giáo phe Đông
phái Vô Lượng. Nàng bất
giác rùng
mình vì
biết Diệp Nhị Nương xuống núi
Vô Lượng, không kiếm đâu
được
hài nhi để
uống máu nên cướp ngay chính
con trai Tả Tử Mục đem về.
Diệp Nhị
Nương nói:
- Tả tiên
sinh! Ta thấy lệnh lang kháu khỉnh, mượn
về chơi một bữa. Sáng
mai ta sẽ đem
trả mà, hà tất phải nóng
nảy?
Mụ vừa
nói vừa hôn hít, vuốt ve Sơn
Sơn. Tả Sơn Sơn thấy cha đến
vừa khóc
vừa gọi
to:
- Gia gia! Gia gia!
Tả Tử
Mục bước lại gần chìa tay
trái ra nói:
- Đứa
nhỏ này xấu xí có đáng
gì đâu? Xin trả lại cho ta!
Nam Hải Ngạc
Thần cười bảo:
- Vào tay ai
chả nói, chứ đã vào
tay Diệp Tam Nương thì đến ngay
hoàng tử
hay công nương,
con đức hoàng đế cũng
đừng hòng mụ trả lại nữa.
Tả Tử
Mục nghe đoạn rùng mình hỏi:
- Ông nói
Diệp... Diệp tam nương nào đó?
Bà ta có họ hàng thân thích
gì
với Diệp
Nhị Nương không?
Tả Tử
Mục thường nghe Diệp Nhị Nương
mỗi ngày hút máu tươi một
đứa
trẻ đã
ngờ ngay Diệp Tam Nương cũng là
chị em gì với Diệp Nhị Nương
và
nếu cũng
một tính cách như Diệp Nhị Nương
thì thật là hỏng bét.
Diệp Nhị
Nương hớn hở, cười
rất tươi đáp:
- Lão tam này
hay nói chuyện bâng quơ chứ trên
cõi đời này có ai là
Diệp
Tam Nương
đâu chỉ có Diệp Nhị Nương
là ta đây.
Tả Tử
Mục mặt cắt không còn hột máu.
Từ lúc con lão bị bắt, lão
cố sức
đuổi theo
mụ. Trên đường lão biết
võ công mụ hơn mình nhiều lắm.
Ban
đầu lão
chỉ tưởng mụ là một người
đàn bà nào chưa quen biết,
lại không thù
oán gì
với mình dù con mình có bị
bắt cũng chả đến nỗi nào.
Bây giờ biết ra
chính mụ
là người thứ hai trong thiên
hạ Tứ ác, tên gọi Diệp Nhị
Nương thì
chẳng còn
hồn vía nào nữa. Lão muốn
nói thêm mà dường như có
vật gì
chẹn họng
làm cho lão nghẹn lời, không
thốt ra được.
Diệp Nhị
Nương tiếp:
- Ngươi trông
đây! Đứa nhỏ này nhuận
da, thắm thịt, sắc huyết đỏ
tươi, óng
ánh trong lớp
da mịn, lại là con nhà có danh tiếng,
so với nông phu, điền tốt
thật khác
nhau một trời một vực.
Mụ vừa
giơ đứa nhỏ ra ánh mặt trời
để soi sắc huyết vừa tấm
tắc khen hoài,
tựa hồ
như các bà đi chợ mua gà,
vịt, thịt, cá chọn miếng tươi,
miếng ngon.
Tả Tử
Mục nghe mụ vừa nói vừa nuốt
nước miếng ra vẻ thèm khát,
những
muốn đem
con mình ăn tươi nuốt sống thì
sợ hãi và căm tức vô
cùng. Tuy
lão đã
biết rõ không thể địch nổi
mụ nhưng cũng liều chết rút
kiếm ra vung
lên theo thế
"Hữu Phụng lai nghi" nhằm cổ Diệp
Nhị Nương phóng tới.
Diệp Nhị
Nương chỉ cười lạt, giơ
Sơn Sơn ra đỡ. Nếu Tả Tử
Mục phóng
thẳng đà
thì lỡi kiếm đâm suốt
qua mình đứa trẻ, nhưng kiếm
thuật lão đã
rất mực
tinh vi, đường kiếm đang phóng
mạnh, thấy vậy lão dừng lại
kịp rồi
đa trệch
sang bên để đổi thành thế
"Thiên mã hành không" đâm vào
vai
Diệp Nhị
Nương. Diệp Nhị Nương không né
tránh lại khẽ đưa Sơn Sơn
sang
bên để
che thân mình. Tả Tử Mục lại
phải đổi đường kiếm,
chớp mắt lão đã
đổi luôn
năm thế. Diệp Nhị Nương chỉ
việc từ từ đưa qua đưa
lại đứa nhỏ để
đỡ
khiến cho Tả Tử Mục đang đâm
lại phải thu kiếm, không làm gì
được
mụ.
