THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 57
VÀO
HANG NÚI DÙNG QUỶ KÊ GẠT KIM LUÂN
Kim Dung
Chiếc phất
trần và vòng sắt chạm nhau một
tiếng "ầm" dữ dội khiến cả
hai cùng thấy
tê buốt
cả cánh tay. Thấy gặp phải tay địch
thủ xứng đáng, Lý mạc
Thu càng thêm
phấn khởi,
đem hết sở trường học
lực ra tranh đấu, càng lúc càng
quyết liệt. Hai người
vừa đánh
vùi hơn hai mươi hiệp,
Dương Qua
đứng ngoài vừa xem vừa
vận dụng nội công hít hơi lấy
sức lại. Lý mạc
Thu tuy là một
tay kiệt hiệp giang hồ, nhưng đối
với Kim Luân về võ công lẫn
sức
mạnh vẫn
còn thua một bậc, nên sau gần trăm
hiệp nàng đã kém thế dần
trông thấy
rõ. Tuy nhiên
Lý mạc Thu để ý thấy mặc
dù Kim Luân Pháp Vương thắng
thế, nhưng
mỗi khi chiếc
vòng sắp chạm tới thân hình
đứa nhỏ thì lão vội vàng
thu lại ngay vì sợ
chạm trúng
nó bị thương. Nàng chợt nhớ
ra một kế:
- Lão này
đã muốn cướp đứa
bé, lẽ tất nhiên không khi nào
muốn nó bị thương tích,
vậy ta phải
dùng đứa bé làm bình
phong để chống lại lão thì tiện
lợi lắm.
Sau khi nắm trúng
nhược điểm của Kim Luân thì
cứ mỗi bận lâm nguy. Lý mạc
Thu
lại dùng
đứa bé đưa ra chống đỡ
khiến cho Kim Luân không dám đánh
mạnh đòn.
Kim Luân Pháp
Vương tuy thắng thế và nóng
ruột muốn giải quyết chóng mau nhưng
cũng không
thể làm chi được. Kim Luân
tấn công luôn ba thế vô cùng
ác liệt Lý mạc
Thu đưa đứa
bé ra đỡ. Dương Qua trông
thấy hoảng sợ vì nếu một
trong hai người sơ
ý một tý
là đứa bé vô tội mất
mạng ngay. Chàng đang băn khoăn suy
nghĩ cách đối
phó, bỗng
nhiên Kim Luân tung hai chiếc vòng từ
ngoài đánh thốc vào như muốn
ôm
choàng lấy
đối phương vào lòng, khiến
Lý mạc Thu giận mặt, mắng thầm
một kẻ tu
hành lạì
dùng một thế võ thiếu lễ
độ và kỳ cục đối với
một phụ nữ. Nàng vội vung
chiếc phất
trần một vòng rộng đánh bật
đôi vòng ra rồi dùng đứa
bé lên án ngữ trước
ngực.
Nhưng lúc
đánh ra thế này, Kim Luân đã
có dự liệu trước, nên
thình lình vụt một
chiếc vòng
bay khỏi bàn tay xắn vào đầu
đối phương. Lý mạc Thu không
còn cách
nào hơn
để tránh đỡ, phải ngã
bật người ra phía sau, tay vẫn
đập cây phất trần vào vai
Kim Luân. Kim
Luân lách vai hữu tránh đòn
ấy, dùng tay tả chém thật mạnh
vào cánh
tay mặt của
Lý mạc Thu nghe "bịch" một tiếng khiến
toàn cánh tay nàng phải rủ riệt
và tê
rần như không còn cảm giác nữa.
Đứa bé lại bị Kim Luân
đoạt mất. Kim Luân
đang hân
hoan, bỗng nghe một luồng gió mát
xướt qua mang tai, Dương Qua đã
bất
thần phóng
tới giật lại đứa bé
rồi múa kiếm thành một vòng
tròn che chở khắp mình
nó, đoạn
dùng thế "đẩy thuyền theo nước"
chận hậu rồi tung người đứng
dậy nhìn
Kim Luân mỉm
cười đắc chí.
Đó là
một đòn liều mạng mà Dương
Qua đã bất ngờ tung ra để
đoạt lại đứa bé trước
sự căm
giận sôi gan của Kim Luân.
Chỉ trong khoảnh
khắc mà đứa bé đã
chuyền trong tay ba người mau như chớp
nhoáng. Lý
mạc Thu phải buột miệng khen lớn:
- Hay quá, Dương
Qua đã sử dụng thế võ
hay lắm đáng khen thật.
Kim Luân nổi
khí xung thiện, tung vòng tấn công
ngay Dương Qua múa kiếm chống lại
và quay mình
định bỏ chạy nhưng Lý mạc
Thu đã vung phất trần chận lại
khẽ bảo:
- Khoan chạy đã,
hãy ở lại chống cự với
lão hòa thượng này rồi
sẽ đi.
Ngay lúc đó
chiếc vòng của Kim Luân vù vù
ập tới như núi sập khiến
Dương Qua
phải lo chống
đỡ.
Suốt mấy
ngày cùng nhau giao đấu, ai ai cũng
đã hiểu các ngón sở
trường của nhau
rồi, nên
trong giờ phút này người
nào cũng quyết đem hết tài
nghệ đánh gấp để giải
quyết mau lẹ.
Dương Qua vì phải bồng thêm một
đứa bé, nên chỉ trong vòng
năm
chục hiệp
đã núng thế dần. Cứ
so sánh trong ba đối thủ này thì
Kim Luân có bản lãnh
cao nhất, Lý
mạc Thu lại hiểm độc ác nghiệt,
nhung Dương Qua lại nhiều cơ mưu xảo
quyệt nhất.
Trong khi bị đối phương đẩy
vào thế bị động, Dương Qua
bèn cố tìm mọi
cách để
cải thiện tình hình, lợi dụng
cơ hội thoát thân, chàng nghĩ
bụng:
- Ngày xưa,
trong thời kỳ Tam quốc, vì nước
Nguỵ mạnh mẽ nhất nên Lưu Bị
phải
liên kết
với Tôn Quyền mới chống
cự lại nổi với Tào Tháo.
