THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 80
LIỀU
THÂN KHỬ ĐỘC
Kim Dung
Cừu thiên
Xích nhìn Nhất Đăng đại
sư bằng nửa con mắt, chạy qua nói
với Từ Ân:
-Lão hòa
thượng đối truyền bát đáo
nhị ca! Nhị ca hãy nghĩ lại xem, chúng
ta vốn dòng hào kiệt có tiếng
trên đời, ngày nay đại
ca bị người sát hại, nhị
ca nỡ dạ làm ngơ thì ai còn
gọi là anh hùng hào kiệt nữa?
Từ
Ân lắc đầu thở dài,
lòng hỗn loạn đến cùng cực
và nói lại:
-Anh hùng
hào kiệt! Ta là anh hùng hào kiệt
ư?
Cừu
Thiên Xích đáp:
-Chính thế!
Nhị ca mấy năm ngang dọc giang hồ,
được nổi danh là "Thiết
chưởng thủy thựng phiêu" mọi
người đều nể mặt. Tiểu
muội có ngờ đâu ngày
nay nhị ca đã biến thành một
ông cụ non lẩm cẩm, yếu đuối
như kẻ nho sinh tham sống sợ chết.
Cừu thiên Nhận nhị ca! Tiểu muội
cần nói rõ điều này, nếu
nhị ca không nghĩ đến tình cốt
nhục mà báo thù cho đại ca,
thì đừng nên nhìn vào
đứa em tàn phế nầy nữa.
Nhóm người
có mặt trong đại sảnh đều
kinh hồn trước những lời
nói buộc chặt lòng của Cừu
Thiện Xích. Họ nói nhỏ với
nhau:
-Ghê thay!
Tâm địa của quái bà đầu
sói thực lợi hại!
Hoàng Dung
trước kia bị Cừu Thiên Nhận
đánh trúng một chưởng tưởng
đâu bỏ mạng may nhờ Nhất
Đăng đại sư cứu chữa
lành mạnh. Nay nghe lời Cừu Thiên
Xích vừa nói làm nàng sợ
toát mồ hôi, đã ngán mùi
thiết chưởng của Thiên Nhận
cho nên nàng suy nghĩ tìm đường
tẩu thoát. Quách Phù tính
nóng như lửa, lại nghe quái bà
chọc tức Từ Ân, nên nàng
cũng sôi máu uất hận lên, không
nhịn nổi nữa, bước ra ngoài
nhìn vào mặt nói to:
-Cừu
lão tiền bối! Vì thân phụ và
mẫu thân không rõ tiền bối
ý rộng biết xa mà quên kinh sợ
đó thôi! Chuyện gì lão tiền
bối cứ nhỏ nhỏ to to mãi? Nếu
lấy tình thật mà đối đãi
nhau, còn hơn dùng lời quá
khách khí nghe không ổn tí nào.
Hoàng Dung
muốn lên tiếng ngăn cản Quách
Phù nhưng bà thấy thái độ
chưa dứt khoát của Từ Ân,
mong rằng lời nói của Quách
Phù thay đổi được tí
nào về tinh thần của Cừu Thiên
Nhận. Còn Quách Phù thấy mẹ
không ngăn cản hay la rầy, được
dịp nói tiếp:
-Tiểu bối
thấy mọi người đối đãi
với nhau, kẻ ở xa lại là
khách, ai ai cũng phải tiếp đãi
tử tế mà lão quái bà
tiếp khách thế này có phải
là vô lễ không? Đã vô
lễ thì đâu đáng gọi là
anh hùng hào kiệt?
Cừu
Thiên Xích nhướng đôi mày,
nhìn nàng và nổi giận quát
to:
-Ngươi
có phải là con gái của Quách
Tỉnh và Hoàng Dung không?
Quách Phù
nhanh nhẩu đáp:
-Không rõ!
Cừu lão tiền bối! Tiểu bối
thấy sự trái ngược kỳ
dị nên bàn tán đó thôi.
Như lệnh nhị ca của bà, đã
xuất gia đầu phật và trở
thành hòa thượng thì bà
có nói bao nhiêu đi nữa cũng
uổng công. Bởi vì, một khi tu hành
thì trần ai phải dứt và đâu
còn tạo ra điều nghiệp chướng
trầm luân nữa?
Lão bà
nổi giận lôi đình quát tháo
ầm ĩ và bảo:
-Hay lắm!
Ta hỏi ngươi có phải là con gái
của Quách Tỉnh và Hoàng Dung không?
Có phải là... Quách Tỉnh, Hoàng
Dung không? Câu nói sau Cừu Thiên
Xích bỏ hẳn hai chữ con gái
và đột ngột từ miệng của
bà phun ra một viên ám khí, gọi
là Thiết táo hạt, nhằm ngay đỉnh
đầu của Quách Phù bay tới.
Ai cũng tưởng Quách Phù phải
bỏ mạng dưới thiết táo
hạt nầy nên bối rối và kinh
ngạc vô cùng, không ai có thì
giờ chống đỡ kịp. Bởi
hai lẽ, một là trong lúc xuất kỳ
bất ý là lão bà phun ám
khí, hai là thiết táo hạt là
môn ám khí nội gia chân truyền,
do Công Tôn Chỉ thâu lượm các
kỳ môn về ám khí hỗn hợp
mà chế ra "hột táo sắt bay". Thiết
táo hạt là môn ám khí đặc
biệt nhất trên đời, có
thể công phá được đồng,
chì, thiếc, sắt, thì da thịt con người
có thấm vào đâu?
Trong đại
sảnh bấy giờ chỉ có Dương
Qua và Tiểu Long Nữ biết rõ
quái bà có môn độc khí.
Nhưng Tiểu bong Nữ tâm tính hiền
lành không hiểu được việc
này có thể xảy ra. Dương Qua là
người cẩn thận nên không
giờ phút nào không theo dõi
hành vi của quái bà. Đôi mắt
chàng sáng rực, đến khi thấy
gương mặt bà đổi thay và
tiếng nói đứt quãng của
Cừu Thiên Xích, chàng vội lách
ngang mặt Quách Phù, rút thanh kiếm
ra thủ thế thì vừa đúng
lúc lão bà há miệng, phun ám
khí, chàng vội vung gươm chém vào
thiết táo hạt. Vừa chạm vào
nhau, kêu to một tiếng "choang". Ghê thay cho
thiết táo hạt, vừa chạm phải
nó lưỡi kiếm đã đứt
làm hai đoạn rơi xuống đất.
Nhóm người có mặt tại đây
kêu to một tiếng kinh hoàng. Quách
Phù và Hoàng Dung mặt mày biến
sắc. Hoàng Dung than nho nhỏ:
-Ta cũng
rõ quái bà là một tay độc
hại, nhiều thủ đoạn những
tưởng giờ đây là
một kẻ tàn phế, chân không duỗi
ra, tay chẳng giơ lên được,
đầu chẳng lắc lư, con người
bất động phế thải, dù muốn
tung ra ám khí hại người cũng
chẳng được. Nào ngờ
bà còn phun ra được viên
thiết táo hạt đánh gãy thanh
kiếm cũng chứng tỏ khí công
của bà cao diệu phi thường.
Mọi người
bàng hoàng kinh ngạc, nghĩ thầm:
-Nếu không
nhờ Dương Qua kịp thời can
thiệp thì tánh mạng Quách Phù
đâu còn nữa? Chàng ta xuất
thủ thật là nhanh nhẹn phi thường,
không ai có thể ngờ được.
Cừu
Thiên Xích đôi mắt cứ
trừng trừng nhìn Dương Qua,
giận thay cho chàng đã dám ra tay
cản trở bà, cứu mạng người
khác. Cừu Thiên Xích giận run
lên, da thịt run bần bật và thét
lanh lảnh:
-Tài thật!
Giỏi cho Dương Qua! Ngươi dám trở
lại đất này và lọt vào
Tình hoa ảo độc nhuộm đầy
mình. Tuy nhiên hiện giờ độc
chưa công phạt nhưng ba hôm nữa
ắt tánh mạng không còn! Này
Dương Qua! Trong cõi đời này
ngoài ta ra không ai có thể có được
nửa viên thuốc giải độc.
Dù ngươi chẳng tin sự thể
cũng xảy ra. Đoạn bà lại cười
to!