Vân Trung Hạc
bị Nam Hải Ngạc Thần đuổi mấy
vòng, lại bị gãy mất hai
ngón tay cương
trảo, đang tức mình chưa có
chỗ trút hận, đột nhiên nhảy
xổ
tới, tay
trái cầm cương trảo bổ xuống
đầu Tả Tử Mục. Tả Tử
Mục hoa
ngược
kiếm lên, dùng thế "Vạn huỷ
tranh diện", những ánh kiếm vây
bọc
lấy thượng
bàn để chống đỡ. Hai
thứ binh khí chạm vào nhau bật
ra những
tiếng loảng
choảng ghê người.
Tả Tử
Mục chuyển sang thế "Thuận thuỷ thôi
chu" toan đưa mũi kiếm đâm
vào yết
hầu bên địch, thì bỗng nhiên
những ngón tay cương trảo khép
lại,
giữ chặt
lấy lưỡi kiếm. Nguyên cây
cương trảo của Vân Trung Hạc có
đặt
máy cực
kỳ linh diệu, chỉ việc ấn cái
lò xo là những ngón tay sẽ
mở ra hay
khép lại
theo ý người sử dụng nó,
chẳng khác gì ngón tay người
thật.
Tả Tử
Mục là tôn sư một phái võ
có danh tiếng, kiếm pháp đã
vào hạng
thượng
thừa. Tuy so với Vân Trung Hạc
còn kém xa thật nhưng chẳng lẽ
mới đánh
có hai đường đã chịu
thua ngay. Lão không chịu buông tay kiếm
vội vận nội
công, gắng sức giật mạnh một
cái, lạng hẳn người đi.
Vân Trung
Hạc nhanh như
cắt, vội chụp ngay cây cương trảo
ở tay phải xuống, trúng
ngay vai lão.
Cũng may mà cây cương trảo này
có năm ngón, Nam Hải
Ngạc Thần
đã cắt mất hai nên Tả Tử
Mục mới bị thương nhẹ đi
một chút
nhưng cũng
máu chảy đầm đìa. Ba ngón
tay cây cương trảo bám riết lấy
xương vai
lão, không sao gỡ ra được.
Vân Trung Hạc tiến lại, bồi thêm
cho
một cái
đá. Tả Tử Mục ngã lăn
xuống đất. Thế là mới
trong khoảnh khắc,
một vị chưởng
giáo phái võ khá nổi tiếng
đã bị loại ra ngoài vòng chiến.
Nam Hải Ngạc
Thần khen Vân Trung Hạc:
- Lão tứ
giỏi đấy! Cương trảo của
ngươi vẫn còn tốt chán.
Diệp Nhị
Nương cười hỏi Tả Tử
Mục:
- Tả đại
chưởng giáo! Ngươi có gặp
đại ca bọn ta không?
Vai bên hữu
Tả Tử Mục bị cương trảo
quặp chặt, không nhúc nhích được.
Lão cố
nhịn đau đáp:
- Đại ca
mụ là ai? Ta chưa được gặp
bao giờ.
Nam Hải Ngạc
Thần cũng hỏi lão:
- Ngươi có
gặp đồ đệ ta không?
Tả Tử
Mục đáp:
- Đồ đệ
ngươi là ai? Ta cũng không gặp.
Nam Hải Ngạc
Thần giận nói:
- Ngươi đã
bảo ngươi không biết đồ
đệ ta, sao ngươi còn nói là
không gặp
y? Quân chó
đẻ này thật là khả ố.
Này tam muội đem con y ra mà hút máu
đi!
Diệp Nhị
Nương nói:
- Bữa sáng
nay ta đã dùng rồi. Hãy để
nó đấy! Này Tả đại chưởng
giáo!
Thôi ngươi
đi đi ta tha chết cho đó!
Tả Tử
Mục ấp úng:
- Diệp... Diệp
Nhị Nương! Nếu Nhị Nương đã
tha tôi, thì trả luôn cả con lại
cho tôi, tôi
sẽ kiếm ba bốn đứa nhỏ
khác đem đến đánh đổi
và cảm ơn đức
nhị nương
vô cùng.
Diệp Nhị
Nương cười hì hì đáp:
- Vậy càng
hay! Ngươi tìm tám đứa nhỏ
đến đây ta đổi cho! Bọn
ta đây bốn
người,
mỗi người bồng hai đứa,
vậy là ngươi cung cấp cho ta được
tám ngày
lương thực.
Lão tứ! Tha cho y về!
Vân Trung Hạc
bấm nút lò xo cho các ngón tay
cương trảo há ra. Tả Tử
Mục được
buông tha, nghiến răng đứng dậy
vái dài Diệp Nhị Nương rồi
thò
tay ra toan ãm
đứa nhỏ. Diệp Nhị Nương
cười nói:
- Ngươi cũng
là một nhân vật trong đám giang
hồ mà sao không hiểu lề luật
chi cả? Ngươi
phải đem tám đứa nhỏ lại
đây, ta mới đổi cho chứ!
