THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 60
QUÁCH
PHÙ HÀI TỘI DƯƠNG QUA
Kim Dung
Mặc dù Dương
Qua có tâm hồn phóng khoáng, vì
lòng nghĩa hiệp giúp Võ tam Thông
bằng cách
quyền biến, nhưng đã khiến
cho anh em họ Võ mang một mối hận lòng,
không thiết
đến mạng sống nữa. Nếu
là Quách Tỉnh chắc không bao giờ
ông chịu làm
được
những thủ đoạn xáo trá
như vậy, dầu các thủ đoạn
ấy chỉ nhằm một múc đích
tốt.
Nhìn thấy
anh em họ Võ đã hối hận làm
lành với nhau và ba cha con ôm nhau
khóc
lóc, Dương
Qua cảm thấý hân hoan và hãnh
diện về việc mình làm. Chàng
nghĩ thầm:
- Trước
giờ từ giã cõi đời,
ta đã làm thêm được
một điều thiện. Âu cũng là
một niềm
an ủi cho số
phận hẩm hiu của chàng Dương Qua
này.
Bỗng Võ
Tam Thông bảo hai con:
- Phàm làm
trai không bao giờ thiếu vợ. Đứa
con gái nhà họ Quách đã không
có lòng
đoái tưởng
đến thì chuyện gì hai con còn
lưu luyến làm gì nữa. Công
chuyện đầu tiên
hiện nay mà
hai con cần làm là chi, có biết
không?
Võ Tu Văn
đáp:
- Chúng con cần
rửa thù cho thân mẫu.
Võ tam Thông
gật đầu rồi cao tiếng nói:
- Phải đấy,
dù phải đi khắp chân mây mặt
nước, chúng ta cũng phải tìm
cho ra Xích
Luyện tiên
tử Lý mạc Thu để trả thù.
Vừa nghe
câu này, Dương Qua chột dạ nghĩ:
"ủa chết, ta cần đưa họ đi
một chỗ khác,
nếu để
lọt vào tai Lý Mạc Thu trong lúc này
thì rắc rối lắm".
Chàng vừa
nghĩ tới đó, chưa kịp nói
ra thì đã có giọng cười
lảnh lót trong hang vọng
ra, một người
đàn bà thét lớn:
- Cần chi phải
đi tìm đâu xa nữa. Xích
luyện tiên tử Lý Mạc Thu ta chờ
bây tại đây
lâu rồi.
Từ trong
hang nàng tiến ra từng bước
một, trên tay trái bồng đứa
hài nhi, tay phải
nắm phất
trần, hai tà áo bào bay phần phật
trước ngọn gió rừng trông
vô cùng hống
hách.
Cha con họ Võ
không ngờ gặp kẻ tử thù
nơi đây. Võ tam Thông rít lên
một tiếng,
chồm tới
tấn công ngay. Võ Đôn Nho và
Võ tu Văn cũng lượm hai thanh kiếm
gẫy
tấn công
hai bên tả hữu.
Dương Qua
gọi lớn:
- Xin chư vị
tạm dừng tay, tôi có điều
muốn thưa lại.
Võ tam Thông
hậm hực nói:
- Dương tiểu
huynh, xin hãy chờ tôi giết con ác
tặc này rồi sẽ nói chuyện sau.
Nói xong lão
dùng tả chưởng đánh liền
ba đòn liên tiếp. Nhờ xáp
lá cà nên tuy kiếm
gãy cũng
lợi hại không khác gì đoản
đao trủy thủ.
Dương Qua
thừa biết họ đối với
nhau có một mối đại thù, chưa
chắc gì nghe mình mà
dừng tay
được. Ngặt vì có hại
tới đứa bé nên chàng
hướng về Lý mạc Thu nói:
- Lý sư
bá hãy giao đứa bé cho tôi
bồng.
Võ tam Thông
trố mắt hỏi:
- ủa, sao mi gọi
con ác phụ này là sư bá?
Lý Mạc
Thu cười bảo Dơng Qua:
- Dương sư
điệt, cháu hãy tấn công vào
mặt sau bọn chúng còn đứa
bé này để mặc ta
không hề
chi đâu.
Lý Mạc
Thu nhận xét qua ba thế võ vừa
rồi, thấy Võ Tam Thông đã
có một bản lãnh
cao cường
hơn ngày xưa nhiêu lắm. Hơn nữa
thêm hai anh thanh niên giúp sức nữa
thì
quả là
một chuyện rắc rối, khó mà
đối phó. Vì vậy nàng gọi
Dương Qua bằng sư điệt
để gây
kế ly gián, uy hiếp tinh thần ba cha con
họ Võ.
Không ngờ
Võ Tam Thông đã trúng kế.
Ông bèn bảo hai con:
- Nho và Văn,
hai con hãy đề phòng tên họ
Dương, còn con ác phụ này một
mình cha
liều mạng
với nó cũng được.
Dương Qua
dừng tay không đánh nói lớn:
- Cả hai bên,
tôi không tiếp ai cả, nhưng xin chớ
làm tổn thương tới đứa
hài nhi đấy
nhé.
Võ Tam Thông
thấy Dương Qua đã rút lui ra
ngoại cuộc thì trong dạ bớt lo phần
nào.
Ông bèn
múa chưởng tấn công Lý
Mạc thu liên tiếp. Mạc Thu cũng múa
phất trần
bình tĩnh
kháng cự vừa đánh vừa
gọi lớn:
- Nhị vị
công tử, theo hành động của
nhị vị vừa rồi, tuy có vẻ
đa tình lãng mạn, nhưng
còn hơn
bao nhiêu bọn đàn ông vong ân
bội nghĩa đáng ghét khác. Nể
tình hôm nay,
ta rộng dung cho
hai vị khỏi chết, vậy hãy mau rời
khỏi chốn này cho rồi.
Võ tu Văn
nổi xung thét lớn:
- Mi quả là
một con đàn bà lòng lang dạ
thú, độc ác hơn hùm beo, mi
dám lấy tư cách
gì mà
bảo rằng bọn ta là đa tình được?
Miệng nói
tay tấn công tới tấp. Lý Mạc
Thu nổi xung thét:
- Quả đồ
súc sinh không biết thân còn dám
lớn lối.
Nói rồi
múa phất trần thành một vòng
tròn gạt luôn mấy thanh kiếm gãy
của hai anh
em. Khi hai thanh kiếm
vừa chạm phải phất trần, anh
em họ Võ thấy tê rần cùi tay,
toàn thân
rúng động, ngực đau nhói.
Nhờ Võ tam Thông đẩy tới
ba chưởng cứu nguy
hiểm Lý
Mạc Thu phải thu phất trần về chống
đỡ, hai anh em mới rảnh tay để
thở.
