THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 82
THUỐC
GIẢ, THUỐC CHƠN
Kim Dung
Trên cành
hoa có muôn ngàn gai độc, cho nên
chích thân thể của nàng.
Công- tôn
Lục- Ngạc từ nhỏ đã được
chỉ cẩn thận, răn dạy mọi điều,
không nên hái, bứt những
hoa quả giống tình hoa, có độc
chích nhằm, mang thương tích. Thuở
nhỏ nàng vì tánh nghịch phải
ngộ độc, được cứu
lành, bấy giờ đã lớn
khôn, mọi người cũng nhắc
nhở nên thận trọng đừng
sờ mó vào các nhánh cây,
lá của Tình hoa.
Đã
mười năm qua nàng hết sức
đề phòng và lánh xa những
cây này, không dè ngày nay lại
bị châm chích vào thân thể,
cho nên nàng khổ sở vô cùng
và các gai độc này đã
ghim mạnh vào da thịt. Nàng phải há
miệng đưa răng cắn các gai nhọn,
chạm vào quần áo da thịt, và
chỉ kịp kêu to một tiếng:
-Má ơi!
má...
Từ-
thiên- Xích đang nằm trong phòng nghe
tiếng gọi thất thanh bà đã
rõ và kêu lên một tiếng kinh
hoàng, hối bọn thị nữ mở
cửa ra dìu Công- tôn Lục- Ngạc
vào nhà.
Công tôn
Lục- Ngạc bảo to:
-Ta đã
bị gai độc châm vào cơ thể,
các người hãy trông phía
trước mặt mà tránh xa ra.
Hai thị
nữ trông qua biến sắc, hối
hả mở cửa chạy ra ngoài,
dìu Công- tôn LụcNgạc vào trong.
Cừu- thiên- Xích thấy sắc mặt
con gái nhợt nhạt, xanh xao, thân thể
rung rẩy, trước bụng còn dính
chặt hai nhánh tình hoa, nên hoảng hốt
la to:
-Tại sao?
Tại sao thế hở Thúy nhi?
Công- tôn
Lục- Ngạc khóc đáp:
-Tại... Thân-
phụ, do Thân phụ.
Đôi
mắt của Cừu lão bà rướm
lệ, song phát ra những tia hung dữ
lạ thường, và Cừu lão
bà cúi đầu xuống đất,
chẳng dám nhìn về phía đứa
con yêu dấu.
Trong một
giây... Cừu lão bà giận xung
thiên quát vang dậy:
-Tức
chết! Ngươi nói tại phụ thân!
Phải lão ác tặc không, tại sao
thế?
Công- tôn
Lục- Ngạc nói trong làn hơi mệt
nhọc:
-Cha tôi!...
ông ấy... ông ấy.
Cừu-
thiên- Xích bảo: -Ngươi hãy quay
đầu lại, ta xem xét coi ra sao?
Công- tôn
Lục- Ngạc nghe lời quay đầu trở
lại, nhìn thấy mẫu nghi lẫm lẫm,
như trận hàn chiến tự thuở
nào?
Nghĩ thế
nên nàng nói:
-Ông ấy
đi vào trong cốc, cùng với
một đạo cô vô cùng trẻ,
hai người to to nhỏ nhỏ nói chuyện
tại Đoạn- trường- Nhai, núp
sau phiến đá lớn lắng nghe
mà không rõ hai người đã
thảo luận chuyện gì?
Những
lời nói nầy nửa điểm
không sai, dù sao Công tôn Chỉ cũng
là cha nàng, nên thấy sao nàng kể
ra vậy không thêm bớt.
Công- tôn
Lục- Ngạc bình sanh ưa đánh nhau
loạn đã, bất luận gì nàng
cũng không nhượng, mà nàng
chỉ sợ mẫu thân mỗi khi ấy
là ngăn cấm. Bởi vậy đối
với mẹ nàng bao giờ nàng
cũng âu- ngôn thật- ngu cả.
Nàng vừa
suy nghĩ xong đã mệt, nên nghẽo
đầu sang một bên.
Cửu-
thiên- Xích hỏi:
-Hai đứa
nó nói cái gì thế? ngươi
nghe được câu nào không?
Công- tôn
Lục- Ngạc trả lời:
-Tôi nghe
nói không rõ lắm; nhưng có
câu: "Chúng ta đồng bệnh... tương
liên... và thấy đạo cô này
hình như có một mắt! Vị đạo
cô này ngó về phía trước...
tiếp tục nói... mà con chỉ nghe được
câu, mà người ác phụ, nào
là: "ác phụ trường, ác
phụ đoãn..." rồi lại nghe hơi
thở vị đạo cô dồn dập...
Một lúc sau nghe vị đạo cô này
cất tiếng khóc, ồ, ồ...!
Cừu
thiên Xích chắc lưỡi nghiến
răng trèo trẹo, rên lên:
-Đừng
khóc chứ! Không nên khóc chớ!
Về sau rồi sẽ hiểu thế nào?!
Công- tôn
Lục- Ngạc nói thêm:
-Vì tôi
không để ý phòng bị, gây
ra tiếng động, khiến phụ thân
và đạo cô kia nghe được?...
và đạo cô ấy... đạo cô
ấy đã xô con ngã vào bụi
tình hoa độc hạng nhứt nơi
đây.
Cừu-
thiên- Xích nghe con gái nói, mà
thanh âm chậm chạp lại có vẻ giấu
giếm bà một sự đau lòng
nào đó. Bởi vậy bà lên
tiếng nói:
-Lục- Ngạc!
con giấu mẹ, đừng nói khác
những lời con đã nghe, mẹ
không buồn phiền tủi nhục đâu,
vậy sự thật họ nói thế nào
hở con.
Công- tôn
Lục- Ngạc toàn thân mồ hôi ướt
như tắm, nàng nói:
-Con đã
nói ngoa, không đúng sao?... Mẹ, mẹ
nghĩ như vết thương trên mình
con đây, chẳng phải ngộ "tình
hoa độc" hay sao?
Cừu-
thiên- Xích nói:
-Ngạc con!
Chẳng phải mẹ không rõ con trúng
độc tình hoa, mà mẹ chỉ nói
con giấu mẹ chuyện khác, đau lòng
hơn! Chớ con nói lời lẽ
không hợp nhau, thì làm sao mẹ
tin được. Mẹ chỉ yêu cầu
con hãy nói sự thật, dù cho sự
thật có não lòng mẹ chẳng bao
giờ buồn hay giận con đâu!
Công- tôn
Lục- Ngạc nói trong căm hờn uất
nghẹn:
-Mẹ. Mẹ
hãy thứ lỗi cho con! Chính thật
là cha con đã đẩy mình con
vào bụi tình hoa cực độc!
và ông bảo con với mẹ là
một phe, đánh con cũng như phạt
mẹ vậy. Ông nói con yêu quý "bà
già sói" hơn yêu quý ông!
Nói xong
nàng ôm mặt khóc òa. Do đó
Cừu- thiên- Xích vô cùng căm
hận nghĩ thầm:
-Lục Ngạc
đã nói đúng, không thêm,
không bớt, rất đúng với
hành vi của Công tôn Chỉ! Giận
thay cho gian tặc, đã mắng chưởi
vợ, lại nỡ hại con!
Tuy vậy bà
cũng dùng lời êm dịu nói
với con:
-Ngạc con!
Con chẳng nên phiền não, hãy để
cho nàng ấy đối phó với
lão tặc. Mẹ con ta chẳng nên ác
ngữ với lão làm gì.
Nói xong,
bà hối thị nữ mang ra cái kéo,
trước là nhổ mấy mũi
gai độc, sau mới dùng chiếc
kéo nhỏ cắt bỏ các chất độc
thấm vào da thịt. Chỗ thịt da nào
bị thấm độc Cừu- thiên-
Xích bảo thị tì cắt bỏ.
