THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 67
KIẾM
MA ĐỘC CÔ
Kim Dung
Chỉ nghe "toang"
một tiếng nhẹ, trường kiếm
trên tay Tiểu long Nữ đã bị
tuột khỏi
tay, rồi tiếp
theo nghe một tiếng "rắc" ở trên
không, thanh kiếm bị gặt mạnh, gãy
làm
đôi.
Pháp Vương
phấn khởi vô cùng thấy vòng
Kim Luân đạt được kết
quả. Kế đó, lão
thừa thắng
vung luôn vòng Kim luân, Tiểu Long Nữ
hết hồn, vội giữ vững tâm
thần,
chém trả
lại ba nhát, nhưng bây giờ chỉ
còn có một thanh kiếm, nên võ
công kém hẳn
bọn Pháp
Vương. Bốn người trong bọn
Pháp Vương được dịp thắng,
liền múa tung
bốn thứ
binh khí tấn công mạnh như vũ
bão. Tiểu Long Nữ vẫn mỉm cười.
Bây giờ
không muốn
cố sức vùng vẫy nữa,
thoáng mắt nhìn thấy ngoài xa chừng
ba trượng có
một khóm
hoa hường nép mình ẩn bên
cây tòng, cành hoa mềm mại xinh tươi.
Bất
giác, khiến
nàng nhớ lại việc đã từng
luyện "Ngọc nữ tâm kinh" cùng với
Dương Qua
ở bên
khóm hoa ấy, lòng nàng tự nhủ:
- Mình đã
không thể gặp Dương Qua, vậy thì
trước giờ chết lòng mình
nghĩ đến chàng
cũng mãn
nguyện rồi!
Sắc mặt
nàng trở nên dịu hòa, đắm
chìm trong cõi mơ.
Bọn Kim Luân
Pháp Vương đang bủa vây tứ
phía, vốn có thể đánh bại
nàng ngay,
nhưng bỗng
nhiên thấy đáng điệu của
nàng quá lạ đời, mơ màng
tựa hồ như quên
mình đang
chiến đấu, làm cho ai nấy đều
kinh ngạc, thầm lo sợ nàng giở
trò thuật gì
đó, nên
bốn thứ binh khí giơ lên nửa
chừng đều dừng lại không
dám giáng xuống.
Bốn người
đứng tần ngần một hồi
rồi thiết xà của Ni ma Tinh bỗng
đánh vụt ra trước.
Bất thình
lình thoáng qua sau lưng Tiểu long Nữ
một bóng nguời vung kiếm chém
tới.
Ní ma Tinh vội
kéo thiết xà về đỡ,
nhưng gạt hụt, thì rõ bóng người
đó là Doãn chí
Bình vượt
tới trước mặt Tiểu long Nữ,
rồi trao vào tay trái nàng một thanh
trường
kiếm. Trong lúc
Tiểu Long Nữ đang điềm nhiên
gác hẳn trận chiến đấu ra
ngoài lý trí
nên chỉ
thờ ơ cầm thêm một thanh kiếm
nữa rồi đứng ngẩn người.
Bọn Pháp
Vương đứng ngoài bỗng thấy
Doãn chí Bình xen vào trận chiến
để giúp cho
Tiểu Long Nữ,
không khác nào lùa dê vào
hang cọp Ni ma Tinh vội kêu lên:
- Thằng nầy
buồn chuyện gì mà vào đây
tự vẫn hả?
Kim Luân Pháp
Vương nhìn thân pháp đã
biết võ công của Doãn chí
Bình chỉ ở hạng
tầm thường
thôi, nên không nỡ giết hại
chàng, chỉ dùng tay trái đẩy
nhẹ vào vai một
cái, cho gã
tránh một bên, để đánh
mạnh chiếc vòng bên tay mặt về
phía Tiểu Long
Nữ. Doãn
chí Bình thấy thế nguy như vậy,
mà nàng vẫn thẫn thờ như
mất cả hồn,
trong lòng hết
sức lo sợ nàng bị chiếc
vòng đánh chết nên chàng
không màng nguy
hiểm, vội
lao mình tới, dùng lưng chận ngay
chiếc vòng lợi hại của Pháp
Vương, còn
miệng thì
hô lớn:
- Long cô nương!
Phải coi chừng!
Sức mạnh
của chiếc vòng vút tới như
vũ bão, đánh mạnh vào lưng
Doãn chí Bình nghe
một tiếng
"bùng" lập tức chàng ngã chúi
xuống mặt đất phía trước
mặt Tiễu Long Nữ.
Tiểu Long Nữ
vừa nhận thấy thanh kiếm của
Doãn chí Bình mà vẫn đứng
yên như kẻ
mất hồn,
cơ thể của Doãn chí Bình vừa
ngã tới đụng vào mũi
kiếm nàng, ngực chàng
lập tức
bị đâm lủng.