Hôm nay nếu Lý mạc Thu
không chịu
giúp ta thì ta phải giúp bá bá
mới chống nổi với lão
hòa thượng này.
Nghĩ xong, chàng
vung kiếm chém luôn hai nhát thật
mạnh, khiến Kim Luân phải
thối lui ra sau
rồi chàng đưa đứa bé
cho Lý mạc Thu miệng bảo:
- Sư bá
hãy bồng lấy.
Hành động
quá bất ngờ khiến Lý
mạc Thu tuy mừng rỡ nhưng không
biết dụng ý
của Dương
Qua ra sao hết. Tuy nhiên nàng cũng đa
tay nhận lấy đứa nhỏ.
Duơng qua lại
la lớn:
- Su bá hãy
bồng nó thoát đi, phía sau đã
có tôi cản hậu đừng lo
gì hết.
Nói xong, chàng
vận sức vào tay, chém lên vùn
vụt, tung ra liên tiếp những thế
ác liệt
vô cùng,
khiến cho Kim Luân phải ngán mà không
dám xáp lại gần.
Lý mạc
Thu nghĩ thầm:
- Có lẽ
trong lúc cùng nguy ngập, hắn nghĩ
tình đồng môn giúp đỡ
ta chăng? Chắc
hắn biết
rằng ta không khi nào nỡ hại
tới đứa bé nên mới
trao cho ta bồng để thoát
thân.
Nhưng Lý
mạc Thu không ngờ Dương Qua đã
cố đẩy đại họa về mình.
Khi thấy đứa
bé đã
lọt vào tay họ Lý, Kim Luân đã
bỏ Dương Qua vung chiếc vòng tấn
công mạnh
vào hậu
tâm nàng ngay.
Đây là
một miếng đòn vô cùng lanh
lẹ và hiểm yếu. Lý mạc Thu vừa
nhún chân nhảy
đi thời
chiếc vòng đã xoắn tít theo
sau như bóng với hình, khiến
cho nàng buộc lòng
phải dừng
chân lại để đối địch.
Dương Qua
thấy mưu kế đã thành, thở
phào một tiếng như trút hết
gánh nặng rồi đứng
yên một
chỗ hô hấp để điều
hòa công lực, rồi múa gươm
xông vào trợ chiến nữa.
Khi ấy mặt
trời đã đứng lên
đỉnh đầu, ánh nắng xuyên
qua rừng rậm sáng choang,
khiến cho Dương
Qua cảm thấy tinh thần thêm phấn
chấn càng đấu càng hăng thêm.
Bỗng nhiên
một tiếng "choang" vang động cả khu rừng,
chiếc vòng của Kim Luân đã
bị thanh quân
tử kiếm của Dương Qua chặt
đứt mất một mảng lớn.
Dương Qua nghĩ
thêm một
kế nên gọi lớn:
- Lý sư
bá khá cẩn thận, đừng
chạm tới chiếc vòng này vì
nó đã bị nhiễm độc rồi
đấy
nhé.
Lý mạc
Thu lạ lùng quá hỏi lớn:
- Vì sao vậy?
Dương Qua
đáp:
- Vì thanh gươm
tôi có ngâm thuốc rất mạnh.
Lúc nãy
Kim Luân bị thanh gươm chém một
vết khá sâu, trong lòng đang sợ
trúng
độc. Đã
lâu chưa thấy đau nhức gì,
hắn đang nghi ngại chưa biết ra sao thì
Dương
Qua bỗng nhắc
thêm lần nữa, khiến y lại suy
nghĩ: "Công Tôn Chỉ là đứa
hiểm ác,
gươm của
hắn có tẩm độc cũng nên".
Vì phân
tâm bởi ý nghĩ nhiễm độc,
y sơ hở bị Lý mạc Thu đập
một phát trúng vào
lưng và
gọi lớn:
- Dương Qua
hãy dùng kiếm độc và đâm
hắn đi cho rồi.
Nàng nói
xong liền vung bàn tay phải như để
quăng ám khí khiến Kim Luân giật
mình nhảy
vọt qua một bên. Nhưng thật ra đó
chỉ là một hư thế đánh
lừa đối phương
để tìm
cách thoát khỏi áp lực quá
mạnh của mấy chiếc vòng.
Thấy nàng
vừa nhún mình thoát thân, Kim
Luân vẫn không chịu bỏ cứ
cố bám theo
mãi. Dương
Qua thấy trận đấu cứ tiếp
diễn mãi như thế này thì biết
chừng nào mới
kết liễu.
Nếu để kéo dài e đứa
bé nhiễm lạnh hoặc bị thương,
chi bằng liên kết với
Mạc Thu để
đối phó với lão này,
rồi sau đó sẽ hay.
Nghĩ xong, chàng
hô lớn:
- Sư bá
hãy chạy mau, tên ác tăng đã
nhiễm độc rồi mạng sống của
hắn không còn
bao lâu nữa
đâu.
Nói chưa
dứt lời thì Lý mạc Thu
đã bồng đứa nhỏ chui
tọt vào một hang đá gần đó
mất dạng.
Kim Luân Pháp Vương ngơ ngác nhìn
quanh chưa dám đuổi theo vì trong
đó chật
hẹp khó xoay trở, nếu hắn dùng
ám khí thì nguy lắm. Dương Qua
tuy trao đứa
bé cho Lý
mạc Thu nhung chàng chưa đoán ra nàng
muốn bắt nó để làm gì,
nên khi
thấy nàng
lọt vào hang núi rồi cũng cảm
thấy hoảng sợ, e rằng sẽ có
điều gì bất trắc.
Chàng vội
cầm kiếm án ngữ phía trước
rồi xông luôn vào hang. Bỗng nghe
ba tiếng
"choang, choang, choang"
lảnh lót, ba ngọn "băng phách ngân
châm" đã chạm phải
thanh gươm
rơi xuống đất. Dương Qua hoảng
hốt la lớn:
- Sư bá
hãy dừng tay, cháu đây mà.