Công tôn
Lục- Ngạc trầm ngâm và đau đớn
bảo:
-Mẹ! con
xét chất độc có lẽ hoạt
động trong cơ thể chàng.
Cừu-
thiên- Xích bảo:
-Chẳng
sợ! Con chẳng nên lo ngại mẹ còn
nửa bầu Tuyệt tình đơn đủ
dùng. Nhưng mẹ cố giấu mà không
tặng cho thằng vô ơn bạc tình Dương
Qua. Con uống được nửa liều
thuốc nầy tự nhiên khỏi hẳn.
Ta không muốn gì hơn. Ngạc nhi hãy
cố tịnh dưỡng để mà
bầu bạn với mẹ, miễn con có
lòng hiếu thảo, nhớ thương
đến mẹ cha là quý rồi! Dầu
cho gian tặc, có quyết kế lập tâm
cũng không làm gì được
chúng mình.
Cừu-
thiên- Xích nói xong, lòng nổi lên
khổ hận vô cùng. Vì đấng
ông chồng đã điếm nhục
như thế, còn Dương Qua lại không
chịu cưới con gái bà, do đó
lòng bà nổi lên uất hận và
căm thù tất cả bọn đàn
ông.
Phận gái
chẳng được hai lần xuất
giá, cho nên bà dặn lòng mình
không bao giờ tử tế với
bọn đàn ông. Công tôn Lục
Ngạc nhíu mày chẳng nói gì
cả. Cừu thiên Xích lại hỏi
tiếp:
-Ngạc nhi!
con có nhớ lão gian tặc với
ả đạo cô, đi về hướng
nào chăng?
Công- tôn
Lục- Ngạc đáp:
-Lúc con
bị đẩy vào khóm hoa tình, kẹt
cứng, phải khó khăn lắm, mới
tháo ra được. Khi con ra được
được thoạt nhìn về phía
phụ thân, thấy cha con đứng một
bên nhiều người...
Cừu-
thiên- Xích trầm ngâm nghĩ rằng:
-Lão gian
tặc đã viện được nhiều
tay cao cường giúp đỡ,
ý hắn muốn đoạt lại Tuyệt-
tình- cốc hay sao? Trong cốc nầy hết
phân nửa là bộ hạ thân tín
của lão, sợ e công chuyện đến
nơi bọn này sẽ theo về với
lão gian tặc! Với số người
tối đa mẹ con ta đương cự
sao lại, ta không thể ra tay chống cự
được, vì tay chân ta đã
tàn phế hết rồi! Ta chỉ còn
có một khí giới tối thiểu
để hộ thân là vài viên
"thiết táo hạt" dùng để ám
toán, mà phàm các loại ám
khí chỉ tấn công địch trong lúc
xuất kỳ bất ý mà thôi. Nếu
gặp phải những thế võ cao siêu,
thì không còn uy lực gì cả,
và tên lão gian tặc nầy đã
biết trước và đề phòng
rồi, cũng khó mà ám toán
nó được. Nêu giả bộ
công địch, dùng hư, thực trong
binh thơ cũng chẳng được
nào, vì tên gian tặc học nhiều,
hiểu rộng, đa trá, đa gian... thì
biết xử thế nào cho an hảo đây!
Công tôn
Lục- Ngạc thấy mẫu thân trầm
ngâm nghĩ ngợi, tia mắt phát
ra nhiều nỗi u uất đau buồn, nàng
cũng đỡ lo đôi phần,
vì lời nói của bà còn
phân vân chưa nhứt định.
Nàng chỉ sợ bà ta hỏi mãi
mà không thôi, dù cố giấu
giếm thế nào cũng lộ ra thì
khổ sở thêm.
Công tôn
Lục- Ngạc suy tưởng đến Dương-
Qua, trong dạ nổi lên một trận cuồng
phong. Nàng "A" lên một tiếng rúng
động.
Cừu
thiên Xích đang cúi đầu nghĩ
ngợi, nghe tiếng nàng, bèn nói:
-Tốt lắm!
Hãy đem đến đây các
viên Tuyệt tình đơn.
Nói xong
bà ra hiệu, cho bốn thị nữ vào
phòng của bà.
Lục Ngạc,
từ lúc Dương- Qua đi rồi,
không rõ mẹ nàng đã cất
giấu nửa bầu đơn dược
tại nơi đâu? Hơn nữa tay chơn
của bà tàn phế, làm sao đi
đứng được mà mang đi
giấu. Dẫu bà có giấu thì
chắc chắn chẳng giấu được
nơi nào cao, sâu. Vả lại những
nơi hẻo lánh, kỳ khu, trong một động
của Tuyệt tình cốc thì làm sao
bà đến được. Nhứt
định là bà giấu ở trong
phòng nầy hay ngoài đại sảnh
mà thôi.
Công tôn
Lục Ngạc đã mười ngày
qua khổ công lục soát khắp nơi
nào là: phòng thuốc, nhà bếp,
phòng chứa vũ khí và hoa viên,
nơi nào cũng được đôi
mắt nàng lưu ý. Vậy mà nàng
không tìm thấy một tia sáng nào.
Bấy giờ mẫu thân lại hối
hả bảo thị nữ đi vào đại
sảnh, làm cho nàng hết sức
hoang mang. Trong đại sảnh giờ đây
đủ mặt kẻ ân cừu tứ
xứ, thì việc ở đây
chẳng nhỏ. Vì kẻ thân chỉ độ
một hai người còn cường
địch thì đa số, nếu mẫu
thân nàng giấu ở đây
và khi lấy ra bầu linh đơn, ắt
có muôn mặt kẻ địch dòm
ngó, chắc gì giữ được?
Đại
sảnh phòng, cửa trước, cửa
sau luôn luôn đóng mở. Có
nhiều đệ tử lục- y canh gác,
tay cầm đao kiếm, tay thủ võng ngư
(lưới cá) để canh chừng
hành động của hàng chục người
khách lạ.
Thấy Cừu
cốc chủ đến, chúng tản ra
cúi đầu thi lễ.
Người
đệ tử lục y cầm đầu,
đứng ra vòng tay xá một xá
thật sâu và thưa:
-Kính bẩm
Cốc chủ, địch nhơn đã
im lặng rất lâu, có nên ra tay cầm
giữ chưa?
Cừu
thiên Xích nhíu mày đáp:
-Đừng!
Và ngẫm
nghĩ rằng:
-ếch ngồi
đáy giếng, nào biết đất
rộng trời cao! Nếu ta biết rõ
điều lành chẳng đến, tức
là đến mà chẳng lành, thì
hôm nay nhứt định cầm chơn
cả bọn võ lâm này!
Suy luận
xong bà quát to:
-Mở
cửa!
Bỗng thấy
hai nữ tỳ khúm núm mở
cửa ra và hành lễ.
Theo sau bà
ta, có tám tên mang đao kiếm và
ngư võng, để hộ vệ và phòng
thủ
sự bất
ngờ, rồi bước vào trong.
Đại
sảnh lúc bấy giờ im lặng như
tờ. Chỉ thấy Nhứt Đăng
đại sư, Hoàng- Dung, Võ tam Thông
và Gia Luật Tề những người
này đều ngồi trong góc đại
sảnh, nhắm mắt dưỡng thần.
Cừu-
thiên- Xích ngồi lên ghế ỷ
giơ tay chỉ thẳng vào nhóm người
đang ngồi mà nói:
-Quí vị
ở đây! Trừ ra ba mẹ con của
Hoàng- Dung, còn bao nhiêu đều không
có tội lệ hay dính dấp gì với
Tuyệt tình Cốc. Bây giờ quý
vị hãy cùng tôi chạy ra ngoài.
Hoàng Dung
mỉm cười đáp:
-Cừu
Cốc- chủ, rủi cho bà gặp nạn,
chẳng biết nhờ ai giải cứu
mà dám cả tiếng lớn lời,
sao chẳng chân tình với nhau mà
đối xử.
