THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 68
MA KIẾM
TRONG VÁCH NÚI
Kim Dung
Khi bệnh tình
của Dương qua đã bình phục,
thấy phía sau động có cỏ cây
thanh lịch,
phong cảnh hữu
tình, bèn rảo bước dạo chơi,
đi trong chốc lát tới một vách
núi đứng
sừng sững,
như một bức bình phong cực lớn
cao đến chọc trời. ở giứa
vách núi cách
mặt đất
sáu mươi trượng, nhô ra một
tấm đá lớn độ bốn
năm trượng vuông, thành một
sân dài
bằng phẳng, trông thấp thoáng như
có một dấu chữ khắc trên
đó. Dướng Qua
chướng
mắt nhìn thật kỹ thấy hai chữ
"kiếm mộ". Chàng lấy làm lạ,
tự hỏi:
- Tại sao kiếm
cũng có mộ? Không lẽ Độc
cô tiền bối bị gãy thanh kiếm
quý rồi chôn
ở nơi
đây?
Chàng bước
lần tới vách núi, thì thấy
vách đá láng trơn không mọc
cỏ cây, cũng
không có
một dấu vết để bám tay được
nên tự hỏi:
- Vách đá
thẳng trơn như thế nầy, mà người
ta làm sao lên để làm "mộ kiếm"?
Nhưng họ cũng
là người nhu mình, sao lại leo
được chỗ cao khó khăn như
vậy được,
chắc có
một bí ẩn gì mình chưa tìm
thấy. Nếu thật chỉ nhờ võ
công mà leo lên được,
thì thật
là khó tưởng tượng.
Chàng cố
hết sức suy tưởng, và chăm
chú nhìn thật kỹ, bỗng thấy
từ trên vách đá, một
khoảng cách
xa chừng một thì có mọc ra một
chòm rêu. Tất cả có chừng
năm chục
chòm sắp
một hàng thẳng từ dưới
thấp lên trên cao. Dương Qua liền
tung mình nhảy
vút lên,
đưa tay nắm lấy chòm rêu ở
chỗ thấp nhất nhất thì vớ
ra một nắm đất đen,
quả nhiên
sau lớp đất mọc rêu ấy,
để lộ ra một cái lỗ nhỏ.
Xem như vậy, chàng biết
được
xa kia Độc cô dùng vật bén xoi
những lỗ nhỏ trên vách đá
đã trải qua nhiều
năm tháng,
lòng lỗ bụi tấp lâu ngày gặp
nhiều sương gió mới sinh ra rêu.
Dương Qua
nhân lúc
đang rảnh rang, nên muốn thừa
dịp lên xem những gì trên ấy,
nhưng khổ
thân chỉ
còn có một tay, leo trèo thật khó
khăn. Chàng tự nhủ:
- Nếu không
nổi thì thôi, có ai cười
chê gì mà sợ?
Nghĩ xong bèn
buộc chặt thắt lưng, rồi nhún
mình nhảy cao hơn một trượng,
chân trái
đạp nấc
thứ nhất, tiếp đến chân
mặt đạp vào chòm rêu trên,
làm cho đất dẻo bắn ra,
lên cao hơn
sáu trượng có một nấc rất
lớn để nghỉ chân. Lần
thứ nhất chàng leo chừng
bốn chục
trượng, thì bị kiệt sức,
bèn nhè nhẹ tụt trở xuống,
trong lòng thầm nghĩ:
- Mình leo đã
hơn bốn mươi mấy nấc rồi,
lần nầy phải cố sức thì
leo được hết.
Nghĩ như
vậy, chàng bèn ngồi xuống đất
điều khí dưỡng thần một
hồi, đoạn phóng
mình lên,
leo tuốt một mạch lên trên thạch
đài. Dương Qua thấy tay bị mất,
mà khinh
công không
hề suy giảm, nên trong lòng cảm thấy
an ủi phần nào, nhìn vào tảng
đá
to, thì thấy
hai bên chữ "mộ kiếm" thật lớn,
lại có khắc thêm hai hàng chữ
nhỏ: "Kiếm
ma độc cô
cầu bại" là vô địch trong thiên
hạ được chôn kiếm nơi
đây. Than ôi ta đi
khắp giang hồ
tứ hải mà chưa gặp người
xứng tay đối thủ với trường
kiếm ta, nên sắc
bén cũng
thành vô dụng.
Dương Qua
thấy vừa kinh ngạc vừa ngưỡng
mộ, nên hiết được vị
tiền bối này rất
khinh thế ngạo
vật. Chàng cảm thấy tánh tình
của vị này rất thích ý, nhưng
còn nói
đến việc
đi khắp cả thiên hạ mà không
gặp địch thủ, thì danh vọng này
càng khó hơn
nữa. Chàng
đăm chiêu đứng nhìn hai
hàng chữ một hồi lâu, quay đầu
nhìn sang phía
nam, thì thấy
rất nhiều tảng đá chất thành
ngôi mộ lớn, ngôi mộ này
xây dựng về phía
sơn cốc,
phía trước nhìn thẳng về
một dãy không gian vô tận. Dương
Qua thầm nghĩ:
- Ta không biết
vị tiền bối kiếm ma anh hùng thế
nào, nhưng chỉ trông ngôi mộ nầy
thì cũng
biệt được văn võ song toàn,
hoài bão phi thường của người
rồi, nhưng trong
sách và
truyền thuyết thì lại không ai nhắc
đến tên họ và sự tích.
Thật là một việc khó
hiểu. Dương
Qua đứng bên mộ kiếm ngửa
cổ ngâm một tiếng dài, bốn
bề vọng vang
lên không
dứt.
Tâm trí
chàng muốn xem thử trong mộ có
những binh khí như thế nào nhưng
lòng
ngưỡng
mộ vẫn không dám mạo phạm tiên
nhân bèn ngồi ôm gối bên mộ,
từng làn
gió thoảng
qua làm cho tâm thần sảng khoái vô
cùng, cảm thấy lâng lâng nhu thoát
tục.
Bỗng nhiên
dưới vách núi vọng lên
"gù, gù, gù" ba tiếng. Chàng ló
đầu nhìn xuống,
thấy thần
điêu đang tung tăng nhảy theo các
nấc lỗ vách leo lên. Thân hình
nó nặng
nề nhưng
mỗi chân nó đều có sức
mạnh ngàn cân, nên tung mình lên
mỗi cái đều ba
trượng,
trong chốc lát thì đã leo lên
tới bên Dương Qua.