Dương
Qua trong lúc xuất thủ cứu người
là đều trái với tập
tục của Tuyệt Tình Cốc mà Cừu
Thiên Xích đã đề ra nên
chàng lo ngại chạy đến trước
mặt quái bà tỏ vẻ cung kính
thưa:
-Cừu
lão tiền bối! Vãn bối trót
gây đại tội với tiền bối.
Xin người mở lòng tha thứ
và ban bố cho thuốc giải độc,
trọn đời vãn bối sẽ
cảm tạ ơn sâu.
Cừu
Thiên Xích đáp:
-Chẳng
nên thế! Từ ngày ta hiểu biết
ân tình coi là trọng, ngươi đừng
nói điều ban bố hay thọ ơn,
ngươi hãy nghe kỹ đây: Ta là
Cừu lão thái bà, có thù
phải trả, mang ơn phải đền, dù
không báo đền được
ta vẫn giữ mãi trong tâm. Dương
Qua! Ta sẽ tặng thuốc giải độc
cho ngươi khi nào ngươi đem đến
đây hai cái thủ cấp của Hoàng
Dung và Quách Tỉnh. Nếu làm trái
lại điều này, mà theo cứu
người thù của ta thì ngươi
chẳng nên nói gì vô ích!
Công Tôn
Lục Ngạc thấy cơ sự đau buồn,
và tình trạng gấp rút như vậy
nên bước ra nói:
-Mẹ! Cậu!
hãy tự tay báo hận, Dương ca
là kẻ vô can, xin đừng bắt
buộc Dương ca làm chuyện đó.
Cừu
Thiên Xích bảo nhỏ với Công
Tôn Lục Ngạc:
-Ta còn
mười viên thuốc giải, ngươi
hãy cất giữ tử tế đừng
khinh thường mà trao tay cho kẻ khác
thì có tội đó. Lục Ngạc
nghe qua như cởi mở cõi lòng,
mặt mày hớn hở, vì rắp
tâm cứu người. Quách Phù
được Dương Qua cứu mạng.
Bấy giờ nàng mới tin rằng
Dương Qua có tinh thần hào hiệp
và trọng hậu. Lòng lấy làm
cảm mến. Nàng nhớ lại lúc
gây thương tích cho Dương Qua và
chàng trước sau cũng cứu
nàng mấy lượt nhưng nàng
vẫn mấy lượt lấy oán đền
ơn, cũng vì lòng cuồng ngạo
mà tâm tư nàng đã nổi
lên một trận bão lòng dữ
dội, nàng hối hận vô cùng nói
lớn
-Dương
đại ca, bấy lâu tiểu muội lắm
điều thất lễ với đại
ca! Xin đại ca thương tình thứ
lỗi. Dương Qua mỉm cười
tha thứ. Nhìn thấy Quách Phù
xót xa vô kể, hối hận muôn ngàn
còn chàng đau khổ quá nhiều
thầm nghĩ:
-Con bé
Phù cứng cổ nhất trần gian,
mà hôm nay dám nhận lỗi với
ta trước mọi người, hay là
nàng thấy ta và Tiểu Long Nữ
chịu nhiều cảnh đau khổ mà
an ủi vậy?
Trong lúc
đó Cừu Thiên Xích vẫn
đưa mắt nhìn Dương Qua và
Tiểu Long Nữ. Bà đã rõ
Dương Qua sẽ không cưới con
gái của bà, nên bà nhất định
không giúp cho Dương Qua chữa bệnh.
Dương Qua hiện giờ mắc kẹt
giữa hai nàng tiên kiều mỹ
Công Tôn Thúy và Tiểu Long Nữ
nên rất khó làm êm dịu cả
hai. Chàng nói nho nhỏ:
-Ta cưới
Tiểu Long Nữ làm vợ vì tình
môn đệ vạn tử nhất sanh,
nếu ta bỏ nàng vì tham sống thì
thành ra kẻ phụ nghĩa vô ân sao?
Vừa
nói xong, chàng nhích mình đến
bên Tiểu Long Nữ, toan dắt nàng
tránh khỏi nhóm người, thoát
ra ngoài sảnh môn. Vì Dương Qua
có cảm tưởng nếu chàng
và Tiểu Long Nữ nấn ná ở
đây sẽ làm gai mắt quái bà
cũng như làm buồn Lục Ngạc. Chàng
lại suy nghĩ:
-Ta ngại
ở trong sảnh sẽ sinh ra cuộc tranh đấu,
chi bằng ra ngoài này rồi sẽ lén
đi kiếm Thiên Trúc thần tăng
và Châu đại thúc.
Tuy nhiên
chàng chưa chưa kịp thoát đi thì
trong sảnh có nhiều bộ mặt ngơ
ngáo khi trông thấy chàng nắm tay
Tiểu Long Nữ. Cừu Thiên Xích
thất vọng. Trình Anh, Lục Vô Song, Công
Tôn Lục Ngạc đều cảm như
mất vật gì quý báu. Cừu
Thiên Xích cười lanh lảnh nói
to:
-Cao quý
thay!
Rồi bà
quay đầu sang Từ Ân hòa thượng
nói:
-Nhị ca!
Nhị ca! Tôi nghe nói Hoàng Dung là
Khất Cái Bang chủ và nghe nói Thiết
chưởng bang chủ có đắc
tội với Hoàng Dung phải không?
Từ
Ân nói:
-Thiết
chưởng sớm phải bàn tán.
Tôi là bang chủ có hiểu và
nghe gì đâu?
Cừu
Thiên Xích nói:
-Quái!
chẳng được! Chẳng được!
Nhị ca không có y trượng làm
lệnh thì có ai biết được
Khất Cái hay Thiết Chưởng đâu?
Lời
nói của Cừu Thiên Xích tỏ
vẻ khinh ngạo người anh. Công Tôn
Lục Ngạc chẳng muốn nghe những
lời gay gắt của mẹ nàng và
nhìn về hướng Dương Qua thấy
chàng đang bước từ từ
ra ngoài. Nàng phóng mình đuổi
theo kêu giật lại
-Dương
Qua! Sao ngươi dám nhìn ta bằng cách
trêu tức vậy? Chính ngươi là
kẻ bội nghĩa bạc tình nhất trần
gian.
Dương
Qua nghe tiếng kêu của Công Tôn Thuý
làm chàng cảm động dừng
chân và cúi đầu suy nghĩ:
-Công Tôn
cô nương mới thực là
trang thục nữ nhiều độ lượng
cao xa, nàng biết ta kết duyên với
Tiểu Long Nữ mà vẫn giữ
thái độ thường, không đổi
nét mặt. Chàng bèn quay đầu
lại, tỏ vẻ hối hận lắm nói
to:
-Công Tôn
cô nương!
Công Tôn
Lục Ngạc giận nói:
-Dương
Qua, ngươi chính là tên gian tặc,
đường vào hang rất dễ,
lối ra nghẽn mất rồi!
Tuy giọng
nói mạ ly như thế nhưng nét mặt
chẳng có vẻ gì giận dữ
hay hung hăng và đôi mắt nàng
có những tia nhìn yếu đuối,
ân tình. Dương Qua đã hiểu
được phần nào tâm trạng
nên lên tiếng nói:
-Công Tôn
cô nương! Tôi chẳng làm gì
có lỗi với cô nương. Nhưng
bị nhiễm độc quá nặng, tôi
muốn thoát khỏi Tuyệt tình cốc
này.
Công Tôn
Lục Ngạc nghe chàng nói vậy quay đầu
về đại sảnh hình như sợ
Cừu Thiên Xích thấy điều
gì rồi quay lại nhìn Dương Qua với
tia mắt yêu mê mệt hét to:
-Tên tiểu
tặc Dương Qua! Hãy nghe cho kỹ lời
ta! Hận chẳng được cùng ngươi
một thuyền nửa lái. Ta muốn chẻ
con tim ngươi ra xem con tim đen bạc của
ngươi.
Vừa
dứt lời nàng phùng miệng
ra, hô to một tiếng, nhả ra "thiết
táo hạt" bắn thẳng vào mặt
Dương Qua. Dương Qua sớm phòng
bị nên vừa thấy nàng phun ám
khí, liền vươn tay ra đánh rơi
xuống và nói:
-Nàng quyết
định không cho tôi về còn dùng
ám khí hại tôi sao Công Tôn cô
nương? Tôi đã có lỗi quá
nhiều, dù cô nương đối
xử cách nào cũng được.