Tả Tử
Mục thấy con mình bị Diệp Nhị
Nương giữ trong bọc, rất lấy
làm
khó chịu
nhưng ở vào tình thế không
làm thế nào được đành
gật đầu nói:
- Tôi về
kiếm tám đứa nhỏ mập mạp
đem đến, mong rằng Nhị Nương
gượng
nhẹ con tôi
cho.
Diệp Nhị
Nương không thèm trả lời,
miệng cất tiếng hát ru đứa
nhỏ. Tả Tử
Mục gọi con:
- Sơn Sơn
con ơi! Con ngoan lắm! Hãy ở đây
chờ gia gia! Lát nữa gia gia
trở lại
ngay để đón con về.
Sơn Sơn cứ
khóc, gọi ầm lên, nằng nặc đòi
nhẩy ra với cha. Tả Tử Mục
xiết
bao bịn rịn,
nhìn con không chớp mắt, tay trái
nắm lấy chỗ vai bị thương rồi
trở gót
quay đi.
Mộc Uyển
Thanh đã nghe hết đầu đuôi
câu chuyện, nghĩ bụng: chuyến này
Tả Tử
Mục về tất bắt bọn môn đồ
cùng bọn thủ hạ vào các nông
dân phụ
cận, xục
tìm trẻ con, bắt tám đứa
đánh đổi một. Đành rằng
phụ tử tình
thâm, không
còn cách nào làm khác được.
Nhưng như thế là ích kỷ thái
quá.
Chỉ trong khoảnh
khắc nữa là có tám đứa
trẻ vô tội chết oan. Nàng không
còn thì
giờ tính toán lâu nữa,
nhảy ra đón đường Tả
Tử Mục, và quát to lên
rằng:
- Tả Tử
Mục! Ngươi về đi cướp
con người đến thế mạng
cho con mình, thế
mà không
biết nhục ? Ta tưởng ngươi không
còn mặt mũi nào giữ chưởng
giáo một
phái võ nữa.
Tả Tử
Mục cúi gằm mặt xuống đáp:
- Cô nương
dạy chí phải! Tả Tử Mục này
không còn mặt mũi nào đứng
ở
trong phái võ
lâm trên đời nữa. Từ
đây đành quẳng kiếm, rửa
tay, tìm chốn
mai danh ẩn tích.
Mộc Uyển
Thanh cầm ngang lưỡi kiếm nói:
- Ta không cho
ngươi xuống núi đâu!
Bất thình
lình từ mấy ngọn núi đằng
xa đưa lại một hồi tiếng hú
tựa như
rồng gầm.
Nam Hải Ngạc Thần cùng Vân Trung Hạc
đều hớn hở vui mừng
reo lên:
- Đại ca
đến nơi rồi!
Hai người
vội vã vùng dậy lớn tiếng
đáp lại, rồi nhằm phía có
tiếng hú chạy
nhanh như bay. Chớp
mắt hai người đã khuất
vào phía sau núi. Diệp Nhị
Nương cứ
giả vờ như không thấy gì,
thản nhiên thí dỗ đứa
nhỏ, rồi quay
sang liếc nhìn
Mộc Uyển Thanh, tươi cười hỏi:
- Mộc cô
nương! Cô nương cũng có lòng
nghĩa hiệp lắm nhỉ!
Mộc Uyển
Thanh cũng đưa mắt nhìn Diệp Nhị
Nương thì vừa gặp lúc mụ
đang ngó
nàng. Nàng bỗng run lên cầm cập,
nắm chặt chuôi kiếm, bàn tay
toát mồ
hôi lạnh ngắt.
Diệp Nhị
Nương trên môi thoáng một nụ
cười nham hiểm nói:
- Cô có
đôi mắt xinh quá! Cô đổi
quách cho tôi! Lại đây để
tôi móc mắt cô
ra.
Mộc Uyển
Thanh đáp:
- Đổi cũng
được! Nhưng mụ móc mắt
mụ ra trước đã!
Diệp Nhị
Nương nói:
- Cô phải
móc mắt cô ra trước đi!
Tả đại chưởng giáo! Ngươi
lại móc mắt
tiểu cô
nương kia giùm ta!
Thực ra Tả
Tử Mục cũng chẳng muốn sinh sự
với Mộc Uyển Thanh nhưng
vì nghĩ
tới con mình còn ở trong tay
Diệp Nhị Nương nên bất đắc
dĩ phải
vâng lời
mụ. Lão cầm thanh trường kiếm
quát lên:
- Mộc cô
nương! Cô nghe lời Diệp Nhị
Nương đi là hơn, để khỏi
bị đau đớn
ê chề.