Cừu
thiên Xích lòng rúng động chua
xót và nghĩ thầm:
-Quá lạ!
Sao mụ này biết rõ ta lâm nạn!
Ta chẳng nói với lão gian tặc
trở về Cốc! Hay mụ này thấy
chăng?
Tuy nghĩ
rằng sắp có tai nạn ghê gớm
xảy ra, nhưng sắc mặt bà ta không
thay đổi tí nào cả... và nói
tiếp:
-Đâu
là phước, đâu là họa?
Chừng nào có sự báo ứng
đến mới rõ? Lão phu nhơn
thân thể tàn tật, xấu xí già
nua, thì còn sợ gì? Lo gì đại
nạn nữa chứ?
Sự thật
là Hoàng- Dung chỉ xem mặt đoán
người. Lúc đầu thấy bà
ta hung hăng vui vẻ, giờ thì khổ
sở ưu buồn. Hai sắc mặt đổi
thay cùng một lúc, thì Hoàng Dung
đoán chắc có đại biến
xảy ra, nên dùng lời dò xét.
Lại nghe lời Cừu thiên Xích
đáp có vẻ lúng túng, do đó
Hoàng- Dung nghĩ mình đoán không
lầm... nên nói tiếp:
-Cừu
lão Cốc chủ! Xin Cừu lão Cốc
chủ bình tâm để tôi nhắc
lại chuyện nầy cho Cốc chủ rõ.
Nguyên lúc trước lịnh huynh muốn
đỡ chân, nên cỡi lên
mình chim điêu, một sự rủi
ro xảy ra, lịnh huynh bị trật chơn té
xuống vực sâu mà chết! Nào
phải tiểu muội
đang tâm
nỡ hại mà trước sau lão
bà cũng nằng nằng chẳng bỏ.
Tiểu muội chẳng trách chẳng chạy,
thì lão bà đã vung ra một lượt
ba viên Thiết táo hạt ám hại!
Tiểu muội sau khi bị đánh rất
may sống được. Lão bà lại
khước từ không cho thuốc
giải độc cứu Dương- Qua. Cũng
may là tiểu muội được thoát
chết. Thoảng như tiểu muội chết
rồi, thì những bạn hữu của
tiểu muội sẽ cừu hận biết
dường nào. Bây giờ, nếu
chúng tôi giúp bà giải thoát
được nạn, là lui được
nội địch, thì lão bà sẽ
tính sự đổi chát này ra
sao?
Sở
dĩ Hoàng- Dung nói một hơi dài,
ấy là muốn giúp cho Cừu thiên
Xích nói năng bớt ngỡ
ngàng. Vì xét ra Cừu thiên Xích
ngoài ba viên Thiết táo hạt lợi
hại, thì không còn thế võ hay
nào để chống địch cho được.
Bởi vậy Hoàng Dung khéo dùng
hai chữ nội địch, ấy là
đánh trúng tâm khảm của bà,
làm cho bà sửng sốt giây phút.
Cừu
thiên Xích tiếp nói:
-Ngươi
là khất cái Bang chủ, ắt lời
nói của ngươi đủ cho ta tín
nhiệm. Ta đánh vào ngươi ba viên
Thiết táo hạt, ngươi thật tình
chẳng chạy, chẳng tránhh, thì ai đã
dùng binh đao gạt đỡ vậy.
Hoàng-
Dung êm lặng chẳng đáp.
Quách Phù
tiếp lời nói:
-Mẹ của
tôi chẳng tránh chẳng chạy! Và
mẹ tôi cũng chẳng dùng binh khí
gì chống trả.
Hoàng Dung
mỉm cười đáp:
-Tiểu muội
chẳng dùng binh khí đỡ viên
Thiết táo hạt, nhưng lại không
bị thương chỉ vì Cừu cốc
chủ thương tình nên không nỡ
hại đấy thôi!
Quách Phù
nói to:
-Mẹ, mẹ.
Rồi ngưng bặt! Nàng muốn nói:
"Tại sao mẹ nói như thế. Vì nàng
đã rõ viên táo sắt đã
bắn gãy đôi kiếm mẹ nàng
nói chẳng tránh chẳng đỡ,
thì thân thể bằng xương thịt
của mẹ nàng sẽ ra sao. Nàng muốn
lên tiếng cãi lại những thấy
Hoàng- Dung trừng mắt, nàng lại
thôi. Hoàng- Dung lại nghĩ rằng:
-Dương
Qua đã thi ân với giòng họ
Quách, cứu thoát bốn người,
mà bấy giờ nó bị chất
độc thấm nặng vô phương trị
liệu, ta đã đem lý thuyết ra
dẫn dụ, mà lão bà nhứt
quyết từ nan không cho thuốc, thì
mạng sống của Dương- Qua cũng khó
chữa trị. Bây giờ ta hứa
chịu cho Lão bà bắn ba cái ám
khí Thiết Táo hạt, không biết
lão bà đồng ý hay không?
Suy nghĩ
xong, Hoàng Dung xoay người qua Cừu
thiên Xích nói to:
-Cừu
lão cốc chủ, nếu cốc chủ
thuận cho thuốc chữa độc cho Dương
Qua, tôi sẽ đứng yên cho Cốc
chủ bắn vào người tôi
ba viên thiết táo, rồi sau sẽ luận
kế chống nội địch với
lão bà.
Cừu
thiên Xích lòng đau khổ phẫn
uất vô cùng, lớp phải lo chống
trả nội địch, lớp nghe lời
xin thuốc của Hoàng Dung. Bà ta có
chứng đa nghi, lại gặp nhiều trường
hợp bối rối, chưa quyết phải
xử sự làm sao cho trọn, nên
nói ấm á:
-Ngươi
gan đến thế ư. Dám đối
đầu chịu chết với ta chống
địch, và còn hứa chịu
cho ta bắn ba viên thiết táo mà
không né tránh! Vậy ngươi đã
sắp sẵn ngụy kế gì rồi. Hãy
nói cho mau... Hoàng Dung bước thêm
ít bước, cất tiếng nói
lớn:
-Nơi đây
tai mắt cũng nhiều, chỉ sợ có
rất ít người đệ tử
tận tâm hảo ý với bà!
Tôi muốn nói riêng với bà
vài câu.
Rồi Hoàng
Dung kê miệng vào tai Cừu thiên
Xích thì thầm...
Cừu
thiên Xích hướng đôi mắt
vào đám đệ tử áo
lục, nhìn một lượt thầm nghĩ:
-Không biết
bao nhiêu đứa thân tín của
Công tôn Chỉ, vậy phải phòng bị
luôn luôn mới được.
Bà cho rằng nhận xét của bà
rất đúng nên gật gù...
Hoàng Dung
quay nhìn mặt bà nói:
-Cừu
lão bà vừa gặp phải công
chuyện khó khăn đã bối rối!
Tiểu muội từ bấy lâu nay gặp
không biết bao nhiêu nguy hiểm đều
vượt qua cả. Tiểu muội không
sợ mất còn, sống chết mà
chỉ sợ mất lòng mọi người
thì cái cơ đối địch rất
khó! Cũng như gia đình tôi có
mang ơn tiểu tử Dương Qua, nên
mới vào sanh ra tử, chẳng kể
hiểm nguy, đến yêu cầu lão
bà xin thuốc. Người ta sanh ra ở
trên đời, mang ơn không trả,
thì khác chi loài cầm thú vô
tri!
Nói xong
Hoàng- Dung lui ra hai bước, liếc mắt
xem phản ứng của Cừu cốc
chủ.