Dương Qua
sẽ tiến lại gần phía sau Lý
Mạc Thu chờ lúc nàng hở
cơ sẽ xông vào giật
đại đứa
bé. Nhưng vì ba cha con họ Võ đánh
gắt quá khiến nàng phải vũ
lộng cây
phất trần
bao phủ khắp thân mình không một
chỗ nào hở thành thử chàng
không thi
hành được
mưu kế. Thấy cha con họ Võ chẳng
chút nể nang gì đến đứa
bé. Dương
Qua hoảng quá,
chỉ sợ nếu có bề nào
gây thương tích cho hắn thì biết
ăn làm sao nói
làm sao với
vợ chồng Quách Tỉnh về sau cho
tiện. Chàng lại cất tiếng gọi
lớn:
- Sư bá,
hãy giao đứa bé tôi bồng
cho.
Miệng vừa
gọi, hai tay tung ra hai chưởng đẩy
cây phất trần qua một bên rồi
thình
lình nhập
nội sát bên mình nàng giật đứa
bé. Vì đang đứng giữa
bốn người, Lý Mạc
Thu không thể
nào hở tay để giành lại.
Nhưng nếu để mặc chàng giật
đứa bé đem đi
thì chẳng
đành lòng nên nàng trợn
mắt hét lớn:
- Nếu mi cố
giật nó, ta sẽ kẹp mạnh cho nát
thây, chừng đó đừng
có trách nhé.
Dương Qua
hoảng kinh thối lui không dám giật
nữa.
Thừa lúc
Lý Mạc Thu bị phân tâm, Võ Tam
Thông dùng tay trái đẩy ra một
chưởng
còn tay phải
luồn xuống phía duới điểm
thẳng vào hông Lý Mạc Thu.
Bị điểm
trúng yếu huyệt đau nhói, hai chân
bủn rủn muốn sụn, Lý Mạc Thu
vội vàng
thu hết tàn
lực đá mạnh vào tay Võ
Đôn Nho làm bắn thanh kiếm gãy
đi xa lắc, rồi
múa cây
phất trần thành một cơn gió
lốc đàn áp Võ Tu Văn.
Võ Tam Thông
lật đật nắm áo Tu Văn kéo
mạnh sang một bên tránh được
đòn này.
Lý Mạc
Thu tự thấy mình mang trọng thương
e khó cầm cự lâu dài, nên
múa tít cây
phất trần
mở đường phi thân chui vào
hang núi.
Võ Tam Thông
mừng quá la lớn:
- Con ma đầu
đã bị một đòn rất nặng,
e khó sống nổi.
Hai người
con định cầm thanh kiếm gãy xông
vào truy kích, nhưng Võ Tam Thông
ngăn lại
bảo:
- Hãy khoan,
chớ hành động hấp tấp
mà trúng nhầm độc kế của
con tiện tỳ. Hãy đứng
canh phòng nơi
đây, chờ hắn chui ra sẽ đánh.
Hai anh em vừa
cất kiếm lui ra thì bỗng có một
tiếng gầm vang dội cả hang đá,
rồi từ
bên trong phóng
ra một con mãnh thú, mắt sáng như
đèn. Võ Tam Thông giật mình
hoảng sợ
và suy nghĩ:
- Lý Mạc
Thu đã nấp trong hang, sao còn thú
dữ, còn hắn đâu rồi?
Ông vừa
thối lui vài bước, bỗng thấy
ánh sáng lấp lánh phía dưới
bụng ác thú. Võ
Tam Thông biết
có ám khí vội vàng phi thân
lên cao tránh né. Nhưng hai anh em họ
Võ vô
tình tránh né không kịp mỗi
người lãnh một mũi ngân
châm cùng thét lên thất
thanh lùi ra
loạng choạng, Võ Tam Thông hoảng sợ,
tim muốn vọt ra khỏi lồng ngực.
Lý Mạc
Thu từ dưới bụng con beo lộn
người lên, tay trái ôm đứa
trẻ, tay phải vung
phất trần,
miệng cười ngạo mạn, rồi thúc
con beo nhảy khỏi miệng hang, sải một
lúc
rồi nhảy
xuống dòng suối cạnh sườn
núi.
Dương Qua
không tưởng tượng rằng
Lý Mạc Thu cưỡi beo thoát nạn
nên khi thấy con
beo chạy khá
xa chàng vội gọi lớn:
- sư bá...
Lý sư bá...
Nhìn hai con nằm
bất động trên mặt đất,
Võ Tam Thông lòng đau như cắt,
nổi giận
xung thiên, chụp
lấy Dương Qua miệng hét:
- Ta quyết liều
thân cùng mi phen này.
Dương Qua
không ngờ ông trở mặt, không
đề phòng trước nên bị
Võ Tam Thông ôm
chặt. Chàng
lính quýnh la lớn:
- Hãy bỏ
tôi ra để tôi theo đoạt đứa
bé về cho kịp.
Nhưng Võ
Tam Thông như một con thú điên,
đôi mắt đỏ ngầu, la lớn:
- Phen này hai
đứa cùng chết cho rồi. Ta không
thiết sống nữa đâu.
Dương Qua
cuống quít, dùng thế "tiểu cầm
nã thủ" để gỡ tay Võ
Tam Thông nhưng
Võ Tam Thông
như một kẻ điên đang liều
mạng, tay trái bám chặt lưng chàng,
tay
mặt dùng
thế chống lại. Dương Qua nhìn theo
bóng con beo và Lý Mạc Thu khuất
trong dòng suối
thì thở dài than rằng:
- Võ lão
bá, bác giữ cháu làm gì
cho hư hết mọi việc. Sao không lo cứu
hai người kia
cho rồi?
Tam Thông như
người mê chợt tỉnh, mừng
rỡ đáp:
- Phải đấy,
nhưng người có chữa đặng
vết thương độc này không?
Nói xong lão
buông ra, chạy lại phía hai con. Dương
Qua cúi xuống nhìn hai anh em
họ Võ thấy
có hai cây kim bạc ghim sâu vào vai
trái và đùi phải của Đôn
Nho và Tu
Văn. Thời
gian chưa bao lâu mà chất độc
đã nhiễm vào huyết, hai người
thở đã yếu,
nằm lim dim bất
tỉnh.
Chàng xé
một miếng vải lót tay nắm rút
hai cây kim ra.
Võ Tam Thông
hỏi gấp:
- Ngươi có
thuốc giải độc không, hãy nói
mau?
Khi cùng sống
chung với Trình Anh và Lục Vô
Song, Dương Qua đã học thuộc sách
ngũ độc
kỳ thư của Lý Mạc Thu, biết được
cách chưa các loại nhưng tìm cho
đủ các
thứ thuốc
trong hoàn cảnh này đâu phải
chuyện dễ? Chàng đành thờ
thẫn nhìn hai
người
đang nằm rên rỉ vì thuốc độc
hành hạ thân thể và lắc đầu
trở ra.
Tình cha con nặng
như núi, Võ Tam Thông nhìn hai đứa
con thân yêu mà đôi mắt mờ
lệ. Ông
sực nhớ lại hồi nào vợ
mình đã hy sinh hút máu độc
trên vết thương của mình,
nên vội
cúi xuống kề miệng trên đùi
Tu Văn để hút.
Dương Qua
hoảng kinh la lớn:
- Lão bá,
không nên đâu.
Nói xong, chàng
đưa tay điểm vào huyệt "đại
thôi" trên lưng Võ Tam Thông, khiến
ông ngã
sấp tới trước nằm không
cử động, nhìn sững hai con
đang vật lộn với tử thần,
hai hàng lệ
thảm từ từ lăn dài trên
má.