Mặc dù
trong hang đá tối mò, nhưng mắt
chàng có thể nhìn được
trong tối nên Dương
Qua trông thấy
Lý mạc Thu một tay bồng đứa
nhỏ, một tay cầm sẵn ba mũi băng
phách ngân
châm khác định phóng ra.
Để gây
thiện cảm cùng họ Lý, Dương
Qua quay lưng vào trong, mặt nhìn ra cửa
nói
khẽ:
- Chúng ta phải
liên kết cùng nhau mới giết
được tên ác tăng này.
Miệng nói,
tay chàng nắm chặt đốc gươm
chặn ngay cửa hang. Trong khi đó Kim
Luân Pháp
Vương dự đoán hai người
chưa dám chạy ra liền dừng chân
lại ngồi xếp
bằng phía
xa, cởi áo soát lại vết thương.
Thấy vết
thương chỉ có máu tươi chay
ri rỉ, không có hiện tượng
gì bị nhiễm độc, đè
thử thấy
đau chứ không tê tái, vận
nội công thì huyết mạch vẫn lưu
thông đều đặn
bình thường.
Kim Luân mới mừng rỡ nghĩ
thầm: "Thằng ranh con đã gạt ta, khiến
mình lo sợ
mãi từ sáng tới giờ
qủa vô lý quá".
Lúc bấy
giờ Kim Luân mới để ý
quan sát phía trước cửa động
thấy tứ bề cỏ mọc rậm
và cao. Miệng
hang vừa thấp vừa chật, xét
lại thân hình mình thì phốp pháp
đẫy đà,
chen vào bất
tiện vừa nguy hiểm nên Kim Luân
chỉ đứng ngoài tìm cách
khác.
Trong lúc đang
phân vân tìm chưa ra mưu kế gì
cả thì từ phía sau trên núi
có tiếng
người
hỏi:
- Pháp Vương
làm chi ngẩn người đứng
đó?
Nghe giọng nói,
Kim Luân biết Ni ma Tinh, nhưng đôi mắt
ông vẫn không ngó lên cứ
chăm chú
vào cửa hang và đáp:
- Ta đang tìm
cách đuổi ba con thỏ vừa chạy
vào hang này.
Nguyên Ni ma Tinh
sau khi chiến đấu tại thành Tương
Dương không kết quả thì mình
buồn lòng
định trơ về bản trại, bỗng
nghe tiếng vòng kêu leng keng về phía
núi thì
đoán chắc
Kim Luân Pháp Vương đang chiến
đấu cùng kẻ địch nên
vội tìm đến xem
sao. Khi Ni ma Tinh đến
nơi thì hai người đã chui
vào hang rồi chỉ còn một mình
Kim Luân đứng
ngoài chăm chú nhìn vào, thì
vui vẻ hỏi:
- Sao, Quách
Tỉnh đã trốn trong hang này phải
không?
Kim Luân thờ
ơ đáp:
- Không phải
đâu, chỉ có một con thỏ cái,
một con thỏ đực còn tơ và
một con thỏ con
mà thôi.
Ni ma Tinh hân
hoan nói:
- à phài
rồi, nhất định là vợ
chồng Quách Tỉnh và Dương Qua
rồi chứ không còn ai
nữa hết.
Kim Luân không
đáp, đưa mắt nhìn xung quanh
rồi vùng nghĩ ra một kế. Ông
bèn
chạy đi
luợm một số cỏ khô và cành
cây chất trước miệng hang rồi
đánh lửa đốt lên.
Ngọn lửa
vừa bốc lên, gặp gió đang
thổi mạnh càng cháy rần rật,
khói tuôn mù mịt,
luồn vào
tận trong hang.
Dương Qua
vừa thấy Kim Luân chất củi đã
đoán biết được mưu
toan của ông, đồng
thời thấy
thêm một địch thủ lợi hại
nữa là Ni ma Tinh nên chàng quay sang
nói nhỏ
cùng Lý
mạc Thu:
- Sư bá
xem chừng, tôi đi quan sát lại
coi hang này có ngách nào trốn
đi nơi khác
chăng nhé.
Nói dứt
lời chàng xông xáo đi khắp
các nơi để xem xét. Hang này
vào trong độ non
một trượng
nữa là bí lối, ngoài ra không
còn một hẻm ngách nào khác
nữa.
Dương Qua
hỏi nhỏ Lý mạc Thu:
- Sư bá,
bọn chúng quyết đốt lửa
xông bọn ta, bây giờ nên đối
phó làm sao đây?
Lý mạc
Thu suy nghĩ: "Nếu bây giờ chạy
ra chắc không thoát tay của lão hòa
thượng.
Trái lại
nếu cứ ở lỳ trong hang thì
làm sao chịu khói cho nổi. Thôi đến
đâu hay đấy
chứ sao.
Tới phút chót cùng lắm là
ném đứa bé cho lão là
xong. Ta với lão đâu có thù
oán gì
mà cố lòng hại nhau. Lão cố
tình bức bách ta chẳng qua là
vì muốn dành lấy
đứa
bé. Khi đã giao cho hắn rồi, tất
nhiên hắn sẽ không còn lý
do làm khó dễ mình
nữa".
Nghĩ vậy
nên Lý mạc Thu yên trí không
lo ngại gì hết, nét mặt thản
nhiên như không
có gì
nguy hiểm đang diễn ra trước mặt.
Chốc chốc trên môi lại nở
một nụ cười nham
hiểm.
Theo gió thổi
lồng ngày càng mạnh, khói xông
vào hang ngày một nhiều thêm.
Dương Qua
và Lý mạc Thu nhờ nội công
cao cường, có thể nín thở
để chịu đựng,
nhưng đứa
bé bị ngộp khói khóc lạc giọng.
Thấy Dương
Qua đưa mắt nhìn đứa bé
ra chiều thương xót, Lý mạc Thu
cười gằn hỏi:
- Mi có đau
lòng và thương xót hắn không?
