THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 56
CHIẾM
ĐOAT HÀI NHI
Kim Dung
Kim Luân nhắm
theo Dương Qua đuổi riết, mỗi
lúc khoảng cách càng gần thêm,
khiến lão
càng phấn khởi đuổi nhanh hơn
nữa, lòng thầm nghĩ: "Phen này
bọn bây
không thể
nào thoát khỏi tay ta được
nữa".
Dương Qua
vừa chạy vừa lắng tai nghe tiếng
chân dồn dập đuổi theo. Bỗng
nhiên
chàng sa mình
xuống đường cái rồi cứ
theo những ngõ phố khúc khuỷu
chạy quanh co
mãi. Chạy
vòng quanh được một chặp thì
bọn Tiêu tương Tử và Chu tử
Liễu cũng vừa
theo kịp. Vừa
trông thấy Dương Qua chui vào một
ngõ hẻm. Kim Luân Pháp Vương
bảo Ni ma Tinh:
- Nhờ ngươi
đứng chận đầu ngõ này
chờ tôi vào trong lùa hắn
chạy ra nhé.
Nhung Na ma Tinh quắc
mắt nhìn lại thét:
- Việc ai nấy
làm, chuyện chi ngươi điều khiển
cả ta nữa?
Kim Luân vừa
tức vừa thẹn, không đáp
lại, phi thân vọt lên cao phóng tầm
con mắt
nhìn vào
phía trong, thấy Dương Qua đang cõng
Quách Tỉnh đứng nép mình
vào góc
tường
nghỉ mệt, há miệng thở hổn
hển. Kim Luân Pháp Vương mừng
quá sức, vừa
định sa
xuống để bắt thì Dương
Qua bỗng quay mình chui thẳng vào một
khoảng nhà
đang bốc
khói mù mịt, không trông thấy
gì nữa hết. Kim Luân đang nhuớng
mắt cố
tâm tìm
kiếm, bỗng có tiếng Đạt nhĩ
Ma rú lên mừng rỡ:
- Đây rồi,
hắn nấp đây rồi.
Kim Luân Pháp
Vương như mở cờ trong bụng,
bất chấp lửa khói tung mình
sà tới nơi,
thì thấy
Dương Qua đang dồn Đạt nhĩ
Ma vào trong một góc hẻm, có phần
lúng túng,
ông vội
vàng ném một chiếc vòng đề
giải nguy cho đồ đệ, không ngờ
chiếc vòng lại
đúng vào
lưng Quách Tỉnh. Kim Luân mừng quá
la lớn:
- Trúng rồi,
đã đánh trúng Quách Tỉnh
rồi.
Miệng la, chân
nhảy, toàn thân lão chồm hẳn
về phía trước, vươn cánh
tay thật dài
định thộp
vào lưng Quách Tỉnh. Nhưng ngay lúc
đó Dương Qua thoáng nghe gió
thổi
tạt tới
vội phi thân đánh mạnh vào ngực
Đạt nhĩ Ma một đòn như trời
giáng để cướp
đường
chạy tới. Nhưng chàng vừa
thoát qua một ngõ hẻm, ló đầu
ra một khúc quanh
đã nghe
tiếng cười đắc chí bảo:
- Chạy đi
đâu, ta chờ đã lâu rồi.
Phen này con chỉ phải đầu hàng
thôi con ạ.
Dương Qua
ngớc mặt nhìn lên, thấy Tiêu
tương Tử hoành gậy đứng
chặn giữa
đường,
hiu hiu tự đắc. Sau lưng có người
đuổi, trước mặt lại có
kẻ địch đón đường,
Dương Qua
liếc mắt nhìn xa một tý thấy
trên đầu tường, Ni ma Tinh cũng
cầm roi
chực sẵn
từ lúc nào. Dương Qua không
chút suy nghĩ, phi thân phóng đại
lên đầu
tuờng ném
Quách Tỉnh vào giữa mặt Ni ma
Tinh, miệng hô lớn:
- Tặng mi lão
Quách Tỉnh đấy.
Ni ma Tinh mừng
quá, đưa tay ôm chầm lấy Quách
Tỉnh, trong lòng hân hoan với kết
quả bất
ngờ, nhưng ngay lúc đó Dương
Qua đã vọt thẳng lên cao phóng
chân tặng
luôn một
ngọn cước lọt tuột xuống đường.