Tiểu Long Nữ
bấy giờ mới giật mình
tỉnh ngộ, biết ra Doãn chí Bình
liều mạng với
mình, thấy
lưng chàng bị vòng Kim luân đập
vào đồng thời trước
ngực bị trường kiếm
đâm thủng,
đều là những vết thương
nguy hại. Trong một phút, lòng oán
hận của nàng
tiêu tan, mà
hóa thành thương hại, nên dịu
dàng nói:
- Sao ông lại
khổ tâm như vậy?
Trong lúc gần
chết bỗng nghe được lời
dịu dàng thương xót, Doãn chí
Bình cảm thấy
lòng mãn
nguyện vô cùng, nên trăn trối:
- Long cô nương!
Tôi có lỗi với cô, tôi
thật đáng chết, bây giờ
cô đã tha thứ cho tôi
chứ?
Tiểu Long Nữ
giật mình liền nhớ lại những
lời hắn nói với Triệu
chí Kính, ý niệm ấy
bỗng thoáng
qua đầu óc nàng.
- Thâm tình
của Dương Qua như bể cả, quyết
không phụ mình. Sở dĩ chàng
kết hôn
với Quách
cô nương là để xa lánh
mình, chắc chàng đã biết
mình bị tên khốn kiếp nầy
làm ô
nhục.
Tâm địa
nàng vốn rất đơn thuần, thơ
ngây nên đuổi mãi theo Doãn
chí Bình và Triệu
chí Kính
nhung không hề nghĩ tới việc
nầy, bây giờ bỗng được
Chí Bình nhắc lại, làm
sự thương
hại liền đổi sang oán hận. Cơn
tức tối lại còn tăng gấp
bội khi trước. Nàng
cắn chặt
răng, lập tức đưa tay đâm
thẳng nhát kiếm vào ngực Doãn
chí Bình.
Nhưng vì
xa nay nàng chưa giết người, tuy
oán hận tràn hông, mà mũi
kiếm vừa tới
ngực hắn
thì ngừng lại không còn can đảm
đâm xuống luôn.
Khưu xứ
Cơ đứng ở một bên thấy
học trò yêu quí của lão sắp
mất mạng, lòng đau như
cắt, khổ
vì việc xảy ra quá đột ngột,
không kịp tiếp cứu. Nhát kiếm
thứ nhất của Tiểu
long Nữ
đâm đã trúng, hắn còn
có thể cho là Kim luân Pháp Vương
gây nên, nhưng
nhát thứ
hai chứng tỏ là nàng cố ý.
Nhưng lão không hề biết sự
bí ẩn giữa hai người
nên hơn
nửa năm nay trong lòng nghĩ kế
để phá võ thuật của Tiểu
long Nữ, nhất là
trong một tháng
nay lại còn chuyên tâm lo về việc
trả thù nàng. Khi lão đã
cho Tiểu
Long Nữ
là cường địch của Toàn
Chân giáo, thì lại không ngờ
Doãn chí Bình đã xả
thân cứu
nàng, mà nàng lại còn vung kiếm
toan đâm người đã cứu
mạng mình. Lão
liền tung mình
nhảy tới, tay trái chộp thạnh
kiếm của Tiểu long Nữ, tay phải
thì tống
vào mặt
nàng. Võ công Khưu xứ Cơ
đứng nhất trong Toàn Chân thất
tử, lại trên mấy
mươi năm
rèn luyện nên càng tinh nhuệ. Bây
giờ trong lúc cấp bách, chưởng
lực ông
ta tống ra, lại
thêm hùng hậu hơn. Khưu xứ
Cơ vừa chộp lấy thanh kiếm, thì
Tiểu long
Nữ đã
quá lẹ làng phóng kiếm sang một
bên, và né tránh khỏi quả
đấm trên mặt.
Nàng vội
chộp lại thanh kiếm và chích thẳng
vào ngực Khưu xứ Cơ cũng
trong lúc ấy,
Doãn chí
Bình thét to lên một, tiếng rồi
lăn dưới đất, máu tươi
trong vết thương vọt ra
lai láng. Tay
trái Tiểu long Nữ chỉ vào bụng
Khưu xứ Cơ dùng thuật "Song kiếm
hợp
bích" oai lực
tăng lên. Võ công Khưu xứ
Cơ tuy tỉnh, nhưng chỉ trong vài hiệp,
tay
chân đã
bối rối, không thể chống đỡ
nồi. Bọn Vương xứ Nhất thấy
tình thế quá nguy,
bèn hè
nhau tới tiếp viện, vô tình làm
cho Kim Luân Pháp Vương rơi ra ngoài
vòng
chiến địa.
Bọn Pháp
Vương thấy Tiểu long Nữ lại
đánh với Toàn Chân ngũ
tử, lấy làm kinh
ngạc, thầm
nghĩ:
- Như thế
này là có ích cho mình! Cho họ
tàn sát lẫn nhau, chờ đến
lúc Toàn Chân
ngũ tử
thắng được Tiểu long Nữ,
rồi rảnh hãy bước vào
đoạt thành quả chiến cuộc.