Dương Qua
đã trải bao nhiêu vất vả gian
nguy với đứa bé trong tay, nên
đã thấy mến
thương nó
nhiều lắm. Thấy nó khóc nhiều
quá, chàng cũng nóng ruột đưa
tay bảo:
- Sư bá
hãy đưa nó cho tôi bồng hộ
một lát.
Lý mạc
Thu lườm chàng một cái, cầm
phất trần quất luôn lên lưng
và thét lớn:
- Dang ra chỗ
khác, mi không sợ Băng phách
ngân châm sao?
Dương Qua
hoảng hốt vội lùi xa ra mấy bước.
Khi nghe Lý mạc Thu nhắc tới bốn
tiếng "Băng
phách ngân châm" chàng bỗng nhớ
ra một kế cúi ngay xuống, xé vạt
áo
bọc tay lượm
ba cái ngân châm vừa rơi lúc
nãy đem cắm trên mặt đất
ngay trước cửa
hang để
làm bẫy. Làm xong, chàng nói nhỏ
cùng Lý mạc Thu:
- Sư bá
hãy ráng dỗ cho nó nín đi,
tôi đã có kế hoạch đối
phó với chúng rồi.
Nói xong chàng
thét lớn ai nấy cùng nghe:
- Sư bá,
tôi đã tìm được ngách
đi ngang rồi, chúng ta cứ theo lối
ấy cho rồi...
Thấy chàng
nói có vẻ quả quyết và tự
nhiên quá Lý mạc Thu vừa mừng
rỡ vừa ngạc
nhiên, bèn
đáo mắt nhìn quanh tìm lối
đi ngang. Nhưng Dương Qua lại gần
nói nhỏ:
- Không phải
đâu, đó là kế nghi binh để
dụ địch đó mà!
Phía ngoài
Kim Luân và Ni ma Tinh vừa nghe Dương
Qua bảo có lối trổ đi nơi khác
thì hoảng
hốt, vội lắng tai nghe động tịnh.
Trong hang trở nên lặng yên và
tiếng trẻ
con khóc cũng
dần dần chìm mất nơi xa. Bọn
họ nghĩ rằng hai người đã
bồng đứa bé
đi ra chỗ
ấy chứ có ngờ đâu
Duơng Qua đã dùng vải bịt miệng
đứa bé lại không cho
khóc nữa.
Ni ma Tinh có tánh nông nổi và nóng
nảy vô cùng, nên khi nghe nói chẳng
cần đắn
đo bèn phi thân chạy vòng ra phía
sau núi để đón chận ngõ
ra!
Nhưng Kim Luân
thì cẩn thận hơn, ông đứng
lại lắng tai nghe kỹ và nhận thấy
tiếng
đứa
trẻ khóc nhỏ dần là vì bịt
miệng lại chứ không phải vì
bồng đi xa. Ông thừa hiểu
Dương Qua
dùng quỷ kế gạt mình, nếu nông
nổi chạy ra phía sau núi, hắn sẽ
thừa cơ
tẩu thoát
ngay. Ông mỉm cười tự đắc
lẩm bẩm:
- Mi khôn lanh
lừa được ai chứ gạt
ta sao nổi?
Nói xong nắm
chặt hai chiếc vòng tay, nín thở
nép mình dưới bụi cỏ cao
trước miệng
hang, kiên nhẫn
chờ đợi, hễ hai người
ló đầu ra là tấn công liền.
Ngay lúc đó Dương
Qua nói lớn:
- Hai thằng ác
ôn đã đi xa rồi, chúng ta
đi ra thôi sư bá.
Nói xong chàng
ghé tai Lý mạc Thu dặn nhỏ:
- Chúng ta cùng
rú lớn để dụ hắn chạy
vào nhé.
Lý mạc
Thu chẳng biết sự định của
Dương Qua ra sao nhưng nàng thừa biết
cậu ta là
một người
lắm mưu nhiều kế nên cũng gật
đầu đồng ý. Thế rồi
hai người cùng rú lên
một tiếng
não nề như vừa bị thương
nặng. Dương Qua rên rỉ nói:
- Mi nỡ
nào gạt ta để hạ độc thủ
như vậy?
Lý mạc
Thu cũng mắng lại:
- à thằng
ranh con, dù ta bị chết về tay mi, nhưng
ta cũng quyết phanh thây mi từng
mảnh trước
khi nhắm mắt.
Kim Luân đứng
ngoài cửa hang nghe hai người rú
lên và đối thoại như thế
thì mừng
húm va suy nghĩ:
"Té ra chúng bây đã giành
đứa nhỏ mà sát hại lẫn
nhau. Cứ như giọng
nói thì
nhất định cả hai đều mang trọng
thương hết".
Rồi sợ
đứa bé bị hại lây, chừng
ấy mình không có thứ gì
làm con tin uy hiếp vợ chồng
Quách Tỉnh
nên ông vội vẹt bụi, lách cỏ
xăm xăm bước vào. Cửa
hang đã tối lại chật
nên Kim Luân
cứ bước, hầu như không
trông thấy gì hết. Chỉ bước
được năm bước,
bỗng nhiên
chân trái bị thốn mạnh một cái
và tê rần. Kim Luân vội vàng
nhấn mạnh
chân phải
tung mình nhảy vọt trở ra gọn gàng.
Khi bàn chân
trái vừa chấm đất đã
thấy không còn cảm giác nữa,
vì trong thời gian
này, thuốc
độc của Băng phách ngân châm
đã thấm vào máu và bắt
đầu công phạt rồi.
Kim Luân Pháp
Vương biến sắc lo ngại:
- Thói thường,
nếu bị chém hay đâm vào thịt
chỉ thấy đau chứ không bao giờ
tê buốt
như thế
này. Có lẽ ta đã chạm phải
một thứ ám khí gì đó
âm độc nặng lắm.
Suy nghĩ xong,
muốn cởi giày ra xem thử nhưng
ngay lúc đó Ni ma Tinh đã từ
phía
sau núi chạy
ra lẩm bẩm:
- Qủa là
thằng nhỏ nói khoác. Nào thấy
ngõ ngách nào đâu mà trốn
ra? Có lẽ Quách
Tỉnh vẫn
còn ẩn nấp trong hang chứ chưa
đi đâu hết.