Trong khi ấy
Dương Qua suy nghĩ:
- Ta chỉ còn
năm hôm nữa là chất độc
Tình hoa bột phát mà chết. Còn
sống thêm hay
chết sớm
đi năm ngày đâu có nghĩa
lý gì. Hai anh em họ Võ tuy là hạng
tầm thường,
không đáng
kể nhưng Võ bá bá là một
bậc có hào khí rất đáng
mến phục, đời người
đã đau
khổ nhiều vì vợ con. Bây giờ
ta cũng không còn thiết gì nữa,
đành hy sinh năm
ngày sống
sót để giúp cho gia đình người
được đoàn tụ, xây đắp
phần nào hạnh phúc
cho Võ lão
bá lúc về già.
Nghĩ xong, chàng
không do dự, kề miệng vào đùi
Tu Văn hút hết chất độc và
máu
bầm nhổ
ra rồi hút luôn chất độc nơi
vai Võ Đôn Nho.
Võ Tam Thông
nằm thấy chàng hút hết chất
độc cho hai con, lòng mừng rỡ
nhưng
cảm động
xót xa vì quá cảm kích. Ông
chỉ tức vì mình đã bị
điểm trúng huyệt không
thể can ngăn
hoặc đích thân hút máu độc
cứu con. Dương Qua hút mãi cho
đến khi
chất đắng
trong miệng trở nên mặn. Lúc ấy
óc chàng đã hoa, đầu choáng
váng. Chàng
biết mình
cũng bị nhiễm độc quá nhiều,
cố sức hút thêm mấy miếng
nữa nhổ đi rồi
ngã vật
ra hôn mê bất tỉnh.
Thiếp đi
một hồi lâu, không biết mấy
giờ, đến khi chợt tỉnh lại,
Dương Qua thấy hình
như có nhiều
bóng người đang qua lại rất
đông. Chàng cố nhớn mắt
nhìn xem nhưng
càng nhìn
càng mờ rất khó phân biệt.
Một chập sau chàng hôn mê trở
lại.
Không biết
bao lâu, Dương Qua mở mắt nhìn
quanh, thấy Võ Tam Thông đang ngồi
trước
mặt, hớn hở nói:
- Tỉnh lại
rồi! May quá, quý quá!
Nói xong ông
sụp quỳ xuống mọp đầu lạy
luôn mười lạy, miệng nói
rối rít:
- Dương huynh
người đã xả thân cứu
mạng hai con và cũng đã cứu
cả già này... ơn
này không
biết để đâu cho hết, thật
ngàn đời già không dám
quên.
Nói xong, lão
lại đứng dậy rồi phủ phục
lạy một người khác đang ngồi
bên, miệng
nói:
- Muôn đội
ơn sư thúc...
Quay sang nhìn
người ấy, Dương Qua thấy
không khác gì Ni Ma Tinh, mặt mày đen
đủi, mũi
cao mắt sâu hóm, tóc quấn từng
nùi, nhưng chỉ khác có một điều
là tuổi già
nên tóc
trắng phau.
Dương Qua
biết Võ Tam Thông là đồ đệ
của Nhất Đăng đại sư, nhưng
không biết ông
có một
vị sư thúc ở Thiên Trúc
nữa. Chàng muốn nghiêng mình
nhìn lại thật kỹ nhưng
vì quá
mệt, tứ chi rũ riệt không thể
nào cử động được.
Đưa mắt nhìn quanh một chặp,
chàng thấy
mình đang nằm trên một chiếc
giường, ngay tại căn phòng của
chàng đã ở
trước
kia tại thành Tương Dương. Chàng
có cảm giác rằng mình vẫn
còn sống. Khi
thấy thoáng
bóng người đàn bà gần
đó, chàng mừng quá vội
kêu lớn:
- Cô... cô
nương.
Một ngời
bỗng bước lại ấn nhẹ tay
trên trán bảo:
- Qua nhi, hãy
nằm yên tĩnh dưỡng, cô
nương của con đang đi có việc
cần bên ngoài
rồi.
Dương Qua
nhìn kỹ lại thì kẻ ấy là
Quách Tỉnh. Chàng mừng quá nhưng
bỗng nhớ lại:
- Theo căn bệnh
của Quách bá bá phải trải
qua đúng bảy ngày bảy đêm
mới lành
được.
Nay người có vẻ mạnh khỏe,
chẳng lẽ ta cũng mê man quá lâu
như vậy sao?
Nếu vậy
thì chất độc Tình hoa trong mình
ta sao chưa hoành hành?
Chàng suy nghĩ
một chút đầu óc choáng váng,
ngủ mê lúc nào không hay. Khi chàng
tỉnh lại
lần thứ ba thì nhằm vào lúc
giữa đêm, tứ bế vắng
lặng, chỉ có một ngọn đèn
hong leo lét
trên đầu giường. Võ Tam
Thông vẫn ngồi yên một bên canh
chừng không
biết mỏi,
mắt nhìn chàng đăm đăm.
Dương Qua
nhoẻn miệng cười nói:
- Bá bá,
tôi không hề chi đâu! Võ bá
bá đừng lo ngại. Hai anh em kia có
bình yên
không?
Võ Tam Thông
quá cảm kích chỉ nhìn chàng
gật đầu, mắt đẫm lệ chứ
không nói nên
lời. Xưa
nay hình như chưa bao giờ ông biết
qua những giây phút quá cảm
động như
vậy.
Dương Qua
ái ngaiï quá, bèn nói qua chuyện
khác:
- Làm sao chúng
mình về đuợc thành Tương
Dương như thế này, bá bá?
Võ Tam Thông
gạt lệ nói:
- Long cô nương
nhờ Chu sư đệ của tôi đem
con Hãn huyết thần mã tới
hoang sơn
tặng Dương
huynh, khi tới nơi thấy chúng ta nằm
lăn dưới đất nên mới
vực đem về
đây.
Dương Qua
ngạc nhiên hỏi:
- ủa, tại
sao Long cô nương biết tôi đang
ở chốn đó mà nhờ
đem ngựa tới được.
Người
có việc
chi cần kíp đến nỗi không
đích thân đi được phải
nhờ đến bác Chu?
Võ Tam Thông
lắc đầu tỏ ý không biết
và nói:
- Tôi về
tới thành cũng chưa được
gặp Long cô nương. Tôi chỉ nghe Chu
sư đệ cho
biết nàng
còn nhỏ tuổi, nhan sắc tuyệt vời
mà bản lãnh rất cao cường,
trong giang hồ
ít người
dám sánh. Tôi chỉ tiếc là
chưa có hân hạnh được
yết kiến mà thôi.
Nghe Võ Tam Thông
ca tụng cô nương mình, Dương
Qua rất vui lòng và càng thêm
cảm tình
của ông hơn nữa. Nếu cứ
tính theo tuổi tác thì Tiểu Long Nữ
chỉ đáng là
hạng con cháu,
nhưng ông đã dùng tới
danh từ "tiếp kiến", cũng vì
mến phục học trò
mà kính
trọng lây tới thầy như vậy.