Cao thủ thí
võ, mỗi một thế đều thập
phần nguy hiểm, nhưng khi đã lỡ
ra tay rồi,
không lẽ
chịu nhịn cừu địch trước
mặt mọi người?
Toàn Chân
ngũ tử đều tay trắng nhập
trận gặp phải đôi kiếm thần
diệu của Tiểu long
Nữ nên
bài "Bách xuyên hội hải" đã
rèn luyện cả tháng nay cũng vô
phương đem ra
thi thố. Trong
khoảnh khắc, trên mình Hách đại
Thông và Lưu xứ Huyền đều
thọ
thương, nhưng
hai người mải lo đến an nguy của
đồng bọn, nên không chịu lui
ra.
Bọn đồ
đệ Toàn Chân thấy các sư
phụ đang ở trong thế nguy, đều
thất thanh la lên.
Lý chí
Thường gọi:
- Hãy mau đem
binh khí tới!
Bọn đệ
tử mang binh khí đến nhưng không
dám bén mảng tới gần, chỉ
đứng ngoài
ném từng
thanh kiếm vào trận, thì lại bị
Tiểu long Nữ dùng song kiếm đánh
bật ra cả.
Trước
sau chúng ném vào đến mấy
mươi thanh kiếm, mà năm vị đạo
sĩ Toàn Chân
không thể
vớ được một thanh nào.
Bỗng nghe "keng"
một viếng, thanh kiếm tay trái Tiểu
long Nữ chặt một thanh kiếm
vừa bay
tới. Vụt mạnh ra sau, Vương xứ
Nhất không kịp đề phòng, nên
tay trái bị mũi
kiếm văng
trúng. Bấy giờ trong bốn ngũ
tử đã có bốn người
bị thương, sự thắng bại đã
rõ.
Kim Luân Pháp
Vương cười hà hả nói:
- Chư vị
đạo huynh hãy lui ra! để bần
tăng trị con bé này cho!
Vừa dứt
lời, Pháp Vương khoát tay một
cái, bước lên hai bước.
Tiêu tương Tử, Ni Ma
Tinh, Doãn khắc
Tây đều múa binh khí tiến
đến hợp sức. Bấy giờ
cuộc ác chiến trở
thành các
cao thủ bao vây một mình Tiểu Long Nữ.
Bọn Pháp
Vương vừa tiến vào, thì
Toàn Chân ngũ tử liền thoát
khỏi vòng song kiếm
của Tiểu
long Nữ. Năm người hô lớn
một tiếng, đứng sắp thành
một hàng thẳng vung
mạnh mười
cánh tay ra, năm luồng sức mạnh
hợp lại thành thuật "Bách xuyên
nội hải"
đánh một
lượt vào bọn Kim Luân Pháp
Vương. Đại lực của thế
này quả nhiên kinh
người.
Tiểu long Nữ
thoáng thấy liền nghiêng mình nhảy
tới sau lưng Ni ma Tinh. Nghe
"ầm" một
tiếng, bụi bay mịt trời và thấy
Ni ma Tinh lộn nhào trên mặt đất.
Té ra đôi
chân lão
lùn đã mất, chỉ đi bằng
một chiếc gậy, nên phần dưới
không vững mà gặp
phải luồng
chưởng lực quá mạnh té
xuống, chứ không phải trúng
trọng thương. Lão
lùn té
xuống nhưng lập tức xoay mình nhảy
lên chửi rủa ầm ầm, rồi
tung thiết xà
trượng
đánh vào đầu Lưu xứ
Huyền một cái.
Bây giờ
Doãn khắc Tây và Tiêu tương
Tử cũng giúp sức Ni ma Tinh đánh
Toàn Chân
ngũ tử
làm vang dội trời đất. Tiểu
long Nữ thấy bọn Tiêu tương
Tử đánh với phái
Toàn Chân,
nên thừa cơ toan thoát ra vòng
vây. Kim Luân Pháp Vương xông tới
cản
lại, miệng
kêu lên:
- Ni huynh, Tiêu
huynh chúng ta phải đối phó với
con này trước đã!
Bọn Ni ma Tinh
đang lúc đánh hăng, nên không
hề để ý đến lời
của Pháp Vương, chỉ
thấy thiết
xà, thiết côn, kim long, đều vun
vút tấn công vào bọn Toàn
Chân ngũ tử.
Cũng nhờ
sự rối loạn ấy mà song kiếm
vội tấn công Pháp Vương mấy
thế. Pháp
Vường
bị đơn độc không địch
nổi, vội thối lui lại mấy bước.