Thần điêu
nhìn qua nhìn lại một hồi rồi
khẽ gật đầu, kêu lên mấy
tiếng, âm thanh thật
kỳ dị.
Dương Qua
cười bảo:
- Điêu
huynh chỉ tiếc vì tôi không biết
nghe tiếng của loài chim, không hiểu
được lời
nói của
huynh nên không thể biết được
việc sinh tiền của Độc cô tiền
bối mà huynh
đã biết.
Thần điêu
lại khẽ kêu lên mấy tiếng,
rồi đưa đôi chân cứng
rắn ra, bươi mạnh những
táng đá
trên mộ. Dương Qua chợt thoáng
qua một ý niệm:
- à! Võ
công của Độc cô tiền bối
đã thâm hậu tuyệt chúng đến
thế, không lẽ không để
lại một pho
kiếm kinh hay quyền phổ gì sao?
Đôi chân
của thần điêu bươi không
ngừng, chẳng bao lâu những tảng
đá trên mộ đều
lật qua một
bên, để lộ ra ba thanh kiếm sắp
một hàng, ở khoảng giữa
thanh kiếm thứ
nhất và
thứ nhì, lại có một mảnh
đá mặt phẳng và có diện
tích chừng hai tấc vuông,
dày không
đầy một phân. Ba thanh kiếm và
mảnh đá mỏng ấy đều
sắp trên một tảng
đá xanh.
Dương Qua lấy thanh kiếm thứ nhất
ở bên tả lên thì thấy
trên tảng đá ở dưới
thanh kiếm có
khắc một hàng chữ "thanh gươm
nầy rất cứng rắn, lúc thiếu
thời dùng
để tranh
hùng với quần hùng". Dương
Qua thấy thanh kiếm trong tay dài chừng
bốn
thước,
ánh thép xanh lóng lánh, thật là
một lợi khí chưa từng thấy.
Chàng nghiêng
mình nhìn
mảnh đá mỏng nằm trên thanh
kiếm thì thấy khắc hai hàng chữ
nhỏ: "Tử vi
nhu kiếm, bước
ba mươi tuổi dùng nó, đã
lỡ tay chém trọng thương một
người nghị sĩ,
thật là
điều bất tường nên ném
nó trong hang cốc". Đọc đến
đây, toàn thân Dượng
Qua bất giác
rung động, lòng thầm nghĩ:
- Cánh tay của
mình bị Quách Phù dùng thanh kiếm
nầy chặt đứt, vì Độc
cô tiền bối
đã vứt
nó trong hoang cốc rồi rắn độc
nuốt vô trong bụng, nhưng thần sai quỷ
khiến,
lại để
cho mình lấy được. Thật trên
đời nầy khó mà có
lợi khí như vật nầy tuy lúc
mình đang
bị bịnh nhưng đâu có dễ
gì Quách Phù chém đứt
được cánh tay nếu không
có thanh kiếm
ấy?
Chàng đứng
tần ngần một hồi lại thò tay
lấy thanh kiếm thứ hai, nào ngờ
mới xách lên
thì nghe "keng"
một tiếng, trường kiếm rơi
xuống đá, bật lửa tung tóe
ra, làm chàng
giật mình
lách sang một bên. Nhưng té ra thanh
kiếm ấy bụi bám đầy không
có vẻ gì
khác thường
nào ngờ đâu lại có một
sức nặng lạ thường. Bề
dài chừng hơn ba thước
mà nặng
hơn sáu chục cân, nên khi xách
lên chàng tưởng như những
thanh kiếm khác,
thành bị
sút tay. Do đó, chàng đặt thanh
kiếm trên tay xuống đá rồi
cố sức nắm thanh
kiếm thứ
hai lên. Kiếm nầy tuy nặng, nhưng đối
với công lực của chàng,
thì sáu, bảy
chục cân
còn nhẹ nhàng và sử dụng
dễ dàng, xem lại kỹ lưỡng
thấy hai bên mép đều
lụt cả còn
mũi kiếm thì tròn tròn như
hình bán nguyệt.
Chàng tự
nghĩ:
- Kiếm nầy
nặng nề như vậy thì làm sao sử
dụng cho tiện lợi được?
Hơn nữa, hai bên
mép và
mũi đều không sắc bén, thì
thật là kỳ đời.
Chàng cúi
xuống nhìn hai hàng chữ nhỏ
khắc trên đá: "Kiếm nầy nặng
nề mà không
bén. Trước
bốn mươi tuổi nhờ nó mà
tung hoành khắp giang hồ". Dương Qua
lẩm
bẩm đọc
đi đọc lại mấy lượt,
trong lòng như có sở ngộ, nhưng
nghĩ lại kiếm thuật
trong thế gian,
bất cứ một môn phái nào,
biến hóa nghệ thuật khác nhau, nhưng
vẫn
lấy cái
lanh lẹ làm chính, mà thanh kiếm nầy
nặng như vậy không biết sử
dụng bằng
cách nào
được? Một hồi, chàng để
trọng kiếm xuống, đưa tay lấy
thanh kiếm thứ ba,
lần này
chàng bị mắc mưu một lần nữa.
Cứ tưởng là thanh kiếm thứ
ba chắc nặng hơn
thứ nhất
vừa rồi, chàng vận nội công
vào tay để nâng kiếm lên. Nào
ngờ đâu lại nhẹ
quá nên
giơ bổng lên cao. Chàng chăm chú
nhìn lại, thì thấy là thanh kiếm
bằng gỗ,
qua nhiều năm
tháng, kiếm đã hư mục hết
cả, nhưng thấy mặt đá dưới
kiếm có mấy
hàng chữ
nhỏ: "Sau bốn mươi tuổi, thảo mộc
túc thạch đều làm kiếm được,
từ đấy tĩnh
tâm tu luyện,
dần dần tiến đến mức
không dùng kiếm mà thắng được
người có kiếm".
Dương Qua
cung kính để thanh kiếm gỗ xuống
về chỗ cũ, thở một hơi
dài nói:
- Thần kỳ
của tiền bối thật khiến cho ngưười
đời khó tưởng tượng
được.
Chàng có
ý định ở dưới phiến
đã chắc có tài liệu sách
vở gì chăng bèn đưa tay
giở lấy
mảnh đá
lên xem, thì thấy đó chỉ là
lớp nham thạch của vách núi,
không có vật gì
khác, nên
ngồi đăm chiêu tìm hiểu.
Bỗng nhiên
thần điêu "gù" một tiếng, rồi
ngậm thanh kiếm nặng lên, trao vào tay
Dương Qua,
kế đó lại "gù" một tiếng
nữa, chiếc cánh trái xòe ra,
đập mạnh xuống đầu
Dương Qua.