Chàng nói
nhỏ:
- Cháu chỉ
bị thương mà thôi.
Nhưng Tam Thông
đã chặn ngang nói:
- Dương đệ,
lão trong võ lâm ra tay cứu nguời
bị nạn là chuyện thường tình.
Nhưng có
gan xả mạng
sống của mình vì một kẻ khác,
đó mới là một hành động
vô cùng cao
quý. Huống
chi Dương đệ lại đi hy sinh cho hai
đứa con tôi trong lúc chúng
tôi đã
thất lễ
cùng Dương đệ cách đó
không bao lâu. Việc này, tôi dám
chắc trên đời này,
trừ sư
phụ tôi ra, chẳng có kẻ nào
làm nổi. Như vậy mà...
Dương Qua
khoát tay tỏ ý bảo ông thôi
nói, nhưng Võ tam Thông vẫn nói:
- Nếu tôi
gọi Dương đệ, là ân công
thì chắc không bằng lòng, nhưng
nếu Dương đệ cứ
tiếp tục
gọi tôi là Lão bá thì đã
đánh giá Tam Thông này quá
thấp.
Dương Qua
vốn con người thực tế, không
thích những lễ nghi và tiểu
tiết tầm thường.
Chàng đã
thầm xem Tiểu Long Nữ là vợ
chưa cưới của mình, nên thích
làm những
chuyện khác
các tập quán thường tình
trong xã hội, nên vui vẻ đáp:
- Thôi, từ
này tôi xin gọi người là
đại ca vậy.
Nhưng nếu
gặp hai anh em Đôn Nho và Tu Văn thì
cũng hơi khó xưng hô một tý.
Võ Tam Thông
nói:
- Đâu có
gì mà phân vân về bọn nó.
Hai đứa ấy đã nhờ
Dương đệ cứu sống, dù
phải
làm thân
trâu ngựa cũng chưa thể đền
nổi.
Dương Qua
nói:
- Võ đại
ca người không nên cám ơn
tôi quá vậy. Hiện nay trong người
tôi đã nhiễm
độc tình
hoa, chẳng còn sống bao nhiêu nữa,
vì vậy việc tôi hút chất độc
trong người
hai anh em kia cũng
không có gì đáng ca tụng cho
lắm.
Võ Tam Thông
quả quyết cãi:
- Dương đệ
không nên nói như vậy. Đừng
nói chất độc đang hoành hành
cho tới ngày
nào, phàm
con người ai cũng tham sống sợ
chết, hễ sống được giờ
phút nào cũng bám
lấy để
nuôi hy vọng được cứu
thoát. Theo quy luật thiên nhiên, con người
trước sau
cũng trở
về với cát bụi, nhưng kẻ
nào dám bỏ cái mạng sống của
mình, mặc dù chỉ
trong giây phút,
mới là điều hiếm có.
Dương Qua
cười nói trở qua chuyện khác:
- Chúng mình
về đây đã mấy ngày
rồi nhỉ?
Võ Tam Thông
đáp:
- Tính tới
nay vừa đúng bảy ngày.
Dương Qua
ngạc nhiên quá nói:
- Nếu vậy
thì tôi đã đến thời
hạn phải bị chết vì chất độc
của Tình hoa, tại sao vẫn còn
sống như
thế này? Lạ quá?
Võ Tam Thông
vui vẻ nói:
- Sư thúc
tôi là một bậc đệ nhất
danh y thiên hạ, nổi danh về việc chuyên
trị các chất
độc tại
Thiên Trúc. Xa kia chính cũng nhờ
sư thúc tôi chữa cho sư phụ
tôi thoát chết
bởi chất
độc do Quách Phu nhân vô tình
mang tới. Để tôi đi mời
người vào đây nhé.
Nói xong ông
đứng dậy bước ra khỏi
phòng.
Dương Qua
mừng thầm nghĩ bụng:
- Có lẽ
trong khi mình đang mê man vị Thiên
Trúc thần tăng đã chẩn mạch
cho uống
linh đơn
giải hết chất độc tình hoa trong
người đi chăng? Lạ quá không
hiểu Long cô
nương đi
đâu mà đến nỗi ta bị
đau nặng cũng không vào thăm
được? Nếu nàng biết ta
không chết,
chắc hẳn phải mừng lắm lắm.
Chàng hồi
tưởng lại những giây phút
tâm tình âu yếm cùng Tiểu Long
Nữ, nghe thấy
cõi lòng
rạo rực hân hoan, nhưng bỗng nhiên
từ trong ngực bị đau nhói
lên một cái
như ai dùng
dùi lửa nung vào, chịu không
xuể thét lên một tiếng.
Từ ngày
uống nửa viên thuốc của Cừu
Thiên Xích cho đến nay, chưa khi nào
Dương
Qua bị một
cơn đau dữ dội như thế này.
Chàng nghĩ có lẽ chất độc
trong người chưa
hết, nay nghĩ
tới Tiểu Long Nữ nên chất
độc lại bộc phát cũng nên.
Chàng ôm
ngực chịu đau và mồ hôi
đổ ra dầm dề ướt áo.
Khi sắp ngất xỉu vì quá đau,
bỗng nghe có
tiếng niệm "Nam Mô A di đà Phật"
từ bên ngoài vọng lại. Vị
thần tăng
xứ Thiên
Trúc lững thững buớc vào,
Võ Tam thông chắp tay bước theo
sau.
Thấy Dương
Qua đang nằm lăn lộn vì quá
đau đớn, Võ Tam Thông hoảng
hốt vội hỏi:
- Dương đệ
làm sao thế, thấy trong người
hiện giờ ra sao?
Rồi quay sang
phía vị sư Thiên Trúc, ông khẽ
thưa:
- Thưa sư thúc
y đang bị chất độc hành hạ,
xin sư thúc thương tình cứu
chữa, cho
đuợc
uống thuốc giải độc để
khỏi kéo dài sự đau đớn.
Vị thần
tăng không hiểu Tam Thông nói gì
lẳng lặng tới nắm tay Dương
Qua chẩn
mạch.
Võ Tam Thông
sực nhớ lại cho người
đi mời Chu Tử Liễu vì chỉ
có ông mới hiểu và
nói được
tiếng Thiên Trúc mà thôi. Chặp
sau Chu Tử Liễu tới.
Dương Qua
cố đem hết tinh thần chịu đựng
ra chống chọi với cơn đau, một
lát mới có
thể thuật
lại cho vị thần tăng Thiên trúc
nghe rõ về câu chuyện trúng độc
tình hoa.
- Sau khi gạn hỏi
tỷ mỷ về hình dáng của loại
tình hoa, vị thần tăng tỏ ý
vô cùng ngạc
nhiên bảo:
- Tình hoa là
một loại thuộc đời Thượng
cổ, đã mất giống từ
lâu rồi. Cứ theo sách
Phật thì
xưa kia loại hoa này đã giết
hại không biết bao nhiêu sanh linh, Phật
Thích ca
mới hóa
phép tiêu diệt loài hoa này để
bớt một di họa cho nhân loại. Không
ngờ ngày
nay loại ấy
còn sót lại Trung Nguyên này. Bần
tăng chưa tận mắt nhìn thấy hoa
ấy thì
chưa thể
tìm được thuốc trừ
độc dược.