Nói rồi
đâm Mộc Uyển Thanh một nhát. Mộc
Uyển Thanh thét lên:
- Mi thật là
đứa tiểu nhân, vô liêm
sỉ.
Nàng vung kiếm
lên chém lại. Hai thanh kiếm chạm vào
nhau bật lên tiếng
kêu "choang choảng".
Thuận đà Mộc Uyển Thanh đưa
kiếm đâm thẳng vào
vai bên trái
Tả Tử Mục. Thực ra Mộc Uyển
Thanh chỉ đấu với Tả Tử
Mục
một cách
lờ vờ, mới đánh
có ba đường nàng đã
xoay mình qua mé tả rồi đột
nhiên tay trái
khẽ phất ra phía sau. "Vút vút vút"
ba mũi tên nhằm Diệp Nhị
Nương bay
tới. Những tên này phóng
ngầm ra cực kỳ hiểm ác, để
đánh Nhị
Nương trong
lúc bất ngờ. Tả Tử Mục
thoáng thấy vội kêu lên:
- Đừng
làm chết con ta.
Không ngờ
Diệp Nhị Nương thấy ba mũi tên
vèo tới, mụ chỉ phất tay áo
một cái
cuốn gọn cả, hất ra một bên.
Rồi tiện tay rút chiếc giày nhỏ
ở chân
Tả Sơn Sơn,
nhằm phía Mộc Uyển Thanh liệng tới.
Mộc Uyển Thanh vừa
nghe tiếng gió
thổi đến, giơ kiếm quay lại gạt.
Chiếc giày trợt qua mũi
kiếm, bắn
trúng vào vai bên hữu nàng
đánh "phụp" một tiếng. Mộc Uyển
Thanh mới
bị trọng thương chưa khỏi hẳn,
đã phải vận động nội công
lên
chống đỡ
lại sức mạnh của cái giày
ném vào. Nàng đau ê cả người,
thanh
kiếm rời
khỏi tay rớt xuống đất đánh
choang một tiếng. Ngay lúc ấy, Diệp
Nhị Nương
rút nốt chiếc giày thứ hai
ở chân Tả Sơn Sơn phóng
tới, trúng
vào sau lưng
Mộc Uyển Thanh. Mắt nàng hoa lên, chân
tay bủn rủn, không
đứng
vững được nữa, phải
ngồi bệt xuống đất. Tả Tử
Mục chỉ mũi kiếm lên
ngực nàng,
tay trái đưa ra móc mắt bên
phải nàng. Mộc Uyển Thanh khẽ
gọi lên
một tiếng: Đoàn lang chàng hỡi.
Rồi hất mình lên trước
để mũi kiếm
của Tả
Tử Mục xiên vào tim cho chết trước
khi chịu cái nhục bị móc mắt.
Bất thình
lình, ánh bạch quang loé lên một
cái, thanh trường kiếm của Tả
Tử Mục
bay lên trên không, đồng thời
hất lão té lăn ra, lùi về
phía sau ba
bước.
Cả ba người giật nảy mình,
chẳng ai bảo ai đều nhìn lên
xem thanh
trường
kiếm từ đâu bay đến.
Thì ra nó bị một sợi dây
câu cuốn đi. Một đầu
dây buộc
vào cái cần trúc do một ngư
nhân áo tơi, nón lá cầm ở
trong tay.
Ngư nhân
trạc ba mươi tuổi, vẻ mặt oai hùng
khiến ai trông thấy cũng phải
khiếp phục,
gã miệng cười khanh khách tỏ
vẻ đắc ý.
Diệp Nhị
Nương nhận ra trước đây
bảy ngày, gã đã đánh
nhau với Vân
Trung Hạc, võ
công vào hạng không vừa. Nhưng
mụ tự lượng gã còn kém
mình nên
mụ không sợ. Song mụ chưa hiểu
bữa trước còn người
nữa cùng đi
với gã
có đến đây không? Mụ
liếc mắt nhìn sang phía khác, quả
thấy một
đại hán
đứng ở bên mé tả.
Gã đại hán này sau lưng có
một cuộn dây và dắt
một cây
búa sắt.
Diệp Nhị
Nương vừa toan lên tiếng, chợt
thấy sau lưng có tiếng động rất
khẽ, vột
xoay mình lại xem thì thấy ở góc
đông nam và góc tây nam đều
có
một người
đứng. Người góc đông
nam ăn mặc ra kiểu một nhà văn,
tay phải
cầm cây
quạt, tay trái cầm cuốn sách. Góc
tây nam là một gã lực lưỡng,
mày thô
mắt lớn, đi chân không, trên
vai vác một cái bồ cào sắt
năm răng.