Công Tôn
Thúy nghe chàng nói cảm động,
hai tay bưng mặt khóc rấm rức và
chạy vào đại sảnh. Nàng đã
mơ ước chàng từ lâu,
giờ đây lại về tay người
khác. Chẳng khác giấc mộng như
giọt nước đầu gành. Cừu
Thiên Xích thấy con bị lụy như
vậy, liền bảo:
-Ngạc con!
Kẻ bạc tình vô nghĩa, mẹ đã
cho nó bài học rồi! Tiểu tử
ấy chỉ còn sống hết ngày
nay nữa thôi.
Công Tôn
Lục Ngạc ngồi bệt xuống đất
ôm đầu gối mẫu thân khóc
ồ ồ. Trong đại sảnh bấy giờ
mọi người đều xám mặt,
sợ quái bà đổ quạy mà
khó lòng. Riêng một mình Hoàng
Dung vui vẻ hơn hết và thầm nghĩ:
-Nhân lúc
quái bà lo an ủi cô con gái si tình,
không đề phòng, ta có cơ hội
trộm thuốc giải độc! ối chao!
Tên tiểu tử Dương Qua có đào
hồng chiếu mạng nên đi đâu
cũng lắm cô gái đẹp si tình!
Anh chàng này coi bộ như vậy mà
cũng đảo khuynh được các
cô sắc nước hương trời
ư? Nghĩ dến đây Hoàng
Dung hướng về Trình Anh và Lục
vô Song nhéo một cái như ngầm
bảo họ: "Tình thương là khúc
nhạc u buồn". Trong khi Dương Qua tiếp
được ám khí, muốn bước
vào trong bỗng chàng nhớ lại
lời nói và hành động
của Lục Ngạc rất kỳ dị, phải
chăng nàng có dụng ý bảo ta
điều gì? Tiểu Long Nữ cũng
nhìn thấy nàng rất kỳ quặc,
nói năng có vẻ dữ tợn
mà thần sắc có ẩn sự
gì vui vui nên Tiểu Long Nữ bảo
Dương Qua:
-Anh ạ! Tôi
xem cô ta có ý xử tốt với
mình, hay là cô ta giữ bà mẹ
lại để chúng ta dễ bề trộm
thuốc giải độc? Anh nghĩ xem!
Dương
Qua gật gù đáp:
-Cũng có
lẽ thế! Hai người quay lại đại
sảnh ngó trước nhìn sau không
một bóng người, và hai
người
tìm xem ám khí "Thiết táo hạt"
để coi hình dáng ra sao mà có
sức mạnh lạ lùng như vậy. Nhưng
họ chỉ gặp một hột nhãn, chớ
không phải thiết táo hạt gì
cả. Dương Qua cầm lên ngắm nghía,
lại thấy không phải hột nhãn
thường, nó có một lần
chỉ bao quanh hột. Chàng bóp thử
một cái mạnh, hột nhãn nứt
làm hai, chính giữa hột có một
tấm giấy nhỏ. Tiểu Long Nữ gật
gù bảo:
-Tại mình
không kịp suy nghĩ lời nói của
cô nương. Lúc nãy cô ấy
nói rằng: "Hận chẳng được
cùng ngươi một thuyền nửa
lái. Ta muốn chẻ tim ngươi ra xem coi
tim đen bạc". Công Tôn Lục Ngạc
thật chu đáo với ta!
Dương
Qua moi tờ giấy mở ra. Hai người
cùng xem, thấy chữ viết: "Bầu
thuốc giải độc mẫu thân rất
bí mật, để tôi tìm kế
trộm cho sau. Thiên Trúc thần tăng
với Châu tiền bối bị cầm
tù tại Hỏa hoàn thất". Bên
dưới vẽ một bản đồ,
ghi rõ đường lối quanh co trong
hang dẫn đến chỗ Hỏa hoàn
thất. Dương Qua và Tiểu Long Nữ
mừng vô hạn. Dương Qua bảo
nhỏ:
-Địa
thế chu vi hang Tuyệt Tình nầy rất
lớn! Mấy ngọn núi bao bọc, bên
trong phỏng độ mười sào
đất. Tổ tiên của Công Tôn
Chỉ ngày xưa chạy giặc đến
đây, năm này tháng nọ sửa
sang mỗi khi một ít thành ra nơi ẩn
náu rất thuận lợi, lại lo sợ
kẻ ngoài xâm nhập vào nên bố
trí rất nhiều cơ quan xảo diệu
đời này qua đời khác,
lưu truyền đến đời Công
Tôn Chỉ, Cừu Thiên Xích, không
biết là mấy trăm năm. Thực
là một cảnh đào nguyên dưới
thế. Từ ngày vợ chồng
Công Tôn Chỉ quyền ngôi chủ cốc.
Hai người biến chế ra các con
đường, sinh khắc tử, tuyệt
ảo mộng. Tuy vậy chứ không bằng
Đào Hoa đảo của Hoàng dược
Sư. Công Trình xây cất Tuyệt tình
cốc từ đời trước
truyền lại theo thời gian, cải biến
dần dần, những đệ tử
của cốc chủ toàn là những
người thân tín hay họ hàng,
vì phải rõ đường đi
lối bước trong mười hang,
bảy ngách tại đây.
Tiểu Long
Nữ và Dương Qua khi xem xong bức
sơ đồ chỉ dẫn lập tức
dùng thuật khinh công tuyệt kỹ đi
lần vào hang. Đường lối
thật quanh co khúc khuỷu. Theo đường
trong địa đồ, hai người
phải dừng lại trước một
khu đất rộng chừng mười
tám trượng. Nơi đây là
những cây cổ thụ, những tán
lá che cả mặt đất, dưới
gốc cây có nhiều chỗ ngồi
được, lót bằng gạch nung
đỏ, không khí tĩnh mịch, im lặng,
thật là nơi bí mật vô cùng.
Dương Qua có một cảm tưởng
Tuyệt Tình Cốc đúng với
tên của nó, đã cách biệt
với nhân gian. Dương Qua bảo Tiểu
Long Nữ ngồi dưới tàng
cây cổ thụ rồi nói:
-Long nhi! Hãy
ngồi nơi đây để tôi vào
trong xem tường hư thực.
Nói xong
cả hai người kiểm xoát lại
một lần nữa theo tấm họa đồ
rồi chàng noi theo hàng cây chi chít,
dẫn vào lối Hỏa hoàn thất.
Chàng thấy cánh cửa mật thất
khuất bởi một chòm hoa thực
lớn. Đến nơi, chàng dùng
tay gõ nhẹ vào cánh cửa ba bốn
tiếng, bỗng nghe một giọng nói lạnh
lùng phát ra:
-Ai đó
vậy?
Dương
Qua đáp:
-Lệnh của
cốc chủ, lại xem tù nhân!
Cánh cửa
hé mở, chỉ vừa một người
vào. Dương Qua lách mình vào
trong thật nhanh nhẹn và hỏi to vào.
Đột nhiên bức tường
nứt ra, có người đệ
tử của chủ cốc, vận y phục
lục bào bước ra. Dương Qua
lúc bước ngang vào cửa không
thấy lối nào cả, chỉ thấy
trước mặt chàng một bức
tường sừng sững chặn
cả lối đi. Đến lúc bức
tường nứt ra làm chàng
ngạc nhiên nói:
-Kỳ ảo
thực!
Người
đệ tử y lục bào bước
ra thấy Dương Qua là khác lạ nên
hoảng hốt nói chẳng nên lời
và lắp bắp:
-Ngươi...
ngươi là...
Tên đệ
tử áo lục nhận ra chàng là
người có giao hảo với chủ
nhân nhưng tạo sao chàng đến đây
một mình mà chẳng thấy tiểu
chủ? Hay là Tuyệt tình cốc xảy
ra sự gì rồi chăng? Dương Qua
nhìn vẻ mặt của y trông rất buồn
cười nên bảo to rằng:
-Công Tôn
cốc chủ bảo ta đến dẫn hai
người bị giữ ở đây
vào đại sảnh, một lão hòa
thượng và một người họ
Châu. Ngươi hãy giao cho ta mau!
Tên đệ
tử áo lục ngần ngừ nên
hỏi:
-Ông...
có... lệnh bài của cốc chủ
đến đây không?
Dương
Qua không đáp, xẵng giọng nói:
-Ngươi
hãy dẫn ta vào trong xem xét!