Mặc dù bị đá văng lộn
nhào mấy vòng
nhưng Ni ma Tinh
vẫn ôm chặt lấy Quách Tỉnh,
miệng la không ngớt:
- Được
rồi, chính ta đã bắt được
Quách Tỉnh đây rồi.
Nhưng Đạt
Nhĩ Ma và Tiêu Tương Tử đâu
để cho hắn được yên
thân với thành tích
bất ngờ
ấy, cả hai cùng nhào tới để
đoạt lại. Thế rồi mỗi người
túm được một cánh
tay, ra sức
kéo mạnh về phía mình. Cuộc giằng
co giữa ba người khiến cho tên
lính
khốn nạn
bị toét thành ba mảnh, mỗi người
nắm một phần. Khi chiếc nón trên
đầu
hắn vừa
văng xuống đất, mọi người
nhìn lại thấy mặt mày hắn ốm
nhom không phải
là Quách
Tỉnh. Ba người vừa mắc cỡ
vừa bực tức, thảy đều
bàng hoàng đứng trân như
ba pho tượng.
Kim Luân thấy
Dương Qua phóng Quách Tỉnh...
(mất 2 trang)
-------
Năm chiếc
vòng lộng lên như gió cuốn, cố
áp đảo đối phơng nh bị
kiếm quang của
hai người
dệt thành một bức tường
thành kiên cố chận đứng
lại. Kim Luân thở dài than
rằng:
- Mặc dù
ta đã khai triển hết tài năng
vào năm chiếc vòng này nhưng
cũng không thể
nào qua được
lối "lưỡng kiếm liên hoàn"
này.
Trong khi còn
lo lắng phân vân chưa biết đối
phó ra sao cho ổn, bỗng nhiên có
tiếng
trẻ nít
khóc oa oa từ trong bụng Tiểu long Nữ
phát ra, khi khiến ai nấy vừa ngạc
nhiên
vừa buồn
cười.
Tiểu long Nữ
đua tay xoa nhẹ vào bụng dỗ:
- Em hãy nín
đi và nằm yên xem chị hạ sát
thằng cha trọc đầu này.
Không ngờ,
nàng càng dỗ đứa bé
càng khóc to hơn. Dương Qua hỏi
nhỏ:
- Có phải
con của Quách bá mẫu không?
Nàng khẽ
gật đầu rồi thuận tay đâm
vút một gươm vào bụng Kim Luân.
Ông tung
vòng đỡ
nghe "choang" một tiếng, xẹt lửa sáng
ngời.
Dương Qua
hỏi thêm:
- Bà vẫn
mạnh khoẻ chứ? Cả bá bá
cũng vậy phải không?
Nàng kể:
- Hoàng bang
chủ vừa đỡ Quách đại
hiệp bước ra khỏi căn nhà
cháy...
Nàng vừa
nói tới đây bỗng chiếc
vòng sắt của Kim Luân vừa giáng
xuống, phải ngừng
nói để
đỡ và nói tiếp:
- Bà đã
đẻ trong khi nhà sắp sập thì
tôi bồng được đứa
bé này.
Dương Qua
vừa tung gươm tấn công Kim Luân
vừa hỏi tiếp:
- Con gái phải
không?
Nàng đáp:
- Vâng, con gái.
Cậu hãy ẵm lấy nó đi.
Miệng nói
tay thò vào bọc lôi đứa
bé ra trao cho Dương Qua. Nhưng đứa
bé la khóc
om sòm và
ba chiếc vòng của Kim luân cứ
loang loáng trên đầu hai người,
chực hở cơ
là đánh
xuống. Vì ông tấn công quá
gắt nên Dương Qua không còn cách
nào tiếp
nhận đứa
trẻ cho được.
Tiểu long Nữ
nóng ruột giục:
- Cậu hãy
bồng đứa bé này, cưỡi
con tiểu hồng mã gấp rút đi.
Chiếc vòng
của Kim Luân lại xẹt xuống lanh như
chớp làm đứt ngang lời
nói của
nàng.