Chàng cứ ngồi tần ngần ở
đó, cánh của thần điêu
đập xuống cách đầu
chàng chừng
một thước thì ngừng lại,
mỏ lại "gù, gù" lên tiếng.
Dương Qua nói:
- Điêu
huynh lại muốn thử sức tôi
sao? Rảnh rang cũng buồn, thôi để
tôi thử với
huynh vài đường
nhé!
Nhưng chàng
thấy thanh kiếm trong tay nặng quá, không
thể múa lanh lẹ được, bèn
để trọng
kiếm xuống, lấy thanh kiếm thứ
nhất lên. Thần điêu đột
nhiên xếp cánh lại,
quay phắt mình
đi không ngó ngàng gì tới
Dương Qua nữa, như có vẻ bất
bình muốn
bỏ Dương
Qua đi.
Dương Qua
hiểu ý, vội vã cười nói
chiều ý chim điêu:
- Huynh muốn
tôi dùng trọng kiếm hả? Nhưng
tôi võ công quá tầm thường,
nếu ở đây
thử sức,
thì không phải là địch thủ
với nhau, vậy mong huynh nới tay chút
nhé!
Nói xong, chàng
liền đổi lấy thanh kiếm nặng
hơn sáu chục cân ấy rồi khí
vận vào
đơn điền,
sức chuyển vào tay trái chầm
chậm chém một nhát. Thần điêu
vẫn điềm
nhiên không
xoay mình lại, chỉ vươn thẳng chiếc
cánh ra phía sau, đụng vào thanh
kiếm. Dương
Qua thấy có một luồng sức mạnh
từ mũi kiếm thâu lui về, làm
cho
chàng thở
không ra hơi, lập tức vận sức
chống lại, nghe "ự" một tiếng. Dương
Qua
cảm thấy
xây xẩm mặt mày, rồi ngất lịm
luôn. Chẳng bao lâu Duơng Qua mới
tỉnh
lại, thì
ngửi có mùi thơm ngát ở
miệng chàng tỏa ra và đầu lưỡi
còn thơm vị ngọt
ngào, tựa
nh trong cơn mê có ăn một món
gì lạ lùng lắm vậy. Chàng mở
bừng mắt
ra, thì thấy
thần điêu miệng ngậm một quả
chín đỏ tươi sắp đút
vào miệng chàng.
Dương Qua
nhai mấy miếng, cảm thấy mùi vị
nó thơm ngon ngào ngạt, nh mùi vị
đã
cảm thấy
ăn trong khi hôn mê vậy. Dương Qua
hít vào một hơi dài, thì nghe
lồng
ngực hô
hấp dễ dàng, liền đứng
lên múa động tay chân thấy sức
mạnh lại có một phần
tăng lên
và tinh thần lại sảng khoái vô
cùng chàng lấy làm lạ:
- Theo lẽ thường
thí võ, nếu gặp đối phương
mạnh sức đánh mình ngã
nghẹt thở, xỉu
đi, dù
không bị trọng thương, ít ra toàn
thân cũng bị đau nhức, chứ
không lẽ mấy quả
chín đỏ
tươi nầy lại là thuốc thần
để trị những vết thương
sao?
Chàng khom lưng
nhặt thanh trọng kiếm lên, thì nghe như
nhẹ đi một, phần. Cũng
trong lúc ấy,
thần điêu "gừ" lên mấy
tiếng rồi xòe cánh đập mạnh
xuống đầu Dương
Qua một cái.
Chàng không dám đỡ nữa
vội xoay mình lách đi, thần điêu
liền bước tới
một bước,
tung đôi cánh đánh mạnh một
lượt, sức mạnh cực kỳ
mãnh liệt. Dương Qa
biết nó
không có ác ý, nhưng nghĩ lại
thần điêu tuy có linh dị mà
vẫn là con vật, thân
nó có
thần lực, khi dùng đôi cánh
công kích, thì khó điều khiển
sức mạnh để nhân
tình được.
Nếu nó quét trúng một cái
là từ đây rơi xuống, thì
còn gì là tính mạng?
Mắt nhìn
đôi cánh quét tới, chàng
vội bước lui hai bước, chân
trái đá động vào mé
đá
rồi! Thần
điêu cũng không chút dung tình,
cái đầu to tướng vươn
tới, chiếc mỏ cong
mổ xuống
đầu chàng. Dương Qua hết đường
lui tránh, nên sợ hãi đưa
kiếm lên đỡ,
nghe "phập" một
tiếng, chiếc mỏ chim điêu trúng
thanh kiếm. Dương Qua cảm thấy
chấn động
cả cánh tay, trọng kiếm như muốn
tuột khỏi tay, nhưng thấy thần điêu
lại
quét mạnh
cách mặt thẳng vào đôi chân
chàng. Dương Qua tung mình nhảy cao hơn
một trượng,
vượt qua đầu thần điêu,
lướt vào giữa thạch đài,
nhưng sợ nó tấn công,
liền tung ra
một kiếm, cũng nghe "phập" một tiếng
lại cũng chạm phải cái mỏ ngàn
cân đấy
nữa. Dương Qua vừa thoát qua
mấy đòn ác liệt, nên mồ
hôi toát lạnh cả
người,
vội kêu lên:
- Điêu
huynh! Đừng có xem tôi như Độc
cô đại hiệp mà tấn công
dữ như vậy.
Thần điêu
kêu gừ gừ hai tiếng, không
áp đảo nữa. Dương Qua tình
cờ nói lên câu
"xem tôi như
là Độc cô đại hiệp" nên
thầm nghĩ:
- Thần điêu
chắc ở bên Độc cô tiền
bối đã lâu, nên bước
đi tiến thoái như một tay võ
nghệ cao cường
vậy. Có lẽ là Độc cô
tiền bối một mình buồn tẻ,
phải tập nó để làm
đối thủ
thí võ cùng nhau. Nhưng ngày nay Độc
cô tiền bối chết đã lâu,
xương đã tan,
võ học
tuyệt thế cũng theo người mà
mất đi, thì may ra trên mình thần
điêu không
chừng mình
có thể tìm lại được
một chút dị phong của vị tiền
bối đại sư này.
Chàng nghĩ
đến đây, trong lòng đầy
hy vọng, nên nói với thần điêu:
- Điêu
huynh, cẩn thận nhé, thế kiếm của
tôi tới nữa đây.