Bốn người
đứng bốn góc như kiểu bao
vây. Diệp Nhị Nương đắn đo
thầm
trong bụng: giả
tỷ mà bốn gã này võ nghệ
tương đương nhau thì một mình
ta khó bề
địch nổi. Dường như đại
ca, Nam Hải Ngạc Thần và Vân Trung
Hạc cũng
gần quanh đây, nếu họ nghe tiếng,
nhất tề kéo đến, trừ
khử xong
bọn này
thì ngày sau vào đánh hoàng
cung nước Đại Lý đỡ
khó nhọc được
nhiều lắm.
Bỗng nghe Tả
Tử Mục la lên rằng:
- Bốn quan đại
thị vệ trong hoàng cung là "Ngư, Tiều,
Canh, Độc" đã đến
đây cả!
Tại hạ là Tả Tử Mục phái
Vô Lượng xin kính chào liệt
vị.
Nói xong quay
về bốn người xá dài.
Chỉ thấy mình gã thư sinh tỏ ra
cung
kính, vái
chào đáp lễ còn ba người
kia dường như không hiểu gì.
Gã Ngư
kéo cần
câu lên, thanh trường kiếm lúng
liếng ở trên không, ánh mặt
trời
chiếu vào
sáng loáng. Gã cười lạt
hỏi Tả Tử Mục:
- Vô Lượng
kiếm là một phái võ lớn
có danh tiếng trong nước Đại
Lý,
không ngờ
chưởng giáo phái đó lại
là một kẻ đốn mạt đến
thế! Đoàn công
tử hiện
giờ ở đâu?
Mộc Uyển
Thanh đã nhất quyết tự tử,
ngờ đâu gặp được
cứu tinh, mừng rỡ
vô cùng,
lại nghe họ hỏi đến Đoàn
công tử nàng càng chăm chú
theo dõi.
Tả Tử
Mục run sợ đáp:
- Đoàn...
Đoàn công tử ? Có có,
mấy bữa trước đây,
tôi có gặp mặt... vài
lần. Công
tử cùng cô nương này đi
với nhau.
Ngư nhân
quay sang Mộc Uyển Thanh hau háu nhìn nàng
bằng đôi mắt ra
vẻ hỏi
tra. Mộc Uyển Thanh nói:
- Đoàn
công tử mấy bữa trước
có ở đỉnh núi bên kia
mấy hôm nay không
biết đâu?
Chưa hiểu sống chết ra sao?
Ngư nhân
nhìn nàng một cách soi mói rồi
quát to lên rằng:
- Phải chăng
tiếng ác của mi đồn đại
khắp nơi? Tên mi là Hương Dược
Xoa
Mộc Uyển
Thanh phải không?
Ban đầu
Mộc Uyển Thanh nghe Ngư nhân quan tâm đến
Đoàn Dự thì nàng
đối với
gã ra vẻ ân cần. Giờ thấy
gã mở miệng gay gắt ra kiểu hỏi
tra, gã
làm như
nàng đã giết Đoàn Dự
không bằng. Nàng bản tính ương
ngạnh, khi
nào chịu
khuất phục những kẻ ăn nói
vô lễ, bèn cười lạt đáp:
- Mi là ai mà
dám hỏi ta như vậy?
Ngư nhân
cả giận đáp:
- Mi đến
địa phận nước Đại Lý
hoành hành, giết chết bao nhiêu
người rồi.
Anh em ta định
tìm mi hỏi tội, nếu mi trỏ được
chỗ Đoàn công tử thì thôi,
bằng không
thì bọn ta sẽ liệu cho mi.
Mộc Uyển
Thanh đáp:
- Đoàn
công tử bị người anh em mụ
này giết chết rồi.
Nàng vừa
nói vừa trỏ vào Diệp Nhị
Nương, rồi nàng tiếp:
- Gã tên
là Cùng hung cực ác Vân Trung
Hạc, thân thể y gầy nhom, cao lêu
nghêu như
cây tre.
Ngư nhân
cả kinh quát to:
- Thật ? Đúng
là thằng cha đó ?
Gã nông
phu tay cầm cái bồ cào sắt năm
răng, tính nóng như lửa, vừa
nghe
Đoàn Dự
chết liền khóc hu hu và kêu to lên:
- Đoàn
công tử ơi! ta phải báo thù
cho công tử.
Gã cầm
bồ cào nhằm đầu Diệp Nhị
Nương bổ xuống. Diệp Nhị Nương
né
mình tránh
khỏi, tươi cười hỏi:
- Phải chăng
ngươi là nông phu ở núi
Điểm Thương, và là một trong
bốn gã
"Ngư, Tiều,
Canh, Độc" đó chăng?
Nông phu đáp:
- Chính phải!
Nếm miệng bồ cào của ta đây!