Ai nấy nghe nói
đều lộ vẻ buồn rầu thất
vọng. Nghe Chu Tử Liễu dịch lại,
Võ Tam
Thông chấp
tay thưa với vị Thần tăng:
- Thưa sư thúc,
xin sư thúc từ bi cứu chữa
cho Dương đệ phen này.
Thần tăng
chắp tay niệm Phật, nhắm mắt cúi
đầu suy nghĩ. Mọi người
trong phòng
lẳng lặng
theo dõi, không ai dám nói lời
nào. Chặp sau vị Thần tăng mở
mắt nói:
- Cứ như
chất độc trên người hai
sư điệt, chỉ cần hút vài
cái là chết ngay. Thế mà
Dương cư
sĩ đã hút hết chất độc
cho hai người mà không bị hại,
đến nay bổn mạng
vẫn không
hề chi. Còn chất độc của tinh
hoa, tới nay qua hạn vẫn chưa hại
được mạng
cư sĩ, có
lẽ đây là một trường
hợp tình cờ may mắn nhờ
độc trị độc chăng? Hai chất
độc này
đã công phạt và đối
phó lẫn nhau khiến cho cư sĩ khỏi
chết, âu cũng là một
trường
hợp khá hy hữu.
Dương Qua
và Chu Tư Liễu là những người
thông minh lanh lợi, vừa nghe nói
đã hội
ý ngay, gật
gù cho phải. Thần tăng nói tiếp:
- Phàm con người
làm thiện sẽ gặp thiện, Dương
cư sĩ đã xả thân cứu
người thì Phật
trời cũng
phù hộ xui khiến cho có cách giải
được độc.
Võ Tam Thông
mừng quá nói:
- Vậy xin sư
thúc rộng lòng chữa cho.
Thần tăng
đáp:
- Ta phải tới
động Thủy tiên nơi Tuyệt Tình
cốc một phen để nhìn được
tận mắt loại
hoa này.
Cả ba người
ngạc nhiên suy nghĩ:
- Đường
đi từ đây tới Tuyệt
tình cốc xa xôi ngàn dặm, vừa
đi vừa về trong ngày làm
sao kịp?
Vị thần
tăng nói thêm:
- Muốn tìm
phương pháp cứu chữa, bần
tăng cần phải nhìn tận mắt hoa
này. Trong
khi chờ
đợi, Dương cư sĩ đừng
suy nghĩ hay mơ tưởng tới
ý trung nhân, để cho chất
độc khỏi
bộc phát, làm tổn thương tới
chân khí, sau này khó chạy chữa
lắm đấy.
???Dương Qua
chưa kịp nói. Hay là chúng ta cùng
tới Tuyệt Tình cốc, buộc con mẹ
già nọ
giao thuốc giải độc cứu Dương
đệ cho tiện.
Chu Tử Liễu
vẫn còn nhớ ơn Dương Qua
trước kia đã lập mưu ép
buộc Hoắc đô
vương tử
toa thuốc giải độc cứu mạng
mình thoát khỏi độc châm, nên
cũng muốn
nhân dịp
này đền đáp. Vì vậy
ông gật gù ưng thuận ngay.
- Phải đó,
chúng ta cần theo hầu sư thúc, và
tìm mọi cách để lấy thuốc
giải độc.
Khi hai người
hăng hái bàn bạc thì vị Thiên
Trúc thần tăng đứng trầm
ngâm nhìn
Dương Qua
ra chiều lo lắng. Duơng Qua thấy trong tia
mắt của Thần tăng có vẻ buồn
buồn thì
suy nghĩ:
- Có lẽ
loại độc duợc này khó trị
lắm cho nên một vị đệ nhất
thần y trong thiên hạ
cũng phải
e dè suy nghĩ.
Chàng gượng
gạo hỏi:
- Đại sư
có điều chi dặn bảo xin cứ
nói!
Thần tăng
nghiêm trang nói:
- Cái độc
của Tình hoa khác hẳn với bao
nhiêu độc dược khác, vì
chất độc lại liên hệ
đến cái
tình, cái hại dính liền với
tâm tư. Trường hợp cư sĩ
rất có thể giải thoát nếu
không vương
vấn cái tình. Trái lại ví dụ
đem đuợc nửa viên thuốc
nữa về cũng chưa
chắc trục
được hết chất độc.
Tôi cần tới Tuyệt tình cốc
là để chứng tỏ hết lòng
cứu
chữa mà
thôi, còn sự thành tựu hay
chăng là do phần cưư sĩ quyết
định. Nếu cu sĩ có
gan cắt đứt
được mối tình, đừng
bận tâm suy tưởng tới nữa
thì độc này tự nhiên dứt
hết, khỏi
cần thuốc thang gì hết.
Dương Qua
thầm nghĩ:
- Tình của
Tiểu Long Nữ là lẽ sống của
ta mà bảo ta dứt đi thì dù
có sống sót cũng
còn nghĩa
lý gì nữa. Thà để cho
chất độc hành hạ đến
chết còn hơn.
Tuy vậy nhưng
chàng vẫn lễ phép đáp:
- Đa tạ
đại sư đã chỉ dạy. Tôi
xin cố gắng tuân theo.
Chàng muốn
khuyên họ không nên tới Tuyệt
Tình cốc làm gì vô ích nhưng
biết rằng
lời khuyên
can đối với những người
trọng tín nghĩa cũng chẳng ích
chi cho nên chàng
đành làm
thinh luôn.
Võ Tam Thông
an ủi:
- Dương đệ,
người hãy yên tâm dưỡng
bệnh, đừng lo lắng chi hết. Sáng
mai này
chúng tôi
sẽ khởi hành và ráng về
càng sớm càng hay. Chừng nào
Dương đệ hoàn toàn
hết bệnh,
chúng tôi sẽ hân hạnh uống
chén rượu mừng hôn lễ
giữa Dương đệ và
Quách cô
nương tại đây.
Dương Qua
nghe nói rất bực mình, tuy nhiên
trong thời gian ngắn ngủi quá không
thể
nào giãi
bày cho được, vì vậy chàng
chỉ ấm ớ lấy lệ cho qua chuyện.
Khi mọi người ra
ngoài rồi,
chàng nằm trên giường nhắm
mắt cố ru giấc ngủ.
Ngủ được
một giấc khá dài, hồi chợt
tỉnh lại thì gà đà gáy
sáng. Qua bao nhiêu ngày
không có
món gì vào bụng Dương Qua cảm
thấy đói cồn cào cả ruột
gan. Trên đầu
giường
có để sẵn mấy đĩa để
đầy bánh và trái cây. Chàng
đưa tay với lấy một chiếc
bánh đua
lên miệng cắn ăn đỡ. Ngay
khi đó phía ngoài có tiếng
gõ cửa khe khẽ. Cánh
cửa kêu
kẹt một tiếng rồi từ từ
hé rộng. Nhờ ánh sáng lờ
mờ của cây bạch lạp, Dương
Qua thấy một
nàng mặc áo hồng, đẩy cửa
bước vào, mặt mày hậm hực
hình như đang
giận dữ
một chuyện gì. Người đó
là Quách Phù.