Vừa dứt
lời, chàng vung kiếm chém thẳng
vào ngực thần điêu. Thần
điêu cánh trái
xòe nhanh ra
đỡ, cánh phải đập tới
tấn công. Suốt ngày hôm ấy,
Dương Qua lo tập
luyện tỷ
thí với thần điêu trên
sân đá. Nhưng vì sức lực
của thần điêu quá mạnh, cứ
một cánh
quét qua, sức gió như vũ bão,
như một chưởng phong mấy chục
vị cao thủ
hợp lại,
rồi đánh ra một lượt nên
những môn "Tinh chân kiếm pháp",
"Ngọc nữ kiếm
pháp" là
sở trường bình sinh của Dương
Qua, mà bây giờ không dùng
được một thế
nào, chỉ
có lấy sự lanh lẹ để đánh
nó mà thôi.
Đến tối,
người và điêu cùng trở
xuống sơn động, Dương Qua lao nhọc
suốt ngày
nhưng lạ thay
không cảm thấy chút mệt mỏi,
mà tinh thần lại sảng khoái hơn
ngày
thường.
Chàng mới biết rõ công lao
chăm sóc của thần điêu đã
cho ăn những trái cây
quý báu,
nên thân thể mới thêm sức
lạ thường thế này.
Sáng hôm
sau chàng thức dậy, thì thấy
chim điêu đã ngậm sáu quả
chín để bên mình
chàng. Dương
Qua ăn xong, ngồi yên điều khí,
có những mạch huyệt trước
kia không
chuyển công
được bây giờ bỗng
nhiên lưu thông trở lại. Dương
Qua sung sướng vô
cùng, lớn
tiếng nói:
- Điêu
huynh! Nay mình cùng lên thạch đài
thí võ nữa chứ?
Chim điêu
khe khẽ gật đầu.
Chàng tung mình
nhảy phắt dậy, xách trọng kiếm
cùng thần điêu ra đi. Ngày
hôm
qua, chàng đi
mình không mà lên sân đã
thấy khó khăn, nhưng ngày hôm
nay trên tay
xách theo trọng
kiếm nặng hơn sáu chục cân, lại
leo lên một cách nhẹ nhàng vô
cùng.
Dương Qua
tự biết sau một ngày rèn luyện,
công lực đã tiến lên rất
nhiều nên khi giao
đấu với
thần điêu, bớt được
một mối lo sợ phập phồng. Tuy vẫn
còn tránh né, nhưng
dưới
đôi cánh lợi hại vô cùng
của thần điêu, thỉnh thoảng chàng
có thể trả được nhiều
đòn hiểm
độc.
Cứ như
thế tập luyện được mấy
ngày, Dương Qua sử dụng trọng
kiếm trở nên lẹ làng,
mỗi đường
gươm, mỗi nhát chém đều
thấy đúng theo ý muốn. Chàng
vốn thông minh,
nên mấy
tháng trước đã ra công
suy nghĩ nhiều ngày dựa theo võ
công Toàn Chân
phái và
Cổ mộ phái, để tự khai thác
ra một đường lối mới,
lập được một phái võ
học
khác biệt
cũng không thua sút gì các phái
võ lâm khác. Nhưng hiện giờ
sức lực chẳng
đặng tăng,
mỗi ngày tay dùng trọng kiếm đấu
với thần điêu, càng ngày
càng thấy rõ
kiếm thuật
lúc trước nay đã biến
hóa vô cùng, nên vừa đánh
với thần điêu vừa suy
nghĩ những
đường đi, nước bước
của kiếm thuật. Những thế rất
dễ dàng đơn giản thì
đối phương
nhiều lúc bối rối. Lúc này
Dương Qua chỉ còn có một tay, nhưng
ngày
nào cũng
được ăn những quả chín
đỏ tươi không biết thần
điêu ở đâu hái về,
tự nhiên
sức mạnh
tăng lên mãi, đến ngày sau,
lại có thể chống đối lại
thần lực của thần điêu,
nên nhát
kiếm tung ra tiếng gió vù vù, trong
lòng tự thấy an ủi vô cùng.
Nhưng thật ra
chàng nhờ
có những căn bản học lúc
trước, chứ hôm nay mới
kỳ ngộ, đâu có thể đạt
đến mức
nầy. Vì thần điêu là một
con vật không biết nói, vả lại
nó cũng không rành
bao nhiêu võ
công. Chỉ nhờ có một sức
mạnh và theo Độc cô cầu bại
đã lâu ngày,
thường
giao đấu với ông nên mới
biết được ít phép thuật
tấn thoái mà thôi.
Sáng hôm
nay thức dậy, thấy bầu trời
mây đen, mưa đổ như vỡ
đê. Dương Qua hỏi
thần điêu:
- Điêu
huynh! Hôm nay trời mưa to như thế,
chúng ta còn luyện võ nữa không?
Thần điêu
đưa mỏ, ngoạm áo chàng kéo
đi thẳng về phía Đông Bắc
được mấy bước,
rồi thả
áo ra, nó cất bước đi
trước. Chàng tự nghĩ:
- Chắc ở
hướng nầy còn vật gì kỳ
lạ nữa chăng?
Nên cầm
trọng kiếm dầm mưa đuổi theo,
đi được mấy dặm, bỗng
nghe "ầm ầm"
những tiếng
không ngớt vang lên. Càng đi
tới tiếng vang càng náo động,
hiển nhiên là
tiếng nước
đổ? Dương Qua thầm lo:
- Cơn mưa
như thế nầy, nước mưa trên
núi tuôn xuống mạnh, mình cần
phải cẩn thận.
Qua khe núi hẹp,
tiếng nước đổ nghe bùng
tai, thấy giữa hai ngọn núi cao một
thác
nước
như con bạch long đang cuồn cuộn đổ
xuống trút vào một khe núi lở
ầm ầm như
sấm sét.
Trong dòng nước chảy xiết, lại
mang theo những tàn cây đá lớn
từ trên núi
cuốn nhào
xuống. Bây giờ mưa lại càng
lớn, quần áo Dương Qua ướt
hết, bốn bề hơi
nước
mit mù, tạo thành một cảnh tượng
rùng rợn, chỉ thấy thác nước
chảy quá mạnh,
trong lòng đầy
lo sợ.
Thần điêu
đưa mỏ kéo áo Dương Qua đi
tới bên thác nước, như
muốn đẩy chàng
xuống. Dương
Qua kinh hãi hỏi:
- Xuống dưới
làm gì? Nước chảy xiết
như thế này, bước xuống
là trôi đi mất còn gì?