Rồi cầm
bồ cào phang tạt ngang. Mấy hôm trước
Diệp Nhị Nương đã từng
mắt thấy
Ngư nhân với Tiều phu đánh
Vân Trung Hạc. Bây giờ lại thấy
nông phu núi
Điểm Thương đánh hai đòn
bồ cào trầm trọng ghê gớm,
mụ
bật lên
tiếng cười khanh khách, song tiếng
cười đột nhiên đổi
thành tiếng
khóc, tiếng
rên la.
- Trời
ơi! ối các con ta ơi! bốn con là
"Ngư, Tiều, Canh, Độc" ở nóc
này
chết sớm
đi khiến lòng mẹ đau xót vô
cùng. Các con hãy chờ mẹ ở
dưới
suối vàng.
Cả bốn
gã "Ngư, Tiều, Canh, Độc" trạc
tuổi cũng gần ngang mụ, nghe mụ
tự xưng
là mẹ, gọi bốn người là
con lại hơ trời hơ đất một
cách thê thảm là
con mụ bị
chết non, chết yểu đều thộn
mặt ra. Gã Nông phu núi Điểm
Thương vừa
bi thảm, vừa tức giận cầm
cây bồ cào múa lên vù vù
như gió
bão, thành
một vùng mây vàng vây bọc lấy
mụ. Diệp Nhị Nương hai tay
bồng Tả
Sơn Sơn, không đánh trả đòn
nào, thấy bồ cào giơ lên bổ
xuống mụ
chỉ né
tránh. Phép đánh bằng bồ
cào của phái Điểm Thương
cực kỳ lợi hại,
múa lên
mỗi lúc một nhanh thêm mà không
làm gì được mụ. Cả
đến quần
áo mụ cũng
không hề chạm phải. Diệp Nhị Nương
nổi tiếng khóc ai oán bi
thảm mỗi
lúc một rên rỉ vang lên.
Mộc Uyển
Thanh hiểu ý kêu lên:
- Mụ đang
gọi đồng đảng đó, nếu
Tứ ác kéo đến các ngươi
khó lòng mà
địch nổi.
Giữa lúc
ấy, phía sau núi chợt nổi lên
hồi sáo thổi, tiếng sáo trong trẻo,
vang dội, âm
điệu trầm bổng, âm hợp tiết
tấu với tiếng khóc bi thảm
của
Diệp Nhị
Nương. Mụ khóc lớn thì tiếng
sáo cũng lên cao, mụ khóc nhỏ
đi
hay khóc nhát
gừng thì tiếng sáo cũng hạ
thấp và đứt đoạn. Người
thổi sáo
thổi một
cách rất tài tình, lựa âm
thanh rất am, đúng in với tiếng
khóc. Mộc
Uyển Thanh lấy
làm kinh dị tự hỏi:
- Phải chăng
đây là ác quán mãn doanh,
lão đứng đầu trong tứ
ác đã đến
nơi?
Tiền tử
rút búa ở sau lưng ra, quát to
lên rằng:
- Vô ác
bất tác Diệp Nhị Nương! Tiếng
đồn về ngươi quả đã
không ngoa,
cho Thái Tân
Khách này lãnh giáo một vài
đường.
Thái Tân
Khách vừa nói vừa tấn
công liền, cầm búa chém tả
chém hữu bằng
những đòn
ác liệt trong mười tám thế
"bàn căn thác tiết" đánh
vào hạ bàn
Diệp Nhị
Nương. Diệp Nhị Nương cười
nói:
- Thằng nhỏ
này làm bận chân tay ta quá! Mi chém
nó một búa đi cho rồi!
Mụ vừa
nói vừa hạ Tả Sơn Sơn xuống
thấp để chống đỡ mé
dưới, búa chém
tới đâu,
mụ lia đứa nhỏ tới đó.
Thái Tân Khách cả kinh vội thu búa
về,
không ngờ
Diệp Nhị Nương thừa cơ, phóng
chân đá trúng vai Thái Tân
Khách. May mà
gã thân thể to lớn đẫy
đà, dù bị đá trúng
gã chỉ hơi lạng
người
đi chứ không đến nỗi
bị thương.
Diệp Nhị
Nương bị Nông phu và Thái Tân
Khách đánh dồn dập mụ vẫn
giữ
đứa
hài nhi làm bùa hộ thân nên
hai gã không làm gì được
vì không nỡ giết
đứa
nhỏ vô tội.
Đứng
ngoài Tả Tử Mục không ngớt
la vang:
- Đứa
nhỏ là con tôi! xin quý vị cẩn
thận, đừng chém vào nó.