Dương Qua
sững sờ vì quá đột
ngột, nhưng cũng cất tiếng chào:
- Xin chào Quách
cô nương.
Quách Phù
chỉ "hừ" một tiếng, không nói
gì thêm, xắm xúi lại ngồi trên
chiếc ghế
cạnh giường,
quắc mắt nhìn Dương Qua, giận dữ.
Nàng cứ nhìn một hồi lâu,
nhung
không nói
thêm lời nào.
Không chịu
được dưới cái nhìn
soi mói đó, Dương Qua giả lả
hỏi trước:
- Quách bá
bá sai cô nương đến đây
có việc chi cần dặn tôi không?
Quách Phù
chỉ đáp gọn:
- Không!
Bị luôn
hai lần tấn công có vẻ thiếu
lịch sự nếu là những lần
khác thì khóe mắt Quách
Phù có
nhiều nét khác thường, hơn
nữa chẳng biết nàng tìm mình
quá sớm chắc có
dụng ý
chi đây, nên chàng cười
nói:
- Quách bá
mẫu sanh xong cũng khỏe mạnh chứ?
Quách Phù
vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng
khó chịu và nói xẵng:
- Mẹ tôl
mạnh hay yếu cũng không cần anh phải
bận tâm đến!
Trong đời
chàng, trừ Tiểu Long Nữ, Dương
Qua không chịu nhường nhịn một
người
nào khác,
vì vậy nên hôm nay bị Quách Phù
đối xử tàn nhẫn như thế
chàng thấy khó
chịu vô
cùng, nghĩ thầm:
- Cha nàng là
đại hiệp, mẹ nàng là Bang chủ,
chắc nàng tự cho mình là cao
quý lắm
rồi?
Nghĩ xong, chàng
chỉ "hứ" một tiếng lớn rồi
nhắm mắt lại như người ngủ.
Quách Phù
hỏi:
- Vì sao anh hứ?
Dương Qua
chán quá nhung trong lòng khinh không thèm
đáp lại, "hứ" thêm một
tiếng nữa.
Quách Phù
nổi nóng hỏi lớn:
- Ta hỏi hứ
cái gì?
Dương Qua
cười hồn nhiên:
- Đàn
bà là phải! Mình chỉ hứ
một tiếng mà đã nóng nảy
sừng sộ lên rồi!
Chàng điềm
tĩnh đáp:
- Vì trong người
không được khỏe, tôi "hứ"
vài tiếng cho xả hơi bớt mệt.
Quách Phù
lẩm bẩm:
- Nghĩ một
nơi nói một nẻo, quả là hạng
tiểu nhân hèn hạ!
Bỗng nhiên
bị mắng thình lình, chàng giật
mình, ái ngại: "Chẳng lẽ nàng
đã biết
những lời
ta bịa đặt ra để gạt hai anh em
họ Võ rồi sao?
Thấy nàng
nổi giận và nặng lời cùng
mình, nhưng trên khuôn mặt mỹ miều
cũng có
nhiều nét
đáng thương, hơn nữa Dương
Qua vốn có sãn tính phong lưu thương
người,
nên dịu
dàng hỏi:
- Quách cô
nương, có phải cô muốn nói
về những lời tôi đối
đáp cùng anh em họ Võ
chăng?
Quách Phù
nhìn thẳng vào mặt chàng nói:
- Người
đã nói với họ những
gì, cứ thuật lại thử xem nghe
được chăng?
Duơng Qua cười
giả lả nói:
- ấy chẳng
qua vì tôi muốn khỏi có cuộc
tương tàn đáng tiếc trong hai
anh em họ Võ,
tránh sự
đau lòng cho lão bá trong lúc tuồi
già, chứ thật tình lòng tôi
đâu muốn vậy.
Có lẽ
lão bá đã thuật cho cô nương
nghe rồi thì phải.
Quách Phù
nghiến răng nói:
- Lão vừa
gặp ta đã chúc mừng rối
rít và ca tụng mi như thần như thánh.
Ta dù sao
cũng là
một nữ nhi thanh bạch đâu phải
hạng người để chúng bây
đặt điều nói nhảm
như vậy được?
Nói tới
đây nàng nghẹn ngào không nói
được nữa, hai hàng nước
mắt tuôn ra ướt đầm
đôi má.
Dương Qua
hối hận, cúi đầu không đáp.
Trong lúc cao hứng chàng đã
nói ba hoa
cùng anh em họ
Võ, không ngờ đã vô
tình làm thương tổn tới
danh dự Quách Phù.
Hậu quả
này cũng khó mà hàn gắn
cho được.
Thấy chàng
làm thinh không đáp, Quách Phù
càng tức giận, khóc tức
tưởi nói:
- Và lão
bá có biết hai anh em họ Võ đánh
thua mi nên đã bị mi buộc không
được gặp
mặt ta nữa
phải không?
Dương Qua
rất bực tức Võ Tam Thông
đã lớn tuồi rồi mà
không nhận định được
sự
thật hơn
để đi nói toẹt hết cho Quách
phù nghe khiến cho chàng còn miệng
mà không
thể biện
luận được. Chàng phải gật
đầu nhận:
- Tôi có
đặt điều nói lừa họ
nhưng đây là vì để dàn
xếp công chuyện cho họ, hoàn
toàn không
có một dụng ý nào tà hết.
Xin nàng niệm tình châm chước
cho.
Quách Phù
lau nước mắt hỏi lớn:
- Đêm qua,
mi còn nói gì nữa?
Dương Qua
giật mình ngơ ngác hỏi:
- Đêm qua
tôi có nói gì đâu?
Quách Phù
nói:
- Trước
khi đi, Võ lão bá có bảo
khi nào mi lành bệnh sẽ uống rượu
mừng hôn lễ giữa
mi và ta, cớ
sao mi dám gật đầu nhìn nhận
mà không biết xấu?
Dương Qua
mới hoảng hồn vì biết rằng
đêm qua Quách Phù đã nấp
nghe hết mọi việc
rồi. Chàng
vội tìm cách chống chế:
- Khi ấy đau
quá tôi đang mê man nào có
nói được gì nhiều, ngoài
ra cũng không
hiểu hết
những gì người ta nói.
Quách Phù
biết chàng trớ trêu nên giận
quá hét lớn:
- Ngươi bảo
rằng mẹ ta đã vừa lòng
ngươi, nhận ngươi làm rể rồi
còn lén dạy ngươi võ
nghệ nữa
phải không?
Bị nàng
hạch hỏi tới tấp Dương Qua
không biết đối đáp sao nữa,
lúng túng nghĩ bụng:
- Ta nói đùa
về chuyện Quách cô nương, dù
sao cũng có thể xem là một chuyện
nói
dóc để
tán gái thông thường mà
thôi. Nhưng nó động tới
Quách bá mẫu, quả là một
điều phạm
thượng, lỗi nặng vô cùng.