Thần điêu
buông chiếc áo Dương Qua, ngửa
cổ gáy dài, rồi nhảy vụt xuống
nước, đôi
chân đứng
trên một tảng đá to giữa
dòng. Đoạn nó dùng cánh trái
quạt tảng đá một
cái, làm
cho tảng đá tung ngược lên
thượng lu. Nước chảy mạnh
đưa tảng đá đổ
xuống. Thần
điêu chờ cho tảng đá
trôi xuống thì lại quạt thêm một
cái đánh trở lên.
Cứ như
thế thần điêu đánh mãi
tảng đá đến sáu bảy
hiệp mà tảng đá vẫn chưa
thể trôi
qua khỏi mình
chim điêu được. Đợi
đến lần thứ tám, tảng
nham thạch vừa cuộn
xuống, thần
điêu vẫy cánh đập mạnh
qua một cái, nham thạch lìa khỏi mặt
nước bay
bổng lên
bờ bên phải. Thần điêu
cũng tiếp nhảy lên đứng
bên Dương Qua.
Dương Qua
thầm đoán:
- Thuở xưa
mỗi lúc mưa to, "Kiếm ma độc
cô cầu bại" đến chỗ nầy
để luyện kiếm,
còn mình
thì đâu có sức mạnh phi
thuờng ấy mà dám thử
liều?
Lòng thành
đang phân vân thì thần điêu
bỗng tung cánh nghe "soạt" một tiếng,
phất
trúng dưới
lưng Dương Qua. Dương Qua trong lúc
sơ ý nên rơi thẳng xuống khe,
chàng phải
cắn răng vận hết sức xử
thế "Thiên cầu tục" đứng
thẳng trên tảng đá to.
Đôi chân
chàng vừa chấm vào nước
đã bị loạng choạng, thầm nghĩ:
- Độc cô
tiền bối là người, mình
cũng là người, mà trước
kia tiền bối đã đứng
được,
sao nay mình lại
không đứng được?
Nghĩ như
thế, chàng bèn tụ khí ngưng thở,
lo sức chống lại với sức
mạnh của thác lũ.
Nhưng việc
đưa kiếm đỡ những
tảng đá trôi theo nước
cuốn dội xuống thật là việc khó
vô cùng.
Đứng đó chừng hơn
một tiếng đồng hồ, sức
lực của Dương Qua đã dần
dần
kiệt quệ,
chàng bèn chống kiếm xuống tảng
đá, nhảy vọt lên bờ. Chàng
đứng trên bờ
chưa kịp
thở mấy hơi, đã bị thần
điêu đưa cánh đập xuống.
Lần này Dương Qua đã đề
phòng, nên
không bị nó quét trúng, mà
chỉ tự động nhảy xuống khe.
Chàng thầm nhủ:
- Chim điêu
thật là một ông thầy tốt, một
người bạn quý, nên ép mình
luyện công
không chút
bê trễ . Nó đã có mỹ
ý vậy, thì mình chẳng lẽ không
cầu tiến hay sao?
Chàng cố
sức trầm trí đứng thật
vững, một hồi lâu, dần dần
tìm được môn ngưng khí
để dung
sức nước mỗi lúc một
lớn thêm ngập lên tới ngực
chàng. Chàng lại thấy
chống chọi
còn dễ hơn trước. Một lúc
lâu nước cuộn chảy lên tới
ngực lần lần lên tới
miệng, Dương
Qua thầm lo:
- Tuy mình đứng
đã vững, nhưng nước
đang lớn mạnh, đứng mãi
ngập nước chết sao?
Chàng vội
nhún mình nhảy phắt lên bờ,
nào ngờ thần điêu đứng
trên bờ thấy chàng
vừa nhảy
lên, không để cho chân chàng
chấm đất, đã quạt cánh,
Dương Qua vội đưa
kiếm gạt
mạnh, lại bị sức mạnh của
đôi cánh quét qua nghe "tũm" một
tiếng thì chàng
bị trầm
mình xuống giữa dòng nước
rồi.
Đôi chân
chàng vừa đạp tới nham
thạch dưới lòng khe nước
thì nước đã ngập quá
đầu,
một luồng
nước vọt thẳng vào miệng.
Nếu chàng vận khí đưa ngọn
nước ra khỏi
miệng, thì
nội lực tăng lên, ắt chân
bị bổng lên. Chàng liền ngưng
khí thủ trung, nín
thở một
hồi lâu, nhún chân một cái,
nhảy lên mặt nước miệng bắn
ra một làn nước rồi
trầm nữa
xuống lòng khe, nhướng cho nước
lũ vượt qua đầu. Thân chàng
như một cây
gậy chống
ở giữa dòng, đứng
vững trong nước chảy mạnh
mà không hề lay động.
Lòng chàng
trở lại yên tĩnh, thầm nghĩ:
- Chim điêu
muốn mình đứng vững trong
nước lũ, mà bây giờ
mình đứng đã vững
rồi,
thì thử
dùng kiếm để phá như nó
khi nãy coi! Chớ để nó khinh
mình sao?
Dương Qua
vốn xưa nay có tính háo thắng,
nên trước mặt một con vật cũng
vẫn tự ái.
Vừa lúc
sơn thạch và cành cây theo nước
trôi xuống, chàng bèn đưa kiếm
chặt ngang
và phất
ngược lên, làm cho nham thạch tung
ngược lên thượng lưu còn
cành cây vút
bổng lên
bờ. Hai nhát kiếm đầu chàng
thấy có hiệu lực, trong lòng đầy
niềm hy vọng,
vì thế
tay chân chàng trở nên linh hoạt
vô cùng. Chàng không ngớt tay
vừa chém vừa
đâm, luyện
mãi cho đến khi gân cốt sức
lực đều kiệt quệ, chân bước
xiêu vẹo, mới
tung mình nhảy
lên bờ.
Chàng sợ
thần điêu lại đuổi chàng
xuống nữa mà bây giờ
đôi chân đã mất sức
nếu
không nghỉ
ngơi một chút thì khó chống
lại với áp lực của thác
lũ. Quả nhiên thần
điêu vừa
thấy chàng từ dưới nước
tung lên lập tức giương đôi
cánh đánh ra. Dương
Qua vội la lên:
- Điêu
huynh! Muốn tôi chết sao?
Chàng bèn
đứng dưới khe một hồi
nữa nhưng chàng kiệt sức không
thể đứng vững.
Chàng vội
nhảy lên bờ, thần điêu
cũng giơ cánh quạt tới đỡ.