Cừu-
thiên- Xích con ngươi điêu trá,
xảo quyệt, nhưng lý trí và lương
tâm chưa đến nỗi khô cạn
như Lý- mạc- Thu! Với câu nói:
"Người ta sanh ra ở trên đời
mang ơn mà không trả, nào khác
chi loài cầm thú vô tri" làm cho
bà sực tỉnh, nhớ ra câu chuyện
cũ và ngẫm nghĩ:
-Nếu ta
không nhờ Dương- Qua cứu thoát,
thì lúc ấy bà ta đã khốn
khổ dưới lòng sơn động
rồi. Tuy nghĩ như thế xong bà chỉ
nghĩ rồi thôi, chứ không thực
hành gì cả. Chẳng khác nào
một làn chớp sáng trong cơn giông
tối trời. Bà nói lanh lảnh:
-Ta nhìn
nhận lời hoa tiếng ngọc của ngươi,
nhưng mà lão phu nhơn lòng dạ
thành sắt rồi, khó mà sửa
đổi được. Lại đây!
Lại đây! Ngươi hãy đứng
im, để ta phun ba viên Thiết táo hạt!
Hoàng- Dung sửa lại áo và nói:
-Tôi sẽ
chịu chết, cho bà phun ba lần Thiết
táo. Miễn bà ân tứ cho tôi
thuốc cứu Dương- Qua. Hoàng- Dung
lại bước ra đứng giữa
đại sảnh, cách Cừu- thiên-
Xích khoảng bốn trượng và
nói: -Mời bà ra tay cho...
Võ- tam-
Thông tuy biết rõ Hoàng- Dung nhiều
mưu lắm trí, hiểu Cừu- thiên-
Xích có ngón Thiết táo hạt
vô cùng lợi hại, nhưng không
biết Hoàng- Dung dùng cách nào
đối phó làm cho họ Võ vô
cùng lo ngại.
Quách-
Phù hết sức lo sợ, níu
áo Hoàng Dung nói:
-Mẹ! Con
nhớ ra một nơi có loại trúc
giáp da được, mẹ hãy để
con giết nó lột da cho mẹ choàng lên,
chừng ấy sẽ không sợ mấy
"mũi đinh đóng quan tài" của
Cửu lão thái bà nữa. Hoàng-
Dung mỉm cười, nói:
-Choàng
da thú "trúc giáp" để chống
lại Thiết táo hạt thì đâu
có gì hay? Hãy nhìn thủ đoạn
của mẹ...
Bỗng nhiên
Cừu- thiên- Xích nói lớn:
-Các người
hãy xem...
Vừa
dứt tiếng Cừu- thiên- Xích
há miệng phun ra, ba viên thiết táo
hạt bắn tới ngay rún của Hoàng-
Dung.
Viên thiết
táo bay ra với một sức mạnh
ghê hồn. Tuy nó nhỏ chỉ bằng
đầu mũi đinh, mà sức
mạnh lao vào giông gian nghe "o, o".
Hoàng-
Dung kêu to một tiếng "A" cực lớn,
khom lưng xuống tỏ vẻ đau đớn
vô cùng.
Quách Phù
và Võ tam Thông vô cùng kinh hãi,
muốn bước lên đỡ
Hoàng Dung ngồi dậy, thì một tiếng
kêu "o, o" xuất phát, viên thiết
táo thứ hai đập mạnh vào
bụng Hoàng- Dung.
Hoàng-
Dung lại kêu một tiếng to thân hình
bà nghiêng nghiêng, chực ngã và
thối lui hai bước.
Cừu
thiên Xích thấy Hoàng Dung giữ
lời hứa không chạy, không
tránh, và viên thiết táo hạt
đã hai lần phạm vào cơ thể
của Hoàng Dung. Sức công phá
của thiết táo hạt có thể làm
vỡ ra hòn đá to, thịt da con
người có nghĩa lý gì?
Bấy giờ trong cơ thể của Hoàng
Dung có hai viên thiết táo làm trọng
thương. Nàng gắng gượng không
té ngã, thì cũng bủn rủn chân
tay, đâu có thể chịu đựng
nổi viên thứ ba chứ!
Cừu
thiên Xích lại thầm nghĩ:
-Ta mới
trông thấy lần đầu, một thiếu
nữ cao cường khí phách như
thế. Nàng là một kẻ can đảm
nên mới đủ tài ba làm
Khất Cái Bang Chủ. Ta nhìn kỹ mọi
nhơn vật, chỉ có hắn chính là
bực kỳ tài. Thân nàng đã
bị hai viên thiết táo, tính mạng
sắp nguy rồi, như vậy cũng hay. Ta có
dịp trả xong mối cừu của anh
ta.
Lòng Cừu
lão bà trở nên hoan hỉ. Rồi
một tiếng "o" tiếp theo viên thiết
táo hạt thứ ba từ trong miệng
của lão bà phun ra. Lần này nhắm
ngay yết hầu của Hoàng Dung bay tới,
vút vút khí thế trông rất
cực kỳ lợi hại.
Nhắc lại
viên thiết táo thứ nhứt
xạ ngay rún, viên thứ hai xạ ngay
hông, ai cũng lầm tưởng Hoàng
Dung bị trọng thương nhưng trái lại
lúc Hoàng Dung hứa chịu cho lão
bà xạ thiết táo hạt, thì bà
đã nghĩ ra một kế lấy đầu
kiếm gãy giấu trong áo, mỗi khi
có viên thiết táo hạt bay tới,
thì nàng đưa lưỡi kiếm
ra đỡ và lấy tay giả bộ
ôm bụng hô hoán.
Bởi
vậy, Cừu thiên Xích không phát
giác được. Tuy Hoàng Dung không
bị thương hẳn, nhưng tinh thần cũng
suy giảm quá nhiều, vì nàng phải
thi hành bảy phần võ công, và
ba phần thành lực để che mắt
những người có mặt trong
đại sảnh.
Hoàng-
Dung cố ý làm ra vẻ trọng thương,
là để tiêu diệt sự giận
hờn của Cừu thiên- Xích,
đồng thời cũng giữ cho
bà còn giá trị Cốc chủ với
mọi người. Cho nên viên thiết
táo thứ ba vừa bắn ngay vào
yết hầu bà không thể cử
động tay áo nâng mũi kiếm lên
đỡ, tất nhiên phải lâm
nguy. Vả lại Hoàng- Dung đã hứa
với Cừu cốc chủ trước
mặt mọi người là "không đỡ,
không tránh" chẳng lẽ thất ngôn.
Với tình cảnh nguy khốn đó
Hoàng Dung đã nghĩ ra một kế.
Nàng liền khom người xuống,
hơi quỵ đôi chân thấp một
tí cho vừa tầm viên thiết táo
bay vào miệng, để tránh chỗ
yết hầu.
Hoàng-
Dung hít vào một hơi thực dài,
hé miệng thổi ra một luồng chân
khí cực mạnh.
Bà biết
với viên thiết táo thứ
ba này Cừu- thiên- Xích sẽ kết
liễu đời nàng bằng một
thế ác hại hung hăng cho nên bà
vận chơn khí thổi ra trúng nhầm
viên "thiết táo hạt" rơi xuống
đất.
Thủ pháp
lanh lẹ dị thường, vì nàng
hiểu rằng Cừu thiên Xích thân
thể tàn tật, ở tận nơi hang
cùng núi thẳm, cố luyện một
thế võ hậu thân, thì môn thiết
táo hạt của bà vô cùng lợi
hại. Hoàng- Dung so sánh về võ công
thâm hậu không bằng Cừu- thiên-
Xích, nhưng bà chống lại được
chân khí của Cừu- thiên- Xích
là vì lúc này Cừu- thiên-
Xích rầu con, giận chồng, nghi ngờ
đệ tử nên khổ tâm cuồng
trí, chân khí sút kém, nên
khí của Hoàng- Dung mới đánh
vẹt được ám khí của
lão bà bay cắm vào vách được.
Hoàng-
Dung nhíu mày nói to:
-Cừu
cốc chủ! Tiểu muội đã đứng
chịu cho lão bà đánh một lượt
ba viên thiết táo hạt, mạng sống
không còn dài, mong lão bà ân
tứ cho thuốc.