Bỗng nhiên, Tiểu long
Nữ la một
tiếng thất thanh, nét mặt xanh như chàm,
liền nghe "leng keng" hai tiếng,
song kiếm trên
tay đều rơi xuống, đôi mắt
nàng chỉ đăm đăm nhìn
về khóm hoa
hường
bên cạnh thanh tòng, và luôn miệng
kêu:
- Dương Qua,
có phải chàng đến không?
Cũng trong lúc
ấy, chiếc ngũ luân của Pháp
Vương đánh vút vào mặt
nàng, còn thế
"Bạch xuyên
hội hải" của Toàn Chân ngũ tử
thì từ sau công tới như xô
núi đẩy thành.
Nguyên vì
Toàn Chân đã chế ngự bọn
Ni ma Tinh, nhưng bọn nầy quá mau lẹ,
nhảy
vọt về
bên tả nên sức mạnh chưởng
lực ép vào lưng Tiểu long Nữ.
Nào ngờ nàng như
người
mất hồn, đờ người
ra, không hề tránh đỡ, sau
lưng bị chưởng lực ép
tới trước
ngực bị
ngũ luân ép lui. Một tấm thân
yểu điệu diễm kiều đã
bị hai luồng kình công
ép lại
mà ánh mắt nàng vẫn đắm
đuối nhìn về khóm hoa hường.
Trong giờ
phút nầy, tâm tư nàng như đã
gởi hết về cho Dương Qua rồi.
Mọi người đều
bị ánh
mắt nàng thu hút, bất giác tất
cả đều quay đầu nhìn về
phía khóm hoa hường
coi có gì
lạ chăng? Vừa nhìn qua, thì thấy
một bóng người bên cành
tùng bay vút ra.
Người
này phóng mình bay vào giữa
trận địa, vứt thanh trường
kiếm trên tay xuống
đất, cúi
xuống bồng Tiểu long Nữ lên.
Chỉ trong nháy mắt người đó
đã nhảy ra khỏi
vòng vây,
bước lại dưới bóng
thanh tùng ngồi trên khóm hoa hường,
ôm chặt Tiểu
long Nữ.
Người này chính là Dương
Qua!
Tiểu long Nữ
miệng vẫn nở những nụ cười
như hoa, nhưng đôi khóe mắt ngấn
lệ, và
thỏ thẻ:
- Anh Qua! Có
phải chăng đây là mộng?
Dương Qua
cúi đầu xuống đặt một
cái hôn nồng nàn vào đôi
má nàng, dịu dàng bảo:
- Cô đã
bị thọ thương! Có nặng không?
Tiểu long Nữ
bị hai đòn độc của chín
cao thủ ép đánh, nhưng thấy
Dương Qua lòng
mừng rỡ
nên không biết dau. Đến bây
giờ, nàng cảm thấy đau rũ
hết cả thân mình.
Nàng quơ
hai tay, bá chặt vào cổ Dương Qua,
miệng thì thào:
- Tôi... Tôi!
Nhưng cơn
đau và lòng xúc động làm
cho nàng như nghẹn thở không nói
được.
Dương Qua
thấy tình cảnh như vậy, chỉ mong
được chịu đau thế cho nàng
mới yên
lòng, nên
nhỏ nhẹ nói:
- Cô! Cô!
Tại tôi đã đến chậm một
bước?
Tiểu long Nữ
lắc đầu:
- Không, chàng
đến thật đúng lúc! Tôi
ngỡ kiếp này đã hết,
hai ta không còn gặp
nhau nữa.
Bỗng nhiên
toàn thân nàng phát run lên cầm
cập và hồn nàng như sắp lìa
khỏi xác.
Đôi tay
nàng víu lấy cổ Dương Qua cũng
buông thõng xuống, nàng như trăn
trối:
- Dương Qua!
Hãy ôm chặt lấy em!
Nàng cảm
thấy cánh tay trái của Dương
Qua từ từ ôm chặt nàng vào
lòng. Trong đầu
nàng thoáng
qua muôn ngàn ý nghĩ, hai hàng lệ
từ từ lăn xuống, rơi trên
đôi gò má
trắng bệch.
Tiểu long Nữ lại nói:
- Em muốn chàng
ôm chặt lấy em cả hai tay!
Nhưng nàng
thoáng nhìn, thấy tay áo phía tay
mặt của chàng bị trống rỗng.
Nàng lấy
làm lạ
gọi thất thanh:
- Qua ca, cánh
tay mặt của chàng đâu rồi?
Dương Qua
chỉ lắc đầu, nở một nụ
cười chua chát nói nhỏ:
- Bây giờ
cô cứ an tâm đừng lo cho
tôi, hãy nhắm mắt dưỡng
thần trí để tôi vận khí
trợ lực
vết thương cho.
Tiểu long Nữ
liền nói:
- Không! Cánh
tay mặt của chàng đâu rồi?