Nghe y nói, Kim
Luân ngừng tay không cởi giày
nữa, cố giữ giọng bình tĩnh
nói:
- Ngươi đoán
có lẽ không sai. Hang này không có
ngõ nào khác nữa. Hồi lâu
bị xông
khói có
lẽ chúng đã hôn mê vì
ngộp thở rồi.
Vừa nghe
nói, Ni ma Tinh mừng quýnh, chắc bụng
phen này chức "đệ nhất dũng
sĩ"
phải về
mình. Rồi quá hấp tấp không
chịu suy nghĩ vì sao Kim Luân lại ngồi
ngoài
này chẳng
chịu vào để lập kỳ công,
Ni ma Tinh vung cây gậy ra phía trước
thủ thế
phòng bị
tấn công bất ngờ rồi khom
người chui luôn vào hang. Đang
hăm hở bước vào
độ năm
bước bỗng đạp phải một
mũi ngân châm chưa kịp phản ứng
thì chân kia cũng
lãnh thêm
một mũi nữa.
Vốn bản
chất hung hăng và liều lĩnh, nên
mặc dù biết đạp phải ám
khí nhưng Ni ma
Tinh vẫn không
chịu rút lui, cứ vung gậy quét
mạnh phía dưới rồi phi thân
chạy xông
vào quyết
bắt cho được Quách Tỉnh.
Nhưng khi vừa bước được
năm ba bước nọc đã
thấm vào
máu, công phạt lẹ làng, khiến
toàn thân rúng động, cả hai
chân bị tê liệt
không cử
động nổi, té dài dưới
đất. Lúc ấy, Ni ma Tinh biết mình
rủi đạp trúng một
thứ kim
có tẩm thuốc quá độc, vội
vàng chống tay bò gấp trở
ra. Vừa tới miệng hang
đã thấy
Kim Luân Pháp Vương cởi giày
tay ôm bàn chân sưng vù như cái
bắp chuối,
xung quanh bầm
tím cả và ông ta đang vận nội
công bế huyệt để cản chất
độc, không
cho rút vào
tim. Ni ma Tinh vừa sợ vừa giận,
mặt mày tái mét thét lớn:
- Lão già
trọc quả nhiên hiểm ác! Tại sao
mi đã trúng kim độc mà không
báo trước
cho ta biết để
đến nỗi này?
Kim Luân nhăn
nhở cười hề hề và
nói:
- Ta đã
trúng kế bọn chúng thì cũng
để cho mi nếm mùi một tý cho
có bạn và khỏi
phải phân
bì chứ.
Ni ma Tinh tức
giận, gầm lên như cọp rống:
- Thôi hôm
nay ta không cần bắt Quách Tỉnh nữa,
chi quyết liều sống chết cùng mi
mà thôi.
Bởi hai
chân đã tê liệt mất rồi
không thể cử động được,
hắn dùng tay trái chống xuống
đất phóng
ngược lên trên, đáp ngay
vào người Kim Luân rồi dùng
tay mặt vụt một gậy
vào mặt
Kim Luân.
Kim Luân tung
chiếc vòng chận gậy rồi thốc
một cùi chỏ vào ngực Ni ma Tinh
trả
miếng tức
thời.
Vì thân
hình đang lơ lửng trên không,
chân lại tê chết rồi, nên Ni
ma Tinh không thể
nào tránh
né nổi, đành nhận một đòn
thật nặng ngay giữa ngực, đau
thấu ruột gan.
Đau quá
sanh liều, Ni ma Tinh xông ào tới
chụp đại Kim Luân, kê miệng cắn
nhầu,
bất ngờ
cắn trúng ngay huyệt "khí xá" ở
dưới cổ Kim Luân.
Với tài
nghệ của Kim Luân, thì không khi nào
Ni ma Tinh có thể nhập nội và phạm
đuợc
vào yếu huyệt của Kim Luân như
vậy, nhưng hôm nay vì đang bị nọc
độc công
phạt, bao nhiêu
công lực phải dồn hết vào
huyệt "khúc tuyền" nơi đầu gối,
ngăn chặn
nọc độc
chạy về tim, nên Kim Luân đành
để cho Ni ma Tinh hành hung và cắn
trúng
huyệt nơi
cổ. Kim Luân chỉ có cách đưa
ngược chân lên đạp mạnh
vào chân Ni ma
Tinh, khiến cả
hai cùng mất thăng bằng nhào lăn
trên mặt đất. Kim Luân cố sức
vẫy
vùng để
thoát khỏi vòng tay của Ni ma Tinh, nhưng
vì trong huyệt đã bị cắn không
làm sao xuể.
Cùng cực ông mới cố lòn
tay xuống dưới chặt khóa huyệt
"Đại xuy" của
hắn. Thế
rồi hai người quấn chặt lấy
nhau lăn lộn đùng đùng trên
đất, không bao lâu
đã lăn
ra xa, suýt rơi xuống vực đá
thật sâu trước mặt. Trong khi bị
nguy biến muôn
phần, Kim Luân
bỗng nghĩ ra một kế, bèn la lớn:
- Quách Tỉnh,
bây giờ mi mới tới sao?
Ni ma Tỉnh sợ
quá vội hỏi:
- Quách Tỉnh
đâu rồi?
Vì há
miệng hỏi nên Ni ma Tinh đã vô
tình rời khỏi huyệt "khí xá"
cho Kim Luân.
Khi biết mình
bị lừa, Ni la Tinh tức quá lại
lăn xả vào ôm nữa. Kim Luân
tống luôn ra
một quyền
ác liệt, nhưng trong lúc liều mạng
Ni ma Tinh không kể chết, cứ bám
chặt
lấy ông.
Thế là cả hai lại tiếp tục vật
nhau một keo nữa. Bất ngờ cả
hai cùng hụt chân
cùng lăn
tòm xuống hố sâu thăm thẳm.
Trong hang Lý
mạc Thu lặng thinh theo dõi thấy mưu kế
Dương Qua có hiệu lực thì
bất giác
khen:
- Thắng bé
quả có nhiều mưu cao.