Tên áo
lục hơi gườm Dương Qua nên
chẳng nói năng gì cả, đi trước
dẫn đường cho chàng vào
bên trong. Qua khỏi bức tường,
hơi nóng trong nhà xông lên hừng
hừng tuy trời rét lạnh. Dương
Qua đưa mắt quan sát, thấy có
hai người mình trần trùng trục,
vận một chiếc khố da trâu đang
ôm từng bó củi đốt vào
lò, hơi nóng toát ra hừng hực
mồ hôi chảy ra như suối. Lúc
trước Dương Qua có vào đây
một lần xem cuộc tỉ thí nội công
của Kim Luân Pháp Vương và Ni
ma Tinh tại ngôi Hỏa hoàn Thất. Ngôi
Hỏa Thất này do Kim Luân Pháp Vương
chỉ dẫn cho Cừu Thiên Xích tạo
ra, cốt ý lấy hơi nóng của
lửa, và tạo ra "khí hạo nhiên"
nhân tạo. Chàng lại nghĩ đến
hai người bị khốn ở đây
luôn luôn nóng bức thì họ
làm sao chịu nổi? Lại thấy tên
đệ tử áo lục đi vào
phía trong xa tí nữa. Nó dùng
tay khuân một tảng đá to, lòi
ra một lối đi xuống đất. Dương
Qua cúi đầu nhìn vào bên trong,
thì đó là một hang đá
sâu thăm thẳm. Hai người bước
vào trong hơn một trượng, rẽ
sang bên trái thì thấy đó
là một gian nhà xây dưới
đất. Dương Qua nhìn thấy Chu tử
Liễu đang ngồi xếp tròn lưng
dựa vào vách đá, dùng
ngón tay trỏ vẽ xuống đất
những nét ngoằn ngoèo và lấy
làm đắc ý lắm. Còn nhà
sư Thiên Trúc thần tăng thì nằm
nghiêng dưới đất, nét
mặt ưu tư không rõ chết hay sống.
Dương Qua đi lại gần Chu Tử
Liễu cất tiếng nói:
-Chu đại
thúc! Chu đại thúc! Có tôi
đến cứu đây!
Chu Tử
Liễu ngước mắt lên nhìn
Dương Qua và nói:
-Có bạn
từ phương xa lại, hãy nói
vài câu đã nào! Vội gì?
Dương
Qua vô cùng cảm phục. ông đã
mang tù tội muôn phần nguy hiểm dồn
dập, mà ông không coi ra gì cả.
Lúc có người đến cứu
lại không tỏ vẻ mừng rỡ,
thực đúng là trang hiệp sĩ,
vui không hớn hở, buồn chẳng
lo âu, gặp nguy hiểm mặt không biến
sắc, cố lại chỉ có một người
như ông. Dương Qua lại hỏi:
-Thiên Trúc
thần tăng đã ngủ mê hay sao?
Chàng vừa
nói xong câu này đột nhiên trong
lòng hồi hộp vô cùng không
biết có sự gì an nguy sinh tử
xảy ra cho Tiểu Long Nữ chăng? chất
độc đã luân chuyển khắp
châu thân nàng, chỉ còn chờ
đợi sự cứu chữa
của Thiên Trúc thần tăng mà
thôi! Chu Tử Liễu không đáp
lời chàng mà trầm ngâm nói:
-Sư thúc
không chuộng võ công nên chẳng
biết vận nội lực để chống
trả với thời tiết ở
đây, khí nóng như lửa cháy,
khí lạnh như giá băng, làm cho
khí huyết ông đảo lộn, làm
cho ông đã...!
Dương
Qua vừa nghe đến đây, bỗng
có ngọn gió lạ từ đâu
thổi tới sau lưng chàng nghe mát
rượi. Dương Qua đoán chắc
có kẻ xâm nhập vào đây.
Chu Tử Liễu đứng yên không
nói nữa, đột nhiên bàn
tay ông đưa ra hai ngón tay quạt về
phía sau lưng, trong ngón tay phát ra một
trận cuồng phong, bắn vào hông người
lạ mà ông chẳng quay đầu lại,
vẫn đứng nguyên như pho tượng
đá. Phía sau bỗng phát ra một
tiếng "á" thật lớn và nghe
rõ tiếng chân người lảo
đảo ngã xuống đất. Nguyên
Chu Tử Liễu đã đưa mắt
nhìn về phía song cửa, một tay
vịn vào vách nên ông biết
kẻ lạ đến trước Dương
Qua và ông dùng Nhất Dương chỉ
đánh trúng huyệt ngọc đường
của kẻ địch. Dương Qua quay đầu
nhìn lại thì rõ ràng là tên
đệ tử của Tuyệt Tình cốc.
Tên nầy không phải là tên đã
đưa chàng vào đây. Vì
tên đưa chàng vẫn đứng
chỗ cửa hang, tay cầm đốc kiếm
trông dễ sợ. Dương Qua hướng
vào tên áo lục nói:
-Hãy mở
rộng cửa nhà đá, đem hắn
ra ngoài!
Tên đệ
tử áo lục nói:
-Cửa
đã khóa rồi, đâu có
chìa mà mở? Chiếc chìa khoá
do Cốc chủ giữ, nếu bảo người
mang ra thì tôi mở, bằng không
hãy kiếm chìa khóa khác đưa
đây!
Dương
Qua lòng đang gấp nói:
-Tránh
ra ta mở cho!
Nói xong
Dương Qua rút cây Thiết huyền
kiếm, nhắm ngay vách đá, bủa
xuống một nhát cực mạnh, phát
ra một tiếng "bình" cực lớn.
Bức vách đổ xuống lộ ra
một lỗ làm cho người đệ
tử y lục thất kinh kêu "á" một
tiếng. Dương Qua đưa thanh kiếm
khoét vào vách đá một lỗ
vừa người vào ra. Chu Tử
Liễu thấy Dương Qua trổ thần
lực phá vách làm cho ông và
tên đệ tử áo lục vô
cùng kinh ngạc. Nói về Chu tử
Liễu và Thiên Trúc thần tăng
tìm đến cốc chủ xin thuốc
giải độc, chẳng ngờ Cừu
thiên Xích sai bảy đệ tử
dùng đại đạo ngư võng trận
nửa dụ, nửa áp bức xua
hai người chạy lọt vào trong Hỏa
hoàn Thất. Chu tử Liễu cố vận
sức dùng Nhất Dương chỉ ngày
đêm công phá thạch thất, mà
chỉ làm nứt bức tường
bằng đường chỉ. ông ta còn
dùng dịch khí công đánh vào
vách đá bình bịch, nhưng các
khối đá chung quanh cực lớn,
sức người có hạn không
làm sao lay nổi, vì thế mà thoát
thân không được. Bấy giờ
Chu tử Liễu thấy Dương Qua dùng
kiếm phá hỏng bức vách, thực
là một công phu tối mạnh, từ
xưa đến nay ông chưa thấy lần
nào. Ông kinh ngạc đến đỗi
kêu to lên:
-Dương
bằng hữu. Kính mừng võ
công người tiến triển
Khi Chu tử
Liễu thốt xong lời nói với
Dương Qua, ông liền đi lại phía
Thiên Trúc thần tăng, cúi người
xuống bế xốc thần tăng lên,
rồi vượt lỗ hổng bước
nhanh ra ngoài. Dương Qua tiếp tay với
Chu Tử Liễu đỡ thần tăng
đưa ra ngoài hướng về đại
sảnh mà bước tới. Dương
Qua cứu được người
trong lòng lấy làm khoan khoái lắm!
Chàng nhìn chung quanh ngôi nhà "Hỏa
hoàn thất", lại nhìn thể xác
thần tăng, thấy đôi mắt người
nhắm kín lại, chàng thầm tưởng:
-Trời
ơi! Nếu ai vô phúc chết đây,
Hỏa hoàn Thất sẽ nung chín như
viên gạch. Rồi chàng cúi xuống
ngực thần tăng, nghe trái tim ông
còn đập nhè nhẹ, hơi thở
rất yếu. Chu tử Liễu nói:
-Sư thúc
hôn mê mấy hôm rồi, đến
nay không thấy thay đổi gì cả.
Dương Qua mặt đỏ lên vì tức
bực, nói to:
-Sát đát!
Bình sinh chàng hay cứu giúp người
lâm nạn, không bao giờ nghĩ đến
người thân, kẻ lạ, chàng
chỉ lấy việc cứu người
làm phương tiện, chẳng riêng gì
Thần Tăng gặp hồi sắp chết.