Nàng tuy lâm
nguy, nhưng không hề lo sợ cho thân
nàng tý nào, nhất định hỏi
chàng
tại sao mất
tay. Chỉ vì trong tâm não nàng, đối
với người thiếu niên tuấn
tú này quan
trọng hơn
mạng sống của nàng. Nàng cảm
thấy cần phải dốc lòng săn
sóc, lo lắng cho
chàng, để
khi nàng có chết di mới mãn
nguyện! Tuy từ khi chung sống với
nhau trong
Cổ Mộ, sự
yêu thương nhau đã phát lộ
nhưng nàng lúc đó cũng chưa
biết rõ là tình
yêu, hai người
săn sóc cho nhau và cứ cho đó
là tình nghĩa giữa thầy trò,
nhưng sự
thật thì
đôi nam nữ thiếu niên nầy,
đã thương mến mê say nhau, mà
không hay. Mãi
đến khi
xa nhau họ mới thấy tình yêu
quá nắng nề. Hai người đều
có ý định nếu
không được
sống để yêu nhau thì cùng nhau
đồng chết.
Tiểu long Nữ
cảm thấy cánh tay của Dương Qua
quý hơn mạng sống của nàng,
nên
nàng nằng
nặc muốn hỏi cho biết. Nàng đưa
tay rờ nhẹ tay áo chàng thấy
quả thật
trống rỗng
không cổ tay. Nàng quên hẳn đau
đớn. Cảm xúc đầy tràn,
nàng khẽ âu
yếm hỏi:
- Thật đáng
thương hại cho anh! Anh đã mất
cánh tay tự bao giờ? Bây giờ
còn đau
không?
Dương Qua
lắc đầu nói:
- Đã hết
đau lâu rồi? Tôi chỉ cần cô
luôn luôn ở bên mình, còn
cánh tay có mất đi
cũng chẳng
quan hệ gì. Chỉ một cánh tay trái
tôi cũng đủ để bế cô
kia mà!
Tiểu long Nữ
mỉm cười, cho chàng nói rất
đúng! Được nằm êm
ấm trong lòng chàng
là nàng
đã thấy mãn nguyện rồi. Nàng
vốn chỉ muốn gặp chàng một lần
trước khi
nhắm mắt,
nhưng bây giờ lại được
chàng bồng trên tay thì sung sướng
yêu đời vô
cùng. Lúc
này nàng rất sợ tử thần
đưa nàng sang bên kia thế giới.
Nàng lo sợ phải
chia tay với
Dương Qua yêu quý của nàng.
Kim Luân Pháp
Vương, Tiêu tơng Tử, Ni ma Tinh, Doãn
khắc Tây, Toàn Chân ngũ
tử và
đám đồ đệ, cùng lũ
võ sĩ Mông Cồ, ai nấy đều
sửng sốt không mở miệng nói
một lời
nào, chỉ đứng tần ngần
ném mắt nhìn cặp nhân tình,
đang âu yếm trước chiến
địa.
Trong khoảng thời
gian đó, ai cũng không muốn động
tới họ, mà họ cũng không
hề
để ý
đến ai cả.
Thường
lệ, tình nhân, hay vợ chồng, trong
những lúc chuyện trò thân mật
với nhau là
tìm những
nơi vắng người, nhưng trái
lại, ở đây Dương Qua và
Tiểu long Nữ lại chìm
đắm trong
bể tình giữa những ánh
mắt nảy lửa của mọi người.
Họ xem mọi người như
cây cỏ
xung quanh họ. Đây thật là đôi
nhân tình chưa từng thấy trên
đời. Trước tình
cảnh nầy
mới thấy rõ tình yêu họ
đã đến mức điên
cuồng, không những công hầu
khanh tướng,
phú quí vinh hoa không màng tới
mà cả đến sự chết chóc
cũng xem nhẹ
tơ lông
hồng. Dương Qua và Tiểu long Nữ
một khi đã không nghĩ tới
cái chết, cái
sống là
gì, thì đừng nói chi đến
chín vị cao thủ. Dẫu có anh hùng
khắp thiên hạ đến
tấn công
một lượt, thì họ cũng chỉ
thế thôi. Vì họ đã không
biết sợ cái chết nữa kia
mà.
Lẽ cố
nhiên, bọn Kim Luân Pháp Vương đâu
có sợ hai người họ, mà
chỉ vì trong lòng
đang kinh ngạc
đến cực độ. Mắt họ
đã trông thấy Tiểu long Nữ
bị trọng thương, Dương
Qua chỉ còn
có một cánh tay, thì còn sức
chiến đấu là bao nhiêu. Nhưng
trong lúc hai
người
khăng khít, ôm nhau, tỏ vẻ tự
nhiên với một khí thế can đảm,
làm cho người ngoài
có ý
thẹn thùng không dám đến gần.
Tiểu long Nữ
chưa biết được sự thật,
nên hỏi tiếp:
- Cánh tay chàng
tại sao mất đi như vậy? Mau nói
cho tôi nghe đi!
Duơng Qua se sẽ
cười gượng, nói:
- Bị người
ta chặt mất rồi!