Ngoài hang, hai
người đánh và vật nhau
huỳnh huỵch vang động cả vách
đá. Hai
nguời muốn
thừa cơ tẩu thoát ra ngoài, nhưng
ngay lúc đó Kim Luân và Ni ma Tinh
cùng rú
lên một tiếng hãi hùng rồi
nín bặt luôn, không nghe gì nữa.
Lý mạc Thu ngạc
nhiên hỏi:
- Tại sao chúng
nín thinh như thế?
Dương Qua
cũng không ngờ hai tay bản lãnh
tuyệt vời lại có thể nhào
lăn xuống vực
thắm như
thế nên ngơ ngác một chặp rồi
nói:
Lão hòa
thượng này lắm mưu nhiều
kế lắm, không chừng bắt chước
mình làm kế dụ
địch để
bọn ta đi ra mà bắt cũng nên.
Lý mạc Thu thấy chàng đoán
có lý nên gật đầu
bảo:
- ừ đúng
đấy, thế nào chúng cũng
lừa chúng mình ra để ép
trao thuốc trừ độc chứ gì.
Nhưng chờ
mãi hàng giờ vẫn không thấy
động tĩnh, Lý mạc Thu bảo Duơng
Qua:
- Thôi, nhổ
hết kim lên rồi ra ngoài xem sao, chả
lẽ cứ rú trong này mãi sao?
Dương Qua
đáp:
- Cần gì
nôn nóng. Chúng ta cứ đứng
lỳ đây một chặp nữa, chờ
nọc độc ngấm vào tim
chúng chết
hết sẽ ra cho bảo đảm.
Nghe chàng nói,
Lý mạc Thu cũng ngán cho...
(*** Mat 2 trang ***)
---------
Dương Qua
nghe nói hết hồn, mồ hôi nhỏ
giọt khắp mình, nhưng chàng vẫn
giả bộ
nói cứng:
- Nếu mi không
nói xấu cô nương ta thĩ ta mới
nghe lời mi được.
Lý mạc
Thu dịu giọng nói:
- Thôi, ta không
nói xấu hắn nữa đâu.
Bây giờ mi hãy ra ngoài xem thử
bọn chúng
đang làm
gì?
Dương Qua
vâng lời rón rén bước
nhẹ ra ngoài hang xem động tĩnh. Chàng
nhìn khắp
xung quanh không
thấy Kim Luân và Ni ma tinh đâu hết,
trong lòng nghi hoặc vô
cùng, một
chặp mới nói vọng vào trong:
- Không biết
chúng đã đi ngả nào mất
cả rồi.
Vừa nghe
xong Lý mạc Thu chạy thẳng ra khỏi cửa
hang rồi lao mình chạy luôn,
không nhìn
trở lại.
Dương Qua
hỏi theo:
- Mi bồng đứa
bé đi đâu vậy?
Lý mạc
Thu không dừng chân, trả lời
luôn:
- Về nhà
ta chứ còn đi đâu nữa.
Chàng hoảng
hốt hỏi:
- ủa, hắn
đâu phải con mi mà mi bồng về
nhà?
Lý mạc
Thu thẹn đỏ mặt mắng:
- Đừng
có nói nhảm. Mi hãy đưa tập
Ngọc Nữ Tâm Kinh cho ta thì ta trao đứa
bé này
lại ngay.
Nói xong, nàng
dùng khinh công bay vút về phía Bắc.
Dương Qua không chịu bỏ, phi
thân chạy
theo thét lớn:
- Khoan đã,
mi hãy cho nó bú tí đi nó
đã khát sữa lắm rồi.
Lý mạc
Thu vừa giận vừa mắc cỡ,
mặt mày đỏ gay, quay lại nạt lớn:
- Thằng chết
băm chỉ chuyên môn nói bậy nói
bạ, không biết nể nang ai hết. Ta
thưởng
cho một mũi ngân châm mất mạng
bây giờ.
Dương Qua
tuy buồn cười trong bụng, nhưng cố
làm nghiêm đáp:
- Quả thật
nó đang khát sữa chứ ta
đâu có nói gàn. Nếu mi không
cho bú nó sống sao
nổi?
Lý mạc
Thu nổi nóng quát lớn:
- Nói bậy!
Con người ta trong trắng như tuyết
băng, làm sao có sữa mà cho
hắn bú
được?
Dương Qua
nở một nụ cười đắc
chí đáp:
- Sư bá!
Tôi đâu có bảo thế. Tôi
chỉ muốn sư bá tìm sữa cho
nó bú đấy thôi. Nào phải
buộc sư bá
tự mình...
Lý mạc
Thu đang phi thân vùn vụt, bỗng đứng
phắt lại bảo lớn:
- Câm mồm.
Duơng Qua dịu
lời nói:
- Sư bá
hãy chịu khó vào xóm xem có
người đàn bà nào có
sữa, nhờ họ cho hắn bú
tý
kẻo tội.
Lý mạc
Thu đồng ý, bèn phi thân chạy
thẳng trên chóp núi, đưa mắt
quan sát tận
đằng xa.
Bỗng thấy đằng phía Đông
có làn khói xám đang bốc
lên trời. Nàng cả mừng
phi thân chạy
về huớng đó.
Không mấy
chốc hai người đã gặp một
xóm nghèo nàn nhỏ bé, chỉ
lưa thưa có năm
ba túp lều
tranh xơ xác. Hai người đến
từng nhà xem có ai để nhờ
cậy mãi tới nhà thứ
tư mới
gặp một thiếu phụ đang bồng một
đứa con độ sáu bảy tháng,
ngồi cho bú trên
đầu giường.
Lý mạc
Thu mừng rỡ, đưa tay kéo
đứa bé ném ra đầu giường
ra lệnh:
- Hãy cho đứa
bé này bú đi, hắn đang đói
lắm.
Nàng vừa
nói vừa nhét đứa con Quách
Tỉnh vào lòng thiếu phụ ấy.