Nhưng chính vợ chàng lâm nguy lại
cứu không được chàng
buồn bã nói:
-Thần tăng
nguy hiểm thì Tiểu Long Nữ bị
nguy đến tính mạng. Vậy hãy đem
Thần Tăng ra ngoài, khoảng khoát
thoáng khí xem may ra ông có tỉnh lại
chăng?
Chàng liền
bế xốc Thần tăng ra ngoài. Tiểu
Long Nữ đứng ngoài chờ
đợi rất nóng ruột, không
hiểu chàng vào trong có gặp tai nạn
gì xảy ra không, nên nàng đưa
mắt trông chàng, đến khi thấy
ba người bước về hướng
nàng thì Tiểu Long Nữ vô cùng
mừng rỡ. Dương Qua nói:
-Phải kiếm
nước lạnh cho Thần tăng uống
chút ít xem sao?
Chu Tử
Liễu nói:
-Không được!
Vì sư thúc trúng độc tình
hoa.
Dương
Qua há hốc mồm vì ngạc nhiên,
kêu lên:
-Sư thúc!
Châu đại thúc! Trúng nặng hay
nhẹ?
Chu Tử
Liễu đáp:
-Theo tôi
tưởng chắc không đến nỗi
nào, vì chính tay sư thúc lấy
gai tình hoa chích vào mình để
thí nghiệm.
Dương
Qua và Tiểu Long Nữ vô cùng
ngạc nhiên kêu lên:
-Ồ ! Tại
sao thế? Chu tử Liễu nói:
-Chính sư
thúc đã nói với tôi
rằng giống Tình hoa này nguyên ở
tại sứ Thiên Trúc, ngày nay đã
tuyệt chủng, không hiểu vì sao người
ta đưa về Trung Thổ cho mọi người.
Mấy năm về trước, tại nước
Thiên Trúc có vô số người
trúng độc tình hoa. Thiên Trúc
thần tăng bình sinh hay nghiên cứu
các chất độc và ông phân
tích rất hay. ông nghe nói Tình hoa
là giống độc, tuy nhiên ông
chưa có dịp nghiên cứu, nay tình
cờ lại gặp tại Tuyệt Tình
cốc, ông lấy hoa độc thí nghiệm
cho chích vào mình, biết đâu
ông tìm ra phương pháp trị liệu,
mà không cần phải cầu đảo
kẻ khác? Dương Qua vô cùng kinh
dị và lấy làm bội phục nên
nói:
-Nhà Phật
có lời, ta chẳng vào địa
ngục vậy ta là kẻ sa địa ngục.
Thần tăng xả thân cứu đời,
chẳng ngại nạn tai hiểm trở, thật
trên đời có một không
hai!
Chu Tử
Liễu nói:
-Cố nhân
có tục truyền Vua Thần Nông nếm
trên trăm loại cỏ để tìm
ra thứ thuốc cứu người,
bấy giờ ông hằng nếm độc
dược mà thân thể vẫn chi
thanh khỏe mạnh, thì xét ra sư thúc
chẳng có mệnh hệ nào.
Dương
Qua gật đầu có vẻ hài lòng
và nói:
-Không biết
đến bao giờ thần tăng sẽ
tỉnh lại?
Chu tử
Liễu nói:
-Sư thúc
lấy Tình hoa thí nghiệm, ắt người
suy tính chẳng nhầm. Trong khoảng ba ngày,
ba đêm chắc sư thúc sẽ tỉnh
lại, tính ra từ hôm sư thúc
mê man đến nay đã hai ngày
hai đêm rồi. Dương Qua thốt lên
một tiếng "ái da" hướng về
Tiểu Long Nữ bằng đôi mắt
xót xa. Chàng thầm nghĩ:
-Thần tăng
trúng độc trầm trọng, mê man
bất tỉnh hai ngày hai đêm. Nhưng
chất độc cũng tùy theo người
mà công phạt. Đối với
Thần tăng thì cái thân mình
là Tứ đại giai không, ắt
là phải khác hơn thường
nhân rồi. Chàng e sợ Tiểu Long
Nữ là phận liễu bồ nhược
chất, nếu độc tính tái phát,
không rõ sự nguy hại là dường
nào?
Tiểu Long
Nữ nói:
-Chu đại
thúc, hai người bị giữ tại
Tuyệt tình thất làm sao đi tìm
được Tình hoa mà thí nghiệm?
Chu tử Liễu ngó ngay mặt Tiểu
Long Nữ và thầm khen nàng đã
đẹp lại thông minh, liền đáp:
-Từ
khi chúng tôi bị giam giữ ở
Hỏa hoàn Thất thì có một vị
tiểu thư thường đến viếng
thăm. Tiểu Long Nữ ngắt lời:
-Có phải
cô ấy lớn người, cao ráo,
mặt trắng như ngà, miệng vuông
môi đỏ, thường đeo đôi
khuyên tròn không?
Chu tử
Liễu đáp:
-Đúng
đấy!
Tiểu Long
Nữ nhìn Dương Qua cười
và nói tiếp với Chu Tử
Liễu:
-Vị thiếu
nữ trẻ đẹp ấy tên là
Công Tôn Lục Ngạc con gái cưng của
cốc chủ. Vì nàng nghe nói có
hai vị là người của Dương
Qua đến xin thuốc, tự nhiên nàng
phải trông nom. Trừ ra không dám
phóng thích hai vị mà thôi. Tôi
đoán như vậy có nhầm không
Chu đại thúc?
Chu Tử
Liễu nói:
-Đúng
vậy! Sư thúc có xin nàng bẻ một
nhánh Tình hoa và tôi có nhờ
nàng ra ngoài cầu cứu. Mọi việc
nàng vui lòng giúp. Tôi thường
hỏi nàng là ai, tên gì? Nhưng
nàng chỉ lắc đầu không đáp.
Không ngờ nàng là con gái
của Cốc chủ!
Tiểu Long
Nữ nói:
-Chúng
tôi tìm đến nơi đây là
nhờ cô ấy chỉ điểm.
Dương
Qua nói:
-Chu đại
thúc! Có tiền bối Nhất Đăng
đại sư đến đây.
Chu Tử
Liễu quá mừng rỡ nói
to:
-A, đại
sư cũng đến đây sao? Hay quá!
Dương
Qua nhíu đôi lông mày nói:
-Cùng đi
với đại sư có Từ Ân
hòa thượng không rõ bây
giờ có xảy ra sự phiền
hà gì nữa chăng? Chu Tử
Liễu rất ngạc nhiên nói:
-Từ
Ân sư huynh lại đây tất là
điều bất hảo rồi. Anh trai, em gái
họ Cừu xa nhau thì thế nào Cốc
chủ không nhắc lại âm tình này
nọ, sẽ sinh ra nhiều điều rắc
rối.
Chu Tử
Liễu tuy vào học với Nhất Đăng
nên ông nể Từ Ân là người
cao danh trọng vọng trong giới giang hồ.
Hơn nữa có một hôm Từ
Ân và Nhất Đăng đại sư
đấu trí tại Thương Ngư ẩn,
do đó ông lấy làm kính nể
tôn Từ Ân lên hàng sư huynh
và ông cũng rõ Cừu thiên
Xích là em ruột Từ Ân. Nay bỗng
nghe Dương Qua nói Từ Ân đã
gây ra sự phiền hà thì ông
lấy làm thắc mắc vô cùng.
Dương Qua thấy vậy nên tường
thuật đầu đuôi câu chuyện
Từ Ân cho Chu Tử Liễu nghe và
nói thêm:
-Từ
Ân hòa thượng bây giờ
tâm tính rất bất thường
mà gặp Cừu thiên Xích dùng
lời bài bác ngạo mạn nữa.
Chu tử Liễu nghe qua liền nói:
-Vậy ra Quách
phu nhân cũng có mặt trong cốc sao?
Có bà ta ở đấy thì không
có việc gì xảy ra đâu. Vì
bà ta là người quyền biến
và cơ trí đủ điều, lại
có lệnh tôn sư định vào
trong cốc và Dương bằng hữu
võ công tinh tấn, ắt cuộc diện
không đến nỗi nào. Bây giờ
chúng ta chỉ lo ngại cho thân thể của
Thiên Trúc sư thúc mà thôi!