Đang lúc
đánh nhau hỗn loạn, tiếng sáo
mỗi lúc một lại gần. Từ
mé sau núi
chuyển về
một người lạ mặt, mặc áo
bào rộng lùng thùng, hai tay nâng
ngọc
địch đa
lên miệng thổi. Mộc Uyển Thanh thấy
người này có ba chòm râu
dài, tướng
mạo rất bệ vệ, nước da từ
mặt cho đến mười đầu
ngón tay đều
mịn màng
sáng sủa. Gã thư sinh chạy lại
bên người lạ mặt nói nhỏ
mấy câu
với thái
độ rất là cung kính. Người
lạ mặt miệng vẫn không rời
ống sáo, đưa
mắt nhìn
Mộc Uyển Thanh.
Mộc Uyển
Thanh tự nhủ: té ra người
này cùng bọn với "Ngư, Tiều,
Canh,
Độc" chứ
không phải ác quán mãn doanh.
Người
lạ mặt vừa tiếp tục thổi
sáo vừa đi lại gần chỗ
ba ngời đang đánh
nhau. Thái Tân
Khách vẫn múa tít cây búa,
gã Nông phu phái Điểm Thương
tiếp tục
cầm bồ cào nâng lên bổ xuống.
Người lạ mặt vẫn giữ
một thái độ
lạnh lùng
như không hay biết đang có cuộc
giao tranh khốc liệt. Tiếng sáo
vụt lên
cao như bay bổng tận tầng mây, khiến
người nghe thấy chấn động
lá
nhĩ đến
điếc tai. Người lạ mặt đặt
cả mười đầu ngón tay bịt
hết những lỗ
trên ống
sáo, thổi thật mạnh. ống sáo
dường như bị tức, hơi
lùa ra đằng đuôi
một luồng
gió mạnh đánh thẳng vào mặt
Diệp Nhị Nương. Diệp Nhị Nương
thất kinh, phải
quay mặt đi để tránh luồng gió
ghê rợn thì đầu ống sáo
đã
đưa vào
cổ mụ. Hai động tác này mau lẹ
dị thường khiến cho Diệp Nhị
Nương ứng
biến thần tốc là thế mà
chân tay cũng phải luống cuống. Trong
khi rất đỗi
hoang mang, mụ vội đa đẩy chiếc
lưng thon, vận nội công cho
nửa người
trên cứng đơ lùi lại hơn
một thước để tránh ống
sáo toan thọc vào
cổ mụ. Người
lạ mặt tay phải phóng mạnh ống
sáo vào ngực Diệp Nhị
Nương. Đến
mức này mụ không dám coi thường
như trước nữa mà phải
dùng đến
hai tay để đối phó. Mụ bèn
lẹ làng hạ đứa nhỏ xuống,
thò tay ra
bắt lấy
ống sáo. Người lạ mặt hất
tay áo rộng lùng thùng cuốn lấy
đứa nhỏ
đồng thời
đưa tay trái ra bảo: "bắt lấy!".
Diệp Nhị Nương vừa cầm tay
vào
ống sáo
thì trời ơi! sao mà nóng thế?
Chẳng khác chi cục than hồng, cơ hồ
đốt cháy
gan bàn tay. Thực là một điều
ra ngoài sức tưởng tượng.
Mụ tự
hỏi: phải
chăng bên ngoài ngọc địch có
thoa thuốc độc? Rồi vội buông
tay
ra. Người
lạ mặt thò năm ngón tay trái
ra bắt lại ống sáo, tiện đà
đánh vào
vai Diệp Nhị
Nương, đồng thời phất tay
phải một cái, nhẹ nhàng quăng
đứa
nhỏ trả
cho Tả Tử Mục. Người lạ
mặt cướp lại đứa nhỏ,
đồng thời đánh bên
địch, cử
động nhẹ nhàng, ung dung như không
có chuyện gì xảy ra cả, nét
mặt vẫn
thản nhiên. Mộc Uyển Thanh chú ý
nhìn người lạ mặt thấy cử
động
cực kỳ
linh diệu, chẳng những không sai một
ly mà nội lực rất là hùng
hậu.
Diệp Nhị
Nương trong lúc bắt ngọc địch
cũng để ý nhìn, thấy gan bàn
tay
bên trái
người lạ mặt thắm tơi như
máu, bất giác giật mình tự
hỏi: chẳng lẽ
người
này đã được truyền
thụ môn "Châu sa thủ" của bậc kỳ
nhân nào trong
phái võ
lâm? Nếu vậy thì không phải ngọc
địch có sát thuốc độc
mà là nội
lực y đã
đến bậc thượng thừa,
sức nóng ở bàn tay cầm
vào làm cho ngọc
địch nóng
bỏng, chẳng khác gì mới gắp
ở trong lò lửa ra. Nghĩ vậy
mụ tiến
lại gần,
tươi cười hỏi:
- Các hạ
võ công đã đến bậc này.
Tôi không ngờ trong nước
Đại Lý ta có
nhiều cao nhân
đến thế! Xin cho biết tôn tính
đại danh!