Dương Qua không biết
nói sao hơn
nên hồi trọng kiếm chém trả
mấy nhát, chỉ đánh ba đòn
thần điêu đã phải
lùi một
bước. Chàng vội nói:
- Xin lỗi điêu
huynh!
Rồi chém
một nhát nữa nghe "soạt soạt" mấy
tiếng, khí thế trở nên khác
thường. Thần
điêu thấy
mũi kiếm đến quá mạnh không
dám đón lại vội tránh lui. Dương
Qua thấy
sự luyện
kiếm chỉ hơn nửa ngày trong nước
lũ mà sức mạnh tăng lên
rất nhiều, lòng
phấn chấn
vô cùng tự nhủ:
- Sức tăng
thêm như thế này dẫu có luyện
trong mười ngày nửa tháng
chưa chắc đã
được
nay chỉ có luyện nửa ngày trong
nước lũ mà được
như thế này là nhờ những
quả
chín đỏ
tươi thần điêu cho mình ăn
hàng ngày có nhiều chất bổ
gân cốt.
Dương Qua
ngồi nghỉ trên mé bờ một
hồi thấy trong người khoan khoái.
Lần này thần
điêu chưa
thúc giục chàng đã tự động
nhảy xuống khe tiếp tục luyện kiếm.
Tập mãi
hơn ba tiếng
đồng hồ chàng mới cảm
thấy mệt. Lần này chàng nhảy
lên thì không
thấy thần
điêu ở đó nữa, chẳng
biết nó đã đi đâu rồi.
Mắt nhìn cơn mưa dần dần nhẹ
hột, lòng
chàng nao nao nghĩ:
- Nếu để
ngày mai trở lại thì sức
nước yếu mất, bây giờ
mình cũng chưa mệt gì mấy,
nên tập
luôn một hồi nữa đã.
Nghĩ xong, chàng
vội tung chân nhảy xuống khe, tung kiếm
đánh tảng đá to đang
tuôn mạnh
xuống thác. Nháy mắt tảng đá
đã vụt lên trên thác rồi.
Cứ như thế chàng
tập mãi
và lúc này các vật to lớn
đến đâu cuốn trôi theo nước
cũng bị chàng đón đỡ
được
dễ dàng.
Khi Dương
Qua nhảy lên thì thấy trên bờ
đã để sẵn bảy quả chín.
Chàng cảm kích ơn
huệ của
thần điêu vô cùng. Chàng ăn
một hơi hết bảy quả chín rồi
lại lo nhảy xuống
khe luyện kiếm
nữa. Tập mãi đến trời
tối, chàng cảm thấy càng luyện,
sức lực càng
tiến, không
còn biết mệt nữa, và tinh thần
lại sảng khoái vô cùng. Suốt
đêm ấy chàng
không ngủ.
Tâm thần minh mẫn, chàng tìm được
rất nhiều kiếm lý trong dòng nước,
nào là
chém xuôi, đâm ngang, gọt dọc
v.v...
Đêm đã
khuya, mưa lớn vừa dứt hột,
nền trời bao la, ánh trăng vằng
vặc. Dương Qua
nghĩ:
- Tâm trí
đã thông kỳ lý, tay tinh kỳ
thuật thế này là kiếm pháp
của trọng kiếm đã
lĩnh hội
được hết, không cần luyện
nữa, mình cứ theo lời của
Độc cô tiền bối viết
trong một kiếm,
thì mai sau nội lực tăng lên, vả
thanh kiếm trên tay sẽ thấy nhẹ dần
di, tới
sau cùng mình dùng kiếm gỗ cũng
như dùng kiếm nặng. Thật lúc nầy
mình
mới thấy
lời của Độc cô tiền bối
là thâm thúy. Đúng là từ
chỗ nông cạn đến chỗ cao
thâm, do sự
tu luyện của mình! Vậy kiếm thuật
tập đến đây như đã
hết. Dương Qua
yên lặng
rảo bước theo bờ suối,
ngước mặt nhìn trăng thanh, lòng
tưởng niệm đến
Độc cô
tiền bối đã để lại thanh
trọng kiếm nầy. Nhưng nếu không
nhờ Thần điêu ở
một bên
giúp sức chỉ dẫn, và không
nhờ ăn những quả chín đỏ
tươi ấy, thì nội lực đâu
có tăng
lên, để có thể tìm thấy
kiếm thuật nầy ở trên thế
gian? Độc cô cầu bại tự ý
tìm
được
những bước thần tiên trong
kiếm thuật, thật là thông minh, tài
trí lạ thường!
Chàng đứng
yên lặng bên dòng nước để
hoài niệm tiền nhân, lòng vừa
mến phục, vừa
biết ơn,
vừa thương tiếc. Chàng thoáng
ra một ý nghĩ:
- Mình tuy đã
tìm ra được bí quyết của
kiếm thuật, nhưng mãi ở chốn
hoang vu nầy,
thì có
ích gì? Nếu chất độc của
"Tình hoa" bộc phát, rồi ngày mai
mình chết đi thì
kiếm thuật
tinh vi nầy lại phải tiêu tan như làn
khói?
Dương Qua
nghĩ đến đây, hùng tâm
bốc lên: nên dùng thanh kiếm này
đánh cho quần
hùng trong thiên
hạ đến tơi bời thúc thủ
rồi mới chết cho thoải mái.
Chàng đưba tay
trái rờ
vào bên phải lại nhớ đến
cảnh rùng rợn khi cánh tay mặt
chàng bị rớt trên
giường
nơi Quách Phù máu nóng liền
sôi lên chàng thầm nghĩ:
- Con nhỏ này
ỷ cha nó là đại hiệp đương
thời, mẹ nó là bang chủ Cái
Bang nên xem
mình không
được nửa con mắt. Còn
mình lúc nhỏ phải ở nhà
nó chịu biết bao nhiêu
điều miệt
thị của mẹ con nó. Mình nói
dối để gạt anh em họ Võ sự
thật cũng là muốn
tốt. Nếu
anh em họ Võ có một nguời vì
nàng mà chết đi như thế không
phải là tội của
nàng sao? Hừ
thế mà nó lại thừa lúc
mình bệnh, chặt mất cánh tay, thù
này mình
không trả
thì nó sẽ khinh rẻ suốt đời.