Đứa nhỏ kia bị
ném ra giường
khóc ngất. Thiếu phụ đau lòng,
vội vàng đưa tay bồng lên. Nhưng
Lý
mạc Thu thét
lớn:
- Ta ra lệnh ngươi
phải cho đứa bé này bú
ngay, tại sao ngươi chẳng vâng lời
mà cứ
cho con ngươi
bú mãi?
Nói vừa
dứt lời bỗng nghe "bịch" một
tiếng. Dương Qua nhìn lại thấy
Lý mạc Thu đã
dùng phất
trần cuốn đứa bé, ném
vào một góc nhà. Thiếu phụ
nóng ruột vì quá thương
con, vội chồm
theo, miệng òa lên khóc ngất. Lý
mạc Thu nổi nóng, dùng phất trần
đập vào
lưng nàng nọ. Dương Qua bất nhẫn
quá, bèn rút thanh Quân tử kiếm
ra can,
trong bụng nghĩ:
- Trên đời
không có nguơi đàn bà nào
ác độc bằng con mẹ này!
Tuy trong bụng
rủa thầm, nhưng ngoài miệng vẫn
ngọt ngào nói:
Nếu sư bá
giết nó thì lấy đâu ra sữa
đâu cho đứa bé bú nữa?
Lý mạc
Thu trợn mắt thét lớn:
- Cấm nguơi
dạy khôn ta nữa. Sở dĩ ta
phải làm như thế là vì muốn
con mi no bụng.
Dương Qua
cười giả lả nói:
- Nó đói
quá, cho nó bú tý kẻo tội
nghiệp.
Vừa nói,
chàng đưa tay định bồng. Nhưng
Lý mạc Thu đa phất trần ngăn
lại nói:
- Cấm mi không
được sờ tới nó.
Dương Qua
phải rút lui ra xa miệng cười đáp:
- Thôi, tôi
không ẵm đâu.
Lý mạc
Thu bồng đứa bé lên định
trao cho thiếu phụ, nhưng nàng đã
thừa lúc hai
người
không để ý bồng con chạy mất.
Lý mạc
Thu nổi nóng, phi thân lên nóc nhà
nhìn ra xa, thấy người thiếu
phụ đang
bồng con cắm
đầu chạy đằng xa. Tức
thì nàng phi thân đuổi theo, dùng
phất trần đập
mạnh một
cái cả hai mẹ con thiếu phụ nát
bấy như tương. Rồi trong lúc cơn
giận chưa
nguôi, Lý
mạc Thu nổi lửa đốt luôn
mấy gian nhà tranh của vùng này,
xong mới bỏ ra
ngoài đầu
xóm.
Dương Qua
ngao ngán, nhưng cũng lẽo đẽo
bước theo. Hai người lẳng
lặng bước đi,
không ai nói
câu nào. Sau khi vượt qua trên mười
dặm đường xóm rừng
núi, thì đứa
bé đã
khóc lả cả người nằm thiếp
trên tay Lý mạc Thu.
Trong khi đang
đi bỗng nhiên Lý mạc Thu ồ
lên một tiếng rồi đứng
phắt ngay lại.
Trước
mặt nàng có hai con beo con rất mụ
mẫm đang nô đùa trong mấy
bụi cỏ. Lý
mạc Thu tiến
tới mấy bước, định
gạt chúng tránh qua một bên, bỗng
có tiếng gầm gừ
từ trong
gộc đá bên cạnh đó, rồi
một con beo rất lớn nhe răng đập
đuôi phóng vút lại
chụp nàng,
lanh như chớp.
Lý mạc
Thu lẹ làng né sang một bên, rồi
dùng chiếc phất trần đánh
tạt vào mặt nó.
Con beo gầm lên
một tiếng rồi ngồi sụp xuống
thủ thế, hai mắt muốn phát ra điện,
chỉ
chờ cơ
hội là nhảy lại tấn công ngay.
Lý mạc
Thu vung tay áo, tức thì hai mũi ngân
châm lao thẳng về cặp mắt beo. Dương
Qua lẹ làng
nhảy tới dùng gươm gạt phắt
hai mũi ngân châm rớt xuống
đất miệng
thét:
- Khoan đã!
Nhưng ngay lúc
đó con beo đã tung mình nhảy
vút lên cao rồi chụp xuống ngay đầu
Dương Qua.
Dương Qua
vừa gạt rớt hai mũi ám
khí thuận tay dùng sống kiếm đánh
tạt ngang cổ
con beo khiến
hắn mất thăng bằng ngã lăn
ra đất, bốn vó chổng lên trời.
Lý mạc
Thu ngạc nhiên không hiểu vì sao Dương
Qua lại hất mấy mũi ngân châm
của
mình không
cho hạ sát con ác thú. Nàng đang
suy nghĩ tìm nguyên do của hành động
này thì
con beo đã đập đuôi lồm
cồm đứng dậy. Nhưng nó chưa
đứng vững đã bị
Dương Qua
tấn công luôn một chưởng
ngã quay ra, và liên tiếp thêm mười
chưởng
nữa, khiến
con ác thú không chịu đựng
nổi quay đầu chạy trốn.
Dương Qua
dự định hễ con beo quay mình lại
sẽ nắm đuôi để bắt
nó. Nhưng vì bị liên
tiếp mấy
đòn quá đau, beo ta đã cụp
đuôi mất thành thử không
nắm được vào đâu
cả
và đành
phải để nó chạy thoát vậy.
Chàng đang
lẩm bẩm tiếc rẻ thì con beo chạy
được mấy trượng bỗng
dừng lại gọi hai
con chạy theo.
Dương Qua
chợt nghĩ ra một kế. Chàng túm
lấy hai con beo con đưa cao lên không
giả bộ như
sắp vật chứng xuống đá.
Con beo mẹ nóng
lòng vì sợ hai con bị hại, vừa
rống lên một tiếng vang lừng
nhảy xổ
tới tấn
công Dương Qua. Dương Qua lẹ tay trao
hai con beo nhỏ cho Lý mạc Thu rồi
tunh mình bay
bổng lên cao. Khi chàng rơi xuống ngồi
đúng trên lưng con beo mẹ.