Cừu-
thiên- Xích thấy rõ ràng viên
thiết táo bay xẹt đánh vào
miệng Hoàng- Dung ít ra cũng làm gãy
vài cái răng cửa hay đứt
cổ, mà Hoàng- Dung vẫn thường,
nên bà ngạc nhiên không ít. Nhưng
bà đã hứa trước
mặt mọi người, chẳng lẽ
phản ngôn thì còn là địa
vị người cốc chủ. Đôi
mắt bà trừng trừng nhìn
mọi người, rồi suy nghĩ được
một kế... và nói:
-Quách
phu nhơn, hai người chúng ta đều
là nữ lưu liệt, nổi tiếng
giang hồ thì lời hứa của
chúng ta phải được tôn trọng,
đâu thua gì hàng nam tử mày
râu. Phu nhơn đã chịu cho ta đánh
ba lần, ta lấy làm bội phục, ta sẽ
đem thuốc cho ngươi. Mặc dầu ta
vẫn có việc dùng thuốc nầy,
nhưng lời đã hứa khó
thể bỏ qua.
Quách Phù
chỉ nghĩ là mẹ mình trúng độc
thiết táo hạt... hét to:
-Mẹ của
tôi bị thương nặng, thoảng như
có mệnh hệ nào tôi nhứt
định sẽ liều chết.
Nàng quay
nhìn qua Cừu- thiên- Xích, rồi
nhìn qua Hoàng- Dung đoạn hỏi:
-Mẹ! Những
vết thương của Lão thái bà
đánh trúng có nặng lắm không?
Hoàng-
Dung không trả lời quay sang Cừu-
thiên- Xích nói:
-Cừu
lão cốc chủ! Tiểu nữ lời
nói hồ đồ, xin cốc chủ đừng
để tâm. Tiểu muội bình sanh ăn
nói một lời! Tuy Tiểu muội bất
tài, nhưng cũng gắng giúp Cốc
chủ đẩy lui kẻ địch tiện
việc thỉnh thuốc giải độc.
Võ tam
Thông nghe những lời của Hoàng-
Dung nói rất ấm hơi, dịu tiếng
thì có lý nào bị thương,
cho nên ông khoan khoái và hoan hỉ
vô cùng.
Cừu-
thiên- Xích đưa mắt nhìn theo
Hoàng- Dung nghĩ:
-Nàng được
công phu như vậy, ta khó sánh được
nhưng nàng lại muốn kết thân
với ta để làm gì nhỉ?
Bà nói
to:
-Quách
phu nhơn luận như vậy rất tốt.
Rồi quay
đầu sang Lục Ngạc nói:
-Ngạc nhi!
Con hãy đến trước mặt ta,
bắt đầu bước năm bước,
là đến viên gạch xanh hàng
thứ năm rồi cạy lên.
Công- Tôn
Lục- Ngạc hỏi lại:
-Tuyệt tình
đơn! Mẹ đấu dưới gạch
hay sao?
Hoàng-
Dung nghe qua đã rõ một nào! Song
bà lại nghĩ rằng:
-Cũng đáng
khen cho Cừu- thiên- Xích, tâm cơ
xảo huyệt Tuyệt tình đơn mà
giấu như trân bửu, thì chẳng
ai đồ mưu thiết kế gì được.
Bà giấu ngay trước mắt mọi
người! Mà có dè thuốc
lại đem giấu ở nơi đây.
Thực là dùng kế nghi binh không
thua gì Hàn Tín, giấu chỗ kín
mà khó nhìn.
Hoàng-
Dung để mắt trông chừng, và
cũng không nghi ngờ thuốc giả.
Điều
mà Hoàng- Dung không thể biết, là
tình thế bên ngoài biến chuyển
đủ điều, thì làm sao lường
được sự giả chơn. Nếu
Cừu- thiên- Xích để thuốc
giả nơi phòng thuốc, hay phòng ngủ,
thì Hoàng- Dung có thể nghi lấy thuốc
giả, đàng này nghe lão bà
nạy viên gạch lên lấy thuốc,
thì còn ngờ sao được
thuốc giả?
Công- Tôn
Lục- Ngạc đi đến ngay viên gạch
xanh hàng thứ năm giơ ngọn dao
nhỏ, ấn mũi xuống kẻ hở
mà nạy viên gạch lên, phía dưới
viên gạch toàn tà tro bùn, lấy
làm quái dị.
Cừu-
thiên- Xích cất tiếng bảo:
-Thuốc
dấu dưới sâu, phải dấu
bí mật như vậy, phòng ngừa
người ngoài họ biết! Ngạc
nhi, con lại kê tai cho mẹ bảo nhỏ ít
lời.
Hoàng-
Dung nghe lời nói này thì độ
chừng Cừu- thiên- Xích tính
kế gì đây. Nên Hoàng- Dung
kêu lên "ối da", ôm bụng nghiêng
mình, tỏ ra như vết thương đang
hành hạ. Bà muốn làm cho Cừu-
thiên- Xích không phòng bị, để
có dịp suy nghiệm, không để Cừu-
thiên- Xích không nói câu nào
nữa, mà kê miệng vào tai Lục-
Ngạc nói nhỏ.
Hoàng-
Dung tuy lỗ tai rất thính, nhưng chỉ
nghe được mấy tiếng "thuốc
giấu dưới viên gạch xanh".
Hoàng-
Dung liền đưa mắt thấy sắc
mặt của Cừu- thiên- Xích không
thay đổi, không rõ kết quả
xấu tốt thế nào, còn đang
hoang mang bỗng nghe Nhứt- Đăng đại
sư gọi bà đến bảo:
-Dung nhi, lại
đây thầy bảo! Ta nhìn thấu,
các vết thương của người
thế nào rồi.
Hoàng-
Dung ngước mặt lên nhìn, thấy
Nhứt Đăng đại sư đang
tọa thiền, tay lần chuỗi hạt, vẻ
mặt vô tư, nên suy nghĩ:
-Theo lời
ông vừa nói thì ông đã
rõ ta chẳng có thương tích gì
cả?
Nàng bước
đến bên đại sư vòng tay
cúi đầu.
Nhứt
Đăng đưa ra ba ngón tay làm hiệu
và nói thêm vài câu ẩn ngữ:
-A di đà
Phật... A di đà Phật Dung nhi hãy nghe
đây... A di đà Phật... A di đà
Phật... Cừu lão bà nói rằng...
A di đà Phật... A di đà Phật...
dưới gạch giấu hai bình thuốc...
A di đà Phật... A di đà Phật
hướng Đông giấu thuốc
thiệt... A di đà Phật.. A di đà
Phật... A di đà Phật hướng
Tây giấu thuốc giả... A di đà
Phật... A di đà Phật... Thuốc giả
lấy cho ngươi... A di đà Phật...
A di đà Phật...!
Và ông
nhắm nghiền đôi mắt niệm Phật
mãi...
Hoàng Dung
trời sanh thông minh lanh lợi. Nàng
ngẫm nghĩ giây lát đoạn góp
lại lời ẩn ngữ như vậy
(Cừu lão bà nói rằng: dưới
gạch dấu hai bình thuốc, hướng
Đông là thuốc thiệt hướng
Tây là thuốc giả. Thuốc giả
lấy cho ngươi).
Hoàng Dung
đắc ý mỉm cười:
-Tại sao
Đại sư biết rõ như vậy?