Phải làm sao để Quách bá bá
đừng hay biết tới
chuyện này
mới được.
Nghĩ xong chàng
năn nỉ:
- Quách cô
nương, trong lúc nông nổi, tôi
có nói vài điều thiếu thận
trọng có lỗi với
cô nương
và bề trên, tôi cũng thấy
hối hận rồi. Xin cô nương đừng
để lệnh tôn biết.
Quách Phù
cười gằn nói:
- Nếu đã
thấy sai, biết sợ, sao còn đặt
chuyện nói bậy làm gì?
Dương Qua
nói:
- Tôi xem Quách
bá phụ như cha, lúc nào cũng
một niềm kính mến. Ngặt vì trong
lúc
nóng lòng,
muốn dàn xếp cho hai anh em họ Võ
đừng tàn sát lẫn nhau nên
nỗi như
vậy mà
quên suy nghĩ.
Dù sao Quách
Phù và hai anh em họ Võ đã
chung sống và nhiều cảm tình mật
thiết từ
thuở nhỏ,
bây giờ nghe Dương Qua buộc họ
không được nhìn mặt mình
nữa thì tức
giận phừng
phừng, trợn mắt thét lớn:
- Thôi việc
này sau sẽ thanh toán, bây giờ
mi hãy cho ta biết rõ em bé của
ta đâu rồi?
Dương Qua
đáp:
- Xin mời
lệnh tôn đến đây, tôi
muốn thưa cùng người đôi
lời về chuyện này.
Quách Phù
đáp:
- Giờ đây
cha ta đã ra thành tìm em bé rồi.
Ngưòi thật là một kẻ táng
tận lương tâm,
nỡ bắt
em ta đi đổi lấy thuốc giải
độc. Ha... ha... trên đời chỉ
có mạng ngươi là quí,
còn mạng
em ta là cỏ rác hay sao?
Dương Qua
đang tủi thân về câu chuyện trước,
còn vấn đề của đứa
bé thì dù sao
chàng cũng
chưa hề có việc gì làm trái
với lương tâm cho nên chàng
mạnh dạn nói:
- Lúc nào
tôi cũng có lòng muốn giật
được em bé đem về cho lệnh
tôn thế mà bảo
Dương Qua
này cố ý đem lệnh muội đổi
thuốc giải độc thì quả là
oan quá. Tôi cam
đoan là
không bao giờ có ý nghĩ đen
tối như vậy.
Quách Phù
hỏi thêm:
- Vậy em ta đâu
rồi?
Dương Qua
đáp:
- Lệnh muội
đã bị Lý Mạc Thu bắt đem
đi, tôi kém tài không đoạt
lại được, thật đáng
hổ thẹn.
Nếu tôi không bị chết giấc
thì đã đuổi theo để cướp
cho kỳ được mang về rồi.
Quách Phù
cười gằn hỏi thêm:
- Vậy Lý
Mạc Thu có phải là sư bá của
mi chăng. Đêm nọ cả bọn bây
cùng trú chung
một hang đá
phải không?
Dương Qua
đáp:
- Vâng, Lý
mạc Thu là sư bá tôi . Nhưng giữa
bà và cô nương tôi không
thuận nhau từ
lâu rồi.
Quách Phù
xì một tiếng rồi hỏi:
- Không thuận
nhau, tại sao bà ấy nghe theo ngươi đem
em ta đi đổi thuốc giải độc?
Dương Qua
nôn nóng vùng ngồi dậy nói:
- Quách cô
nương hãy thận trọng lời nói.
Xin đừng vu khống như thế. Tôi
tuy còn ít
tuổi nhưng
không bao giờ làm điều xằng
bậy như vậy đâu.
Quách Phù
bĩu môi đáp:
- Thôi đừng
lãnh phần phải nữa! Nếu mi
không có ý đó tại sao cô
nương mi lại như
vậy. Chẳng
lẽ nào đặt điều nói
láo ?
Dương Qua
ngơ ngác hỏi:
- Sư phụ ta
bảo sao?
Quách Phù
đứng thẳng người dậy,
đưa tay chỉ vào mặt Dương Qua
dằn từng tiếng:
- Chính sư
phụ ngươi đích thân cho Chu thúc
thúc biết hiện ngươi và Lý
Mạc Thu
đang ở
trong hang đá, nàng yêu cầu Chu thúc
thúc đem con Tiểu hồng mã tới
cho mi
để mang
em ta đến Tuyệt Tình cốc cho sớm.
Thế mà...
Dương Qua
nghe nói vô cùng kinh ngạc, bèn phân
trần:
- Phải đấy.
Chính sư phụ tôi có bàn định
như thế. Tôi có nhiệm vụ bồng
lệnh muội tới
Tuyệt Tình
cốc trước để đổi
lấy nửa viên tuyệt tình đan
rồi sẽ liệu lại. Đây chẳng
là
một chiến
thuật tạm thời lúc đầu
sau đó sẽ tùy cơ ứng
biến, thật tình chúng tôi không
có ý
gì làm hại lệnh muội cả.
Quách Phù
ngắt lời chàng:
- Em ta mới
chào đời chưa được
một ngày, mà nỡ đem đi
hàng ngàn dặm để mưu toan
đổi thuốc
cho mình, như thế mà dám bảo
không có lòng hãm hại, quả
là giọng nói
của con người
thiếu lương tâm. Ngày còn thơ
ấu, mi mồ côi cha mẹ, phụ thân
ta đã
đối xử
với mi như thế nào? Nếu ngươi
không thương tình đem mi về Đào
Hoa đảo để
nuôi thì
làm sao mi được sống sót
tới hôm nay được? Không
ngờ ngươi nỡ thừa lúc
cha mẹ ta đau
bệnh, âm mưu cùng kẻ địch
đánh cắp em ta để làm chuyện
bất lương.
Nàng càng
nói càng hăng, cứ xỉ vả
như tát nước vào mặt, Dương
Qua không còn cách
nào biện
bạch nên tức giận vô cùng,
máu nóng xông lên xây xẩm cả
mặt mày, thét lớn
một tiếng,
ngã quay ra bất tỉnh.
Mãi một
chập sau chàng lần lần tỉnh. Quách
Phù vẫn còn ngồi một chỗ
cũ, lạnh lùng
đưa mắt
nhìn chàng, miệng không ngớt
xỉ vả đay nghiến:
- Té ra mi cũng
còn chút lương tri để hối
hận với hành vi đen tối hèn
hạ của mình
sao?
Dương Qua
rầu rầu đáp:
- Nếu tôi
quả có lòng dạ như vậy chuyện
gì tôi không bồng thẳng lệnh
muội tới tuyệt
tình cốc
cho rồi?
Quách Phù
nói:
- Tại vì
chất độc trong người mi bộc
phát, hành hạ thể xác mi đến
nỗi chết giấc bên
đường,
làm sao còn đủ sức để
bồng cho được? Cũng may trời
xanh chẳng giúp đứa
gian, khiến cho
cơ mưu chúng bay không thành tịu
được.