Người
lạ mặt tủm tỉm cười đáp:
- Diệp Nhị
Nương giá lâm tệ xứ, tôi
không kịp ra xa nghênh tiếp mong
người
thứ lỗi! Đại Lý tuy nước
nhỏ, dân nghèo cũng đủ nghi
lễ xứng đáng
làm chủ
nhân tiếp khách.
Tả Tử
Mục ẵm được con rồi vừa
mừng vừa kinh ngạc vô cùng,
chợt nhớ đến
một nhân
vật nhưng lại nghĩ: kể ra vị này
tướng mạo tương tự như
người vẫn
được
đồn đại. Còn về bước
giang hồ của ông ta chưa rõ thế
nào. Rồi không
nén được
tính tò mò, bất giác lão
cất tiếng hỏi:
- Phải chăng
các hạ là Cao Quân Hầu?
Người
lạ mặt chẳng nhận là đúng,
cũng chẳng chối là sai, quay sang hỏi
Diệp Nhị
Nương:
- Tánh mạng
Đoàn công tử ra sao? Mong Nhị
Nương cho biết!
Diệp Nhị
Nương mím môi lại, cười
lạt đáp:
- Tôi không
biết! Dù có biết cũng không
thể nói được.
Chưa dứt
lời, mụ đột nhiên nhảy vọt
lên cao rồi bong bong đi về phía đỉnh
núi. Người
lạ mặt nói: Hãy thong thả! Rồi
vùn vụt đuổi theo. Bỗng trước
mặt ánh
vàng lấp loáng, trên không nổi
lên những tiếng vun vút, bảy
tám
thứ ám
khí bay tới tấp, nhằm những
huyệt trọng yếu trên đầu phóng
tới.
Người
lạ mặt huy động ngọc địch
gạt đi, thấy hổ khẩu tay mình
đau êm ẩm
thì nghĩ
thầm: mụ này gớm thật! Trông
theo thấy mụ nhô lên hạ xuống
thấp
thoáng như
ma quỷ ẩn hiện, người lạ mặt
liệu chừng có đuổi cũng
không
kịp được,
nhìn lại những thứ ám khí
rơi xuống đất thì toàn là
những đồ vàng
bạc, trang sức
cho trẻ con nh thẻ hộ mệnh, vòng khoá.
Người lạ mặt bấy
giờ mới
sực nhớ ra lẩm bẩm: đây
là những đồ vật của trẻ
con bị mụ giết đi
uống máu
còn để lại, không trừ cho
xong cái tệ này thì nước
Đại Lý không
biết còn
bao nhiêu trẻ bị hại về tay mụ
nữa?
Nhắc lại
Ngư nhân tung dây câu ra cuốn được
thanh kiếm rồi thả xuống
trước
mặt Tả Tử Mục. Tả Tử
Mục đưa tay ra bắt chuôi kiếm,
nét mặt vô
cùng hổ
thẹn, không nói được câu
nào. Ngư nhân lại quay về phía
Mộc
Uyển Thanh quát
to lên:
- Đoàn
công tử ra sao? Có phải đúng
bị Vân Trung Hạc hại rồi không?
Mộc Uyển
Thanh nghĩ thầm: bọn này võ nghệ
tuyệt luân mà xem ra đều là
thân hữu
với Đoàn lang, chi bằng ta thuật
rõ sự tình đầu đuôi
để họ kéo
nhau qua đỉnh
núi bên kia tìm kiếm. Nàng toan cất
lời, bỗng lưng chừng
sườn
núi có tiếng gọi to:
- Mộc cô
nương! Mộc cô nương! nàng ở
đâu? Nam Hải Ngạc Thần! tôi đã
đến đây,
xin đừng giết Mộc cô nương.
Người
lạ mặt cùng đồng bọn đều
lộ vẻ mừng rỡ, ai nấy reo
lên:
- Đoàn
công tử đây rồi!
Mộc Uyển
Thanh chờ chàng ròng rã bảy
ngày, bảy đêm vừa mừng
quá độ,
vừa giật
mình kinh ngạc. Vì bị xúc động
mạnh , nàng bỗng tối tăm mặt
mũi
rồi ngất
đi. Trong lúc mê man, chợt nghe bên
tai có tiếng khẽ gọi: Mộc cô
nương! Mộc
cô nương! Tỉnh lại mau!
Mộc Uyển
Thanh dần dần tỉnh lại, thấy mình
nằm trong lòng một người, hai
vai bị ôm
chặt, muốn vùng dậy đẩy ra song
vừa từ từ mở mắt
trước mắt nàng
hiện ra cặp
mắt trong như nước mùa thu. Chẳng
phải Đoàn lang thì còn ai
vào đây
nữa? Đoàn Dự cả mừng
reo lên:
- A ha, nàng
đã hồi tỉnh.
Mộc Uyển
Thanh cầm lòng không đậu, nước
mắt trào ra, giơ tay lên tát một
cái thật
mạnh...
|