Tiểu long Nữ
nhìn chàng với đôi mắt
thảm thương quên hỏi đến
người đã gây tai hại
cho chàng. Nàng
chỉ thấy sự bất hạnh thì
ai là hung thủ cũng thế thôi. Lúc
bấy giờ vết
thương trong
lưng và trước ngực nàng
lại đau nhói lên kịch liệt, nên
nàng cảm thấy
không còn
sống bao lâu nữa, vội thỏ thẻ:
- Dương Qua,
em có một việc yêu cầu chàng.
Dương Qua
đáp:
- Không lẽ
cô quên lúc còn ở trong Cổ
mộ, tôi đã hứa với
cô rằng cô muốn làm việc
gì tôi
cũng phải làm cho vừa lòng
cô kia mà.
Tiểu long Nữ
thở dài não ruột nói:
- Đó là
một lời hứa đã lâu
rồi.
Dương Qua
quả quyết nói:
- Nhưng bao giờ
tôi cũng nhớ một lời hứa
đó thôi.
Tiểu long Nữ
héo hắt cười, nói nho nhỏ:
- Tôi còn
sống không bao lâu nữa. Tôi muốn
chàng ở bên tôi cho đến
lúc thở hơi cuối
cùng. Chứ
chàng đừng đi đến gần
Quách Phù nhé!
Dương Qua
vừa đau lòng vừa căm hận,
nói:
- Lẽ dĩ
nhiên tôi luôn luôn ở bên
cô. Còn Quách cô nương đâu
có liên hệ gì dến tôi?
Nét mặt
Dương Qua xám lại, nghiến răng
kèn kẹt nói:
- Cánh tay này
chính đã bị con nhỏ chặt mất.
Nằm gọn
trong lòng Dương Qua, Tiểu long Nữ
giật mình kêu lên:
- Thế sao? Nó
là hung thủ hả? Sao nó lại nhẫn
tâm đến thế?
Nàng im lặng
một hồi rồi nói tiếp:
- Không lẽ...
Hay là tự chàng không thương
yêu đến Quách cô nương?
Dương Qua
nói:
- Chúng mình
đối đãi với nhau như thế
này, sao cô cứ có ý nghi ngờ
tôi? Ngoài cô ra
xưa nay tôi
chưa hề thương yêu một người
nào khác! Hử! Cô còn nghi tôi
với Quách
cô nương...
Tiểu long Nữ
nghe chàng nói chưa hết câu đã
ngất xỉu trong lòng chàng. Cánh tay
của
Dương Qua
sự thật là bị Quách Phù
chặt mất...
Một đêm
kia hai người ở trong Quách phủ,
có những lời qua tiếng lại
gây gổ nhau.
Đến khi
Dương Qua bị chất độc Tình
hoa hành hung, nên nằm mê trên giường,
Quách
Phù trong cơn
nóng giận không thể nén lòng
được, bèn chộp lấy thanh
kiếm Dương
Qua để
trên đầu giường giáng
xuống đầu chàng. Dương Qua thấy
thanh kiếm báu
chém tới,
mà trên giường không còn
phương tránh né, nên vội giựt
phăng thanh thục
nữ kiếm
bên hông của Quách Phù đưa
lên đỡ. Nhưng thanh kiếm trong
tay Quách Phù
là vũ
khí của "Kiếm ma độc cô cầu
bại" năm xưa dùng để tung hoành
trên chốn giang
hồ nên
chém sắt như bùn, bén không
thể tưởng tượng được.
Còn Thục nứ kiếm tuy
cũng là
bảo kiếm, nhưng vẫn bị kiếm
nầy chém gãy. Trong lúc giận nóng
Quách Phù
đã dùng
sức quá mạnh và cũng không
ngờ thanh kiếm nầy lợi hại
như vậy, nên thu thế
không kịp,
thanh kiếm chém đứt thanh Thục
nữ rồi cắt đứt luôn
cánh tay mặt Duơng
Qua. Nhát kiếm
trong cơn nóng giận đã xảy ra
một việc tày trời như vậy,
Dương Qua
phẫn nộ
vô cùng. Quách Phù thấy thế
thất phách hồn kinh, vì nàng tự
biết đã gây họa
lớn không
thể cứu vãn được. Chỉ
thấy trên vai Dương Qua máu tuôn
lai láng, đến ngất
lịm đi
không còn động đậy nổi,
một hồi lâu, Quách Phù bỗng
òa lên khóc, rồi ôm mặt
đẩy cửa
chạy ra. Sau trận kinh hãi, Dương Qua dần
dần lấy lại bình tĩnh, đưa
tay trái
điểm vào
huyệt "Kim thinh" bên tay mặt của chàng,
rồi xé một mảnh chăn quấn chặt
vào vai cho cầm
máu, rồi rắc thuốc kim thượng
vào vết thương, lòng thầm nghĩ:
"Nơi
này mình
không thể ở lại được
nữa, phải lập tức ra khỏi
thành nầy, để tìm chỗ dung
thân". Nghĩ
như vậy, liền gượng ngồi dậy,
vịn theo vách tường lần đi
mấy bước. Vì
người
còn ít máu nên mặt mày chàng
xây xẩm muốn ngất đi. Cũng
lúc ấy nghe Quách
Tỉnh hối
hả nói:
- Mau, mau! Sao vậy?