Số là
Nhứt Đăng đại sư trên
mười năm khổ hạnh tu trì,
tai tỏ, mắt sáng hơn người
thường mấy bực, theo kinh Phật
dạy: khi tai thông mắt sáng, thì gọi
là "Huệ Nhĩ", "Huệ Nhãn" hoặc
nói cách khác là "Thiên nhãn
thông" hay "Thiên nhĩ thông". Hai môn
pháp này do Tham Thiền nhập định
mà có. Nhiều người nói
kẻ tu hành có Thần thông quảng
đại, có nghĩa là thể xác
lẫn tinh thần đều thông sáng
suốt. Riêng những người
có môn nội công thâm hậu, tâm
cơ sáng suốt dị thường,
nghe được những tiếng động
thật nhỏ như tiếng động của
trái tim, mà người thường
làm sao nghe cho được! Bởi
vậy huệ nhãn, huệ nhĩ không phải
là chuyện lạ. Như Cừu thiên
Xích nói nhỏ với con gái, mà
Nhứt Đăng đại sư ngồi
cách xa mười trượng, nhắm
mắt dưỡng thần, mỗi tiếng
mỗi câu đều nghe rõ ràng
minh bạch. Người tu hành lấy đức
háo sanh làm trọng, cho nên ông mới
đem lời ẩn ngữ mà chỉ
điểm cho Hoàng Dung.
Công Tôn
Lục Ngạc nghe lời rỉ tai của mẹ,
liền gật đầu vâng lời,
lại chỗ viên gạch cạy lên thì
thấy rõ, hai ve thuốc một chai giả,
một chai thiệt. Bỗng nhiên lòng nàng
nổi dậy một sự chua xót não
nề... và ngẫm nghĩ:
-Dương
tình lang! Dương tình lang! Hôm nay ta
liều bỏ mạng, lấy thuốc thiệt
cho người! Ta rất đau khổ! Không
hiểu người rõ được
tấm lòng ta chăng?
Suy nghĩ
xong, nàng lấy bình thuốc thiệt đem
ra và nói:
-Mẹ! Mẹ!
Thuốc giả độc tuyệt tình đơn
đây!
Tuy nàng
cầm ve thuốc thiệt, mang ra đưa cho Cửu
thiên Xích. Duy có nàng hiểu được
mà thôi.
Cừu
thiên Xích và Hoàng Dung cả hai đều
tưởng là thuốc giả.
Vì hai cái
bình đều giống y nhau, viên thuốc
cũng không khác nhau chút nào, dầu
cho Cừu thiên Xích có nghi mà
nếm thử đi nhưng cũng không
phân biệt được mùi vị.
Công tôn
Lục Ngạc lấy bình thuốc thiệt
đưa ra lòng suy nghĩ:
-Mặc dầu
ta bị chất độc tình hoa thấm
nặng, nhưng thân ta nghĩ làm gì
nữa. Hãy tống tặng cho chàng
đơn dược, mà ta chẳng nên
nghĩ ngợi gì nhiều. Số ta phải
vậy!
Nàng tuy
sanh trưởng trong gia đình cực
ác, nhưng có được một
cử chỉ vô cùng tốt đẹp,
trên đời ít có ai bỏ
thân mình mà lo lắng cho kẻ khác.
Nghĩ xong
nàng cất tiếng nói với mẹ:
-Mẫu thân!
Con đem thuốc này giao cho Quách phu nhơn
nhé?
Cừu
thiên Xích đáp:
-ừ!
Hai tay nàng
nâng chai thuốc đem dâng trước
mặt Hoàng- Dung.
Hoàng Dung
vòng tay áo thi lễ với Cừu
thiên Xích và nói:
-Xin đa
tạ tấm lòng tốt của Cừu
lão thái bà...
Và bà
nghĩ rằng:
-Để
bình thuốc thiệt ở đó
đi. Đừng bảo kẻ trộm không
biết chỗ!
Hoàng-
Dung đưa tay ra tiếp bình linh đơn
giải độc do Công tôn Lục Ngạc
trao tặng.
Bỗng nhiên
trên nóc nhà có tiếng "ầm
ầm" thực to. Vôi, cá, ngồi cây
tuôn đổ ào ào xuống đại
sảnh, lôi ra một lỗ trống trên
nóc, đồng thời có một
người từ trên phóng xuống
như bay, vươn tay giật mình chai thuốc
mà Công tôn Lục Ngạc chưa kịp
trao cho Hoàng- Dung.
Công tôn
Lục Ngạc kinh hồn kêu to:
-Cha! Cha!
Nàng vô
cùng kinh sợ như gặp phải quỉ
mị đến hại mình. Hoàng Dung
thấy Công tôn Lục Ngạc thấy cha
mà biến sắc, thì lòng cũng
nổi lên một niềm tủi hận giùm
cho nàng. Rồi lại nghĩ:
-Vô lý,
vô lý! Tình cha con mà Lục Ngạc
làm gì sợ thái quá vậy!
Công tôn
Chỉ đoạt bình thuốc giả thì
tại sao Ngạc nhi biến sắc!
Lúc bấy
giờ trong đại sảnh, cánh cửa
ra vào "ầm" một tiếng đất
đổ ào ào, bụi bay tứ phía.
Ngọn gió mạnh từ ngoài ùa
vào làm cho những ngọn đuốc
lung linh, lúc mờ lúc tỏ, rồi
lại nổi lên hai tiếng "ầm ầm"
nữa, từ bên ngoài đưa
vào làm vỡ tung cánh cửa
ra hai mảnh. Chưởng phong nổi lên
"bình bình" từ hướng sau
đưa đến, hai cái trống đá
nổ tung, tan nát, hai cánh cửa đá
bọc sắt cũng từ từ nứt,
làm đôi.
Bụi đất
còn bay mịt mù, thì từ bên
ngoài đi vào bốn người,
một nam, ba nữ. Một nam chính là
Dương Qua, còn ba nữ là Tiểu
Long Nữ, Trình Anh và Lục vô Song.
Công tôn
Lục Ngạc thấy Dương Qua vào, kêu
to một tiếng kinh hoàng và tắt nghẹn:
-Dương
Qua đại ca...
Rồi lại
lật đật bước trước
mặt chàng. Chỉ đi được
hai bước nàng ngẫm nghĩ sao đó,
dừng lại. Cũng như lúc nãy
nàng muốn nói nhiều, nhưng chỉ
kêu được "Dương đại
ca" rồi tắt nghẹn. Hoàng- Dung đã
theo dõi, từ trước đến
giờ, chú ý từng phút
từng giây trên nét mặt và
cử chỉ của Lục- Ngạc. Kịp đến
khi thấy Lục Ngạc nhìn Dương Qua
một cách sững sờ, tia mắt
lộ ra vẻ âu lo thất vọng, Hoàng
Dung rúng động cả tâm can, vì
đã hiểu rõ nỗi niềm nên
tức tối nói thầm:
-Hoàng
Dung! Hoàng Dung! Ngươi ngu lắm! Ngày
nay ngươi đã là mẹ mà tâm
sự nhi nữ thường tình
ngươi cũng không hiểu! Ngạc nhi,
đã nghe mẹ bảo lấy thuốc giả...
Ngạc nhi đã yêu thương Dương
Qua quá độ, nên nó lấy thuốc
thiệt, cốt cứu chữa tình
lang... Rồi bị Công tôn Chỉ giật
đi. Làm gì nó không thất sắc
chứ? Hoàng Dung ngu ngốc!
Bà thầm
trách mình câu chuyện rất dễ
như thế mà đoán không ra.
Nhưng vì
đâu Dương Qua đến đại
sảnh đột ngột như vậy.
Nguyên Dương
Qua và Tiểu Long Nữ đang ngồi
ở vườn hoa kề vai chuyện
trò rất vui vẻ, thì đột nhiên
có bọn Trình Anh và Lục Vô Song
xuất hiện. Tiểu Long Nữ thấy
Trình Anh hiền hòa duyên dáng, có
cảm tình ngay với nàng nầy,
nên hai người đến bên nhau
chuyện trò rất tương đắc.
Còn Lục vô Song thì nói chuyện
với Dương Qua luận về võ
công của Quách Phù.
Lục vô
Song tánh tình vui vẻ hoạt bát, từ
lúc biết Dương Qua đến nay, mối
tình cảm của nàng dần dần
sâu đậm, và luôn hướng
về Dương Qua, mặc dầu lúc nào
Lục vô Song cũng gọi Dương Qua là
"Thằng ngốc trong trứng nước".