Dương Qua
xưa nay vốn trọng ơn ghét oán,
bụng dạ không rộng rãi mấy, bây
giờ vết
thương đã
lành, võ công lại tiến rất
nhiều nên tâm tư đều để
hết vào việc trả thù. Lòng
quyết định
chàng vội bước trở về
sơn động nói với thần
điêu:
- Điêu
huynh! ơn đức của điêu huynh
suốt đời tiểu đệ không
dám quên. Nhưng hiện
nay tiểu đệ
còn bao nhiêu việc ân oán trên
giang hồ chưa trả xong. Ngày sau chúng
ta
cùng chung sống.
Còn cây trọng kiếm của Độc
Cô tiền bối xin cho tiểu đệ
tạm dùng
trong những
ngày xa cách điêu huynh.
Nói rồi
chàng đến lạy mộ đá của
Độc cô cầu bại, đoạn quay
đầu bước ra thung lũng.
Thần điêu
đưa Dương Qua ra ngoài cửa.
Một người, một chim cúi đầu
tạm biệt.
Thanh kiếm nặng
nề vô cùng, nếu giắt vào
mình thì dây buộc lưng không chịu
nổi.
Dương Qua
tìm được ba sợi dây mây
già ở bên núi quấn nhập
thành một, buộc chặt
trọng kiếm
vào lưng, rồi giở khinh công,
chạy thẳng về thành Tương Dương.
Khi đến
ngoài thành mặt trời gần lặn,
chàng thầm nghĩ:
- Ban ngày hành
sự không tiện, vả lại một đêm
mình không ngủ thì sức khỏe
bị sút đi.
Quách phu nhân
và Quách bá bá đều là
tay cao thủ mà hôm nay chắc cơ thể
đã bình
phục, nếu
gặp mình sẽ có một trận ác
chiến.
Nghĩ như
thế, chàng liền vào bãi tha ma
ở ngoài thành ngủ một giấc,
đoạn điều khí
vận công,
rồi hái một mớ trái rừng
ăn cho đỡ bụng, đợi
hết canh một mới chạy thẳng
tới thành
Tương Dương.
Thành Tương
Dương hùng vĩ vô cùng! Ngày
trước Kim Luân Pháp Vương
cùng Lý
mạc Thu từ
trên đầu tường nhảy xuống,
còn phải dùng người lót
chân mới dám lướt
qua. Bây giờ
từ chân tường leo lên thật
là một việc rất khó. Khi nằm
ngoài bãi tha ma,
Dương Qua
đã nghĩ được kế leo
thành theo thuật của Độc cô tiền
bối dùng để leo lên
vách núi
nên lòng thấy khoan khoái vô cùng.
Chàng đi tới cửa thành
tìm một nơi vắng
vẻ, chờ
những tên quân canh trên thành
đi cách xa, mới tung mình nhảy
lên, rồi dùng
trọng kiếm
chém một nhát vào thành. Trọng
kiếm tuy không bén nhọn, nhưng thế
kiếm quá
mạnh, tường xây bằng đá
hoa cưương thật dày chỉ nghe một
tiếng vang lên
tường
thành đã vỡ ra một lỗ
bằng nắm tay. Dương Qua không ngờ
một nhát kiếm đã
thành quả
như vậy, lòng vừa lo vừa mừng,
chàng nhảy lên bám chân trái
vào chỗ vỡ,
đưa tay chém
thêm một nhát kiếm nữa. Lần
nầy chàng ra tay nhẹ hơn để khỏi
gây ra
tiếng động
làm cho binh tuần hay được. Cứ
nh vậy, chàng leo lên từng bước,
khi còn
cách đầu
thành ba bước chàng liền giở
thuật "Bích hổ du tường" leo lên
núp vào chỗ
bóng tối.
Tường thành có nấc thang để
xuống. Dương Qua đợi khi quân
canh đi qua
rồi, lẹ
làng nhảy xuống thành, chạy thẳng
vào Quách phủ.
Sau khi ăn qua
những quả hồng nội lực chàng
đã tăng nhiều, làm cho cơ thể
nhẹ
nhàng, khinh
công thâm hậu hơn xa. Tuy nhiên chàng
biết võ công của Quách Tỉnh
thật phi thường,
chỉ một môn "Giáng long thập bát
chưởng" thì đã vô địch
trong thiên
hạ rồi,
cộng thêm "Đả cẩu côn pháp"
biến hóa huyền ảo của Hoàng
Dung nữa. Chàng
vị tất
đã thắng nổi, vì thế chàng
không dám sơ ý, cẩn thận leo
lên tường bước nhẹ vào.
Dương Qua
đã sống lâu ngày trong Quách
phủ, nên đường đi lối
vào rất quen thuộc.
Bước
vòng qua vườn hoa, chàng thấy
phòng ngủ của chàng khi trước,
chàng bèn đi tới
áp tai vào
cửa sổ nghe ngóng và biết trong
ấy không có người nên
nhẹ tay xô cửa
bước
vào. Trong đêm tối mắt chàng
nhìn rõ như ban ngày! Chỉ thấy
giường màn, bàn
ghế, vẫn
y nhu cũ có khác là mền gối
trên giường đã cất hết.
Chàng đặt mình ngòi
xuống giường,
nhớ lại cánh tay đã rơi,
lòng vừa căm tức, vừa
bùi ngùi!
Tướng
mạo Dương Qua vốn tuấn tú, tính
tình lại có chút phong lưu, mặc
dầu chàng
đối với
Tiểu long Nữ vẫn một lòng chung
thủy nhưng lại có rất nhiều thiếu
nữ trẻ đẹp
thấy chàng
thầm mơ trộm ước như Trình
Anh, Lục Vô Song, Hoàng nhan Bình, Công
Tôn Lục
Ngạc. Bấy giờ chàng sờ
tay lên thành giường thấy lúc
này đã trở thành người
tàn phế,
nếu gặp lại những thiếu nữ
đa tình ấy nét mặt họ sẽ
có những nét thương hại,
hay khinh bỉ?
Chàng thấy
mình võ công tuy tinh nhuệ nhưng cũng
chỉ như một con quái vật mà thôi.
Trong bóng tói,
tâm tư chàng rào rạo, nghĩ đến
những việc vừa qua, bất giác
thở dài
lẩm bẩm:
- Chỉ có
mình Tiểu long Nữ là chung thủy.
Đừng nói chi mất chỉ một
cánh tay, dù là
tứ chi đều
mất nàng vẫn một lòng thương
yêu mình, không hề đổi dạ.