Máu đã cầm chưa?
Tiếng nói
chứa đầy lo lắng. Dương
Qua biết, ông đến thăm chàng,
trong lòng thầm
nghĩ: "Mình
đừng để Quách bá phụ
gặp mặt thì tốt hơn". Nghĩ rồi
hít một hơi dài
dưỡng
khí để lấy sức rồi chạy
thẳng ra ngoài.
Lúc ấy
Quách Tỉnh bị thụ thương, trong cơn
mê man bỗng thấy con gái ông khóc
lóc
chạy vào
phòng, kể lại nàng đã chặt
tay Dương Qua, Quách Tỉnh nghe qua sợ
hãi
với lấy
then cửa dùng làm gậy chống,
cố nén sự đau đớn,
vội nhúc nhắc chạy đến
phòng Dương
Qua. Chạy chưa đến cửa, thì
đã thoáng thấy Dương Qua mình
mẩy đẫm
máu, chạy
ra cửa. Dương Qua từ trong phòng
xông ra, nhận thấy Quách Tinh đang
hối
hả bước
đến. Chàng hít thêm hơi dài
nữa, cắn răng chạy thẳng tới
cửa phủ tìm một
con ngựa cưỡi,
cho ngựa tiến về phía cửa
thành. Những tướng sĩ thủ
thành đã thấy tài
nghệ của
Dương Qua giúp Quách Tỉnh thoát
nạn ở đầu thành hôm trước,
nên không
dám cản
trở. Chỉ lo mở cửa thành
cho chàng ra. Bấy giờ quân Mông
Cổ đã thối lui
hơn mấy
mươi dặm, nhưng chàng vẫn đề
phòng không dám đi đường
lớn, cứ lựa ngõ
hẻm lánh
đi. Trong lòng chàng thầm nghĩ:
- Trên thân
mình đã trúng nọc độc
Tình hoa nhưng quá hạn không chết,
chừng thế
nầy có
lẽ y lời thần tăng thiên trúc
đã nói, lúc đã hút
chất độc trên Băng phách ngân
trâm của
Lý mạc Thu, tức là lấy độc
công độc, thì có thể kéo
dài mạng sống. Nhưng
đến lúc
tái phát khó mà biết trước
được vậy bây giờ bị
trọng thương, nếu mình đến
Chung nam Sơn để
tìm Tiểu long Nữ thì chắc không
đủ sức chịu thấu! Chẳng
lẽ định
mệnh khắt
khe bắt mình phải vùi thân nơi
đất khách nầy?
Cuộc đời
của Dương Qua luôn luôn sống trong
cảnh cô độc khổ đau, ngoài
những
ngày nương
nhau sống chung với Tiểu long Nữ
trong Cổ mộ, thì cuộc sống đầm
ấm
sung sướng
ấy rất ít. Đến bây giờ
mạng chàng đến lúc nguy nan, người
thân yêu duy
nhất trong đời
cũng bỏ ra đi, chỉ còn thân
hình tàn tật lưu lạc trên đất
khách quê người
vô định.
Lòng Dương Qua lúc này không
biết nghĩ gì nữa bất giác
lệ trào uớt đẫm trên
má.
Chàng phủ
phục trên lưng ngựa, thần trí
mê man chỉ cầu xin đừng để
Quách Tỉnh tìm
thấy, đừng
gặp đại quân Mông Cổ, thì
dù có lưu lạc đến phương
trời nào cũng được,
tình cờ
con ngựa lẫm dẫm đưa chàng
đến hoang cốc mà hôm trước
chàng đấu võ với
anh em họ Võ.
Trong màn đêm, mắt nhìn tứ
phía đều là cỏ hoang cao tới
gối, tất cả
đều chìm
đắm trong im lặng tịch mịch, chàng
đoán biết nơi nầy không có
người tới,
bèn ngã
lưng xuống đám cỏ mà ngủ...
Bây giờ
chàng cố gạt bỏ không suy nghĩ
đến việc sinh tử gì nữa,
nên đối với thú dữ,
rắn độc
đều coi nh không có. Suốt đêm
ấy vết thương đau đớn
vô cùng, chàng bị mê
ngất, lúc
nào không hay...
Sáng hôm
sau trở mình thức giấc, chợt
thấy cách chỗ chàng nằm không
đầy một
thước,
có hai con rít dài hơn hai thước
nằm cứng đơ dưới đất,
toàn thân lấm chấm đầy
vết bầm,
nhìn thấy rất kinh khủng, trên miệng
còn dính đầy vết máu đen.