Tuy lời nói có vẻ khôi hài
song lúc nàng cũng tôn thờ
hình ảnh chàng trong tâm não.
Về phần
Dương Qua tuy đã kết hôn với
Tiểu long Nữ, nhưng bao giờ đối
với hai người bạn gái Trình,
Lục cũng giữ một sự cảm
tình nồng điệu.
Bấy giờ
lúc nói chuyện với Dương
Qua, Lục vô Song không tỏ vẻ gì
oán trách hay thua buồn, mà luôn
miệng bàn tán, ca ngợi Quách
Phù.
Còn Trình
Anh nói chuyện với Tiểu long Nữ,
cũng chẳng tỏ ra vẻ gì nghịch
ý hay giận hờn. Họ nói những
câu tỷ muội êm đềm thắm
thiết, và cũng vui đùa như
tự thuở nào.
Bốn người
ngồi trên phiến đá trò chuyện,
không đề cập đến vấn
đề tình ái vợ chồng.
Tiểu long
Nữ thì nói chuyện với Trình
Anh, còn Dương Qua thì bàn luận
với Lục vô Song.
Cặp Trình
Anh và Tiểu Long nói chuyện với
nhau rất êm nhẹ, dùng toàn những
lời đoan chính. Lục vô Song với
Dương Qua lại ồn ào hơn. Lục
kêu Dương Qua bằng "trứng ngốc"
Dương Qua kêu Lục vô Song bằng "Cô
dâu nhỏ". Đang lúc nói chuyện
không đâu bỗng Trình Anh kêu
Dương Qua nói:
-Dương
đại ca! Người hôm nay có
cô vợ, mà ta phải gọi là
chị dâu, mà chị dâu lỡ
đã làm biểu muội của tôi,
bây giờ cãi ra thế nào?
Bỗng Dương
Qua kêu lên một tiếng "A" hai tay bụm
miệng, làm cho Lục vô Song kinh sợ
không biết chuyện gì, mặt nàng
biến sắc.
Trình Anh
nghe tiếng "A", nghĩ rằng:
-Hai người
đang nói những chuyện vui cười,
không có ý gì tại sao chàng
xúc động? Có lẽ Lục vô
Song nói gì, làm chàng động
đến vết thương?
Nàng vội
nói lớn:
-Dương
đại ca! Chàng trúng phải tình
hoa độc, hiện giờ tái phát
hành hạ đó ư?
Dương
Qua nói:
-Có lẽ
thế! Quách phu nhơn có nhiều mưu
cơ trí lược, ắt dùng lý
luận mà xin được thuốc giải
độc. Ta đoán thương thế
của Tiểu long sắp hành hạ nặng.
Nói xong
chàng đưa tay chỉ về phía Tiểu
long Nữ.
Trình Anh
và Lục vô Song quay sang nhìn Tiểu long
Nữ biến sắc, nói nhanh:
-Vậy sao?
Tỉ tỉ bị thương nặng à? Chúng
tôi không trông thấy một điểm
nào xuất hiện cả.
Tiểu long
Nữ mỉm cười đáp:
-Đúng
vậy! Tôi cố vận nội lực chống
trả lại mỗi khi chất độc nổi
lên hành hạ. Cho thương thế chưa
tái phát ra ngoài. Đã mấy
ngày nay... âu cũng là định
mệnh!
Lục vô
Song nói:
-Tỉ muội!
Long nhi! ngươi trúng độc gì thế?
Độc của loại tình hoa à?
Tiểu long
Nữ đáp:
-Không phải.
Chính độc khí này của Sư
tỉ tôi, gọi là "Băng Phách ngân
trâm".
Lục vô
Song nói:
-Cũng do
con ma đầu Lý mạc Thu gây ra nữa
à. Dương đại ca! Đại ca nhìn
xem, có phải là một trong "thiên ngũ
độc thần chưởng" không? Nếu
đúng vậy là "ngân phách băng
trâm" vô cùng độc hại, khó
mà cứu chữa được.
Dương
Qua thở dài và nói:
-Hiện nay
độc chất đã thâm nhập
vào nội phủ ngũ tạng khó tìm
được thuốc giải độc
chữa trị. Chàng bèn kể lại
vì sao mà Tiểu long Nữ bị trúng
"Ngân phách băng trâm" cho hai người
nghe. Lục vô Song phiền não vươn
tay ra đập mạnh vào phiến đá
và nói:
-Quách
Phù ỷ thế cha mẹ, mà coi trên
đời này không có phép
nước, đất trời, ra sao
ả? Biểu tỉ? Tôi sẽ làm việc
nầy, chớ cha mẹ của nó là
người nghĩa hiệp đương
thời, đâu để con cái
làm như vậy.
Tiểu long
Nữ nói:
-Nàng này
quái gở và lắm chuyện, đã
chặt đứt cánh tay Dương đại
ca, rồi gây thương tích cho tôi,
để công bằng!
Trình Anh
nói:
-Tỉ tỉ
đừng phiền muộn. Sư phụ của
ta có nói: "lấy nội lực mà
chống chất độc". Tuy vậy có
cũng chống trả một thời gian
không tái phát, nếu để lâu
ngày vào tạng phủ, chất độc
sẽ lưu hành rất mạnh. Phải lúc
đầu dùng "địch khí pháp"
giải độc thì may ra cứu chữa
được.
Tiểu long
Nữ nói:
-Có chứ!
Nhờ thế mà cơ thể chưa
đến đỗi hủy diệt, chỉ
còn trông chờ Thiên trúc Thần
tăng hồi tỉnh, ông là tay thần
y thánh thủ, có thể giải độc
cho ta được.
Lục vô
Song nói:
-Thiên Trúc
thần tăng. Ông này là ai? Và
làm sao tỉnh lại. Ông đã ngủ
rồi à?
Dương
Qua lại gượng gạo nói:
-Ông có
ngủ ở đâu. Ông bị độc
chất hành hạ bất tỉnh, phải
hôn mê trong ba ngày đêm.
Và chàng
lại nghĩ trong giờ phút này,
ở trong hoàn cảnh hiểm nghèo,
một nơi mà tay mắt kẻ địch
luôn luôn dòm ngó, tuy việc Thiên
Trúc Thần tăng đã liều thân,
lấy gai tình hoa thí nghiệm chàng không
muốn nói việc này cho Lục vô
Song nghe rõ hơn được.
Lục- vô-
Song lại hỏi:
-Hôn mê
là ngủ hay sao? Nếu ngủ được
ba ngày đêm thật là đại
giác thần chí!
Bấy giờ
thoạt nghe, có tiếng chân dẫm nhẹ
lên đá, thoan thoát đã đến
đây.
Dương
Qua bảo khẽ:
-Đừng
động đậy! Có người
đến.
Mọi người
đều lắng tai nghe, thì rõ ràng
tiếng chân người từ xa đưa
lại, rồi dùng chân nghĩ độ
khoảnh khắc. Đột nhiên tiếng
chân chuyển động đi về hướng
Hỏa hoàn thất ngay chỗ Châu tử
Liễu và Thiên Trúc Thần tăng
đang ẩn mình.
Tiểu Long
Nữ "suỵt" một tiếng và bảo
khẽ:
-Chết rồi!
Chết chửa! tiếng chân kẻ địch
đi vào chỗ ẩn của Châu đại
thúc.
Dương
Qua bảo nhỏ:
-Đừng
động đậy! Để ta nom xem sao.
Lại lắng
nghe tiếng động nhẹ trong lùm cây
phía sau chính là tiếng chân người.
Lục- vô-
Song nói qua hơi thở:
-Ôi a! Đất
địa này toàn là hồ ly, lão
thử!
Và nàng
lượm một viên đá nhỏ
ném vào bụi cây. Nhưng không nghe
tiếng hòn đá rớt xuống
đất.
Đúng
rồi! Đúng rồi! Có bàn tay
người lạ chụp bắt rồi!...