Chàng vừa
nghĩ đến đây, bỗng nghe phía
Đông có tiếng cãi lẫy. Chàng
nghe rõ tiếng
nói đó
chính là Quách Tỉnh và Hoàng
Dung. Chàng tò mò, muốn nghe thử
họ cãi việc
gì, bèn
lẻn đến phòng ngủ của vợ
chồng Quách Tỉnh. Bỗng nghe Hoàng
Dung lớn
tiếng nói:
- Rõ ràng
hai nguời ấy ẵm Tường nhi
đến tình cốc, đổi thuốc
giải độc, thế mà anh cứ
bảo thằng
Dương Qua là người tốt. Con
bé mình mới sinh ra chưa được
một giờ đồng
hồ thì
đã rơi vào tay họ, làm sao toàn
mạng được?
Nói tới
đây, lời nghẹn ngào, rồi
nức nở khóc. Quách Tỉnh
nói:
- Qua nhi không
phải hạng người đó. Vả
lại, nó đã nhiều lần cứu
anh và em. Nếu
chúng ta dùng
tánh mạng của Tường nhi đổi
lấy tánh mạng Qua nhi cũng không đáng
tiếc.
Hoàng Dung nghẹn
ngào nói:
- Anh dứt
tình chứ em thì không!
Trong phòng bỗng
nổi lên tiếng khóc của trẻ
con, tiếng khóc át cả lời
cãi vã giữa hai
người.
Dương Qua lấy làm lạ tự nhủ:
- Đứa
con gái ấy đã được
mình giật lại tại tay Lý mạc Thu
đem về đưa cho Quách bá
mẫu rồi,
sao Quách bá mẫu lại nói không
toàn mạng?
Dương Qua
đưa mắt nhìn vào khe cửa,
thấy Hoàng Dung đang bồng một đứa
trẻ, đứa
trẻ nầy
mặt vuông tai lớn, làn da đen
thui. Dương Qua đã bồng bé Quách
Tường trong
thời gian
rất lâu, nên thấy đứa
bé nầy không giống bé Quách
Tường. Hoàng Dung
xoay lưng qua phía
cửa sổ, sẽ ru đửa trẻ
rồi nói với Quách Tỉnh:
- Mình sinh song
thai, nhưng bây giờ chỉ còn có
một đứa con trai, đứa con
gái thì bị
họ bắt
mà anh vẫn điềm nhiên!
Thật ra Hoàng
Dung có một bào thai hai đứa,
đứa thứ nhứt là đứa
con gái tên Quách
Tường
đứa thứ hai là trai tức
là Quách phá Lỗ. Đứa
con gái bị Tiểu long Nữ ẵm đi
mất rồi,
chỉ còn một mình đứa con
trai.
Quách Tỉnh
dạo gót trong phòng nói:
- Em Dung! Lúc
thường em vẫn có tính dễ
dãi, tại sao lúc nhắc đến
việc con gái là em
lại khó
tính như vậy? Bây giờ quanh vụ
khẩn cấp, anh đâu có thể vì
đứa con mà bỏ
thành Tương
Dương được?
Hoàng Dung nói:
- Em đích
thân tìm con một mình, anh lại không
cho. Không lẽ để đứa con
mình phải
chết oan uổng
như vậy sao?
Quách Tỉnh
nói:
- Cơ thể
của em còn yếu đuối, làm
sao đi được?
Hoàng Dung tức
tối nói:
- Cha nó thì
không thương con, mẹ nó thì đang
đau như vậy thì có cách gì
bây giờ?
Dương Qua
đã chung sống với vợ chồng
Quách Tỉnh nhiều năm trên đảo
Đào hoa,
thấy hai người
thương yêu nhau rất mực, chưa
hề có một tiếng hờn trách
nhau. Bây
giờ họ
lại nghiến răng cau mày, lời
nói không chút nhường nhịn
nhau, cũng chỉ vì bé
Quách Tường
bị kẻ nào ẵm trộm mất.
Hoàng Dung vừa
khóc vừa kể, Quách Tỉnh lại
nghiêm sắc mặt, không ngớt đi
qua đi
lại đếm
bước trong phòng. Một hồi sau,
Quách Tỉnh nói:
- Đứa
con gái nầy dầu có tìm được
em cũng chiều chuộng nó như Phù
nhi, để rồi
dung túng nó
hại người, thì thật chẳng
ích gì.
Hoàng Dung lớn
tiếng nói:
- Phù nhi lỡ
phạm tội như vậy vì nó quá
thương em nó, nên mới lỡ
tay như vậy. Việc
đó cũng
lẽ thường. Nếu gặp tôi...
Dương Qua không trả bé Tường
cho tôi thì cả cánh
tay trái của
nó tôi cũng chặt luôn.
Quách Tỉnh
gắng giọng hỏi:
- Em Dung! Em nói
cái gì?
Rồi chàng
giơ tay đập xuống bàn nghe "bành"
một tiếng, cây ván tung bay, chân bàn
to tướng
đã bị bể mất một nửa.
Đứa trẻ trên tay Hoàng Dung đang
khóc, bỗng nghe
tiếng đập
bàn ấy, nó giống người
nín mất.
Sau tiếng đập
bàn của Quách Tỉnh, Dương Qua chợt
thấy bên cửa sổ phía tây
thoáng
qua bóng đen,
có một bóng người xuống
rón rén lui ra.
Dương Qua
thầm nghĩ:
- Thế nầy,
ngoài mình ra, lại có người
khác cũng rình nghe nữa. Họ là
ai vậy?
Chàng bèn
giờ khinh công nhón gót đuổi
theo ngời ấy, thì thấy thân
người ấy ẻo lả
duyên dáng
đúng là Quách Phù. Dương
Qua cơn hận nổi lên, lẩm bẩm:
- Tốt lắm!
Ta đang đi tìm mi đây!
Bỗng nghe tiếng
Hoàng Dung nói:
- Anh ra ngoài
đi, đừng la lối con nó giật
mình!
Rồi ánh
đèn trong phòng Hoàng Dung cũng
tắt rụi. Mọi người đều
chìm lặng trong
bóng tối.
Dương Qua
biết Quách Tỉnh sắp đi ra, vội
tung mình nhảy ra sau giả sơn, vòng
bước
tới phòng
Quách Phù, rồi nhảy vọt lên
cành cây ẩn mình trong lá. Một
hồi lâu, quả
nhiên thấy
Quách Phù trở về phòng. Con
thị tỳ săn sóc cho Quách Phù
thấy nét mặt
nàng khác
thường, nhưng không dám hỏi
gì nhiều, chỉ nhỏ nhẹ nói:
- Đêm đã
khuya rồi, mời cô nương lên
giường yên nghỉ!
Đoạn thị
tỳ lui ra ngoài khép cửa lại.
|