Dương
Qua nghe nhắc đến Thần tăng, nỗi
an nguy và mối lo ngại thực nặng
nề chẳng nhỏ, chàng tiếp lời:
-Hiện giờ
cả ba chúng ta ngồi chờ Thần
tăng sống dậy rồi sẽ lo liệu
sau, không rõ ý kiến của Châu
sư thúc thế nào?
Chu Tử
Liễu trầm ngâm lo nghĩ rồi nói:
-Phải tìm
ra chỗ nào để trấn an chứ?
Ông thầm
tính các nơi trong Tuyệt Tình cốc,
chỗ nào cũng đầy dẫy bẫy
cạp, cơ quan hoặc là hoa độc. Chỉ
có góc nhà Hỏa hoàn này
coi vậy mà yên tĩnh nhất nên
ông bảo tiếp:
-Thôi đành
ở đây vậy.
Dương
Qua cũng đồng ý về sự
nhận xét của ông nên nói:
-Lời
nói của Chu Đại thúc chí lý
đấy... Tôi đã suy nghĩ nhiều
mà tính không ra chỗ ẩn cư nơi
nào không hầm sâu thì có nhiều
nguy hại, chỉ có ở đây là
ẩn an được, tuy có tên đệ
tử áo lục không đáng quan
tâm cho lắm.
Chu Tử
Liễu cúi người xuống bế
xốc thần tăng lên và nói:
-Ở
đây tạm được rồi và
một mình tôi cũng đủ bảo
vệ thần tăng. Tôi muốn phiền
Dương đệ phu phụ nên về đại
sảnh mà trợ lực với
Tôn sư, vì Tôn sư đã già
yếu lại thọ thương, e có việc
sơ suất xảy ra.
Dương
Qua sực tỉnh nhớ lại Nhất
Đăng đại sư thương thế
trầm trọng còn Từ Ân lại
không thể tin tưởng được,
khi lành khi dữ không chừng và
Thiên Trúc thần tăng thương thế
dù nhẹ cũng phải có người
canh chừng ông. Chàng lại thấy
Chu Tử Liễu bồng Thần tăng đi
dần vào trong Hỏa hoàn thất nên
đợi ông đi khuất, vợ
chồng Dương Qua mới noi theo lối
cũ trở về đại sảnh. Khi
hai người đi ngang qua khu vườn
Tình Hoa, nhìn thấy một bụi tình
hoa cực lớn, bao nhiêu lá Tình
hoa đều rơi rụng, chỉ còn có
thân cây trơ trọi, khô cằn nhiều
gai độc chông ra lởm chởm.
Bây giờ nhằm tiết lạnh động
thiên cho nên các bụi Tình hoa không
còn vẻ đẹp như lúc xuân
thời. Dương Qua thấy vật tưởng
người, nghĩ đến Lý Mạc
Thu mà chua chát nên chàng bảo Tiểu
Long Nữ:
-Tính người
cũng như thân cây này vậy! Có
lúc sum suê tuyệt đẹp, như hoàn
cảnh chúng ta, có lúc khô héo
tàn tạ như Lý Mạc Thu sư tỉ.
Tình hoa tuy không gặp mùa xuân sắc
nhiều gai độc của nó cũng làm
hại người.
Tiểu Long
Nữ nói:
-Nếu như
Thiên Trúc thần tăng tìm ra thuốc
hay để giải độc Tình Hoa thì
chẳng riêng gì tôi với anh được
cứu chữa mà Lý sư tỉ
chắc cũng được Thần tăng
chữa trị.
Dương
Qua trong lòng kỳ vọng nơi Thiên Trúc
thần tăng làm sao chữa trị cho
Tiểu Long Nữ hết chất độc
trong nội tạng, đấy là ước
vọng thứ nhất của chàng. Lại
nghĩ về Thần tăng bị hôn mê
bất tỉnh, không rõ ông tỉnh lại
hay không? Ông chết đi rồi thì
biết liệu làm sao? Chàng nhìn về
Tiểu Long Nữ mà trong lòng chua xót
và bi quan đến cực độ. Chàng
lại nghĩ đến chất độc
của Tình hoa đang hành hạ Trình
Anh và Lục vô Song nhưng Tiểu Long Nữ
thì chưa đến nỗi nào? Chàng
liền ngước mặt nhìn lên
bụi Tình hoa thấy thân cây trơ
trụi, chàng muốn bật cười,
vì nghĩ đến con đường
sinh tử hoang mang thịnh suy bi thời không
sao lường được. Lúc
bấy giờ trong đại sảnh của
Tuyệt tình cốc, hoàn cảnh có
vẻ sáng láng hơn trước.
Cừu thiên Xích dùng lời
khích ngạo người anh, mỗi lúc
một tỏ ra nghiêm khắc và độc
hại. Nhất Đăng đại sư thì
chẳng nói nửa lời, chuyện
Từ Ân đại sư để cho
Từ Ân tự quyết định.
Bấy giờ Từ Ân Hòa thượng
nhìn sang cô em gái quay lại nhìn qua
Hoàng Dung. Một người em gái với
tình ruột thịt, một ông thầy với
tình giáo hoá, một kẻ giết
anh với mối thù chẳng đội
trời chung. Bao nhiêu điều ân
oán đua nhau nổi dậy ở nội
tâm, nẻo ác điều lành thi
nhau giao chiến trong trí não, và Cừu
thiên Nhận phải chọn lấy một con
đường. Từ thuở ấu
thơ đến lúc già nua tuổi tác,
mười năm gây sóng gió
tày trời giờ đây giữa
biển trần có bao nẻo mà không
dứt khoát được. Mọi
người trong đại sảnh nhìn
thấy Từ Ân lúc cười
như nắc nẻ, lúc khóc như mưa
sa, ai cũng thương cảm giùm hoàn
cảnh bi đát của ông thật là
khó xử. Lục Vô Song thấy Dương
Qua rời đại sảnh rất lâu
mà chưa trở lại và mãi
thấy không khí ngột ngạt của hai
lão họ Cừu gây ra, đối
với nàng không liên can gì cả.
Nàng bước nhè nhẹ đến
bên Trình Anh, nắm chéo áo nàng
và ra dấu bảo đi ra ngoài trong chốc
lát. Khi cả hai rời đại sảnh
Lục Vô Song nói:
-Biểu tỉ!
Trứng ngốc đã mang Tiểu Long
Nữ đi đâu rồi nhỉ? Trình
Anh chẳng trả lời chợt hỏi
lại: -Biểu muội! Thân người
bị trúng độc chưa hiểu sẽ
ra sao?
Lục Vô
Song kêu to một tiếng "y hi" và trong lòng
nàng không có ý gì lo lắng
cả nên tiếp lời:
-Không đến
nỗi gì mà lo dù sao cũng còn
Thiên Trúc và sư phụ.
Trình Anh
lái sang chuyện khác nói:
-Theo tôi
nhận thấy, ở đây chỉ có
Long cô nương là đẹp đẽ
hiền lành nhất, tài ba có lẽ
trội hơn chúng ta, hèn gì Dương
đại ca chẳng nhận cô làm vợ.
Lục vô
Song nói:
-Tỉ tỉ
khen mãi! Làm sao tỉ tỉ biết Long cô
nương tài cao hơn người, bất
quá cũng như chúng ta chứ hơn
sao được?
Bỗng nghe
phía sau có tiếng người con gái
nói lanh lảnh:
-Chân cẳng
của Tiểu Long Nữ như tăm tre, đâu
có đẹp! đâu có đẹp
Lục vô
Song hoảng sợ liền rút thanh kiếm
điệp đao, quay người lại,
thì rõ ra tiếng vừa rồi là
của Quách Phù. Quách Phù thấy
Lục Vô Song khí thế hung hăng nên
hoảng, nhảy ra sau lưng Gia luật Tề, rút
ngang lưỡi kiếm của chàng này
chạy ra, nhìn về Lục vô Song, cặp
mắt đại nộ hét to: -Ai, ai... muốn
động thủ ra đây thử sức
chơi.
Lục Vô
Song cười hì hì nói:
-Nếu mi
có giỏi đừng dùng kiếm
mới tài chứ.
Quách Phù
nghe Lục vô Song khiêu khích liền đáp:
-Tôi không
dùng kiếm cũng được! Vậy
ngươi hãy bỏ đao đi! Tôi
xin lãnh giáo, xem võ công ngươi
tài đến bực nào.
Nói xong
nàng vùng kiếm múa vù vù,
tiếng nghe tiếng dứt. Lục vô
Song quá tức cười nói:
-Cái gì
cũng tại ngươi, trên cũng ngươi
gây lý, dưới ngươi toan gây
sự. Ta tức quá, tức quá!