Dương Qua
giật nẩy
mình, đứng dậy, chỉ thấy
xung quanh hai cơn rít lớn, lại có
một dòng máu
khô, lòng
thầm nghĩ:
- Như thế
nầy vết thương mình ra máu qúá
nhiều, nhung trong máu có chất độc
Tình
hoa, nên vô
tình đã giết chết hai con rít
quá lớn nầy. Nếu không có
máu vết thương ra
nhiều, thì
mình cũng chết bởi nọc độc
hai con rít nầy nữa.
Chàng gượng
cười nói:
- Thật không
ngờ giống máu độc của
thằng Dương Qua nầy lại giết chết
hai con rít.
Miệng nói,
nhưng trong lòng chàng chan chứa đau
khổ bi thương, nên ngửa mặt
lên
trời thở
một hơi dài. Bỗng nghe trên không
"oắc, oắc, oắc" vang lên hai tiếng,
Dương
Qua nhướng
mắt nhìn thì thấy con thần điêu
ngẩng cổ ưỡn ngực đứng
trên đỉnh núi,
vóc hình
cao hơn một thước rưỡi,
trên bộ lông tuy xấu xí, nhưng
lại thấy một vẻ uy
dũng phi thường,
Dương Qua mừng rỡ, tựa
như gặp một người thân, liền
kêu lớn:
- Điêu
huynh, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.
Thần điêu
kêu một tiếng lớn, rồi từ
trên núi bay thẳng xuống. Vì thân
thể quá nặng
nề, đôi
cánh quá ngắn nên không bay được,
nhưng chạy rất nhanh nhẹn, trong nháy
mắt nó
đã tới bên mình Dương
Qua. Chim điêu thấy chàng mất một
cánh tay nên đôi
mắt đăm
đăm nhìn chàng như dò hỏi.
Dượng
Qua gượng cười hỏi:
- Điêu
huynh, ta đang thọ thương nên đến
đây để nương tựa.
Chim điêu
nghe chàng nói, nó se sẽ gật đầu
rồi xoay mình đi trước, Dương
Qua dẫn
ngựa theo
sau. Đi không được mấy bước,
thần điêu bỗng nhiên quay đầu
lại, bất thần
xòe ra một
cánh, đập "bốp" một cái lên
lưng ngựa. Cái đập cánh sức
mạnh như vũ bão,
con ngựa thất
kinh hí lên một tiếng, ngã lăn
xuống đất chết tươi. Dương
Qua gật đầu nói:
- Phải rồi,
ta đã đến với điêu
huynh, đâu còn phải đi nữa,
thì cần chi đến con ngựa
nầy?
Lòng chàng
nhận thấy con điêu nầy như có
linh tính, nên cố bước theo sau,
nhưng chỉ
trong nháy mắt
thần điêu đi xa hơn mười
trượng, chàng bèn giở khinh
công đuổi theo.
Chua đầy
một giờ, thì tới thạch động
chỗ ngôi mộ của "Kiếm ma độc
cô cầu bại".
Dương Qua
nhìn thấy cái thạch phần, năm
xưa đã tung hoành trên giang hồ
chưa hề
gặp một người
xứng đáng làm địch thủ
thì võ công thần diệu vô cùng,
chỉ xem những
hành động
của người như vậy thì đủ
biết sự tài ba ngạo mạn, khó
làm bạn với mọi
người
nên chung quy cuộc sống phải tới
hoang cốc tịch mịch này mà gởi
nắm xương
tàn, rồi
rốt cuộc trong sử sách, cũng
như truyền thuyết trên giang hồ đều
không hề
nghe nhắc đến
lai lịch và tiếng tăm của người.
Mà sao cũng không để lại một
cuốn
sách võ
hay một đệ tử nào để
truyền nối võ công tuyệt thế
ấy? Thân thế của ông nầy
thật đáng
sợ đáng mến. Nhưng tiếc
thay thần điêu tuy linh tính, mà không
biết nói
chuyện thì
mình đâu có thể hiểu được
sự việc và thân thế của
vị tiền bối "Kiếm mà
độc cô
cầu bại".
Chàng đứng
tần ngần trước thạch động
một hồi thì thần điêu đã
ngậm hai con thỏ đem
về. Dương
Qua nướng ăn một bữa no nê.
Thời gian
thấm thoát trôi qua nhiều ngày,
vết thương dần dần cũng đã
lành, thân thể
từ từ
bình phục lại. Mỗi khi nghĩ đến
Tiểu long Nữ lòng chàng cảm
thấy nhớ nhung
khôn tả,
từ điệu đi tướng đứng
cho đến tiếng nói giọng cười
dường như phảng phất
gần đâu
đây. Chàng vốn có tính náo
động mà cả ngày làm bạn
với thần điêu ở trong
hoang cốc nên
thấy rất cô đơn tịch mịch
vô cùng.
|