Đánh thêm
mấy hiệp nữa, vì bận phải
đứa bé nên hai người
bị lúng túng, dần dần yếu
thế. Tiểu
long Nữ kinh hãi nói:
- Lần này
chúng ta khó thắng được
lão. Thôi! cậu bồng đứa
bé này phi ngựa vào động
tuyệt tình
cho mau...
Nghe tới
đây, Dương Qua bỗng hiểu được
thâm ý của Tiểu long Nữ. Trong
thời gian
bảy ngày,
với tốc lực của tiểu hồng
mã cũng có thể về kịp động
thủy tiên. Nàng muốn
ta mang đứa
bé này thay thế đầu lâu của
Quách Tỉnh và Hoàng Dung. Vì mặc
dù
không giết
hai người nhưng bắt con họ mang đi
thì thế nào họ cũng tự
tìm đến, chừng
đó mặc
cho bà Cừu thiên Xích đối
phó. Trong khi bà Cừu thiên Xích
bị cắt hết gân
không thể
chiến đấu đàng hoàng, tất
nhiên bà phải giao luôn nửa viên
thuốc kia cho ta
uống để
lành bệnh và đủ sức đối
phó lại với vợ chồng Quách
Tỉnh. Giá hai ngày trước
đây thì
thế nào Dương Qua cũng vui vẻ
thi hành kế này. Nhưng thời
gian qua vì đã
quá cảm
kích về tấm lòng tha thiết yêu
nước của Quách Tỉnh nên
chàng không thể
nào làm
được một chuyện thiếu minh
bạch như thế. Chàng dứt khoát
không đồng ý
nên trả
lời ngay:
- Tôi không
làm được việc như thế
đâu.
Tiểu long Nữ
thất sắc hỏi lớn:
- Sao, ngươi
nói sao?
Ngay lúc ấy,
Kim Luân đánh trúng tay nàng khiến
đứa bé bị sút khỏi tay
rơi ngay
xuống đất.
Cả Dương Qua cùng Tiều long Nữ,
hai người thất thanh rú lên một
tiếng
cúi xuống
bồng lên, nhưng đã muộn rồi.
Qua cuộc nói chuyện vừa rồi, Kim
Luân
cũng thừa
hiểu đứa hài nhi này là
con của Quách Tỉnh, đã có lòng
muốn chiếm đoạt
làm con tin.
Khi thấy đứa bé sút khỏi
tay Tiểu long Nữ sắp rơi xuống
đất ông bèn
vung ra một chiếc
vòng xoay tròn đỡ nhẹ dưới
lưng đứa bé.
Cả ba người
cùng lanh nhu ba cái bóng ma bay vút theo
định cướp lấy đứa
bé. Dương
Qua nhờ
đứng gần nhất lại có
tài khinh công cao diệu nên nhảy đến
gần quay luôn
mấy vòng,
lòn ngay xuống dưới đỡ
vào đứa bé. Bỗng đâu
có một cánh tay hiện ra hất
nhẹ chiếc
vòng qua một bên đỡ nhẹ
đứa bé rồi quay mình chạy
mất.
Dương Qua
đang lồm cồm ngồi dậy, Tiểu
Long Nữ và Kim Luân cùng tới
một lượt
nhưng thảy
đều trật hết. Vừa thoáng
thấy bóng người ấy, Tiểu
long Nữ la lớn:
- Sư tỷ!
Dơng Qua thoáng
thấy người ấy mặc áo vàng,
tay cầm chiếc phất trần, rõ ràng
là Lý
mạc Thu không
sai.
Tiều long Nữ
gọi lớn:
- Sư tỷ!
Chị mang đứa nhỏ đi đâu
thế? Hãy trả lại đây.
Lý mạc
Thu mỉa mai đáp:
- Tất cả
các đệ tử trong Cổ mộ đều
là xử nữ, chỉ riêng ngươi
lại có con, thật không
biết xấu
hổ.
Tiểu long Nữ
nổi nóng thét lớn:
- Nói xàm,
đứa bé này không phải
con ta, hãy trả lại lập tức.
Nàng hít
một hơi dài lấy sức rồi
định dùng khinh công đuổi theo
bắt lại, bỗng nhiên
có một
cái bóng xam xám lờ mờ
từ đâu lao đến cản ngay
trước mặt, và hỏi nhỏ:
- Cô nương
vẫn bình an đấy chứ?