Con gái của nhà họ Quách đâu
có vô phép với tiền bối
như vậy? Tốt lắm! tốt lắm, hôm
nay ta sẽ dạy cho ngươi bài học
đích đáng để mà chừa
bỏ cái tính xấc xược, hỗn
láo với kẻ bề trên. Quách
Phù hỏi to:
-Ý da,
ngươi bảo ai là tiền bối? ngươi
là tiền bối à?
Lục vô
Song cười hà hà nói:
-Ngươi
còn con nít lắm, không biết cũng
phải. Chị của ta là sư thúc của
ngươi và ngươi không được
gọi cô nương này cô nương
nọ, mà phải kêu bằng dì và
gọi ta bằng dì nuôi hiểu chưa?
Lục Vô
Song lấy ngón tay chỉ về Trình Anh
nói:
-Dì của
ngươi đấy.
Quách Phù
nghe nói thế liền chống gươm,
không múa may nữa, suy nghĩ:
-Lúc Trình
Anh và mẹ ta gặp nhau hai người
tỏ vẻ thân thiện lắm và mẹ
ta chẳng bảo kêu bằng "sư thúc"
hay sao? Chu cha! Con nhỏ này cũng đứng
vào hàng cụ lão tiền bối
sao? Thực là tức cho ông ngoại
ta đã già quá đỗi mà
còn thu nhận đứa bé làm
đệ tử. Nàng lại nghĩ thêm:
-Với
bấy nhiêu tuổi đầu thì họ
được bao nhiêu thế võ?
Thế là
nàng tiếp tục hỏi Lục Vô Song:
-Đâu
có gì để phân biệt thật
hay giả? ông ngoại tôi danh dư mãn
thiên hạ thì không biết bao nhiêu
đồ đệ, khôn có, ngu có
đủ hạng và hiện giờ không
chừng có đến đệ tử
con, đệ tử cháu nữa
Trình Anh
tâm tánh thuần hậu, ôn hòa
nghe mấy lời xàm sỡ của
Quách Phù đáng lẽ nàng giận
lắm, nhưng thâm tâm nàng đang
hướng về Dương Qua sống chết
thế nào chưa rõ thì chú ý
làm gì lời nói nhảm nhỉ
vô sự này nên Trình Anh nói:
-Biểu muội!
Đừng nói nữa! hãy lo đi
tìm Dương đại ca
Lục Vô
Song gật đầu huớng về Quách
Phù nói tiếp:
-Ngươi
đã nghe rõ ràng chưa? Tỉ tỉ
của ta lì dì của ngươi. Còn
Quách đại hiệp và Hoàng Dung
bang chủ danh vang thiên hạ, dự khắp
đất trời, chắc có nhiều
kẻ sâm si, ngu ngốc, khôn ngoan, lanh lợi,
không chừng còn lại một hai cô
gái nhỏ sau này...
Nói xong,
Lục Vô Song cười ngất và
quay người theo Trình Anh mất hút.
Quách Phù tính nóng như lửa
lại nghe Lục Vô Song nói những
câu độc hại nên không nhẫn
nhịn được, nàng thét to:
-Thực
quá lắm! quá lắm!
Rồi xách
kiếm rượt theo hai người, Lục
Vô Song nghe tiếng kiếm vun vút, vù
vù đuổi theo làm nàng chẳng
hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Lại
nghe Quách Phù thét to:
-Ngươi
đã mắng ta là người rừng,
là mọi rợ lúc trước
đó, ý ra làm sao?
Vừa
nói nàng vừa đưa ra một
chiêu võ. Lục Vô Song cử Liễu
diệp đao ra đỡ rồi cười
đáp:
-Cô nương
hãy nghe đây! Quách đại hiệp
là người trung hậu, Hoàng Bang
chủ là con gái Đào Hoa đảo
chúa, hai người danh cao vọng trọng,
võ nghệ siêu...
Quách Phù
cướp lời:
-Ngươi
đừng nói lòng vòng vô
ích! Hãy trả lời cho ta đi!
Không cần tán tụng cha mẹ ta làm
gì. Nàng nói xong câu này liền
vung ra một thế kiếm tối độc
nhắm vào Lục Vô Song. Lục Vô
Song nhảy lùi lại và nói:
-Ngươi
tự tiện khai chiến à? Ngươi
đã chặt đứt cánh tay của
Dương đại ca trong khi ngươi chưa
rõ thanh, hồng, hắc, bạch, làm oan
uổng một đời người.
Ngươi không nghĩ gì tới ông
bà Quách đại hiệp đã
xử thế rất nhũn nhường
thì ngươi hãy nghĩ mà nhân
nhượng với kẻ khác chứ!
Đừng làm càn rồi hối
hận.
Quách Phù
cười khinh ngạo:
-Nhân nhượng
là cái gì? Tại sao phải nhân
nhượng chứ?
Lục Vô
Song khoan khoái mỉm cười tiếp:
-Ngươi
hãy suy nghĩ cho kỹ đi, rồi sẽ
nói hoặc làm.
Bấy giờ
Gia Luật Tề đứng sau bức
vách nghe rõ hai người nói với
nhau, tuy biết Quách Phù tâm tính
hào sảng, thua xa Lục Vô Song về mưu
kế, nếu dùng lời nói nhất
định Quách Phù phải kém xa
nên ông liền bước ra nói:
-Quách
cô nương! chẳng nên nói với
tỉ tỉ nhiều lời
Ông đã
xem qua võ công của Quách Phù và
Lục Vô Song một lần rồi, mà
hai người này nói mãi chẳng
động thủ không biết phần thắng
sẽ về ai. Lại thấy Quách Phù
nói năng có vẻ hờn dỗi
mà không rõ Lục Vô Song dụng
ý gì nên hỏi tiếp:
-Ngươi
đừng nói nhiều vô ích
để ta hỏi nàng này cho rõ
minh bạch đầu đuôi.
Lục vô
Song nhìn về phía Gia Luật Tề bằng
nửa con mắt nói:
-Nếu sau
này chuyện khổ sở xảy ra ngươi
là kẻ đầu tiên gánh chịu
đó.
Gia luật
Tề suy nghĩ và ông đã lầm
to. Lục Vô Song không có ý hại
Quách Phù mà nàng chỉ muốn
giảng giải về đạo lý cho Quách
Phù nghe để sau này khỏi xảy
ra chuyện lôi thôi đáng tiếc.
Quách Phù nhìn Gia luật Tề hỏi:
-Gia huynh có
hồ nghi tôi không phải là con ruột
của cha mẹ tôi không? Gia Luật Tề
không biết trả lời sao cho ổn,
nên nói thác:
-Chẳng
biết! Chẳng biết! Tôi ngán vụ
này rồi, không dám lý luận.
Lục Vô
Song dồn ép thêm:
-Gia huynh! Cô
nương tự nhiên hồ nghi. Gia huynh
biết sao nói vậy, chớ chuyện
gì phải sợ chạy?
Quách Phù
đã dịu xuống phần nào, chống
kiếm ngồi nghỉ. Gia Luật Tề lòng
tưởng được một lời
hay hay nên nói:
-Bây giờ
vị cô nương nói làm gì
lời khích bác? Ai cũng biết
võ nghệ thì cứ tỷ thí xem
nào.
Lục Vô
Song hiểu lời châm chích của
Gia luật Tề nên mạnh bạo nói:
-Lời
ngươi nói như tấm lưới,
nói cho nhiều chỉ tóm có câu
khích bác.
Bấy giờ
Quách Phù đã có cảm tình
nhiều với Gia Luật Tề. Tính
con trẻ thường thích vị ngọt
cho nên những câu nói vừa
qua làm cho Quách Phù hoan nghênh, cho là
ông ta đã hiểu rõ tâm ý
mình. Vì Quách Phù từ thuở
bé được cha mẹ cưng yêu
chiều chuộng và hai người bạn
nhỏ con của Võ Tam Thông đối
với nàng việc nhỏ lớn
cũng chiều ý cả, trừ khi Dương
Qua hay đả kích nàng lúc lầm
lỗi cho nên nàng chẳng thích Dương
Qua tí nào. Hôm nay ngẫu nhiên gặp
một đối thủ lợi hại mà
nàng cố nhường nhịn vì
sợ gây ra tai nạn. Nhưng Lục Vô
Song quá xấc láo Quách Phù giận
quá mắng:
-Nay ta nói
cho ngươi biết, nếu hôm nay ta không
bẻ được hay chặt được
chân ngươi thì ngươi đừng
bảo ai kêu ta là dòng họ Quách
nữa.