Lập tức
chàng nắm luôn hai tai nó lôi vật
mạnh xuống, miệng bảo Lý mạc Thu:
- Lý sư
bá hãy bóc một số vỏ cây
trói bốn cẳng nó lại có việc
cần dùng bây giờ.
Lý mạc
Thu hứ một tiếng rồi lạnh lùng
đáp:
- Thôi, ta không
thì giờ đâu đùa việc
trẻ con với mi nữa.
Nói xong, nàng
quay lung định bước đi. Nhưng
Dương Qua thét lớn:
- Tôi đâu
có đùa với sư bá! Con
beo này có nhiều sữa tốt lắm
mà.
Lý mạc
Thu bỗng sực nhớ lại gật gù
nói:
- Phải, thằng
bé này quả lanh thiệt.
Nói xong, nàng
chạy lại mấy cây gần tước
một số vỏ kết thành một sợi
dây khá chắc
buộc chặt
bốn chân beo bỏ nằm dưới
đất.
Công việc
xông xuôi, Lý mạc Thu bồng đứa
nhỏ lại kê miệng nó vào vú
beo cho bú.
Vì khát
sữa quá lâu, vừa đánh
được hơi sữa là bú
ngay. Một chặp sau đứa bé bú
đã no
nê, rời
vú nằm thiêm thiếp ngủ yên
lành trong lòng Lý mạc Thu.
Khi ấy hai con
beo con cũng xáp lại rúc vào lòng
beo mẹ để bú. Bóng chiều đã
rơi
xuống, rừng
núi thâm u, tứ bề vắng lặng
như tờ.
Lý mạc
Thu ngước mặt nhìn trời lẩm
bẩm:
- Trời
tối rồi, đêm nay ta ngủ nơi
nào đây?
Dương Qua
nói:
- Chị vú
này lôi thôi lắm, chúng ta không
tiện dẫn hắn đi theo được.
Vậy để tôi đi tìm
một hang đá
tạm trú một đêm rồi ngày
mai sẽ hay. Nói rồi chàng rảo bước
đi quan sát
khắp vùng,
tìm được một cái hang đá
khá kín đáo. Chàng lại đi
quơ thêm một mớ cỏ
khô đem
bện thành một cái ổ cho Lý mạc
Thu và nói:
- Đêm nay
sư bá tạm nghỉ trên cái giường
cỏ này vậy. Tôi đi ra ngoài
tìm món gì ăn
đỡ
dạ.
Miệng nói,
chân thoăn thoắt bước lanh ra
ngoài. Độ một giờ sau Dương
Qua trở về
trên tay xách
ba con thỏ rừng thật mập, đèo
thêm một xách trái cây chín
đỏ rất ngon
lành.
Chàng xé
thịt thỏ cho con beo mẹ ăn, đoạn
nổi lửa nướng hai con kia cho mình
và Lý
mạc Thu. ăn
thịt thỏ, tráng miệng trái cây
no nê, thì đêm cũng đã
khuya. Dương Qua
rút trong mình
một sợi dây, nói với Lý
mạc Thu:
- Lý sư
bá cứ yên chí ngủ ngon, tôi
sẽ gác bên ngoài hang cho.
Nói rồi
bước thẳng ra ngoài, đem sợi
dây buộc ngang qua hai cây tùng thật
to rồi phi
thân leo lên
nằm nghỉ.
Dương Qua
ngủ một chập khá lâu, bỗng từ
phía Đông Nam có tiếng chim gáy
lảnh
lót. Tiếng
chim gáy rất thanh tao, nghe rất êm tai,
nghe không biết chán. Chàng lắng
tai nghe một hồi
lâu trong bụng suy nghĩ không biết đây
là loại chim gì mà có tiếng
gáy lạ
lùng lảnh lót quá. Rồi vì
tính hiếu kỳ, chàng rón rén
ngồi dậy mon men đi dần
về hướng
ấy.
Tiếng chim lạ
gáy mỗi lúc một gần, khi mau khi
chậm, lúc bổng lúc trầm, không
khác nào
một nhạc công đang đánh đàn.
Dương Qua bỗng nảy ra ý muốn
tìm bắt con
chim ấy để
nuôi.
Chàng cứ
lẳng lặng dò từng bước
một đi tới. Đường
đi xuống thấp dần. Không bao
lâu, Dương
Qua đã lọt vào một cái thung
lũng khá rộng và tiếng chim gáy
đã phát
hiện ngay trước
mặt không xa.
Chàng sợ
con chim thấy bóng người sẽ
bay mất nên cố kìm hơi thở
nhè nhẹ dò từng
bớc một
rón rén đi tới, vừa đi
vừa vạch lá nhìn những bỗng
nhiên chàng suýt bật cười
thành tiếng
khi vừa trông thấy con chim.
Thật một
chuyện không ngờ, đáng buồn
cười thật. Tiếng gáy càng
thanh tao lảnh lót
bao nhiêu thì
thân hình và điệu bộ con chim
lại, thô kịch xấu xí bấy nhiêu.
Thân chim
vừa cao
vừa lớn, đứng cao hơn
Dương Qua cả một cái đầu,
lông lá lơ thơ dường như
bị ai vặt
bớt một nửa. Mỏ chim vừa
to vừa quặp vào như cái càng
cua, trên đầu thêm
một cái
mồng sù sì to tướng. Con chim
đang đi lại, lúc đứng im
khi quạt cánh, cái đầu
không ngớt
cử động thỉnh thoảng nghiêng
tai có vẻ hiên ngang mạnh mẽ. Con chim
vừa gáy
ó o, bỗng đổi sang giọng khác
từ chỗ điềm đạm êm
thấm bỗng biến sang
hùng hổ
và gay gắt hình như sắp gây
sự đánh nhau. Ngay lúc ấy, từ
trong bụi rậm bên
cạnh cũng
phát ra những tràng rít vo vo nghe
rợn người. Vốn chuyên làm
nghề bắt rắn
từ còn
bé thơ nên Dương Qua biết ngay
là nơi đó có một bầy
rắn độc đang bò tới.
|