Tiểu long Nữ
không thèm nhìn lại nguời ấy,
chỉ né qua một bên định bước
lên chạy
về phía
trước đuổi theo Lý mạc Thu,
nhưng người ấy dùng quạt
khẽ điểm vào vai
nàng hỏi
nhỏ:
- Sao cô nương
nỡ vô tình đối với
tôi lắm vậy?
Tiểu long Nữ
nhìn ra phía trước, tràn sang
một bên miệng đáp:
- Ta đang bận
lắm.
Người
ấy lại dùng quạt điểm nhẹ
vào vai bên kia của nàng và nói
thêm:
- Dù sao cô
nương cũng cảm phiền dừng
lại một giây cho tôi giãi bày
câu chuyện.
Trong lúc ấy
Lý mạc Thu. Kim luân Pháp Vuơng và
Dương Qua đã chạy quá xa nên
Tiểu long Nữ
dừng chân lại, liếc mắt nhìn
qua thấy kẻ đó chính là Hoắc
Đô Vương
Tử. Hắn
đang nhăn nhó cười tình,
tay phe phẩy chiếc quạt to tướng.
Nàng bỗng xuay
mình dùng
kiếm đâm nhanh vào vai mặt hắn
một nhát. Khi mũi kiếm sắp chạm
tới
vai, nàng thu
ngay lại và đảo sang vai trái lẹ
như chớp nhoáng. Vì ngón đòn
tráo trở
bất ngờ
nên Hoắc Đô tránh né không
kịp lãnh một vết thương bên
vai máu chảy đỏ
áo.
Tiểu long Nữ
nhân cơ hội này lòn sang một bên
rồi triển khai khinh công đuổi theo
bọn Dương
Qua như mũi tên xẹt. Lúc bấy
giờ từ trong đến ngoài
thành, đâu đâu cũng
đầy tiếng
quân hò ngựa hí vang trời.
Tiểu long Nữ chạy tới đây
vừa gặp Lỗ hữu Cước
đang đốc
xuất bộ hạ chữa cháy. Vừa
gặp Tiểu long Nữ ông đã
hỏi ngay:
- Long cô nuơng,
có thấy Hoàng Bang chúa và Quách
đại hiệp đâu không Hai nguời
chắc cũng
mạnh giỏi cả chứ?
Tiểu long Nữ
không trả lời mà hỏi vặn
lại:
- ông có
gặp Dương Qua, Kim Luân Pháp Vương
và một người đàn bà
bồng một đứa
bé mới
đẻ chạy về hướng này
không
Lỗ hữu
Cước chỉ ra ngoài thành nói
lớn:
- Ba người
ấy đang chạy về hướng này
và nhảy xuống thành này. Tiểu
long Nữ ngạc
nhiên nhìn
về phía tay chỉ, thấy thành cao vòi
vọi nên nghĩ thầm:
- ủa, bờ
thành quá cao như thế, sao họ nhảy
xuống được kia?
Còn đang
đứng ngẩn người suy nghĩ,
bỗng thấy một tên thân binh đang
tắm cho con
Tiểu Hồng
mã cạnh đó. Nàng chợt
nghĩ:
- Nếu Dương
Qua đoạt lại đứa bé chắc
cũng không thể nào chạy về
hang tuyệt Tình
kịp hạn
định vì thiếu con Tiểu Hồng
mã.
Vừa nghĩ
xong, nàng phi thân tới nắm lấy
cương ngựa quay lại nói với
Lỗ hữu Cước:
- Ta tạm mượn
con ngựa hồng này có chút việc
cần nhé.
Miệng nói,
chân thúc vào hông con Tiểu Hồng
mã vọt đi như tên.
Lỗ hữu
Cước quá lo âu cho tánh mạng
Hoàng Dung và Quách Tỉnh, vội hỏi
với theo:
- Còn Quách,
Hoàng, nhị vị ra sao cô nương?
Tiểu long Nữ
quay đầu lại đáp vội:
- Cả hai người
thẩy đều mạnh giỏi bình an, chỉ
có đứa bé mới sinh ra
bị người đàn bà
vừa rồi
đoạt mất. Bây giờ ta cần
con ngựa này để đuổi theo
giật lại.