Lục Vô
Song châm biếm:
-Ngươi
bảo không chặt được chân
ta thì đừng kêu ngươi là
họ Quách phải vậy không? Vậy muốn
người ta gọi ngươi họ Trương
hay họ Lý?
Lục Vô
Song chưa nói dứt lời đã
thấy Quách Phù múa thanh kiếm thép
vù vù trước mặt, như muôn
ngàn ngọn gió thổi, hướng
vào Lục Vô Song đâm mạnh một
gươm. Lục Vô Song né khỏi và
đưa thanh liễu diệp đao ra đỡ
gạt, rồi mắng Quách Phù hai tiếng:
"Người rừng". Quách Phù
nổi giận vung gươm tiến đánh
tới tấp, cả hai giao chiến vô
cùng ác liệt. Lại nói về Quách
Phù thuở nhỏ được Quách
Tỉnh, Hoàng Dung vô cùng yêu quý
và truyền thụ võ công cho nàng
đến bực thượng thừa,
với môn võ rất khó khăn
và lắm công phu. Quách Phù trời
phú cho một thiên tư lỗi lạc, lại
nhờ có phụ thân truyền dạy,
rồi đến mẫu thân khích lệ
do đó nàng có một căn cơ
võ thuật vào hạng thượng thừa
lại là môn võ chánh tông. Bấy
giờ lửa giận chưa nhiều, nên
nàng chưa ra tay giết hại đó
thôi. Lục vô Song hiểu như thế
cho nên không bao giờ dám đối
chọi với Quách Phù, nàng chạy
ra bên ngoài. Quách Phù nổi giận
múa gươm, tiếng gió dậy ào
ào hướng vào Lục Vô Song
công phạt. Làn kiếm lấp lánh
như điện chớp và nhắm ngay
Lục Vô Song đâm một nhát gươm
khốc liệt. Trình Anh đứng bên
ngoài xem thấy rõ nên nhíu mày
nghĩ thầm:
-Tiểu muội
mắng người là đồ man
rợ thật thái quá. Không khéo
đôi chân của Vô Song bị nó
chém đứt vì Lục vô Song
đã núng thế nhiều.
Trình Anh
đưa mắt ra xem, thấy Lục Vô Song
thối lui mãi, Quách Phù kiếm thế
rất hung hăng múa tới tấp,
bức Lục vô Song đến bước
cùng đường. Bỗng nhiên
nghe Lục Vô Song kêu to một tiếng "ái
da". Lưỡi kiếm của Quách Phù
đã chém vào chân nàng, toét
ra một mảnh quần lụa. Trình Anh thấy
khí thế chẳng có lợi cho họ
Lục. Quách Phù tiếp tục bức
mãi thì Lục vô Song sẽ lâm vào
hiểm địa, do đó Trình Anh dùng
tuyệt kỹ khinh công nhảy vào vòng
kiếm giữa hai người, giang đôi
tay ra bảo to:
-Quách
cô nương! hãy dung tình, đừng
vội xuống tay.
Quách Phù
thâu kiếm trở về, thấy lưỡi
kiếm có vấy máu đã rõ
Lục Vô Song bị trúng thương nên
nàng dương dương tự đắc
bảo to:
-Hôm nay
ta cho nàng một bài học đích
đáng và từ nay về sau, Lục
tỉ! Ngươi đừng ăn nói
hàm hồ, theo bá đạo thì ta
chẳng dung tình nữa đâu!
Quách Phù
có biết đâu Lục vô Song là
một thiếu nữ cứng đầu
ngang ngổ nhất trên đời, trời
chẳng sợ, đất chẳng kiêng,
huống hồ cô nương họ Quách.
Lý Mạc Thu hung hăng ác độc dường
ấy mà nàng còn lén ăn cắp
sách đi trốn. Tuy nhiên lúc bấy
giờ Quách Phù thấy rõ chiếc
quần lụa của họ Lục dính đầy
máu bê bết mà Lục Vô Song đã
không sợ hãi còn nói:
-Nay ngươi
thích ta một gươm thì khắp trong
thiên hạ sẽ đàm luận có
lợi cho ta nhiều
Sở
dĩ Lục vô Song nói như thế vì
nàng rõ sự hiền đạt của
cha mẹ Quách Phù, không bao giờ
dụng dưỡng cho nàng làm theo lối
man rợ. Quách Phù la lớn:
-Thiên hạ
nói, thiên hạ nói cái gì?
Nói xong
nàng tiến lên ít bước,
vung trường kiếm ra, chĩa thẳng
vào bụng họ Lục. Trình Anh đứng
giữa can thiệp thấy vậy bèn chìa
ra ba ngón tay kẹp cứng lưỡi
kiếm. Xuất thủ rất nhẹ nhàng,
đồng thời cũng kẹp luôn
lưỡi liễu đao của Lục vô
Song làm cho Lục vô Song và Quách
Phù rút ra và cử lên không
được. Trình Anh khuyên:
-Lục biểu
muội, Quách cô nương, tôi không
muốn hai người đánh nhau. Chúng
ta đang ở vào hiểm địa
thì chúng ta chẳng nên giao tranh vô
ích.
Khi Trình
Anh bỏ tay ra Quách Phù liền rút
thanh kiếm về và nghĩ rằng Trình
Anh đã dùng Xích không chưởng
hăm dọa mình. Tuy vậy Quách Phù
thét to:
-Ngươi
đứng ra bênh vực cho nó,
phải hay không? Tốt lắm! tốt lắm!
Thì hai người tấn công đi!
ta chấp cả hai, không sợ các
ngươi. Họ Trình ngươi chẳng
có đao kiếm đó sao? Nói xong,
nàng vung thanh trường kiếm nhắm
ngay ngực Trình Anh đâm tới.
Nhưng nàng lại thu về vì Trình
Anh chỉ có hai tay không. Trình Anh với
tay sau lưng, rút ra một ống tiêu bằng
ngọc dài cỡ thanh kiếm. Trình
Anh rút thanh quản tiêu ra nhưng không
chống đỡ... mà chỉ vào
Quách Phù nói to:
-Quách
cô nương! Ta hết dạ khuyên ngươi,
mà ngươi cố ý chẳng nghe! Gia
Luật huynh! Phiền Gia Luật huynh khuyên nhủ
cô ấy vài lời.
Gia luật
Tề lắc đầu quầy quậy nói
to:
-Chẳng
dám! chẳng dám! Quách cô nương,
tôi thấy cô nương đang ở
vào hoàn cảnh phải đối địch,
vậy mọi việc xử sự lớn
nhỏ gì cũng rán cẩn thận đề
phòng.
Quách Phù
nói:
-Tốt lắm!
Gia huynh không bênh tôi để đi
bênh kẻ khác.
Nàng thấy
Trình Anh có dáng tao nhã hơn người,
gương mặt yên tĩnh lòng bỗng
nhiên sinh ra một ý niệm:
-Khó nói
quá! Không hiểu nàng ra sao?
Trong khoảnh
khắc, Gia Luật Tề đến bên Quách
Phù nói:
-Từ
Ân hoà thượng thật là cổ
quái, tôi muốn trở lại xem lệnh
đường có sao không.
Lục Vô
Song tâm trí thông minh, tình cảm sâu
động, nhận thấy Quách Phù đa
tình đa cảm, nàng lên tiếng
nói
-Ngươi
hãy nhìn xem! Biểu tỉ tỉ của ta
nhan sắc đẹp hơn ngươi, nhân
phẩm ôn nhu hơn ngươi, võ công
cao diệu hơn ngươi, vậy ngươi hãy
cẩn thận đề phòng.
Những
lời nói này làm cho Quách
Phù rung động, nàng hỏi:
-Ngươi
bảo ta đề phòng việc gì chứ?
Lục Vô
Song cười to đáp:
-Chỉ có
biểu tỉ tỉ không được
trứng ngốc hoan nghênh mà thôi.
Trái lại ngươi cũng hoan nghênh
biểu tỉ tỉ như vậy.
Quách Phù
nghe những lời này cũng đã
hiểu phần nào nên nàng vung gươm
ào ạt đến bên Lục vô Song
uy hiếp.
|