Tình ngay lý
gian, Dương Qua thấy không còn cách
nào biện hộ được nữa,
đành phải
xuống nước
đáp:
- Nàng muốn
nói sao tùy ý, tôi khỏi cần
biện bạch nữa, sau này trắng đen
nàng sẽ
biết. Bây
giờ thì sư phụ tôi đâu
rồi?
Quách Phù
nổi nóng đỏ hồng đôi
má trừng mắt nói:
- Trò nào
thầy nấy, thế thường vẫn
như vậy cả Cô nương mi cũng
chẳng tốt gì đâu.
Dương Qua
nộ khí xung thiên, vùng ngồi dậy
nói lớn:
- Nàng chửi
mắng tôi thậm tệ, nhưng tôi đã
vị tình cha mẹ nàng tha thứ hết.
Nhưng tôi
cấm nàng
không được nói xấu tới
sư phụ tôi.
Quách Phù
cũng không vừa, nạt lại:
- Ta cứ
nói, mi dám làm chi ta. Ai khiến sư
phụ mi cũng hay nói năng càn dở?
Dương Qua
thầm nghĩ:
- Cô nương
là con người trầm tĩnh, đứng
đắn, đời nào đi nói
năng càn dở được.
Nghĩ xong, chàng
mỉa mai:
- Trong lúc mình
nghĩ chuyện xấu, rồi cứ tưởng
ai cũng xấu xa bừa bãi cả.
Quách Phù
dự định không nói lại những
câu nói của Tiểu Long Nữ, nhưng
bị chàng
nói móc,
bỗng nổi giận tuôn ra hết:
- Sư phụ của
mi bảo rằng: Quách cô nương, Dương
Qua vốn là một kẻ thuần lương
thành thực,
mồ côi cha mẹ từ ngày còn
tấm bé, tình cảnh đáng thương
hãy nên tử tế
với hắn.
Hai người xứng đôi, lại
được cha mẹ bằng lòng hãy
cùng nhau sống chung
xây dựng
hạnh phúc lâu dài. Cố chuyển
lời bảo hắn hãy quên ta đi,
ta không bao giờ
trách móc
gì đâu! Rồi nàng trao cho ta thanh
"Thục nữ kiếm" bảo để cùng
"quân tử
kiếm" thành
một đôi, cùng với ngươi.
Như vậy không phải là nói năng
càn dở hay
sao?
Trong lúc vừa
thẹn vừa giận, Quách phù thuật
lại đúng những lời của
Tiểu Long Nữ,
nhưng với
một giọng khác hẳn.
Mỗi lời
nói của nàng như một mũi kiếm
chọc thẳng vào tim óc Dương Qua.
Chàng
bối rối
không hiểu vì sao cô nương mình
lại có ý nghĩ như vậy?
Chờ Quách
Phù nói hết câu, Dương Qua trợn
mắt nhìn nàng trừng trừng
quát lớn:
- Nàng đừng
đặt chuyện nói bậy. Vậy Thục
nữ kiếm đâu rồi, sao không
đưa ra đây để
chứng minh
sự thật? Đã nói mà không
đưa bằng chứng tất nhiên
là dối trá rồi .
Quách Phù
điềm nhiên đua tay ra sau rút ra một
thanh kiếm đen huyền, quả là thanh
Thục nữ
kiếm, lúc trước hai người
đã chọn trong động Thủy tiên
và giữ làm binh khí
tùy thân.
Sự thật
quá bẽ bàng, Duơng Qua không biết
nói gì hơn, mắng đùa:
- Ai thèm đi
hết hợp cùng nàng? Thanh quân
tử kiếm của ta đã gẫy
từ lâu rồi. Chính
nàng đã
lén lấy thanh kiếm này của cô
nương ta rồi về đây đặt
điều nói bậy.
Quách Phù
từ bé đến lớn được
cha mẹ nuông chiều, xung quanh ai ai cũng
chỉ tâng
bốc nàng
chứ không ai nói xẵng lời
nào. Anh em họ Võ lúc nào cũng
tìm mọi cách
làm hài
lòng nàng, hễ nàng nói sao cũng
cho là phải, vì vậy nên chưa khi
nào nàng
nghe một câu
nói nào trái ý bao giờ.
Vì tức
những lời nói móc của
Dương Qua nên nàng cố nén lòng
tự ái và thẹn thuồng
thuật lại
những lời Tiểu Long Nữ,
không ngờ chàng lại phản ứng
như vậy, cho nàng
nói láo
và lén cắp thanh kiếm này thì
quả là một chuyện không thể chịu
đựng nổi.
Nàng xếch
đôi mày liễu, tay nắm chặt
chuôi kiếm định hành hung nhưng
chợt nghĩ:
- Hắn ta lúc
nào cũng kính trọng sư phụ, vậy
ta nên kể luôn chuyện này cho hắn
ứa
gan luôn thể!
Trong lúc quá
giận dữ, Quách Phù không còn
suy nghĩ gì đến hậu quả của
câu chuyện
nữa. Thanh
Thục nữ kiếm vừa định
rút ra đã đẩy lại vào
bao. Nàng từ từ ngồi xuống
ghế nói:
- Cô nương
mi quả có sắc đẹp tuyệt vời,
tài cao tột đỉnh. Rất tiếc nàng
đã làm một
việc không
đúng tí nào.
Dương Qua
hỏi ngay:
- Việc gì
vậy?
Quách Phù
đáp:
- Rất tiếc
nàng thiếu đứng đắn,
thỉnh thoảng qua lại có chuyện tâm
tình cùng bọn đạo
sĩ phái
Toàn Chân.
Dương Qua
gạt ngang:
- Đừng
nói xàm. Sư phụ ta cùng bọn Toàn
Chân phái có một mối thù sâu
như biển,
làm gì
có chuyện nh thế được.
Quách Phù
cười mỉa mai nói:
- Ta muốn nói
chuyện qua lại tâm tình là để
có một danh từ cho tao nhã mà
thôi. Thật
ra câu chuyện
của nàng đã làm một người
con gái như ta không thể diễn tả
cho đúng
sự thật
được.
Dương Qua
bốc giận điên đầu nạt
lớn:
- Hãy câm
mồm. Sư phụ ta trong trắng như băng
tuyết, ta cấm mi nói hồ đồ
như vậy.
Nếu còn
nói bậy ta sẽ vả tét miệng ngay.
Quách Phù
lạnh lùng nói:
- Phải rồi,
việc ấy nàng làm được
chứ ta không thể nào làm được,
còn việc trong trắng
hay không có
lẽ chỉ có mi là biết rõ.
Nếu là một người đàn
bà trong trắng tại sao lại
lân la cùng
một tên đạo sĩ được?
Dương Qua
tức quá tái cả mặt, rít
lên:
- Nàng hãy
nói rõ thêm.
Quách Phù
nói:
- Một khi chính
ta, ta đã nghe thì không thể bảo
là lầm được nữa. Có
hai tên đạo sĩ
phái Toàn
Chân đến thăm cha ta, trong lúc ông
đang bận việc ngoài thành Tương
Dương nên
ta phải tiếp thay.
Dương Qua
bồi hồi hỏi gấp:
- Rồi sao nữa,
nói mau lên.
|