Lỗ hữu
Cước vội vàng thét quân
thả cầu xuống. Cầu treo đang quay
xuống, thòng
chưa tới
mặt đất thì Tiểu long Nữ
đã giục ngựa sải tới.
Con Tiểu Hồng mã qủa thật
ngựa thần
nó chỉ cần phóng mạnh hai chân
sau, chở Tiểu long Nữ tung mình
lao vút
qua khỏi hào
thành, trong những tràng hoan hô và
vỗ tay vang dậy của hàng ngàn
binh sĩ. Ngựa
vừa lướt qua, Tiểu long Nữ
đa mắt nhìn xuống hào thành,
thấy có hai
tên quân
và một con Chiến mã đang nằm
chết vắt ngang bờ hào đổ
ruột lòi gan trông
thật rùng
rợn. Nàng gia roi thúc ngựa phi
hết nước, nhắm hướng
Đông Bắc trực chỉ.
Nhắc lại
Dương Qua và Kim Luân đuổi theo
Lý mạc Thu khi tới đầu tường,
Lý mạc
Thu thấy bờ
thành quá cao không tiện vọt qua. Nhưng
vì quá túng, nàng bèn chộp
lấy
một tên
quân ném thẳng ra ngoài rồi bất
thần lao vút theo như chớp. Khi thi
thể tên
quân rơi
gần tới ngáng chân hào, nàng
bèn đặt chân lên lưng hắn
dùng làm điểm tựa
rồi nhún
một cái vượt thêm mấy trượng
nữa, vượt khỏi ra ngoài, rồi
mau chân chạy
nữa.
Kim Luân thấy
nàng mạo hiểm tài tình quá,
cũng phải lắc đầu thở
dài vì thán phục.
Nhưng lão
nào chịu sút, nên cũng chộp
một tên quân khác làm y như vậy
qua khỏi
thành rất
dễ dàng. Dương Qua tới sau thấy
vậy, bèn tung chưởng hất bay một
con
ngựa già
đang ăn cỏ gần đấy tung bắn
lên cao, rơi khỏi bờ thành rồi
bước chân lên vọt
theo sát nút.
Lý mạc
Thu cắm đầu chạy mãi. Một chặp
sau nàng quay đầu nhìn lại thấy
Kim Luân
và Dương
Qua đuổi đã cận kề. Nàng
nhìn quanh đấy thấy rừng núi
hiểm trở, đá dựng
chập chồng,
cố chạy mau hơn nữa, định
bụng rẽ vào rừng ẩn nấp.
Tuy Tiểu long Nữ
bảo rằng
đứa bé này không phải
con nàng, nhưng thấy Dương Qua cố
đuổi theo bắt
lại, Lý
mạc Thu nghĩ rằng nhất định
là con của hai người nhưng sư
muội vì xấu hổ
tìm cách
chối quanh. Nàng định tâm bắt
được đứa bé này
để sau buộc hai người đem
Ngọc nữ
tâm kinh đổi lại. Như thế thì
ước nguyện của nàng trong bao năm
qua sẽ
thực hiện
được.
Cả ba càng
chạy, rừng càng hiểm trở,
lên dốc xuống đèo nguy nan vất
vả, đường sá
quanh co khúc
khuỷu. Kim Luân Pháp Vương nghĩ
rằng nếu không bắt lại sớm,
để cho
địch lọt
vào rừng thì không thể nào
tìm lại được nữa. Vì
vậy ông bèn ném theo một
chiếc vòng.
Chiếc vòng từ tay ông thoát
ra xoay tít như chong chóng, xé gió
rít vù vù
lướt
qua đầu Lý mạc Thu nghe cái vụt.
Nhưng khi qua khỏi rồi, bỗng nhiên nó
quay trở
lại tấn
công khiến nàng buộc lòng phài
dừng chân lại. Nhờ vậy mà
Kim Luân đã theo
kịp bên
chân. Lý mạc Thu bèn đứng
lại rồi vung mạnh chiếc phất trần
khiến bao nhiêu
sợi lông
trên ấy xỉa thẳng ra như muôn
ngàn mũi dùi nhọn xuyên thẳng
vào chiếc đầu
trọc của
Kim Luân. Kim Luân vội vàng dùng tay
phải múa vòng chống cự lại
còn tay
trái đưa
ra thu hồi chiếc vòng khi nãy vừa
bay trở về.
|