Lục vô Song kề vai Tiểu long Nữ
bảo nhỏ:
-Biểu tỉ
tỉ! Hãy nom theo đây... coi ai kìa!
Trình- Anh
và Lục- vô- Song ngồi lại, còn
Dương Qua và Tiểu- long- Nữ nom
theo tiếng động đi nhẹ tới,
và đi được một khoảng
khá xa, Trình Anh kéo tay Lục vô Song
nói:
-Dương
đại ca đã đi hơi xa đấy.
Đường sá ở đây
quanh co, khúc khuỷu, chúng ta hãy theo
kẻo lạc họ mất.
Lục vô
Song và Trình Anh đi nhẹ nhàng theo
hai người.
Lục vô
Song chỉ bụi cây ngoài sau nói:
-Không chừng
trong bụi có người. Chỉ sợ
Lý- mạc- Thu ở đấy thì
nguy to!
Trình- Anh
nói:
-Làm sao
ngươi biết được?
Lục- vô-
Song lại nói:
-Tôi đoán
không nhầm đâu. Chúng ta hãy
đi nhanh, kẻo nó nghe thấy được
là khốn cả lũ. Trình- Anh cả
kinh, giá tốn cước bộ kéo
Lục- vô- Song đi nhanh vì nàng đã
rõ Lýmạc- Thu là tay độc hại,
khó mà cự đương cho được.
Tuy rõ Lý- mạc- Thu đã trúng
độc nặng, mạng số sống chẳng
được bao lâu nữa, nhưng
nếu nàng đã khùng lên thì
khó mà trốn thoát.
Lục- vô-
Song bị ốm hết một chân, cho nên
kinh thân rất chậm chạp, không bằng
Trình- Anh được. Trình- Anh phải
đưa vai cho nàng vịn mà bước
thật nhanh.
Phút chốc
đã xa nơi này.
Bây giờ
trên nền trời nhắp nhánh vài
ánh sao sắp băng, trăng đã
sắp tàn. Hai người đã
theo kịp Dương, Long. Chỉ thấy Dương
Qua và Tiểu- long- Nữ đuổi theo
một bóng người đàn ông,
bắt đầu từ hướng
Đông chạy sang hướng Tây.
Và người đó cóvẻ
thành thuộc đường sá lắm
nên chuyển người quanh qua lộn lại,
đổi hướng đi về phía
đại sảnh.
Dương
Qua và Tiểu- long- Nữ sợ người
lạ bắt gặp, nên dừng bước
lại.
Đợi
Trình Anh và Lục vô Song đến
gần, Dương Qua mới nói:
-Công tôn
Chỉ khi không trở về Tuyệt tình
cốc, ác lão ta có đồ mưu
thiết kế gì đây.
Trình Anh
và Lục vô Song đâu rõ Công
tôn Chỉ, nên nghe lời Dương
Qua nói họ không hiểu ra sao cả.
Tiểu- long-
Nữ tấm lòng ngay thật, và hiểu
rõ Công tôn Chỉ là phường
gian tặc, ác ma. Đối với nàng,
Công tôn Chỉ rất điêu tình
và đầy thèm khát, bởi
vậy nàng không nói gì cả. Còn
Trình, Lục thì không rõ Công
tôn Chỉ là ai, nên chẳng đáp
lời Dương Qua, và cả ba chỉ
đưa mắt nhìn ra ngoài...
Dương-
Qua trầm ngâm giây lát đoạn
nói:
-Nhứt
Đăng đại sư với Quách
phu nhơn bây giờ không biết đối
phó với lão hòa thượng
điêu ra sao? Không biết lành dữ
thế nào nữa.
Chàng đã
cùng Công tôn Chỉ có giao đấu
một lần, suýt phải chết dưới
tay của lão, nên chàng đã
rõ võ công của lão cực
cao cường, thâm hậu. Bây giờ
đột nhiên Công tôn Chỉ trở
về Tuyệt tình cốc, vốn không
có ý tốt tất phải có một
hành động nào. Rồi đây
đại sảnh của Tuyệt tình cốc
nổi lên một cơn phong ba bão táp,
vì bàn tay của lão gian tặc. Chàng
chỉ lo trong đại sảnh còn nhiều
người bạn hữu, nên chàng
cúi đầu suy nghĩ, và nhứt
quyết cùng ba thiếu nữ trở
về đại sảnh.
Bốn người
rời đại sảnh rất xa, trên
bốn năm chục trượng. Bấy
giờ trở lại cũng hơi lâu.
Khi vừa
đến gần đại sảnh bốn
năm trượng, nhìn thấy trên
nóc nhà đất ngói tung bay có
một bóng người từ trên
nóc nhảy xuống. Lại nghe bên trong
có tiếng động "lách cách"
của binh khí chạm nhau, thì Dương-
Qua đã rõ Công tôn Chỉ phá
nóc nhà xuống đây, nên chàng
kêu to "nguy rồi".
Lại sợ
Công tôn Chỉ phá nhà để
bố trí "Ngư võng kim đao trận"
sát hại hết những người
có mặt trong cốc, nên chàng vung mạnh
thanh thiết huyền kiếm phá vỡ
thạch môn, và chui vào trong trước
nhất.
Tiểu- long-
Nữ, Trình- Anh, Lục vô Song theo sau.
Vào được
bên trong đại sảnh, Dương- Qua quét
đôi mắt nhìn xem thì thấy Công
tôn- Chỉ tay cầm kim dao, tay cầm một
cái bình nhỏ, đứng giữa,
xung quanh có đủ mọi người
bao vây. Chàng vui vẻ trở lại
và mỉm cười.
Công- tôn-
Chỉ chiếm được tuyệt tình
đơn rồi, lấy làm mừng,
tuy thấy HoàngDung và các tay cao võ
lâm tụ tập, nhưng ông không để
lo sợ họ... mà nghĩ rằng:
-" Ta chẳng
đả động đến họ thì
họ không có lý gì cản trở
ta".
Lão toan
phóng người ra ngoài, thì nghe
tiếng động "ầm ầm" bọn Dương-
Qua phá cửa đi vào. Nhớ
lại oai lực của Dương- Qua trong tháng
nào, đã cùng mình giao đấu,
Côngtôn- Chỉ càng thêm lo sợ,
chẳng dám đối mặt kình địch
với Dương- Qua, ông toan phóng
mình bay lên cao, ngay lỗ hổng nóc
nhà và vượt ra ngoài. Nhưng
lòng suy lại rốn ren về các việc
trước mắt, nào là lấy
được thuốc tuyệt tình đơn
này, mang đến cho Lý- mạc- Thu uống
để bình phục, kềm chế bớt
độc tánh, sau này mới bỏ
công ra bào chế thuốc trị liệu
trừ căn, rồi đến việc
giết chết Cừu- thiên- Xích đoạt
lại Tuyệt- tình- Cốc. Tuy công chuyện
khá dài, nhưng phải liệu toan cho gấp.
Công- tôn- Chỉ nghĩ xong lại phi thân
vọt thẳng lên nóc nhà.
Hoàng-
Dung biết lão sắp bay lên trên, liền
rút ngọn roi đả cẩu tung ra, dùng
chữ "Triền" trong thế đả cẩu,
tung mình lên cao nhắm ngay Công- tôn-
Chỉ bủa tới.
Cừu-
thiên- Xích hét to:
-Hay cho lão
tặc!
Hai tiếng
nói vừa dứt tiếp đến
hai mũi thiết táo hạt nhắm ngay bụng
Công- tôn Chỉ lao tới. Công- tôn-
Chỉ sớm phòng bị, nên vung lưỡi
dao vù vù khi phóng mình lên nóc
nhà, nhưng chỉ đỡ kịp viên
thứ nhứt, còn hạt táo thứ
hai trờ tới thì lão không
thu hồi kịp lưỡi kim dao, nên
luống cuống.
|